Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 61 + 62 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 61

Đêm qua nằm trên giường nhỏ chật chội cứ suy nghĩ lung tung, mãi đến khuya mới ngủ được. Cho nên sáng hôm sau khi ta tỉnh lại, hình như mặt trời đã lên rất cao, ta giơ tay lên che bớt ánh sáng chói mắt, đột nhiên phát hiện ra trước mặt có hai con mắt sáng rỡ, đang dán chặt lên mặt ta cẩn thận quan sát.

Ta giống như thiếu nữ bị xâm phạm thét lên một tiếng chói tai khiến người ta hoảng hồn.

 

Hai con mắt kia giật mình sợ hãi lui về phía sau mấy bước, ta ngồi dậy, mới nhận ra đó là một nô tỳ đang kinh hoảng lắp bắp: “Nô tỳ làm cho Quận chúa sợ hãi”.

“Ngươi là…?”.

“Bẩm Quận chúa, Nhị điện hạ nói Quận chúa không có tỳ nữ, đặc biệt phái Đào Nhi tới hầu hạ Quận chúa”.

Ta “Ừmm” một tiếng, đây chính là loại tỳ nữ thân cận mà người ta hay nói đó sao, ta vẫy vẫy tay với nàng, nhếch lên một nụ cười, “Tới đây”.

Đào Nhi nhìn ta với ánh mắt sợ hãi, giống như ta là một con sói vậy. Ờ thì cũng khó trách được nàng, vì nụ cười của ta tuyệt đối không hề bình dị gần gũi.

“Thay quần áo”. [@sieunhanu.wordpress.com]3gf54t8

Đào Nhi tiến lên giúp ta thay quần áo, ta nhịn xuống cảm giác ngường ngượng, gắng gượng bày ra vẻ mặt đã quen có người thay quần áo giúp. Thật ra thì đã lâu như vậy rồi, cho dù từng có rất nhiều cơ hội, nhưng ta vẫn không quen để cho người khác giúp ta tắm rửa mặc quần áo, nhưng bây giờ cũng không thể để cho tỳ nữ này nhìn ra. Ta chưa quen với cuộc sống trong phủ, hơn nữa còn có Tiểu Hồng, không cần nghĩ cũng biết nhất định sẽ có một cuộc chiến tâm lý dữ dội. Ta cũng sẽ không giả dạng thành cái vẻ thánh nữ tốt bụng để lấy lòng mọi người, tại vì chắc chắn Tiểu Hồng đã sớm áp dụng chiêu này rồi, ta chỉ có thể dùng thủ đoạn của chính mình.

Rửa mặt xong, ta mới vừa đẩy cửa gỗ, Tiểu Hồng đã đứng ở ngoài cửa.

Ta bình tĩnh nhìn nàng ta, trong đầu xẹt qua cảnh tượng mười loại cực hình thời Mãn Thanh.

“Điện hạ đang đợi người đến dùng bữa sáng”, nàng ta rất ngoan ngoãn nói: “Quận chúa…”.

Bốp!

Một cái tát của ta, khiến cho Tiểu Hồng lảo đảo, lần này không hề được báo trước, mọi người xung quanh đều ngẩn ngơ, Đào Nhi sợ đến mức sắc mặt trắng bệch.

“Ngươi còn chưa có thỉnh an ta”, ta nói với vẻ mặt khinh thường.

Tiểu Hồng ôm mặt, trong mắt hiện rõ sát ý, bao nhiêu căm hận đè nén từ hôm qua lúc gặp nhau tất cả bùng lên trong nháy mắt, nàng ta ngẩng đầu, vẻ mặt oan ức, nức nở nói: “Thỉnh an Quận chúa”.

Bọn kẻ hầu xung quanh ai cũng cúi thấp đầu, nhưng rõ ràng ta nhận ra mùi vị bất mãn. Giỏi lắm Tiểu Hồng, lần này, nàng ta là Nguyệt cô nương dịu dàng yếu ớt có tình có nghĩa với điện hạ, còn ta chính là Quận chúa ác nhân sau khi cướp đoạt đi vị trí của nàng còn ức hiếp hành hạ nàng.

