Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 43 + 44 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 43

Nhưng mà, Liên Hoàn Chiêu của Liên gia danh chấn giang hồ, không biết ả có từng thử qua chưa.

Ta nhìn tiểu Liên, cậu ta cũng nhìn ta, thản nhiên cười.

Có hộ vệ ở bên cạnh rồi, ta lại bắt đầu cười vô sỉ.

“La cô nương”, ta ngẩng đầu lên, “Cần gì phải tuyệt tình như vậy? Nếu ngươi giết chúng ta, thì biết bẩm báo thế nào với Tư Mã Hiển Dương?”.

“Vì báo thù cho đại ca, mặc cho Môn chủ xử trí”, tư thế La Yến Thanh nghênh chiến, trận ác chiến này không thể tránh được rồi.

 

Ta nháy mắt với Tiểu Liên, cậu ta cười duyên một tiếng, nhẹ nhàng bước đến… Ta miêu tả đến sắp buồn nôn rồi, Tiểu Liên à ngươi có thể không quá nhập vai như vậy hay không…

“Nếu đã như vậy, Tiểu Liên chỉ có thể đi tìm cái chết trước”, cậu ta khóc lóc sướt mướt, nói.

Một chàng trai mà giả bộ làm con gái còn giống hơn ta, thật đau lòng a…

La Yến Thanh không dài dòng nữa, đoán chừng ả cũng nhìn thấu Tiểu Liên không phải là kẻ đầu đường xó chợ, quan trọng nhất là không thể tái phạm sai lầm mới vừa rồi a… Dài dòng là ma quỷ.

Sau đó, ta chớp mắt một cái, đã không thấy bóng dáng ả đâu.

La mỹ nhân này sao cứ thích chơi trò đánh lén sau lưng thế, mà đó cũng khá phù hợp tác phong làm việc của Triêu Thánh Môn.

Cái gì? Các vị độc giả hỏi về tác phong làm việc của Thanh Phong Các chúng ta sao? Oa ha ha ha ha, Thanh Phong Các chúng ta luôn luôn đánh lén quang minh chính đại.

(Tiu Ú: *đầu đầy hắc tuyến* cũng là đánh lén cả thôi -_-| | |)

Ta nhìn sang Tiểu Liên, lại thấy sắc mặt cậu ta nặng nề, trong lòng mơ hồ cảm thấy có chút khác thường, chẳng lẽ võ công của La Yến Thanh cao hơn cậu ta sao? Ta nghĩ đi nghĩ lại, bỗng ngực cứng lại, cổ họng nhợn lên một mùi tanh ngai ngái, chỗ mới vừa rồi bị La Yến Thanh đả thương mơ hồ hơi đau.

Bà nội nó, ta muốn gọi Tư Mã Hiển Dương đến xử trí ả… A a, tên Tư Mã Hiển Dương này biết rõ La Yến Thanh có thể ra tay với ta, nhưng vẫn ném ta lại chỗ này… Mà nói đi cũng nói lại, thật ra yêu cầu của ta cũng vô lý, vốn dĩ ta muốn ở lại Tiêu phủ đợi tin tức của lão Trương, bàn kế hoạch bước tiếp theo, Tiểu Liên tới vừa lúc, chỉ có điều, không biết cậu ta đào đâu ra thời gian để cải trang thành cái bộ dạng đức hạnh kia…

Đột nhiên có tiếng bước chân, ta kinh hoảng, hình như là một nhóm người, tới bắt ta sao?

“Lão Đại!”, Tiểu Liên thấp giọng kêu lên, lập tức vọt tới trước người ta, trong lòng ta khó hiểu nhìn cậu ta, “Chuyện gì xảy ra vậy?”.

Tiểu Liên không nói gì, đột nhiên ôm lấy eo ta, lui nhanh về phía sau, sau đó chọn một cây đại thụ cành lá sum xuê mà trèo lên. Nhìn thấy hai bên thái dương cậu ta không ngừng toát ra mồ hôi lạnh, trong lòng ta càng khó hiểu, ai có thể làm cho Tiểu Liên sợ đến như vậy.

