Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyện Yêu Em Lần Nữa – Chương 47 – 48 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 47

 

Tôi
vô cùng hổ thẹn, lúc tình cảm của An An đại tỷ gặp khó khăn, tôi chỉ bồi cô ấy
được có một tháng, sau đó lại vội lo chuyện của mình mà không quan tâm cô ấy
thế nào, nửa tháng gần đây hình như cô ấy cũng rất vội, ở nhà ăn cũng ít khi
nhìn thấy.

 

An
An đại tỷ thần sắc vô cùng không tệ, bày ra giọng phô phang trước kia như thể
đã hoàn toàn vượt qua thương tổn tình cảm, cô ấy đi tới vỗ vai tôi: “Tìm chị có
việc gì không, có phải là để bạn trai cô mời chị ăn cơm không đó?”

 

An
An thật là lợi hại, một câu trúng đích, đánh ngay chỗ hiểm, tin giật gân Thôi
Nam nói không khiến tôi khóc, khi Trình Gia Gia thẳng thắn tự thú tôi cũng
không khóc, thậm chí cả một ngày hôm nay tôi đều lên tinh thần gấp trăm lần
hăng hái sống, hiện giờ cô ấy chỉ nói một câu như thế, lòng tôi đau xót, trong
mắt thế mà lại dâng lên một cảm giác nóng hổi đáng xấu hổ…

 

Tôi
trừng mắt, cảm giác nóng hổi đã không còn, tôi kéo vai An An qua: “Bạn trai cái
gì mà bạn trai chứ, vứt hết qua một bên đi, sư phụ cho em dựa vào tí.”

 

An
An đẩy cái đầu đang nghiêng qua của tôi: “Rốt cục có chuyện gì, nói mau, sư phụ
cô vội lắm, tối còn có hẹn với người ta nữa.”

 

Khó
trách gần đây không thấy bóng lão An, hóa ra là có mùa xuân thứ hai. Tôi ai oán
nhìn cô ấy: “Sư phụ, sao chị cao tay quá vậy hử, xuân đến xuân đi, em còn chưa
bao giờ gặp chị vắng vẻ được một tháng. Thế mà đồ nhi hàng ế nhiều năm của chị,
vất vả lắm mới tìm được một tên, thế mà hắn lại có ý đồ riêng.”

 

“Hóa
ra là thất tình.” An An bừng tỉnh hiểu ra, cô ấy làm một điệu thủ thế với tôi,
sau đó nhanh nhẹn lấy điện thoại ra bắt đầu bấm số, lúc chờ điện thoại reo cô
ấy vỗ ngực thật trượng nghĩa, nói với tôi: “Chị đây hoãn hẹn tối, khuya nay đi
với cô.”

 

An
An, chị đúng là Lôi Phong* sống thời đại mới, tôi cảm động muốn rớt nước mắt
nhìn cô ấy, mưa rơi đúng hạn nha, tôi bây giờ rất cần chuyên gia tình yêu An An
chỉ điểm nha.

 

[Lôi
Phong: là một chiến sĩ giải phóng quân Trung Quốc hết lòng phục vụ Đảng, phục
vụ nhân dân, sống vô cùng giản dị.]

 

An
An ba xạo một hồi đã khuất phục được bạn trai cô ấy, quay đầu chụp mạnh lấy vai
tôi: “Không có gì đâu, không phải cũng chỉ là bạn trai thôi sao, chung thân đại
sự của cô cứ đổ lên người chị là được. Đi, chúng ta đi ăn cơm trước, vừa ăn vừa
nói.”

 

An
An hung hăng kéo tôi ra khỏi văn phòng, đi qua cửa sổ thì tôi không khỏi liếc
mắt ra ngoài một cái, sắc trời đã tối, bên đường đối diện, chiếc xe kia vẫn
chết ở đấy chẳng hề nhúc nhích.

