Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyện Yêu Em Lần Nữa – Chương 21 – 22 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

[Lý
Nhị Nha sẽ chuyển sang xưng “em” gọi “anh” nhé, ngọt ngào rồi mà.:D]

 

Trận
bệnh này tới như bão mà đi cũng nhanh như gió, ở bệnh viện truyền toàn nước
biển, tinh thần tôi sảng khoái lên nhiều, thấy mình khỏe hơn nửa rồi.

 

Nhưng
Trình Gia Gia vẫn không yên lòng, chạy ra ngoài hỏi thăm y tá trực ban, y tá
nói một tràng từ ngữ chuyên môn, gì mà rối loạn tiêu hóa làm thể chất yếu đi,
rồi gì mà thành bao tử bị ăn mòn quá nhiều, vân vân và vê vê, tôi nằm trong
phòng bệnh nghe mà như lọt vào ma trận, chẳng hiểu gì, Trình Gia Gia ở ngoài
phỏng chừng cũng không hơn tôi là mấy, nhưng theo giọng điệu vui vẻ của y tá,
chúng tôi đều rõ ràng một chuyện, truyền nước biển nhiều thế rồi, giờ tôi ra
viện về nhà cũng không sao.

 

Dọn
dẹp bệnh án, điện thoại di động vào túi, tôi kiểm tra lại tất cả lần nữa, chuẩn
bị rời cái giường bệnh này. Trình Gia Gia vừa đi hỏi y tá trở vào, thấy tôi
ngồi dậy, đi vài bước tới, hai tay dang ra đặt lên vai tôi. Này, tôi thấy máu
đang dồn lên mặt mình, tuy rằng vừa rồi tôi bệnh, bất đắc dĩ nên mới cho anh ôm
qua ôm lại, nhưng giờ tôi khỏe rồi, mà anh vẫn cứ ôm ấp tôi như gấu bông thế,
tôi được quen nha.

 

Tôi
xấu hổ đẩy Trình Gia Gia ra, ôm đầu cự tuyệt: “Anh không cần đỡ đâu, em tự đi
được.”

 

Trình
Gia Gia không thèm để ý tới lời tôi, quyết đoán kéo tôi, nửa ôm nửa nâng, đỡ
tôi xuống giường: “Em khách khí cái gì, bị bệnh mà còn cố chấp chịu đựng nữa.”

 


nó chứ, ai thèm khách khí với anh, người ta là thẹn thùng, thẹn thùng đấy có
biết không? Tôi ho hai tiếng, xoay xoay người: “Không khách khí, không khách
khí. Em thực tình là khỏe hơn nhiều rồi.”

 

Trình
Gia Gia lại giả như không nghe thấy, một bên cầm túi của tôi, một bên nắm chặt
eo tôi, còn đem hai tay tôi đặt lên hông anh: “Người bệnh là nhất, bên ngoài
đang lạnh, em dựa vào người anh nhanh đi.”

 

Vóc
dáng Trình Gia Gia rất cao, tôi cao 1m67, thế mà khi anh ôm tôi, vẫn cúi xuống
nhìn như đà điểu, tôi đoán anh phải cao vượt 1m8 ấy chứ.

 

Tay
anh thân mật vòng qua eo tôi, dùng sức kéo tôi tựa vào người anh, đột nhiên
thân mật với anh như thế, tôi thấy mình thật đúng là nai con may mắn, may mà
tôi là sân bay, không phải cup C khủng hoảng như của An An và Thọ Phương Phương,
nếu thế thì lúc này ngực tôi hoàn toàn dán vào ngực anh rồi. Ra khỏi cửa lớn
của bệnh viện, một luồng khí lạnh xộc tới, tôi hắt hơi, cánh tay Trình Gia Gia
chợt siết chặt hơn, căng thẳng, nhờ thế mà sân bay may mắn của tôi cũng ép sát
vào tay anh.

 

Tôi
giật mình, cúi đầu liếc nhìn xuống ngực, trứng chần nước sôi nho nhỏ của tôi
đang ép chặt vào vùng ngực rắn chắc của anh, khoảng cách này hình như quá thân
mật rồi, đỡ người có cần dùng sức đến thế đâu.

