Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 75 + 76 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 75

“Về phía Tây Trạch, mọi người chuẩn bị đối phó như thế nào?”, ta trầm ngâm hỏi.

Dạ Kiếm Ly quay đầu đi, cười một tiếng phong tình vạn chủng, “Không phải là ta đã bắt đầu đối phó rồi đó sao?”.

“Cải trang thành Niệm Vãn?”, ta kinh ngạc, nói như vậy, ngôi vị Thái tử Đông Lăng chắc hẳn là rơi vào tay Dạ Kiếm Ly rồi. Hắn và Niệm Vãn một người ở ngoài sáng, một kẻ ở trong tối, cơ hội đoạt quyền rất cao, Hoắc tiên sinh lần này quả thật khôn khéo. Nhưng mà Tư Mã Đồng Lạc tận mắt nhìn thấy Dạ Hướng Vãn sinh con, chắc chắn là biết rõ năm đó có tới hai đứa bé, bà ta lại có âm mưu gì nữa đây? Hiện nay, những phe muốn đoạt ngôi vị hoàng đế gồm có Tư Mã Đồng Lạc bên Tây Trạch, còn ba người Hoắc tiên sinh, Dạ Kiếm Ly và Niệm Vãn cùng một phe, Tiêu Thái hậu một lòng muốn Niệm Vãn kế vị, nhưng nếu như bà ta biết được con ruột của mình là Độc Cô Bạch, thì sẽ tính toán thế nào? Phía Tiêu Thái hậu chắc chắn là cần đề phòng, nhưng đệ đệ của bà ta là Tiêu Kiến Nhân còn nguy hiểm hơn, từ chuyện lần trước lão tới đây hối lộ ta, ta cũng nhìn ra được lão đối với ngôi vị hoàng đế này như hổ rình mồi.

A a a, thật phức tạp, ta nhíu mày, bước kế tiếp phải làm thế nào đây?

“Cô đứng đây suy nghĩ đắn đo làm gì?”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên cười cười, “Không cần đâu, ta đã nắm trong tay mọi việc rồi, cô chỉ cần thuận lợi gả cho Độc Cô Bạch là được”.

“Thuận lợi… Gả cho hắn?”, ta lặp lại. [@sieunhanu.wordpress.com]fyuk4y8

Dạ Kiếm Ly ngẩn mặt ra, bỗng dưng cảm thấy mất tự nhiên, “Dĩ nhiên là… Không phải là gả thật! Ý ta là giả bộ!”.

“À”, ta nhướn một bên lông mày liếc nhìn hắn, “Kế hoạch của ngài thế nào, có thể tiết lộ cho tiểu nhân nghe một chút không?”.

“Không”.

“Tại sao?!”.

“Nếu như cô biết, sẽ diễn không giống thật”, Dạ Kiếm Ly cười giảo hoạt, ta đột nhiên nhớ tới câu hỏi của Niệm Vãn “Huynh thật sự không muốn làm hoàng đế sao“, trong lòng trầm xuống.

Không biết chừng, Dạ Kiếm Ly, cũng là loại lòng lang dạ sói.

“Tam điện hạ”.

Ta giật mình, vội xoay người lại, Tiểu Hồng đang cúi người hành lễ với Dạ Kiếm Ly. Tiểu Hồng không nhìn thấy ta, ánh mắt tiều tụy, toàn thân nồng đậm mùi thuốc.

Ta nắm chặt quả đấm, trong lòng dâng lên ý muốn báo thù.

“Đợi đã”, Dạ Kiếm Ly bất ngờ nói, Tiểu Hồng khựng người.

Hắn tính làm gì? Ta đứng nấp ở phía sau một cái cột đình, cẩn thận ló đầu ra xem.

“Mặt của ngươi…”, Dạ Kiếm Ly nhìn kỹ Tiểu Hồng thật lâu, nàng ta vẫn cúi đầu im lặng không lên tiếng. Một lúc sau hắn lại tiếp tục bày ra nụ cười quyến rũ của Niệm Vãn, “… Không có gì, ngươi đi đi”.

