Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 67 + 68 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 67

Trường Sinh đẩy cửa bước ra. Ta dựa vào thành giường, không biết trong đầu đang suy nghĩ gì nữa, dường như đã nghĩ đến rất nhiều việc, lại vừa giống như chẳng suy nghĩ được gì.

Chết thì cứ chết, ta không cần phải cưới gả gì nữa, âm mưu của bên Tây Trạch cũng sẽ không thành công. Bảo cứu ta hắn liền cứu, đó là điều ngu xuẩn của hắn, huống chi mục tiêu ám sát vốn không phải là ta. Ta chung sống với hắn cùng lắm chỉ được một tháng, vậy mà bây giờ lo lắng căng thẳng đến thế này, thật là nực cười.

 

“… Hòa Nhan”.

Giọng nói theo hơi thở mong manh. Ta vội vàng xoay người sang chỗ khác, quỳ gối trước giường gắt gao nhìn hắn, những ý nghĩ ác độc lạnh lùng vừa rồi lập tức bay mất.

Khuôn mặt của hắn vẫn như ngọc, chỉ có chút tái nhợt mỏng manh như thể có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Đôi mắt mỹ lệ tuyệt trần nhẹ nhàng mở ra, thật lâu sau mới khẽ chớp.

“Có Trường Sinh ở đây, ngươi sẽ không chết đâu”, ta nói nhỏ.

“Trường… Sinh?”.

“Đúng vậy a, Trường Sinh, ngươi không biết sao… Ông ấy bị giam lỏng ở…”.

“… Ta biết”.

“Ách?”.

“Ta… biết, khụ khụ, ông ta bị… giam lỏng ở… trong phủ”.

“Vậy vì sao ngươi không thả ông ta?”. [@sieunhanu.wordpress.com]vb1rt84

“Bởi vì ta…”, đôi môi lạnh tái nhợt khẽ nói: “Không quan tâm”.

Độc Cô Bạch mấp máy đôi môi khô khốc, tuy tốn sức nhưng vẫn kiên trì nói cho bằng được, giọng đứt quãng nhưng ta vẫn hiểu, trong lòng bàn tay ta là bàn tay lạnh lẽo của hắn.

Bàn tay đó, tựa hồ làm thế nào cũng không ấm áp lại được.

Không quan tâm.

Khi còn bé nằm trong tay Thái Hậu. [@sieunhanu.wordpress.com]dfb1t5ht

Khi được ban cho những chén cổ độc.

Khi khiếp sợ nhận ra Thái Hậu là mẫu thân ruột của hắn.

Khi cố gắng nhẫn nhịn tất cả, đơn giản là vì không muốn Niệm Vãn gặp cảnh thảm hại đáng thương như mình.

Khi đau đớn vì bị mọi người xung quanh lợi dụng, bị mẫu thân ruột căm hận thống thiết.

Một mình hắn, rất yên tĩnh, ngay cả ho khan cũng chỉ lẳng lặng. Giống như trong nháy mắt đã già nua, đã mất đi trái tim, mất đi mọi biểu cảm, từ đó chỉ biết mỉm cười.

Chỉ có thể mỉm cười, nếu không thì sẽ không nhịn được, sẽ khóc thành tiếng.

Nhưng nếu ngay cả người thân cận nhất để phản bội cũng không có, đó mới thật sự là bi thảm.

Ta rốt cuộc đã hiểu ý nghĩa của những lời này.

Thật ra thì ngươi cũng không thích yên tĩnh, thật ra thì ngươi cũng không phải là người ôn hòa như vậy, chỉ bởi vì ngươi không quan tâm. Ân ân oán oán một đời trước lại bắt ngươi phải gánh vác, nhưng ngươi lại không hề phản bác gì cả.

Bởi vì Độc Cô Bạch ngươi, lương thiện hơn bất kỳ ai khác.

Nhưng mà, lương thiện như ngươi, sao lại phải khổ sở đến thế này?