Ta đây sẽ làm kẻ ác cho các ngươi xem. [@sieunhanu.wordpress.com]f41vr84g

“Bây giờ mới biết chào sao?”, ta cười tàn nhẫn, nói: “Sau này cũng phải thỉnh an như vậy, nếu không thì không chỉ đơn giản là một cái tát nữa, có hiểu không?”.

Tiểu Hồng gật đầu, Đào Nhi vẫn đứng cách ta rất xa, rõ ràng là đang sợ. Ta hừ lạnh một tiếng, theo bọn họ vào hậu viện.

Cả vườn đầy ý thơ. [@sieunhanu.wordpress.com]fb5r87gh

Nước ao lăn tăn, chim chóc khẽ hót, khí lạnh mùa thu thổi qua, ánh mặt trời vẫn ấm áp như mùa xuân, nhưng người mặc áo trắng đang ngồi bên cạnh ao mới là điều đẹp đẽ nhất, như thể ảo giác. Độc Cô Bạch cầm trên tay một quyển sách, khuôn mặt thanh tú nhã nhặn, ánh mắt dịu dàng như nước, dường như cả trời đất này ngoại trừ quyển sách kia ra, không còn gì khác có thể làm cho hắn chuyên chú như vậy.

Gen di truyền của cái nhà Độc Cô này sao mà đẹp thế, ta thở dài, một lần nữa phá hỏng khung cảnh bức tranh hoàn mỹ.

“Điện hạ”, ta nhẹ nhàng kêu, sợ nói lớn tiếng quá sẽ làm hắn ngất đi mất.

Độc Cô Bạch ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười ấm áp, “Nàng dậy rồi, Hòa Nhan”.

Tỳ nữ bên cạnh tự động lui xuống, không lâu sau liền bưng lên bữa sáng tinh xảo, lúc này đã gần giữa trưa, nhưng hắn lại một mực chờ ta dùng chung bữa sáng sao? Trong lòng ta ấm áp, cười nói: “Cũng không còn sớm, chúng ta dùng luôn cơm trưa đi”.

Độc Cô Bạch ngẩn ra, Tiểu Hồng lại có chút nóng lòng muốn há miệng nói, nhưng sau khi nhìn ta một cái lại không nói gì. Buổi trưa thì ăn trưa thôi mà, có cái gì kỳ lạ đâu, sao mấy tên nô tài này ai ai cũng có bộ dạng không cam lòng vậy hả???

“Vậy cũng được”, hắn ho khan vài tiếng, cong khóe miệng, ta đột nhiên nhớ tới chuyện tối hôm qua, cảm thấy có chút tức giận, dù hắn có đáng thương đến thế nào, thì hắn cũng là nguyên nhân gián tiếp khiến cho huynh đệ của ta gặp cảnh nguy hiểm.

Tiểu Hồng đi tới lấy khăn tay ra, lau trán cho Độc Cô Bạch, trời mùa thu mát thế này mà cũng đổ mồ hôi được sao, ta bĩu môi, tuy bọn họ có những cử chỉ thân mật vượt phép tắc như vậy, nhưng mọi người lại rất tự nhiên, dường như đây đã là việc quen thuộc bao nhiêu năm nay.

Ta đứng dậy, vươn tay ra với Tiểu Hồng, “Đưa đây”.

Tiểu Hồng cúi đầu, đặt khăn lụa vào trong tay ta, ta vứt luôn xuống đất, sau đó còn “vô ý” giẫm giẫm lên mấy cái.

Nàng ta nhìn cái khăn tay, trong mắt dường như đã ngấn lệ.

Ta thầm đắc ý, từ trong ngực móc ra cái khăn lụa có thêu “Bạch”, phất phất lên khoe khoang trước mặt Tiểu Hồng, thật ra là do khăn lụa này vải rất mịn, xài rất đã, cho nên ta vẫn mang theo bên người, cũng không biết cho tới bây giờ, nó đã thấm hết bao nhiêu nước miếng của ta, lúc này ta mặc kệ hết, thản nhiên cười với Độc Cô Bạch, “Sau này đích thân ta sẽ lau mồ hôi cho chàng, có được không?”.