“Tiểu Liên…”.

Tiểu Liên và ta ẩn núp trên cành cây cao nhất, mồ hôi của cậu ta không ngừng chảy xuống, lòng ta kinh ngạc, nói nhỏ: “Tiểu Liên… Có bao nhiêu người? Rất lợi hại sao? Sao mà ngươi lại đổ nhiều mồ hôi như vậy?”.

Tiểu Liên liếc ta một cái, nhẹ giọng nói: “Người đến là ai ta không rõ lắm… Nhưng mà lão Đại à… Cô… Hình như càng ngày càng nặng đó… Ta sắp ôm không nổi rồi…”.

“Vậy ngươi buông đi, không cần giữ ta”, ta đen mặt.

“Không được a, ta sợ buông cô ra thì cành cây này sẽ gãy mất”.

Nhẫn nhịn a, Tiểu Kỷ, bây giờ không phải là lúc nội bộ lục đục.

Chờ đến khi lão nương rãnh rỗi, nhất định phải giảm cân, cho bọn họ tức chết.

Tiểu Liên làm một động tác kéo khóa ngậm miệng với ta, sau đó không phản ứng gì nữa. Ta hừ lạnh một tiếng, tiếp tục không chút thương tiếc nhìn cậu ta đổ mồ hôi, người này, đáng đời đáng đời.

“Là đại đệ tử của Tiêu Kiến Nhân”. [@sieunhanu.wordpress.com]4r75f4f8t

Lòng ta run sợ, xem ra Tiêu phủ đã phát hiện ra ta chạy trốn.

Ta không có kỹ thuật như Tiểu Liên, không dám vạch lá cây ra nhìn, sợ khiến người ta chú ý. Tiểu Liên thấp giọng nói: “Nín thở”.

Cho nên bọn ta bắt đầu nín thở. [@sieunhanu.wordpress.com]4r4r1f7r1

Thật ra, nhịn thở quá mức thì ta sẽ muốn đánh rắm…

Ta mặt đỏ bừng nhìn Tiểu Liên, chú ý, là vì nhịn thở, chứ không phải là vì xấu hổ đâu…

Phía dưới có người hô: “Bên này không có!”.

Nhờ có giọng nói lớn tiếng của hắn, ta lập tức xì hơi ra.

Tiểu Liên nhìn vẻ mặt ta lúc thì đau khổ, lúc thì sảng khoái, ánh mắt nghi hoặc.

Cuối cùng đến khi bọn họ bỏ đi, Tiểu Liên ý bảo ta có thể hô hấp, lắc đầu nói: “Đại đệ tử của Tiêu Kiến Nhân cũng không phải là hạng người hư danh, chúng ta nín thở lâu như vậy, hắn vẫn nhìn vào nơi này thật lâu”.

Không phải, là cái rắm của ta kéo hắn tới a… Lòng ta chột dạ nghĩ.

A, đừng bảo là ta thô tục, làm gì có ai có thể nhịn được cái rắm a, giả bộ thật là khổ.

“Bọn họ vừa tới thì La Yến Thanh cũng trốn mất, ta không tìm được hơi thở của ả, còn tưởng rằng ả rất lợi hại, ai dè đâu ả vừa thấy đám người Tiêu phủ, liền đem theo xe ngựa bỏ chạy”, Tiểu Liên khinh bỉ nói: “Uổng công ta kinh ngạc”.

Ta đột nhiên nhớ ra, “Sao ngươi lại cải trang thành như vậy?”.

Tiểu Liên vừa nghe vậy, khuôn mặt nhỏ tuấn tú lập tức giận đến đỏ bừng, “Cô đừng hỏi!”.

“Nào, ngoan, nói nghe coi”, ta cười hết sức ranh mãnh.