 

Tôi
đây chỉ mới tắt đèn trong văn phòng, còn đang khóa cửa thì di động leng keng
reo chuông báo tin nhắn, cái tay khóa cửa của tôi không chút tiền đồ mà ngừng
phắt lại.

 

An
An nhìn tôi thở dài, lại chẳng nói gì.

 

Mặc
già của tôi đỏ lên, không lấy di động ra, trực tiếp khóa túi lại, tiến lên
khoác lấy cánh tay An An: “Đi thôi, chúng ta đi đâu đó ăn cơm.”

 

Đứa
cao lớn tôi đây kề vào An An nhỏ nhắn xinh xắn như chim nhỏ nép vào người, đi theo
cô ấy xuống bãi xe, ngồi trên chiếc POLO nhỏ của cô ấy, bấy giờ chuông tin nhắn
điện thoại của tôi lại reo lên lần nữa, An An liếc mắt nhìn tôi một cái, nhẹ
nhàng lơ đãng nói: “Cô như thế cũng không ổn, nói với hắn ta một tiếng, đi ăn
cơm với bạn, đừng để hắn đợi.”

 

Tôi
ngượng ngùng, lấy điện thoại di động ra, nhìn hai cái tin nhắn rõ ràng của Trình
Gia Gia, “Anh ở đường đối diện công ty chờ em”, “Nha Nha, xuống ăn cơm đi, cơm
nước xong rồi lại giận tiếp.”

 

Cơm
nước xong còn giận tiếp thế nào chứ, hôm qua giằng co với anh cả một đêm, mệt
đến nửa sống nửa chết, cái vấn đề vẫn cứ tồn tại chẳng giải quyết được, tôi đau
đầu, vô cùng không muốn về để phải đối mặt với người này, tôi quay đầu lại nài
An An: “Sư phụ, chị thu lưu em vài ngày được không?”

 

An
An trắng mắt liếc tôi một cái: “Cô trốn cái gì mà trốn, nếu có luyến tiếc, thì
tha thứ thôi, còn nếu quả thật phải chia tay, thì nói với người ta cho rõ
ràng.”

 

Tôi
buồn rầu thở dài: “Sư phụ à, em nếu như đã nghĩ kĩ, quyết định xong hết rồi,
thì nhất định sẽ nói với anh ấy rõ ràng. Nhưng việc này phát sinh, em bất tài
chẳng biết phải làm sao, tên ấy lại mỗi ngày nhìn em chằm chằm, lòng em phiền,
không an tĩnh để suy nghĩ được.”

 

An
An bĩu môi một cái: “Nếu hắn ta không đến nhìn chằm chằm cô, lòng cô còn phiền thêm
thì có.”

 

Tôi
không để ý tới lời An An, lạch tạch bấm trên bàn phím điện thoại ra một loạt
chữ: “Tôi với sư phụ hẹn nhau đi ăn cơm, buổi tối ở lại nhà cô ấy, anh về nhà
đi, đừng ở đó chờ tôi.”

 

Ấn
xong nút gửi tin nhắn, tôi quay đầu lại tiếp tục nài An An: “An An, đại tỷ, sư
phụ, em đã nói với ảnh là không về rồi, giờ hết chỗ để về thật rồi đó.”

 

“Cái
cô này…” An An không biết phải nói gì, giọng nói quá nhẹ, bị tiếng động cơ che
lấp nghe không rõ, nhưng tôi nhìn ánh mắt của cô ấy thì biết cô ấy đã đồng ý
rồi, cô An An này bề ngoại mạnh mẽ, nhưng kì thật rất dễ mềm lòng, tên bạn trai
lần trước của cô ấy chính là dùng chiêu này nên mới chiếm được cô ấy.

 

An
An thuần thục chạy nhanh ra hỏi bãi xe, ngõ ra bãi xe ở ngay cạnh cửa lớn của
công ty, vừa ra khỏi bãi xe tôi ghé mắt nhìn ra ngoài, vừa khéo thấy Trình Gia
Gia bước vào cổng công ty.

