Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyện Yêu Em Lần Nữa – Chương 05 – 06 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5

 

Buổi
sáng thứ hai chính là thời gian đau khổ nhất, nghĩ tới năm ngày tiếp theo đó
cũng thế này, tôi vô cùng khó chịu. Nhất là khi đồng hồ báo thức reo giật bên
tai, làm tôi nửa thức nửa tỉnh, thì trong đầu tôi lại xuất hiện hai giọng nói,
một giọng nhắc nhở tôi đứng lên ngay, không thì sẽ muộn giờ làm, một giọng khác
lại dụ dỗ tôi ngủ thêm chút nữa, rồi lại ngủ thêm chút nữa. Được nhắm mắt thật
là sung sướng nha! Tôi cứ tự nhủ ngủ thêm 5’ nữa thôi, 5’ nữa thôi sẽ dậy, nghe
theo giọng nói dụ dỗ kia, không chút kháng cự, lúc mở mắt ra thì đã bảy giờ
rưỡi.

 

Thảm
rồi thảm rồi, giờ làm việc của công ty là 8 giờ, nhiêu đây thời gian xem chừng
không đủ để chạy tới đó rồi.

 

Luật
lao động trong đơn vị của tôi nghiêm khắc đến nỗi làm ai ai cũng thấy bi phẫn,
công ty bên ngoài, nhân viên chỉ cần làm tốt việc của mình, đi trễ thì cùng lắm
là bị trợn mắt vài cái rồi cho qua. Còn công ty của tôi, muộn một giây cũng trừ
hết một trăm tệ vào lương tháng đó, còn bị ghi tên trên bảng báo cáo lỗi của
nhân viên, một tháng mấy ngày, để tiện trừ vào tiền lương. Hơn nữa còn có quy
định đi trễ ba lần là tính thành một lần bỏ bê công việc, ba lần bỏ bê công
việc thì bị trừ ba trăm tệ tiền thưởng, một năm mắc bốn lỗi bỏ bê công việc thì
công ty có quyền đơn phương giải trừ hợp đồng lao động.

 


đạo, mấy cái điều khoản thật vô cùng bá đạo. Nhưng không còn cách nào khác,
nhịn thì không nhục, chống là chết. Ông chủ của tôi thích nhất là câu nói này :
Giờ cô có muốn làm không? Không làm thì có người khác làm.

 

Hu
hu, người trong giang hồ cũng còn được đánh lại đao chém, chúng tôi ở thị
trường tài chính này lại tự nguyện đưa lưng cho người ta chém. Thật là bi thảm!

 

Tôi
nhanh chóng quyết định gọi cho An An, muốn nhờ cô ấy tạt ngang cho tôi đi ké.
An An là sư phụ của tôi, một đại mỹ nhân 27 tuổi, từ lúc cô có bạn trai hai
tháng trước, thì hầu như ngày nào cũng vác đôi mắt đen như cú tới công ty, mười
ngày đã hết tám ngày đi trễ, tôi ngày nào cũng phải gọi cô ấy dậy. May quá may
quá, hôm nay cô ấy không dậy trễ.

 

Tôi
vội vội vàng vàng chạy tới công ty, tới ba lô cũng chẳng dám đeo theo, trong
tay chỉ cầm một túi hồ sơ, giả bộ làm một nhân viên đi sớm, vụng trộm vào công
ty, trong đầu khẩn cầu trăm ngàn lần đừng có bị ông nội vụ Ứng Nhan bắt gặp.

 

Ứng
Nhan là quản lý nội vụ ở công ty chúng tôi, là kẻ người gặp người ghét. Tới
muộn môt giây bị phạt một trăm tệ chính là hình phạt do hắn đề ra, hắn còn
thường xuyên đi sớm, lượn vòng vòng ngoài đại sảnh, làm giám thị chấm điểm
người đi trễ.