“Nàng… Vì sao không chịu nhìn ta…”, Độc Cô Bạch nhẹ nhàng nói, ánh mắt trống rỗng như mất đi tiêu cự, “Thật ra thì… chỉ cần nàng… nhìn thật kỹ một lần… Là có thể phát hiện… Ánh mắt của chúng ta… dường như… giống nhau như đúc…”.

“Rất đau sao?”, ta nói nhỏ: “Mệt mỏi thì đừng nói nữa”.

“Không”, hắn cong khóe miệng, “Nếu như… lúc này không nói với nàng… Sợ rằng sau này… không có cơ hội nữa…”.

Ta vừa định cắt ngang, nhưng hắn ương ngạnh nói tiếp: “Lần đầu tiên gặp nhau… là ở… rừng trúc bên ngoài Tiêu phủ, nàng… bị Tiểu Hồng ám sát… Nằm ba ngày, không ngờ nàng lại không chết. Ta tới nhìn nàng… Giống như là đang nằm mơ, không còn biết gì nữa… Khi đó, vẻ mặt nàng khổ sở, quật cường, nhưng bất khuất… Ta len lén cứu nàng… Sau đó canh chừng nàng ở Tĩnh Tâm Điện… Đều là người bị kẻ thân cận nhất tổn thương… Tại sao nàng… còn có thể tươi cười như vậy? Tại sao còn có thể tiếp tục… tin tưởng người khác? Ta không hiểu… Nhưng ta thật sự hâm mộ nàng… Giá như ta cũng có thể… Giá như ta cũng có thể… Khụ khụ… Nàng tham tiền, sợ chết, có chút thông minh… Nhưng nàng sống rất chân thật… Có khi ta rất… muốn được giống như nàng… Không phải làm Nhị hoàng tử, không bị người ta lợi dụng… Cùng nhau quy ẩn dân gian, sống như vậy cả đời”.

Ta muốn mắng hắn không cần phải diễn kịch nữa, nhưng bất luận thế nào, rốt cuộc cũng không nói được nửa lời.

“Ta không có tốt như ngươi nói”. [@sieunhanu.wordpress.com]fg2r4g8

“Có lẽ…”, hắn nhắm mắt lại, nắm chặt tay ta, “Nàng nói… trên thế gian này… không có ai đối xử tốt với nàng mà không có mục đích yêu cầu gì khác…”.

Hắn cười, “Nhưng mà, Hòa Nhan, ta muốn đối xử tốt với nàng, không cần đền đáp gì cả”.

Ta ngồi dưới đất, mây đen giăng đầy trời, nhưng không có mưa, giống như là cơn nghẹn ngào ở trong cổ họng không phát tiết ra được.

Trường Sinh đứng ở đằng xa nhìn ta thật lâu, ta biết lão có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng ta lại giả vờ không phát hiện ra, buổi tối hôm nay, mọi chuyện rối ren phức tạp quá rồi, ta mệt chết đi được.

Trường Sinh cuối cùng cũng trở về phòng, lão đã sống quá lâu, nhất định là hiểu chuyện hơn ta nhiều.

Ta thừa nhận ta động lòng, Độc Cô Bạch chưa bao giờ có được hạnh phúc, tay hắn vươn ra, giống như là muốn với lấy tương lai, nắm lấy cảnh hai người cứ như vậy sống nương tựa lẫn nhau đến hết đời. Đã trải qua hai kiếp, cảnh tương lai như vậy hấp dẫn đến cỡ nào, ta đã phiêu bạc quá lâu, lâu đến mức cảm thấy hèn nhát, thế rồi chàng trai mặt mũi ôn hòa thanh tú cả ngày chỉ biết mỉm cười này, lại nói muốn đối xử tốt với ta.

Đã rất lâu rồi không ai tốt với ta.

Có lẽ cũng không quá lâu, chẳng qua là do mọi người đều đã đi sang thế giới khác, cuộc sống không có lão Trương và bọn họ, sống một ngày bằng cả một năm.

