Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nguyện Yêu Em Lần Nữa – Chương 63 – 64 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 63

 

Qua
sự kiện lần này, An An vẫn không nhụt chí, vẫn nhiệt tình thu xếp chuyện bạn
trai cho tôi. Theo lời cô ấy nói, hai mươi lăm tuổi là lằn ranh của phụ nữ, vừa
qua hai lăm, thì đã thành gái già, cơ hội tìm đàn ông thỏa mãn mình ít đi
nhiều, giống như Hồ Thanh Thanh và Thọ Phương Phương sự nghiệp xuất sắc như
thế, chẳng phải vẫn không tìm ra đàn ông thích hợp đấy sao.

 

Tôi
biết thanh xuân của phụ nữ là có hạn, nhưng sau khi trải qua chuyện của Trình
Gia Gia, lập tức để tôi đi hẹn hò cũng không phải chuyện dễ dàng. Nhất là với
đồng chí A Hoa trầm mặc kia, nếu tôi hẹn hò với anh ta, thể nào cũng có ngày
ngộp mà chết. Vì thế ngoài lúc làm việc lẫn nghe An An lải nhải, còn thì tôi
một thân một mình, tăng ca, tan tầm, rất nhanh đã tới hôn lễ của An An.

 

Thành
D có một phong tục, gọi là noãn phòng*. Nghĩa là một đêm trước tân hôn, bất
luận là cô dâu hay chú rể, đều phải gọi mấy người bạn chưa kết hôn sang qua
đêm. Không ngoài dự đoán, An An gọi tôi noãn phòng cho cô ấy. Thời gian trước
khi làm lễ của An An rất bận, tôi chín rưỡi mới tan ca ra, gọi điện thoại cho
An An xong, tôi ra cổng công ty, chuẩn bị về nhà trọ thay bộ đồ sạch rồi sang
đó.

 

[Noãn
phòng: “noãn” có nghĩa là ấm áp, noãn phòng là làm ấm phòng.]

 

Chỗ
của tôi là khu nhà cũ, đèn cầu thang đã hỏng hết rồi, bình thường tôi lên xuống
cầu thang này vẫn cứ thấy run run, vừa hay hộ dưới lầu mới có người bệnh cấp
tính mà qua đời, mấy hôm nay tôi về nhà buổi tối, đối diện với hành là tối
thui, lòng luôn lập cập sợ, tới cầu thang là chạy thục mạng lên lầu.

 

Tối
hôm đó gió đặc biệt lớn, tiếng gió sắc lẻm trong đêm đông nghe vẻ càng thêm rét
lạnh, tối mùa đông mọi người đều trốn trong nhà, chỉ còn mình tôi rụt cổ đi
ngoài đường, tôi vội vàng vào tiểu khu, đèn trong tiểu khu rất tối, trong ánh
đèn mờ căm, những nhánh cây trụi lủi lắc lư qua lại như những bóng ma, hàng
hiên dưới lầu nhà tôi tối om om, so với ban ngày nhìn âm trầm gấp bội phần.

 

Tôi
vừa định đi vào, thì nghe thấy đằng sau có người gọi tên tôi, hình như là giọng
của Ứng Nhan.

 

Tôi
một thân một mình trước khu nhà đã hơi bị sợ, nghe được giọng Ứng Nhan, thấy
sao mà êm tai ghê nơi, tôi vui mừng quay đầu lại, nhiệt tình chưa từng có: “Ây
da, sếp, sao anh lại tới đây?”

 

Ứng
Nhan đưa tay chỉa chỉa hàng hiên: “Tôi tìm Ngả Lệ lấy tài liệu, sao, cô cũng ở
khu này hửm?”

 

Ngả
Lệ ở cao hơn tôi một tầng, này cũng là có bạn. Tôi vui vẻ trả lời: “Đúng thế,
tôi ở lầu ba khu này, Ngả Lệ ở lầu bốn, ngay phía trên nhà tôi, đi, chúng ta
lên lầu đi.”

