Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyên Kỷ Nguyên Nhan – Chương 93 + 94 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 93

Ngày hôm đó, ánh mặt trời rực rỡ, những dải lụa đỏ giăng đầy từ cổng thành đến Tiêu phủ. Không khí vui vẻ rộn ràng, dân chúng háo hức thu dọn hàng quán, đổ xô ra hai bên đường chờ xem náo nhiệt.

Các vị anh hùng cao thủ võ lâm cũng nhân dịp này mà kéo đến Tiêu phủ, bên trong phủ ồn ào từ sáng sớm. Mấy nha hoàn đứng trong sân líu ríu bàn luận về vị tân lang, mặt ai cũng đỏ bừng đến tận mang tai.

 

“Ta đã nói Dạ công tử sớm muộn gì cũng sẽ thành thân với tiểu thư nhà chúng ta mà, bây giờ nhìn đi, hừ”.

“Đương nhiên rồi, e là uổng phí tâm tư của ngươi đối với Dạ công tử…”.

“Mau im miệng, muốn tìm đường chết sao?”.

“Aiz…”.

Bọn nha hoàn bỗng dưng đứng ngay ngắn lại, phía trước xuất hiện một vị bạch y công tử trước giờ bọn họ chưa hề gặp qua, thanh tao nho nhã, khóe miệng mỉm cười ấm áp như ánh nắng mặt trời, không khác gì một vị thần tiên.

“Công tử…”, một nha hoàn nhún người, “Ngài là…”.

“Ngươi nhìn bầu trời xem”, bạch y công tử gật đầu đáp lễ, ôn hòa nói: “Thật đẹp”.

Bầu trời xanh trong như được thanh tẩy, không có lấy một vệt mây trắng.

Nha hoàn ngây ngốc, ánh mắt mê ly, rõ ràng trên môi vị công tử này là nụ cười mỉm ấm áp, thế nhưng vì sao lại khiến người ta cảm thấy đau lòng?

“Vâng, rất đẹp”, nha hoàn cười như bị bỏ bùa mê.

Bạch y công tử lại cười mỉm, nhìn trời một lúc lâu, rồi chậm rãi bỏ đi.

Người này là ai vậy? … [@sieunhanu.wordpress.com]fver834tf

Dạ Kiếm Ly đứng bên cửa sổ phòng, cho dù có phải là ngày đại hỉ hay không thì xưa nay hắn vẫn luôn mặc áo đỏ.

Hắn nhìn theo bóng lưng bạch y công tử, cúi đầu như thể không kiềm chế được nỗi lo lắng nhiều ngày nay, khẽ nhắm mắt lại.

Đến lúc ngẩng đầu lên, khóe miệng lại cong cong một nụ cười.

Phía sau đột nhiên có một cô gái diễm lệ bước tới, nhẹ giọng kêu: “Kiếm Ly”.

“Tiêu cô nương”.

“Gọi thiếp là Linh nhi là được rồi. Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng ta… Vốn dĩ không được gặp chàng, nhưng chàng lại cố ý kêu thiếp đến đây…”, gương mặt Tiêu Linh ửng hồng, “Có chuyện gì sao?”.

Tiêu Linh vận bộ váy cưới, trong trang phục đỏ rực, nàng lại càng xinh đẹp không gì sánh được. Dạ Kiếm Ly nhìn nàng một hồi lâu, đột nhiên khẽ cười, “Tiêu cô nương, cô quả nhiên rất đẹp”.

Tiêu Linh vừa mừng vừa lo, “Chàng… Rốt cuộc đã chịu cười với thiếp?”, nói xong mới nhận ra Dạ Kiếm Ly đang khen mình, lại ngượng ngùng cúi đầu.

“Một cô nương như cô, sao lại lo lắng không tìm được phu quân?”.

“Phu quân của thiếp chính là chàng”, tâm tình Tiêu Linh ngày càng nặng nề, thấp giọng nói: “Vì chàng, ngay cả chuyện trọng đại trong nhà thiếp đều bỏ qua… Kiếm Ly…”.

“Ta…”.

“Chàng nhớ cô ta…”, Tiêu Linh cúi đầu, lệ trào như suối, cực kỳ điềm đạm đáng yêu, “Chẳng lẽ thiếp không bằng cô ta sao? Cô ta có chỗ nào hơn thiếp?”.