 

Tôi
do dự nghi ngờ, cái tên gia hỏa này có phải lại đang ăn đậu hủ của tôi hay
không vậy, tư thế này là tạo hình kinh điển của mấy cặp yêu đương cuồng nhiệt
đó nha. Tôi không được tự nhiên, xoay trái xoay phải, rụt khỏi anh một tí.

 

“Đừng
nhúc nhích, nhúc nhích tới lui trúng gió lại bệnh nữa đấy.” Trình Gia Gia mở
miệng, vẻ mặt trang nghiêm chăm chú. Tôi ngẩn người, trong lòng đập đi  cái suy nghĩ sỗ sàng kia, aii, là tôi nghĩ
nhiều, Trình Gia Gia có thể là đang ôm tôi, nhưng mà nhân cách người ta luôn
luôn đứng đắn, chỉ có tôi là nghĩ bậy, muốn có chuyện xằng. =))

 

Tôi
nhìn Trình Gia Gia trước mắt, mặt mũi mê người, vòm ngực mê người, nam sắc
quyến rũ nhường này, mà đi ăn đậu hủ non chưa chín là tôi đây sao, tôi rốt cục
cũng dẹp đi nghi ngờ về đậu hủ, ngoan ngoãn không cựa quậy trong lòng anh nữa.

 

Trình
Gia Gia cặp tôi đi tới chỗ gọi xe, còn mở cửa xe cho tôi, nhét tôi vào ghế sau,
lúc anh đóng cửa , tôi loáng thoáng nghe thấy anh nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:
“Sao lại nhỏ vậy chứ!”=)))

 

Tôi
vốn không để ý, nhưng ngày hôm sau chứng kiến anh đi mua đồ ăn sáng mà còn mang
về đu đủ với sữa, tôi mới tỉnh ngộ, anh chê tôi nhỏ thật á!? =”=

 

Tôi
sôi máu, sao anh có thể vô sỉ như thế hả, ăn đậu hủ của tôi không nói, còn ghét
bộ ngực nhỏ của tôi, phải biết sân bay cũng có tôn nghiêm của sân bay chứ!
>w<

 


tôn nghiêm của sân bay, tôi quyết định phải phản kháng mạnh mẽ hành vi bất
lương của Trình Gia Gia.

 

Kịch
sau giờ ăn trưa:

 

“Nha
Nha, qua đây ăn đu đủ.”

 

“Em
ghét ăn đu đủ.”

 

Trình
Gia Gia một mình làm thịt nguyên trái đu đủ. =))

 

Kịch
sau giờ cơm chiều:

 

“Nha
Nha, bụng em tốt rồi thì tối tối uống một hộp sữa nhé.”

 

“Trực
tràng em không tốt, uống sữa vào sẽ bị tiêu chảy.”

 

Trình
Gia Gia một người uống hết hai chai sữa. =))

 

Tôi
duy trì tinh thần kháng chiến được nửa ngày, tới khi đèn lên, đêm xuống, thời
gian thiên đường để chat đến, thì tôi nghe tiếng tít tít phát ra từ laptop của Trình
Gia Gia, thấy anh rút dây mạng máy bàn cắm vào lap, tôi rốt cục ruồng bỏ sân
bay, cẩn thận mở miệng: “Em muốn dùng máy vi tính, Ứng Nhan giao em viết một
bản báo cáo, mà em còn chưa viết xong.”

 

Ứng
lão đại, tha cho tôi, lôi anh ra chỉ làm cái cớ thôi!

 

Trên
salon, Trình Gia Gia ngẩng lên từ laptop, giọng dịu dàng săn sóc, nhỏ nhẹ nói
với tôi: “Muộn rồi, em còn chưa khỏe hẳn, đừng nóng nảy, nghỉ ngơi cho khỏe
trước cái đã.”

 

Tôi
chau mày lo lắng, mặt trĩu tâm sự: “Không được đâu, ngày mốt ổng cần rồi, một
ngày một đêm em làm không kịp.”

 

Trình
Gia Gia nhẹ nhàng bâng quơ, nói một câu giật gân: “Để nó tự viết đi, nó đang
online nè, để anh nói nó một tiếng.”

 

Tôi
kinh hoàng mà mặt vẫn như không: “Không cần, không cần nói đâu, mai em viết!”

 

Trình
Gia Gia cúi đầu nghĩ nghĩ, tay lộp cộp gõ phím: “Không được, anh thấy cũng nên
nói cho nó biết, để nó tự viết, ngày mai em còn phải nghỉ ngơi.”

