Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 89 + 90 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 89

“A!”.

Tiểu Kỷ trán ướt mồ hôi ngồi bật dậy trên giường, sau cơn ác mộng, toàn thân cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.

 

Ngoài cửa sổ, bóng đêm dày đặc, bà đầu bếp đang ôm Diệp Ôn Đường ngủ say, cô hoảng hồn một lúc, đã lâu lắm rồi chưa gặp ác mộng, vừa nãy lại mơ thấy Tiêu Linh biết được nếu giết cô thì Lộ Văn Phi cũng chết theo, liền cầm đao rượt theo cô chạy khắp nửa thành Tô Châu.

Quá kinh hãi, cô đứng dậy, xuống giường uống một ngụm nước, cơn buồn ngủ hoàn toàn bay mất.

Aiz nha nha nha, chuyện đã như thế còn nghĩ nhiều làm gì cơ chú, mình không phải là loại người thương xuân tiếc thu. Tiểu Kỷ cười cười, cô chỉ cần được ăn, vậy là đủ để sống vui vẻ mạnh khỏe cả đời.

Ừm, cô chính là người như thế. [@sieunhanu.wordpress.com]u9k64jy

Ăn điểm tâm xong, Tiểu Kỷ nhã nhặn từ chối lời kì kèo giữ lại của cả nhà bà đầu bếp, có thể thấy được bọn họ cực kỳ lưu luyến nhóc con Diệp Ôn Đường. Nhưng mà nếu còn dây dưa ở lại đây, e rằng Yên Chi cô nương và tú bà sẽ phát điên mất. Bà đầu bếp suy nghĩ một lát, bảo rằng muốn cùng Tiểu Kỷ về Tô Châu, trên đường có thể chăm sóc nhau cũng tốt.

Ông trời quả nhiên lúc nào cũng đối xử với cô tốt như vậy a, ngay lúc trên người cô không còn đồng xu cắc bạc nào, liền có người tới giúp.

Trượng phu của chị bà đầu bếp ra ngoài thuê xe ngựa. Sau khi bọn họ ôm ấp nựng nịu Diệp Ôn Đường một lúc lâu mới chịu thả ra. Trong lòng Tiểu Kỷ còn đang lo nghĩ, đem theo Diệp Ôn Đường về, biết giải thích thế nào với cái xóm nhà lá ở Vong Ưu lâu đây… Nói rằng cô là mẹ của đứa bé sao? Ách, không phải là không được, nhưng mà sao cứ có cảm giác mình đang lợi dụng Tiểu Diệp? Không đúng không đúng, Tiểu Diệp lớn tuổi như vậy, phải nói là huynh ấy lợi dụng mình thì có, nhưng mà làm như vậy hình như đắc tội với Mộ Dung cô nương? …

… Suy nghĩ lung tung một lúc rồi không nghĩ nổi nữa.

Quá giữa trưa, đã gần đến cửa thành Tô Châu. Tiểu Kỷ hơi đói bụng, vén rèm lên nhìn phía trước, tình hình gần đây náo động, người ra vào thành đều bị kiểm tra nghiêm ngặt, bên ngoài đã xếp một hàng dài chờ vào thành, cô nhìn Diệp Ôn Đường, nhóc con kia chắc cũng đói bụng, đang khó chịu chu môi, có vẻ sắp khóc rống lên tới nơi.

May mà bà đầu bếp cũng có kinh nghiệm, ôm lấy Diệp Ôn Đường dụ dỗ nó một lúc, theo hàng người nhích đến gần cửa thành. Lão già bán hàng rong đằng trước run rẩy bước vào, cỗ xe ngựa đằng sau cũng chậm rãi tiến lên, một bàn tay cầm khối ngọc bài vươn ra sau bức rèm kiệu, vẻ mặt gã thủ vệ lập tức biến thành chuột nhìn thấy mèo, lập tức tránh đường cho qua.

Hóa ra là người làm quan, Tiểu Kỷ bĩu môi, vén rèm xe ngựa, “Vị quan sai này…”.

“Đi đâu?”, gã thủ vệ lập tức chặn họng. [@sieunhanu.wordpress.com]dfg51aer

“Mang con về nhà mẹ đẻ”, bà đầu bếp thuận miệng trả lời.