Độc Cô Bạch ho khan vài tiếng, ánh mắt lẳng lặng xẹt qua mặt ta, ôn hòa gật đầu.

Món ăn đã dâng lên đủ, ta còn tự tay xới đầy cơm cho Độc Cô Bạch, còn gắp thêm một cái đùi gà, ráng nhịn thèm mà gắp hết những món ăn mình thích vào trong chén hắn. Tiểu Hồng lại muốn tiến lên nói gì đó, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, Độc Cô Bạch đã nói khẽ: “Ngươi lui ra đi, Nguyệt Nhi”.

Ta liếc nhìn nàng với vẻ đắc ý thắng trận, cảm giác làm người ác quả nhiên là rất thoải mái a a a, không trách được vì sao tất cả mọi người đều thích đóng vai kẻ ác. Trong ánh mắt Tiểu Hồng đầy hận ý, thậm chí còn mãnh liệt hơn so với lúc nãy khi ta đánh nàng, quả nhiên Độc Cô Bạch chính là điểm yếu chết người của nàng, trong lòng ta có chút sung sướng, mới sáng sớm ra đã gặp chuyện vui, cho nên khẩu vị rất tốt, gà vịt thịt cá toàn bộ đều bị ta tiêu diệt sạch sẽ.

Độc Cô Bạch ưu nhã cắn một cái đùi gà, hắn ăn rất chậm rãi rất đẹp mắt, nhưng như vậy thì làm sao mà ngon, ta cười nói: “Cái này phải cắn một miếng lớn mới đã ghiền a, ăn gà như ngươi thì làm sao mà có cảm giác sung sướng được”.

Độc Cô Bạch ngây ra một lúc, đột nhiên cúi đầu nở nụ cười.

Đây là lần đầu ta nghe hắn cười ra tiếng, ta nhìn hắn, khóe miệng không nhịn được cũng cong lên theo.

Bữa tiệc này ta ăn cực kỳ no nê, Độc Cô Bạch chẳng những ăn đùi gà, còn ăn hết hai chén cơm, một bệnh nhân cũng khó mà có tinh thần như vậy, ta có cảm giác mình rất thành công. Ta chạy đến tiền viện, Độc Cô Bạch hẳn là đang ngủ trưa, thân thể của hắn thật sự không khỏe, có khi ta còn chưa kịp gả cho hắn thì hắn đã ngủm mất cũng nên, đang suy nghĩ lung tung, nhìn thấy phía trước có một nhóm người đang khuân vác đồ đạc, chính là đồ cưới của ta.

Oaa, tất cả đây đều là của ta mà? Từng rương vàng bạc châu báu, gấm vóc tơ lụa, cứ như vậy đem tặng người khác a a a…

Ta sắc mặt hung dữ bước tới bên cạnh người đang ghi chép sổ sách, “Tổng cộng bao nhiêu?”.

“Tổng cộng hai nghìn ba trăm vạn hai…”, Người nọ trả lời theo phản xạ, đột nhiên cảnh giác ngậm miệng, hoài nghi nhìn ta đang thở hốc vì kinh ngạc, bà nội nó sao nhiều tiền quá vậy!

“Quận chúa!”, hắn nhận ra ta, vội vàng quỳ xuống, mọi người phía sau cũng lập tức rầm rập quỳ theo. Ta vén váy túm lại thành một bó, leo lên xe ngựa điên cuồng lục tung đồ đạc, mọi người ở bên ngoài bốn mắt nhìn nhau.

Tìm được rồi, cái túi đồ còn dính phân và nước tiểu của Tiểu Âu Âu ở phía trên, ta đen mặt, phủi phủi cái đống đó đi.

“Được rồi, mọi người cứ tiếp tục đi”, ta âm thầm chảy nước mắt trong lòng, “Những thứ này định đem đi đâu?”.

“Bẩm Quận chúa, quản gia ra lệnh, phải đem vào kho bạc”.

