Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 69 + 70 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 69

Thuốc bổ a, máu mũi chảy ào ào…

Bên trong phòng có sẵn chậu nước lạnh, ta trực tiếp nhúng mặt vào trong nước, lúc ngẩng đầu lên có vài sợi tóc ướt nhẹp bết vào trán, định lấy khăn tay lụa của Độc Cô Bạch ra lau. Mảnh khăn lụa này đã bẩn đến mức chẳng nhận ra nổi, ta len lén quay đầu lại, Độc Cô Bạch đang mở to mắt, mặc dù không có sức lực, nhưng vẫn nhìn ta không chớp mắt. Ta bỗng có chút ngượng ngùng, theo phản xạ ném khăn lụa bẩn vào trong chậu nước, ném rồi mới nhớ ra bên trong chậu cũng toàn là máu mũi của ta, thế là lại vội vàng nhặt ra.

 

Cho nên, khăn lụa hình như lại càng bẩn hơn…

Ta lúng túng giấu khăn lụa vào ống tay áo, xoay người lại cười cười nhìn Độc Cô Bạch, hắn chống người dậy muốn xuống giường, ta vội vàng bước lên đỡ lấy hắn, thân thể cao gầy dựa hẳn lên người ta, làn khói đàn hương lượn lờ cuốn tới, ta len lén giương mắt lên, lại phát hiện ra hắn đang nhìn mình, trên mặt nóng rần lên.

Thật vất vả mới an toàn đưa được hắn đến ghế nằm bên cạnh bàn, Độc Cô Bạch chậm rãi vươn tay, cầm lấy chén cháo ta nấu, nhìn nhìn một lát, sau đó chậm rãi nếm một muỗng.

Ta không ngăn lại, dù sao mùi vị cũng không tệ mà, huống chi còn rất bổ, chắc là không có vấn đề gì đâu.

Độc Cô Bạch ăn vài miếng, đột nhiên nâng tầm mắt nhìn ta, đôi mắt tú nhã lóe ra ánh sáng khác lạ.

Vẻ mặt ta quẫn bách, khăn lụa bẩn từ trong tay áo rớt ra ngoài, ta vội vàng nhặt lên giấu sau lưng, nhưng tất cả đều bị Độc Cô Bạch nhìn thấy hết.

Hắn đột nhiên cười ra tiếng. [@sieunhanu.wordpress.com]ar7g4rhy

Ta đen mặt, có cái gì buồn cười hả. Độc Cô Bạch cười một hồi, bắt đầu ho khan kịch liệt, ta bước lên vỗ lưng giúp hắn thuận khí, người này thật là, biết rõ mình không thể vận động mạnh mà còn cười như vậy.

Hắn đột nhiên không cười nữa.

Ta cứ như vậy vỗ lưng hắn, không khí tĩnh lặng, tư thế thân mật. Hình ảnh trong phòng thoáng chốc trở nên mập mờ.

Độc Cô Bạch nhắm mắt lại, hỏi nhỏ: “Nàng muốn nói cái gì?”.

Ta vẫn không đành lòng, nhưng mà lại càng không nỡ, sợ rằng sẽ tổn thương hắn nhiều hơn. Mặc dù đây là lần đầu tiên có người thâm tình với ta như thế, mặc dù ta rất muốn ích kỷ tiếp tục hưởng thụ cái tình cảm này. Nhưng mà, ta cũng giống Độc Cô Bạch thôi, đều là những kẻ đau khổ bởi tình yêu đơn phương.

Nếu như ta là hắn, ta cũng sẽ hy vọng mình được thanh tĩnh.

“Ta yêu một người”, ta dứt khoát nói gọn gàng.

Độc Cô Bạch cong khóe miệng, “Hắn họ Dạ?”. [@sieunhanu.wordpress.com]v15r4ggr

Ta suýt chút nữa cắn trúng lưỡi mình, “Ngươi, ngươi biết?”.

“Ban đêm, nàng luôn ở trong mộng gọi Tiểu Dạ Tử”.

Ta thoáng chốc đỏ mặt, tầm mắt rũ xuống không dám nhìn Độc Cô Bạch, thì ra hắn đã sớm biết.

