Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 29 + 30 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29

Lần này thì cả Tiêu Thái hậu và Niệm Vãn đều u mê.

Hoắc tiên sinh hắng giọng cười nhẹ, trên đại điện một trận cười to ồn ào.

Tiêu Thái hậu cũng không nhịn được, Niệm Vãn lại càng cười đến mức thở không ra hơi, thở dốc nói: “Ta đã nói mà, Tiểu Kỷ quả nhiên tài hoa hơn người…”.

 

Ta tàn bạo nhìn y chằm chằm, còn không phải là do ngươi làm hại sao!

Tiêu Thái hậu mỉm cười nói: “Tiểu cung nữ này quả nhiên có chút khác lạ, không bằng diễn thêm một khúc nữa, thế nào?”.

Thần chết a, ngài mau mau tới dẫn ta đi đi.

Nhớ đến “Võ Lâm Ngoại Truyện”[1], ta đột nhiên có linh cảm giống như nước sông Hoàng Hà vỡ đê cuồn cuộn không dứt không thể ngăn nổi.

Sau đó, ánh mắt ác ý lườm Niệm Vãn, y tự giác biết chuyện không hay rồi, nuốt nước miếng, nhỏ giọng nói: “Cái này, có lẽ Tiểu Kỷ đã mệt mỏi, chúng ta hôm nào khác…”.

“Khởi bẩm Thái hậu”, ta cười khanh khách nói: “Xin ban thưởng cho nô tỳ một dải lụa”.

Một dải lụa màu trắng được đem lên, ta vắt vắt trên hai vai, chậm rãi đong đưa, lưu manh cực độ đi về phía Niệm Vãn.

Mọi người chờ đợi đã sắp không nhịn được, ta đành phải chân nhấc lên, vung dải lụa về phía Niệm Vãn.

“Lang… Quân… A…”. 

Các vị độc giả đoán không sai, đây chính là đoạn Đỗ Thập Nương ca hát làm cho Lão Bạch thất khiếu chảy máu.

“Chàng có đói đến mức phát điên rồi không… Ô ố ô hồ hô… Nếu như chàng đã đói đến mức phát điên rồi… Xin cứ nói với Tiểu Kỷ… Tiểu Kỷ chừa lại lòng lợn cho chàng… A a…”.[2]

Ta hát đi hát lại ba lần, cho đến khi hai mắt Niệm Vãn đã muốn trợn trắng, Tiêu Thái hậu vỗ bàn một cái, văn võ toàn triều đã ăn không nổi bất kỳ món gì nữa.

Thật ra thì, ta cảm thấy ta hát như vậy vẫn là hay lắm rồi, ít ra cũng không “động lòng người” như trong bộ phim truyền hình kia.

Ta lại trở về đứng phía sau Hoắc tiên sinh, lúc này ta bị người khác chú ý, muốn ăn lén cũng không thể ăn được. Ta trưng ra bộ mặt như đưa đám, Hoắc tiên sinh nhẹ nhàng rót một chén rượu, mỉm cười nói: “Tiểu Kỷ cô nương, cô rất giống một người quen cũ của ta”.

Tim ta thót lên, bật thốt: “Là cô gái trong bức vẽ kia sao?”.

Khuôn mặt Hoắc tiên sinh trầm xuống, ta lập tức hối hận mình quá lỗ mãng, nhìn dáng vẻ hắn lúc ngắm bức họa kia, khẳng định là thầm mến cô gái đó nhiều năm, ta lại đi vạch trần vết sẹo của người ta.

Lại nghe Hoắc tiên sinh cúi đầu than nhẹ: “Cô nói không sai”.

“…”, bản thân ta cũng không ngờ hắn lại thản nhiên như thế, không biết nên nói cái gì cho phải.

“Cô… Đúng là rất giống Hướng Vãn, rất giống”.

Ta đang định hỏi Hướng Vãn là ai, đột nhiên có người bên ngoài điện thông báo, Tiêu Thái hậu chuẩn tấu cho vào, một người bước nhanh vào bên trong.

Ta định thần nhìn lại, suýt nữa hét thất thanh, người nọ diện mạo tuấn tú, chính là Lộ Văn Phi!

“Thảo đân Lộ Văn Phi, tham kiến Thái hậu”.