 


người cùng đi, cảm giác âm trầm giảm lại rất nhiều, tôi thoải mái tiến vào hàng
hiên.

 

Trong
hành làng tối đen như mực, tôi một bên cẩn thận giẫm lên từng bậc cầu thang,
một bên câu được câu chăng trò chuyện với Ứng Nhan: “Này, mai anh có đi dự hôn
lễ của An An không?”

 

Ứng
Nhan nghĩ nghĩ: “Công chuyện ngày mai không nhiều lắm, hẳn là tham gia được, cô
là phù dâu của An An đúng không?”

 

“Đúng
thế, tôi giờ về nhà thay quần áo cũng là vì thế đó, phải sai nhà cô ấy noãn
phòng. Ấy, cẩn thận.” Ánh mắt tôi dần thích ứng với bóng tối của hành lang, mơ
hồ thấy có một cái bóng lớn kế cạnh Ứng Nhan, đó là đồ bỏ đi của hộ ngụ ngay
đó, vị trí hơi khuất, tôi khi mới đến đây đã nhiều lần đụng trúng rồi.

 

Ứng
Nhan đi vòng qua vật đó, theo tôi quẹo vào lầu hai, lầu hai chính là cái lầu
người chết kia thuê, hiện giờ thì phòng này không người ở. Ứng Nhan đi bên trái
tôi, bên phải tôi chính là cửa lớn của cái nhà, trong bóng đêm tôi cảm giác như
bên trong có động tĩnh gì đó.

 

Ê
ê, chỗ đó chẳng phải không có người ở sao? Trong nháy mắt, sợ hãi xộc ra, da
đầu tôi tê rần, lông tơ dựng đứng.

 

Tôi
quay nhanh đầu lại, cái phòng không người ở kia, thế mà lại có tiếng người vặn
nấm đấm cửa!

 

Đầu
óc tôi trống rỗng, theo bản năng của cơ thể, tôi nghe thấy mình hét lên một
tiếng, nhảy dựng, nhanh chóng nắm lấy tay Ứng Nhan lôi lên lầu.

 

Cạhc
một tiếng, cửa mở, tia sáng từ trong phòng lọt qua khe mở, mắt tôi liếc thấy
một người từ bên trong đi ra, người nọ vừa mới mở cửa đã bị tôi la một tiếng hù
tới sợ, ngơ ngác đứng ngây tại chỗ: “Chuyện gì vậy?”

 

Người
mở cửa này tôi biết, chính là người thuê nhà này lần trước, trong tay anh ta có
một cái thùng giấy, có lẽ là về lấy đồ vật chi đó.

 

Dây
thần kinh tôi bắt đầu thoát khỏi trạng thái căng như dây đàn, đối diện với chủ
nhà bị tôi dọa sợ, nhất thời ngượng ngùng chẳng biết nói chi cho phải.

 

Cuối
cùng vẫn là Ứng Nhan mở miệng: “Thật xin lỗi, ban nãy chúng tôi đùa nhau, có
hơi lớn tiếng một tí.”

 

Chủ
nhà có lẽ tâm trạng vẫn còn mất mát vì cái chết của người thân, bị tôi hù như
thế, trong lòng dù khó chịu, nhưng vẫn đóng cửa lại đi như không có chuyện gì.

 

Hành
lang lại tối đen như cũ, bóng tối giúp tôi che giấu nỗi xấu hổ của mình, lúc
này mới thấy tôi còn nắm chặt tay của Ứng Nhan, cái tay giãy chết ban nãy của
Ứng Nhan bây giờ đang cầm ngược lại tay tôi, tôi không được tự nhiên chuẩn bị
rụt tay lại, nhưng mà Ứng Nhan như chẳng thấy gì không ổn, nắm chặt tay tôi đi
lên lầu: “Cô thay quần áo mất bao lâu? Để tôi đưa cô sang nhà An An.”