“Độc Cô Bạch, ta…”.

“Ta vẫn luôn nghĩ xem…”, Độc Cô Bạch đột nhiên ngắt lời ta, không mở mắt, nhưng vẫn mỉm cười, “Người đó là người như thế nào”.

Ta không biết nói gì cho phải, ngược lại lâm vào trầm mặc.

“Người đó nhất định là…”, Độc Cô Bạch tiếp tục, nhưng lại chậm chạp như không muốn nói nữa, tựa hồ sau khi hạ quyết tâm mới chậm rãi mở miệng, “Nhất định là rất tốt”.

“Phải”, ta nhẹ nhàng phụ họa, “Mà thật ra thì cũng không tốt lắm, tên đó vừa tự yêu bản thân vừa xấu xí, đối với ta lại hung dữ…”.

Còn chưa nói xong, Độc Cô Bạch đã thôi mỉm cười, mím môi thật chặc.

Lúc hắn không cười, sẽ làm người khác run sợ trong lòng.

Ta giật mình, không chịu nổi cái bầu không khí hít thở không thông trong phòng, liền thu hồi khay cháo đi ra ngoài.

“Nhưng nàng phải gả cho ta”. [@sieunhanu.wordpress.com]bf4e8rgh

Giọng nói nhàn nhạt, có chút bá đạo, lại có chút đáng thương. Giống như là một đứa trẻ bị cướp mất kẹo, tuyệt đối không giống như cách nói chuyện của Độc Cô Bạch.

Tâm trạng ta căng lên, không quay đầu lại, quyết tâm đáp: “Ngươi biết là ta bị ép buộc”.

Độc Cô Bạch không nói nữa, ta không yên lòng quay lại nhìn. Thấy hắn nghiêng đầu lệch qua một bên, hôn mê bất tỉnh.

“Độc Cô Bạch!”.

Ta vội vàng chạy tới, vỗ vỗ mặt hắn, thấy không có phản ứng, đành lao ra cửa hét toáng lên: “Người đâu…”.

Sắc mặt Độc Cô Bạch ửng đỏ, ta không biết nên làm gì bây giờ, cầm tay hắn, bàn tay hắn tiều tụy nắm lại thật chặt, móng tay bấm vào da thịt tạo thành vệt đỏ sẫm như máu, hẳn là vừa rồi hắn liều mạng nhẫn nhịn.

Chỉ là, không rõ là nhẫn nhịn chịu đựng nỗi đau thể xác, hay là nỗi đau trong lòng?

Trường Sinh nhìn ta bất đắc dĩ, “Ngươi bỏ cái gì vào cháo?”.

Ta tỏ vẻ đáng thương đứng một bên, giống như là bị la mắng, ngập ngừng nói: “Bỏ… Cái này, còn có cái này, a, còn có cái kia…”.

Ta chỉ vào đống dược liệu đem đến từ nhà bếp, sắc mặt Trường Sinh càng lúc càng xanh mét, ta căng thẳng nắm chặt tay áo.

“Ngươi, nha đầu này…”, lão thở dài, “Toàn là gây chuyện!”.

“Nhưng… Chính hắn cố ý muốn ăn…”. [@sieunhanu.wordpress.com]fv1er4gr

Trường Sinh trợn mắt nhìn ta một cái, ta lập tức ngậm miệng. Hai gò má Độc Cô Bạch đỏ hồng, giống như là say rượu.

“Tuy đều là dược liệu bổ, nhưng mà… Thân thể hắn gầy yếu, đâu có tiếp nhận nổi?”, Trường Sinh nói: “Nhưng trong những dược liệu này, chắc một số có kháng tính với cổ độc, nếu không hắn sẽ không nóng rần lên như vậy…”.

Ta mừng rỡ, đột nhiên ngoài cửa có tiếng la lối: “Nguyệt cô nương… Quận chúa có lệnh… Thân thể cô như vậy, hay là, không nên vào trong đâu…”.

“Không! Cho ta vào! Để cho ta vào!”.

“Nguyệt cô nương…”.