 

Tuy
rằng Trình Gia Gia quay lưng về phía chúng tôi, căn bản không nhìn tới bên này,
nhưng tôi vẫn hoảng sợ, theo bản năng cúi thấp đầu xuống. Hèn gì sau khi gửi
tin nhắn xong thì điện thoại tôi không reo nữa, tôi còn đang thấy kì lạ, theo
cá tính cương quyết của Trình Gia Gia thì làm sao về nhà khi tôi bảo về nhà
được chứ, hóa ra lần này anh không gọi điện mà trực tiếp đi lên bắt người.

 

Tôi
tưởng tượng bộ dạng anh phát hiện ra tôi đã bỏ trốn, cảm thấy thật hả giận,
nhất định sẽ giận điên, rồi cuồng lên gọi điện thoại cho tôi. Tôi nhanh chóng
lấy di động ra, bấm nút tắt nguồn, dù sao đã quyết định là sẽ rời đi hai ngày,
vậy thì tắt máy an tĩnh suy nghĩ xem tương lai thế nào mới được.

 

An
An đối với cách làm của tôi thì dè bỉu, mà có muốn cũng không nói tôi được, một
tháng tôi bồi cô ấy lần trước, cô ấy còn làm hơn thế này, há có phải là tắt máy
không đâu, thậm chí còn đổi cả số điện thoại, vì để cho tên bạn trai kia không tìm
được cô ấy, cô ấy chỉ còn thiếu mỗi việc đổi nơi công tác nữa thôi.

 

An
An tuyệt đối không phải là một người dễ dàng lắng nghe, tôi ngồi trên bàn cơm
kể chuyện thì bị cô ấy cắt ngang không chỉ một lần, còn bất chợt nói này nói
nọ, xỉa xói xóc mỉa, thực là bi kịch, bị cô ấy dập xuống mãi, lập tức có hiệu
quả dở khóc dở cười, cuối cùng tôi nổi giận: ”Chị rốt cục có còn muốn nghe hay
không hả?”

 

An
An lập tức thành thật: “Nghe, nghe, em nói tiếp đi.”

 

An
An cũng chẳng phải một người giỏi an ủi kẻ khác, tôi miệng đắng lưỡi khô kể
tường tận sự tình, mong mong chờ chờ quay về phía cô ấy để được chỉ điểm thoát
khỏi bến mê: “Sư phụ, chị nói xem tiếp theo em phải làm gì?”

 


ấy nhức đầu, nói thật rõ ràng: “Không biết.”

 

An
An đại khái là nhìn hiểu được vẻ thất vọng trong mắt tôi, ho khù khụ, bắt đầu
bổ sung: “Việc này của cô ấy, khó khăn là khó khăn chỗ con nhỏ Gia Thanh kia
kìa. Nếu muốn tiếp tục với Trình Gia Gia, thì phải nhận cái hàng cực phẩm đó.”

 

Tôi
buồn rầu nhìn An An: “Sư phụ, chuyện này em biết, chị không có ý kiến gì mới mẻ
hơn hả?”

 

An
An chịu không nổi ánh mắt chờ đợi của tôi, chẳng hề lung tung, chỉ khẽ lắc đầu.
Hi vọng của tôi tan biến, An đại tỷ im lặng, chị chả phải là bách khoa toàn
thư, chuyên gia tình yêu sao.

 

Ngay
cả chuyên gia cũng không có biện pháp, tôi nản lòng, xem ra chuyện tôi với Trình
Gia Gia, thật sự là bế tắc, trừ khi cắt đứt quan hệ, bằng không thì giải thích
thế nào cũng còn vướng mắc.