Tiểu Hồng vâng dạ rồi lập tức rời đi. Ta ngóng nhìn theo, mặt nàng ta đâu có gì khác thường. Chẳng lẽ Dạ Kiếm Ly tên vô lại này có ý muốn khen nàng ta xinh đẹp? Aiz, đàn ông a…

Ta mất hứng bước ra, Dạ Kiếm Ly còn đang mải nhìn theo hướng Tiểu Hồng rời đi.

“Huynh cứ lo ngắm mỹ nữ đi”, ta bĩu môi, “Quận chúa ta đây muốn trở về phòng ngủ một giấc, nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt, tiếp tục suy nghĩ vấn đề”.

“Về phòng?”, Dạ Kiếm Ly đột nhiên chặn phía trước ta, “Cô muốn về phòng ngủ cùng Độc Cô Bạch sao?”.

Ta lập tức giống như bị người túm lấy bím tóc, đau đầu quá đi, ta cười ngu ngơ.

Dạ Kiếm Ly liếc ta một cái, “Cô cười cái gì?”.

“Ta cười người nào đó làm đổ năm vạc dấm, chua quá a…”.

“Ai, người nào ghen, cô đừng có đề cao bản thân quá!”.

“Ta đâu có nói huynh, sao huynh tự nhận người đó là huynh vậy a?”.

Hai gò má Dạ Kiếm Ly ửng hồng, người này mỗi lần bị nói trúng tim đen đều bắt đầu luýnh quýnh giải thích, giấu đầu hở đuôi, lần nào cũng lập tức đỏ mặt ngây thơ như vậy, thật sự không hợp với hình tượng cơ trí hơn người lúc bình thường. Ta cười gian trá, Dạ Kiếm Ly dứt khoát không thèm để ý đến ta nữa, sắc mặt nghiêm nghị, ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác.

Ta thu lại nụ cười, lẳng lặng nhìn bóng lưng tựa như thiên tiên của hắn, ánh mặt trời dần sáng lên từ phía đông tạo thành đường viền bao lấy mái tóc đen bay trong gió, toàn thân như tỏa ra vầng hào quang lóa mắt.

Tâm ý của huynh, thật ra thì ta cũng biết.

Nhưng mà ta rất nhát gan, chỉ sợ lỡ như ta hiểu nhầm, huynh liền cười cợt ta ăn dưa bở. Như vậy, không bằng cứ như thế này cùng nhau cười đùa đánh mắng, ngọt ngào hay đau thương một mình ta biết là được rồi.

Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết“.[1]

Dạ Kiếm Ly ngẩn ngơ, “Cô nói cái gì?”. [@sieunhanu.wordpress.com]df1r4gr

Ta cười cười, “Không có gì, sắp sáng rồi, huynh không trở về cung sao?”.

Hắn thong thả bước tới, “Ta muốn ở lại đây vài ngày”.

“Nhưng Niệm Vãn trước giờ luôn luôn ở bên cạnh Tiêu Thái hậu”, ta nhắc nhở.

“Ta đương nhiên hiểu rõ”, Dạ Kiếm Ly thản nhiên, “Cô bây giờ…”.

Ọc ọc ọc…

Ách, bụng lại kêu rồi, giờ ta mới nhớ ra, từ đêm qua đến giờ còn chưa ăn gì, đói bụng quá a.

Ta lúng túng gãi đầu, Dạ Kiếm Ly khinh bỉ nhìn ta, rồi không nhịn được xì một tiếng che miệng cười trộm.

Ta đỏ mặt, “Cười cái gì mà cười, bộ huynh chưa từng biết đói sao, hừ”.

Ta xoay người đi vài bước, đột nhiên một mùi thơm hấp dẫn vô hình uyển chuyển lượn qua lượn lại trước mũi ta. Ta nhăn lỗ mũi hít hít mấy cái, hai mắt lập tức phát sáng như sao. Mùi vị vừa ngọt vừa cay, còn có cả mùi beo béo của thịt, chẳng lẽ… Là thịt viên Dương Châu trong truyền thuyết!!!

