Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyện Yêu Em Lần Nữa – Chương 53 – 54 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 53

 

Tôi
ở chỗ này hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, cánh tay bị ai đó kéo nhẹ, lòng tôi
phút chốc tỉnh táo lại, bây giờ là lúc nào, nghĩ mấy chuyện vô dụng đó làm gì. Tôi
như không có việc gì mà thu tầm mắt lại, quay đầu, Ứng Nhan đang cau mày, bất
mãn trừng mắt liếc tôi một cái: “Cô đực mặt ra cái gì hả, Uông tổng với Lý tổng
bên kia còn chưa kính rượu kìa.”

 

Tôi
ngó qua đối diện, Uông tổng này so với Vương tổng già bên kia còn muốn lớn tuổi
hơn, đầu sói sọi, lóe ra hào quang thông minh, trên trán có mấy sợi tóc được
ông ta tém ngang đầu, khi uống rượu động tác hơi mạnh, phiến tóc mảnh che đầu
đó lập tức rớt xuống, sau đó ông ta sẽ vung đầu, khiến nó quay về chỗ cũ, không
lâu sau rớt xuống nữa, lại vung đầu trả nó về, vòng qua vòng lại, thật khiến
người ta thấy tốn sức thay cho ổng, hận không thể lấy keo xịt tóc mà cố định nó
lại một chỗ. Toàn bộ ông tổng của bàn này xem ra đều không lớn, tại một bàn
toàn người già, Ứng Nhan đặc biệt có dáng ngọc thụ lâm phong, lần trước tôi
phát hiện bộ dạng Ứng Nhan cũng rất thuận mắt, hóa ra như Ứng Nhan thế này cũng
được coi là thanh niên tài tuấn nha, tôi tận lực xem nhẹ Trình Gia Gia, anh
cũng ở trong hàng ngũ ông tổng cần phụ trách à.

 

Uông
tổng có phần khó khăn, không dễ nói chuyện như Vương tổng, ông ta nhìn chằm
chằm ly rượu của tôi, bắt đầu bác bỏ từ từ lý do thoái thác, gì mà thành ý, rồi
cảm tình, ngay cả nhân phẩm cũng lôi lên, khốn, lão già này, còn thành ý với
cảm tình quái gì, tôi với ông mà có cảm tình thì mới không ổn đó.

 

Đối
với trường hợp thế này, tôi cầm ly rượu mà không biết phải làm sao, bất giác
quay đầu lại nhìn vẻ mặt của Ứng Nhan, Ứng Nhan đang ngồi đó nhíu mày, với loại
tình huống này, hắn cũng vô phương nói đỡ giùm người trong công ty trước khách
hàng, hắn ngó mặt tôi, đại khái là chưa thấy biểu hiện quá chén nào, nên bảo
tôi châm thêm rượu: “Tiểu Lý, cô thêm vào đầy chút nữa cho đẹp lòng Uông tổng
đi.”

 

Tôi
gặp chỉ thị thì bắt đầu hành động, lập tức xách chai rượu sang, trước tiên rót
vào ly mình trước, để Ứng Nhan biết là tôi có châm thêm, tôi không biết nên
châm nhiều hay ít, vì thực sự cũng chẳng ảnh hưởng gì, tôi thật sự đổ đầy ly
mình luôn, mọi người trên bàn đều hứng thú nhìn tôi, theo ly rượu đầy của tôi,
ánh mắt mọi người nhìn tôi không giống ban nãy nữa, tôi hồ nghi không biết phải
mình rót nhiều quá rồi không, lại quay đầu nhìn Ứng Nhan, Ứng Nhan đang ngồi đó
nhìn tôi với nét mặt kì dị.

 

Tôi
không biết hắn có ý tứ gì, trong lòng tôi còn đang suy đoán, thì Vương tổng vẫn
luôn cười ý tứ đã lên tiếng khen trước: “Thấy rồi nhé, Tiểu Lý của các cậu
không tồi nha, uống rượu thật sảng khoái.”

 

Những
người ngồi cùng bàn khác cũng bắt đầu sôi nổi khen tôi, tôi đây mới yên lòng,
biểu cảm kì dị của Ứng Nhan đại khái là thấy tôi cẩn thận quá, cứ tưởng là
nhiều lắm chứ.

 

Tôi
còn giúp Ứng Nhan, duỗi tay rót thêm rượu cho Uông tổng, còn chưa cầm ly rượu
lên, thì một giọng nói quyến rũ động lòng người đã truyền đến tai tôi: “Ha ha,
ây da, bàn bên này của mọi người thật náo nhiệt ghê nha.”

