Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 71 + 72 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 71

Đêm Trung thu.

Ta vọt vào phòng lão quản gia, không thèm để ý lão đang mãnh liệt phản đối, lôi ra bộ quần áo may bằng vải dệt thủ công mà lão đã cất giấu mấy chục năm, sắc đỏ tím có vẻ cũ kỹ. Ta vui vẻ ra mặt, đưa cho Độc Cô Bạch, kết quả là, bởi vì hắn cao hơn lão quản gia một cái đầu, cho nên ống quần ngắn lộ ra cả cổ chân, đành phải đưa cho ta mặc. Ta méo mặt một lát, vì ta ghét nhất là màu đỏ.

 

Đại nương ở nhà bếp tự tay búi cho ta một búi tóc kiểu nam, khoác vào bộ quần áo màu đỏ tím đầy mùi nấm mốc, hiển nhiên nhìn rất giống một thằng nhóc nhà quê mới lớn lần đầu tiên vào thành thị. Để ăn theo điệu bộ giả dạng dân thường của ta, Độc Cô Bạch mặc một bộ trường sam[1] màu xám tro, bên trong lót một lớp bông dày mặc dù thời tiết không lạnh lắm, vì thân thể Độc Cô Bạch không chắc là có thể chịu nổi gió đêm.

Ta rất buồn bực, khi Độc Cô Bạch mặc đồ trắng, mặt mũi trang nhã, lộ ra vẻ thanh tao tự nhiên không cần bàn cãi. Nhưng gần đây khi hắn mặc trường sam bình dị màu xám tro, vẫn ôn văn nho nhã hơn người, vẫn làm cho người ta chú ý không dời tầm mắt đi được.

Ta bực dọc nhìn hắn thu xếp, chỉ đi ra ngoài một đêm mà huy động toàn bộ thị vệ, cải trang thành kiểu gì đều có đủ, từ tên ăn mày đến vị công tử nhà giàu, rồi cả mấy người bán hàng rong… Mọi người làm quá lên nhìn thật là tức cười. Một đại quân như thế này cũng không thể đi ra ngoài cùng một lúc được, cho nên, vị công tử nhà giàu mở đường, tên ăn mày đi sau chót, ta và Độc Cô Bạch ở giữa đám người bán hàng rong lén lút lẻn ra từ cửa sau.

Gió đêm thoáng lạnh, nhưng không thể át đi âm thanh rầm rĩ náo nhiệt.

Mảnh trăng tròn yên lặng treo trên đường chân trời, tiếng người ồn ào từ khu chợ ven sông, ngựa xe như nước. Nghe nói ven sông mở cuộc thi thuyền rồng rất lớn, tất cả mọi người đều đi xem náo nhiệt, mấy gánh hàng bán đồ ăn vặt gần đó được dịp buôn bán tấp nập. Ta vốn định lôi kéo Độc Cô Bạch đi xem thuyền rồng, cuối cùng lại bị mùi đồ ăn bốn phía hớp mất hồn, lập tức bỏ rơi thuyền rồng đi theo tiếng gọi của đồ ăn vặt.

Độc Cô Bạch hiển nhiên cảm thấy đồ ăn vặt rất là mới mẻ, hắn căng thẳng ngồi xuống, ho khan mấy tiếng, ta nhìn chủ quầy đòi chén trà nóng, Độc Cô Bạch bận rộn sờ tay vào ngực, móc ra một tờ giấy.

Bà nội nó, ngân phiếu năm trăm lượng! [@sieunhanu.wordpress.com]df6g5ht

Ta lập tức nhào tới đoạt lấy ngân phiếu trong tay hắn, vẻ mặt hung ác, nói: “Lấy tiền ra làm cái gì, không sợ bị cướp sao?!”.

(Ú: chị cướp chứ ai cướp = =!!!)

“Nhưng mà trà nóng với lại hoành thánh…”, Độc Cô Bạch ngây ngốc hỏi: “Không tốn tiền sao?”.