 

Ánh
mắt An An chợt lóe lên, tôi tưởng cô ấy có biện pháp giải quyết, trong lòng lại
lần nữa dấy lên hi vọng, đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe cô ấy nói ra một chủ
ý thế này: “Nha Nha, nếu không thì, cô đừng thèm con rùa kia nữa, em gái rùa
vàng đáng ghét thế, cô không trêu vào cũng không trốn đi được, vậy thì tìm niềm
vui mới đi, Ứng Nhan chẳng phải thích cô muốn chết sao, tìm hắn cũng không tồi
nha.”

 

An
đại tỷ này, còn chê tôi chưa đủ rầu sao, tôi mất kiên nhẫn đẩy cô ấy ra: “Chị
không tìm được cái nào hữu dụng cả à, động tới tên Ứng Nhan đó làm gì?”

 

Cái
cô An An này cũng dũng cảm thật, vỗ vai tôi, nói tới nỗi nước bọt văng tứ tung:
“Cô còn giả bộ cái gì, cả công ty đều biết hắn thích cô đến chết đi được, thật
ra là ngại cô có bạn trai rồi nên mới ngại ngùng xuống tay. Bằng không sao cô
lại bị triệu sang phòng của hắn làm việc chứ, không phải là vì lần trước Thọ
Phương Phương làm khó dễ cô sao, giờ Thọ Phương Phương ghen tị muốn chết, nhưng
muốn bắt cô cũng chả bắt được, cô tưởng Ứng Nhan hắn ngồi không thôi đấy à.”

 

Tôi
rất bội phục trí tưởng tượng thổi phồng sự việc thành màu hồng cùng sức truyền
bá của mọi người, Ứng Nhan thật là vô tội mà, tôi bi ai thay cho hắn. Đối mặt
với cô An An càng nói càng hưng phấn, tôi chỉ có thể cười khổ: “Đại tỷ, em
không bắt chị nghĩ kế nữa, tự thân em giải quyết vậy, chị cũng tha cho Ứng Nhan
đi.”

 

An
An chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép mà gõ đầu tôi: “Ứng Nhan làm sao lại
nhìn trúng loại thiếu nếp nhăn não như cô hử, nhiều cơ hội tốt thế, cô cứ bỏ
quên như vậy, một lòng một dạ nhớ nhung cái anh thượng hạng kia.”

 

An
An còn chưa nói xong, thì ánh mắt ngừng ngay cửa quán, bất động, tôi theo ánh
mắt của cô ấy nhìn tới, một người đàn ông đang đẩy cửa vào, đích thị là bạn
trai trước của An An.

 

Tôi
trợn mắt há mồm nhìn An An nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông kia đi
tới bên đây rồi ngồi xuống cạnh mình, hóa ra, mùa xuân của cô ấy vẫn chỉ có một
cái này. Hóa ra, chính cái cô An An này cũng chẳng buông tay được.

 

Chương 48

 

An
An thật trượng nghĩa, ăn cơm xong thì đuổi bạn trai mình về nhà, mình thì kéo
tôi trở về chỗ ở. Suốt cả buổi ăn cơm, tôi cứ một mực tò mò, trước kia cô ấy
sống chết đòi chia tay, sao chỉ mới đảo mắt một cái lại quay về với anh ta rồi.

 

Đối
với nghi vấn của tôi, An An lắp ba lắp bắp nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng
vẫn là khai thật, cô ấy nói, không còn cách nào khác, chính lòng mình cũng
không buông tay được. Tôi thực sự cảm thấy không đáng cho An An, đây là cái gì
chứ, chẳng qua là bỏ không được tấm tình này, vậy giấu giếm lừa gạt trước kia
đều xóa bỏ đi sao, cô ấy sao lại vì một tên đàn ông như thế mà đè nén chính
mình đến vậy.

 

Hơn
nữa tôi cũng thật buồn bực, theo cái tính nóng nảy của An An, căn bản không
dung được tình yêu có tì vết, bây giờ làm thế nào lại có thể bình yên tiếp nhập
rồi nén lại như thế chứ.