Hai gã thủ vệ khác lên xe ngựa cẩn thận kiểm tra, không thấy gì khả nghi nên gật đầu với gã thủ vệ đứng dưới, chuẩn bị cho vào thành. Tiểu Kỷ cười cười, rốt cuộc cũng được vào thành… Phải kiếm cái gì ăn.

“Khoan đã!”.

Tiểu Kỷ giật thót tim, năm nay, chẳng lẽ cười một chút cũng gây ra họa sao? …

“Cô…”, thủ vệ giữ lấy vai Tiểu Kỷ, móc ra một tờ lệnh truy nã trong túi, cẩn thận so sánh.

Vẻ mặt gã hoài nghi, liếc mắt với hai gã thủ vệ kia, sau đó cả ba chụm đầu vào nhìn lệnh truy nã. Tiểu Kỷ thấp thỏm nhìn sang, đột nhiên sửng sốt.

Trên lệnh truy nã kia cũng không có gì, chỉ có một bức họa, nét bút mộc mạc vẽ ra một cô gái đang nở nụ cười tươi tắn.

Lông mày ngắn mà đậm, mắt không lớn không nhỏ, cái mũi tròn trịa cùng nụ cười tươi để lộ cái lúm đồng tiền bên má phải. Cô gái trong bức họa, rõ ràng chính là Tiểu Kỷ, nhưng cô không có được khí chất linh động như trong tranh, khó trách thủ vệ cũng không dám chắc.

“Này… Cô gái đó, phạm tội gì vậy?”. [@sieunhanu.wordpress.com]as54f8w

Vẻ mặt gã thủ vệ cổ quái, cũng chẳng trả lời cô, chỉ nhăn mày, “Ngươi thấy có giống không?”.

Thủ vệ bên cạnh lắc đầu, “Không giống, cô ta không có xinh như người trong tranh”.

Tiểu Kỷ đen mặt, nhẫn nhịn.

“Bức họa của Tiêu tiểu thư thật là chung chung quá”, thủ vệ thứ ba nói: “Mấy cô gái giống giống như vậy đi qua đi lại đầy thành, sao mà tìm ra được?”.

“Nếu là người tiểu thư cần, chắc cũng không xấu vậy đâu, hừm”, gã thủ vệ lại nhìn Tiểu Kỷ một lần nữa, rốt cuộc quyết định: “Không phải chuyện của cô, đi vào đi”.

Cô cảm thấy mình rất may mắn. [@sieunhanu.wordpress.com]x23c1sdf

Nhưng mà tại sao vẫn có chút khó chịu?

Bà đầu bếp ôm Ôn Đường, kỳ quái nói: “Tiểu thư muốn tìm ai vậy, lại còn dùng đến cả người của quan phủ?”.

“Quan phủ mà chịu sai khiến sao?”, Tiểu Kỷ ngạc nhiên hỏi.

“Không chịu cũng không được, thành Tô Châu này trời cao hoàng đế xa, mấy thành xung quanh đều dựa vào Tiêu gia, thành Tô Châu lại là nơi có nhiều nhân vật võ công tuyệt thế, nếu không có Tiêu gia chủ trì thì đã sớm hỗn loạn”.

Tiểu Kỷ ôm một bụng tâm tư quay đầu lại nhìn, cô gái trong tranh tất nhiên là cô rồi, nhưng mà Tiêu Linh muốn tìm cô để làm gì?

Chẳng lẽ… Cảnh tượng trong cơn ác mộng trở thành sự thật rồi sao?

Rùng mình một cái, Tiểu Kỷ thò đầu ra, thúc giục phu xe đi nhanh một chút.

Tạm biệt bà đầu bếp xong, Tiểu Kỷ gõ cửa Vong Ưu lâu. Ban ngày thanh lâu không mở cửa, chỉ có tú bà ngồi gật gà gật gù ở cái ghế trước sảnh, sau cửa đột nhiên có người vươn tay ra, đập một cái đau điếng lên đầu cô, quát lên: “Nha đầu lười, lại trốn đi chơi phải không?”.