“Kho bạc ở đâu?”, ta hỏi đầy hi vọng. [@sieunhanu.wordpress.com]f8er7g4

“Ở…”.

“Khoan đã!”, ta quát lên, người nọ sợ hết hồn, “Ngươi đừng nói cho ta biết! Cứ như vậy đi, ta đi đây, hẹn gặp lại”.

Ta vội vã chạy như bay, để lại đám người khuân vác vẻ mặt mờ mịt.

Nếu như ta biết kho bạc ở đâu, ta không chắc có thể kiềm chế được bản thân mình nửa đêm không mộng du đi đến đó khoắng sạch…

Ta trở về phòng ngủ, trong mơ lại thấy cảnh bắt được Tiểu Hồng về lăng trì hành hạ, vô cùng đã tay, không ngờ sau khi tỉnh dậy đã gần tối, ta cất hết toàn bộ ám khí mỗi thứ một chỗ riêng, không biết Độc Cô Bạch đang ở đâu, có khi vẫn còn đang “ngủ trưa” ở Thư phòng.

Ta hình như cũng không thấy ghét hắn cho lắm, một người lúc nào cũng mỉm cười với mình, cho dù thế nào cũng không thể ghét được. Ta đi tới Thư phòng, nhìn thấy rất nhiều kẻ hầu vội vã chạy tới chạy lui, gặp ta liền nhanh chóng thỉnh an, sắc mặt kinh hoảng, trong lòng ta nghi ngờ, cháy nhà sao?

Ta dựa sát người vào bên ngoài cửa sổ Thư phòng, mọi người hình như là đều chạy ra từ nơi này, sau đó đâm một lỗ trên giấy dán cửa sổ, lần này ta tương đối đã có kinh nghiệm. Chỉ có điều, ta nghĩ rằng sẽ nhìn thấy Độc Cô Bạch, không ngờ lại nhìn thấy bóng lưng xinh đẹp của Tiểu Hồng.

“Điện hạ…”, nàng ta ngồi ở bên giường, khổ sở nói: “Sao ngài lại…”.

Ta không nhìn thấy khuôn mặt Độc Cô Bạch, chỉ nghe tiếng hắn ho khan điên cuồng, đau đến nhói lòng.

“Ngài rõ ràng không thể ăn chua ăn mặn cũng không thể ăn nhiều cơm như vậy! Chẳng khác nào muốn lấy mạng ngài!”.

Tim ta chấn động mạnh. [@sieunhanu.wordpress.com]afvr4ghr

“Không sao…”, Độc Cô Bạch yếu ớt nói, ngay sau đó lại là tiếng nôn mửa.

“Điện hạ…”, giọng nàng ta bắt đầu ấm ức, “Sáng nay, cô ta đánh ta…”.

Quả nhiên là đi tố cáo a, ta cười lạnh trong lòng.

Độc Cô Bạch không nói gì, chỉ không ngừng khụ khụ.

Tiểu Hồng thấy hắn không nói lời nào, lại càng bực tức nói: “Cô ta làm ngài bị thương, không thể tha thứ được”.

“Không…”, Độc Cô Bạch ho khụ khụ, nói: “Đây là do ta…”.

“Điện hạ vì sao phải lấy lòng cô ta?”, Tiểu Hồng lạnh giọng nói: “Nếu như bởi vì cô ta là Quận chúa nên có điều cấm kỵ, ta sẽ giúp điện hạ giải quyết cô…”.

“Nguyệt Nhi”, giọng nói của hắn đột nhiên trong trẻo rõ ràng, ngay trong khoảnh khắc ta tức giận đẩy cửa bước vào vì lời nói của Tiểu Hồng, Độc Cô Bạch thản nhiên nói: “Không cho phép ngươi đụng đến nàng”.

 

Chương 62

Nguyệt Nhi”, giọng nói của hắn đột nhiên trong trẻo rõ ràng, ngay trong khoảnh khắc ta tức giận đẩy cửa bước vào vì lời nói của Tiểu Hồng, Độc Cô Bạch thản nhiên nói: “Không cho phép ngươi đụng đến nàng”.