 

An
An nhìn tôi, thở dài, không còn là vẻ mặt cợt nhả nữa: “Nếu đã quyết định cùng
anh ấy vượt qua, thì tại sao còn muốn tự chắn đường mình, dù đã xảy ra chuyện
gì, thì hiện tại cũng không còn liên quan tới nữa, anh ấy bây giờ đối với chị
thật sự tốt, chị cũng thực lòng thích anh ấy như thế, lại nói rắc rối đã qua
kia, chị thật cũng không muốn tự đi chắn đường mình.”

 

Tôi
không phục: “Chị như thế là lừa mình dối người, chẳng qua là dung túng cho bản
thân tự tìm cớ, chẳng lẽ chị có thể thật sự buông tha, hoàn toàn quên việc đó
sao?”

 

An
An không nói, một lúc lâu sau mới vỗ vỗ vai tôi, trên mặt hốt nhiên lại là vẻ
tang thương mơ hồ: “Nha Nha, chị lớn tuổi rồi, tìm được một người thật lòng
thích mình cũng không dễ dàng gì, nếu trẻ lại năm tuổi, chị thật sự còn sức để
kháng cự, còn bây giờ, chị thật không còn tâm tình nào tìm người mới nữa. Đàn
ông trong xã hội này chị đã thấy qua, không một ai đơn thuần, làm sao có ai
được như tâm nguyện của mình chứ, tìm được một ai đại khái thỏa mãn là tốt
rồi.”

 

Tôi
bị lời nói thấm thía của An An mê hoặc, lời cô ấy cũng có đạo lý, nhưng lòng
tôi sao vẫn có cảm giác là lạ. Rửa mặt xong lên giường tôi mới nhận ra là lạ ở
chỗ nào, giấu diếm như thế, chẳng lẽ sau này vẫn cứ làm như chưa có phát sinh
chuyện gì sao? Tôi nhịn không được, mở miệng hỏi An An: “Sư phụ, trải qua việc
lần này, bây giờ chị có còn tin lời của anh ta như trước kia được không?”

 

An
An im lặng cở quần áo ra, lao vào ổ chăn cạnh tôi, tắt đèn điện đi, trong bóng
đêm truyền đến lời của cô ấy thật bình thản: “Không tin thì làm được gì, đừng
cố chấp, hiện tại chị đã nghĩ thông rồi, không có việc gì thì đừng tự mình
chuốc lấy phiền não, không cho chị biết thì đó là việc anh ấy không làm.”

 

Giọng
cô ấy bình thản, đều đều ở cạnh bên, ngữ khí bình thản như thế làm tôi lại nhớ
tới vẻ mặt tươi cười ngọt ngào của cô ấy bên người đàn ông kia.

 

Tuy
rằng tôi không hoàn toàn đồng ý với lời An An nói, tôi cảm thấy cô ấy đây chính
là dối người rồi tự dối mình, nhưng mỗi người đều có tiêu chuẩn cân nhắc phán
đoán riêng, nói không chừng trong lòng An An, đây chính là khoan dung và tôn
trọng, chỉ cần An An có thể thuyết phục chính mình, cùng bạn trai thuận hòa vui
vẻ, như vậy cũng là kiên cường hơn hết thảy.

 

Tôi
rụt người lại trong chăn, đêm nay, sao lạnh quá.

 

Tôi
thề tôi tuyệt đối không cố ý, tôi chỉ muốn chỉnh giờ đồng hồ báo thức thôi, tôi
ở trong chăn bật di động lên. Nương theo một chuỗi chuông báo tin nhắn, điện
của Lục tử vang lên trước nhất, theo cái độ điện thật đúng lúc này, tôi không
biết anh ta rốt cục đã gọi điện cho tôi bao lâu rồi nữa.