 

Trừ
những nguyên nhân bên ngoài ai cũng biết, tôi còn ghét hắn vì hắn là huynh đệ
tốt của anh trai của Tiểu Thanh của Thôi Nam. Từ ngày chia tay Thôi Nam, hết
thảy những việc liên quan đến anh ta hay Tiểu Thanh của anh ta, tôi đều né thật
xa, hai người cực phẩm đó, chọc tới ai cũng chẳng hay ho gì. Nhưng mà tôi là do
Ứng Nhan giới thiệu vào làm, cho nên dù tôi không thích hắn, cũng không hề tham
gia vào những cuộc nói chuyện phê phán hắn trong công ty, tôi phải dùng tri ân
báo đáp tri ân nha.

 

Tôi
lặng lẽ lướt qua cô tiếp tân, không hề có người chú ý, khẽ liếc mắt sang bên
một cái, tôi biết cái thể chất xui xẻo của mình lại bắt đầu phát huy tác dụng.

 

Cuối
hành lang bên kia có một bóng người phong lưu tuấn tú, khóe miệng tươi cười,
mặt phấn hàm xuân, mắt đang nhìn về phía tôi.

 

Tôi
bi ai quét mắt ra khắp đại sảnh rộng lớn, liếc nhìn An An ở đằng sau cửa kính
phía xa, đại tỷ đáp trả tôi bằng ánh mắt lực bất tòng tâm, rồi vội quay đầu đi,
giả bộ như đang phải sao chép tài liệu.

 

Thiên
lý đâu rồi hả trời? Những tuần trước, một tuần tôi đánh điện gọi An An qua đón
hết cả năm lần, một lần cũng chẳng gặp phải Ứng Nhan, hôm nay là lần không đi
trễ vạn năm có một, thì hắn lại đứng đón đầu ngay sảnh là thế nào?!!

 

Hy
vọng hắn ta đã quẹt thẻ xong, tôi nắm chặt tư liệu trong tay, ôm tia hy vọng
cuối cùng, ngẩng đầu ưỡng ngực,Ứng Nhang dung đi qua trước mặt hắn.

 

“Lý
Nhị Nha, cô chưa quẹt thẻ.” Giọng Ứng Nhan vừa lúc vang lên.

 

Ding,
tôi nghe thấy âm thanh của hi vọng đang tan biến. Ai da da, đem hi vọng kí thác
lên cô nàng An An mỗi ngày phải thức nhờ tiếng chuông điện thoại gọi tới quả
nhiên là sai lầm.

 

Tôi
quay đầu, lễ phép mỉm cười, “Quản lý Ứng, thẻ của tôi để quên trong ngăn kéo,
tôi quẹt liền đây.”

 

Một
trăm tệ bỏ biển mất rồi! Coi như thua vài ván mạt chược đi. Nửa năm qua, tôi
chỉ đi muộn một lần, khoảng cách tới lúc bị đuổi việc vẫn còn rất xa.

 

Tôi
theo phía An An đang cầm thẻ trong tay, chạy về máy thu tiền chuẩn bị quẹt thẻ,
đang chuẩn bị chụp mông chạy lấy người thì Ứng Nhan lại mở miệng, lần này hắn
trưng ra khuôn mặt cậy già, vô cùng thâm thúy nói: “Tiểu Lý à, người trẻ tuổi
sống cuộc sống phong phú một chút cũng tốt, nhưng cũng đừng để ảnh hưởng tới
công việc.”

 

Cái
gì??? Tôi quay đầu khó hiểu, nhìn lão Ứng Nhan kia phá lệ cười đến ý vị thâm
trường, cái cặp mắt hoa đào thường ngày giờ híp thành đôi mắt hồ ly, một thân
mỹ nam hoàn hảo đã bị hắn lãng phí thành ông bác đáng khinh.