Tiểu Kỷ rên một tiếng. Tú bà giật mình tỉnh dậy, vừa nhìn thấy Tiểu Kỷ, hai mắt lập tức tóe lửa.

“Cho đi ra ngoài một ngày, quên mất mình là ai luôn rồi hả…”, tú bà vươn tay nhéo lỗ tai Tiểu Kỷ, cô vội rụt đầu về phía sau, đụng trúng cái mũi Diệp Ôn Đường, nhóc con không thoải mái, hừ một tiếng đầy khó chịu.

Tú bà và Yên Chi lập tức ngây ngẩn, hai người nhìn trừng trừng đứa bé trong lòng Tiểu Kỷ.

“Đây là…”, tú bà chần chờ nói: “Đó là…”.

“Ách”, Tiểu Kỷ nịnh hót cười cười, “Cháu bà con xa của ta”.

Yên lặng ba giây, Yên Chi hét lên một tiếng, xông tới đoạt lấy Diệp Ôn Đường, “Đáng yêu quá đi!”.

Tú bà cũng kích động, “Làm sao, làm sao mà ngươi có thể sinh ra một đứa bé xinh xắn thế hả?”.

“Ơ, ta nói rồi mà, không là con của ta…”. [@sieunhanu.wordpress.com]asd44fe

“Aiz nha nha, còn xấu hổ cái gì, đích thị là ngươi ăn vụng với anh chàng nào, ha ha”.

“Chúng ta ở đây cũng đâu có coi trọng chuyện trinh tiết, gà mái có thể đẻ trứng được đều gà mái tốt…”.

Cái này thì có liên quan gì a… Tiểu Kỷ trăm miệng cũng không thể bào chữa. Đúng lúc Đào Nhi và Đông Tuyết từ trên lầu đi xuống, Đào Nhi ô lên một tiếng thì thôi, còn Đông Tuyết nổi tiếng là tảng đá ít nói trong thanh lâu, cũng giúp Tiểu Kỷ thông cáo khắp nơi.

“Tiểu Kỷ ôm một đứa con về!!!”.

Quả nhiên, cửa sổ trên lầu ló ra rất nhiều cái đầu nhỏ tò mò, sau đó vài người bước ra ngoài nhìn xuống, lần lượt hét chói tai rồi nhiệt liệt phóng xuống cầu thang, móng vuốt giày xéo gương mặt đáng thương của Diệp Ôn Đường.

Mọi người hiển nhiên không tin đây là con người khác, Tiểu Kỷ cũng lười giải thích. Cũng không ít cô gái trong kỹ viện có từng có tin vui, nhưng cuối cùng đều phá bỏ bởi vì ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo của bọn họ, cả đời không thể có con, là chuyện tàn nhẫn tới cỡ nào đối với một cô gái.

Không có cô gái nào muốn luân lạc tới kỹ viện, các cô đều ích kỷ không tốt, các cô lạnh lùng hèn mọn, các cô sẽ mắng chửi nhau chỉ vì giành giật một vị khách, các cô dùng thân thể của mình chịu tiếng nhơ cả đời. Nhưng các cô cũng chính là những người có số phận khốn khổ nhất cõi đời này, đánh cược cả danh tiết phụ nữ, chỉ để sinh tồn.

Ôn Đường a, nhìn đi, được nhiều người thương yêu như vậy.

So với cô, nó còn hạnh phúc hơn nhiều.

Đám đông cuối cùng cũng tản bớt ra, Diệp Ôn Đường thành công đoạt mất cái khăn của tú bà, bà cũng không keo kiệt lấy mật ong cất giấu nhiều năm ra cho Ôn Đường ăn. Tiểu Kỷ vừa nghe vậy, đôi mắt tóe ra hình trái tim muốn bay sang ăn chung, lại bị Đào Nhi bà tám kéo tới hỏi chuyện mấy ngày qua, đành phải nhìn Diệp Ôn Đường cười sung sướng biến mất sau khúc quanh cầu thang.

Tiểu Kỷ kể lể với Đào Nhi xong, liền chạy thẳng tới phòng bếp, trên cửa sổ bày hai dĩa đồ ăn nóng hôi hổi, đó là món ăn chuẩn bị cho khách quý. Sống ở kỹ viện cũng có cái hay của nó, đến kỹ viện vừa có thể cua trai đẹp còn được ăn cơm, đến quán ăn chỉ có thể ăn cơm chứ chưa chắc có thể cua trai đẹp.