Chắc là lão quản gia ngoài cửa cũng không ngăn cản được Tiểu Hồng, ta vừa định đi ra ngoài, Tiểu Hồng đã xông tới cửa. Nàng ta không thèm liếc mắt, xông thẳng vào trong phòng nặng nề quỳ xuống trước Trường Sinh.

“Gia gia!”, nàng ta nức nở khóc, “Ta không nên đối xử với ông như vậy, muốn chém giết muốn róc thịt muốn làm gì cũng được, chỉ cầu xin ông cứu chàng!”.

Tiểu Hồng vẫn gọi Trường Sinh là gia gia, không giống như ta chẳng lễ phép kêu tên lão loạn cả lên. Trường Sinh thở dài không trả lời, ta nhớ lại chuyện trong thôn, trong lòng vừa đau vừa tức, đá một cước vào thắt lưng Tiểu Hồng.

“Ai cho ngươi vào!”, ta trừng muốn rớt con mắt ra ngoài, “Cút ngay!”.

Tiểu Hồng ôm eo, ngẩng đầu, hận ý mãnh liệt tràn ra từ ánh mắt, cổ tay trắng nhấc lên muốn bóp cổ ta, thị vệ canh ngoài cửa liền giữ nàng ta lại, ta bước tới một bước túm lấy tóc nàng ta, hoàn toàn không còn để ý tới hình tượng Quận chúa nữa.

Ta và Tiểu Hồng nhìn chằm chằm vào nhau, nàng ta căm hận nói: “Ta biết ngươi hận ta, nhưng nếu ngươi hại chàng, ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi!”.

“Ta nói vậy thôi”, ta giận quá lại cười, “Hắn đối xử với ta rất tốt, vì sao ta phải hại hắn?”.

Thần sắc Tiểu Hồng buồn bã, hiển nhiên là bị ta đâm trúng nỗi đau trong lòng.

“Muốn thành quỷ sao?”, ta dùng sức kéo thật mạnh, một nhúm tóc đen rơi xuống, Tiểu Hồng cắn chặt răng không kêu ra tiếng.

“Vậy cũng phải xem bà nội ta đây có cho ngươi chết hay không đã!”.

* * *

Từ hôm đó bắt đầu nhàn rỗi, ta cuối cùng cũng hiểu tại sao các vị thiên kim tiểu thư khi không có gì làm là muốn chạy ra đường, mỗi ngày ngoại trừ việc đối mặt với một cái tủ lớn đầy sách, một cái gương đồng to cỡ bàn tay, mấy cái kim may lòe lòe lóe sáng, còn lại chẳng có gì chơi. Ta từng đi tìm đại nương ở nhà bếp dạy ta thêu uyên ương, kết quả là… Chắc cũng không cần kể nhiều, năng lực thêu hình trừu tượng của ta rất tốt, đại nương chỉ đành cười trừ cho đỡ tức, sau đó nói rằng cái ta vừa thêu là một đôi gà bị vặt lông.

Đào Nhi vốn là tỳ nữ của ta, bây giờ biến thành tỳ nữ của Tiểu Hồng, rất nhiều người bao gồm cả Tiểu Hồng đều cho là nàng tới làm gian tế, chỉ tiếc là không phải, ta còn lo rằng nàng không có đủ sức để mà nửa đêm bóp chết Tiểu Hồng.

Mẹ ruột của Đào Nhi sau khi bị bệnh phát tác, đã qua đời. Thù này không đội trời chung. Giờ ta chỉ chờ Tiểu Hồng trúng độc, đau đến tận xương tủy! Nhưng mà gần đây Tiểu Hồng cũng không xuất hiện nữa, chỉ e là lại có âm mưu, ta đi tới đi lui trong phủ chẳng khác gì kẻ trộm, phải đề phòng nàng ta và Lộ Văn Phi.