“Chuyện của bọn ta đều làm xong thỏa đáng, chưởng quỹ của Kỷ gia bây giờ là một cô gái, tên là Kỷ Thủy Nhi. Cũng đã làm thêm mười cái Phá Thiên Ấn, thật giả khó phân biệt, trong chốn võ lâm cướp đoạt lật trời. Tiểu Hồng ở trong phủ của Nhị hoàng tử, người này từ nhỏ đã bị Tiêu Thái hậu ruồng bỏ, cho nên sống ngoài cung, ở cùng với Lộ Văn Phi…”.

Tiểu Liên lựa chọn từ ngữ rất cẩn thận, có thể thấy cậu ta sợ ta đau khổ trong lòng, ta lại không bận tâm cười cười, “Nói điểm chính đi, không thể nào ngươi vừa tới đã muốn báo cáo với ta bằng cái bộ dạng này!”.

“Dĩ nhiên không phải!”, Tiểu Liên thoáng cái lại kích động, lá cây rung xào xạc, “Thật ra thì ngày hôm qua lão Trương đã tới rồi! Lão không tìm được cô, lại nghe nói cô bị giam trong phòng chứa củi, rồi lại nghe nói Tiêu Kiến Nhân muốn giết cô, sau đó thấy Tư Mã Hiển Dương an bài La Yến Thanh chuẩn bị ngựa xe muốn cứu cô, liền biết thời biết thế, muốn ta, muốn ta, ta…”.

Ta mừng rỡ, “Muốn ngươi ra vẻ tiểu mỹ nhân nũng nịu này, đến đây đỡ cho chủ đúng không?”.

“Đều do Trường Sinh cho ta uống cái thuốc gì làm mềm giọng nói… Biến ta thành bất nam bất nữ, không cải trang cũng không được…”.

Tiểu Liên thường ngày không thích nghe lời ta, nhưng từ trước đến giờ luôn kính trọng lão Trương, lần này e rằng trong lòng rất mâu thuẫn khó chịu, ta khoái đến mức muốn ca ngợi quyết định anh minh của lão Trương, không hổ danh là Túc Sát. Nhưng tại sao lão lại muốn để ta đi cùng Tư Mã Hiển Dương, trải qua nhiều chuyện như vậy, lão hẳn là không nên để ta tới gần nguy hiểm mới phải.

Tiểu Liên nói: “Tiểu Hồng cấu kết với Triêu Thánh Môn…”.

Ta bừng tỉnh ngộ, một mũi tên hạ hai chim sao?… Mối quan hệ giữa Triêu Thánh Môn và Nhị hoàng tử không rõ ràng, Nhị hoàng tử và Tiểu Hồng cũng có quan hệ mật thiết, như vậy Triêu Thánh Môn không tránh được có liên quan tới Tiểu Hồng, đúng lúc ta danh chính ngôn thuận đi theo Tư Mã Hiển Dương, Tiểu Liên cũng ít lộ diện trên giang hồ, nên không dễ dàng bị phát hiện, huống chi còn đóng giả nha hoàn? Có cậu ta ở đây, an toàn của ta không thành vấn đề.

Thì ra lão Trương cũng hận Tiểu Hồng thấu xương, đúng không?

“Mà trang phục này cũng rất thích hợp với ngươi nha”, ta cười híp mắt, gọi: “Nha đầu Tiểu Liên”.

“Có tin ta bỏ cô lại không”, Tiểu Liên nghiến răng nghiến lợi.

Ta vừa định đáp lại một câu, lại cảm thấy có lực gió đập vào mặt, Tiểu Liên vội vàng kéo ta nằm thụp xuống, cho đến khi cách mặt đất vài thước, mới giả vờ chật vật lăn ra.

Một giọng dễ nghe cất lên: “Lại không bị bắt đi, vận may của các ngươi cũng không tệ”.

Là La Yến Thanh, ta cùng với tiểu Liên lồm cồm đứng dậy, may là vừa rồi không có đánh nhau với ả, nếu không Tiểu Liên sẽ không thể hoàn thành vai diễn một nha hoàn xinh đẹp dịu dàng yếu ớt.