Nhất định là nó! Ta từng bước lần theo mùi thơm kia, quẹo trái quẹo phải, không lâu lắm liền tới phòng ăn. Ta len lén vòng ra phía sau nhà bếp, dòm vào cửa sổ. Chỉ thấy đại thúc đang loay hoay xắt cái gì đó trên thớt, phía trên bếp lò có một cái nồi nhỏ, bên trong là những viên thịt chưng với nước tương đen, bốc hơi nghi ngút.

Quả nhiên là thịt viên Dương Châu!

“Đó là cái gì vậy?”. [@sieunhanu.wordpress.com]21df6e4g

“Thịt viên a”.

“Ồ, có ngon không?”.

“Nói nhảm, bộ ngươi không ngửi thấy mùi thơm chết người đó sao?”.

“… Ừ, rất thơm”.

“Hừ”.

“Tiểu Kỷ”.

“Cái gì?”.

“Nước miếng của cô chảy ra kìa”.

“Ách, thật xin lỗi”.

Ta giơ ống tay áo lên lau lau, đột nhiên giật mình.

“Huynh huynh huynh, sao huynh vẫn còn ở đây?”.

Dạ Kiếm Ly buồn cười nhìn ta, “Ta cũng đói bụng, không thể tới đây sao?”.

“Xuỵt…”, ta giơ một ngón tay lên miệng.

“Sao cô cứ như ăn trộm vậy?”.

“Hừ, ta đây đường đường là Quận chúa, lại ở đây lén lút, bị người ta nhìn thấy thì còn ra thể thống gì?”.

“Vậy sao? Nhưng bọn họ đã phát hiện ra lâu rồi mà”.

Ta lập tức quay đầu lại, Dạ Kiếm Ly cười cợt chỉ sang đại nương và tiểu nha đầu đứng bên cạnh. Hai người bọn họ đang ngơ ngác nhìn ta cong mông nghểnh cổ nãy giờ, ta nóng mặt, gãi đầu cười gượng.

Bọn họ cung kính hành lễ với ta và Dạ Kiếm Ly, “Tam điện hạ, Quận chúa”.

Dạ Kiếm Ly cười, “Cái món thịt viên kia, có thể nếm thử không?”.

Hai người vội vã gật đầu, nhìn bộ dạng cười híp mắt của “Niệm Vãn”, có vẻ rất được lòng mọi người. Ta thì càng không cần phải nói, đã sớm trở thành khách quen lúc nửa đêm của nhà bếp.

Đại thúc dọn ra bàn cơm nhỏ bằng gỗ của hạ nhân, Dạ Kiếm Ly ngồi bên cạnh, ngạc nhiên nhìn ta nói chuyện tào lao với bọn họ.

“Cô rất thân với bọn họ?”, hắn có vẻ không dám tin.

“Ta và bọn họ thường ăn chung”, ta thuận miệng nói.

Đại thúc và đại nương cũng cười ra tiếng, mỗi lần nhắc tới chiến tích ăn vụng của ta, bọn họ đều phải giơ ngón cái tán thưởng.

“Quận chúa lợi hại a…”. [@sieunhanu.wordpress.com]asdf158g4

“Đồ ăn giấu chỗ nào…”.

“Nàng đều tìm ra được…”.

“Hơn nữa còn ăn sạch bách…”.

“Ngay cả món gà nấu lá sen ta chôn dưới đất…”.

“Còn có hũ rượu hai mươi năm của ta…”.

“Aiz nha nha, bớt nói nhảm đi, mau dọn thức ăn lên!”, ta ngại ngùng ngăn bọn họ tiếp tục vạch trần thói xấu của ta trước mặt mỹ nam, “Nói nhiều quá, cẩn thận ta chém đầu các ngươi!”.

Đại thúc và đại nương lại càng cười to, chẳng thèm để ý tới lời uy hiếp của ta, bày ra một bộ bát đũa trước mặt ta và Dạ Kiếm Ly. Dạ Kiếm Ly nhìn ta nửa cười nửa không, làm cho trong lòng ta có chút lo lắng.

Nhưng mà khi thịt viên Dương Châu yêu quý của ta vừa được dọn lên, ta lập tức chẳng còn chú ý đến hắn.

Ta quên mất đồ ăn còn đang nóng hổi, hấp tấp cầm đũa lên gặp một miếng cho vào miệng, nóng đến mức chảy nước mắt. Dạ Kiếm Ly liếc ta một cái, “Cô kiếp trước chắc chắn là quỷ chết đói”.