 

Thọ
Phương Phương! Cô ta lại tới nữa, đêm nay cô ta vòng qua đây mấy lần rồi, Ứng
Nhan ơi Ứng Nhan, tiếp chiêu đi. Tôi cúi đầu, thầm bĩu môi, cũng không tiếp tục
rót rượu nữa, nhưng mà một giọng nam sau Thọ Phương Phương lại khiến tôi hoảng
sợ: “Lão Uông, hóa ra anh uống rượu với cô gái trẻ này à, khó trách chả thấy
bóng anh đâu, tôi tìm anh cả tối rồi, đến đây, lần trước chúng ta chơi chưa tới
bến, tối nay tiếp tục, không say không về.”

 

Trình
Gia Gia! Tay tôi run lên, rượu đỏ văng ra, thiếu chút nữa là rơi xuống tay Uông
tổng, tôi không ngẩng đầu, luống cuống lấy khăn mặt lau loạn xạ một hồi, tên
này, sao bỗng nhiên cũng chạy tới đây vậy.

 

Uông
tổng bắt đầu sôi sục nhiệt huyết hàn huyên với Trình Gia Gia, nhất thời không
rảnh để tâm tới nhân vật nhỏ bé là tôi đây, hồn nhiên quên mất việc kính rượu
đang diễn ra.

 

Tôi
cúi đầu, nhìn ghế ngồi không chớp mắt, Thọ Phương Phương chen vào giữa tôi với
Ứng Nhan, khom người xuống, thì thầm gì đó bên tai Ứng Nhan, tôi chỉ mơ hồ nghe
thấy gì mà “Hồ tổng uống nhiều…” linh tinh, phỏng chừng là cô ta muốn tìm lý
do, muốn Ứng Nhan qua ứng phó.

 

Ứng
Nhan từ lúc cô ta lại đây thì luôn luôn cau mày, nhưng khi ánh mắt quét qua Trình
Gia Gia thì lộ ra vẻ vui mừng, sau khi biết quan hệ của bọn họ từ lão Lục, lần
đầu tiên tôi thấy bọn họ ở cùng một chỗ, có thể thấy được, tình cảm anh em của
họ rất tốt, không giống với vẻ nhiệt tình nãy giờ, trên mặt bọn họ giờ là biểu
cảm thả lỏng chỉ có khi ngồi với người trong nhà, nhưng mà lúc này hai người dù
lâu không gặp cũng chẳng thể cùng ôn chuyện, chỉ vội vã vỗ vai nhau, vội vàng
nói mấy câu: “Người anh em, chốc nữa tìm tôi nhá.” Sau đó lại vội đi.

 

Ứng
Nhan nghe xong lời Thọ Phương Phương nói thì đứng lên nhìn nhìn lại phía Hồ
Thanh Thanh, quay đầu phân phó tôi: “Vừa rồi cô để áo khoác tôi ở đâu, đi lấy
xuống cho tôi đi.”

 

Ánh
mắt của hắn nghiêm túc, dường như có sự tình phiền phức thì phải, làm tôi quýnh
cả lên, lúc đứng dậy hơi nhanh, không cẩn thận đá trúng chân bàn, tôi nhanh
chóng khống chế được cơ thể đang ngã ra sau, nhưng đáng thương là hôm nay tiệc
rượu đặc biệt nên tôi mang giày cao gót mà bình thường không động tới, trong
lúc bối rối, cái chân không quen mang cao gót của tôi lảo đảo, lại chẳng biết
là vấp trúng chân ghế hay khăn trải bàn gì đó nữa, tôi giữ hết vững được rồi,
thân mình nháng lên một cái, mất trọng tâm ngã chúi sang bên.

 

Lòng
tôi chợt lạnh, nguy rồi, sắp ngã sấp xuống rồi, thật đáng xấu mặt mà. Nhưng so
với xấu mặt thì tôi sợ va trúng những người ngồi trên bàn rượu hơn.

 

Lúc
đó Ứng Nhan vừa hay lại ở bên cạnh tôi, hắn vừa thấy tình trạng của tôi bên đây
thì lập tức xoay người lại đỡ tôi, có lẽ tôi thủ thế ngã lại không kịp, nên
nhào đầu vào Ứng Nhan, va mạnh vào ngực hắn, bị tôi đây bất ngờ ập tới, Ứng
Nhan ngẩn người, nhưng hắn vẫn phản ứng rất nhanh, nhanh chóng cầm lấy cánh tay
tôi đỡ lại.