Ta đứng ở cửa, vốn là đang lửa giận bừng bừng, nhưng vì mấy chữ nhẹ nhàng của Độc Cô Bạch mà giật mình đứng yên tại chỗ.

Tiểu Hồng xoay người, hơi thở lạnh lẽo trên mặt không hề giảm bớt chút nào, nàng ta oán hận nhìn ta, nhưng nhìn vào thì ai cũng thấy là thật oan ức. Nàng ta liếc mắt nhìn Độc Cô Bạch đang nằm ở trên giường một cái, thoáng chốc vành mắt đỏ hoe.

Đây nhất định là một âm mưu.

 

Ta nghĩ, tuyệt sắc như Tiểu Hồng, không có người đàn ông nào là không động lòng a. Thật ra thì đúng như lời Tiểu Hồng vừa nói, lúc bắt đầu ta cũng cho là, sở dĩ Độc Cô Bạch đối xử tốt với ta như vậy là bởi vì thân phận của ta. Hắn làm sao có thể có tình cảm thật lòng với ta được? Ta và hắn cùng lắm là chỉ gặp nhau vài lần, nói với nhau le que mấy lời, tiết mục tình thâm nghĩa nặng này đích thị là hắn và Tiểu Hồng muốn diễn cho ta xem.

Ta hừ lạnh một tiếng, cười nói: “Nguyệt cô nương tâm địa thật ác độc”.

Tiểu Hồng cắn cắn môi, “Nô tỳ cáo lui”. [@sieunhanu.wordpress.com]adfg5r4g

Không ngờ nàng lại cứ như vậy mà đi ra ngoài, không có bất kỳ phản pháo nào. Ngược lại ta cảm thấy có chút không quen, Độc Cô Bạch chậm rãi ngồi dậy, đi tới ngồi sang cái ghế bên cạnh, ta cứ đứng như vậy nhìn hắn nhắm mắt dưỡng thần, sắc mặt hắn vẫn tệ vô cùng, chắc là cũng giống như cảm giác lúc ta ngồi trên xe ngựa, khó chịu cực kỳ.

Trong phòng không có ai nói gì, hắn đưa lưng về phía ta, ta đi vòng ra phía trước, cười nói: “Không thể ăn được thì cứ việc nói thẳng, cần gì phải biến mình thành như vậy?”.

Độc Cô Bạch không mở mắt, hai vai gầy yếu khẽ run, giống như là vừa đau khổ vừa nhẫn nhịn cái gì đó.

“Không cần diễn nữa, không có tác dụng đâu”, ta cười lạnh nói: “Một người như ngươi mà thích ta? Quỷ cũng không tin”.

Độc Cô Bạch vẫn không nói gì, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, ta lập tức sợ đến choáng váng, diễn kiểu này hình như là hơi thật quá. Hắn ho sặc sụa, nhưng khóe miệng vẫn cong lên.

“Nàng ăn trông rất hạnh phúc, ta nghĩ là ta cũng có thể…”.

Ta ngẩn ra, hắn… [@sieunhanu.wordpress.com]adv15rg4

Máu tươi đọng trên khóe miệng Độc Cô Bạch nhìn mà giật mình, ta vội vàng móc cái khăn lụa ra, định lau cho hắn, rồi lại cảm thấy không ổn, cho nên chỉ đành chìa ra.

Độc Cô Bạch nhận lấy khăn lụa, lại ho khan kịch liệt, máu tươi tràn ra, hóa ra là hắn ngồi ở đây nãy giờ là đang nhịn xuống dữ lắm. Ta vốn có rất nhiều điều muốn hỏi, lúc này lại không thể nghĩ ra nữa, vội la lên: “Ngươi như vậy muốn chết sao, lên giường nằm một lát đi”.

Hắn cũng không trả lời, mở khăn lụa, phía trên có đủ loại vết bẩn rực rỡ muôn màu, ta lập tức cảm thấy ngượng quá, “Cái đó…”.

“Nàng vẫn luôn mang theo nó trên người, phải không?”.