Ta không thèm để ý đến hắn, lại gắp thêm một miếng, hạnh phúc nheo hai mắt lại.

Dạ Kiếm Ly nhìn thấy ta ăn vui vẻ như vậy, cũng ưu nhã gắp một miếng, thổi cho nguội rồi mới đưa lên miệng, ngay sau đó đôi mắt phượng mở to kinh ngạc.

Ta bỗng có cảm giác xấu như kiểu “hắn muốn cướp của ta”, cảnh giác nắm chặt đôi đũa.

Một nén nhang sau.

Ta vịn bụng tựa vào cạnh bàn giống phụ nữ có thai, Dạ Kiếm Ly cũng no đến mức không muốn nói chuyện, hai người không hẹn mà cùng ợ lên một cái.

“Vẫn còn một viên”.

“Đâu đâu?”, ta nhảy dựng lên. [@sieunhanu.wordpress.com]sd1fe4f8e

Dạ Kiếm Ly cười đến độ thở không ra hơi, “Cô vừa mới ăn hết nửa dĩa, vẫn còn chưa đủ sao?”.

Ta giận cong môi, “Thịt viên này vốn là của ta, ai cho huynh ăn hết một nửa!”.

Dạ Kiếm Ly ngẩn ra, bỗng rũ tầm mắt xuống, tựa hồ nhớ ra chuyện gì, đột nhiên nói: “Vị cô nương vừa nãy… Cũng là người trong Các sao?”.

Ta biết hắn đang hỏi tới Tiểu Hồng, trong lòng trầm xuống.

“Phải, ta đang lên kế hoạch giết nàng ta”, ta nhìn hắn một lúc rồi ngập ngừng nói.

Thế nhưng Dạ Kiếm Ly không hề kinh ngạc, chỉ nhìn thẳng vào mắt ta.

“Báo thù xong, cô có tính toán gì không?”.

Ta ngẩn người, trước giờ ta chưa hề nghĩ tới chuyện này. Báo thù xong, còn chuyện sau này, tựa như mây trôi trên trời, xa xôi không nắm lấy được.

Ánh mắt Dạ Kiếm Ly trong trẻo, giống như có thể nhìn thấu lòng ta. Một lúc lâu sau, hắn chỉ thản nhiên hỏi tiếp: “Cô sống, chỉ để báo thù thôi sao?”.

Chú thích:

[1] Kích cổ – Bội Phong – Kinh Thi

Tử sinh khế khoát, dữ tử thành thuyết.

Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão.

Sống chết hay cách biệt, đã từng hứa với nhau.

Nắm tay nhau, đến khi bạc đầu giai lão.

Chương 76

Ánh mắt Dạ Kiếm Ly trong trẻo, giống như có thể nhìn thấu lòng ta. Một lúc lâu sau, hắn chỉ thản nhiên hỏi tiếp: “Cô sống, chỉ để báo thù thôi sao?”

Ta nằm trên giường, buồn ngủ nhưng sao cũng không ngủ được. Ngoài cửa sổ trời đã gần tối, gió rét xào xạc, nồng đậm mùi không khí vào đông. Ta mở gói giấy dầu đặt lên trên gối, bên trong chứa đầy bánh ngọt ta trộm được từ nhà bếp, lúc rời khỏi còn bị Dạ Kiếm Ly cướp mất hai cái, đây là bánh hạt dẻ ta thích ăn nhất, thật đáng ghét.

Ta tiện tay bốc một cái bánh ném vào miệng, quanh quẩn trong đầu là câu nói của Dạ Kiếm Ly “Cô sống, chỉ để báo thù thôi sao”, ta suy nghĩ mãi, đến mức cảm thấy choáng váng.

 

Bởi vì báo thù, ta không giống như trước kia, hay là, căn bản đã không còn là chính ta nữa.

