Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà bên có sói – Chương 01-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1: Hải sản với bia

Nhận điện thoại, Cố Lãng chỉ muốn đi ngay lập tức. Đột ngột thắng gấp làm cho chiếc xe đang chạy nhanh quay đầu lại, khó khăn lắm mới vượt qua chiếc xe trước mặt, thẳng đến quán rượu. Xe lao nhanh khiến bánh xe ma sát với mặt đường kéo theo đám bụi mù mịt.

Quán rượu Nghê Thường, tại một phòng VIP, rượu cùng với tiếng nhạc lớn vô cùng kích thích, nam nhân y phục không chỉnh tề vốn dĩ đã hiện hình lang sói. Đuổi mấy viên quản lý ra ngoài, bắt đầu khi dễ mấy nữ nhân trong phòng.

Tần Tiểu Mạn tham ăn, nghĩ thật khó khăn mới có thể đến nơi cao cấp như thế này ăn cơm. Thực đơn hải sản ở chỗ này đã bị cô ăn mất phân nửa, cũng vô tình bị người ta chuốc không ít rượu. Cô chỉ nhớ rõ, lúc đầu là uống bia, sau chẳng biết thế nào lại thành uống rượu. Lúc sau, khi cô ý thức được thì người đã bị đặt nằm trên ghế dài, quần áo trên người xộc xệch.

Hải sản với bia nhanh chóng phát huy tác dụng. Tần Tiểu Mạn cảm thấy nửa người trên cảm giác khó chịu ra sức giãy giụa. Nam nhân nằm trên người chính vì vậy mà càng thêm hưng phấn, nắm lấy vạt áo của cô hung hăng xé rách, chiếc áo hàng hiệu mà cô cắn răng mới dám mua đã tơi tả.

Nhìn người dưới thân hai mắt mê ly, cảnh xuân phơi phới, nam nhân thở dốc, đang định đem cô ăn luôn thì cửa bị người bên ngoài một cước đá văng ra.

Thấy cảnh sát xông vào, nam nhân lang sói kia chỉ hận không thể lập tức biến thành chó Nhật dập đầu cầu xin thương xót.

“Tổng, tổng giám đốc, ngài tới rồi, thật tốt quá!” Trần Thần, thấy tình hình xấu vốn sớm trốn vào toilet vội vàng chạy đến, làm bộ quan tâm chăm sóc chu đáo.

Thấy hắn, Cố Lãng đang giận giữ nhất thời tìm được nơi phát tiết, không chút khách khí giơ chân đạp cho hắn một phát. Trần Thần kêu lên một tiếng ngã rạp xuống. Nhe răng trợn mắt ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt Cố Lãng. Trời ơi, thường ngày Cố tổng tao nhã vậy mà cũng có lúc hành động dã man như thế này, hắn ta thực sự phát hỏa rồi! Trần Thần lúc này khiếp sợ còn hơn cả đau đớn.

“Cởi áo của ngươi ra” Cố Lãng lạnh lùng nhìn Trần Thần nói, mắt lóe lên đầy  tức giận.

Trần Thần nhăn nhó đứng lên, mặt bắt đầu đỏ. Tuy là người ta ngưỡng mộ hắn lâu rồi, nhưng mà, Trần Thần lo lắng nhìn trước mắt chướng khí mù mịt, chỗ này hình như không thích hợp nha!

“Cởi ra!”

“Vâng vâng”. Trần Thần khẽ run, cuống quýt cởi quần áo trên người. Ngẩng đầu lên nhìn Cố Lãng đã cởi áo, lộ ra bắp thịt đều đặn tinh tráng, cảm thấy miệng khô nóng, không tự chủ nuốt nước bọt.

Cố Lãng túm quần áo trên tay Trần Thần mặc vào, cũng không để ý đến ẩn tình trong mắt hắn, cầm quần áo của mình tới chỗ Tần Tiểu Mạn đang mê man, cúi người bọc lấy cô rồi ôm cô đi ra ngoài.

Trần Thần tiễn Cố Lãng ra cửa, “Cố tổng cứ nghỉ ngơi đi, để tôi đưa cô ta đi là được rồi.”

Cố Lãng dừng lại, lạnh lùng nhìn hắn một cái “ Không cần. Anh chịu trách nhiệm đưa những người khác trở về cho tôi. Mau!”

Gió cuối thu mát mẻ bỗng trở nên lạnh lẽo khiến Trần Thần tan nát cõi lòng hóa đá, nhìn thân ảnh cao lớn khuất trong bóng tối, hắn rên rỉ một tiếng: Quả nhiên là anh ta thích nữ nhân a!

Cố Lãng nén giận, vừa lái xe vừa thỉnh thoảng trừng mắt liếc nhìn Tần Tiểu Mạn đang bất an ngồi ở ghế phụ.

Trên người tựa như có hàng ngàn con sâu nhỏ đang bò hết sức ngứa ngáy, miệng khô như thể nước trong miệng bị hút hết, cô lầm bầm vài tiếng, bắt đầu không nhịn được gãi. Móng tay để lại trên người những vệt đỏ.

Cố Lãng giơ tay ra chặn cô lại, cuối cùng cũng đã về tới nhà, nhanh chóng đem cô vào nhà.