“Miễn lễ”, Tiêu Thái hậu ung dung. [@sieunhanu.wordpress.com]fve8r7984

“Thảo dân là Đường chủ Trường An Đường của Thanh Phong Các, ngày trước từng nương tựa Nhị hoàng tử, vì hoàng gia mà tận lực. Lần này Lý tướng quân chiến thắng trở về, Nhị hoàng tử thân thể bệnh nhẹ, không thể đến chúc mừng, kính xin Thái hậu thứ tội, thảo dân thay Nhị điện hạ dâng lên chút lễ mọn”.

Lộ Văn Phi mở một hộp gấm, bên trên tấm vải lót màu đỏ, một viên minh châu kích cỡ bằng quả trứng gà đang phát sáng rực rỡ.

Tiêu Thái hậu lười biếng nhìn thoáng qua, không kiên nhẫn nói: “Không đến thì thôi, ngươi có thể lui xuống được rồi”.

Lòng ta không khỏi có chút thương cảm vị Nhị hoàng tử kia, tương truyền Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử chính là do sủng phi của Tiên Hoàng sinh ra, vị sủng phi kia chết vì khó sinh, không lâu sau Tiên Hoàng cũng tương tư thành bệnh mà đi về cõi tiên, Tiêu Thái hậu căm hận Tiên Hoàng quá yêu sủng phi, Đại hoàng tử bà ta sinh ra lại chết từ trong trứng nước, nên trong lòng luôn có ác ý đối với hai hài tử của sủng phi kia. Nhưng chẳng biết tại sao, dần dần Tiêu Thái hậu lại thích Tam hoàng tử Niệm Vãn, có thể nói là sủng nịch bằng mọi cách, coi như con ruột của mình, đồng thời lại vô cùng chán ghét Nhị hoàng tử. Cũng có người nói Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử nhìn không giống nhau, cho nên có thể Tam hoàng tử vốn là do Tiêu Thái hậu sinh ra, vị sủng phi kia chỉ sinh mỗi Nhị hoàng tử. Lại có lời đồn khác rằng Tiêu Thái hậu trong lòng biết rõ Tiên Hoàng thiên vị, cho nên trộm long tráo phụng, chỉ mong Tiên Hoàng không biết chuyện, có thể lập hài tử của mình lên làm Thái tử. Chỉ tiếc rằng Tiên Hoàng chí tình chí nghĩa, sủng phi mất liền đi theo, trước khi chết cũng không biết có để lại mật chỉ nào hay không.

Hôm đó Tam phu nhân nói với ta về chuyện “mẹ đẻ của điện hạ”, dường như nàng rất tin tưởng câu chuyện thêu dệt phía sau.

Ta như đang đi vào cõi tiên, Lộ Văn Phi vẫn đứng trong điện, chậm rãi nói: “Thái hậu đừng vội, Nhị hoàng tử đã mời một vị kỳ nữ tới góp vui cho yến tiệc hôm nay”.

Tiêu Thái hậu không nói gì, Niệm Vãn lại hứng thú nhẹ giọng nói: “Mẫu hậu, chúng ta cứ xem một chút đi”.

Nhìn vẻ mặt y mê đắm, hẳn là đã bị hai chữ “kỳ nữ” dụ dỗ rồi.

“Tuyên vào điện”, Tiêu Thái hậu khẽ vung bàn tay trắng.

Người chưa vào, nhưng đã có giọng nói trong trẻo dễ nghe vang tới trước.

“Thảo dân Các chủ Thanh Phong Các, Ứng Thiên Nguyệt, tham kiến Thái hậu”.

Ta xám mặt như tro tàn, thân thể khẽ chao đảo một cái.

Ta vốn tưởng rằng không bao giờ sẽ nhìn thấy người này nữa.

Không ngờ, sau khi chuyện xảy ra chỉ mới có mấy tháng, chúng ta cuối cùng cũng không trốn được mà phải đối mặt.

Tiểu Hồng. [@sieunhanu.wordpress.com]dfg8e7r8

Đột nhiên có người kéo ta, ta giật mình, là Nhược Cửu, nàng lặng lẽ nhìn Hoắc tiên sinh ý bảo kéo ta chạy ra cửa bên hông. Chắc là Niệm Vãn phát hiện ra không ổn, nên mới bảo nàng mang ta rời đi.