“Cô cái gì cũng tốt hơn nàng ấy”, Dạ Kiếm Ly nghĩ đến Tiểu Kỷ, đột nhiên không nhịn được cười rộ lên, “Nhưng ta lại không nhìn thấy những điểm tốt của cô, bởi vì cô không vô liêm sỉ, không tham tiền, không sợ chết, không tầm thường…”.

Hắn dừng lại một chút, rồi quay đầu lại cười thản nhiên, “Bởi vì, cô không phải là nàng ấy”.

Tiêu Linh ngây ngẩn, đột nhiên cười hằn học, “Ta… Đương nhiên không phải là cô ta, ta cũng không lăn lê ở kỹ viện rồi mang thai một đứa con không rõ lai lịch”.

Dạ Kiếm Ly không hề nhíu mày, “Mấy ngày nay ta cứ nghĩ xem đứa bé đó rốt cuộc là con của ai, đã sắp phát điên rồi”.

“Chàng…”.

“Nhưng rồi, đó là con của ai thì có sao đâu?”.

“Chàng cũng nhìn thấy mà, cô ta và Hoàng Thượng cùng nhau…”.

“Tiêu cô nương, vì sao nàng ấy phải né tránh ta, ta và cô đều hiểu rõ. Ta chỉ tức giận vì nàng ấy luôn muốn bỏ rơi ta…”.

“Nhưng ta và chàng sắp phải thành thân rồi!”, Tiêu Linh kích động.

“Thật lòng xin lỗi, Tiêu cô nương, dù cho hôm nay nàng ấy không đến, ta cũng sẽ đi tìm nàng ấy”.

“Kiếm Ly…”.

“Thật ra thì nàng ấy chỉ nghi ngờ do dự vì cảm thấy ta yêu nàng ấy không đủ mà thôi”.

* * *

“Ta chỉ cảm thấy huynh ấy yêu ta không đủ mà thôi”, Tiểu Kỷ co quắp cả người, “Thật ra thì ta không phải là cái loại người biết giữ lời hứa. Ai thèm quan tâm ai cứu ai ai nợ ai, chờ Tiêu Linh cứu huynh ấy xong, ta đi bắt cóc huynh ấy là được… Nhưng mà, huynh ấy thật sự thích loại người như ta sao?”.

“Lão Đại, sao cô vừa dậy đã nhăn nhó vậy hả?”, Tiểu Liên cười sảng khoái.

“Cút ngay, nhìn người khác đau lòng vui vẻ lắm hả?”.

“Lão Đại”.

“Có rắm mau thả”. [@sieunhanu.wordpress.com]ve9842nrg

“Thật ra thì, Hoàng Thượng chưa trở về cung, ngài ở lại mấy ngày, hôm nay đã đi Tiêu phủ”.

“Ách? Hắn tới Tiêu phủ làm gì?”.

“Lão Đại”, Tiểu Liên đột nhiên thở dài, “Hoàng Thượng có hai câu muốn nhờ ta chuyển lời tới cô”.

Tiểu Kỷ trợn tròn hai mắt.

“Một câu là Bảo trọng“, Tiểu Liên cười cười, “Một câu nữa là Cô gái mà trẫm yêu mến, sao có thể hai tay dâng tình cảm chân thành cho người khác?“.

* * *

Tiêu phủ.

Trong đại sảnh, khách khứa ngồi đợi đã lâu, nâng cốc nói cười rôm rả. Do bậc trưởng bối của cả Tiêu Linh và Dạ Kiếm Ly đều không còn nữa, đành phải mời lão tiền bối Thiết Thành Long đã quy ẩn từ lâu xuống núi một lần, đến chủ trì hôn sự cho con gái của lão bạn già đã qua đời.

Thiết Thành Long lưng hùm vai gấu, tóc mai râu mép hoa râm, vừa nhìn đã biết là một đấng anh hùng.

Đã lâu rồi lão không được thấy nhiều đồng môn giang hồ đến vậy, đã thế bọn họ còn rất nể mặt lão, người nào cũng dâng hạ lễ lên, khiến cho Thiết lão tiền bối vô cùng vui vẻ.

Lúc này, Thiết Thành Long vừa uống rượu cố giao, vừa hăng say kể lại lịch sử năm đó.

Đột nhiên một tiếng gọi nũng nịu mềm mại vang lên bên cạnh, Thiết Thành Long lập tức kinh hoảng nổi da gà.

“Thiết gia, ngài có còn nhớ người ta không?”.