Có lúc, những chuyện tàn khốc có thể làm người ta quên hết tất cả tình cảm yêu đương. Ta ngồi một chỗ lặng nhìn bầu trời, không biết bây giờ huynh ấy đang ở đâu, có phải cũng đang ngồi giống ta, nhìn bầu trời u ám này hay không? Mặc dù ta nắm tay Độc Cô Bạch, nghe thấy nhịp tim đập thình thịch như một loại ngôn ngữ, nhưng vẫn chỉ nhớ tới bóng dáng áo đỏ vụt đến vụt đi kia. Thậm chí chỉ cần nghĩ đến tên của huynh ấy, trong lòng liền dâng lên hạnh phúc không ngăn được.

Mặc dù huynh ấy không thương ta. [@sieunhanu.wordpress.com]s6597wgg

Nhưng chuyện này vĩnh viễn không ngăn cản được ta yêu Dạ Kiếm Ly, những lúc huynh ấy ra vẻ hung ác, khi huynh ấy nghiến răng nghiến lợi, lúc huynh ấy cười đến mức gian trá, khi huynh ấy xấu hổ quay mặt đi, khi huynh ấy ngây ngốc vì bị ta hôn…

Không ngờ lại có nhiều kỷ niệm như vậy, cho dù bây giờ nhớ lại, vẫn có thể nhẹ nhàng mỉm cười.

Cả một trái tim, chỉ một mình huynh ấy ở trong nơi rộng lớn đó.

Ta nghĩ trái tim ta cũng không chứa thêm được bất cứ kẻ nào khác nữa, bởi vì ta nổi tiếng nhỏ mọn mà, hmm.

Có lẽ cho tới nhiều năm sau, ta vẫn là một người, luôn len lén yêu Dạ Kiếm Ly.

Cho nên, lòng ta đau vì Độc Cô Bạch, nhưng ta không thể thương hắn.

Phía sau có tiếng bước chân truyền đến, rồi dừng lại sau lưng ta, ta cũng không quay đầu nhìn, “Đào Nhi?”.

Không ai trả lời, một lúc lâu sau, nàng ta nhẹ giọng nói: “Nô tỳ… Tạ ơn Quận chúa cứu mạng”.

Giống như là có chút cố ý, ta khẽ cười một tiếng, “Ta không đi ngươi cũng không chết được đâu”.

“Vâng, nhưng cả đời nô tỳ sẽ không biết được chân tướng”, Đào Nhi vẫn đứng phía sau lưng ta, chần chừ hồi lâu, giọng nói đột nhiên trong trẻo rõ ràng, “Ta nghĩ rằng cô sẽ không tới”.

Nàng dùng chữ “ta”, là cách xưng hô tối kỵ giữa nô tỳ và chủ nhân. Ta không nói gì nữa, đột nhiên cảm thấy mình hơi bị ngu ngốc, Lộ Văn Phi nói có vẻ đúng, ta cuối cùng cũng chỉ liều mạng vì chút chuyện nhảm nhí.

“Ta hầu hạ cô cùng lắm mới chỉ hai tháng, cô cũng chẳng bao giờ để mắt tới…”, nàng vội vàng nói tiếp: “Ta tưởng là… Cô không sẽ vì ta… mà đáp ứng Nguyệt cô nương…”.

“Ta cũng tưởng là ta sẽ không đi”, ta cười cười nói: “Nhưng mà tính tình trước giờ rảnh rỗi cứ thích xen vào chuyện người khác, sau đó rước một đống tai họa trở về cho huynh đệ giải quyết… Ăn quịt bao nhiêu lần cũng không có cách trả…”.

Ta chỉ là, không muốn bên cạnh mình có thêm người chết.

Đào Nhi xoắn xoắn vạt áo. [@sieunhanu.wordpress.com]vb21t87t8

Qua một lúc lâu, phía sau mới có vài tiếng nhẹ nhàng: “Cô là người tốt”.

Bờ vai ta run lên, cảm thấy những lời này có chút buồn cười, nhưng thế nào cũng không cười nổi.

“Ngươi lặp lại lần nữa được không?”, ta vẫn đưa lưng về phía nàng, cúi mặt nói.

“Cô… Là người tốt”.

Một câu nói rất đơn giản, chỉ có bốn chữ.

Nhưng ta nhớ rất rõ ràng, có người cũng đã từng nói với ta những lời này, ta vẫn cho rằng, ta không còn xứng đáng để nghe lại nữa.

