Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 39 + 40 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39

Chẳng lẽ thấy ta được Tư Mã Hiển Dương ôm, hắn… Hắn ghen tị?!

Chẳng lẽ ta lăn lộn ở cổ đại lâu như vậy, rốt cuộc đã nảy sinh ra một chút mị lực có thể làm cho mỹ nam động tâm rồi sao?

Ta kích động, thế nên lúc ta bò về cái phòng chứa củi kia thì chân đã mềm nhũn, leo mấy lần cũng không leo vào nổi.

 

Một đêm này coi như cũng đầy sóng gió bão bùng, ta mệt mỏi quá rồi, nằm chết dí trong đống rơm rạ ngủ thật say, hơn nữa còn nằm mơ một giấc mơ cực kỳ hạnh phúc nhưng vô cùng tục tĩu: Tay trái ôm Niệm Vãn, tay phải ôm Tư Mã Hiển Dương, Dạ Kiếm Ly như vợ bé quỳ ở dưới bóp chân cho ta.

Niệm Vãn đút ta ăn một trái nho, Tư Mã Hiển Dương đang tỉ mỉ gọt táo, ta sảng khoái nhìn Dạ Kiếm Ly rồi cười dâm đãng, “Mỹ nhân, bóp mạnh một chút”.

Dạ Kiếm Ly nhìn ta một cái, lông mi hạ thấp xuống, “Vâng, Thúy Hoa”.

… Thúy Hoa?! Ta là Tiểu Kỷ mà!! [@sieunhanu.wordpress.com]vs487r8th

“Thúy Hoa!”, Niệm Vãn đột nhiên nói: “Dậy đi”.

Tư Mã Hiển Dương cũng nhíu mày, “Sao cứ ngủ như heo chết thế kia”.

Dạ Kiếm Ly cười đến tà ác, sau đó một quyền tàn bạo đấm xuống, ta đau đến mức kêu to.

“A…”.

“Gào cái quỷ gì?! Ngươi con heo này còn không mau dậy!”.

Ta mông lung mở hai mắt, bà đầu bếp đang dẫm chân trên đùi ta, hèn chi mà trong mộng đau như vậy.

“Không phải là ta đang bị cách ly sao…”. [@sieunhanu.wordpress.com]nfh547j8

“Hôm nay có khách quý, phòng bếp không đủ người, còn không mau đi theo ta!”.

Ta mơ màng đi theo phía sau bà đầu bếp, vô cùng tiếc nuối giấc mộng kia, thật đúng là diễm phúc thần tiên a.

Đến nhà bếp, mọi người nhìn thấy ta đều tản ra như chim vỡ tổ, ta không sao hiểu được nhưng vẫn cảm thấy bị cô lập một cách kỳ lạ. Cà chua à… Tao phải gầy dựng thanh danh cho mày thôi!

Đột nhiên một gã sai vặt xông tới, trong tay giơ cao một bức tranh, reo lên: “Đêm qua A Tam đi tuần tra ban đêm phát hiện có người lén lén lút lút ở khúc quẹo hành lang tiền viện! Hình như là nha hoàn trong phủ”.

Trong lòng ta thót lên, chột dạ đi theo mọi người vây lấy gã sai vặt, đương nhiên mọi người đều sợ đụng trúng ta, cho nên ta là người đầu tiên vọt tới bên cạnh gã sai vặt kia, thấy được bản vẽ.

Ta thoáng chốc trợn tròn hai con mắt nhỏ, bà nội nó, bức tranh này là do ai vẽ thế!

Bức tranh vẽ một nữ nha hoàn, nửa quỳ nửa ngồi trên mặt đất, cổ vểnh lên cao, hai tay cầm lá cây phe phẩy, một tư thế quỷ dị chân trái gác lên trên đùi phải.

Mọi người đều cười ồ lên, ta đỏ mặt, chẳng lẽ đêm qua lúc ta nhìn lén, tư thế của ta thô tục đến vậy sao? Nhưng mà bị muỗi cắn cũng không thể không phe phẩy quạt được mà?! Có cái gì đáng cười đâu…

“Nha hoàn trong bức họa có vẻ giống Thúy Hoa!”, ai đó nói một câu.

Ta giơ tay phải lên chột dạ nói: “Này này, ngày hôm qua ta bị giam ở trong phòng chứa củi mà”.