Ta xoay người nhìn lại, Tiểu Hồng vẫn chưa xuất hiện, nhưng lại nhìn thấy tầm mắt kinh ngạc nghi ngờ của Lộ Văn Phi.

Tim đập như sấm, vết thương cũ đau đớn như tê liệt, ta nắm chặt tay Nhược Cửu, ánh mắt đã mơ hồ đau xót.

Thiếu nữ kia rực rỡ vô song, nét mặt tươi cười như hoa, con dao nhỏ trong tay nhỏ từng giọt máu.

Đó là máu của ta.

Ta co quắp trên mặt đất, thân thể không ngừng co rút, khóe miệng chảy ra từng ngụm máu lớn màu đỏ tươi.

“Lão Đại!”, nàng khẽ cười, nói: “Đây là một lần cuối cùng ta gọi cô như vậy, đa tạ những năm gần đây đã chiếu cố, Nguyệt Nhi ghi khắc trong tim. Nhưng mà ta thủy chung vẫn không hiểu được, luận về võ công, bàn về dung mạo, nói về mưu kế, tất cả cô đều không bằng ta, tại sao cô lại có thể ngồi lên vị trí Các chủ này cơ chứ? Có lẽ cô có chút mánh khóe kỳ lạ, nhưng cô không nên giấu thân phận mình quá kỹ như vậy, dễ dàng cho ta một bước lên trời. Ta sớm đã không phục cô, ngày hôm đó một cảnh dưới trăng của ta và Lộ Văn Phi chính là diễn cho cô xem, hắn có tình ý với ta nhiều năm, dù ta có muốn hắn đi chết cũng rất dễ dàng. Cô nhìn đi, những người cô thích đều ái mộ ta, nghĩa là ta mạnh hơn cô, sao có thể để cô đứng trên ta?”.

Một bàn chân giẫm lên ngực ta, nàng lại cười khẽ, “Cô ăn mặc rất xấu, có lúc ta cảm thấy cô thật mất thể diện và cũng rất ngu xuẩn, nhưng nếu không phải là như thế thì ta sao có thể dễ dàng ra tay? Năm đó Diệp Vô Trần cứu hai chúng ta khỏi biển lửa, nhưng vì cái gì mà hắn xem trọng cô? Từ khoảnh khắc đó trong lòng ta liền ghen tỵ, không sai, Kỷ Triển Nhan, ta ghen tỵ với cô, nhưng từ giờ trở đi, đã không còn nữa…”.

Ta kinh hoàng trợn to cặp mắt, không phát ra nổi âm thanh nào.

“Ta biết cô tốt hơn ta. Tính cả Diệp Vô Trần và lão Trương, toàn bộ thôn trên dưới một trăm bốn mươi chín mạng người, toàn bộ đều đã chết hết, ta hạ độc trong rượu và thức ăn, không có ai nghi ngờ. Bọn họ đều là nhân tài khó gặp, thật ra cũng đáng tiếc, nhưng chỉ trách bọn họ không nên đi theo cô, hoặc là không nên dễ tin ta… Bây giờ cô cũng phải chết, ta sẽ tuyên bố ra ngoài vì ta muốn che giấu tai mắt người khác nên ẩn thân làm nha hoàn nhiều năm, nhưng thật sự chính là Các chủ Thanh Phong Các. Cách thức làm việc của cô ta đã học xong, chuyện làm ăn của Kỷ gia ta cũng có thể tiếp nhận toàn bộ, dễ dàng cho ta khuếch trương thế lực, thật lòng đa tạ cô, Kỷ Triển Nhan”.

Bàn tay non mềm của nàng nhẹ nhàng vuốt ve theo gương mặt ta, “Nếu không phải nhờ cô, một đứa cô nhi như ta nằm mơ cũng không mơ được sẽ có một ngày được như thế này. Vĩnh biệt, Các chủ”.

Ta trơ mắt nhìn nàng bỏ đi, tình cảm trong lòng hóa thành máu tươi, mãnh liệt tràn ra khỏi miệng.

“Tiểu Hồng!”.

Ta mạnh mẽ ngồi dậy, cả người đầm đìa mồ hôi, là một cơn ác mộng.

Đã chết, đều đã chết hết. [@sieunhanu.wordpress.com]sed8f7we

Những người đó, tất cả đều chết sạch.