“Trà nóng là được miễn phí, hoành thánh mới tốn tiền, nhưng cùng lắm cũng chỉ vài đồng thôi, mà tờ ngân phiếu này của ngươi có thể mua nổi mười cái cửa hàng…”, ta lầm bầm lầu bầu gấp ngân phiếu lại, cực kỳ tự nhiên nhét vào trong ống tay áo của mình, vẻ mặt hào phóng nói to: “Ngươi đã không có tiền lẻ, chi bằng chầu này ta mời a”.

Độc Cô Bạch sửng sốt, nhưng sau đó lại nở một nụ cười ấm áp.

Hoành thánh được dọn lên, hơi nước nóng hổi bốc lên từ miệng chén. Ta nhanh nhẩu húp một muỗng, nóng muốn phỏng lưỡi, vội há miệng lấy tay quạt quạt, Độc Cô Bạch cũng nếm một miếng, mỉm cười nói: “… Ta không ngờ, ngự thiện[2] cũng không ngon gì hơn cái này”.

Ta dương dương đắc ý cười, “Đợi lát nữa còn có nhiều món ngon hơn”.

Thật ra thì, ta đã sớm để ý đến quán thịt nướng xiên que bên cạnh, nhưng mà… Độc Cô Bạch không ăn được a, chỉ có thể cho hắn ăn mấy món nhẹ như hoành thánh. Thịt nướng xuyên que a thịt nướng xuyên que, tao với mày hôm nay vô duyên, ngày sau nhất định gặp lại.

Cuộc thi thuyền rồng dường như đã bắt đầu, trên bờ đầy người đứng xem, rất nhiều du thuyền đậu ở bờ sông kiếm khách, chắc là lên thuyền ngồi thì nhìn rõ hơn.

Ta dắt Độc Cô Bạch đến hỏi giá tiền. Du thuyền này chia làm vài loại, một loại là thuyền khách hào hoa bậc nhất, phần lớn các công tử tiểu thư nhà giàu đã bao hết thuyền, một đêm năm mươi lượng bạc; loại thứ hai là thuyền gỗ nhỏ, đậu bên cạnh các thuyền hoa, ách, gọi văn vẻ là thuyền hoa, nói toạc ra là kỹ viện di động, các cô nương ở đây thật cực khổ a, ngày hội Trung thu mà cũng phải làm việc; loại cuối cùng là thuyền bình thường dành cho dân chúng, phải ngồi chen chúc, nhưng rất náo nhiệt.

Độc Cô Bạch nói nhỏ: “Chúng ta có tiền”. [@sieunhanu.wordpress.com]dv5e4ggas

“Ngồi thuyền lớn rất nhàm chán”, ta cười, “Đi theo ta”.

Độc Cô Bạch được ta đút cho thứ gì lạ lạ, là ta đang cầm một túi hạt dưa, ngon ngất ngây. Bọn ta ngồi ở đầu mũi thuyền hạng ba, ăn uống cười đùa, không khác gì dân chúng trên thuyền. Độc Cô Bạch chưa bao giờ cười thoải mái như thế, chẳng hề giống một kẻ đang bị bệnh tật quấn thân. Hắn ngồi ở đây, không ai biết hắn là ai, giữa người với người không có hoài nghi cũng không có phân biệt, không cần nịnh nọt và đề phòng, đây là hạnh phúc đơn giản biết bao.

Thuyền rồng bên kia tiếng chiêng trống vang trời, ta cao hứng, gác một chân lên mạn thuyền, vừa định la cố lên cố lên, đột nhiên một tiểu tử đứng lên dũng cảm nói: “Chi bằng chúng ta cũng đua đi! Mọi người cùng nhau chèo đi!”.

Ai cũng hớn hở đồng ý, thân thuyền vốn nhỏ hẹp, mọi người chạy hết sang hai bên thuyền, từ già đến trẻ, trong tay cầm đủ loại đồ dùng làm mái chèo, tiểu tử phía trước ra lệnh một tiếng, mọi người ra sức khua, dần dần bắt được tiết tấu và cường độ, thuyền chạy nhanh hẳn lên. Độc Cô Bạch cũng ở bên thuyền, hắn dùng một tấm ván gỗ, nước bắn lên ướt vạt áo của hắn, gió đêm lạnh lẽo thổi không ngừng, ta vốn định ngăn hắn lại không nên chèo nữa, nhưng khi ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía ta, ôn hòa, yên lặng, mang theo nụ cười ta chưa bao giờ nhìn thấy, nụ cười hạnh phúc như đứa trẻ có được xâu kẹo hồ lô, như được nhuộm bởi sự hạnh phúc của hắn, ta mỉm cười theo.