 

Việc
này thu hút toàn bộ ánh mắt của người trên bàn, Trình Gia Gia đang khách sáo
nhiệt tình nói chuyện với Uông tổng bên kia cũng im bặt, trên bàn lặng thinh
như chết.

 

Tôi
chật vật đứng dậy, ngượng ngùng giải thích với Ứng Nhan: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi
bị vấp.”

 

Ứng
Nhan vẫn giữ lấy cánh tay tôi, thân thiết cúi đầu: “Cô không sao chứ, cẩn thận
một chút.”

 

Đại
khái là vì bị động tác của tôi với Ứng Nhan kích thích, Thọ Phương Phương bên
kia đứng ngồi không yên: “Tiểu Lý, có khỏe không, rảnh được thì mau lấy áo
khoác đi, Hồ tổng chờ lâu đó.”

 

Tôi
bắt đầu ý thức được khoảng cách giữa tôi với Ứng Nhan hơi gần, trên bàn thì
đang có hai kẻ như hổ rình mồi, tôi không dám ngẩng đầu nhìn Trình Gia Gia,
nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Ứng Nhan ra, liên tục gật đầu với Thọ
Phương Phương: “Vâng vâng, tôi đi ngay.”

 

Đến
khi tôi cầm áo khoác về bàn thì Thọ Phương Phương đã không thấy đâu, Ứng Nhan
lén lấy từ túi áo ra hộp thuốc giã rượu, thừa dịp mọi người không chú ý, bỏ vào
túi quần của hắn, rồi hắn giao áo khoác cho tôi, đang muốn chạy lấy người thì
chợt nhớ ra gì đó, quay đầu: “Tôi qua bên kia, xem chừng cũng lâu lắm, cô bên
này tiếp khách đi, ngồi lâu thêm chút nữa, rồi có thể trốn qua phòng nghỉ phía
bên kia, Trình tổng mới tới kia là anh em của tôi, cô có thể không cần quan tâm
tới cậu ta, nhưng đừng gây chuyện với nó, tên này khó nhằn lắm, nếu nhị bị hắn
nhắm rồi thì mười Lý Nhị Nha cô cũng phải gục, còn việc gì không biết thì có
thể hỏi Tiểu Trương bên phòng nghiệp vụ.”

 

Chớ
chọc Trình Gia Gia, mồ hôi tôi tuôn như thác, tôi trốn hắn còn không kịp ấy
chứ. Ứng Nhan hình như lo lắng cho tôi phải ở lại một mình, nên lải nhải thêm
mấy thứ nữa, tôi nhìn thấy xa xa Thọ Phương Phương lại đi qua bên này, liền
nhanh chóng đẩy hắn: “Biết rồi, sếp à, đi nhanh đi.”

 

Ứng
Nhan đi rồi, tuy rằng tôi ngoài miệng nói là không có việc gì, nhưng mà khi Trình
Gia Gia như vô tình đi tới, ngồi xuống cạnh tôi, cũng là chỗ Ứng Nhan vừa bỏ đi
thì tôi gấp muốn khóc ngất, tôi nhớ lại lời Ứng Nhan nói, hắn không phải đã để
tôi ngồi đây một chốc rồi chuồn sang phòng nghỉ sao, tôi nhìn nhìn Uông tổng
phía trước vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ kính rượu, ông Uông này hồi nãy uống
vài ly với Trình Gia Gia thì mặt mày đỏ hồng lên, giờ đang sôi nổi nói chuyện
với người bên cạnh, cái phiến tóc rớt lên rớt xuống kia vẫn không ngừng nhịp
độ, căn bản là quên phéng mất đứa tôi phía bên này rồi. Tôi bắt đầu lên kế
hoạch làm thế nào mới có thể bất động thanh sắc rời khỏi đây.