Tiểu Diệp, lão Trương, Tiểu Liên, Poker… Lần lượt từng khuôn mặt lạnh lùng vô cảm nhưng hết mực trung thành hiện ra trước mắt.

Nếu như không gặp phải ta, bọn họ đâu có vào Thanh Phong Các.

Là ta hại bọn họ.

Ngoài cửa sổ vang rền tiếng sấm, e là sắp mưa lớn. Nhược Cửu ngủ trên giường đối diện, ta chán nản leo xuống giường, đẩy cửa bước ra.

Cứ ngơ ngác không biết đã đi bao lâu rồi, cho đến khi đến một khu rừng trúc, trong rừng có một hồ nước quái dị.

Ta đứng ven hồ, mưa lớn bỗng dừng trút ào ào.

Nước mưa theo tóc ta, mi mắt, lỗ mũi, lỗ tai chảy xuống, ta nhẹ nhàng ngồi xổm, ôm lấy đầu gối, trong cổ họng phát ra tiếng ư ử, lại bị nước mưa làm cho sặc, thở hổn hển khàn cả giọng.

Ta gào khóc, hung hăng phát tiết hận ý trong lòng.

Không biết khóc hết bao lâu, trước mắt đột nhiên xuất hiện một vạt áo màu trắng, nước mưa trên đỉnh đầu cũng không còn nữa.

Ta hai mắt ngập nước mông lung ngẩng đầu, chỉ thấy một khuôn mặt tái nhợt, nhưng ưu nhã thanh tú.

Hắn chống cây dù, đưa cho ta một cái khăn tay.

“Cô nương”, hắn cười dịu dàng, “Đừng khóc nữa, có được không?”

Chú thích:

[1] đây là series phim hài sitcom của TQ, tên tiếng anh là My Own Swordsman/Swordsman

Bạn Lão Bạch trong series này rất là sủng vợ, cho nên sau khi chị ấy hát xong 1 đoạn hỏi anh:

– Ta hát có hay không?

Anh cắn răn trả lời:

– Hay!

Chị *hớn hở*:

– Ta hát thêm 1 lần nữa nha!

Anh *té ghế*…*lê lết ra cửa*…

=]]]]]

Chương 30

Hắn chống cây dù, đưa cho ta một cái khăn tay.

“Cô nương”, hắn cười dịu dàng, “Đừng khóc nữa, có được không?”.

Ta ngơ ngác nhận lấy khăn tay, là khăn tơ lụa màu trắng sữa, phía trên thêu một chữ “Bạch” cứng cáp.

Đụng phải đầu ngón tay lạnh cóng, hắn không nhịn được ho khụ một tiếng, thoạt nhìn đã thấy tật bệnh quấn thân. Ta ngẩng đầu, lại rất máy móc hỏi: “Ngươi là ai?”.

 

Người nọ lại ho mấy cái, nhưng không trả lời ta một cách không sáng tạo như Niệm Vãn. Hắn đột nhiên nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, dịu dàng nói: “Cô nương vì sao lại đau lòng như thế?”.

Khuôn mặt hắn cực kỳ thanh tú, vận bộ áo trắng càng nổi bật vẻ nhã nhặn. Ta vốn cực kỳ khinh bỉ người khác mặc áo trắng giả bộ làm đại hiệp, nhưng người này thật sự khiến người ta không thể nào chán ghét, cho nên ta cười lớn, nói: “Có nói ngươi cũng sẽ không tin”.

“Có thể nói tại hạ nghe một chút không?”. [@sieunhanu.wordpress.com]swe4f

Ánh mắt của hắn đen thẫm, giống như rượu ngon đã ủ nhiều năm, tản ra mùi thơm làm yên ổn lòng người.