Khách khứa cũng giật mình, đằng sau là mấy tên gia đinh phía ngoài vội vã chạy vào theo, bởi vì hôm nay có hỉ, không được mang binh khí, cả đám đều luống cuống đến mức mặt đỏ tới mang tai.

“Bà… A!”, gia đinh kích động còn chưa kịp nói xong, đã bị một đám cô nương không biết từ đâu tới quấn chặt lấy.

Một tên gia đinh khác vẻ mặt đưa đám, nói: “Không biết mấy cô nương này từ đâu chạy đến, không giải thích gì đã xông vào trong phủ… Ưm”.

Hắn còn chưa nói xong, đã bị Đông Tuyết cô nương ấn cho một dấu thơm ngào ngạt, à, một dấu giày thơm ngào ngạt.

“Nàng…”, Thiết Thành Long kích động nhìn người phụ nữ tuổi trung niên trang điểm kỹ càng trước mắt, “Nàng là Tiểu Như Ý?”.

Tú bà cũng kích động nắm chặt hai tay Thiết Thành Long, “Thiết gia!”.

“Năm đó một đoạn nhân duyên ngắn ngủi của chúng ta…”.

“Tiểu Như Ý vẫn luôn nhớ đến Thiết gia…”.

“Nàng… Vẫn phong tình như xưa…”. [@sieunhanu.wordpress.com]cwe983rnfu4

Mọi người đổ mồ hôi hột, mắt thẩm mỹ năm đó quả nhiên rất kỳ lạ.

Mấy cô nương hớn hở ngồi xuống bàn bên cạnh, quần hùng cũng không còn lòng dạ nào suy nghĩ nữa, ánh mắt đắm đuối thay phiên nhau tiếp mấy cô nương uống rượu. Thế cho nên, đại sảnh Tiêu phủ sắp sửa biến thành phòng khách của Vong Ưu Lâu…

Qua nửa chung trà, rượu đã uống đến mức không còn phân biệt được gì nữa.

Thiết Thành Long nắm lấy tay tú bà, mơ màng nhìn ra trước sảnh, chẳng biết từ lúc nào đã có thêm năm người.

Một người dẫn đầu bộ dạng trung niên, thân mặc áo đen, vẻ mặt kiên nghị. Bốn người phía sau nét mặt lạnh lùng nghiêm nghị, không có chút cảm tình, tuyệt đối không phải là tới chúc mừng, mà giống như là tới chịu tang.

Lúc này đã có người líu quíu kinh hãi nói: “Túc, Túc Sát!”.

Quần hùng lập tức tỉnh hết một nửa rượu, sờ vào hông mới nhớ hôm nay không mang binh khí, mà cho dù có binh khí thì cũng chẳng phải là đối thủ của Túc Sát uy danh thiên hạ a…

Nhưng Thiết Thành Long cũng đâu phải nhân vật tầm thường, lão đảo đảo hai mắt, đứng dậy lễ phép nói: “Túc Sát đại giá quang lâm, quả là vinh hạnh cho kẻ hèn này. Xin hỏi có gì chỉ giáo?”.

Lão Trương không hề chớp mắt, chỉ nhẹ nhàng nói: “Chỉ giáo thì không dám, bọn ta tới là để… Cướp người”.

“Chà, là cướp người a…”, Thiết Thành Long cười híp mắt thở phào nhẹ nhõm, “Không phải chỉ là cướp người thôi sao… Đâu phải chuyện gì lớn… Đúng không? Mọi người uống rượu, uống rượu thôi!”.

“Ách, cướp người?!”, Thiết Thành Long bừng tỉnh đập bàn, “Cướp ai? Muốn cướp đứa cháu gái như hoa như ngọc của ta sao? Nằm mơ đi! Trừ phi giẫm qua xác Thiết Thành Long ta!”.

Ánh mắt ngưỡng mộ của quần hùng bắn ra tóe lóe, không hổ là lão anh hùng a, nếu như đẹp trai hơn chút nữa thì càng hoàn mỹ.

“Thiết tiền bối hiểu lầm rồi”, vẻ mặt lão Trương không hề thay đổi, ung dung nói: “Bọn ta không tới cướp tân nương”.

“Vậy…”.

Lão Trương ngừng lại một chút, ngay sau đó rất lãnh khốc phun ra một câu: “Bọn ta muốn cướp tân lang”.

Không khí ngưng đọng. 