 

Không
chờ tới khi tôi hiểu, ánh mắt Ứng Nhan nhìn ở sau lưng tôi tự nhiên biến đổi
thần sắc, bộ dạng bác già đáng khinh biến mất, thay vào đó là bộ dạng thanh
niên tài tuấn phong độ. Tôi thấy thanh niên tài tuấn đi lên phía trước, vòng
qua tôi, nhiệt tình mở miệng: “Hồ tổng, cô tới rồi, về chuyện cải cách việc trừ
lương của nhân viên, tôi muốn thảo luận lại với cô một chút, khi nào thì cô rảnh?
Tôi đem văn bản qua cho cô.”

 

“Chào
Hồ tổng ạ.” Tôi lặng lẽ đem thẻ giấu vòng lòng bàn tay, quay đầu về phía tổng
giám đốc mỹ nữ chào hỏi.

 

Tổng
giám đốc của chúng tôi là một đại mỹ nhân, đại tiểu thư Hồ Thanh Thanh của tập
đoàn Thiên Thịnh, Thiên Thịnh phát triển tới ngày hôm nay đều là do một tay cô
ấy, so với anh của cô còn giỏi hơn. Mỹ nữ cường nhân điển hình đó nha, 27 tuổi
chưa kết hôn, nghe đồn là sau khi bạn trai bị người khác cướp mất thì cô ấy
không còn tin vào tình yêu nữa, dồn hết tâm trí vào sự nghiệp. Thời nay thật
hết chỗ nói, ngay cả phụ nữ xuất sắc thế mà cũng bị giựt bồ, đời đúng là chẳng
có đạo lý gì cả.

 

Hồ
Thanh Thanh bình thường công việc bộn bề, không hay qua bên này, chuyện bên này
phần lớn là do quản lý nội vụ Ứng Nhan và quản lý nghiệp vụ Thọ Phương Phương
quản. Ứng Nhan quản trong, Thọ Phương Phương quản ngoài, nam nội nữ ngoại, phối
hợp cực kì ăn ý.

 

[nam
nội nữ ngoại =)))))))))))))))]

 

Tổng
giám đốc mỹ nhân cười với tôi, vuốt vuốt cằm.

 

Mỹ
nhân đúng là mỹ nhân, ngay cả vẻ đánh giá cấp dưới mà cũng duyên dáng như thế,
tôi biết điều lùi qua một bên, nhường đường cho Hồ tổng với Ứng Nhan qua. Ứng
Nhan cùng Hồ Thanh Thanh đi qua, tuấn nam mỹ nữ, hợp lại càng thêm sống động

 

Tôi
nhẹ nhàng thở ra, về văn phòng, vừa vào cửa, liền cảm thấy bầu không khí hôm
nay có phần khác thường, mọi ánh mắt đều soi vào người tôi, tuy rằng hôm nay
tôi mặc đồ mới, đeo đồng hồ đẹp, nhưng biểu hiện như thế chẳng phải là quá phô
trương sao?

 

Tôi
hồ nghi đi tới trước bàn mình. Trong phút chốc, tôi rốt cục hiểu được những gì Ứng
Nhan nói, và tại sao đồng nghiệp lại nhìn tôi trừng trừng thế kia.

 

Đây
đây đây…đây là cái gì?

 

Một
bó hoa hồng to bự choáng hết nửa cái bàn của tôi, vô cùng rực rỡ làm tôi giận
run.

 

A
a a a a! Người sao hỏa tới rồi!

 

Chương 6

 

Hoa
hồng? Cư nhiên là hoa hồng sao?

 

Giấy
gói màu vàng ánh kim kết hợp với màu hoa đỏ vô cùng chói lóa, giương nanh múa
vuốt trước mắt tôi, cũng giống như người tặng hoa, chói mắt, tự cho mình là
đúng, tự quyết định mọi chuyện.

 

Tôi
tiện tay cầm lấy bó hoa, quay đầu nhìn qua bàn kế bên chỗ An An đang ngồi, đang
mang vẻ mặt mờ ám nhìn tôi. Nhìn đi, nhìn đi này! Có đẹp mặt không cơ chứ?! Bây
giờ tới việc làm của tôi mà cũng bị người khác sai khiến đấy?!