Bà đầu bếp nghe vậy bồi thêm một câu: “Không sai, đích thân ta khóa cửa”.

Mọi người không hoài nghi ta nữa, lại quay sang tám chuyện về cái đề tài nóng hổi kia. Lòng ta đắc ý, các người có khóa chặt cửa đi nữa, thì ta vẫn có thể leo cửa sổ chạy ra không phải sao?

Ta đi theo bà đầu bếp tới bên cạnh cái thớt, lần này không kêu ta gọt vỏ khoai tây nữa, rốt cuộc ta đã thoát khỏi biển khoai tây kia. Không biết lần này ta phải làm cái gì? Ta có chút hưng phấn nhìn bà đầu bếp.

“Thúy Hoa a… Tới cắt khoai tây đi”. [@sieunhanu.wordpress.com]dfb4er7g

Khoai tây khoai tây, ta hận khoai tây. [@sieunhanu.wordpress.com]d5s4e8fg

Nói đúng ra trước kia ta rất thích ăn khoai tây, nhưng mà bây giờ nhìn thấy là đã muốn ói. Ta phẫn hận hạ dao xuống, một loạt củ khoai tây vô tội bị chém méo xẹo, thi thể sắp hàng thật chỉnh tề, thoạt nhìn rất là bi tráng.

Bà đầu bếp nhìn thấy ta không cam lòng, đột nhiên đoạt lấy con dao, tức giận nói: “Đẳng cấp đao pháp mất mặt như vậy còn không biết xấu hổ mà oán trách cái gì!”.

Ta đã nói gì đâu…

Bà đầu bếp vung dao, phập một cái ghim vào mặt đất cách mũi chân ta đúng một li, con dao còn ong ong rung động.

Ta lập tức cũng rung động theo con dao.

Sau đó, vô số củ khoai tây bị chém đứng thành một hàng, dưới lưỡi dao dày đặc như mưa của bà đầu bếp, biến thành miếng khoai tây có vóc dáng hạng nhất.

Ta nhìn đến mức mắt và miệng đều thành chữ O, lại có chút khó chịu, đang khinh bỉ ta sao? Hừ.

Ta nhặt con dao phía trước chân, bắt chước bà đầu bếp điên cuồng băm băm.

Sau đó, củ khoai tây chịu khổ bị ta bầm thây. Khi còn đang dùng hành động thực tế để kháng nghị, thì một mẩu khoai tây không cẩn thận bay lên, trải qua một giây rơi tự do, cuối cùng đáp xuống mũi bà đầu bếp.

Còn vừa vặn bịt lên một lỗ mũi.

Bà đầu bếp vốn là rất đứng đắn, đột nhiên vẻ mặt có chút tức cười.

Bà ẩn nhẫn cúi đầu, đưa tay gạt mẩu khoai tây kia ra, “Ngươi không phục sao? Hả?”.

Ta nhìn bà, trên mặt ta là biểu tình phản nghịch tiêu chuẩn của thiếu nữ thời kỳ trưởng thành.

“Vậy thì làm một món ăn cho ta xem xem”, bà đầu bếp hừ lạnh, “Nếu làm được thì ta vĩnh viễn không bắt ngươi phải cắt khoai tây nữa”.

Ý chí chiến đấu của ta bùng lên. [@sieunhanu.wordpress.com]s4b4t7f2

“Được!”.

Manh động thiếu suy nghĩ là ma quỷ.

Ta quấy trứng gà, mọi người soi mói đứng nhìn hai bên tỷ thí, gần như muốn đổ xô lên phía trước.

Bà đầu bếp đã làm xong bánh bông lan hạt sen mùi thơm tỏa ngát bốn phía, tràn đầy tự tin và tự phụ nhìn ta.

Thơm quá… Ta không ngừng chớp mắt nhỏ liếc về phía dĩa bánh kia, nó cứ bày ở trước mắt ta, dĩa bánh này đối với một người cả ngày hôm qua chỉ ăn mấy miếng điểm tâm mà nói thì hấp dẫn đến mức nào…

Bà đầu bếp hừ lạnh một tiếng, đại khái là đã nhìn ra vẻ mặt tham ăn của ta. Ta bối rối xoay đầu lại, đột nhiên nhìn thấy vài thứ chồng chất trong góc. Đó là… Cà chua đáng yêu của ta.