Thôi, có lẽ cứ như vậy một lần đi. [@sieunhanu.wordpress.com]9wef64we

Ta đứng ở đầu thuyền, lớn lối hô to khẩu hiệu. Cảnh tượng này hấp dẫn không ít du thuyền và mọi người trên bờ, các du thuyền khác xôn xao, nhìn như cũng muốn tranh tài cùng bọn ta, cuộc thi thuyền rồng này chẳng mấy chốc biến thành cuộc thi du thuyền tập thể.

Kết quả khá là kỳ cục, đúng lúc thuyền của bọn ta sắp đến đích ở bờ bên kia, không biết từ đâu xuất hiện một chiếc thuyền khách xa hoa, trực tiếp chặn đường đi của bọn ta, ta tức giận nhìn sang, là tên thị vệ trong phủ cải trang thành công tử nhà giàu.

“Úy Phong?”, Độc Cô Bạch ngạc nhiên gọi.

Cái tên thị vệ mặt mũi không tệ đó, hóa ra tên là Úy Phong, ta nhớ kỹ, khi nào về phủ nhất định sẽ chiên giòn hắn! (= =!!!)

Sau đó bọn họ thắng, bọn ta thua, nhưng mọi người vẫn rất vui vẻ. Một đại nương nhiệt tình lấy bánh trung thu nhà mình làm ra, hiền lành nói: “Tiểu ca từ nơi khác tới sao? Nhìn ca ca của cậu thân thể không khỏe lắm, đừng để gió rét cảm lạnh”.

Ta nhận bánh trung thu, nhìn bề ngoài cũng không tinh xảo cầu kỳ cho lắm, nhưng mà rất ngon. Ta đang ăn vui vẻ, Độc Cô Bạch đột nhiên cầm tay ta, đưa lên miệng hắn, nhẹ nhàng cắn một miếng.

Hắn nhắm mắt lại nhai một lúc, một lúc thật lâu.

“Ngon”.

Ta lập tức thấy mắt mình chua xót, nhưng nói không ra lời.

Bọn ta lên bờ. Nghe nói ven sông sẽ có ca múa, cho nên tiếp tục lôi kéo Độc Cô Bạch đi xem. Nhưng trời càng lúc càng lạnh, ta sợ thân thể hắn không chịu nổi, bảo hắn chờ ở một góc, ta đi mua áo khoác.

Tờ ngân phiếu năm trăm lượng đổi thành bốn tờ ngân phiếu một trăm lượng cùng rất nhiều bạc vụn, trước ngực đeo túi tiền nặng trịch, cảm giác thật thỏa mãn. Độc Cô Bạch tốt với ta như vậy, khoản bạc này nhất định là thuộc về ta rồi. Ta vui vẻ giúp Độc Cô Bạch mặc thêm áo khoác, một bóng đen đột nhiên xẹt qua, túi tiền trước ngực biến mất, ta phản xạ có điều kiện lập tức đuổi theo.

Bạc của ta a a a a! [@sieunhanu.wordpress.com]2d1v58rg

Rẽ vào không biết bao nhiêu con hẻm, càng chạy càng xa, ta có chút không yên tâm về Độc Cô Bạch, nhưng mà ta không yên tâm về bạc của ta hơn a! Bóng đen kia vẫn chạy trước mặt ta, không nhanh không chậm, không xa không gần, giống như là muốn dẫn ta đến một nơi nào đó, tới lúc ta cảnh giác phát hiện ra thì đã quá trễ, đám đông náo nhiệt trên bờ sông giờ chẳng còn ai, hẻm nhỏ tối đen như mực, không biết chứa đựng âm mưu gì.

Không cần hỏi, ta đoán được, là Tiểu Hồng bày trò.