 

Đương
nhiên những lời này tôi chỉ dám nói ở trong lòng, cho tôi mượn mấy bao can đảm
tôi cũng chẳng dám nói ra ngoài miệng. Sư phụ An An người tuy nhỏ nhưng tánh
lại không nhỏ, mỗi ngày đều phô ra vẻ sư phụ tôi trước mặt mọi người, kì thật
cô ấy cũng biết tôi tôn cô ấy lên làm sư phụ thiệt luôn rồi. Tôi rất thích cô
ấy, mỗi ngày đều giúp cô ấy làm việc, trong công ty cô luôn là người vô tâm vô
tính, nhưng trừ cô ra còn ai dám nhận đồ đệ là tôi cơ chứ.

 

Quả
nhiên, gần giờ tan tầm buổi trưa, An An sau khi lãng phí thời gian để lên mạng
thì tay chân bắt đầu luống cuống, sai phái tôi loạn cả lên, lúc thì đóng dấu,
lúc thì bắt tôi ngồi lỳ với máy photocopy.

 

Tới
lần thứ 9 tôi chạy lại máy photocopy thì thấy bên ngoài cửa kính, Ứng Nhan đang
cúi người, gật đầu đi tới chỗ này, bên cạnh là Hồ tổng mỹ mạo của chúng tôi.

 

Hồ
tổng bình thường rất ít khi ở công ty, mà cho dù có ở công ty vẫn rất rất ít
khi ghé ngang bộ phận của chúng tôi, bình thường đều do cặp phụ tá đắc lực: nội
vụ Ứng Nhan và nghiệp vụ Thọ Phương Phương lo hết. Hiện tại, thấy cô ấy tới đây,
có thể là có việc muốn thông báo, cũng có thể là đi thị sát tình hình công ty.

 

Trong
chốc lát, nhiệt tình làm việc của mọi người dâng cao chưa từng có, ai cũng sống
chết làm việc, khí thế ngất trời, tất cả đều cúi đầu, nhìn văn kiện không chớp
mắt. Tôi cứ như con hạc trong bầy gà, đứng ngơ ngác bên máy photocopy.

 

Tôi
vội vàng tăng tốc độ photo của máy, giám đốc tới thăm thì dù không bận cũng
phải giả như đang bận. Nhưng mà tài liệu An An giao cho tôi photo rõ nhiều,
không đợi tôi photo xong thì hai người kia đã bước vào tới cửa.

 

“Quản
lý Ứng, anh buổi trưa có việc thì cũng không cần phải đi theo tôi đâu, tôi xem
xét bộ phận này một lát rồi lại trở về bất động sản bên kia của Thiên Thịnh.”
Tổng giám đốc mỹ nữ căn dặn Ứng Nhan, rồi thướt tha yêu kiều rảo bước đến bộ
phận chúng tôi.

 

“Không
đâu, tôi không vội đâu ạ, buổi chiều cũng không có việc gì nhiều, đúng lúc tôi
có chuyện tìm Tiểu Lý, cứ đi chung đi.” Ánh mắt Ứng Nhan liếc qua hàng người
đang ngồi, dừng lại ở người duy nhất đang đứng là tôi, thuận miệng nói.

 

Tìm
tôi, việc gì? Chẳng lẽ là chuyện đi muộn ban sáng? Trong lòng tôi bất an nhẩm
nhẩm nghĩ, bị Ứng Nhan tìm, đại khái không bị trừ lương thì cũng là bị giáo dục
phê bình. Tôi mặt không chút thay đổi, vuốt vuốt tai, cúi đầu, cầm xấp hóa đơn
trong tay chia ra làm hai, xốc lại cho ngay ngắn.