Thân thể Độc Cô Bạch ngày càng chuyển biến tốt đẹp, mỗi ngày ta theo hắn phơi nắng ở vườn hoa, giống như là đã hẹn trước, không ai nhắc đến chuyện hôm đó nữa. Hắn đối với ta thật tốt, bệnh yếu như vậy, vẫn nhận ra là ta đang chán chết, nên dù cho ta dùng bút lông sói mà hắn quý nhất để vẽ mấy con rùa nhỏ, hoặc là để lại vài vệt mực trên quyển sách mà hắn thích nhất, hắn cũng chỉ mỉm cười không nói gì. Ta cũng thấy xấu hổ, thế là học mấy món ăn đơn giản nấu cho hắn, hắn ăn thì bảo là được mở rộng khẩu vị, ta ăn thì thấy là sống không bằng chết, có khi nửa đêm chạy tới nhà bếp kiếm cơm, mọi người nhìn mãi cũng quen.

Gần đây thời gian ngủ trưa của Độc Cô Bạch càng ngày càng dài, có khi ngủ một mạch đến lúc mặt trời xuống núi, ta thừa dịp này hẹn gặp Hoắc Thanh Phong, kể ra toàn bộ những chuyện cần thiết, ngay cả chuyện ta là Các chủ Thanh Phong Các cũng không giấu diếm. Hắn nhíu mày, đến lúc nghe thấy cái tên Tư Mã Lạc Đồng, mặt liền biến sắc, người thông minh như hắn còn phải đồng ý là cái kế sách này của Tư Mã Lạc Đồng thật sự cao thâm, khó mà giải quyết. Ta do dự một lát rồi trực tiếp hỏi: “Hoắc tiên sinh, ta có một vấn đề, xin được thỉnh giáo”.

Hoắc Thanh Phong khẽ sờ cằm. [@sieunhanu.wordpress.com]31f68erg

“Hai mươi năm trước vào cái đêm đánh tráo hài tử… Thật ra thì có ba hài tử có đúng không?”.

Hắn không hề kinh ngạc, chỉ liếc mắt mỉm cười, “Ta biết Kỷ cô nương chắc chắn sẽ đoán ra”.

“Ngươi không nói cho ta biết, là cố ý sao?”, ta có chút khó chịu.

Hoắc Thanh Phong thở dài, nói nhỏ: “Ta cũng không phải là muốn lừa gạt cô nương. Nếu cô vì vinh hoa phú quý mà phản quốc bội dân, lúc đó ta không giết cô chính là có tội. Nhưng dù sao cũng không nhìn nhầm cô, aiz… Đêm đó, đúng là có ba hài tử”.

“Vết đỏ trên trán Dạ Kiếm Ly… Chính là vết dao của bà ta?”.

Lúc này Hoắc Thanh Phong mới tỏ vẻ kinh ngạc, giống như thể hắn không còn nhận ra ta, “Kỷ cô nương… Cô…”.

“Ta biết Dạ Kiếm Ly”, ta bình tĩnh nói: “Huynh ấy cùng ta đi Tây Trạch”.

Hoắc tiên sinh bỗng tỏ ra lo lắng, trong lòng ta đột nhiên có dự cảm xấu, nhưng cụ thể là cái gì thì ta lại không nói ra được. Hắn đứng lên: “Ta phải lập tức đi Tây Trạch”.

Ta nhất thời có cảm giác, hình như là có gút mắc gian tình gì đây.

“Hoắc tiên sinh!”, ta la lên sau lưng hắn, “Nếu như có thể… Hãy mang huynh đệ của ta trở về”.

Hắn đi rồi.

Nhưng ta vẫn còn ngây người khiếp sợ, mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng Dạ Kiếm Ly… Người này quả thật là ca ca của Niệm Vãn. Nhưng cái đêm hai mươi năm trước, Hoắc tiên sinh và Tư Mã Lạc Đồng cuối cùng là làm trò gì, sao Dạ Kiếm Ly lại trở thành đệ tử của Tuyệt Địa tiên nhân?

Ta đang nghĩ đến mức muốn nổ tung đầu, đột nhiên có người gõ cửa nói: “Quận chúa, Tiêu quốc cữu cầu kiến”.

Tiêu quốc cữu? Tiêu quốc cữu là ai a… Quốc cữu là huynh đệ của hoàng hậu sao…

Chẳng lẽ, là Tiêu Kiến Nhân? [@sieunhanu.wordpress.com]84g6e5rg

Ta giật mình hoảng sợ nhảy lên trên giường, nhất quyết không mở cửa, quát to: “Không gặp! Nói là ta chết rồi!”.