 

Tôi
vô cùng hoảng sợ, từ trên ghế lao thẳng xuống sofa, nắm chặt lấy tay Trình Gia
Gia: “Không cần gửi mà!” T__T

 

Trình
Gia Gia buông lap ra, cầm lấy bàn tay tôi vừa chụp tới, giọng nói mang theo ý
cười từ trên đầu tôi truyền xuống: “Không cần gửi cái gì?”

 

Tôi
trợn mắt há mồm không biết nói gì, trên màn hình đang mở một file word, đề mục
: Hậu phí tổn của hạng mục Tân Giang Linh Phong.

 

Cái
tên chết giẫm này chẳng hề chat, QQ cũng đang ở chế độ ẩn!!!

 

Tôi
tức giận nhìn chằm chằm con chim cánh cụt chớp tắt kia, bà nó chứ, lại bị lừa
nữa rồi.

 

Trong
nháy mắt con chim cánh cụt làm tôi nhớ đến Thiện Giải Nhân Y, a, đây là diễn
đàn của QQ mà!

 

Ây
da, thật là cơ hội tốt đó mà, tôi mừng thầm, phát hiện này làm tôi quên mất câu
đùa của Trình Gia Gia, chuyên tâm nghĩ tới khả năng nhìn trộm diễn đàn.

 

“Không
cần gửi cái gì?” Trình Gia Gia lặp lại lần nữa.

 

Giọng
nói này sao lại gần như vậy? Tôi từ trong tưởng tượng giật mình tỉnh lại, phát
hiện khoảng cách hiện giờ giữa mình và Trình Gia Gia đang rất nguy hiểm. Tự lúc
nào bờ môi anh đã quang minh chính đại ghé vào tai tôi, tay anh ngông nghênh ôm
eo tôi, còn nữa, hai quả trứng chần nước sôi nho nhỏ của tôi cũng chực chờ nguy
cơ ép vào ngực anh.  >o<

 

Chương 22

 

Phát
hiện này không phải nhỏ nha, tôi lung tung chống tay muốn đứng dậy, đầu lại
đụng phải cằm của Trình Gia Gia, đau tới nhe răng nhếch miệng, nước mắt cũng
chảy ra rồi, cằm anh sao mà cứng thế!

 

Tôi
lại chậm chạp quá mức, không nhìn thấy vẻ mặt Trình Gia Gia so với tôi còn cổ
quái hơn, thống khổ hơn, anh bắt lấy tay trái của tôi, giọng cũng thay đổi:
“Nha Nha!”

 

Tôi
có cảm giác là lạ, tay tôi đang chống lên vật gì nhỉ? Một thứ mềm nhũn trong
lòng bàn tay tôi nóng hôi hổi, chậm rãi dựng lên, tôi cúi đầu, vừa nhìn thấy
liền hóa đá, tay tôi, tay trái của tôi…đang dùng lực chống trên tiểu Gia Gia
nhà anh! =.=

 

“Xin
lỗi, xin lỗi, em không có cố ý, anh không sao chứ?” Vô cùng dọa người nha, tôi
mau chóng thu tay về, bắt đầu nói bừa.

 

Tôi
vừa thốt lên xong, vẻ mặt đau xót của Trình Gia Gia liền phì cười một tiếng,
còn hỏi lại tôi: “Em không phải cố ý à? Ây da, nếu có vấn đề gì đó thì phải làm
sao bây giờ?”

 

Lời
nói của Trình Gia Gia làm tôi càng thêm xấu hổ, hừ, anh mới là cố ý đấy!

 

Tôi
loẹt xoẹt lùi lại ba bước, thẳng hướng phòng vệ sinh mà chạy: “Ây, bụng em khó
chịu quá!”

 

Ngồi
xổm xuống bồn cầu nhà vệ sinh, tôi không ngừng tự an ủi, việc này không thể
trách tôi, tôi đâu có cố ý, hơn nữa, việc này ngọn nguồn đều do anh không biết
phân biệt thời gian mà phóng điện tùm lum đó chứ, khuya thế này, cô nam quả nữ
chung phòng, lại còn điện cao thế phóng ầm ầm, tôi có thể không bối rối sao, ai
bảo anh ăn đậu hủ của tôi làm gì.