 

Chương 54

 

Trình
Gia Gia sau khi ngồi xuống cũng không tiếp tục nói chuyện rôm rả như về nhà
chồng nữa, mà dịch ghế lại gần tôi, tôi với Ứng Nhan nhập tiệc muộn, chỗ ngồi
này là kê vào thêm, vốn nằm ở phía bên cạnh kia, nhưng mà anh vừa đổi vị trí,
thì ghế tôi và ghế anh liền dính sát lại cùng nhau, tôi lập tức cảm giác được
áp lực tỏa ra từ người anh, tôi càng khẩn trương, kéo ghế nhích nhích đi một
chút, muốn kéo xa khoảng cách với anh, nhưng chỗ chúng tôi ngồi là góc tường
sáng sủa, sau lưng bên cạnh đều là tường, căn bản chẳng có chỗ nào thừa để tôi
nhích, hơn nữa đang ngồi bàn, động tác của tôi cũng không dám quá trớn.

 

Tôi
quýnh lên, phút chốc ngẩng đầu trừng Trình Gia Gia, anh đang bận tối mắt mà vẫn
thong dong hai tay ôm ngực, thản nhiên dựa vào ghế. Anh tới liếc tôi cũng không
thèm liếc một cái, cứ như tôi với anh thật chẳng có quan hệ gì, như thể vừa rồi
chỉ là cử chỉ tùy tay của anh thôi, theo hiểu biết của tôi về anh, cái dạng này
thể hiện rõ ràng là lòng anh đang cuồng phong vần vũ.

 

Chuông
báo động trong đầu tôi reo toáng lên, nhất định là cái ôm vừa rồi với Ứng Nhan
kích thích anh, tên này khi cố chấp thì thật dọa người, chia tay là tôi nói,
anh căn bản không muốn, không nói rõ ràng thế này thì biết phải làm sao, tôi
lập tức bất chấp nghĩa vụ mà lui lại, vọt đứng lên, nhỏ giọng nói với Tiểu
Trương: “Tôi đi toilet cái, anh tiếp tục ở đây đi.”

 

Không
đợi tôi trao trả nhiệm vụ xong, thì cái tay phải bên hướng Trình Gia Gia đã
nóng lên, đây là, tôi hóa đá, Trình Gia Gia, anh đang nắm lấy tay tôi dưới bàn
tiệc, quả nhiên, tên này khi nóng lên rồi thì cái gì cũng làm được.

 

Trình
Gia Gia ngồi gần cạnh tôi, cầm tay ngay dưới bàn trên bàn không một ai thấy
được hành động của anh, trên mặt bàn có người mời rượu anh, anh một bên dùng
tay trái nắm tay tôi không nhúc nhích, một bên dùng tay phải nâng ly, thần thái
tự nhiên uống một hơi cạn sạch.

 

Bên
này chỉ thoáng động đậy một chút là sẽ lộ ngay, tôi đứng ngây đơ đó, đi không
được, ngồi không xong, cử động thôi cũng chẳng dám. Quýnh quáng quá, tôi cắn
chặt răng, móng tay thật dài hung hăng cấu lấy lòng bàn tay anh, nén giọng nói:
“Buông ra, Trình Gia Gia, anh muốn làm gì?”

 

Trình
Gia Gia cứ tỉnh bơ như không hề nghe thấy, cúi thấp đầu, ngồi không hề biến sắc,
để yên cho tôi cào anh, chỉ không chịu buông ra.

 

Ngay
lúc mấu chốt, Uông tổng chú ý tới tôi, ông ta cười híp mắt mở miệng: “Ây da,
Tiểu Lý, đến đây, chúng ta uống rượu, vừa rồi còn một ly này, chúng ta còn chưa
có uống xong đâu.”

 

Uông
tổng bắt đầu châm rượu, lòng tôi càng thêm sốt ruột, lặng lẽ nhìn lại, trừng Trình
Gia Gia: “Anh có buông hay không, anh không hành xử bình thường như người khác
được sao?”

 

“Người
khác?” Trình Gia Gia cười lạnh, tay anh càng siết lại, bàn tay bị nắm của tôi
nhói đau.

 

Uông
tổng rót gần đầy rượu rồi, lại quay đầu nhìn qua bên này, anh vẫn cầm lấy tay
tôi không buông, tôi tức chết đi được, nhưng không thể không hạ giọng: “Được,
anh có bản lĩnh thì cầm luôn đi.”

 

Ngay
lúc Uông tổng nâng ly, Trình Gia Gia rốt cục buông tay tôi ra.

 

Lúc
này tôi đã có kinh nghiệm, vừa uống xong thì tới ly cũng không kịp để xuống mà
phóng đi như bay, thẳng hướng phòng nghỉ.