“A, tiểu thư cô có sao không?”, Tiểu Liên mảnh mai nhào đầu về phía trước, không biết có phải là cố ý hay không, trên đầu còn lẫn đầy đá, kêu một tiếng mà ta còn thấy thương xót. Lòng ta kinh hoàng, không khác nha hoàn lắm thì phải a, cứ giả bộ như vậy lỡ như bị thanh niên tuấn tài nào đó để ý thì làm sao bây giờ, ta phải gả ngươi ra ngoài sao?!

(Tiu Ú: *phụt* bạn nhỏ Liên mà nghe được lòng chị thì…)

“A, Tiểu Liên em có sao không?”, ta cũng đau khổ xông lên, thê thảm như thể La Yến Thanh vừa mới mưu sát cả nhà hai người chúng ta, mà có thể La mỹ nhân cũng rất muốn làm như vậy…

“Em không sao, tiểu thư”. [@sieunhanu.wordpress.com]1r47t1t1g

“Ta cũng không có chuyện gì, Tiểu Liên”.

Hai người chúng ta lại bắt đầu giở trò, uy lực còn lớn hơn những bộ phim Hàn sướt mướt. Rốt cuộc nhân vật nữ phản diện La Yến Thanh cũng bắt đầu đen mặt, ả không chịu được hét lớn một tiếng.

“Tất cả im miệng cho ta!”. [@sieunhanu.wordpress.com]1f4v1t47b

Hai người chúng ta rất nghe lời liền câm miệng, bốn con mắt phát sáng như sao nhìn ả.

“Kỷ Triển Nhan, ta tạm thời tha cho ngươi một mạng, nhưng mà chuyện lúc trước, không được phép nói cho Môn chủ!”.

Ta và tiểu Liên cùng gật đầu như băm tỏi, “Đa tạ La cô nương khai ân không giết”.

“Hình như ngươi có học võ công?”, La Yến Thanh có chút nghi ngờ.

Tới nước này, giả bộ riết cũng thành có chút giả. Tiểu Liên đứng lên nói: “Học qua một chút phòng thân thôi”.

Cậu ta nghiêng đầu suy nghĩ một chút, hình như cảm thấy chưa đủ thật, liền bồi thêm một câu: “Nha hoàn Kỷ gia đều như thế”.

La Yến Thanh vừa nghe vậy nổi lên lòng háo thắng, “Vậy chúng ta thủ đấu một trận đi”.

… Tiểu Liên à tự ngươi gây nghiệt a. [@sieunhanu.wordpress.com]2m5h1d5

Ta đành phải đi vuốt mông ngựa, “La tả sứ xinh đẹp nhất giang hồ, võ công cũng là số một, sao có thể hạ mình so đo với một tiểu nha hoàn chứ”.

“Ý ngươi là lúc nãy ta ra tay với các ngươi là mất thân phận ta sao?”.

“A, ta không có ý này…”. 

Nhìn trong mắt ả toát ra sát khí, ta ràn rụa nước mắt trong lòng: Hình như ta càng nói càng hư chuyện.

“Triển Nhan!”.

Trong giây phút mấu chốt cuối cùng, một người vô cùng đẹp trai từ trên trời bay xuống.

“Tư Mã Hiển Dương!”, ta lao về phía anh ta, nhận được ánh mắt khinh bỉ của Tiểu Liên.

Nhưng mà cũng không nói nhảm, anh ta cũng không hỏi Tiểu Liên từ chỗ nào chui ra, trực tiếp ném ta lên xe ngựa.

“Không còn thời gian, đi mau!”.

Ta cùng với tiểu Liên ngồi trong xe ngựa thở phào: Bà nội nó, rốt cuộc cũng được đi.

 

Chương 44

La Yến Thanh ngồi bên ngoài vội vàng đánh xe ngựa, Tiểu Liên hai gò má ửng đỏ, dường như không thích ứng với váy áo của con gái, tựa hồ cả nửa thân dưới đều mất cảm giác, ta đang định giễu cợt cậu ta thì Tư Mã Hiển Dương chui lên xe, hai người chúng ta lập tức ngậm miệng, sáu con mắt bắt đầu thi nhau mắt to trừng mắt nhỏ, một hồi lâu không ai nói gì.