 

Lòng
bàn tay Ứng Nhan hơi đổ mồ hôi, ẩm ướt, tôi có cảm giác cực kỳ khó chịu, cực kì
muốn rút tay ra, lại hơi ngại vậy quá trắng trợn, bây giờ nghe lời này của hắn,
tôi chẳng chút suy nghĩ đã mở miệng từ chối: “Không cần đâu, vậy phiền lắm.”

 

Trong
bóng tối không thấy được mặt Ứng Nhan, lần thứ hai tôi rụt tay lại thì hắn cũng
buông ra, không khí trở nên thật ái ngại, tôi cũng không dám mở miệng nhiều,
lùi lại một chút, giữ khoảng cách với Ứng Nhan, im lặng theo sau hắn lên lầu.

 

Lầu
ba là chỗ tôi ở, tôi đứng cạnh cánh cửa, bắt đầu bới chìa khóa từ túi ra: “Tôi
mở liền đây.”

 

Ứng
Nhan đứng lại bên cạnh tôi, tựa hồ muốn nói với tôi cái gì đó, không khí này
thật xấu hổ, lòng tôi ngóng trông hắn mau lên lầu đi, nhưng hắn vẫn cố tình không
nhúc nhích, tôi đảo nhanh tay tìm chìa khóa, muốn mau vào nhà để chấm dứt cái
cục diện bế tắc này. Nhưng tôi càng vội, chìa khóa trong túi lại càng như lủi
đâu mất hút.

 

Một
luồng ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào trong giỏ tôi, Ứng Nhan mở di động ở phía
trên túi, dưới luồng sáng của điện thoại hắn, tôi cuối cùng cũng mò ra được cái
chìa khóa nằm mút tận đáy túi.

 

Tôi
đầu đầy mồ hôi mà lấy chìa khóa mở cửa nhà, Ứng Nhan đứng cạnh không lên tiếng
bỗng nhiên nói chuyện: “Xong thì gọi điện cho tôi, tôi chở cô đi, đã khuya thế
này, không có phương tiện công cộng, cô đã trẻ mà một mình đi như thế không an
toàn.”

 

Ứng
Nhan vừa nói xong thì xoay người đi lên lầu, cả cơ hội cự tuyệt cũng không cho
tôi, khiến tôi trong lúc thay quần áo cũng phải nghĩ lý do để từ chối hắn,
không đợi tôi nghĩ xong, Ứng Nhan đã gọi tới: “Tôi lấy tài liệu rồi, cô xong
chưa?”

 

Tốc
độ thần thánh gì thế này, tôi còn đang vật lộn với cái nơ con bướm đẹp lung
linh trên áo khoác, nhận được điện thoại của hắn, chỉ có thể chịu bất hạnh:
“Được rồi, năm phút nữa.”

 


lẽ là ấn tượng về phản ứng của tôi lúc lên lầu quá mãnh liệt, Ứng Nhan rất cẩn
thận mà nói: “Như vầy đi, tôi sẽ đứng trước cửa nhà cô đợi, rồi cùng cô đi
xuống.”

 

Như
thế cũng tốt, có người làm bạn theo tôi xuống lầu, tôi còn sợ vụ lên lầu hồi nãy
lắm, nên rất nhanh đã vứt nỗi xấu hổ với Ứng Nhan ban nãy rồi.

 

Nhà
mẹ đẻ của An An cách chỗ chúng tôi rất xa, phải mười rưỡi mới tới nơi, đêm lạnh
như thế, trên đường đến taxi cũng hiếm, tôi nếu tự đi, đoán chừng phải mười một
giờ mới tới nơi. Nhà An An ở trong hẻm, xe lớn không vào được, Ứng Nhan làm
việc luôn tinh tế tỉ mỉ, hắn đỗ xe ở đầu hẻm, kiên trì cùng tôi đi vào, còn đưa
luôn tôi tới trước cửa nhà An An, nhìn tôi nhấn chuông cửa.

 

Mở
cửa chính là mẹ An An, nhìn thấy chúng tôi, bà rất nhiệt tình tiếp đón: “Ây da,
Nha Nha, đến đây, vào mau vào mau, đây là bạn trai con hả, mau vào ngồi.”