 

Tiếng
bước chân Hồ Thanh Thanh tiến về phía tôi bên này, tôi dù đang trưng ra biểu
hiện làm việc chăm chỉ cũng phải dẹp sang bên để vấn an tổng giám đốc, tôi nghe
thấy giọng Ứng Nhan ở phía sau nghiêm khắc vang lên. “Tiểu Lý, chỗ này sao lại
thế? Đóng dấu sao lại loạn xà ngầu vậy hả? Bên kia là chỗ đựng giấy bỏ, sao
giấy bỏ lại vương vãi đầy đất thế kia?”

 

Tôi
ngây cả người, nhất thời không biết nói gì. Cái máy photocopy này là cả phòng
kế toán xài chung, cách chỗ tôi ngồi rất xa, lại không có người phụ trách quản
lý riêng, bình thường ai muốn photo đều tự động lết qua mà làm, hai mươi mấy
người trong đây đều dùng nó, suốt ngày nó đều làm việc không ngừng nghỉ, mọi
người dùng xong đều cất bước bỏ đi, đâu có ai thèm quan tâm tới việc giấy bỏ đâu.
 

 

Tuy
rằng mọi người làm, nhưng mà đúng lúc này tôi lại là người đang dùng, tôi nhận
mệnh buông tài liệu trong tay, đi lượm giấy bỏ trên đất.

 

“Nhiều
người cùng dùng một cái máy photocopy, không có ai quản lý, giữ cho sạch sẽ cũng
khó khăn mà.” Lời mỹ nữ Hồ tổng nhẹ nhàng vang lên giống như mưa rào trên sa
mạc. Hồ tổng à, cô không chỉ mỹ mạo, mà ánh mắt cũng sáng trong như tuyết nha.
Tôi dùng ánh mắt cảm động nhìn Hồ tổng.

 

“Nếu
Hồ tổng đã nói như vậy, thì Tiểu Lý, máy photocopy này từ nay về sau do cô quản
lý, nếu ai photo xong mà không dọn, cô phải giám sát bọn họ dọn cho sạch sẽ.”

 

Ứng
lão đại ơi là Ứng lão đại, cái văn bản cần người quản lý máy photo trước kia do
chính anh bác bỏ, nói là muốn tiết kiệm nhân lực, mọi người tự đi photo, sao
chớp mắt lại đổ họa lên đầu tôi thế này?!!!

 


đây tôi nhỏ tuổi nhất, vào làm trễ nhất, nếu không có An An đại tỷ chiếu cố
tôi, thì hẳn tôi đã bị người ta chà đạp như cát biển rồi. Muốn tôi làm giám
sát? Chẳng khác nào bắt tôi mỗi ngày đều phải chạy đi dọn dẹp giấy bỏ?!

 

Mặc
dù trên mạng tôi có khí chất nữ vương như thế, nhưng trong công ty tôi lại là
người có hoản cảnh khốn cùng điển hình, như mẹ tôi đã từng nói, người mới luôn
phải ăn chút khí nuốt chút khổ*. Huống chi lần này lại là Ứng Nhan, kẻ người
người đều ghét trong công ty.

 

[ăn
chút khí nuốt chút khổ: gặp khó khăn]

 

Tôi
bất mãn, tôi phẫn uất, nhưng tôi chẳng làm gì được cả. Tôi cúi người nói: “Vâng,
em sẽ gắng làm tốt ạ, thưa Quản lý Ứng.”

 

Cái
tên Ứng Nhan này, không phải là nhớ thương gì tôi đó chứ, không chừng hôm nay
nói tôi đi trễ, trừ đi một trăm, hôm sau lại đi bới vết tìm sâu, trừ tôi thêm
một trăm nữa.

 

Nha
Nha tôi đây không lấy lòng quân tử cao ba thước mà so với dạ tiểu nhân, không
thèm chấp nhặt hắn ta, tôi nhăn mặt nhăn mũi, xoay đầu lại lượm giấy A4 photo
hỏng lên. NND, sao nhiều thế này chứ!