Cho nên trong đầu ta hiện ra một món ăn mà ta thích nhất khi còn bé, tin rằng cũng là món ăn mà mọi người thích ăn nhất.

Cái này gọi là trời không tuyệt đường người a! Những kẻ cổ nhân không có kiến thức kia, các ngươi đã từng ăn trứng gà xào cà chua chưa?! Từng ăn chưa? Từng ăn chưa? Hả? Các ngươi từng ăn chưa?!

Cuộc tỷ thí này ta thắng. [@sieunhanu.wordpress.com]5dg1n785f

Nhưng không phải là bởi vì ta làm được món ăn ngon, mà là bởi vì không ai dám ăn.

Cũng không phải là không có ai dị nghị, ngược lại có rất nhiều người lên tiếng, ta nhàn nhã nói: “Chưa từng nếm thử sao ngươi dám nói là không dễ ăn?!”.

Cho nên, vẫn không ai dám ăn. Cho nên, ta thắng.

Sắc mặt bà đầu bếp không tốt, ta vui vẻ chạy về phía bà, “Ta rốt cuộc không cần cắt khoai tây nữa rồi!”.

Một mũi dao nhọn lại phập xuống trước chân ta.

“Đúng vậy, đúng là ngươi không thích hợp với việc cắt khoai tây”, bà đầu bếp cười âm hiểm, “Ngươi vẫn nên đi gọt vỏ khoai tây đi”.

Ta hận thế giới này!!!

Buổi trưa, bọn tỳ nữ đỏ mặt, thẹn thẹn thùng thùng mang đồ ăn lên.

Nhìn món ăn ngon thì có cái gì mà thẹn thùng, tám phần là do Tiêu Kiến Nhân mở tiệc chiêu đãi con hồ ly họa thủy Dạ Kiếm Ly, làm cho trái tim của tất cả con gái trong phủ đại loạn. Hừ, làm cho các nàng ấy loạn hết đi, lão nương không lấy gì làm lạ.

Đã lâu không thấy trứng gà xào cà chua, ta kích động gọt vỏ một củ khoai tây cuối cùng, rửa tay một chút rồi sẽ được ăn no nê.

Nhưng mà vừa quay người lại, ta liền ngẩn ra.

… Tại sao trên thớt không còn gì cả.

Trứng gà xào cà chua vừa vàng vừa đỏ cực ngon mắt của ta đâu??? Vừa nãy nó còn nằm ngay đây mà.

Chẳng lẽ có người ăn trộm? Cực kỳ không có khả năng a…

Vậy thì chỉ còn một khả năng: Các nàng nha hoàn bưng nhầm dĩa rồi.

Ta sửng sốt một hồi lâu, đột nhiên gào thét chạy về tiền sảnh.

“Trứng gà xào cà chua của ta a a a a a…”. [@sieunhanu.wordpress.com]5f1c51h

Oa, thật là đông người quá.

Ta ló cái đầu nhỏ, nhìn thấy Lương Phi Yến, hình như còn có dấu hiệu Chưởng môn môn phái. Dạ Kiếm Ly đeo mặt nạ bạch ngọc che mặt, ngồi bên cạnh Tiêu Kiến Nhân, Tiêu Linh nghiêng về một bên vừa rót trà, vừa phóng điện với hắn.

Dĩa trứng gà xào cà chua vô tội của ta đang bày ở trước mặt Dạ Kiếm Ly, rất ngon mắt.

Không được…

Ta đứng ngồi không yên nhìn đôi đũa của hắn, ngàn vạn lần không được…

Ngay khoảnh khắc hắn hạ đôi đũa xuống, ta đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Hắn đeo mặt nạ.

Hắn cũng không thể để Tiêu Kiến Nhân nhìn thấy.

Vậy làm sao hắn ăn cơm…

“Sư đệ, nào, không nên khách khí”, Tiêu Kiến Nhân cười nói.

“Sư huynh đã mời, tiểu đệ cung kính không bằng tuân mệnh”, Dạ Kiếm Ly thấp giọng nói, sau đó gắp một miếng trứng gà của ta. Ta thậm chí không còn suy nghĩ được gì nữa, chỉ nhìn chăm chú vào bàn tay hắn đang đưa về gần mặt.