Người dẫn chương trình bên ngoài vẫn chưa biết trong đại sảnh đã xảy ra chuyện, tiếp tục dắt tân nương đi về phía trước.

Dạ Kiếm Ly một thân áo đỏ, đứng ở bên cạnh, vẻ mặt lạnh nhạt như tiền.

Bọn họ bước vào đại sảnh, lúc này mới phát hiện ra khách khứa đều đang đứng ngẩn ra, chính giữa là năm người áo đen, không khí sặc mùi vung gươm giương nỏ.

Thiết Thành Long một mặt căng thẳng đề phòng nhìn lão Trương, một mặt nhỏ giọng hỏi Dạ Kiếm Ly: “Dạ công tử, bọn họ nói muốn cướp cậu…”.

Dạ Kiếm Ly nhìn lão Trương, lão Trương cũng nhìn hắn, sau đó hai người cười lên ha hả.

“Nàng ấy quả thật có thể làm ra loại chuyện này…”, nụ cười mê hoặc chúng sinh nở rộ.

“Phải”, lão Trương nói: “Ta phản đối cũng không có hiệu quả”.

Dạ Kiếm Ly còn chưa nói tiếp, từ đằng xa đã có tiếng vó ngựa rầm rập.

Từ tiếng vó ngựa có thể biết được, kỹ thuật cưỡi ngựa của người này chẳng ra làm sao.

Tiêu Linh giật khăn voan đỏ xuống, kinh hoàng nhìn ra cổng.

Tiếng vó ngựa dừng trước trước phủ, cổng lớn chậm rãi mở ra, một bóng trắng lao nhanh vào trong.

Một con ngựa trắng uy dũng toàn thân hoàn mỹ như phủ tuyết, chỉ mấy bước đã tới trước đại sảnh. Cô gái ngồi trên lưng ngựa mặc một bộ nam trang cũng màu trắng không tỳ vết, chỉ dệt vài hoa văn màu bạc đơn giản, nhưng lại có vẻ sang trọng đắt tiền.

Cô gái trực tiếp cho ngựa bước vào trong, lướt qua mấy cái bàn tiệc, không cẩn thận làm rớt hai dĩa thức ăn, còn quay đầu lại nhìn đồ ăn dưới đất mà vẻ mặt tiếc hận.

Sau đó, dừng lại ngay trước mặt Dạ Kiếm Ly, cũng không leo xuống ngựa.

“Ái chà, tân lang thật tuấn tú”, cô cười, vươn tay tới mặt hắn, “Còn không mau theo ta về làm áp trại phu quân?!”.

 

Chương 94

“Ái chà, tân lang thật tuấn tú”, cô cười, vươn tay tới mặt hắn, “Còn không mau theo ta về làm áp trại phu quân?!”.

Cô cười, dường như cả người bừng sáng.

Phải, u sầu đau khổ thương xuân tiếc thu tuyệt đối không phải là tính cách của cô, cô vẫn thích hợp với nụ cười thật lòng không lo không nghĩ như thế này hơn, đó mới là Kỷ Triển Nhan.

“Nàng thật nghịch ngợm quá!”, Dạ Kiếm Ly hơi sẵng giọng, nhưng không nhịn được khẽ phì cười, vẫn giống như một đóa Hồng Liên hé nở, hương thơm thuần mỹ tỏa khắp thế gian.

Tiểu Kỷ còn chưa nói tiếp, Tiêu Linh đã lạnh giọng chen vào: “Cô rõ ràng đã hứa với ta sẽ không xuất hiện nữa”.

 

Mọi người vốn không hiểu xảy ra chuyện gì, nghe thấy Tiêu Linh nói như vậy, chẳng lẽ tân lang quả thật có ẩn tình khác?

“Đúng là ta có hứa”, Tiểu Kỷ cười híp mắt gật đầu, “Nhưng ta mới đổi ý rồi”.

“Cô…”, Tiêu Linh còn tưởng Tiểu Kỷ sẽ nói ra một cái lý do có tình có lý cảm động lòng người nào đó, ai ngờ đáp án của cô rất nhanh gọn lẹ, chỉ có hai chữ: vô sỉ.

Thiết Thành Long thấy không vừa mắt, “Vị cô nương này, đã hứa với người ta, sao có thể…”.