“Các chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Ta quay đầu lại, Lộ Văn Phi dựa vào tường, nở nụ cười châm chọc.

“Ngươi tới bắt ta sao?”, ta bình tĩnh hỏi.

“Không, Các chủ bây giờ là Quận chúa cao quý, hạ quan nào dám? Mà là…”, hắn đột nhiên nhích tới gần, “Tới truyền lời thay người nào đó”.

“Có rắm mau thả”. [@sieunhanu.wordpress.com]d21f5e4f

Ta đứng đối diện hắn, bàn tay âm thầm sờ vào ám khí bên hông. Mặc dù độc đối với hắn không có tác dụng, nhưng khoảnh khắc trúng độc, chắc chắn sẽ có sơ hở, ta sẽ có thể…

“Tiểu Hồng muốn ta nói cho cô”, Lộ Văn Phi đột nhiên đè bàn tay của ta lại, “Các chủ, cô có biết kẻ thù thật sự của cô là ai không?”.

Thân thể ta trong nháy mắt lạnh như băng.

“Kẻ hạ lệnh đầu độc giết toàn bộ người trong thôn, không phải là ai xa lạ, chính là phu quân tương lai của cô, Nhị hoàng tử của Độc Cô Hoàng triều Đông Lăng, Độc Cô Bạch”.

* * *

Đêm nay, trăng rất tròn, tim cũng rất lạnh.

Ta ngơ ngác, giữ nguyên một vẻ mặt một tư thế, cứ như vậy đi thật lâu. Không còn nghe thấy tiếng rầm rĩ náo nhiệt xung quanh, đất trời quanh ta yên tĩnh đến đáng sợ.

Thật ra thì, ta mệt chết đi được.

Từ lúc bắt đầu con đường báo thù, ta đã mỏi mệt.

Nhưng ta không có đường lui, ta không buông được thù hận trong lòng, thế nên mới có ngày hôm nay.

Chân ta mềm nhũn, lảo đảo suýt té. Phát hiện mình bất tri bất giác đi tới một chỗ xa lạ, mọi người chung quanh ăn mặc khác nhau, nhưng ai cũng đeo mặt nạ, đẹp đẽ đến đáng sợ, chắc là lễ hội đeo mặt nạ giống như lễ hội đua thuyền ở bờ sông.

Ngay cả những người bán hàng rong ven đường cũng đeo mặt nạ, lúc này bọn họ đang tò mò nhìn ta, không đeo mặt nạ đứng ở đây nhìn thật khác người. Ta cảm thấy mờ mịt, đi được vài bước, không còn sức lực bước tiếp nữa.

Dòng người đeo mặt nạ cười đùa, lướt qua lướt lại trước mắt ta, ta ngơ ngác đứng nguyên một chỗ, giống như là đang đứng ở một thế giới khác.

Sau đó, trên mặt đất trước mắt ta, bỗng hiện ra một khối màu đỏ.

Màu đỏ đến bỏng mắt, giống như một bông hồng liên[3] yêu mị hoang dã lần đầu tiên nở rộ, lưu luyến quấn lấy mặt đất.

Trong nháy mắt, chuyện mà ta vẫn luôn trốn tránh từ sau cái đêm đó, đột nhiên hiện lên rõ ràng trong đầu, cái gì báo thù, cái gì phản bội, tất cả đều văng ra ngoài chín tầng mây.

Ta yêu huynh ấy, nhưng mà, huynh ấy có yêu ta sao? Yêu đủ nhiều để cùng ta lên trời xuống biển sao? Cố gắng mỉm cười lâu như vậy, nhưng cuối cùng cũng không thể ra vẻ thản nhiên. Người mà ta một lòng nhớ thương, giờ đang đứng ngay chỗ này, ép buộc ta phải đối mặt.

Dạ Kiếm Ly đứng cách ta mấy bước, mặt nạ bạch ngọc xanh thẳm xuất trần, hơi thở tuyệt lệ dung hòa vào đêm tối, tản ra hương thơm ta mong nhớ đã lâu.