Ngoài cửa: …

Nhưng suy nghĩ lại, võ công của Tiêu Kiến Nhân biến thái như vậy, không có gì sao lại đến tìm ta, chắc chắn là thấy Độc Cô Bạch chưa chết, muốn tới bồi thêm một đao, chuyện này cũng không hay. Ta gấp gáp ngồi dậy, “Đợi một lát đợi một lát! Ta vừa sống lại rồi!”.

Ngoài cửa: …

Giằng co trang điểm một phen, sau khi xác định không còn chút sơ hở, mới đi tới mở cửa, cười nói: “Đi tới tiền viện thôi”.

Tỳ nữ ngoài cửa đã đợi từ lâu, quay đầu lại vừa nhìn thấy ta đã há hốc miệng cằm rơi xuống đất, “Quận quận quận quận Quận chúa… Người… Đây là làm sao?”.

Ta xấu hổ gãi gãi đầu, “Rất đáng sợ sao?”.

Có vẻ tỳ nữ kia rất muốn nói “Đáng sợ”, nhưng lại sợ ta nổi giận, đành phải cười khan nói: “Quận chúa như thế nào cũng đẹp”.

Ta tới ngồi trong Quan Ngư đình[1] ở tiền viện, rất khinh bỉ tên cái đình này, bởi vì ta ngắm tới trưa cũng không thấy con cá nào dưới nước.

Mới vừa tạo dáng ngồi xong, khuôn mặt trung can nghĩa đảm của Tiêu Kiến Nhân đập vào tầm mắt, tim ta nhảy thót lên, lão khom lưng hành lễ, kính cẩn nói: “Tham kiến Quận chúa”.

Ta hắng giọng cất tiếng eo éo, “Không cần đa lễ”.

Tiêu Kiến Nhân vừa ngẩng đầu, bị cây quạt lông to tướng xanh xanh đỏ đỏ hoa hoa lệ lệ của ta dọa cho hoảng sợ đến mức thối lui về sau một bước.

Ta dùng cây quạt che nửa mặt, nghiêng đầu lộ ra nửa mặt còn lại đắp đầy ba lớp cao da chó[2], phóng cho lão một ánh mắt tà mị rất sống động, cười thản nhiên.

Chú thích:

[1] quan ngư = ngắm cá

[2] một loại cao dán lên chỗ đau nhức

Chương 70

Ta dùng cây quạt che nửa mặt, nghiêng đầu lộ ra nửa mặt còn lại đắp đầy ba lớp cao da chó, phóng cho lão một ánh mắt tà mị rất sống động, cười thản nhiên.

Tiêu Kiến Nhân không hổ là người từng trải, chỉ kinh ngạc một chút rồi nhanh chóng hoàn hồn.

“Quốc cữu gia ghé thăm, không tiếp đón từ xa”, giọng ta ngọt ngấy, cứ như vừa rẽ vào mê cung quanh co.

 

“Quận chúa khách khí rồi, lão hủ có chuẩn bị chút lễ mọn, mong Quận chúa vui lòng nhận cho”.

Có quà? Phía trên cây quạt lộ ra một con mắt to được trang điểm màu xanh dầy cộm, liếc thật nhanh vào cái hộp quà trong tay lão, đúng là rất nhỏ… Tầm nhìn vô tình lướt qua ánh mắt của Tiêu Kiến Nhân, tim ta nhảy bộp lên một phát, lạnh lẽo đến mức máu như đóng băng lại.

Trong khoảnh khắc đó trăm nghìn ý nghĩ hiện lên trong đầu, không cần biết Tiêu Kiến Nhân có nhận ra ta hay không, lão đến Bạch phủ, còn chuẩn bị quà cho ta, xem ra lão tới đây không phải chỉ nhắm vào một mình Độc Cô Bạch. Đang tự định giá bản thân, ta lại cười duyên eo éo nói: “Quốc cữu gia quá khách khí rồi, vậy Hòa Nhan cung kính không bằng tuân mệnh”, thuận tiện bắn tới một ánh mắt tà mị nữa, thành công làm cho Tiêu Kiến Nhân run rẩy.