 

Nghĩ
đến đó, tôi lại bắt đầu âu sầu, hôm qua từ bệnh viện về đã là ba giờ đêm, Trình
Gia Gia kiên quyết không đi, tuyên bố không thể để một người vừa được truyền
nước biển ở bệnh viện nằm nhà một mình, còn vô cùng đứng đắn đem hẳn một cái
giường trải chăn nệm đầy đủ tới đặt trong phòng khách nhà tôi, cạnh cái sofa
nhỏ, anh nghiêm nghị vạch ra hình tượng tự biết hạn chế, khiến cho những suy
nghĩ đen tối của tôi về chuyện nam nữ trở nên vô cùng dơ bẩn so với phẩm cách
cao thượng muốn chăm sóc người bệnh của anh. =.=”

 

Ngày
hôm qua hẳn nhiên là có sự kiện khó khăn ngoài ý muốn, nhưng hôm nay tôi đã
tung tăng đi lại bình thường rồi mà anh thì một chút xíu biểu hiện sẽ rời đi
cũng không có. Tôi lại nghĩ xem bên dưới vẻ chân thật nghiêm trang bên ngoài
của anh là gì, rồi rất không yên đưa ra kết luận, xét theo hành động của anh
bây giờ, trăm phần trăm là đêm nay còn muốn ở nhà tôi. >o<

 

Điều
này khiến tôi do dự mất ba giây đồng hồ. Cho anh ở lại sao? Không cho anh ở lại
sao? Đó chính là vấn đề! Một mỹ nam Trình Gia Gia hấp dẫn như thế, được lọt vào
mắt xanh của anh, được anh muốn cùng nhau trải qua đêm đẹp, phán đoán này vô
cùng thỏa mãn lòng hư vinh của tôi, tận sâu trong lòng tôi vì thế mà hưng phấn
một trận. Nhưng xét tới việc tên Trình Gia Gia này có khả năng phóng điện quá
mạnh mẽ, mà lại thêm thói xấu là không có việc gì cũng phóng điện lung tung,
tôi tự mình hiểu rằng chuyện này rất không được, tôi có khả năng sẽ không giữ
được phòng tuyến của mình. Ba giây đồng hồ sau, tôi cắn răng bỏ những thứ mình
yêu thích, nhắn gấp cái tin cho Tiểu Mĩ: “Lên lầu bốn gấp!”

 

Tiểu
Mĩ thường xuyên tới nhà tôi ngủ, tôi xem phim kinh dị ban đêm cũng đường gọi cô
ấy lên gấp thế này. Tiểu Mĩ cũng hay nhắn những tin thế này cho tôi, những lúc
lên nhà lại thủ thỉ cả đêm với tôi về việc hẹn hò với anh đẹp trai này nọ, còn
có, nếu cô ấy ra ngoài “cuồng hoan” cả đêm thì sẽ nói với cha mẹ là sang nhà
tôi ngủ. Nhưng cái loại tình huống này là lần đầu tiên, gọi cô ấy tới nhà để
phòng ngừa tình yêu trai gái nhộn nhạo của tôi không thể kiềm chế được.

 

Tin
nhắn vừa mới gửi đi có một phút đồng hồ, giọng Tiểu Mĩ đã vang lên từ phòng
khách: “Ai da, Gia Gia ca ca, anh cũng ở đây á?”

 

Nha
đầu kia, đúng là háo sắc, thấy trai đẹp là miệng lưỡi cứ như thoa mật, tôi
trong phòng vệ sinh bất bình ngồi nghe Tiểu Mĩ hỉ hả theo sát Trình Gia Gia nói
chuyện, nói tràng giang đại hải một hồi cũng chẳng có lấy một câu “Nha Nha ở
đâu thế?” nữa.

 

Tiểu
Mĩ với Trình Gia Gia nói chuyện thật vui, tôi đực mặt ra, có ngoại tình thì
cũng đừng trắng trợn ngay trong nhà vợ người ta thế chứ, tuy Trình Gia Gia chưa
phải của tôi, nhưng tôi thừa nhận là tôi lòng dạ hẹo hòi! Đối với kẻ từng có
kinh nghiệm bị đá như tôi, yêu đương là phải hóa thành Hỏa Nhãn Kim Tinh, dò
xét từng li từng tí, diệt mầm mống ngoại tình từ trong trứng nước cơ! Tôi giả
bộ giật nước, rửa tay, thản nhiên đi ra ngoài.