Lúc đầu, ta cố gắng sinh tồn, đến lúc tìm được bạn bè, chỉ muốn sống mãi như vậy, vui vui vẻ vẻ, đến hết đời. Nhưng mà từ bao giờ, chuyện đã biến thành như thế này? Ta muốn đích thân báo thù, bị buộc đi đến bước đường ngày hôm nay, nhưng mà thiên hạ này thì có liên quan gì đến ta? Chiến tranh khói súng, âm mưu chốn thâm cung, ta thật sự có thể ngăn cản được sao?

Từ lúc nào ta đã bị cuốn vào cái vòng xoáy này?

Thật đau đầu, lại ăn thêm một cái bánh, mềm xốp thơm ngọt, sướng cả miệng. Nhai nhai một lúc, đột nhiên cảm thấy bình thường trở lại, thôi, lão nương đây làm được gì thì cũng đã làm rồi, ta cũng không phải là có thể thay đổi thiên hạ, thích ra sao thì ra, suy nghĩ nhiều như vậy chỉ tổ lãng phí tế bào não vốn đã không nhiều!

Dạ Kiếm Ly nói rất hay, nếu đã nghĩ là đúng thì cứ làm thôi, ta bây giờ muốn báo thù, vậy thì cứ làm một trận oanh liệt cho xong, sau đó thì chẳng cần quan tâm ai làm hoàng đế, chỉ cần lấy lại Ngân Hàng và tiền bạc trong đó, rồi cùng lão Trương, Tiểu Liên lên núi làm thổ phỉ, đến lúc đó tiêu dao tự do tự tại, muốn sống sung sướng kiểu gì cũng được.

Bóng áo đỏ lướt qua trong đầu. [@sieunhanu.wordpress.com]davg24egr

Tim ta đập mạnh, đột nhiên nghĩ đến cảnh Dạ Kiếm Ly làm thổ phỉ, buồn cười quá đi mất.

Một làn gió mát nhẹ nhàng thổi qua hai gò má, ta biết ai vừa bước vào. Có thể vào phòng ngủ của Độc Cô Bạch mà không cần thông báo, ngoại trừ ta thì cũng chỉ có chính hắn.

Ta trấn tĩnh, chắc là do cuộc sống thổ phỉ tương lai mang lại cho ta hy vọng. Ta quay đầu lại nhìn hắn mỉm cười, “Ngươi đã về rồi”.

Độc Cô Bạch ngẩn ra, sau màn kích động đêm qua, hắn đương nhiên không ngờ ta sẽ có thái độ như vậy. Nhưng hắn cũng không mỉm cười, chỉ nhẹ gật đầu, ánh mắt ôn hòa làm người ta cảm thấy mông lung khó đoán.

“Ngươi muốn lừa gạt ta sao?”.

Đôi mắt hắn khẽ giật, rồi nhanh chóng hiểu ra dụng ý của ta, “Không có”.

“Nếu vậy…”, ta cố gắng kiềm chế sóng to gió lớn trong lòng, “Ta muốn biết tất cả mọi chuyện, ngươi nói cho ta biết có được không?”.

Hắn nhìn ta thật lâu, dường như đã trôi qua vài thế kỷ.

“Được”.

Độc Cô Bạch rốt cuộc nở nụ cười, không nhìn đến ta nữa, hắn bước tới gần cửa sổ, bên ngoài giăng đầy sương đêm, lất phất trên những ngọn cỏ xanh vương mùi thơm mát mẻ.

Một giây đó, ta bỗng cảm thấy trong mắt hắn không phải là cảnh trí ngoài cửa sổ, mà là cả thiên hạ Đông Lăng.

Hắn mỉm cười, vẻ mặt đau thương sâu sắc.

“… Ta chỉ không nỡ”.

Ta không nói gì, sự đau khổ ức chế càn quét trong lòng.

“Ta… Khụ khụ… Không có, khụ khụ…”. [@sieunhanu.wordpress.com]sdv18er4

Ta đứng dậy rót một chén trà đưa cho hắn, hắn không nhận lấy, cũng không quay đầu lại. Ho một hồi lâu, cuối cùng dằn xuống.