“Sao lại không thể?”, Tiểu Kỷ ngồi trên lưng ngựa cười cười, nhưng sau đó vẻ mặt lập tức thay đổi, cực kỳ nghiêm túc đứng đắn, nói: “Có ai quy định là không thể?”.

“Nói được làm được mới là đại trượng phu…”.

“Tại hạ chỉ là một tiểu nữ”.

“Một lời nói một gói vàng…”. [@sieunhanu.wordpress.com]v483ojf4th

“Ngàn vàng khó mua mà… Ách, một vạn thì còn suy nghĩ lại”.

Thiết Thành Long bị chọc giận, râu mép giật giật.

Lão đã từng gặp nhiều người không nói đạo lý, nhưng chưa từng thấy ai vừa không nói đạo lý mà còn vô sỉ đến thế… Nhìn cô nương này cũng thùy mị, nhưng không thể nào so sánh với cháu gái Linh Nhi của lão được, đừng nói là mắt Dạ Kiếm Ly có vấn đề đó chứ. Mà có khi nói cướp người cũng chỉ là một trò đùa dai khôi hài, hay là tạm thời cứ giữ thể diện cho Túc Sát, thả bọn họ đi là xong, ngày sau gặp mặt cũng dễ nói chuyện.

Nhưng lão không ngờ được, mắt Dạ Kiếm Ly quả thật là có vấn đề nặng.

Bóng đỏ khẽ động, không khí âm trầm, chỉ trong nháy mắt, người đứng trước mắt đã biến mất tăm. Con ngựa nhẹ hí một tiếng, Tiểu Kỷ cũng biến mất theo, chỉ còn giọng nói vẳng tới từ ngoài cửa phủ.

“Huynh làm ta sợ hết hồn!”, Tiểu Kỷ oán giận.

“Im lặng!”, Dạ Kiếm Ly cũng không thèm liếc đến cô.

Quần hùng kinh hãi, khinh công cao thế này, dõi mắt khắp thiên hạ cũng chỉ có Tuyệt Địa tiên nhân và các đệ tử của lão có thể thi triển được, nay Tiêu Kiến Nhân đã chết, Tuyệt Địa tiên nhân đã quy ẩn, võ lâm giang hồ này, còn có ai thắng được Dạ Kiếm Ly?

Dạ Kiếm Ly khẽ mỉm cười, “Tiêu cô nương, cô cũng biết, nếu ta muốn đi, lúc nào cũng có thể đi được”.

Sắc mặt Tiêu Linh tái nhợt, gắt gao nhìn Dạ Kiếm Ly.

“Ta thiếu nợ cô nương rất nhiều, cho nên trước giờ không thể bỏ đi”, Dạ Kiếm Ly quay đầu lại, cầm tay Tiểu Kỷ, “Cô không tin nàng ấy sẽ đến, cho nên ta mới cùng cô diễn trò, hiện nay cô cũng thấy kết quả rồi đó. Nhưng dù cho hôm nay nàng ấy không đến, ta cũng sẽ không thành thân. Ta vốn không muốn khiến mọi chuyện trở nên thế này, nhưng cô cứ ngoan cố bức bách, xem như ta xin lỗi cô vậy”.

Quần hùng ngạc nhiên, tất cả đều lặng người ngồi yên như xác chết.

Tiêu Linh cắn môi, “Nhưng ta đã cứu chàng…”.

“Phải, đại ân đại đức của cô nương, Dạ mỗ vĩnh viễn không quên. Mạng của ta là cô nương cứu, hôm nay ngay tại đây, muốn chém giết muốn róc thịt, cô nương cứ tự nhiên muốn làm gì cũng được”, Dạ Kiếm Ly kiên quyết nhìn Tiểu Kỷ, “Chỉ có điều, nếu cô còn muốn thương tổn nàng ấy nữa, ta sẽ không để yên”.

Ánh mắt lạnh lẽo như vậy, lời nói quyết tâm như vậy, gọi là lãnh khốc tuyệt tìnhcũng không sai. Tiêu Linh nấc lên, xoay người lại rút ra một thanh kiếm giấu dưới hỉ đường, hét lớn một tiếng rồi đâm thẳng tới Dạ Kiếm Ly.

Không ai ngăn cản, Dạ Kiếm Ly cũng không né tránh, hắn chỉ quay đầu lại nhìn Tiểu Kỷ, Tiểu Kỷ cũng nhìn hắn, gương mặt hai người đều nở nụ cười.

Mũi kiếm cách ngực một tấc, đột nhiên khựng lại.