Hóa ra ánh mắt của quần chúng vẫn còn sáng như sao a. Ta nhìn lên trời, cười đến kinh thiên động địa, Đào Nhi tưởng rằng ta giận đến mức thần trí thất thường, giật mình đến độ nhảy dựng lên như thỏ, ta cười cười hắng giọng, nhưng giọng nói cũng chẳng còn dễ nghe được nữa, đành phải im lặng, cúi đầu che đi dòng lệ trong mắt.

Đột nhiên có suy nghĩ lướt qua, ta ngẩng đầu nhìn Đào Nhi, “Đi theo ta”.

Ta kéo nàng đi, tìm đến gian phòng nghỉ của Trường Sinh, nhẹ nhàng gõ cửa.

Củ lạc này quả thật vẫn còn thức, lão rót một chén trà thơm, gương mặt tuấn tú ở tuổi trung niên chậm rãi giãn ra, nhưng trong đôi mắt trầm tĩnh lại tối tăm đầy tang thương. Ta và Đào Nhi ngồi xuống, Trường Sinh mỉm cười nói: “Ngươi nhận ra sao?”.

“Nhận ra chứ”, ta cũng mỉm cười, “Nói đi, muốn biết cái gì thì cứ hỏi đi”.

Ta bắt đầu thao thao bất tuyệt với Trường Sinh về tất cả những gì đã xảy ra, ánh mắt Đào Nhi mở to đến hết cỡ, cho dù nàng không hiểu rõ ràng mọi chuyện, cũng vẫn kinh ngạc đến ngây người.

Sau khi ta nói xong, Trường Sinh im lặng thật lâu không nói gì. Thật ra mà nói, lão là thần y danh chấn giang hồ, cũng không thể xem là người của Thanh Phong Các, nhưng ta đã sớm xem lão như gia gia của mình, ách, mặc dù ta thường không tỏ ra như vậy.

Lão đột nhiên đứng lên, từ trong hòm thuốc lấy ra một cái túi nhỏ, sau đó cẩn thận rút ra một lọ thuốc trước ngực, mở cái túi nhỏ ra, bên trong là chút phấn vụn màu xám tro. Rồi Trường Sinh rút mở nút bịt lọ thuốc, nhỏ một giọt chất lỏng lên trên đống phấn vụn, phấn quay đều hòa tan vào giọt chất lỏng, dần dần dung hợp lại thành một viên tròn nhỏ.

Trường Sinh cầm viên thuốc lên nướng trên ngọn nến, mùi hương lạnh thấu xương lập tức đầy tràn khắp phòng, ta ngây ngốc nhìn Đào Nhi một cái, thấy Đào Nhi còn mờ mịt hơn ta.

Lão bỏ viên thuốc vào trong một cái bình nhỏ, đưa cho ta.

“Thất Phong Huyết Quyết, mạn tính[1], cực kỳ đau đớn”, Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt ta, “Một tháng phát tác một lần, đa số người trúng phải không chịu nổi đau đớn đều cắn lưỡi tự vẫn”.

Ta nhận lấy, trong lòng có chút khoái trá tàn nhẫn.

“Nhiều năm như vậy, ta vẫn lang thang trong giang hồ, cố gắng quên đi rất nhiều chuyện, nha đầu à, ngươi có biết vì sao không?”.

Ta giật mình, thấy Trường Sinh vẫn nhìn chằm chằm vào mắt ta, “Thê tử của Tiêu Kiến Nhân từng chung tình với ta, nhiều lần cầu xin ta mang nàng bỏ trốn, nhưng vợ của bằng hữu không thể cướp, ta vẫn giữ phép tắc đối với nàng. Càng về sau Tiêu Kiến Nhân càng không thể nhịn được nữa, tự tay giết chết thê tử mà ông ta yêu nhất. Từ đó ông ta hận ta, cho dù ông ta quên hết bốn mươi năm chúng ta kết giao bằng hữu, cho dù ông ta để lại vết sẹo đáng sợ này trên ngực ta, ta vẫn không dám mà cũng không muốn tìm ông ta báo thù”.