 

“Nha
Nha, em với lão Tam rốt cục làm sao mà lại thành thế này, nó ở đây thì buồn bực
nốc rượu, em bên kia thì không nhận điện thoại. Hai người bọn em có việc gì thì
giáp mặt nhau nói cho rõ ràng, đừng có ép nhau như vậy. Em nhanh tới đây đi,
anh chịu hết nổi rồi, sáu giờ tối lão Tam đã quá nạt lôi anh tới đây, uống luôn
tuồng tới giờ, anh thật sự chịu hết được rồi.” Lục tử hổn hển gào vào điện
thoại ở đầu dây bên kia, cái đoạn âm thanh dài này vừa nhanh vừa vội, trong
buổi đêm nghe thật lớn tiếng, tôi nhíu nhíu mày, lấy điện thoại đi ra bên
ngoài.

 

“Lão
Lục, chuyện này nhất thời không nói rõ được, đợi ngày mai ảnh tỉnh rượu, tự anh
đi hỏi ảnh đi. Em ngủ rồi, không đến.” Tôi tiếp tục rúc vào trong chăn, Trình
Gia Gia không phải tửu lượng cao sao, uống nhiều cũng sẽ không sao đâu.

 

“Hỏi
cái rắm ấy, vừa rồi nó tỉnh táo thì một câu cũng chả nói, giờ uống tới hồ đồ
rồi, thì một cái rắm cũng càng không phóng ra được.” Lục tử vô cùng sốt ruột,
giọng nói liên tục thúc giục. “Em, thiệt tình, tới đây mau lên đi, nếu anh kéo
nó đi được, thì anh cũng lười quản chuyện của bọn em, nhưng mà giờ nó thành ma
men rồi, chết sống ngồi đó không chịu đi, ai khuyên gì cũng bất động.”

 

Tôi
tiếp tục im lặng chui vào trong chăn, giọng thúc giục của Lục tử cũng tiếp tục:
“Nhanh lên, bất luận là có chuyện gì, thì em xách nó về nhà rồi nói, về nhà rồi
thì tùy em chấp hành gia pháp.”

 

“Nha
Nha,” thấy tôi không tiếp tục lên tiếng, Lục tử bỗng nhiên đứng đắn lên, “Em
rốt cục là không hiểu cái gì chứ, lão Tam nó thật tình là thích em đó, nhiều
năm như thế, anh còn chưa thấy nó lo lắng cô nào như thế, dù là lúc trước…”

 

Lục
tử bỗng nhiên ngừng lại một lúc, rồi lại nói tiếp: “Hôm nay anh tới thì nó cái
gì cũng không chịu nói, ôm sầu trong đầu mà uống rượu, hiện giờ say rồi cũng là
đỏ mắt nói xin lỗi em. Anh nhìn thật không đành lòng, nó có bao giờ vì phụ nữ
mà khổ thành như thế? Các em có chuyện gì thì bình tĩnh mà nói, đừng làm rộn,
kiểu này đối với ai cũng chẳng tốt lành gì.”

 

“Bọn
anh ở một quán hải sản nhỏ ven đường Minh Tùng, quán không tên, là nó muốn tới
chỗ này. Em xem thử đi, nếu có thể thì đến đây, bộ dạng nó giờ phỏng chừng muốn
ngồi lại đây cả đêm. Em nếu có tới, thì gọi cho anh, anh tới đón em.” Lục tử
thở dài, cúp điện thoại.

 

Thời
gian dọi điện thoại dài, tay nắm điện thoại của tôi có chút yếu đi, tôi vùi vào
trong mền xoay xoay tay, đối diện với cặp mắt đẹp sắc sảo của An An, cô ấy nháy
mắt mấy cái với tôi: “Đi đi, giữa đông, đừng để hắn ở ngoài vất vưởng.”

 

Tôi
cắn răng: “Không đi.”

 

An
An bĩu môi, đảo mắt, cau mày lại, lơ đãng nói: “Đường Minh Tùng, chẳng phải con
đường trước tiểu khu nhà cô sao?”