 

Lỗ
tai của đồng chí An An còn thính hơn cả linh khuyển*, tiếng mẹ cô ấy vừa dứt,
đã thấy cô ấy khoác áo ngủ thùng thình chạy lịch bịch từ trong nhà ra: “Bạn
trai Nha Nha?”

 

[*Linh
khuyển: chó thần.]

 

Tôi
nhanh chóng thanh minh với mẹ An An: “Không phải ạ, đây là sếp cháu, vừa rồi
tình cờ gặp nên đưa cháu tới.”

 

An
An ngó ngó tôi, lại ngó ngó Ứng Nhan, nhếch miệng, khoác lấy tay tôi, rồi lại
quay đầu cười với Ứng Nhan: “Ấy, là sếp của chúng ta, biết rồi, đừng đứng,
ngoài này lạnh, vào trong nhà ngồi một chút đi.”

 

Đã
trễ thế này, Ứng Nhan đương nhiên sẽ không vào nhà, chờ hắn vừa đi, An An đã dắt
tay tôi thẳng đến phòng ngủ: “Khốn, Nha Nha, cô trâu thật nhá, dám giả bộ với
chị đây à? Nói, cô với Ứng Nhan hú hí với nhau từ hồi nào hửm?”

 

Tôi
thở dài, xong rồi, bà tám An An này nếu đã nhận định chuyện gì, thì nói cỡ nào
cũng không thanh minh được, tôi xoa xoa huyệt thái dương, hữu khí vô lực phản
kháng: “Dì cả à, dì tha cho con đi.”

 

Trên
tay đau nhói lên, cái cô An An này, lại cấu véo tôi, An An lớn giọng tiếp tục
độc hại lỗ tai tôi: “Còn giả bộ!”

 

Tôi
nhìn An An nét mặt tỏa sáng, lại thở dài: “Em thật ra cũng muốn ‘3 chấm’ với
hắn lắm, em mừng còn không kịp, này không phải là giải quyết vấn đề nhân sinh
sao?”

 

An
An không tin xíu nào, bĩu môi: “Đừng có tráo trở, ai trong công ty mà không
biết hắn thầm mến cô chứ, bằng không Thọ kinh hận cô đến thế làm gì?”

 

Tôi
ngã vật ra cái giường lớn của An An, thuận tay moi từ tủ đầu giường ra một trái
quýt, chà chà, lột vỏ, bóc lấy một múi bỏ vào trong miệng: “Chị à, chị có bao
giờ trải qua cảm giác như thế này chưa, có một người rất tốt ở mọi phương diện,
cũng rất tốt với chị, chỉ là hắn càng đối tốt với chị, thì lòng chị lại càng
buồn bực, nhận được điện thoại của hắn liền cúp, hắn vừa dựa vào thì lông tơ đã
dựng ngược ấy.”

 

“Cũng
có, chính xác là có loại tình huống này.” Vẻ mặt An An có chút biến đổi, tôi
nhìn vẻ mặt của cô ấy không khỏi nhớ tới người đàn ông có bản chất tốt kia,
đồng chí A Hoa.

 

“Được
rồi, Nha Nha, nghe này.” An An bỗng nhiên quay đầu, nằm xuống cạnh tôi, nghiêng
mặt qua hai tay chống lấy đầu, hai mắt sáng ngời soi vào tôi: “Vấn đề của em
giờ chị đã biết rồi, mấu chốt nằm ở tên Trình Gia Gia kia, hắn quá hấp dẫn, em từng
quen hắn, hiển nhiên là đàn ông nào cũng không lọt mắt được nữa. Đàn ông tốt
khác ấy, có thể anh ta chỉ có chút kinh nghiệm với phụ nữ, nhưng căn bản không
thể so với Trình Gia Gia được, một tên là nít mẫu giáo, một tên là quỷ già nghiên
cứu sinh rồi.”