Tim ta đập thật nhanh, không ngờ năm đó giữa Trường Sinh và Tiêu Kiến Nhân còn có ẩn tình khác.

“Người đời đều nói Tiêu Kiến Nhân âm thầm hạ sát sau lưng bằng hữu tốt nhất, nhưng nhân tình thế thái, nào có thể nói được ai đúng ai sai, ta phiêu bạc giang hồ ba mươi năm, vẫn chưa thể suy nghĩ hết được. Nha đầu à, thuốc này khó giải, chỉ hy vọng rằng ngươi sẽ không hối hận”.

Ta có chút khó hiểu, nhưng tim cứ đập bình bịch, trong lòng chỉ muốn nghĩ xem làm thế nào dùng được thuốc này lên người Tiểu Hồng, Đào Nhi bị ánh mắt đáng sợ của ta dọa đến mức thối lui về phía sau một bước, nhưng ta kịp giữ lấy tay nàng, “Ngươi cũng hận nàng ta phải không?”.

 

Chương 68

Độc Cô Bạch hôn mê trên giường hai ngày, tuy là hơi thở mong manh, nhưng cái mạng thì vẫn còn giữ được.

Một mình ta ở trong phòng buồn bực chán chết đi được, lại ngại không dám chạy ra ngoài vì sợ bị người ta nói mình bạc tình bạc nghĩa, cuối cùng chịu không nổi sự ngược đãi của đồ ăn chay, ta đạp cửa xông ra: Bà nội nó chứ, Độc Cô Bạch đã bất tỉnh chỉ có thể uống thuốc, các người muốn dùng cái đống đồ ăn chay nhạt nhẽo này thuốc chết ta luôn sao?

 

Những người làm trong nhà bếp đều nhát gan, ta vừa hù dọa một chút, tất cả đều ngoan ngoãn đi giết gà đi làm thịt heo, có điều trên khóe mắt vẫn len lén toát ra tiếng lòng bất mãn. Ta nhìn mà thấy buồn cười, bộ dạng mọi người tâm không cam lòng không nguyện thế này, thật là quá đáng lắm, tốt xấu gì ta cũng lăn lộn một thời gian ngắn ở bên cạnh bà đầu bếp, có nhiều thứ vẫn còn rất quen tay nha.

Ta tỏ vẻ khinh thường hừ lạnh, thuận tay đoạt lấy một củ khoai tây trong tay tiểu nha đầu bên cạnh, hét lớn một tiếng, sau đó xoàn xoạt gọt vỏ khoai tây.

Mọi người trong nhà bếp, tất cả đều bị chấn động, mắt chữ O miệng chữ A nhìn chằm chằm khoai tây vàng tươi ngày càng chất nhiều trên cái thớt trước mặt ta. Tiểu nha đầu kia tỉnh lại trước, quệt mồm rồi bắt đầu cắt khoai tây, ta càng gọt càng quen tay, cứ như là vừa mới luyện được một tầng công lực.

Những người khác liếc ta qua khóe mắt, rồi lại bận rộn với công việc của mình. Dường như tất cả đều dứt khoát nhiệt tình hẳn lên, giống như là có một vị tướng chỉ huy, không khí trong nhà bếp lập tức trở nên sinh động tích cực, tất cả mọi người không nói lời nào, đều vùi đầu lo làm việc.

Rốt cuộc ta gọt xong núi khoai tây, hai tay tê rần, một mùi thơm uyển chuyển lượn lờ xông vào mũi. Ta cười gian trá dùng hai ngón tay nhón một miếng thịt bò, đưa vào trong miệng, vẻ mặt hạnh phúc. Đại thúc đang làm món thịt bò đột nhiên mở to mắt rồi chợt nhận ra ta đang ăn vụng.