 

“Triển Nhan”, Tư Mã Hiển Dương bất ngờ nói: “Cô bị thương sao?”.

Ta lau khóe miệng, quả nhiên còn vết máu. Tư Mã Hiển Dương vươn tay, Tiểu Liên lại đột nhiên đưa tay ra ngăn anh ta, vẻ mặt như con chó nhỏ đỡ cho chủ.

Tư Mã Hiển Dương nhìn Tiểu Liên chằm chằm một hồi lâu, “Ta nghe La tả sứ nói, nàng là tỳ nữ Tiểu Liên nhà mẹ cô?”.

“A, ừ”, ta không chút nghĩ ngợi liền nói: “Tiểu Liên, mau tới tham kiến Tư Mã Môn chủ”.

Liên gia trên dưới đều do hữu sứ La Huỳnh Thạch của Triêu Thánh Môn giết chết, e rằng Môn chủ cũng không tránh khỏi liên quan. Tiểu Liên bộ dạng thanh tú động lòng người, che đi hận ý trong mắt, cứng ngắc khom người, “Tỳ nữ Tiểu Liên, tham kiến Môn chủ”.

Tư Mã Hiển Dương lại không trả lời, anh ta nhíu mày, “Triển Nhan, tôi nhớ rằng cô đã nói, năm năm trước cô tới đây… Có nhà mẹ đẻ còn có nha hoàn sao?”.

Máu trong người ta lập tức đóng băng, bà nội nó, suýt chút nữa đã quên mất cái sự cố này.

“Ách”, ta khựng một chút, “Thật ra thì…”, ta lặng lẽ ghé vào lỗ tai anh ta, “Ta là linh hồn xuyên qua!”.

Thêu dệt đi, tận tình thêu dệt đi, làm cho chuyện xạo càng lúc càng xạo đi.

Khổ nỗi tầm hiểu biết của ta về địa lý phong tục nơi này có hạn, không thể làm gì khác hơn là ném hết cục diện rối rắm cho Tiểu Liên. Tiểu Liên thêu dệt không một chút sáng tạo, hiển nhiên chính là kể lại phiên bản Liên gia bọn họ bị diệt môn.

Tư Mã Hiển Dương liếc mắt nhìn ta, khuôn mặt tuấn dật dường như sáng lên. Ta đột nhiên phát hiện ra, anh ta hình như đã không còn giống Tô Hà, vẻ mặt Tô Hà rất dịu dàng, có lẽ, trải qua chuyện như vậy, còn ai có thể nữa dịu dàng nữa đâu?

“Tiêu phủ ra sao rồi?”. [@sieunhanu.wordpress.com]n2x41c5f

“Bọn họ không tìm được cô”, Tư Mã Hiển Dương thấp giọng nói: “Triển Nhan, khoảng thời gian cô mất tích, có phải đã tới hoàng cung hay không?”.

Ta kinh ngạc, “Làm sao anh biết?”. [@sieunhanu.wordpress.com]s1c1g74

“Tiêu Kiến Nhân hình như nhớ ra cô là ai, đột nhiên muốn giết cô”, Tư Mã Hiển Dương nói: “Tôi đồng ý thi hành nhiệm vụ giết cô, mới có thời gian dẫn cô đi, nếu không đêm qua cô đã mất mạng”.

Nhớ ra ta là ai?! Đúng rồi, Tiêu Kiến Nhân nhớ ra ta chính là tiểu nha hoàn mà Niệm Vãn muốn dẫn đi, nếu như đã vào cung, lại xuất hiện bên trong phủ của lão tất nhiên là có ý đồ bất chính, không cần nghĩ cũng biết ta là gian tế, mà cho dù ta thật sự là gian tế đi nữa, thì lão vẫn tính sai một bước. Đoán chừng lần trước khi gặp Tiêu Kiến Nhân, phấn trên mặt đã lau bớt, nên ngay lúc đó lão không nhận ra ta, nếu không lão nương sớm đã bị lão xử ngay tại chỗ rồi.