Ta tiếp tục che mặt, truyền lệnh cho tỳ nữ, nàng hiểu ý bước ra khỏi Quan Ngư đình, nhận lấy hộp quà nhỏ trong tay Tiêu Kiến Nhân. Ta mở ra xem thử, là một chuỗi ngọc minh châu, tuy nói ta hoàn toàn không nhận biết được cái nào là đồ tốt cái nào không tốt, nhưng mà dùng để hối lộ, chắc hẳn là chất lượng không tệ. Cho nên, lại tiếp tục nhìn về phía Tiêu Kiến Nhân cười thô tục, ánh mắt hám tiền có sẵn không cần làm bộ, cực kỳ chân thật.

Tiêu Kiến Nhân vui mừng, tia nghi ngờ trong mắt lão cuối cùng cũng biến mất. Ta không dám nói nhiều, chỉ yên lặng tùy cơ ứng biến.

“Không biết Quận chúa có thể tới gần một chút để nói chuyện không?”.

Tới gần? Nhìn bộ dạng Tiêu Kiến Nhân, nhất định là có bí mật muốn nói. Nhưng mà thứ lão nương sợ nhất bây giờ chính là đứng gần lão a.

“Hòa Nhan thất lễ, gần đây nhiễm bệnh sởi, trên mặt có chút…”.

“Quận chúa quốc sắc thiên hương, bệnh sởi làm sao ảnh hưởng được?”, công phu nịnh hót của Tiêu Kiến Nhân coi bộ cũng cao, dù vậy ta lại cảm thấy trong bụng co rút, cũng không phải là ta không thích nghe, nhưng có câu vật cực tất phản[1], không phải sao?

Tiêu gia trước đây không có gốc nhà quan, vậy mà Tiêu Thái hậu lại ngồi lên được cái ghế đứng đầu hậu cung, e rằng trong đó còn có nguyên nhân khác. Ta cố trấn tĩnh quả tim đang nhảy bình bịch, cứ như vậy đi. Cho dù là Tiêu Kiến Nhân, cũng chưa chắc có thể nhận ra tiểu nha hoàn rất lâu trước kia nay lại là Quận chúa Tây Trạch.

Nhưng hiển nhiên là ta đã đánh giá thấp ấn tượng của mình đối với lão…

Ta vịn tay tỳ nữ bước xuống bậc thềm đá, Tiêu Kiến Nhân đột nhiên hỏi: “Quận chúa… Hình như nhìn rất quen mặt?”.

Ta suýt chút nữa té lăn xuống đình, vội vàng giơ cây quạt lên tạo hình, ngọt ngào cười nói: “Nào có, người ta lần đầu tiên tới Đông Lăng mà”, dứt lời, lại ném thêm một ánh mắt câu hồn sang.

Thế nhưng Tiêu Kiến Nhân lại nghiêm túc nghiêng người sang một bên, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó. Bà nội nó, hai con mắt lão nương phóng điện đến mức sắp bị căng gân, cao da chó bôi trên mặt cũng sắp không dính được nữa, trong lòng căng thẳng muốn chết.

Tiêu Kiến Nhân lại đột ngột hỏi: “Lão hủ mạo muội, xin Quận chúa nói thử vài câu Tây Trạch?”.

Một luồng sét bổ trúng đỉnh đầu của ta, Tây… Tây Trạch? Chính là cái thứ tiếng mà La Yến Thanh từng nói lúc ở bến tàu đó sao? Ấn tượng rất xa vời a a a a a.

“Ha ha”, ta cười.

Vẻ mặt Tiêu Kiến Nhân trong nháy mắt trở nên mịt mờ, chắc là không hiểu ta đang cười cái gì.

“Ha hả ha hả, ha hả ha hả ha hả”. [@sieunhanu.wordpress.com]asde7448

Thật ra thì ta cũng không hiểu, kệ mẹ lão, cười trước đã rồi hãy nói, chiến lược này gọi là phân tán sự chú ý của kẻ địch. Đầu tiên là cười yếu ớt, sau đó ôm bụng cười, sau đó cười ngửa tới ngửa lui kinh thiên động địa.