Độc Cô Bạch không nhìn lên, nhưng nụ cười tràn ra từ mắt hắn đến tận đuôi lông mày. Ta trả lời theo bản năng: “Ừ”.

Hắn quay đầu lại, ánh nhìn trong mắt cùng màu máu đỏ tươi trên khóe miệng, kết hợp với nhau trở thành mỹ lệ không chịu nổi.

“Vậy thì tốt rồi”, hắn ôn hòa nói. [@sieunhanu.wordpress.com]sdv58rg7

Tim ta đột nhiên nhảy thót, đây là cái tình huống gì thế này, chẳng lẽ Độc Cô Bạch thật lòng yêu thích ta? Chuyện này căn bản không thể, đàn ông có đầu óc bình thường thì phải yêu thích mỹ nhân Tiểu Hồng mới đúng chứ?

Chẳng lẽ hắn bị Tiêu Thái hậu đầu độc đến mức u mê rồi, nói không chừng đầu óc cũng có vấn đề.

Cả người ta chấn động, đột nhiên nghĩ tới, sở dĩ Độc Cô Bạch bệnh nặng như vậy, là do mẫu thân ruột thịt của hắn làm hại.

Nhưng Độc Cô Bạch, hắn có biết hay không?

Cảm xúc trong lòng ta rất phức tạp, cho nên vội vàng trở về phòng, một đêm này Độc Cô Bạch ngủ ở Thư phòng, ta chán cái giường quá nhỏ của Tiểu Hồng, vui vẻ chiếm đoạt giường lớn của Độc Cô Bạch, ngủ đến mức tay chân chèo queo.

Qua nửa tháng, Độc Cô Bạch cuối cùng cũng hết nôn ra máu, ta dần dần quen với tiếng ho khan và sự dịu dàng của hắn. Chỉ muốn tự nói với mình, hắn là cố ý hắn là cố ý, hắn và Tiểu Hồng cùng nhau gạt ta, giữa chúng ta chẳng hề có gì cả.

Nhưng mỗi ngày ta ở trước mặt Độc Cô Bạch chọc tức Tiểu Hồng, phản ứng của Tiểu Hồng cũng không giống như là đang làm bộ, mà đây cũng là thú vui lớn nhất của ta từ khi tới nơi này, nhưng mà vẫn phải đề phòng Tiểu Hồng lên cơn giận dữ mà ra tay sát hại ta, võ công của nàng cao hơn ta nhiều mà. Nhưng mà khi ở trước mặt Độc Cô Bạch, nàng vẫn ra vẻ hết lòng tuân thủ lời hứa không dám đụng đến ta, màn trình diễn này của bọn họ thật đúng là quá nhàm chán. Ta dựa vào cây cột ở hành lang, lông mày nhíu lại sắp dính cả vào nhau, mà cũng nói, lâu rồi không có tán dóc với các vị độc giả, hmm, mọi người gần đây thế nào…

“Tiểu… Kỷ…”.

Một cái bóng nhìn như một con chim công sặc sỡ bay tới, hẳn là Niệm Vãn. Lòng ta vui mừng, đột nhiên nhớ ra thân phận bây giờ của mình là Hoàng tử phi, cũng không thể làm trò với y được, nếu không bọn hạ nhân nhìn thấy lại có chuyện để rêu rao. Cho nên ta hơi nghiêng người một cái, Niệm Vãn lập tức lao thẳng đến ôm cột, tạo dáng rất là kỳ lạ.

Niệm Vãn bẹt miệng, vuốt vuốt quai hàm bị đụng đau, oán giận nói: “Cô không biết người ta chờ đợi tới mức nào, quay về rồi cũng không đi tìm ta…”.

Ta nhìn y “Xuỵt” một tiếng, lén lén lút lút dáo dác nhìn chung quanh, sau đó nhanh chóng lôi y vào một bụi cỏ.

Phía sau hòn giả sơn có một cái hang động nhỏ, nhưng cũng đủ chứa được năm sáu người, ngày hôm qua ta vừa phát hiện ra chỗ này. Ta bắt đầu khoa tay múa chân kể lại chuyện ta trở thành Quận chúa như thế nào cho y nghe, chỉ không nhắc tới Dạ Kiếm Ly, Niệm Vãn lúc đầu kinh ngạc, sau đó ngậm miệng không nói gì. Ta cảm thấy y trầm mặc một cách kỳ lạ, cho nên đẩy đẩy y, “Làm sao vậy?”.