“Sao cô lại vào hoàng cung?”, anh ta nghi ngờ hỏi.

Ta lập tức nói hết chuyện Niệm Vãn cho anh ta thông suốt, chỉ lược bớt chuyện Dạ Kiếm Ly, để tỏ lòng ta không hề giấu diếm với Tư Mã Hiển Dương, ta còn kể lại đơn giản chuyện Hoắc tiên sinh nói cho ta biết. Tư Mã Hiển Dương nhíu lông mày, vẻ mặt có chút mất tự nhiên, nhưng cũng không kinh ngạc lắm, trong lòng ta hiểu ra, đúng vậy, nếu anh ta và Nhị hoàng tử có quan hệ, tất nhiên cũng biết những chuyện này.

Rất nhanh đã ra khỏi rừng cây, Tư Mã Hiển Dương ngồi một bên nhắm mắt không biết đang suy nghĩ gì, La Yến Thanh vẫn lo đánh xe ngựa, ta và Tiểu Liên lần lượt ngủ, mà chỉ có ta là ngủ thật, còn Tiểu Liên là giả ngủ. Chờ đến khi ta tỉnh lại, bầu trời đã nổi lên màu đỏ, ta vén rèm cửa sổ, cái trấn nhỏ này có chút tiêu điều, trên đường phố không có bao nhiêu người, ta thanh tỉnh được chút ít.

Xuống xe ngựa, ta mới phát hiện ra Tư Mã Hiển Dương lại chọn một cái quán trọ cách biệt bên ngoài trấn, cách trấn ít nhất cũng phải mấy trăm thước. Trong trấn rõ ràng có nhiều quán trọ như vậy anh ta không chọn, lại chọn cái quán trọ Long Môn[1] hư hư thực thực này, không định giở trò gì đó chứ. Ta hoài nghi liếc nhìn La Yến Thanh, ả lại ra vẻ hiểu rõ Tư Mã Hiển Dương, vuốt mông ngựa nói: “Môn chủ anh minh, nên bớt sinh chuyện rắc rối”.

Nhảm nhí, ta khinh thường nghĩ, trong mắt La mỹ nhân tràn đầy ái mộ trần tục a, đến chỗ vắng vẻ ít người là bớt sinh chuyện rắc rối sao? Ta có cảm giác chỗ này ngược lại còn nhiều chuyện rắc rối hơn thì có.

Ta cùng với Tiểu Liên liếc mắt nhìn nhau, chần chừ bước vào.

Quán trọ không lớn, cũng hai tầng như những quán trọ khác. Đại sảnh bày biện mấy cái bàn xiêu xiêu vẹo vẹo, phía trên phủ một lớp tro bụi dày, dường như đã lâu chưa có người quét dọn.

“Anh có thể tiết kiệm chút tiền ở trọ rồi nha”, ta một câu hai ý giễu cợt nói.

Đôi mắt đen của Tư Mã Hiển Dương ngẩng lên, vừa định nói chuyện, lại nghe một giọng nữ nũng nịu từ trên lầu hai: “Mấy vị khách quan, nghỉ ngơi hay là ở trọ?”.

Bà nội nó, chủ quán là nữ, không phải là quán trọ Long Môn thật đó chứ…

Vừa dứt lời, chủ quán xuất hiện, ta nghĩ rằng ta sẽ gặp một cô gái xinh đẹp giống như giọng nói của nàng, ai ngờ lại là một cô gái xấu xí.

Nàng cười khanh khách, vẻ ngoài cũng coi như đoan chánh, chỉ có điều làn da ngăm đen, làm cho người ta hoài nghi nàng là tổ tông hoặc là hậu duệ của Bao đại nhân.

Nếu như ta đứng bên cạnh nàng, lập tức da thịt ta sẽ trở nên trắng nõn khả ái. Nghĩ tới đây, ta sinh ra rất nhiều hảo cảm đối với nàng.