 

An
An nói cũng có lý, nhưng không đầy đủ rồi, tôi tự mình biết, tôi từ nhỏ đã
thích ở chung với người nhanh nhẹn vui tính, bạn bè của tôi đều là những người
nhanh mồm nhanh miệng, tôi bực nhất là cái thể loại nói lấp lửng, nói một nửa để
nửa còn lại cho người ta tự hiểu ấy, ở bên người như thế, tôi không chết ngạt
thì cũng là mệt chết.

 

An
An lấy ngón tay chọc chọc tôi: “Aiz, em và Trình Gia Gia còn có hi vọng ở bên
nhau nữa không?”

 

“Không.”
Tôi ăn quả quýt kia xong rồi, xoay người, lại mò tiếp trên tủ đầu bàn.

 

“Vậy
sau này em tính thế nào, cứ làm một người không mặn không nhạt như thế mãi
sao?” An An có vẻ lo âu nói, cái cô này, càng ngày càng giống má tôi.

 

Không
riêng gì An An, tôi cũng đoán được tương lai của tôi, tôi đang sải bước đi trên
con đường bị ế.

 

“Em
đây cứ cố gắng tìm đàn ông, tương lai giãy chết được chừng nào hay chừng đó
vậy.” Tôi chầm chậm bóc vỏ quả quýt, quả quýt này thật không dở chút nào, vừa
ngọt lại vừa ngon.

 

Chương 64

 

Bận
rộn thoắt cái đã tới nghỉ tết âm lịch, được nghỉ liền ba ngày, tôi nhận được
điện thoại trong nhà, nói là bác tôi bị bệnh phát sốt, bảo tôi sang thăm bà ấy.

 

Mấy
ngày nay tôi đã không còn vội nữa, công ty tôi đã qua thời gian bận rộn nhất
rồi, những nhân viên khác trong công ty ở địa phương đã nghỉ cả, chỉ để lại một
ít nhân viên địa phương làm việc thôi, nhưng những người đi làm cũng chẳng có
việc gì quan trọng, mỗi ngày tới công ty báo danh, hết nửa ngày thì về, đến khi
nghỉ tết, khổ cực một năm cuối cùng cũng đã có thể nghỉ ngơi bù lại thời gian
trong năm, cả công ty đều tràn ngập ý vị của không khí chào năm cũ đón năm mới,
ngay cả Ứng Nhan vốn khắt khe kỷ luật cũng nhắm một con mắt mở một con mắt với
mấy chuyện này. Ba ngày sau, tôi cũng đã có thể về nhà, lúc cha tôi gọi điện là
lúc tôi đang ở công ty nhàn rỗi lên mạng, nghe nói bác bị bệnh tôi liền xin
phép An An, đi thăm bác.

 

Bác
tôi thật rất vất vả, ông nội tôi mất sớm, bà và cha tôi hồi đấy chịu khổ không ít,
Lớn lên bà ngả cho một ngư dân, dượng tôi tốt lắm, chăm sóc cho bác tôi cũng tốt
nữa, nhưng hai người chỉ bên nhau được có vài năm, dượng tôi lần đó ra khơi gặp
chuyện, để lại cho bác cậu con trai và cô con gái, cố gắng làm việc cầm cự qua
ngày.

 

Tình
cảm của bác và dượng tôi tốt lắm, sau khi dượng mất bác cũng không tái giá nữa,
để kiếm sống, bà xin vào làm bảo mẫu trong một gia đình giàu có, ngậm đắng nuốt
cay nuôi hai đứa con, lại lo cho chúng đến khi lập gia đình, nhưng năm kia anh
họ vừa kết hôn chưa được bao lâu đã bị xe tông chết. Cả đời bà, nhỏ để tang
cha, lớn để tang chồng, già để tang con, nhân sinh bi ai đến thế mà cũng chẳng
buông tha cho bà, giờ chỉ còn lại mình bà với cô con gái.