Niệm Vãn mấp máy môi, lúc ngẩng đầu lên đã lệ rơi đầy mặt, ta đột nhiên chợt nhận ra, y tuyệt đối không thèm quan tâm ta làm sao biến thành Quận chúa Tây Trạch, y không muốn nghe những thứ này.

“Cái người cứu cô từ trong phủ Tướng quân…”, y nhẹ nhàng hỏi: “Dùng binh khí gì?”.

Ta biết tránh không nổi, đành trực tiếp thừa nhận, “Là Dạ Kiếm Ly”.

Niệm Vãn lại không hề kinh ngạc, chỉ cười, “Thì ra huynh ấy lại theo cô đi Tây Trạch”.

“Có lẽ huynh ấy có chuyện gì cần phải đi thôi…”, ta nói: “Niệm Vãn…”.

“Như vậy cũng tốt”, y cắt ngang lời ta, “Dù sao cũng không có ở chung với cái ả Tiêu Linh kia…”.

Trong lòng ta đột nhiên có chút áy náy, mấy ngày nay, ta sớm đã quên béng mất Niệm Vãn, nếu như Niệm Vãn biết ta đã hôn Dạ Kiếm Ly, không biết y có làm thịt ta hay không…

Lòng ta đờ đẫn, nói sang chuyện khác: “Nhược Cửu đâu?”.

Niệm Vãn bất an nhìn ta nói: “Thành phu nhân thứ hai mươi mốt rồi”.

Lòng ta vui mừng, “Phu nhân thứ hai mươi mốt? Vậy hai mươi đâu?”.

“Hai mươi?”, Niệm Vãn lặp lại, đột nhiên vẻ mặt mất hứng, “Cô rốt cuộc có mở cái túi gấm của ta ra xem hay không vậy?”.

Túi gấm nào cơ… Suy nghĩ của ta bay trở về chương thứ ba mươi hai: Niệm Vãn đưa cho ta một cái túi gấm, dặn ta đến lúc bị đẩy vào đường cùng thì mở ra. Cái túi gấm đó, lúc ta rớt xuống biển, không biết đã biến đi đâu mất rồi.

Ta khờ người, “Chẳng, chẳng lẽ…”. [@sieunhanu.wordpress.com]dfg4r8g

“Ừ”, Niệm Vãn cười thần bí, “Là chiếu thư sắc phong cô làm Nhị Thập phu nhân”.

Ngươi… Cái này mà cũng coi là cẩm nang diệu kế gì a.

Nhưng mà, nếu lúc Tư Mã Đồng Lạc bức bách ta, ta lấy cái này ra nói cho nàng ta biết ta đã gả cho Tam hoàng tử, nói không chừng chuyện có thể thay đổi theo hướng khác.

A a a a a a a, ta là một kẻ ngu ngốc!

Niệm Vãn nhìn mặt ta như đưa đám, vuốt vuốt tóc trấn an ta, “Tiểu Kỷ cũng không cần khổ sở như vậy, dù sao hiện nay cô đã gả cho nhị ca…”.

Ta ai oán nhìn y, thật ra thì có thể không cần phải gả mà. Đột nhiên lại cảm thấy ý tứ trong lời nói của Niệm Vãn là “Cũng may là cô đã gả cho nhị ca, không cách nào thông đồng với Dạ Kiếm Ly nữa!”, ta thấy buồn cười, dù cho ta không lấy chồng, cũng không có cơ hội với hắn mà.

Niệm Vãn cười nói: “Qua nhiều chuyện như vậy, Hoắc tiên sinh muốn gặp cô, bây giờ có đi được không?”.

Ta gật đầu, theo sau y chui ra khỏi hòn giả sơn. Sau đó…

Từ khi nào mà có rất nhiều người vây quanh nơi này vậy???