Đại nương ở nhà bếp đã sớm phòng cô như phòng trộm, thế nhưng vẫn bị cô chôm mất hai cái bánh quế hoa[1], trong thanh lâu lại nghe được tiếng nửa thật nửa giả tức giận mắng chửi của đại nương, Tiểu Kỷ cười vui vẻ, chạy về căn phòng nhỏ dành cho nha hoàn rồi đóng chặt cửa.

Ăn bánh xong, bò lên chăn đệm, lấy ra một vật gì đó bên dưới gối.

Một vật lạnh như đá, nhẵn mịn, nhưng có thể khiến cho trái tim cô ấm áp.

Bởi vì nó mang hơi thở của một người. 

Mặt nạ bạch ngọc.

Đêm qua không có nó, cô cũng không ngủ ngon được.

Tiểu Kỷ cười cười, nhẹ nhàng cầm mặt nạ, chui vào trong chăn.

Vừa nhắm mắt lại, liền khò khò ngủ mất.

Chú thích:

[1] bánh quế hoa: gần giống như thạch, rau câu

 

Chương 90

Khí lạnh đầu xuân từ từ tan rã, sắc trời đã có chút ấm áp, các cô nương cũng không cần phải mặt quần áo mùa đông thật dày nữa, người nào có sức khỏe tốt đã có thể mặc áo lụa mỏng thướt tha, ví dụ như nha hoàn Đào Nhi của Đông Tuyết cô nương.

Buổi sáng, tú bà Vong Ưu Lâu đóng cửa như mọi ngày, ngáp một cái chuẩn bị trở về phòng chợp mắt.

 

Phía trên, bóng dáng Đào Nhi bước vào phòng của giai nhân Yên Chi đầu bảng, nhưng chỉ một khắc sau, giai nhân liền nổi giận đùng đùng chạy xuống lầu. Không cần phải hỏi, khẳng định là Tiểu Kỷ lại lén ngủ nướng nữa rồi.

“Má má!”, Yên Chi nhìn thấy tú bà, “Má không quản được cô ta!”.

“Má cũng muốn lắm chứ bộ”, tú bà vừa nói vừa bước lên lầu, “Nhưng con nhìn xem cô ta thế kia, đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, vừa xoay người đi là lại làm biếng ngay”.

Yên Chi theo đuôi tú bà lên lầu, “Không lẽ má cứ mặc kệ cô ta như vậy sao?”.

Tú bà buồn ngủ đẩy cửa phòng mình ra, “… Mà cũng nói, phụ nữ vừa sinh con xong, nên nghỉ ngơi bồi bổ một chút”.

Nói tới đây, hai người không hẹn mà cùng nhìn về cục bột tròn trịa hồng hào trên giường tú bà, vẻ mặt lập tức thay đổi.

“Tiểu Ôn Đường, cho bà ngoại ôm một cái nào”, tú bà ôm lấy Diệp Ôn Đường, cười tươi như hoa.

“Nào, cho dì ôm một cái nữa”, Yên Chi dịu dàng đón lấy Diệp Ôn Đường, “Nhóc con à, vẻ ngoài của con xinh như thiên thần, không được lười biếng như mẹ con nha”.

“Tiểu Kỷ nói nó không phải là con của cô ta, nhưng mà má cũng không tin lắm…”.

“Nhưng nếu nó thật sự là con của cô ta, con cũng không dám tin…”.

“Rốt cuộc là…?”.

“Hay là nhặt được…”. 

Cùng lúc này, một con mèo lười nào đó đang ngủ chèo queo trên giường, đột nhiên hắt hơi một cái.

Hắt hơi xong, bao nhiêu cơn buồn ngủ cũng bay theo mất. Cô hùng hùng hổ hổ đứng lên, mặt nạ bạch ngọc rớt xuống đất, vội vàng nhặt lên phủi phủi, cẩn thận lấy mảnh vải bọc lại, nhét xuống dưới gối.