“Ta sống ở một thời đại khác, bị cha mẹ vứt bỏ trên đường. Viện Phúc Lợi, chính là một nơi chuyên chứa chấp trẻ mồ côi như ta. Quản lý ở đó là một phụ nữ họ Bùi, bà đối xử với đám cô nhi bọn ta cũng rất tốt, ta xem bà như mẹ ruột của ta. Cứ như vậy mãi cho đến khi ta mười tám tuổi, vốn là cái gì cũng tốt đẹp, nhưng rồi viện trưởng Bùi bị ung thư. Hmm? Đó là một loại bệnh nan y, vừa đúng lúc viện Phúc Lợi phá sản phải đóng cửa, chính là bị niêm phong đó. Viện trưởng Bùi vì muốn giúp mấy đứa trẻ bọn ta được đi học… Uhm, ở thời đại của ta con gái cũng có thể đi học… Nên một mình bà tốn không ít tiền bạc, không còn tiền chữa bệnh. Sau khi viện Phúc Lợi bị hủy, mấy người bọn ta cũng tách ra, tất cả chúng ta đều đi làm thêm ngoài giờ, mỗi ngày phải làm rất nhiều, ăn bánh bao dưa muối, thường xuyên mệt mỏi té xỉu, nhưng chỉ cần có thể làm cho viện trưởng Bùi hết bệnh, bảo ta làm cái gì ta cũng nguyện ý…”.

Người nọ ngồi xổm bên cạnh ta, lẳng lặng nghe, ánh mắt thỉnh thoảng quét qua hai gò má của ta, lóe ra tia ôn hòa.

“Lúc đó, ta thích một chàng trai trẻ, anh ta vừa thông minh mà vừa anh tuấn, cười rộ lên có vẻ bất cần đời. Rất nhiều bạn nữ cũng bàn chuyện về anh ta. Có một thời gian, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng của anh ta, ta sẽ ngơ ngác đứng đơ ra một lúc, chỉ cần chạm phải ánh mắt của anh ta, ta sẽ vui vẻ cả ngày, có phải ta rất ngốc hay không? Dĩ nhiên, ta lâm vào tình yêu đơn phương, tâm tư cũng không còn đặt trên bài vở và viện trưởng Bùi… Rốt cuộc, ta không chờ được nữa, đi tỏ tình với anh ta, nhưng mà, anh ta từ chối…”.

Ta không khóc nữa, chỉ kinh ngạc nhìn người nọ, nói tiếp: “Anh ta nói, vẻ ngoài của ta không đủ xinh đẹp, ta rất xấu xí…”.

Nước mắt lại chảy xuống, “Xấu thì sao? Ta thích anh ta thông minh có tài văn chương, dù cho vẻ ngoài của anh ta khó coi ta vẫn thích. Nhưng mà… Thân thể tóc tai làn da nhận từ cha mẹ, có cái gì đáng để mà tự ti đâu?! Ta đau lòng, ta tức giận, ta hận mình tại sao lại thích anh ta… Cùng lúc đó, viện trưởng Bùi qua đời”.

“Cái gì?”.

Người nọ thấp giọng cảm khái, ta lạnh nhạt nói tiếp: “Bà đã chết, bởi vì không trị bệnh kịp thời bằng hoá chất, lúc đó ta cũng không tận tâm kiếm tiền mà đắm chìm trong cái bóng của chàng trai vốn không đáng để ta yêu. Trái tim ta tan vỡ, lâm vào cảnh tự trách mình không thể thoát ra được. Rốt cuộc ông trời đã trừng phạt ta, trong lúc ta đầu óc mơ màng bị xe tông phải, thế nhưng lại không chết, tiếp tục đưa ta đến thời đại này nhận mọi hành hạ, bò dọc theo phố ăn xin, bị những tên côn đồ cắc ké đánh đập, bị lừa bán vào kỹ viện, bị lên án bỏ tù… Cái gì ta cũng từng trải qua, cho đến khi bị bọn buôn người bán về phía nam, gặp được cao nhân cứu”.

Nhớ đến Diệp Vô Trần, trong lòng ta lại đau xót, “Nhưng mà, người mà ta cho là thân nhất lại phản bội ta…”.

Người nọ không nói gì, ta ngẩn ngơ, đột nhiên phát hiện ra mình đã kể lể hết toàn bộ chuyện cũ giấu kín năm năm chưa hề nói cho ai biết, mà ta với hắn chỉ là mới quen, thậm chí ngay cả hắn là ai ta cũng không biết.

“Trải nghiệm của cô nương thật sự đặc sắc”, hắn ôn hòa nói.

Ta ngớ ra, không khỏi có chút tức giận, “Ai cần cái loại đặc sắc này? Bị người thân cận nhất phản bội…”.

“Nhưng nếu ngay cả người thân cận nhất để phản bội cũng không có thì…”, hắn ngừng lại một chút, “… Đó mới thật sự là bi thảm”.