 

Lòng
tôi giật nảy, đường Minh Tùng, quán hải sản không tên trên đường Minh Tùng,
chẳng lẽ là quán lần đầu tiên hẹn hò tôi dẫn Trình Gia Gia đi ăn…

 

Tôi
xoay người, đưa lưng về phía An An tiếp tục chui vào ổ chăn, điện thoại yên
lặng nằm bên gối tôi, thỉnh thoảng lại có đèn lóe lên nhấp nháy, cảnh tượng
cuộc hẹn kia không khỏi xuất hiện trong đầu tôi, Bạch Tuyết mùa xuân Trình Gia
Gia, đẹp trai phong độ Trình Gia Gia, khi đó anh cũng là giả dối sao, trong
lòng tôi bắt đầu mơ hồ đau, như có kim chân đâm vào nơi đó, đau như ẩn như
hiện, tôi liên tục đổi tư thế mà chẳng thể thoải mái nằm được.

 

Tôi
lại xoay người, trong bóng tôi An An lại như bĩu môi: “Cô là bánh nướng đấy à,
cứ chốc chốc lại xoay người, một đêm này chị thấy cô khó mà ngủ nổi, cô tốt
nhất là cứ đi đi, đỡ cho chị bị phá chả ngủ được.”

 

Tôi
im lặng không lên tiếng, trong bầu yên lặng điện thoại “tinh” lên một tiếng,
tôi giật thột, lập tức xoay đầu lại, chụp một cái nhấc điện thoại lên, lại chỉ
là một cái quảng cáo nhàm chán. An An không thể nhịn được nữa, một cước đá tôi
ra khỏi ổ chăn: “Cô đứng lên cho tôi, rõ ràng trong lòng nhớ muốn chết, còn
cứng đầu, cô không ngủ như mà tôi ngủ nha.”

 

Tôi
dưới sự uy hiếp của An An, ra khỏi cửa. Tôi không cho Lục tử lái xe tới đón,
Lục tử cũng uống say rồi, lái xe nguy hiểm, hơn nữa, tôi muốn một mình đi tới
quán vô danh kia, xem có đúng là Trình Gia Gia ở đó thật không, nếu anh ở đó
thật… Tôi cũng chưa biết nếu anh ở đó thật thì như thế nào, trong đầu chỉ có
một ý niệm, chính là muốn nhìn xem biểu hiện của anh khi tôi đột nhiên xuất
hiện ra sao.

 

An
An khi nghe tôi nói tự mình đi, đã đứng lên khỏi giường, nói chở tôi đi. Tôi
đương nhiên không cho, đêm hôm khuya khoắt, lại lạnh như thế, để cô ấy từ trong
chăn ấm bò ra ngoài, thiệt tình là rất vô nhân đạo, mà chỗ này là trung tâm nội
thành, bắt xe cũng tiện.

 

Tôi
thuận lợi bắt được taxi, thành phố đêm trong cái lạnh rét cũng không vì thế mà
trở nên đìu hiu, nơi nơi đều là xa hoa trụy lạc, đèn hồng đèn đỏ, tôi đây không
khỏi đa sầu đa cảm một hồi, nơi đây dưới chốn phồn hoa đô hội, có bao nhiêu cặp
trai thanh gái lịch đêm ngày diễn những vở bi hài của đời thường? Lúc này tôi
không hề biết, rất nhanh sau đó tôi sẽ được thể nghiệm thực tế dở khóc dở cười
của cái đời thường kia.

 

Tôi
tới quán hải sản đó cũng là 0 giờ 30 rồi, khi tôi xuất hiện trước cửa quán thì
mỏi người trong quán đều sững sờ, nhưng mà, sững sờ của tất cả cộng lại cũng
chẳng bằng nỗi sững sờ của riêng mình tôi.

 

Trong
quán, tôi gặp được một người phụ nữ ngoài ý muốn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+