Cảm thấy hơi hơi đói bụng, Tiểu Kỷ bước ra khỏi phòng, trời đã sáng thế này rồi sao? Cô vươn vai mệt mỏi, sau đó chậm rãi mò tới nhà bếp.

Thật là nhớ món thịt viên Dương Châu, mà thôi, dù sao đồ ăn của Vong Ưu lâu cũng nổi tiếng trong vùng. Con mèo lười Tiểu Kỷ ló đầu lên ngoài cửa sổ, không khác gì một tên trộm, nhanh tay vồ lấy một cái bánh vân phiến[1], rồi vội vàng ngồi thụp xuống.

Ngồi im một lúc lâu không dám động đậy, bánh sắp bị bóp nát ra tới nơi, nhưng vẫn không có tiếng la hét của đại nương nhà bếp.

Dựa theo kinh nghiệm lâu nay, đại nương nhất định sẽ nhanh chóng phát hiện ra đồ ăn sáng bị thiếu mất một miếng, lập tức rống lên sư tử Hà Đông, một tiếng “Tiểu Kỷ” sang sảng vang dội bầu trời.

Nhưng hôm nay lại yên tĩnh lạ thường. Tiểu Kỷ vội vàng nhét bánh vào trong miệng, đứng lên ngó vào nhà bếp.

Bọn nha đầu trong nhà bếp đều tụ lại một chỗ, không biết đang líu ríu bàn luận cái gì.

Tiểu Kỷ vừa định bước tới hỏi, đột nhiên ngoài sân trước có tiếng mở cửa rầm một cái, bên trong Vong Ưu Lâu bỗng dưng rầm rập tiếng chân như sấm dậy, hình như tất cả mọi người đều chạy ra đại sảnh.

Đây là một chuyện chưa bao giờ xảy ra.

Cô cũng chạy theo mọi người ra đại sảnh, trước khi đi dĩ nhiên cũng không quên tiện tay chộp thêm vài cái bánh phù dung[2], ăn ngấu nghiến suýt nữa nghẹn đến nuốt không trôi.

Mấy cô nương tụ lại thành một vòng tròn, chờ Tiểu Chi vừa mới chạy về ra sức thở hổn hển xong, liền ào ào nhào tới hỏi.

Tiểu Chi suýt chút nữa cắn trúng lưỡi, sau khi quát mọi người im lặng, mới liếm đôi môi khô nẻ, thấp giọng nói: “Bên Phẩm Tú Phường đưa ra Hồng Tụ cô nương!”.

Mọi người lập tức xôn xao, tú bà ngáp dài, lười biếng hỏi một câu: “Vậy còn Thưởng Thúy Các thì sao?”.

“Là Thanh Thanh cô nương!”.

Sắc mặt Yên Chi cứng đờ. Tiểu Kỷ không hiểu đã xảy ra chuyện gì, cười hì hì bước tới, “Cô nương, có chuyện gì vậy?”.

Nàng cũng không để ý đến cô. Tú bà vội vàng hỏi tiếp: “Thanh Thanh? Ông trời ơi… Cô ta nhất định sẽ diễn một bài Vũ Văn Lộng Mặc[3]. Má đoán Hồng Tụ cũng sẽ múa cho xem…”.

“Oa, má má thật là lợi hại”, Tiểu Chi không quên nịnh nọt, “Vừa đoán đã trúng phóc”.

Nhưng tú bà cũng không vui vẻ lên nổi, “Hai bà già chết tiệt ở Phẩm Tú Phường với Thưởng Thúy Các quả thật là biết hành hạ người ta…”.

Tiểu Kỷ càng nghe càng không hiểu, vội vàng chọt chọt bà tám Đào Nhi bên cạnh, “Chuyện gì vậy?”.

Đào Nhi cười thần bí, “Cô không biết hả? Aiz, Vong Ưu Lâu này, cũng chỉ có một mình cô ngày ngày ngủ nướng không biết trời trăng gì…”.

“Rốt cuộc là chuyện gì?”. [@sieunhanu.wordpress.com]fb54fhth

“Hơn mười ngày nữa là tới ngày thành Tô Châu lựa chọn hoa khôi, ừm, không ít thanh lâu phường các xa gần đều đẩy giai nhân của mình lên bảng, nghe nói bậc quyền quý ngoài thành cũng đến xem, nếu như được chọn, sau này không cần phải sống chết kiếm tiền ở kỹ viện… Nói không chừng còn có thể tốt phước gả cho một nhà nào đó”.