 

Bác
tôi từng là một người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp, tôi nhớ hồi đó lúc còn ở nhà bà
nội, tôi thích nhất là để bác ôm tôi, ngực bà vĩnh viễn là chỗ mềm mại, mang
theo hương xà phòng thơm ngát, dù bà cười hay nói chuyện cũng không hề sang
sảng như mấy cô thiếu nữ thôn quê, mà giọng rất êm tai. Mỗi lần anh họ đánh
tôi, bà luôn một bên mắng anh họ một bên ôm lấy tôi, tỉ mỉ lau sạch cánh tay
cùng khuôn mặt nhem nhuốc của tôi, giúp tôi xoa chỗ bị anh họ đánh đau, cuối
cùng còn trộm nhét kẹo vào túi tôi sau lưng anh họ. Trong mắt tôi trước kia, bà
là người phụ nữ đẹp nhất trần đời.

 

Một
người phụ nữ tốt đẹp đến nhường ấy, mà cuộc sống lại đổ xuống đầu bà bao sóng
gió.

 

Bác
tôi mang hộ khẩu nông thôn, không có bảo hiểm lao động, cái bảo hiểm chữa bệnh
nông thôn kia của bà hình như cũng chẳng dùng được gì, phúc lợi của công ty chị
họ tôi cũng chẳng tốt, chính chị sau này cũng vất vả nhiều chuyện, cho nên khi
bà có biểu hiện đau đầu phát sốt, cha tôi đều bảo tôi lấy bảo hiểm mình đi hốt
thuốc cho bà.

 

Thân
thể bà gần đây không tốt lắm, cứ sốt nhẹ liên tục, uống hết toàn bộ phần thuốc
lần trước tôi lấy luôn rồi mà vẫn không khỏe lên. Cha mẹ tôi ở ngoài ngoại thành,
cách tôi rất xa, đi vào nội thành thì không tiện, mà chị họ tôi cũng lấy chồng
nơi khác rồi, tới tận hăm chín tết mới về nhà được. Cha tôi lo lắng cho bác,
gọi điện dặn dò tôi cả nửa ngày, bảo tôi nhất định phải qua xem.

 

Nghe
cha vừa nói như thế, tôi cũng bắt đầu cảm thấy lo lắng, lập tức gọi điện thoại
cho bác gái, giọng bà trong điện thoại nghe cũng không tệ lắm, bà liên tục nói
không có việc gì, nhưng mà tôi biết rõ tính bác, mặc bà nói thế nào, vừa cúp
điện thoại là tôi xuất phát ngay.

 

Đi
đến cổng công ty, tôi lại quành ngược trở về, công ty tôi hôm nay vừa lấy một
thùng hải sản lớn về làm quà tết, bác tôi luôn tiết kiệm, nên sẽ không mua đồ
xa hoa đắt tiền làm quà tết, lần này sang sẵn mang theo luôn, chờ tới năm mới,
bệnh của bà tốt hơn, có thể nếm thử rồi. Tôi tới chỗ để hàng, lấy theo một con
cá chép và hai con cua, vội vàng ra cửa.

 

Bác
tôi vốn ngụ ở gần khu nhà cũ của tôi, cách công ty tôi cũng không gần lắm, được
cái có xe buýt cũng nhanh, xuống xe ngay trước khu nhà cũ, qua đường lại mất
thêm năm phút đồng hồ. Tôi xách theo một bọc hải sản, ngồi trên xe buýt, khi
dừng ở khu nhà tôi định xuống xe, thì vô ý liếc ra ngoài một cái, tôi dừng
bước.

 

Theo
cửa sổ tôi nhìn thấy một chiếc xe không thể quen thuộc hơn chạy từ trong khu
nhà đi ra, xe của Trình Gia Gia!

 

Nhất
thời, tôi chẳng chút tiền đồ mà thần người ra, đứng nơi cửa xe mà ngừng lại. Người
cần xuống xe tương đối nhiều, những người phía sau tôi tỏ vẻ khó chịu, cao
giọng thúc giục tôi: “Sao thế hả, sao không xuống thế này.”