Không có vấn đề gì sao? Hắn không thể bị nhìn thấy mà…

Ta có chút bận tâm, kinh ngạc nhìn hắn chậm rãi tháo mặt nạ của mình.

Trong nháy mắt, mọi ánh mắt đều bắn thẳng đến Dạ Kiếm Ly.

Ta đã nghĩ rằng ta sẽ được nhìn thấy dung nhan của thiên tiên.

Đáng tiếc không phải. [@sieunhanu.wordpress.com]b2d2g8n1h

Ta suýt chút nữa ngã xuống, dưới mặt nạ Dạ Kiếm Ly là một lớp da khô vàng, có vẻ bệnh hoạn như một đại thúc trung niên mắc bệnh lao.

Chết tiệt… Hóa ra là còn một lớp mặt nạ da người nữa…

Mọi người cười ngất, những tỳ nữ thất vọng đến mức muốn đâm đầu vào tường, nếu như các nàng có đeo mắt kiếng, sợ rằng đã có cảnh mắt kiếng rớt ầm ầm.

Chỉ có người trước bàn cơm là có thể nhìn ra, mặc dù lớp da này nhìn rất thật, nhưng ngón tay ngọc của Dạ Kiếm Ly trắng nõn thon dài như vậy, làm sao có thể có một khuôn mặt khô vàng như thế.

Dạ Kiếm Ly thản nhiên cười một tiếng, vẻ mặt của hắn giống như khuôn mặt của lão Trương khi ngửi thấy mùi thối, không phải buồn cười bình thường đâu.

Ta nhịn cười, thấy hắn ăn một miếng trứng gà.

Trứng gà? A a, ta nhớ ra rồi, trứng gà xào cà chua của ta.

Sau đó, Dạ Kiếm Ly ngây ngẩn cả người, ánh mắt hắn hắc bạch phân minh, đột nhiên đảo một vòng. Ta cảm thấy không tốt, vừa định chuồn đi, liền cảm nhận được tầm mắt đùa cợt của hắn, trực tiếp mà lạnh thấu xương.

“Món ăn này… Tên là gì vậy?”.

Chương 40

“Món ăn này… Tên là gì vậy?”.

Tiêu Kiến Nhân cẩn thận nghiên cứu món ăn kia, đoán chừng cũng không nhìn ra đống đỏ đỏ đó là cái thứ gì.

 

Khuôn mặt xấu xí của Lương Phi Yến vẻ bừng tỉnh ngộ, Tư Mã Hiển Dương à, chắc cũng bao nhiêu năm rồi anh chưa từng nhìn thấy cà chua… Ta cảm thán, một chàng trai trẻ tuổi bên cạnh anh ta vẻ mặt hết sức chính nghĩa đột nhiên kinh hãi nói: “Đây… Đây không phải là Lang Đào ta mang về mấy ngày trước sao…”.

“Lang Đào? Là cái gì?”. [@sieunhanu.wordpress.com]dg54jt8hty

“Một loại quả lạ từ Tây Phiên, nghe nói kịch độc vô cùng, kẻ ăn nhầm nhẹ thì sẽ nổi điên, nặng thì bỏ mạng… Nghe nói đáng sợ nhất chính là, đàn ông ăn vào sẽ biến thành đàn bà…”.

Tiêu Kiến Nhân vừa mới nếm thử một miếng, mặt thoáng chốc đanh lại.

Dạ Kiếm Ly ho nhẹ một tiếng, hình như có chút căng thẳng, tám phần là gương mặt xinh đẹp bên dưới mặt nạ da cũng trở nên khô vàng rồi. Ta dùng hết khí lực toàn thân mới nhịn cười nổi, ăn cà chua sẽ biến đổi giới tính… Thần thánh a…

“Người đâu!”, Tiêu Kiến Nhân tức giận nói: “Gọi đầu bếp tới cho ta!”.

Ta rụt cổ lại, hình như xảy ra chuyện lớn rồi… [@sieunhanu.wordpress.com]fgj58yt7

“Lão nô tham kiến lão gia”, bà đầu bếp cúi chào.

“Món ăn này”, Tiêu Kiến Nhân chỉ chỉ vào dĩa trứng gà xào cà chua của ta, “Là ai làm?”.