Ta nhớ lại nụ hôn đó, trái tim như nổi điên không khống chế được nhịp đập, bao nhiêu vấn đề vừa suy tư bây giờ toàn bộ hóa thành mây khói.

Chỉ còn ta đang đứng ở nơi này, trong lòng trống rỗng, si ngốc nhìn hắn.

Hắn đi về phía trước hai bước, năm ngón tay thon dài đặt lên mặt nạ, tựa như muốn tháo xuống, nhưng cuối cùng chỉ dừng trên mặt nạ.

Dạ Kiếm Ly nghiêng người, mái tóc đen theo gió lướt qua khóe mắt ta.

Gió đêm nổi lên, áo đỏ bay phần phật, hắn nhẹ giọng cười thì thầm bên tai ta.

“… Tương nhu dĩ mạt, bất như tương vong nhu giang hồ“.

 

Chương 72

Gió đêm nổi lên, áo đỏ bay phần phật, hắn nhẹ giọng cười thì thầm bên tai ta.

“… Tương nhu dĩ mạt, bất như tương vong nhu giang hồ“.

Trăng rất tròn, người rất đẹp, lời nói rất hay.

Ta ngẩn ngơ, cảm thấy buồn cười. Không phải là đã sớm biết hắn sẽ quên ta sao? Vậy còn mong đợi cái gì?

Nhưng mà, cảm giác bốc đồng che mờ lý trí, không thể cứ chấm hết như vậy, tuyệt đối không thể!

“Dạ Kiếm Ly…”.

 

Hắn không lên tiếng, chỉ chờ ta nói tiếp.

“Con mẹ huynh!”, ta níu lấy vạt áo Dạ Kiếm Ly, lớn lối quát: “Ai tương nhu dĩ mạt với huynh hả?”.

Hắn trợn to đôi mắt đen, kinh ngạc. [@sieunhanu.wordpress.com]dv5e4f

“Nếu đã không có…”, ta nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, “Thì không cho phép huynh tương vong nhu giang hồ!”.

Dạ Kiếm Ly đột nhiên bật cười, giơ tay gỡ mặt nạ xuống. Ta thẫn thờ buông bàn tay đang níu vạt áo hắn, ngước mắt nhìn khuôn mặt ngọc, ánh trăng mông lung phía sau, vết đỏ trước trán vừa thánh khiết vừa yêu dị, đôi mắt đen trong trẻo mà lạnh lùng.

“Câu này là ban đầu cô gạt ta, giờ ta lừa lại cô”, mắt phượng cong cong khẽ chớp, đầy vẻ giảo hoạt.

Ta bỗng nhớ lại ngày xưa, muốn đấu võ mồm, “Trước hai câu đó là câu gì, huynh có biết không?”.

“Còn có trước đó sao? Là câu gì?”. 

“Mắc mớ gì ta phải nói cho huynh biết?”, ta giả vờ khoa trương, nói: “Huynh là kẻ không có lương tâm!”.

“Vậy mà cô còn thích ta”, Dạ Kiếm Ly tiếp lời.

Trong nháy mắt, không khí mập mờ, ta đỏ mặt, nhưng không muốn để cho hắn nhận ra ta đang xấu hổ. Bà nội nó, lão nương muốn yêu là yêu, từ chối ta thì đã sao, ta không ngại quấn chặt lấy huynh!

Ta vẫn luôn trốn tránh như con rùa rụt đầu, cảm giác này giống hệt như lần trước khi ta đứng tỏ tình với Dạ Kiếm Ly, đột nhiên ta thu hết dũng khí.

“Ta thích huynh đó! Là mắt ta có vấn đề! Ta bị bệnh đục thủy tinh thể cộng thêm cận thị nặng!”.

Dạ Kiếm Ly nheo nheo mắt, chắc là nghe cũng không biết ta nói cái gì, nhưng hiển nhiên là hiểu rõ ý tứ của ta, bĩu môi một cái, “Con gái như cô, toàn thân cao thấp không có gì tốt đẹp, chỉ có cặp mắt là còn xài được!”.

Aizz, đúng là tự yêu bản thân. [@sieunhanu.wordpress.com]dv2a6r4g

“Mắt còn xài được thì sao, đâu có chắc là không có lúc nhìn lầm người”.