(Tiu Ú: trơ trẽn -__-| | |)

“Ở trọ”, Tư Mã Hiển Dương thậm chí không liếc nhìn nàng lần thứ hai.

Nàng cười duyên một tiếng, “Mời đi theo Tương Ngọc”.

Ta đờ người, không phải đó chứ?[2] [@sieunhanu.wordpress.com]g1b4g4g

Phòng khách cũng đã sửa sang lại sạch sẽ, ta cùng với Tiểu Liên và La Yến Thanh một phòng, Tư Mã Hiển Dương một mình một phòng.

Ta kéo kéo cô chủ quán, “Cô… Họ Kim à?”. [@sieunhanu.wordpress.com]a25s5ef

Nàng ngừng lại, xoay người cười nói: “Chẳng lẽ cô nương quen biết Tương Ngọc sao?”.

“Không quen không quen”, ta sợ hãi đến mức nhảy về phía sau một bước, “Ta đoán đại thôi”.

Tư Mã Hiển Dương cũng ngạc nhiên nhìn sang, hẳn là anh ta cũng đang nhớ lại bà chủ của hắc điếm kia.

Sau khi Kim Tương Ngọc rời đi, Tư Mã Hiển Dương ra lệnh cho La Yến Thanh mấy câu, ta vểnh lỗ tai cũng không nghe được gì, định bụng không thèm quan tâm nữa. Bây giờ tới vấn đề chính, phòng khách tổng cộng có hai giường, La Yến Thanh một giường ta một giường, vậy thì Tiểu Liên ngủ ở đâu…

Nếu ta ngủ cùng giường với La Yến Thanh, thì Tiểu Liên quả quyết không yên lòng, nói tình nói lý cũng không được.

Nếu ta ngủ cùng giường với Tiểu Liên, tiểu tử sinh trưởng ở thời phong kiến này tất nhiên cũng không đồng ý.

Cho nên, ta phẩy tay với Tiểu Liên, “Mặt đất rất rộng rãi”.

Tiểu Liên nhận lệnh gật đầu, xem ra cậu ta vô cùng muốn bắt chước Tiểu Long Nữ ngủ trên sợi dây trong không trung.

La Yến Thanh bước vào, không khí trong phòng lập tức bị đè nén, ta không dám mở miệng nói gì, nói thật La mỹ nhân này tính tình cứ như giá cổ phiếu trên thị trường, nói thay đổi là thay đổi được ngay.

Cộc cộc, cộc cộc cộc.

Có người gõ cửa, Tiểu Liên đi tới mở cửa, là Kim Tương Ngọc. Trong tay nàng bưng một chậu nước, bốc hơi nóng ồ ồ.

“Ta tới đưa nước nóng…”, nàng nhìn chung quanh căn phòng, “Thật xin lỗi, tiểu điếm chỉ có hai phòng… Nếu như tỷ tỷ không chê, vậy tới ở cùng phòng với ta đi?”.

Ta tự ngẫm nghĩ một chút, không cần biết Kim Tương Ngọc có phải mở hắc điếm hay không, nhưng một thiếu nữ tuổi thanh xuân sống độc thân ở nơi hẻo lánh này kinh doanh quán trọ, ngay cả một gã sai vặt cũng không có, đúng là khả nghi. Ta không đi với nàng được, nếu Tiểu Liên đi cùng nàng, để ta và La Yến Thanh ở chung một chỗ cũng nguy hiểm, như vậy… Kêu La Yến Thanh đi cùng nàng đi?

Ta và Tiểu Liên bốn mắt lấp lánh nhìn La Yến Thanh.

La mỹ nhân dường như phát giác ý đồ của chúng ta, lạnh lùng quay mặt, dường như đã quyết định không để ý đến chúng ta. Ta cười nói: “Cái này, Tương Ngọc cô nương, không cần khách khí, chúng ta chỉ chịu đựng một đêm là được rồi”.

“Ngươi đi cùng cô ta đi”, La Yến Thanh đột nhiên nói.