Những người còn lại cũng có chút lúng túng, vừa tỉ mỉ nấu ăn, vừa ngại ngùng len lén nhìn ta, một lát cũng nấu xong. Ta nhìn trong phòng bếp, có chừng hơn ba mươi dĩa món ngon nóng hổi đang bốc hơi, nước miếng lập tức chảy ra ba nghìn thước. Yến tiệc của lão hoàng đế chắc cũng chả ngon hơn cái này đâu, ta thèm mà không ăn được, cuối cùng chịu không nổi giật lấy một dĩa rồi nhét lấy nhét để đồ ăn vào miệng, bọn hạ nhân đứng đó nhìn ta khoái chí ăn vụng, chỉ đành phải bốn mắt nhìn nhau.

Lau vệt nước miếng trên khóe miệng, đột nhiên cảm thấy hình như hơi bị mất hình tượng, cho nên ra vẻ khách khí, “À này, mọi người cũng ăn đi, một mình ta ăn cũng không hết”.

Tiểu nha đầu cắt khoai tây đồng tình nhìn ta, đột nhiên hỏi: “Quận chúa nương nương, người cũng biết gọt khoai tây?”.

Ta nghẹn. Một đại nương bên cạnh từ ái nói: “Đúng vậy a, mấy vị tiểu thư nhà quan gia ít khi động tay động chân, nhiều khi ngay cả khoai tây nhìn thế nào cũng không biết!”.

“Quận chúa là người Tây Trạch mà”. [@sieunhanu.wordpress.com]gfb1t68h

“Món ăn ở Tây Trạch chắc là không dễ ăn rồi?”, đại thúc làm thịt bò thương cảm nói: “Nhìn xem Quận chúa đói đến mức nào kìa”.

Ta dở khóc dở cười, vừa nuốt đồ ăn trong miệng để nói chuyện, nhưng đại nương kia lại bới thêm một chén cơm trắng thật lớn, hai tay dâng cho ta, “Quận chúa tới Đông Lăng, một thân một mình như vậy… Cũng không dễ dàng gì”.

Lời nói này làm trong lòng ta ấm lên, mặc dù nghe là lạ, hơn nữa những người thuần phác này nói chuyện với ta không kiêng dè lễ phép, nếu là nói với những tiểu thư dòng họ hoàng thất khác thì đã sớm bị hạ lệnh ném ra ngoài chém bỏ rồi. Ách, nói chứ tiểu thư nhà người ta thì đâu có vào bếp ăn vụng đâu…

“Cám ơn”, ta nhận lấy chén cơm, chân thành nói.

Chuyện càng xảy ra thì càng quái dị đến mức buồn cười, bởi vì bọn họ không dám ngồi cùng bàn ăn cơm với ta, cho nên mỗi người cầm một chén cơm trắng, tùy tiện gắp chút thức ăn rồi ngồi chồm hổm trên mặt đất mà ăn, ta thấy như vậy cũng thú vị, thế là cũng bắt chước gắp mấy món ăn vào chén, cùng bọn họ ngồi xổm xuống thành một vòng tròn, bắt đầu ba hoa tán phét chuyện trời nam đất bắc. Người làm trong nhà bếp bình thường cũng không có chuyện gì vui, khó có khi được tụ lại náo nhiệt một chỗ như vậy, bọn họ hỏi rất nhiều chuyện phong tục tập quán cuộc sống cư dân Tây Trạch, thật ra ta cũng chẳng biết gì nhiều, chỉ toàn là bịa chuyện, cũng may là trong số bọn họ chưa có ai đi Tây Trạch bao giờ, thế cho nên mọi người nghe ta ba hoa đến sửng sốt, tất cả đều tin sái cổ.

Khi Đào Nhi đỡ Tiểu Hồng xuất hiện ở cửa phòng bếp, nhìn vào thấy ngay đại thúc thịt bò đang ôm chén cơm, dương dương đắc ý truyền cho ta bí quyết làm thịt bò. Hai mắt ta sáng lên, vẻ mặt vô cùng chăm chú lắng nghe, thỏa mãn lòng hư vinh của đại thúc.

Không khí trong phòng vốn đang hài hòa, Tiểu Hồng vừa xuất hiện, mọi người bỗng dưng cảm thấy họ đối xử thân thiết với ta, giống như là phản bội sau lưng Tiểu Hồng, cho nên tất cả đều lộ vẻ lúng túng. Ta đứng lên ra vẻ không sao cả, bộ mặt rất yêu nghiệt, “Ơ, đây không phải là Nguyệt cô nương sao? Sao vậy, hai mông đã lành lặn như cũ rồi sao?”.