 

Tôi
phục hồi tinh thần, nhìn nhìn di động, chỉ mới mười giờ sáng. Vậy, anh tới đây
làm cái gì, anh chẳng phải nên ăn ngủ luôn ở công trường hay sao, chẳng phải
nên ở trong phòng tiếp khách mà tiếp khách hàng hay sao, làm gì mà lại chạy đến
đây thế?

 

Không
đợi tôi nghĩ nhiều, những người phía sau đã chen chúc đi xuống, đẩy tôi cũng
phải bước xuống xe. Xuống xe xong tôi vội vàng nhìn lại, làm sao có thể là xe Trình
Gia Gia chứ? Chẳng lẽ tôi nhìn lầm, tôi lắc đầu, chiếc xe kia quá quen thuộc,
không có khả năng nhìn lầm, có lẽ là ngẫu nhiên gặp được, tôi cũng không lo
lắng suy tư chuyện này nữa, kéo khóa áo khoác, đi về hướng nhà bác tôi.

 

Tới
nhà bác, tôi giật mình khi thấy bác gái đang bệnh theo lời cha tôi lại đang quét
tước vệ sinh, khi tôi đến thì bà đang lau cửa sổ. Nghe thấy tiếng chuông, bà
tay còn cầm khăn lau đã bước ra mở cửa.

 

Mới
không gặp chưa bao lâu mà bác gầy đi trông thấy, hai má vốn đầy đặn nay đầy nếp
nhăn, bộ quần áo cũ bọc lấy thân người bà, nhìn qua cực kì già nua yếu đuối.

 

Tôi
túm lấy khăn trong tay bà, tức giận nói: “Bác à, bác bị bệnh rồi, còn ở đó mà
làm nữa, sao không nghỉ ngơi cho khỏe đi, chị họ mới điện thoại cho con, bảo
bác đừng làm gì hết, chừng nào chỉ về chỉ dọn cho.”

 

Bác
vừa nhìn thấy tôi thì mừng ra mặt, một bên kéo tôi không buông tay, một bên
giải thích: “Chờ chị con bề cũng hăm chín rồi, nó có nhà của mình, cũng có việc
riêng của nó, bác đây làm được thì cứ làm, đỡ phần nó chứ sao.”

 

Bác
tôi vốn là thế này đây, luôn nghĩ cho người khác, tôi lấy nhiệt kế trong tủ
thuốc ra, lấy nước đun sôi để nguội rửa qua, rồi để vào miệng bác. Đến gần, tôi
thấy hai bờ thái dương phủ tóc hoa râm của bà nhoáng ánh mồ hôi, khảm thật sâu
trong khóe mắt bà là những nếp nhăn hình chân chim, mùa đông rét buốt, bà bệnh
như thế mà còn đi lau cửa sổ, thật khiến người ta phải đau lòng.

 

Bác
thật sự đã già rồi, tôi có phần áy náy, gần đây tôi bận chuyện của mình, rất ít
khi thăm bà, đừng nói đến giúp bà. Mợ nó chứ sống như thế đấy. Tôi đỡ bác đặt
trên salon, xoay người lấy cái khăn lau: “Bác ngồi trước một lát đi, con lau
cho, bác, cho bác biết nhé, con lau cửa sổ là chuyên nghiệp luôn nha, cửa sổ ở
nhà hằng năm đều do con lau đó.”

 

Ngày
hôm nay nhiệt độ của bác thế mà rất bình thường, tinh thần cũng không tồi, Tôi
lau cửa sổ xong muốn mang bà đi bệnh viện, nhưng bà nhất quyết không chịu, nói
mình khi mới phát sốt, tới bệnh viện tiêm hết hai mũi hạ sốt, đã bớt sốt rồi,
giờ thấy cũng bình thường, không cần phải đi bệnh viện làm gì, chẳng những phí
tiền, mà còn không có tác dụng. Tôi nghĩ thấy cũng có lý, nhưng lại hơi không
yên lòng, nên đo nhiệt độ cho bà lần nữa, thấy vẫn là bình thường, nhìn vẻ mặt
kiên quyết của bác, tôi thỏa hiệp.