Tiêu Kiến Nhân rốt cuộc không chịu nổi, tiến lên một bước, “Quận chúa…”.

Ta theo bản năng lui về phía sau, đột nhiên đụng vào lồng ngực một người.

Hơi thở mùi gỗ đàn hương phà tới, Độc Cô Bạch nắm tay ta, thân thể yếu ớt cố gắng chống đỡ, ta dường như có thể cảm giác được tay hắn khẽ run.

Nhưng giọng nói của hắn vẫn vững vàng, lạnh nhạt.

“Tiêu Minh Chủ”, Độc Cô Bạch khẽ mỉm cười, “Đã lâu không gặp”.

Tay hắn đặt lên chỗ nhiều mỡ béo nhất trên eo ta, làm hại ta lập tức cứng ngắc cả người.

Nhưng nghe lời nói của Độc Cô Bạch, sao hắn lại ra đây gặp Tiêu Kiến Nhân? Lúc này lỡ như Tiêu Kiến Nhân ra tay, thì bọn ta phải làm sao bây giờ? Đầu óc ta điên cuồng xoay tròn, quên mất không để ý bọn họ nói gì. Đến lúc ta lấy lại tinh thần, Tiêu Kiến Nhân đã nở nụ cười hiền lành, “Như vậy, đã quấy rầy Nhị điện hạ rồi”.

Độc Cô Bạch gật đầu, ta giơ cây quạt, hé ra ánh mắt yêu quái eo éo nói: “Không tiễn”.

Ta muốn bắn thêm một ánh mắt tà mị, bỗng nhớ ra Độc Cô Bạch vẫn còn ở đây, cho nên ánh mắt ta vặn vẹo kỳ quái nhìn về phía lão. Đột nhiên cảm thấy sau lưng mình lạnh như băng.

Độc Cô Bạch nhìn bóng lưng Tiêu Kiến Nhân, nụ cười trên khóe miệng vẫn chưa biến mất, nhưng vẻ mặt thật lạnh lẽo.

Ta chưa từng nhìn thấy vẻ mặt hắn lạnh như thế bao giờ.

Nhưng một giây sau, hắn đã buông bàn tay đặt trên eo ta, dịu dàng cúi đầu nhìn xuống.

Hiển nhiên là hắn lập tức ngớ người, toàn bộ dịu dàng trong mắt biến thành kinh ngạc.

“Hòa Nhan…”, một lúc sau hắn mới kinh ngạc nói: “Mặt của nàng…”.

Ta lười giải thích, lại thấy Độc Cô Bạch không nhịn được quay đầu đi, cố nén giọng cười nhỏ một tiếng, ngay sau đó lại kịch liệt ho khan. Ta không nói gì đỡ lấy hắn, đại khái là trong lòng mỗi người đều có mục đích riêng.

Từ đằng xa có một tỳ nữ đi qua, nhìn thấy bộ dạng của ta, hoảng sợ đến rớt cả khay trà, che mặt chạy nhanh…

* * *

Trong phòng có tiếng thét chói tai tê tâm liệt phế, ta lẳng lặng đứng ngoài cửa, trên mặt vừa có vẻ khoái trá vừa có phần hưởng thụ.

Người trong phủ nhìn riết cũng quen, bọn họ chỉ không biết vì sao Nguyệt cô nương đang khỏe mạnh, đột nhiên lại sinh bệnh như vậy. Cả người vô lực, thân thể tiều tụy, dường như có một phần thân thể đau đớn không chịu nổi, như ngàn vạn con kiến đang cắn khắp nơi nhưng không thể gãi, nếu không da liền sưng đỏ thối rữa từng mảng lớn.

Ta còn đang đứng xuất thần, Đào Nhi đã đẩy cửa ra.

“Nàng ta muốn cắn lưỡi… Bọn em phải đè xuống”.