Bà đầu bếp nhàn nhạt liếc mắt một cái, lòng ta liền căng thẳng, nếu như Tiêu Kiến Nhân biết là ta làm, lão mà không nói ta hạ độc, thì ta múa một vòng cho các vị xem!

“Bẩm lão gia, món ăn này là lão nô làm”. [@sieunhanu.wordpress.com]sg54r8t

Ta lập tức nhìn về phía bà. Bà đầu bếp… Bà… Thật là quá vĩ đại!

Tiêu Kiến Nhân trầm ngâm một chút, nói nhỏ: “Ngươi làm việc trong Tiêu gia ta, đã bao nhiêu năm rồi?”.

Quản gia đứng một bên đột nhiên xông về phía trước, “Bẩm lão gia, Hắc đại thẩm ở với chúng ta đã hơn hai mươi năm”.

Tiêu Kiến Nhân cười lạnh nói: “Hai mươi năm?! Tiêu gia ta đối đãi với ngươi không tệ”.

Ta đảo cặp mắt trắng dã, nhìn bộ quần áo bà đầu bếp mặc trên người, lão đối đãi với người làm cũng có tốt lắm đâu…

Bà đầu bếp quỳ xuống, thấp giọng nói: “Lão nô không biết thứ đó có độc… Xin lão gia trách phạt”.

“Trách phạt?!”, Tiêu Kiến Nhân hừ lạnh, “Ngươi muốn ta trách phạt thế nào… Lấy cái mạng chó của ngươi sao?!”.

Ta kinh hãi, mọi người lại không kinh ngạc bao nhiêu. Đúng rồi, bọn họ đâu cần biết bà đầu bếp có cố ý hay không, hạ nhân ở chỗ này còn không bằng một con chó! Bà đầu bếp cũng biết điều này, nhưng, nhưng tại sao bà vẫn muốn giúp ta? Thậm chí hy sinh tính mạng của mình?! Tim đập bịch bịch, làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ?

Bà đầu bếp quỳ trên mặt đất, đầu cúi thấp đụng chân trước, ta không nhìn thấy nét mặt của bà.

“Mang ra ngoài đi”, Tiêu Kiến Nhân cao giọng nói.

Mang ra ngoài, mang ra ngoài làm gì? Muốn giết người sao?!

Ta biết nếu lúc này ta đứng ra thì sẽ rất ngu ngốc, ta cũng biết làm như vậy rất giống những nữ chính lương thiện đến mức yếu ớt trên phim truyền hình, nhưng cho dù ta rất sợ chết thì cũng vậy thôi, ta không cách nào trơ mắt nhìn bà đầu bếp chết như vậy.

“Khoan đã!”.

Ta từ trong góc đi ra, thản nhiên cười với Tiêu Kiến Nhân, vẻ mặt không biết sợ.

Lương Phi Yến ngẩn ra, Dạ Kiếm Ly lại nhếch đôi môi trên lớp da vàng vọt, vẻ mặt hết sức quỷ dị.

“Dĩa đồ ăn đó là ta làm”, ta lạnh nhạt nói: “Thả Hắc đại thẩm ra”.

Tiêu Kiến Nhân nheo mắt lại, bà đầu bếp lại tiến lên phía trước cướp lời: “Lão gia đừng nghe nó nói nhảm, đứa sai vặt này còn nhỏ không hiểu chuyện…”.

“Lang Đào đó vốn không phải là quả độc, tại sao mới nghe lời đồn liền giết người?”, ta cất giọng nói, trơ mắt nhìn sắc mặt Tiêu Kiến Nhân càng ngày càng đen.

“Dẫn đầu bếp nữ đi”, Tiêu Kiến Nhân vung tay lên, ánh mắt lạnh lùng bắn về phía ta, ta cũng lạnh lùng nhìn lão, không khí cứng ngắc tới cực điểm.

“Lão gia…”, ta nhẹ nhàng mở miệng. [@sieunhanu.wordpress.com]a254ds87e

Tất cả mọi người nhìn ta chăm chú.