 

Không
đi bệnh viện, dù sao về công ty cũng không có việc gì làm, tôi rảnh rỗi, nên
dứt khoát ở lại giúp bà tổng vệ sinh một trận, lau bàn, chà rửa, đừng nhìn nhà
này nhỏ, thật ra muốn quét tước cho hết cũng tốn khối thời gian, ngay cả đứa
làm việc nhanh tay nhanh chân như tôi mà cũng phải mất cả một ngày.

 

Cơm
chiều là bác làm, tôi quét dọn phòng xong liền đi giúp bà rửa rau, bác đang rửa
cua, tôi lần này lại đây xách theo một con cá chép rất lớn với mấy con cua, tôi
đi tới tủ lạnh, lấy cá ra, tuy rằng tôi không thích ăn cá, chỉ thích ăn cua,
nhưng bác thích nhất là ăn cá chép, vừa hay tối nay làm ăn.

 

Tay
tôi vừa chạm tới con cá chép, bác đã vội vàng ngăn tôi: “Nha Nha, con cá kia
lớn như thế, cứ cất đó đi, chờ tết đến có khách rồi làm, giờ ăn thì phí quá.”

 

Tôi
không nghe lời bà, xách con cá ra, quay đầu cười với bác: “Ăn trước đã, mai con
lại đi mua.”

 

“Cái
con nhỏ này.” Bác sốt ruột, bỏ con cua trong tay ra, đoạt lấy con cá, lại nhét
vào tủ lạnh.

 

Bác
đứng trước cửa tủ lạnh, đề phòng tôi lại đi mở tủ, một bên chỉ vào cái thau còn
mấy con cá nhỏ nhỏ, cằn nhằn: “Con coi coi, bác mua nhiều cá như vậy, tối nay
ăn còn không hết, để sáng ra là hư hết rồi, thật lãng phí quá.”

 

Aiz,
đối với bác mà nói, nếu đêm nay tôi kiên trì mần con cá chép kia mời bà ăn, dám
bà đau lòng tới vài ngày lắm, đối mặt với bà lão cố chấp này, tôi chỉ có thể
đầu hàng, bắt đầu rửa mấy con cá nhỏ kia.

 

Tôi
ở nhà bác ăn cơm chiều, lúc về đã là sáu giờ mười lăm, tôi nhớ thời gian xe
buýt trong khu vực này ngừng chạy là sáu rưỡi, tôi đi thật nhanh, muốn bắt cho
được chuyến buýt cuối cùng để về.

 

Tôi
chạy hồng hộc tới trạm thì thời gian xe tới còn có mấy phút nữa, thở phào, tôi
dựa vào hàng tay vịn chờ xe.

 

Mùa
đông năm nay đặc biệt lạnh, một trận gió rét thổi qua, tôi phải nhảy mũi hai
cái, vừa rồi chạy nhanh quá, tôi ra chút mồ hôi, giờ gió thổi ngang thật lạnh
không sao tả được, tôi khép chặt áo khoác, ngóng xe tới sớm một chút.

 

Càng
chờ, xe buýt lại càng muộn, tôi liếc thấy thời gian đã lố rồi, vậy mà buýt vẫn
chưa tới, tôi bắt đầu nghi không biết có phải chuyến cuối cùng đã đi mất rồi
không.

 

Trong
lúc tôi đang lưỡng lự là tiếp tục chờ xe hay đi bộ, một chiếc xe quen thuộc
dừng trước mặt tôi, khuôn mặt Trình Gia Gia hiện ra sau lần cửa sổ đang từ từ
hạ xuống: “Nha Nha, là em à, sao em lại đứng đây?”

 

Nửa
tháng không gặp, chợt nhìn thấy anh, tôi có chút mơ màng, Trình Gia Gia mở cửa
gọi tôi lên xe tôi vẫn chưa tỉnh táo lại, bất giác nghe theo lời anh, đến khi
tôi tỉnh, thì đã ngồi lên xe anh rồi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+