“Cả đời này, ta đều sống trong đau khổ, chưa từng được tận hưởng cuộc sống mình mong muốn, cũng chưa bao giờ để cho người khác nhìn thấy con người thật của ta. Thật lòng, ta hận thiên hạ này, hận tất cả những người hạnh phúc hơn ta, thậm chí ta cũng thấy sợ con người thật này của mình. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng ta đã bị bỏ rơi, nhưng bọn họ đâu có biết, ta mới là vị thần đứng trên đầu bọn họ, đùa bỡn bọn họ trong lòng bàn tay”.

Ta kinh ngạc nhìn bóng lưng của hắn, thanh dật xuất trần, vì sao trước giờ ta không phát hiện ra, hơi thở ôn hòa dịu dàng của hắn, thật ra khô khốc tiêu điều, hắn chỉ ngụy trang không để cho bất cứ kẻ nào tới gần.

“Ta đương nhiên biết rõ trong lòng Thái hậu đang suy nghĩ cái gì, ta cũng biết rõ mưu kế và lòng tham của Tiêu Kiến Nhân, trò vặt vãnh của Tư Mã Đồng Lạc đương nhiên cũng không thoát khỏi mắt ta, ta thậm chí còn biết, Niệm Vãn cùng nàng trở lại đây, là một người khác”.

Tay ta run lên, tách trà loảng xoảng rơi xuống đất, vỡ thành năm sáu mảnh, nước trà bắn ra bốn phía, bốc lên từng sợi khí nóng.

Hắn giả bộ làm một kẻ không biết gì, lẳng lặng đứng đây mỉm cười một mình, bày mưu tính kế nắm gọn trăm họ trong tay, giỏi một tên Độc Cô Bạch!

Ta ngồi xổm xuống nhặt lên từng mảnh vỡ, hai tay run rẩy không kiềm chế được.

“Có lẽ nếu có được thiên hạ này, ta sẽ thấy vui vẻ. Nhưng mà…”.

Một bàn tay lạnh lẽo xanh xao đặt lên tay ta, ngăn ta nhặt những mảnh sứ bén nhọn.

“Không cần nhặt, cẩn thận bị thương”, hắn khẽ mỉm cười, đột nhiên nói ra một câu chẳng liên quan gì đến vấn đề chính.

“Ngươi… Ngươi làm sao mà biết nhiều như vậy?”, giọng nói của ta cũng run rẩy không kém.

Hắn không trả lời, chỉ nắm lấy bàn tay ta.

“Thanh Phong Các thật sự rất đáng sợ, nếu bị Tiêu Kiến Nhân thâu tóm, vấn đề sẽ khó giải quyết vô cùng. Ta gặp được Ứng Thiên Nguyệt đúng là tình cờ, ta thường nghĩ rằng ông trời cũng muốn giúp ta, ta nhờ nàng ấy khuyên Các chủ Thanh Phong Các làm việc cho ta, nàng ấy lại nói rằng Các chủ rất ghét việc có liên quan tới triều đình, nhất quyết sẽ không đồng ý. Lúc đó ta còn đang suy nghĩ xem làm sao để thuyết phục Các chủ, nhưng không ngờ… Nàng ấy nhận lời rằng, trong vòng hai năm, sẽ hai tay dâng Thanh Phong Các lên cho ta. Ta… đồng ý”.

Ta bỗng dưng hiểu ra, Tiểu Hồng muốn soán ngôi đổi chủ Thanh Phong Các, cho nên phải giết ta, nhưng nàng ta cũng biết rõ người trong thôn đều là tâm phúc của ta, cho nên tiên hạ thủ vi cường[1], giết sạch mọi người trong thôn…

Hai mắt ta đỏ ngầu, trở tay nắm lấy tay Độc Cô Bạch, trong lòng bàn tay còn vướng một mảnh sứ vỡ, khiến cho cả hai đều bị quẹt đứt tay, máu đỏ lập tức tuôn ra.

Thế nhưng hắn vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm, dịu dàng ưu nhã như lúc mới quen, “Hòa Nhan, chuyện may mắn nhất kiếp này của ta là đi Tô Châu một chuyến, cứu được nàng…”.

Ta ráng nuốt nước mắt, “Nếu không phải tại ngươi, ta cần gì ai cứu?”.

Tay hắn run lên, chậm rãi nhắm mắt lại, “Sai lầm lớn cũng đã gây ra rồi, ta… không muốn nhiều lời”.