 

Tôi
trong phòng nghỉ tìm một góc không ai chú ý mà ngồi xuống, tôi biết theo tính
cách của Trình Gia Gia thì không có khả năng khinh địch mà buông tay như thế,
tôi chỉ chuẩn bị thật tốt khi anh tìm được, nên đối mặt thì cũng phải đối mặt thôi,
ở trong phòng nghỉ mà nói, vẫn tốt hơn là trên bàn rượu.

 

Trình
Gia Gia cũng chưa xuất hiện ngay lập tức, sofa này ngồi thật thoải mái, mấy
ngày nay bận bù đầu rồi mới nãy còn uống rượu, tôi sau khi trầm tĩnh lại thì
bắt đầu buồn ngủ, tôi liếc nhìn chung quanh, chỗ này cũng khá là khuất, sofa
rất lớn, lại quay lưng về phía cửa, dù một người cao to ngồi ở đây thì từ cửa
nhìn vào cũng không thấy được, chỗ này đèn không sáng lóa mắt như ngoài sảnh,
mà rất dịu, vô cùng thích hợp cho việc chợp mắt.

 

Ngày
mai còn có một đống việc đang chờ, tiệc rượu này đại khái còn phải chờ rất lâu
nữa, bằng không cứ nghỉ ngơi trong này một lát, tôi rụt người lại trong sofa,
cẩn thận tìm một vị trí kín đáo mà thoải mái, khép mắt lại.

 

Trong
ánh trăng mờ ảo, tôi cảm giác được có người đến gần, tôi lập tức mở mắt cảnh
giác, như dự liệu, Trình Gia Gia hiện lên trước mặt tôi, anh không còn bộ dạng
hùng hổ dọa người trên bàn rượu khi nãy, chỉ nhìn tôi vẻ bi thương.

 

Đại
khái là không nghĩ tôi sẽ đột ngột mở mắt, Trình Gia Gia ngẩn người, đồng tử
giãn ra, trầm mặc ngồi xuống sofa bên cạnh tôi.

 

Vừa
nghỉ được một lát, tinh thần tôi tốt lên, đối mặt với Trình Gia Gia cũng không
còn lửa giận ngút trời như ban nãy, nhìn Trình Gia Gia cau mày bên cạnh, tôi
bình tĩnh mở miệng: “Có chuyện gì, anh nói thẳng đi.”

 

Trình
Gia Gia xoay người lại phía tôi, lại muốn kéo lấy tay tôi, tôi phản ứng nhanh
rụt tay lại, vẫn bình tĩnh nhìn anh như trước: “Tôi đối đãi với Thôi Nam thế
nào, anh cũng biết hết rồi, quấn chặt lấy tôi cũng vô dụng, chỉ làm tôi chán
thêm thôi.”

 

Tay
anh dừng trong không trung, ngược lại cuộn thành nắm tay, nện mạnh xuống ghế
salon, tạo thành vết lõm thật sâu trên sofa, ngồi cạnh tôi cúi thấp đầu không
nói được một lời.

 

Tôi
lấy điện thoại di động ra nhìn nhìn, mới nhắm mắt lại một lát mà đã nửa tiếng
qua rồi, tôi hơi lo cho Tiểu Trương, không biết anh ta ứng phó một mình có nổi
không đây.

 

“Anh
cứ rảnh rỗi đi, tôi vào trước.” Tôi đứng lên, chuẩn bị rời đi.

 

“Đừng
đi, Nha Nha.” Trình Gia Gia ngẩng phắt đầu lên, tôi dừng bước cúi đầu, Trình
Gia Gia ngồi trên ghế khổ sở nhìn tôi, “Nha Nha, vì cái gì mà nhất định phải
chia tay, em hận anh gạt em, vậy thế này đi, em lên mạng gạt lại anh, anh đưa
hết mã số cho em, em thích lừa thế nào thì lừa, muốn lừa tiền ai thì lừa người
đó, chúng ta làm quen lại lần nữa, thế có được không?”

 

Cuối
cùng thì thế này là thế nào, tôi nghiêm mặt một hồi: “Trình Gia Gia, anh nghĩ
rằng tôi với anh vì cái này mới chia tay nhau? Vấn đề của chúng ta nhiều lắm,
không phải là tôi trốn tránh sự thật, nhưng cô em gái của anh thì phải làm thế
nào, chúng ta bên nhau rồi, thì chẳng phải ngày nào cũng đối mặt sao, anh để
tôi sống chung với cô ta thế nào đây? Còn Thôi Nam nữa, tôi biết anh ta không
tốt với tôi, nhưng tôi biết anh ta với anh cũng là chỗ bạn bè thân thiết, anh ở
bên tôi rồi thì còn đối mặt thế nào với anh ta đây? Mấy thứ này anh có bao giờ
nghĩ qua chưa?”