Lòng ta đông lạnh, bà nội nó, ả này rõ ràng muốn mượn đao giết người, ả chỉ ước gì Kim Tương Ngọc là một kẻ giết người quen tay dọn xác ta quách cho xong.

Ta nhìn nhìn ả, trong mắt viết mấy chữ: Ta sẽ tố cáo với Tư Mã Hiển Dương.

La Yến Thanh “sượt” một tiếng rút trường kiếm ra, không nói lời nào, tỏ vẻ uy hiếp.

Từ khi nào ả lại có thêm một thanh trường kiếm thế? Trời muốn giết ta a…

Tiểu Liên vừa định nói chuyện, Kim Tương Ngọc lại kéo tay ta, “Cô nương đừng khách khí, Tương Ngọc cũng sẽ không ăn thịt cô mà”.

Ta run lên, sao cô lại không chứ, cái mà cô rành nhất chính là ăn thịt người mà…

Ta một bước đi ba bước lùi lủi thủi theo phía sau Kim Tương Ngọc, Tiểu Liên à, buổi tối ngươi nhất định phải tới cứu ta a…

Kim Tương Ngọc đi phía trước không nói tiếng nào, trong tay cầm một cái chân nến. Nhìn từ phía sau, ánh lửa rọi lên mặt nàng, khuôn mặt vốn đã không đẹp đẽ gì lại càng lộ ra vẻ âm trầm cực kỳ.

Ta nuốt nước miếng, không dám nói lời nào. Nhưng mà không lâu sau liền tò mò không nhịn được.

“Tương Ngọc cô nương…”, ta run giọng nói: “Sao chúng ta lại đi xuống dưới lòng đất vậy?”.

Kim Tương Ngọc không để ý tới ta, nàng đi về phía trước vài bước, âm hiểm quay đầu lại, “Cô có biết căn phòng này dùng để làm gì không?”.

Ta hoảng sợ mở to mắt, cái nàng chỉ chính là căn phòng thứ nhất dưới lòng đất. Ta dĩ nhiên biết, nàng xây phòng dưới lòng đất, không phải là để giết người thì còn làm gì nữa?! Ta lui về phía sau một bước, trong tay âm thầm siết chặt đai lưng, nếu có động tĩnh gì liền giết không tha.

“Cô không biết sao?”, nàng tựa như đang nói mớ: “Thật ra thì… Ta cũng không biết”. (*phụt* bạn Kỷ thật có số quen biết những người BT -_-)

Cô đây là đang chơi xỏ ta hả? [@sieunhanu.wordpress.com]f2s1c58t

Nàng đột nhiên cười đến mức nghiêng tới ngửa lui, “Nét mặt của muội muội thật là hài quá a… Có phải đang nghĩ ta mở hắc điếm hay không?”.

Ta ngây ngốc, để mặc cho nàng kéo ta vào một gian phòng nhỏ, bên trong thật sự chỉ là phòng ngủ, có một cái giường, nhưng mà rộng hơn nhiều so với phòng khách trên lầu.

Nàng đột nhiên lấy ra cái gì đó từ trước ngực.

Là hung khí sao?! Ta “A” một tiếng, kéo lấy ám khí ở thắt lưng.

Ách, tại sao kéo mà không nhúc nhích được? Ta dùng hết sức kéo lần nữa, vẫn không mở được. Bà nội nó, bây giờ cũng không phải là lúc nói giỡn a, sao ta lại buộc dây thắt lưng chặt như vậy…

Kim Tương Ngọc bước tới, “Sao vậy?”. 

“Không được tới đây”, ta lảo đảo lui về phía sau mấy bước, vừa nói vừa chiến đấu hăng hái với thắt lưng.

Chú thích:

[1] ý nói là “hắc điếm”, quán trọ do kẻ xấu lập ra để cướp của, giết người v.v… Ai từng coi bộ phim Quán trọ Long Môn thì sẽ hiểu rõ

[2] Tiểu Kỷ đờ người là do bà chủ quán trọ Long Môn trong phim cũng tên là Kim Tương Ngọc

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+