Tiểu nha đầu kia lập tức xì cười, sau đó bị đại nương trừng mắt liếc, nàng vội vàng che miệng lại.

Ánh mắt Tiểu Hồng trống rỗng, vẻ mặt tái nhợt, dù bệnh yếu vẫn mỹ lệ như Tây Thi, con rùa nhỏ trên mặt đã không còn nữa. Nàng rất vâng lời cúi người, “Thỉnh an Quận chúa”.

Lúc nàng khuỵu gối đứng cũng không vững, Đào Nhi đỡ lấy nàng ta, xem ra vết thương vẫn chưa lành hẳn. Ta không cho nàng đứng dậy, hừ lạnh một tiếng, “Ngươi tới đây làm gì?”.

Hai bên thái dương Tiểu Hồng rỉ ra mồ hôi lạnh, nhìn là thấy được nàng ta đang rất đau nhưng vẫn cố gắng nhẫn nại: “Điện hạ… Điện hạ đã tỉnh, ta… Nô tỳ muốn nấu chút cháo thuốc”.

Chuyện Độc Cô Bạch bị đâm, đêm đó Tiểu Hồng cũng biết, nhưng mà ta đã hạ lệnh trước khi hắn tỉnh lại bất kỳ ai cũng không được bước vào. Tiểu Hồng tuy đang bị thương vẫn cố gắng chờ hai ngày ngoài cửa, mãi mới được vào gặp, khóc lóc đến tan nát cõi lòng a, may là Độc Cô Bạch chỉ bất tỉnh, nếu không chắc cũng chết đuối.

“Được”, ta cười nói: “Ta cũng nấu”. [@sieunhanu.wordpress.com]4fdg4e8r

Nhà bếp lại náo nhiệt. Ta có thể nấu cơm, nhưng từ trước tới giờ chưa hề nấu cháo thuốc, mà chắc cũng không khác gì cháo bình thường. Ta một mặt căng thẳng liếc mắt nhìn Tiểu Hồng, một mặt đổ đủ thứ loại dược bồi bổ vào nồi cháo, nào là nhân sâm, lộc nhung, cẩu kỷ, tuyết liên, nhưng nghe sao cứ giống như thuốc tráng dương…

Tiểu Hồng mảnh mai bận rộn nấu nướng, quả là mỹ nhân làm cái gì cũng đều đẹp, ta lại đang nói nhảm.

Cuối cùng cũng xong, chén cháo thuốc Tiểu Hồng nấu trắng tinh ngon mắt, các loại rau cỏ thuốc xen lẫn kết hợp nhìn như ngọc phỉ thúy, mùi thơm nức mũi. Còn chén ta làm thì hết sức là… Ách, mọi người phải hiểu rằng, vẻ bề ngoài là không có giá trị, vào bụng thì cũng đều giống nhau thôi, chỉ có mùi vị mới là quan trọng.

Mà ta cũng không dám nếm thử, cầm lấy khay đặt hai chén cháo vào cùng một chỗ, cười nói: “Ta sẽ đích thân đút cho điện hạ, không biết… Ngài sẽ thích ăn chén nào ha?”.

Mọi người trong nhà bếp bày ra vẻ mặt khinh thường, ai có mắt đều sẽ chọn chén của Tiểu Hồng a.

Nhưng nụ cười của ta rõ ràng muốn nói “Ta nhất định sẽ đè bẹp ngươi”, Đào Nhi nhìn ta, ánh mắt nửa cười nửa không, ta cũng không thèm nhìn tới nàng, chỉ chăm chú vào ánh mắt đầy hận ý của Tiểu Hồng.

Đôi mắt nàng ta rất đẹp.

Tiểu Hồng luôn muốn đè nén tình cảm của chính mình, nhưng cái bản lĩnh chọc giận người khác của ta quá tốt, luôn có thể kích thích hận ý sâu sắc trong lòng nàng ta. Ta cười lạnh một tiếng, bưng khay rời đi không thèm quay đầu lại.