 

“Sao
em biết anh không nghĩ tới chứ, khi anh bắt đầu rung động với em trên mạng,
việc đó đã bày ra trước mắt anh rồi, anh biết chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn,
nhưng vì anh và em bên nhau, anh không muốn phải buông tay như vậy.” Trình Gia
Gia nói một hơi cả đoạn dài, sau đó ngừng lại, yên lặng nhìn tôi. “Nha Nha, em
tin cũng tốt mà không tin cũng tốt, anh chỉ nói, là anh tin mình sẽ giải quyết
tốt việc này, em có bằng lòng ở lại bên anh không?”

 

Cứ
cho là lần này anh nói rất chân thành đi, nhưng tôi vẫn lắc đầu: “Chúng ta quen
nhau đâu phải một hai ngày, nếu thật có thể giải quyết tốt được, anh đã giải
quyết trước từ sớm rồi, đâu có để chúng ta phải bước tới đường này, việc ấy, tự
thân nó là bế tắc, anh có giải thích thế nào thì nó cũng chết ở đấy thôi.”

 

“Không
đúng,” Trình Gia Gia quả quyết phủ định, “Nha Nha, em không thử thì làm sao
biết nó là bế tắc, làm sao biết không giải quyết nó được. A Nam bên đó em không
cần phải xen vào, anh đã giải thích rồi, hơn nữa nó phải về ngay thành phố A,
em sau này không cần phải đối mặt với nó, Tiểu Thanh anh cũng mắng rồi, nó
không dám tới chọc em nữa đâu.”

 

Tôi
lắc lắc đầu, anh thật là khờ, nói Gia Thanh có chọc tôi hay không làm gì, tôi
giờ vừa nháng thấy Gia Thanh thì đã phiền tới đau đầu, tôi căn bản là không
muốn gặp lại cô ta, phỏng chừng Gia Thanh đại tỷ cũng thế, nếu tôi còn cùng
hoang tưởng với anh, thì với tôi hay với Gia Thanh đều là tra tấn.

 

Tôi
nhìn Trình Gia Gia ngồi trên sofa đang tính mở miệng, thì cửa phòng nghỉ mở ra
một chút, bóng Ứng Nhan hiện ra ngay cửa, hắn thò đầu vào quét quanh phòng một
cái, tôi đứng chỗ khuất, hắn nhất thời không phát hiện, tôi phỏng chừng là hắn
đang tìm tôi, nên buông việc tư cao giọng tiếp đón: “Ở đây, anh tìm tôi à?”

 

Ứng
Nhan lúc này mới nhìn thấy tôi đứng cạnh sofa, nhíu mày: “Hồ tổng say, tôi giờ
đưa cô ấy về, cô giờ sao, theo tôi đi hay là ở lại đây?”

 

Tôi
vốn phiền cái tiệc này, hơn nữa Trình Gia Gia đang ở đây, càng thấy tù túng
ngột ngạt, nghe Ứng Nhan nói xong thì cất bước ngay: “Tôi cùng đi với anh.”

 

“Nha
Nha.” Khi tôi vòng qua chỗ Trình Gia Gia ngồi để ra ngoài thì Trình Gia Gia bỗng
gọi tôi một tiếng, “Đừng đi, Nha Nha.”

 

Tôi
dừng bước, Trình Gia Gia trên sofa đã cất cái vẻ ương ngạnh kia đi, cúi thấp
đầu, không nhìn tôi.

 

Giọng
Trình Gia Gia thật nhẹ, nhưng dường như Ứng Nhan cũng nghe thấy, hắn nhìn qua
bên này vẻ kì quái. Lòng tôi căng thẳng, không tự chủ được mà bước qua Trình
Gia Gia, ra ngoài.

 

Tôi
tới cửa, Ứng Nhan lại bước đến, hắn nghi hoặc liếc nhìn chỗ sofa, tôi quay đầu
lại theo Ứng Nhan, Trình Gia Gia vẫn cúi đầu, vẫn ngồi chỗ cũ không nhúc nhích.

 

Ứng
Nhan bất ngờ nhìn thấy Trình Gia Gia, vui mừng đập Trình Gia Gia một cái: “Lão
Tam, cậu cũng ở đây à?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+