“Nô tỳ biết sai rồi, ngài tha cho nô tỳ đi, nô tỳ trên có mẹ già dưới có em nhỏ, trong nhà nuôi con chó Tiểu Hoàng cũng ăn không đủ no a…”, ta lập tức quỳ sụp xuống, từ trong lồng ngực rút ra cái khăn tơ lụa của Độc Cô Bạch, vô cùng nhập vai bắt đầu òa khóc một tràng, “Nô tỳ thật sự không biết quả đó có độc a, nếu không dù cho nô tỳ có một vạn lá gan cũng không dám… Lão gia… Ngài tạm thời tha cho nô tỳ đi… Ô oa…”, ta kêu khóc, dùng sức lau nước mũi, nhanh chóng bò qua ôm lấy bắp đùi Tiêu Kiến Nhân.

Manh động không suy nghĩ là ma quỷ a, một giây kia khi ta đứng ra ta liền hối hận. Mới vừa rồi bị Tiêu Kiến Nhân trừng mắt đến mức chân cũng mềm nhũn, lúc này không cầu xin còn đợi khi nào? Tiểu Dạ Tử, Tư Mã Hiển Dương các ngươi không thể thấy chết mà không cứu a!

Mọi người đều giãn chân mày ra, Tiêu Kiến Nhân lại càng giận đến mức râu mép cũng run lên, ra sức đá chân, hai tay ta dù chết cũng ôm chặt, khóc đến độ ruột gan đứt từng khúc.

“Sư huynh”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên nói nhỏ.

Tiểu Dạ Tử! Ta lóe ra ánh mắt sáng như sao cảm kích nhìn hắn, Đảng và nhân dân đúng là không uổng công nuôi huynh.

“Tiểu nha hoàn này khóc, tại sao không có nước mắt, hả?”.

Ta vừa mới quỳ xuống, đã bận rộn lo lời kịch, gấp như vậy làm sao có thể khóc ra nước mắt được! Dạ Kiếm Ly đồ tiểu nhân! Ta thăm hỏi cả gia phả nhà huynh một vạn lần a a a a a.

Quả nhiên tất cả mọi người đều nhìn lên mặt ta, không kịp bôi nước miếng lên nữa rồi…

Tiêu Kiến Nhân giận đến mức hai mắt đỏ ngầu, vừa định nói, Lương Phi Yến lại đứng lên. A, sao trước kia ta không nhận ra anh ta đẹp trai đến vậy? Đẹp trai vô hạn đến mức cái mũi to tướng nhìn có vẻ nhỏ lại, những cục mụn trên mặt chỉ là chút tỳ vết mỹ miều, thân hình có chút mập mạp giờ phút này quả là ngọc thụ lâm phong… Con hồ ly mặt vàng Dạ Kiếm Ly kia không sánh bằng ngón chân út của ngài!

Các vị độc giả đừng ói, ta thừa nhận những tính từ miêu tả đó là do ta nhỏ nhen nghĩ ra…

“Tiêu thúc thúc”, anh ta cất cao giọng nói: “Lang Đào này ta từng thấy ở Tây Vực, cũng không phải là thứ quả lạ có độc đâu…”.

Sau đó Tư Mã Hiển Dương lưu loát nói liền một mạch tất cả những hiểu biết của anh ta về cà chua ở kiếp trước, chỉnh sửa thêm một chút thì thật sự có thể làm thành một bài luận văn Chất dinh dưỡng của cà chua… Mỗi một câu nói của anh ta, ta đều gật đầu như băm tỏi.

Tư Mã Hiển Dương vẫn là người tốt nhất, ta thầm chảy nước mắt trong lòng.

Cuối cùng Tiêu Kiến Nhân gán cho ta cái tội tên là “Dùng quả lạ lung tung”, rồi đuổi một đứa nhỏ dễ thương như ta đến phòng chứa củi. Trước khi đi ta hung hăng trợn mắt nhìn Dạ Kiếm Ly một cái, hắn lại cười vô tội, dường như kẻ mới vừa rồi vạch trần ta không phải là hắn.

Thôi bỏ đi, coi như ta có duyên với cái phòng chứa củi này.

Thê thê thảm thảm ngồi trên mặt đất, mông có chút đau, những gã sai vặt vừa rồi đưa ta tới nơi này thật là không biết thương hương tiếc ngọc, ta xoa nhẹ mông một lúc, đột nhiên cửa phòng vang lên tiếng động. Ta bò đến bên cửa sổ, một dĩa sườn xào chua ngọt bốc hơi nóng đập vào tầm mắt.