“Chàng chưa bao giờ nhìn đến ta”, Tiêu Linh buồn bã nói: “Cả đời này, ta muốn có cái gì, chưa bao giờ không chiếm được…”.

“Tiêu cô nương tướng mạo tuyệt thế, Dạ mỗ tự biết không thể trèo cao”.

“Ta rất muốn giết chàng…”, Tiêu Linh khóc, “Nhưng lại không thể nào ra tay được…”.

Thiết Thành Long yên lặng đoạt lại kiếm của nàng, “Linh nhi, không nên đau khổ vì những kẻ phụ lòng người như thế này”.

Tiểu Kỷ xì một tiếng, “Không phải ông cũng là kẻ phụ lòng Tiểu Như Ý sao hả?”.

“…”, gương mặt già nua của Thiết Thành Long lập tức đỏ bừng lúng túng, rất muốn xông tới bóp chết Tiểu Kỷ.

Bỗng Dạ Kiếm Ly nắm tay cô, nhẹ nhàng giơ lên.

Các cô nương trong Vong Ưu Lâu mở to hai mắt, loại người như thiên tiên hạ phàm này, thật sự thích Tiểu Kỷ sao?

Quần hùng cũng ngớ người, nghi ngờ ánh mắt Dạ Kiếm Ly có vấn đề.

Nhưng Tiểu Kỷ tốt ở chỗ nào, cũng chỉ có hắn biết.

Đối với hắn, vậy là đủ, không còn ai tốt hơn được nữa.

Dạ Kiếm Ly nhìn mọi người xung quanh, im lặng một lúc rồi nói: “Nàng ấy họ Kỷ, tên là Triển Nhan, trong cuộc đời này của Dạ mỗ, nàng ấy chính là người duy nhất ta khuynh tâm ái mộ”.

Khoảnh khắc này, cô cười, rồi lại òa ra khóc mất hết hình tượng.

Huynh ấy yêu mình, thật sự yêu mình, không phải là một giấc mộng.

Liệu đây có phải tình cảm cả đời không? Cô không biết, cũng không muốn suy đoán. Chỉ cần, hiện tại có hắn nắm tay cô, cảm giác ấm áp khẽ mơn trớn lòng bàn tay cả hai, đó là sự ấm áp của hạnh phúc.

Trải qua bao nhiêu khổ sở, bao nhiêu ấm ức, nhưng vào giây phút này, tất cả đều tan thành mây khói.

Chỉ cần huynh còn sống, vậy là đủ rồi. [@sieunhanu.wordpress.com]vw393rjf

Dạ Kiếm Ly, chỉ cần có thể gặp lại huynh, vậy là đủ rồi.

Hắn lau đi nước mắt của cô, cực kỳ dịu dàng, giống như muốn chứng minh rằng tình yêu của hắn khắc cốt ghi tâm.

Chỉ cần được nắm tay nàng.

Không còn lạnh lẽo cô đơn nữa.

Tiêu Linh rơi nước mắt, trầm mặc một lúc, rồi chỉ quay lưng đi, than nhẹ một tiếng: “Các người đi đi”.

“Linh Nhi…”, Thiết Thành Long đỡ lấy nàng.

“Đi ngay đi, trước khi ta thay đổi ý định”, Tiêu Linh lạnh lùng nói, khựng lại một chút, thấp giọng nói tiếp: “Cô đã lấy Ngân Hàng giúp ta phục hưng gia nghiệp, đa tạ”.

Mọi người lại càng không hiểu, Tiểu Kỷ chỉ thản nhiên cười, “Cũng tốt hơn là bị Lộ Văn Phi trộm mất”.

Hai người nhìn nhau, đôi mắt phượng của Dạ Kiếm Ly nhìn thoáng qua, trông thấy hết sự đau lòng ở khóe mắt người nào đó.

“Toàn bộ đều đem cho rồi sao?”, hắn thấp giọng hỏi.

“Ừ”, Tiểu Kỷ đau khổ lắc đầu, “Hai trăm hai mươi vạn”.

“Nàng thật sự đem cho hết sao?”, Dạ Kiếm Ly cười nhẹ, “Không giống với kiểu của nàng”.

“Hừ, huynh thật không có lương tâm, lúc đó ta nhờ cậy cô ta cứu huynh, cô ta đòi như vậy, ta dám từ chối sao hả?”.