Tiểu Kỷ bừng tỉnh ngộ, hóa ra những người này đang thám thính tình hình quân địch.

Không cần phải hỏi, Vong Ưu Lâu tất nhiên sẽ đưa Yên Chi cô nương đi tham dự. Chà, nếu Yên Chi được chọn đi tham dự, vậy mình có bị ảnh hưởng gì không? Dám cá là sẽ bận tối mắt tối mũi theo nàng. Tiểu Kỷ suy nghĩ một chút, bỗng dưng chột dạ nhếch miệng cười với Đào Nhi, nhấc chân định chuồn mất.

“Tiểu Kỷ”.

Người nào đó tê rần cả lưng. [@sieunhanu.wordpress.com]bfd548rhr

“Ngươi nói xem ta phải chuẩn bị thế nào đây?”.

Tiểu Kỷ cứng ngắc xoay người lại, “Cô nương quốc sắc thiên hương, chỉ cần đứng đó là đủ để dìm hết mấy cô nàng dung chi tục phấn tầm thường kia rồi, đâu cần chuẩn bị gì cho phiền phức”.

“Phải không vậy? Ha hả ha hả ha hả”, Yên Chi cười vui vẻ.

“Ha hả, ha hả ha hả, ha hả ha hả ha hả”, Tiểu Kỷ cũng cười nịnh hót.

“Bớt nói nhảm đi!”, Yên Chi túm lấy cổ áo Tiểu Kỷ, “Đi theo ta… Chuẩn bị bút mực!”.

Thế cho nên, Tiểu Kỷ lại bắt đầu kiếp sống rèn luyện đau thương.

Quả thật có những kẻ trăm phương nghìn kế muốn chen vào xem! Tiểu Kỷ nhe răng nhếch miệng đuổi hết bọn họ ra ngoài, xoay người lại thấy Yên Chi thản nhiên cười, cũng chẳng thèm liếc mắt tới một cái.

Yên Chi cô nương đứng đầu bảng Vong Ưu Lâu đã ba ngày nay không tiếp khách, có thể tưởng tượng ra một đám si tình hấp hối sắp chết đến nơi.

Yên Chi lau hai vết mực trên mặt, chợt nhìn lại nét vẽ mang hơi thở rối loạn của mình. Xem ra, muốn so tài với tài nữ Thanh Thanh cô nương của Thưởng Thúy Các, thật sự không có cửa.

Còn khiêu vũ là thứ tất cả các cô nương đều biết, nhưng Hồng Tụ cô nương của Phẩm Tú Phường là người lợi hại nhất. Muốn vượt qua người ta trong vòng vài ngày, cũng không có khả năng.

Vậy thì…

“Cô nương à, ta nói, chọn hoa khôi không phải là luyện xiếc, cô đội chén lên đầu làm gì a…”.

“Nha đầu ngốc, Yên Chi cô nương đang luyện dáng đi”, Đông Tuyết dựa cửa xem náo nhiệt, chậm rãi nói: “Tiểu Kỷ, còn không mau lau mồ hôi cho cô nương nhà ngươi”.

Hoa khôi hay không nói cho cùng cũng xuất thân từ kỹ viện, thật sự sẽ có loại đàn ông không để tâm đến chuyện này sao? Tiểu Kỷ nghi hoặc gãi gãi đầu, đột nhiên nghĩ ra một kế hoạch, ngắt một bó hoa tươi bên cửa sổ, cười thần bí.

* * *

Mười ngày trôi qua trong chớp mắt. [@sieunhanu.wordpress.com]dfbdr4r4

Tất cả mọi người đều trông ngóng đến buổi tối, trên đường cái của thành Tô Châu chưa bao giờ xuất hiện nhiều mỹ nữ như vậy, nhưng những cái tên mỹ lệ đứng đầu bảng vẫn còn đang núp trong kiệu nghỉ ngơi dưỡng sức. Xem ra, người cổ đại cũng biết cách tạo ra cảm giác bí ẩn.