“Cô nhìn lầm bao nhiêu người rồi, nhưng lần này không lầm đâu”.

“Phải rồi, lần này không phải là nhìn lầm, mà là mắt ta bị mù!”.

“Ừ dù sao cô cũng từng bị mù thật còn gì”.

“Mắt ta mù mới đi coi trọng huynh!”.

“Mắt ta cũng mù nên mới đi tìm cô!”.

“Huynh… Ách, huynh tìm ta làm gì?”

Dạ Kiếm Ly nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt đỏ hồng, liền chớp mắt xoay đầu đi, bắt đầu chơi trò chiến thuật trầm mặc.

Ai sợ ai hả, ở cùng với Độc Cô Bạch nửa năm, ta đã luyện xong trò mở mắt trừng trừng, không cần nhắm mắt mà vẫn có thể mơ về bộ dạng mê người của món chân giò nấu đông[1].

Cũng thật kỳ lạ, sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, ta và Dạ Kiếm Ly vẫn có thể ở chung với nhau chẳng khác gì trước kia. Vậy thì nửa năm nay, ta tốn công đau khổ làm cái quái gì?

Dạ Kiếm Ly len lén liếc ta một cái, thấy ta đang ngơ ngác nhìn hắn, lập tức dời tầm mắt.

“Cô đang suy nghĩ gì vậy?”. [@sieunhanu.wordpress.com]sdv1we54f

“Chân giò nấu đông”.

“Kỷ Triển Nhan!”, Dạ Kiếm Ly nghiến răng nghiến lợi.

“Vừa rồi huynh lừa gạt ta, hại ta đau khổ”, ta cực kỳ thù dai.

“Ai bảo cô…”, hắn bật thốt lên, rồi lại ẩn nhẫn cúi đầu, ánh mắt không dám nhìn thẳng, “Ai bảo cô, nói… nói như vậy xong, còn chạy đi gả cho người khác”.

“Cái gì cơ?”, ta nghe không rõ lắm.

Dạ Kiếm Ly nhìn ta với vẻ mặt đầy tâm sự sâu kín, đột nhiên thở dài, “Không có gì, ta tới tìm cô, có chuyện quan trọng cần thương lượng”.

Ta lập tức nhớ lại tình cảnh của mình, mặt mũi cứng đờ.

Hóa ra là Hoắc Thanh Phong đến Tây Trạch, tìm được Dạ Kiếm Ly, bèn cải trang thành người hầu, cùng hắn tiến cung gặp Tư Mã Đồng Lạc. Gặp lại người mình từng khuynh tâm khổ luyến, Tư Mã Đồng Lạc có chút bối rối, nhưng vẫn nhớ rõ cừu hận sâu sắc năm nào, Hoắc Thanh Phong bày kế dụ dỗ bà ta, miễn cưỡng lắm bà ta mới đồng ý phái người đưa tin về Đông Lăng. Và đương nhiên, cái người đưa tin đó, chính là Dạ Kiếm Ly.

“Bà ta không sợ huynh về đây mật báo sao?”, ta ngạc nhiên hỏi.

“Cái bà Trưởng công chúa đó, vừa gặp lại Hoắc thúc thúc liền ngậm miệng không dám nói nhiều”, Dạ Kiếm Ly giễu cợt, “Vậy mà vẫn còn nhớ được chuyện cừu hận quốc gia, đầu óc cũng không tệ”.

“Vậy còn huynh đệ của ta đâu?!”, ta vội la lên.

Đôi mắt phượng của Dạ Kiếm Ly nheo lại, liếc ta một cái, “Huynh đệ của cô, huynh đệ của cô, cô lúc nào cũng chỉ nhớ rõ huynh đệ của cô”. (Ú: chua quá *hắc hắc*)

Ta sửng sốt, lo lắng cho huynh đệ thì có gì sai?