Rất nhiều kẻ hạ nhân núp ở góc, Tiểu Hồng đứng bên cạnh vườn hoa cười lạnh, “Đường đường là Hoàng tử phi tương lai, thế mà lại cùng Tam hoàng tử…”.

Niệm Vãn hai mắt sáng rỡ chẳng có tiền đồ, nhìn Tiểu Hồng cười nói: “Nàng là mỹ nhân ở bữa đại tiệc mừng sinh thần của mẫu hậu?”.

Ta đi ra phía trước, Tiểu Hồng theo bản năng lui về phía sau một bước, ta cười lạnh nói: “Ta muốn đi với ai thì đi với người đó, ngươi chỉ là một con nô tỳ, ngay cả con chó cũng không bằng, ai cho phép ngươi lắm mồm ở đây?!”.

Tiểu Hồng cứng họng, giận dữ không ít. Ta ép thêm một bước, “Đào Nhi!”.

Đào Nhi đi ra từ trong góc, cúi đầu thấp hết mức có thể, “Quận chúa”.

“Vả miệng cho ta”, ta nói nhỏ. [@sieunhanu.wordpress.com]af1br87j

Đào Nhi kinh hoàng ngẩng đầu, “Cái này…”.

“Ngươi có nghe không?”.

Đôi môi Đào Nhi run run, đột nhiên quỳ rạp xuống, liên tục dập đầu, “Xin Quận chúa tha cho Nguyệt cô nương, người phạt Đào Nhi đánh Đào Nhi thế nào cũng được, Nguyệt cô nương có ơn với nô tỳ, nô tỳ thật sự…”.

Niệm Vãn nhíu mày, “Tiểu… Quận chúa, thôi bỏ qua đi”.

Ta đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.

Nhìn tình hình này, ta hẳn là đã biến thành nữ phụ tội ác tày trời trong tiểu thuyết.

Bọn hạ nhân xung quanh vẫn không nhúc nhích, đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn ta. Đột nhiên một lão già quỳ xuống, ta nhận ra lão, là quản gia nơi này.

“Quận chúa”, lão lạy một cái, nói: “Nguyệt cô nương chỉ là tính tình ngay thẳng một chút, nhưng nàng không cố ý mạo phạm, xin Quận chúa tha tội”.

Quả nhiên là đóng vai thánh nữ thu mua lòng người, coi như ta cũng hiểu rõ nàng ta, thật ra thì khi mới vừa tới đây ta đã cảm giác được, bọn hạ nhân nơi này đơn giản trung hậu, không xảo trá giống như trong cung, suốt ngày tranh đấu giẫm đạp lên nhau, nhưng mà ngay cả khi bọn họ chất phác như vậy, thì bọn họ vẫn cho là Tiểu Hồng là người tốt, ta mới là kẻ ác.

“Ông cũng muốn làm phản sao, ai cho phép ông nói chuyện?”, ta hừ lạnh, ác thì phải ác tới cùng, “Được, không ai đánh, tự ta ra tay”.

Ta bước lên hai bước, Tiểu Hồng nhìn ta khiêu khích, bọn hạ nhân đang núp chung quanh đột nhiên cũng tiến lên, quỳ xuống theo Đào Nhi và lão quản gia, cùng kêu lên: “Xin Quận chúa tha tội”.

Niệm Vãn đi ra phía trước, nhẹ nhàng phật tay qua gò má Tiểu Hồng, quay đầu lại cười giả lả, “Aiz nha, ta giúp cô đánh rồi đó, như vậy được chưa?”.

Trong lòng ta đau xót, Niệm Vãn à, nếu ta nói cho ngươi biết, nàng chính là kẻ hại ta nằm hai tháng ở Tĩnh Tâm Điện, không biết ngươi có còn làm như thế hay không. Ta cười lên ha hả, cười đến mức khóe mắt cũng ướt nhòa.

“Bỏ đi”, ta phất tay áo rời đi. 

Độc Cô Bạch lúc này hẳn là đang ở Thư phòng, hừ, ngươi biết tố cáo, bộ ta thì không hả?

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+