Địa điểm thi chọn hoa khôi là ở quán rượu Kỷ gia. Tú bà của Phẩm Tú Phường đã đến từ sớm, đang câu được câu không tán gẫu với tú bà của Thưởng Thúy Các.

“Ta nói, Tiểu Tửu Hồng à, Thanh Thanh nhà muội chuẩn bị đến đâu rồi?”.

Tú bà Thưởng Thúy Các cười toe toét, “Lâm tỷ tỷ lại còn lấy cái biệt danh lúc trẻ ra trêu chọc muội sao? Nghe nói nha đầu Hồng Tụ nhà tỷ cũng rất lợi hại mà”.

“Con bé đó, đi đứng cũng không xong, đầu đau chết”, tú bà Phẩm Tú Phường cười nói, đột nhiên ra vẻ bí mật dựa sát vào tú bà Thưởng Thúy Các, “Sao không thấy cô nương của Vong Ưu Lâu tới?”.

“Hừ, Tiểu Như Ý của Vong Ưu Lâu, lúc trẻ rất tài hoa, lần này lựa chọn hoa khôi, vậy mà không hề có chút tin tức gì của bà ta”.

“Phải rồi, năm đó ba người chúng ta là ba đóa kỳ hoa của Tô Châu… Tiểu Như Ý chính là bông hoa đỏ nhất!”.

Tiểu Kỷ đi ngang qua bên cạnh, vô tình cảm thấy ớn lạnh bên tai: Ba đóa hoa này quả nhiên kỳ lạ.

Tú bà, cũng chính là Tiểu Như Ý trong lời đồn đại, mặt mày hớn hở bước vào quán rượu Kỷ gia.

Ba đóa kỳ hoa năm đó rốt cuộc gặp lại nhau, không khí trong phòng bỗng dưng kỳ quái, ba lão tú bà trước dùng ánh mắt thăm hỏi nhau một phen, sau dùng những câu khách sáo dối trá kinh khủng.

Tiểu Kỷ không hơi đâu nghe mấy bà già này nói nhảm, xoay người bước ra khỏi quán rượu Kỷ gia, quẹo sang khách điếm Kỷ gia, Yên Chi đang bày biện phòng. Nghe nói buổi tối không có đồ ăn, liền sai Tiểu Kỷ ra ngoài mua bánh trái gì đó về, đó cũng chính là việc Tiểu Kỷ thích làm nhất.

“Không được mua bánh thịt[4]“, Yên Chi hung hăng dặn.

Không mua thì thôi, trên đời đâu phải cô chỉ biết ăn vụng mỗi món bánh thịt đâu?

Tiểu Kỷ ngân nga một điệu hát dân gian, trong tay xách một cân mứt hoa quả, ách, hình như là đã nhẹ bớt hai lạng.

Cô còn thuận tiện mua một ít kẹo dẻo, định bụng sẽ tìm Diệp Ôn Đường ôn lại chút tình cảm “mẹ con”.

Từ đằng xa, một cỗ kiệu dừng trước khách điếm Kỷ gia, cỗ xe ngựa đằng sau kiệu nhìn rất quen mắt, cô ráng nhớ lại, hình như rất giống cỗ xe ngựa xếp hàng ngay trước xe mình cái hôm trở về Tô Châu với Hắc đại nương.

Kỷ gia sai một tên phụ việc ra nghênh đón, kính cẩn vén rèm.

Không có gì kỳ lạ, nhưng có tiếng ho khan rất nhỏ vang ra.

Thân thể Tiểu Kỷ chấn động mạnh, suýt nữa đánh rơi mứt hoa quả trong tay.

Người đó đứng khá xa, cơ hồ không thể thấy rõ mặt mũi.

Nhưng khi hắn đứng lên, áo choàng trắng nhẹ nhàng lay động, gương mặt thanh tú tao nhã ngẩng lên, nhìn kỹ hai chữ “Kỷ gia”, một lúc lâu sau, khẽ cong khóe miệng.

Một nụ cười khuynh thành. 

Không ngờ ngươi vẫn thích cười như thế, Độc Cô Bạch.

Chú thích:

[1] bánh vân phiến:

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+