“… Hoắc thúc thúc đã nghĩ ra biện pháp diệt cổ”, Dạ Kiếm Ly bất mãn nói: “Hôm qua ta đã gửi mật hàm, muốn nhờ Niệm Vãn giúp ta, nhưng mà y… Tính tình trẻ con, không chịu trả lời, Hoắc thúc thúc sớm biết y sẽ cư xử như thế, cho nên kêu ta đi nhờ cô lựa lời khuyên Niệm Vãn”.

Hóa ra hắn tìm ta cũng chỉ vì như vậy, lòng ta trầm xuống, lại nhớ tới quan hệ phức tạp giữa hai huynh đệ bọn họ, liền tức giận hỏi: “Huynh muốn Niệm Vãn giúp huynh cái gì?”.

“Ta… Phải đổi thành y”. 

* * *

Đêm đã khuya, đám đông náo nhiệt bên bờ sông đã giải tán từ lâu, ánh trăng càng lúc càng sáng, hoàng cung yên tĩnh, cổng lớn đóng chặt.

Ta lén lút như tên trộm, hỏi: “Có phải gõ cửa không?”.

Dạ Kiếm Ly liếc ta một cái, “Cô thật đúng là không biết chột dạ a, mau leo tường cho ta!”.

“Leo tường?! Tường này cao tới ba trượng lận!”.

“Hừ”, Dạ Kiếm Ly hừ lạnh một tiếng, ta còn chưa kịp hỏi hắn hừ cái gì, cả người đột nhiên bay lên, vẽ ra một đường cong parabol hoàn hảo trên không trung, kèm theo tiếng thét kinh khủng chói tai, bay qua bờ tường rơi thẳng xuống đất.

“A a a a a a…”.

Tên khốn kia dám ném ta sang đây!

Ở một giây cuối cùng, một bàn tay lạnh lẽo bịt miệng ta, rồi đỡ lấy thân thể ta, Dạ Kiếm Ly chậm rãi nói: “La hét cái quỷ gì, bộ cô sợ không ai phát hiện ra cô hả?!”.

“Huynh còn… Như vậy chết người a!”.

“Yên tâm, mặt cô mà còn bị gì nữa thì không ai dám nhìn”, Dạ Kiếm Ly không thèm để ý ánh mắt giết người của ta, “Bây giờ, đến Tĩnh Tâm Điện đi. Chắc sẽ phải đối phó với rất nhiều thủ vệ”.

“Ai cũng nói khinh công của Dạ công tử rất cao, sao không trực tiếp bay tới a?”, ta chê cười, “Huynh cũng đâu phải là không biết bay”.

“Đa tạ cô đã nhắc nhở”, Dạ Kiếm Ly thản nhiên, “Nhưng mà Tiểu Kỷ cô cũng nên đoán thử mình nặng bao nhiêu, Dạ mỗ mà ôm cô thì bay không nổi”.

“Ta không tin!”, ta lập tức bò lên lưng hắn, “Mau bay cho ta!”.

Vẻ mặt Dạ Kiếm Ly lúng túng, bên tai ửng đỏ, “Cô… Con nhà gia giáo, thật không biết xấu hổ! Mau leo xuống!”.

“Không!”, ta mặt dày la toáng lên: “Không xuống!”.

Thế cho nên, cảnh tượng và âm thanh quỷ dị này thành công làm cho đám thị vệ chú ý.

“Bên kia! Ai đó?”. [@sieunhanu.wordpress.com]dva516g5

Cái tên Dạ Kiếm Ly không có chí khí đột ngột phóng đi mất, làm ta nặng nề ngã xuống đất. Sau đó phủi mông đứng lên, khuôn mặt đau khổ lập tức biến thành thản nhiên lạnh nhạt, đối diện là một đám thị vệ vẻ mặt đầy hoài nghi.

“To gan! Nửa đêm dám xông vào hoàng cung!”, thị vệ cầm đầu rút kiếm ra.

Khóe mắt ta giật giật, ráng kềm đôi chân đang muốn bỏ chạy, nặn ra một nụ cười, “Bổn Quận chúa ở đây ngắm trăng, ngươi dám tới quấy rầy, không muốn giữ cái đầu mình sao?”.