Độc Cô Bạch không muốn hại ta, nhưng tất cả mọi chuyện đều do hắn mà nên.

Nói cho cùng, hay là do sự ích kỷ của Tiểu Hồng?

Máu của ta và hắn hòa chung lại một dòng, tí tách rơi xuống mặt đất rồi chậm rãi khô lại, màu đỏ tươi đến mức khiến người ta giật mình.

“Ngươi từ đầu đã biết tất cả, vì sao không ra tay?”.

“Vì sao phải ra tay?”. [@sieunhanu.wordpress.com]dfb1d5r4

“Ngươi… Không sợ huynh ấy sẽ…”.

“Ai sẽ lên làm hoàng đế, vốn đã không còn liên quan đến ta”.

Trong lòng ta kích động, ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt dịu dàng của hắn.

“Huống chi… Hắn họ Dạ, có đúng không?”.

Ta vươn tay, xoa xoa giữa trán Độc Cô Bạch, nơi hai đầu lông mày nhăn lại bởi nụ cười, cất giấu nét đau khổ.

Ta muốn xoa dịu nét đau khổ này, cũng có thể là muốn xoa dịu nỗi đau khổ trong lòng hắn.

Nói xin lỗi sao? Quá đơn giản, quá nhẹ nhàng, nhưng thật ra thì ta có cái gì phải xin lỗi hắn đâu? Hắn mới là người phải xin lỗi ta thật nhiều, nhưng mà, nhìn hắn, chỉ cảm thấy khổ sở.

Món nợ giữa ta và hắn, không phải một hai lời là có thể nói rõ.

Thiên hạ a…

* * *

Ta chụm tay lại, bỗng cảm thấy tạo hình này hơi bị nam tính quá, nên đành đổi thành động tác chống cằm giả vờ suy tư.

Nơi này, chắc Dạ Kiếm Ly sẽ không mò đến đâu…

“Ơ, cô đang làm cái gì vậy? Luyện nội công sao?”.

Cái tên này đúng là âm hồn không tan a a a a a a.

“Phủ nay cũng rất lớn mà”, ta nhìn hắn đầy khó chịu, “Tại sao ta đi đâu cũng đụng phải huynh a?”.

“Rảnh rỗi đi dạo lòng vòng thôi”, Dạ Kiếm Ly thong thả bước tới gần, “Có ai quy định ta không được tới đây sao?”.

Nói nhảm, huynh đi dạo đến nhà vệ sinh nữ mà coi là bình thường sao?!

“Tam điện hạ, thật ngại quá, nhà xí nam ở bên kia cơ”.

Dạ Kiếm Ly lại đỏ mặt, người này thật là, muốn gặp ta thì cứ việc nói thẳng, làm gì mà phải quanh co lòng vòng.

“Ta không có định đi nhà xí,” hắn tức giận, đột nhiên lại hỏi bằng giọng kỳ lạ: “Nhìn cô khỏe mạnh đi nhà xí như vậy, coi bộ tâm trạng không tệ nha, chẳng lẽ đã giải quyết xong chuyện rồi sao?”.

“Ừm… Cứ xem như là xong rồi đi”, ta cười cười, “Rốt cuộc ta đã tìm được mục tiêu cuối cùng”.

“Là cái gì?”.

“Giết hai người, một là tỳ nữ, một là tướng quân, sau đó bị triều đình truy kích, ép lên Lương Sơn làm thổ phỉ”.

“Thổ phỉ?”, Dạ Kiếm Ly cười lớn, “Cô đó, không bao giờ nghĩ đến chuyện mà con gái bình thường nên nghĩ đến sao hả?”.

“Con gái bình thường nên nghĩ cái gì?”, ta đảo mắt, “A, cũng đúng, hẳn là phải tìm một phu quân rồi cùng nhau làm thổ phỉ”.

Dạ Kiếm Ly hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt lại nhìn về nơi khác.

“Vậy thì…”, ta cười mờ ám, “Tiểu Dạ Tử, huynh có nguyện ý cùng ta lên núi làm thổ phỉ không?”.

Chú thích:

[1] kẻ ra tay trước là kẻ chiếm ưu thế

Bánh hạt dẻ:

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+