Ta nghĩ đi nghĩ lại ý tứ trong lời nói của hắn, hắn lại nhẹ nhàng giơ tay lên, tựa hồ muốn sờ lên tóc ta, ta co rúm lại, hắn dừng lại một chút rồi thu hồi bàn tay, cười dịu dàng, “Huống chi người phụ nữ họ Bùi đã nuôi dưỡng cô, nhất định cũng sẽ hy vọng cô kiên cường sống sót…”.

Sống sót, Quý Hiểu Hàm, sống sót… [@sieunhanu.wordpress.com]se87f8e47

Ta biết, trong khoảnh khắc ta bị xe tông ta đã hiểu ra, bà không muốn chúng ta vì bà mà liều mạng kiếm tiền, bà chỉ cần chúng ta sống thật tốt.

Cho nên ở thời đại này ta cố gắng như vậy, khổ cực như vậy, chỉ để có thể sống.

Nhưng từ lúc nào, ta đã quên mất quan niệm lúc ban đầu này của mình?

Gió đêm rét lạnh, ta rùng mình một cái. Mưa lớn đã trở thành tí tách, nhưng vẫn không ngừng.

Vẫn không ngừng, chỉ cần ta còn sống, tất cả cũng sẽ không kết thúc.

Có lẽ, bây giờ mới là lúc bắt đầu.

Người nọ đã không còn ở đây, nhưng giọng nói dịu dàng của hắn vẫn văng vẳng bên tai, trong tay chỉ còn lại cái khăn tay tơ lụa thêu chữ “Bạch”. Không cần biết hắn là ai, nhưng có thể tự do ra vào hoàng cung, nhất định không phải là kẻ đầu đường xó chợ.

Ta lại lạc đường. [@sieunhanu.wordpress.com]se878e4e

Không biết đã đi như thế nào đến khu rừng trúc, thì ai mà biết phải đi như thế nào mới trở về được a. Đang âm thầm tức giận, đột nhiên một cục đá ném vào trong hồ nước, nổi lên một vòng rung động nho nhỏ.

Ta cảnh giác nhìn chung quanh, nhưng không thấy bất kỳ kẻ nào. Đột nhiên lại có một cục đá ném tới, có điều cách xa cục đá vừa rồi.

Người ném cục đá này rõ ràng là muốn dẫn ta đi theo hắn, nếu như hắn muốn hại ta thì đã trực tiếp ném cục đá ngay ót ta là được. Nghĩ tới đây, trong lòng ta nhẹ nhõm, cứ đi theo hướng cục đá ném tới.

Đi không lâu đã đến hồ Tĩnh Tâm quen thuộc, ta thả lỏng trong lòng, nhưng những cục đá này bay đến từ bốn phương tám hướng, căn bản không thể tìm được chỗ chính xác, ta thậm chí hoài nghi có một nhóm người đang dẫn đường giúp ta.

Đến ven hồ, ta đang muốn ôm quyền tạ ơn cao nhân giúp đỡ, đột nhiên thấy trước cửa phòng ngủ của mình có một cái bóng đứng nghiêm, cảm giác quen thuộc làm ta sợ hết hồn hết vía.

“Lão Đại!”.

Trong lòng ta run lên, quả nhiên là Tiểu Hồng.

“Cô quả thật hiểu lầm em sao?”, Tiểu Hồng khóc ròng nói: “Thanh Phong Các chúng ta xảy ra chuyện lớn, em bất đắc dĩ phải… Em đã cố ý đâm trật, cô không có chuyện gì thật sự là tốt quá!”.

Ta ngẩn ra, chẳng lẽ thật sự là nàng bị ép buộc?!

Tiểu Hồng tung mình ôm lấy ta, ta nhìn nàng, cúi đầu hỏi: “Thật sao?”.

“Dĩ nhiên, lão Đại… Chúng ta là tỷ muội nhiều năm như vậy, làm sao có thể…”.

Nàng đột nhiên dừng lại. [@sieunhanu.wordpress.com]se8648e4

“Có thể cái gì?”, ta cười lạnh, “Nói đi, tại sao không nói nữa?!”.

Ám khí của ta kề lên cái cổ tuyết trắng của nàng, chỉ cần động một chút là lấy mạng nàng được ngay.

“Lão Đại, cô…”, nàng sợ hãi, giọng nói run rẩy không kiềm chế được.