Ta gật đầu, trong lòng dâng lên khoái cảm trả thù. Hai tháng trước, Đào Nhi rốt cuộc đã ra tay như thế nào thì ta không rõ, đã mời không biết bao nhiêu là đại phu, Độc Cô Bạch cũng từng xin Trường Sinh xem thử, nhưng mà không cần lão phải giả bộ, lão nhân gia ông ta từ lâu đã nói với ta thuốc này khó giải. Cho nên người trong phủ đều than thở, cho là Tiểu Hồng thấy cái ghế Hoàng tử phi bị ta cướp đi nên trở thành điên loạn mất lý trí.

“Ngày hôm nay đã là lần thứ ba nàng ta cắn lưỡi”.

Đào Nhi còn đang làm nhiệm vụ hoạt động gián điệp, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh khiết của nàng đã sớm biến mất, trước sau chỉ còn vẻ mặt lạnh lùng. Ta thật sự muốn xé thử lớp da trên khuôn mặt Đào Nhi xem có phải thật sự là nàng hay không, là ai đã biến nàng thành như vậy? Nhưng mà, ta thật sự không còn lựa chọn nào khác.

Theo Đào Nhi nói, có một người từng đến gặp Tiểu Hồng, lén lén lút lút, theo miêu tả của nàng, người này chắc hẳn là Lộ Văn Phi.

Có mùi vị âm mưu rồi, mỗi ngày ta đi tới đi lui trong phòng, thân thể Độc Cô Bạch vẫn gầy yếu, nhưng gần đây hắn giống như bề bộn nhiều việc, thường xuyên không thấy mặt hắn cả ngày.

Sắp tới mười lăm tháng tám, ta nổi lên cơn thèm bánh trung thu, vọt tới nhà bếp yêu cầu đại thúc làm cho ta ăn. Nhưng mà cái nơi quỷ quái này có cả đống quy củ, chưa tới đêm trăng tròn trung thu, ai cũng không được ăn bánh. Vậy chẳng phải là vừa thèm mà chỉ được nhìn không được ăn sao? Đang buồn bực, đột nhiên nghe phía ngoài ồn ào, ta chạy đến tiền viện nhìn từ xa, toàn là người trong cung.

Độc Cô Bạch đang cùng người nọ nói chuyện gì đó, ta nghe không rõ lắm, nhưng nhìn bộ dạng thì cũng hiểu, yến tiệc mừng trung thu tối mai, nếu Độc Cô Bạch không muốn thì không cần phải đi.

Hắn dâng lễ vật lên, ánh mắt trước sau như một vẫn nhẹ như nước.

Những năm nay, chỉ sợ rằng hắn đều như vậy, cho dù bị người ta xem thường, hắn cũng không làm gì hơn.

Đoàn người trong cung vừa rời khỏi, ta lập tức chạy tới trước mặt Độc Cô Bạch.

“Thân thể ngươi như vậy có ra ngoài được không?”.

Độc Cô Bạch không trả lời, trong mắt có ý muốn hỏi.

“Ngày mai chính là Trung thu”, ta ngẩng mặt lên nhanh chóng nói: “Chi bằng chúng ta đi ngắm trăng đi”.

“Ngắm trăng?”, đôi mắt thanh tú của Độc Cô Bạch đột nhiên trợn tròn, “Hòa Nhan, nàng…”.

“Mặc quần áo dân thường, cũng không ai biết chúng ta là ai”, ta cười nói: “Đi thưởng thức một đêm trung thu bình dân, thấy thế nào?”.

Hắn sửng sốt một chút, ngón tay xoa xoa mặt ta, ánh mắt đen nhánh như mực.

Độc Cô Bạch nghiêng người, có sợi tóc xẹt qua vành tai của ta, rất ngứa.

Khoảnh khắc đó, một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.

Khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn trang nhã tuyệt trần của Độc Cô Bạch nổi lên vệt đỏ ửng nhàn nhạt, còn ta thì lập tức u mê.

Chú thích:

[1] sự vật đạt đến cực điểm sẽ chuyển hoá thành cái ngược lại, tức nước vỡ bờ, ý Tiểu Kỷ là xấu mà được khen dữ quá nên thấy chột dạ

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+