 

[NND
: câu chửi thề viết tắt của Trung Quốc.]

 

Hai
mươi bốn người phòng kế toán chúng tôi càng làm càng hăng, bốn bề lặng ngắt,
chỉ nghe thấy tiếng lật giấy loạt xoạt, tiếng đóng dấu lộc cộc.

 

Lúc
mấu chốt, vẫn là sư phụ tôi tốt nhất. Khi tôi đang giữ giấy trong tay, chật vật
dọn dẹp thì An An vội vàng bước tới giúp, quét dọn, phụ tôi chuyển giấy.

 

Sau
đó cô ấy còn tốt bụng in ra một tờ giấy, trên đó đề “Yêu cầu giữ nơi này sạch
sẽ, quăng giấy lung tung, một lần phạt năm mươi tệ.” Rồi vội vàng lôi tôi ra
cửa, đến bên Ứng Nhan đang đứng cạnh Hồ tổng chuẩn bị đi. “Quản lý Ứng, anh xem
dán cái này bên cạnh máy photocopy có phải càng có lợi cho việc giữ vệ sinh
ngăn nắp không?”

Ứng
Nhan liếc qua tờ ghi lệ phạt tiền, sắc mặt vui mừng, liên tục gật đầu, “Không
sai không sai, trách nhiệm rất rõ ràng, thưởng phạt rất công minh, đi dán cái
này lên đi.”

 

Suy
nghĩ của An An tôi hiểu, cô ấy chính là muốn có những lời này của Ứng Nhan.

 

Trở
lại phòng kế toán, toàn phòng đang thở phào sau một trận lâm nguy, những người
ban nãy vùi đầu làm việc giờ ngả ra ghế thư thái. Tiểu Vương lên mạng, Tiểu
Trương chat chit, Tiểu Lệ sơn móng tay, một cảnh tượng vô cùng hài hòa.

 

An
An không nói tiếng nào, chạy về chỗ mình tìm cuộn băng keo, lại chạy đến chỗ
máy photocopy dán cái thông báo lên, gây ra tiếng động rất lớn.

 

Tiểu
Vương tò mò đi qua, ngó tờ giấy, kinh hãi: “Phạt tiền? Sao lại phạt tiền thế
này?”

 

An
An quay đầu lại, nghiêm trang trả lời: “Quản lý Ứng nói, về sau ai photo mà
không dọn dẹp, khiến Nhị Nha phải đi dọn, thì căn theo tiêu chuẩn này mà phạt
tiền. Mấy người cũng nên chú ý một chút, bị trừ tiền rồi thì cũng đừng có đổ
thừa Nhị Nha.”

 

“An
An đại tỷ à, em yêu chị quá đi, chị thật là thần thông quảng đại đó mà.” An An đi
đến, tôi lớn tiếng ca ngợi cô ấy nhiệt thành, kèm thêm ánh mắt tràn ngập tình ý.

 

“Nếu
ngay cả đồ đệ mình cũng không chiếu cố được thì thân chị làm sao đáng là sư
phụ.” An An đắc ý cười, nhưng lại ngay lập tức lấy ra xấp giấy dày. “Nè, đây là
danh sách buổi chiều nhất định phải giao, cô giữa trưa tăng ca làm giúp chị đi,
chị mệt lắm, giờ cho chị nghỉ một lát, trưa còn phải đi ăn cơm nữa.”

 

Nhìn
cái vẻ mặt xuân phong tình tứ của An An kìa, nói là nghỉ ngơi, thế mà lại cầm
cái gương nhỏ lên, soi trái soi phải, trang điểm, thế này chẳng phải là buổi
trưa đi ăn cơm với tình lang sao?

 

Này
này, một buổi trưa có thể làm hết nhiêu đây sao? Tôi nhìn cái đống giấy lớn đó,
giọng run run: “Sư phụ, chị đối em tốt dễ sợ luôn.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+