Ta lẳng lặng nhìn nàng, nước mưa làm ướt đẫm thân thể cả hai.

“Tiểu Hồng à!”, ta nhìn dung nhan mỹ lệ của nàng, “Ngươi thật sự cho rằng ta bị ngươi giết một lần, sẽ ngoan ngoãn chờ ngươi tới giết ta lần thứ hai sao? Chúng ta là tỷ muội năm năm, e rằng ngươi cũng chưa hiểu rõ ta… Ngươi nghe Lộ Văn Phi nói thấy ta chưa chết, liền định tối nay tới phòng tìm ta, thấy ta không có ở đây liền ôm cây đợi thỏ. Ngươi nói chuyện với ta thì cứ nói, tại sao phải giấu bàn tay trong ống tay áo?”.

Ta chậm rãi nhấc tay áo của nàng lên, túm lấy con dao từng cắm vào tận tim ta, “Bảo Giáp Hộ Tâm của ta là do ngươi may, chỉ có ngươi biết chỗ sơ hở trước ngực, cho nên ta đã mặc ngược lại, cho dù hôm nay ngươi muốn đâm cũng chỉ có thể phá vỡ lớp áo ngoài mà thôi”.

Tiểu Hồng núp mặt trong bóng tối, không thấy rõ vẻ mặt.

“Năm năm nay ta xem ngươi như người thân nhất. Ngươi giận ta, hận ta, thậm chí giết ta, ta cũng không có lời nào để nói. Chẳng qua, tại sao ngươi phải giết mọi người trong thôn? Nhất là Diệp Vô Trần, hắn là người cứu mạng ngươi! Lấy oán báo ơn, không bằng cầm thú…”.

Tiểu Hồng thét to: “Đây còn không phải là bởi vì…”.

“Đừng có lấy ta làm cái cớ! Đó là ác tâm của ngươi, không phải là của ta!”, ta quát: “Lâu như vậy mà không có thị vệ chạy tới, chỉ sợ Lộ Văn Phi cũng đang ở gần đây, điểm huyệt hết đám thị vệ và Nhược Cửu rồi phải không? Thuận tiện ta nói cho ngươi biết một chuyện, ta chưa bao giờ thích Lộ Văn Phi, loại người như hắn, vì đàn bà mà không phân biệt được tốt xấu, ta đã gặp nhiều”.

Trong bụi cây có tiếng lá lay động, lòng ta cười lạnh, chỉ nói tới hắn hai câu hắn liền lòi đuôi.

“Ta sẽ thả ngươi, bởi vì ta tuy vô liêm sỉ, nhưng vẫn khá hơn cầm thú”, ta dừng lại một chút, sau đó cất cao giọng nói: “Thanh Phong Các, ta không cần, Kỷ gia, ta cũng không cần, nhưng mà ngươi nhớ kỹ, Kỷ Triển Nhan ta sẽ vì một trăm bốn mươi chín cái mạng người trong thôn mà báo mối huyết hải thâm cừu này, một ngày nào đó, ta sẽ bầm thây vạn đoạn ngươi! Ta muốn ngươi, Ứng Thiên Nguyệt, chết không toàn thây!”.

Sắc mặt Tiểu Hồng trắng bệch, ta thu hồi ám khí đặt trên cổ nàng, từ từ lui về phía sau, cười lạnh nói: “Đi ra đi”.

Lộ Văn Phi ôm lấy Tiểu Hồng, ân cần hỏi: “Nàng có sao không?”.

Đồng thời trợn mắt nhìn ta, rút kiếm vọt tới. Ta đang định dùng ám khí chống đỡ, thì lại thấy một cục đá bay tới, Lộ Văn Phi kinh hoảng kêu một tiếng, trường kiếm rơi xuống.

Ta vốn định kẹp đuôi chuồn đi để bảo vệ tính mạng, không ngờ lại có cao nhân tương trợ, trong bụng vừa mừng rỡ, vừa cuồng vọng, quát: “Ứng Thiên Nguyệt!”.

Tiểu Hồng nhìn ta. [@sieunhanu.wordpress.com]7tn68t7rg4

Ta hất cằm, khẽ mỉm cười với nàng, bàn tay phải tàn bạo dựng lên ngón tay giữa.

“F*CK YOU!”.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+