Dạ Kiếm Ly phì cười, chậm rãi dẫn cô rời khỏi Tiêu phủ.

Lão Trương ho khan, Tiểu Liên ló ra sau một bàn tiệc, trong bộ dạng một cô gái xinh đẹp động lòng người.

“Ơ? Xong rồi hả?”, vẻ mặt Tiểu Liên như đưa đám, “Ta còn chưa được lên sân khấu mà”.

Lão Trương liếc Tiểu Liên một cái, nhẹ nhàng nói: “Đã làm phiền các vị rồi, tân lang bọn ta đã cướp xong, mời các vị tiếp tục”.

Vừa dứt lời, khẽ gật đầu chào, rồi lập tức xoay người bước ra ngoài.

Thiết Thành Long tức đến mức suýt chút nữa xì khói, tân lang bị cướp mất, vậy thì còn cái gì nữa mà tiếp tục…

Tiểu Liên chạy theo phía sau lão Trương, vội la lên: “Lão Đại nói, không cho chúng ta đi theo làm cái gì đó… Cái gì mà… A, đèn, bóng đèn[1]…”.

“Chúng ta không đi theo”. [@sieunhanu.wordpress.com]c3924j48g

“Vậy chúng ta đi đâu bây giờ?”.

“Hừm, chúng ta…”, lão Trương ngẩng đầu nhìn bầu trời, “Thời tiết hôm nay không tệ, đi tìm một ngọn núi…”.

… Mọi người đổ mồ hôi.

Thật sự muốn làm thổ phỉ sao?

* * *

Bên cạnh một chén trà nhỏ, Dạ Kiếm Ly đội một cái mũ có lưới che mặt, tao nhã vô cùng.

“Nước trà gì mà nhạt toẹt thế này, thật là khó uống”, Tiểu Kỷ bẹt miệng.

“Nàng ngâm trà không đúng cách, lại còn cằn nhằn gì ai?”.

“Ai nói, huynh còn chưa uống thử mà, huynh nếm thử coi, thật sự là do trà dở mà”.

“Vậy phải xem người ngồi bên cạnh mình là ai mới nói được trà có ngon không”, Dạ Kiếm Ly nhàn nhạt nhấp một ngụm, “Quả nhiên là rất khó uống”.

Tiểu Kỷ lúc đầu còn tưởng là Dạ Kiếm Ly đang nói móc cô, ngẩng đầu lên định cãi lại, chợt phát hiện ra bàn bên cạnh có một người dáng vẻ cao ráo nhìn rất quen, quen đến mức khiến người ta hận nghiến răng nghiến lợi.

“Không ngờ Dạ công tử lại là loại người cạnh khóe hèn hạ như vậy?”, Lộ Văn Phi vừa mở miệng đã không thể nghe lọt lỗ tai, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.

“Thúi quá”, Tiểu Kỷ đáp trả một câu: “Ngươi y chang như miếng đậu hủ thúi, bốc mùi sang đến tận bên này”.

Dạ Kiếm Ly phì cười một tiếng, suýt nữa phun trà ra đầy bàn, sắc mặt Lộ Văn Phi âm trầm, “Con gái con đứa như cô vĩnh viễn không học được lễ nghĩa liêm sỉ”.

“Lễ nghĩa liêm sỉ với ngươi làm gì?”, Tiểu Kỷ ngoáy ngoáy lỗ tai, “Ta bề bộn nhiều việc lắm a Tiểu Lộ Tử, bộ ngươi không thấy bọn ta đang ngọt ngào thế này hả, vậy mà ai đó cứ chường mặt mình ra quấy rối, nhìn thật là chướng mắt, thậm chí bị đánh mắng cũng không chịu cút đi chỗ khác, hình như cũng chẳng biết lễ nghĩa liêm sỉ là cái ôn gì”.

Lộ Văn Phi “rắc” một tiếng bóp nát chén trà, nước trà văng khắp nơi, lão chủ quán xót của vẻ mặt đau lòng.

“Này, Tiểu Lộ Tử, giấc mộng xuân thu của ta thực hiện được rồi”, Tiểu Kỷ đắc ý dựa vào vai Dạ Kiếm Ly, “Nhưng giấc mộng xuân thu của ngươi thì thật là thê thảm nha, có vẻ như đời này chẳng còn cơ hội nữa đâu”.

Chú thích:

[1] ý nói kẻ phá đám, quấy rầy người khác nói chuyện yêu đương

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+