A, thật hấp dẫn, hai mắt ta nhảy ra hai trái tim lớn, từ lần đầu tiên nhìn thấy sườn xào, ta đã biết ta và chúng nó có duyên cả đời mà!

“Cửa sổ này không mở rộng được bao nhiêu, ngươi chỉ có thể ăn như vậy thôi”.

Hẳn là bà đầu bếp, bà cầm lấy một miếng thịt đưa về phía ta, ta nhìn miếng thịt kia, thật ra thì cái cửa sổ này có thể gỡ ra, ta có thể tận tay cầm nó ăn… Sườn xào chua ngọt của ta… Nhưng mà nếu bà biết cửa sổ có thể gỡ xuống thì lộ bí mật mất, trong lòng ta hận a…

“Thúy Hoa?”.

Ta đón lấy miếng thịt kia cắn một cái, thật hạnh phúc…

“Ngươi… Tại sao lại giúp ta? Ngươi chỉ là một đứa nhỏ, nếu mất mạng như vậy, thật là không đáng… Nói cho cùng cũng là do ta và ngươi làm loạn nên mới gây ra tai họa…”.

“Nhưng… Bọn họ sẽ giết bà!”. [@sieunhanu.wordpress.com]bfgj1y8j4

“Ta đã từng tuổi này rồi, cũng đã sống đủ…”, bà đầu bếp đăm chiêu nói: “Ngươi đứa nhỏ này làm việc thật sự rất đáng ghét, nhưng ta làm sao cũng không chán ghét ngươi được”.

Đây mà coi là khen ta sao? Ta đầu đầy hắc tuyến, nhưng đáy lòng cảm kích, nói: “Đa tạ bà, Hắc đại thẩm”.

“Ta cũng từng có một đứa con gái giống như ngươi vậy…”, bà đầu bếp thở dài nói: “Đáng tiếc bị bệnh nan y, đã chết”.

Ta ngẩn ra, miếng thịt sườn trong tay liền mất hết mùi vị.

Nếu không có bức tường này, ta rất muốn rất muốn xoay người lại ôm lấy bà.

Bà đầu bếp rời đi, trong lòng ta cũng thanh thản, quả nhiên làm người tốt vẫn được báo đáp, bị nhốt trong phòng chứa củi cũng không thấm vào đâu, mấu chốt là có thịt sườn để ăn, khà khà khà khà.

Nhưng mà lần này bị nhốt ba ngày… Chịu đói ba ngày a, nữ chính cũng biến thành Ninja…

Mặt đất sao mà cứng quá, làm thế nào cũng không ngủ thoải mái được, ta nhìn mặt trời nhỏ vừa nhú lên bên ngoài, đã chịu đựng cả một đêm, ta sợ bị người ta nhìn thấy nên cũng không dám chạy loạn, nhưng sao những người kia cũng không thèm đến thăm ta? Ví dụ như Tư Mã Hiển Dương rồi cả người nào đó…

“Tiểu Kỷ biểu diễn thật là đặc sắc nha”, một giọng nói đột nhiên vang lên, “Vậy cùng với Lương Phi Yến, là quan hệ như thế nào?”.

A! Quả thật có người đến, nhưng mà… [@sieunhanu.wordpress.com]gnf8h78t

Dạ Kiếm Ly tên chết tiệt này lại còn dám vác mặt đến đây, ta giận đến mức bỗng nhiên đứng lên, một cước đạp rớt cửa sổ, nhanh nhẹn chui ra khỏi phòng chứa củi.

Nhưng mà cái nhanh nhẹn của ta, là nhanh nhẩu đoảng đạp ra ngoài khoảng không.

Cho nên, có nghĩa là sẽ không có chỗ đáp xuống…

Bà nội nó, trên mặt đất có rất nhiều đá sỏi a…

Đột nhiên có người từ đỡ ta từ phía sau, hai cánh tay vòng lấy ôm ta vào trong lồng ngực.

Ta ngẩng đầu, hắn cúi đầu. 

Dạ Kiếm Ly lại khôi phục bộ dạng trong trắng ngọc ngà phiêu dật anh tuấn, cười đến ngọt ngào, đẹp đến mức làm người ta hồ đồ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+