Độc Cô Bạch lẳng lặng nằm trên giường, phòng ngủ yên lặng đến đáng sợ. Chỉ có làn khói đàn hương tỏa ra từ lư hương, tựa hồ ngay cả sương khói mờ ảo cũng gây ra tiếng động.

Ta chỉ mới rời đi có ba canh giờ, không ngờ hắn lại tỉnh lại vào lúc này. Mở mắt ra không thấy ta trông chừng bên cạnh hắn, có khi nào hắn sẽ thất vọng không? Trong lòng ta có chút áy náy, ngồi bên thành giường, nhìn gương mặt thanh tú bây giờ tái nhợt, đôi môi không chút hồng hào, quầng thâm dưới mắt như một bóng ma, dường như vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.

Chắc là lại vừa ngủ thiếp đi rồi, ta thầm nghĩ, xoay người định đứng lên.

“Hòa Nhan”.

Thanh âm khàn khàn, thì ra là hắn vẫn tỉnh, nhưng không mở mắt. Ta có chút lúng túng cười cười, lại không muốn để cho hắn nói nhiều, tay chân vụng về đỡ hắn dậy, nhưng mà vừa ngồi dậy một chút, trán hắn đã toát mồ hôi, ta căng thẳng cực kỳ, xoay người lại bưng cháo thuốc đến.

Bộ dạng Độc Cô Bạch thế này, ta làm sao mà dám cho hắn ăn cái chén cháo ta nấu, nhỡ đâu tai nạn chết người thì sao, ta cũng chỉ muốn chọc tức Tiểu Hồng mà thôi. Bưng chén cháo nàng ta nấu lên, nóng đến mức làm ta giật mình.

Độc Cô Bạch cong khóe miệng, tựa hồ bất kỳ lúc nào, dù sắc mặt tái nhợt cỡ nào, chỉ cần hắn mỉm cười, cả người dường như tỏa ra tia sáng ấm áp, trong trẻo như ngọc.

“Nàng nấu sao?”, hắn nói nhỏ đến mức khó nghe.

“Ách… À? Ừ…”, lúc này mà nói là người khác nấu thì có vẻ vô lương tâm quá, ta đành ậm ừ cho có lệ, đưa muỗng lên bên miệng hắn.

Độc Cô Bạch yếu ớt ăn một ngụm, chân mày giãn ra, nhưng cái gì cũng không nói.

Ăn được vài muỗng, hắn đột nhiên nhìn thấy trên bàn còn có một chén khác, thế là ánh mắt chăm chú nhìn thẳng ta như muốn hỏi.

“Ách…”, ta đành cười nói: “Đó là phần của ta”.

“Nàng… Cũng ăn đi”. [@sieunhanu.wordpress.com]fve1r6g4

Nhất định phải ăn cái này sao? Nước mắt ràn rụa trong lòng, quả là tự gây nghiệt thì không thể sống mà, ta cũng không dám cự tuyệt ánh mắt của Độc Cô Bạch, đành phải đáng thương bưng cái chén cháo ta nấu có đủ thứ hổ lốn nâu nâu vàng vàng kia lên, xoay lưng về phía Độc Cô Bạch, ráng húp một ngụm nho nhỏ.

Chà, mùi vị cũng không dở như ta tưởng tượng. Ta lại húp vài ngụm, không tệ thật mà, oa ha ha ha ha.

“Chén đó… Mới là nàng nấu sao”. [@sieunhanu.wordpress.com]ver5g8r7h

Ta cứng đờ, lúng túng xoay người lại.

Độc Cô Bạch khẽ mỉm cười, “Ta muốn nếm thử”.

“… Sẽ chết người đó”, ta kiên quyết lắc đầu.

“Hòa Nhan”.

“Sao?”.

“Nàng chảy máu mũi…”. [@sieunhanu.wordpress.com]dv2rg4r84

Dưới hai lỗ mũi của ta, dòng máu tươi đỏ thẫm chói mắt chảy ra.

Bà nội nó, quả nhiên là chết người mà…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+