“Quận chúa?”, từ vẻ mặt ngờ vực của tên thị vệ, có thể hiểu được bộ quần áo đỏ tím rách rưới của ta nhìn không hề giống trang phục của Quận chúa, nhưng mà lời nói mang đầy kiểu cách quan lại của ta vẫn thành công làm hắn lưỡng lự, cũng là do thiên kim tiểu thư thời nay, mười người thì hết chín người thích cải trang ra ngoài tham gia lễ hội.

Thấy hắn không tin chắc, ta tiếp tục khoa trương: “Bổn Quận chúa là hôn thê của Nhị hoàng tử, Hòa Nhan”.

Không ngờ tên thị vệ kia thật sự thay đổi sắc mặt, đột nhiên quỳ xuống vui vẻ nói: “Tham kiến Quận chúa, cuối cùng cũng tìm được người rồi”.

“Tìm ta? Làm gì?”. [@sieunhanu.wordpress.com]dfv4rg84

“Người ở bờ sông ngắm trăng rồi mất tích, sau giờ Dần, thị vệ toàn thành đều đang đi tìm người, Nhị điện hạ đã sắp nổi điên”.

Độc Cô Bạch. Trong lòng ta đau nhói, cũng không rõ là cảm giác gì. Sống chung lâu như vậy, ta vốn có thể bỏ ngoài tai lời nói của Lộ Văn Phi, nhưng mà, ta không thể hoàn toàn không tin.

Thù hận quá sâu, tội danh quá nặng, ta có cảm giác lý trí của ta đang dần bị che mờ… Quả thật là vì báo thù, chuyện gì cũng làm ra được. Trước kia nếu có được Thất Phong Huyết Quyết, ta chắc hẳn sẽ run tay, sau đó vội vàng đem giấu để tránh tai họa cho người khác. Vậy mà hôm nay, ta không cần suy nghĩ, lập tức hạ độc Tiểu Hồng, tuy là Đào Nhi ra tay.

Đáng sợ nhất chính là, ta tuyệt đối không thấy hối hận.

Ta đang ngẩn người, đột nhiên mấy tên thị vệ nhắm nghiền mắt lại rồi đồng loạt té xuống. Dạ Kiếm Ly xuất hiện sau lưng tên thị vệ cuối cùng, vẻ mặt gian xảo.

“Vừa nghe thấy Nhị hoàng tử đang tìm mình, cô lập tức ngây ngốc ra”, hắn nói với giọng lạ lùng, “Mau đi thôi”. (Ú: lại có mùi dấm chua =]] )

Ta còn chưa kịp phản ứng, đã thấy mình đang bay giữa không trung.

Ta ngẩng đầu, Dạ Kiếm Ly mím chặt môi, vẻ mặt viết mấy chữ “Đại gia ta đang không vui”. Gió thu xào xạc, lồng ngực hắn rất ấm áp, hoàn toàn khác hẳn bàn tay lạnh lẽo như băng.

“Huynh lại bày ra cái bộ mặt gì đây, xấu chết đi được”.

Ta từ ai oán biến thành tức giận, móng vuốt sờ lên eo hắn, dùng sức nhéo một cái.

Dạ Kiếm Ly cũng không chịu thua, hắn ôm ta, tay phải đúng lúc đang đỡ lấy đùi ta, thế là hung hăng bấm một cái.

Ta hét lên thảm thiết, bức tranh mỹ nhân anh hùng đẹp đẽ lập tức vỡ vụn. Ta liền buồn bực, tại sao anh hùng ta đây cùng với mỹ nhân là hắn, ở giữa không trung vẫn còn lo đánh nhau, thậm chí đánh không biết mệt. Đánh nhau hồi lâu ta mới đột nhiên nhớ ra, Dạ Kiếm Ly tên hồ ly này, vừa nãy nói ôm ta bay không nổi, quả nhiên là gạt người.

Chú thích:

[1] nguyên văn: Thủy Tinh Trửu Tử – chân giò “thủy tinh”: chân giò nấu xong bỏ vào tủ lạnh cho đến khi đông lại mới ăn, cho nên mỡ vón thành cục trong suốt trơn nhẵn, được gọi là “thủy tinh”, Việt Nam mình gọi là món chân giò nấu đông

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+