 

Tiểu
Mĩ với Trình Gia Gia đang ngồi gần bàn vi tính, châu đầu lại xem gì đó, Tiểu Mĩ
tựa vào bàn cười không ngớt miệng, Trình Gia Gia hai tay ôm ngực đứng bên cạnh,
thú vị nhìn cô ấy. Tôi có cảm giác cảnh này hơi bị chướng mắt, không, là vô
cùng chướng mắt, chướng muốn nổ con mắt luôn! >”<

 

Tiểu
Mĩ vô tâm vô tư cười, quay đầu lại nhìn thấy tôi, cật lực ngoắc tôi lại: “Nha
Nha, lại xem cái này đi, mau lên, mắc cười lắm.”

 

“Em
không thích xem trò cười.” Tôi nghiến răng nghiến lợi nói, Tiểu Mĩ chết tiệt
kia, hai mươi mấy năm quen biết, nếu cả giọng không kiên nhẫn của em mà chị
cũng không hiểu, thì chúng ta có thể tuyệt giao!

 

Tiểu
Mĩ quả không phụ tôi, nghe ra được tâm trạng tôi không tốt, nhưng mà cô ấy
chẳng chút mảy may quan tâm, vẫn dựa vào bàn, không quay đầu lại, nói: “Nha
Nha, sao lại nóng tính thế… Hạ nhiệt, hạ nhiệt đi, lại nhìn cái này này, xem em
kìa, thở không thông luôn kìa.”

 

Buồn
cười cái đầu chị, chị mới thở không thông á, chỉ biết ngây ngô cười thôi, tôi
oán hận nghĩ, nhưng Trình Gia Gia đã đi tới, vẻ mặt băn khoăn: “Nha Nha, sao
lại vào lâu như thế? Bụng lại không thoải mái à?”

 

Tôi
lắc lầu, rầu rĩ ngồi xuống sofa, lấy một quả táo chuẩn bị cắn, Tiểu Mĩ bên kia
xem xong rồi, cũng hì hì đi tới, đặt mông ngồi xuống cạnh tôi, nhìn thấy trên
bàn có đu đủ, miệng cười cười.

 

“Nha
Nha, ăn táo làm gì, ăn đu đủ đi, em rất cần phải ăn đu đủ nha.” Cái bà ngốc
Tiểu Mĩ này còn gắng hếch ngực lên, tuy rằng không phải cup C như An An, nhưng
vẫn có đường cong rõ ràng.

 

Ngực
nhỏ thì làm sao, ngực nhỏ thì có làm sao hả?? Tôi không có treo hai quả bóng
hơi trước ngực đấy, vòng hai với vòng một của tôi xấp xỉ như nhau đấy, thì sao
hả? Tôi hận Tiểu Mĩ, tôi hận Trình Gia Gia, tôi hận đu đủ!!! >”””””<

 

Tôi
chìm vào nỗi thống hận về kế hoạch đu đủ của Trình Gia Gia, cho đến tận khi anh
đi rồi, tôi vẫn còn trùm mền kín mít, chưa thể hồi phục lại sau khi bị đu đủ đả
kích.

 

Lên
giường nằm, đọc xong tiểu thuyết, tôi lại lên diễn đàn, thấy ava Thiện Giải
Nhân Y vẫn màu xám như cũ, gần đây cậu ấy cực kì ít lên mạng, chắc là dành thời
gian ở cạnh bạn gái rồi, tôi nhớ vừa rồi Trình Gia Gia cũng vào diễn đàn, khẽ
thở dài một tiếng: “Trình Gia Gia sao có thể là Thiện Giải Nhân Y chứ, làm gì
có chuyện trùng hợp vậy.”

 

Trên
diễn đàn, Một Đêm Mười Lần đang say mê nói chuyện về lần offline gặp mặt hôm
trước, vô cùng nhiệt tình hồ hởi, còn kể có một cô gái vừa tới đã ôm chầm lấy
người nọ, nói rằng đó là bạn học thất lạc rất lâu rồi.

 

Trong
lòng tôi khẽ ding một tiếng, hay là, chúng ta lần tới cùng gặp mặt nhau đi…

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+