Tần Tiểu Mạn và Cố Lãng có thể nói là thanh mai trúc mã. Cha mẹ hai người đều làm viên chức bình thường ở cùng một công ty. Cô kém anh năm tuổi. Từ nhỏ, Cố Lãng anh tài xuất chúng trong khi Tần Tiểu Mạn cô lúc nào cũng lề mề, chậm chạp.

24 năm sống trên đời, Cố Lãng chính là người cô vừa ra đời đã quen biết, hơn nữa, cha mẹ cô không nề hà, luôn đem anh ra làm chuẩn mực cho cô.

“Tần Tiểu Mạn, sao con còn không học đi, Cố Lãng nhà người ta đã sớm viết bài xong rồi!”

“Con thế nào thi được có nhiêu đây điểm? Cố Lãng nhà người ta bằng tuổi đã là thủ khoa rồi!”

Học tập, thể thao, bao gồm cả việc nhà, Tần Tiểu Mạn mọi thứ đều không bằng Cố Lãng… cái này thì còn nhịn. Thế nhưng, còn có —–

“Tần Tiểu Mạn, Cố Lãng nhà người ta mặc gì nhìn cũng đẹp. Sao mua cho con toàn hàng hiệu mặc trên người lại như đồ đổ đống bán vỉa hè a!”

Tần Tiểu Mạn hoàn toàn nổi giận. Anh ta là con trai, cô là con gái, dù quần áo thế nào cũng là không thể so sánh! Cô nghi ngờ, Cố Lãng thực sự mới là con mẹ cô, nên mẹ cô mới phát điên đến mức này, muốn cô đến cả tướng mạo cũng phải giống!

Cũng may, Cố Lãng lớn hơn Tần Tiểu Mạn năm tuổi, nghĩa là suốt mấy năm đại học, cô sẽ không chịu ảnh hưởng cái bóng của anh ta. Như vậy, thống khổ dày vò cũng không duy trì lâu.

Tần Tiểu Mạn sau khi tốt nghiệp đại học liền vào làm kế toán cho một công ty nhỏ, ngày ngày chăm chỉ làm việc. Sau này, Tần mẹ lúc chơi bài trở về nhà bắt đầu nổi giận, Cố mẹ lúc đánh bài đã khoe khoang, nói con trai bà ta ở bên ngoài mở công ty, làm quan to, rất có khí phách.

Tần mẹ một mặt ngấm ngầm ghen tị, mặt khác lại tươi cười bắt Tần Tiểu Mạn, mặc dù không tình nguyện đem lễ vật sang nhà hàng xóm. Sau đó, hai tư tuổi, cô đã bị mẹ đóng gói gửi đến công ty của Cố Lãng. Làm nhân viên quèn bị người khác coi thường, Tần Tiểu Mạn không được phân ký túc xá, lại cũng không muốn tốn tiền thuê phòng trọ, liền mặt dày chạy đến ở cùng một chỗ với Cố Lãng.

Kỳ thực không hề tệ! Ba phòng ở một phòng làm việc, nhà bếp, nhà vệ sinh, ga-ra, đầy đủ tiện nghi. Tần Tiểu mạn bất quá chỉ chiếm dụng phòng khách “nho nhỏ” mà thôi.

Tần Tiểu Mạn không mất tiền ở, phí đi lại cũng không, tiền lương hàng tháng của cô để dành được không ít. Vì vậy, cô rất cam tâm tình nguyện ở lại dựa dẫm vào Cố Lãng đại nhân.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đào mỏ vô liêm sỉ.

Chương 2: Ghen với nam nhân khác

Về đến nhà, Cố Lãng tiện tay đem Tần Tiểu Mạn đã mềm nhũn quăng lên giường. Tần Tiểu Mạn lầm bầm vài tiếng, trở mình rồi ghé vào ga trải giường màu cà phê sạch sẽ của hắn mà ngủ, hệt như rận bám trên mình chó, lập tức ngáy “o o”.

Tần Tiểu Mạn ngoại hình miễn cưỡng cũng được cho là thanh tú, không nghĩ tới lúc cô cởi quần áo lại mê lòng người như vậy. Mí mắt Cố Lãng khóa chặt lại chỗ quần áo cô bị hở, để lộ ra nội y bên trong.

Cố Lãng chăm chú nhìn thân thể trắng nõn của cô trên giường, hơn nửa ngày mới miễn cưỡng rời mắt, đi tới ngăn tủ tìm lọ thuốc.

“Này, dậy uống thuốc đi.” Cố Lãng lắc lắc cô.

“Ừm.” Tần Tiểu Mạn mơ màng, tiếp tục xoay người nằm sấp xuống.

Cố Lãng không kiên nhẫn, một tay dùng sức liền nâng người cô ngồi thẳng dậy. Nhìn Tần Tiểu Mạn ngồi trên giường hắn dụi dụi mắt, Cố Lãng tà ác nhìn trộm nơi mềm mại, tròn đầy của cô. Cái nha đầu chết tiệt này, bình thường nhìn thế nào cũng không thấy nha!

“Anh nhìn cái gì?” Tần Tiểu Mạn dù vẫn còn chút say rượu, bản thân đã khôi phục ý thức phòng vệ, hai tay che trước ngực căm tức trước ánh mắt muốn ăn đậu hũ của nam nhân kia.

Cố Lãng nhún nhún vai vô tội, đưa viên thuốc cùng cốc nước cho cô: “ Uống đi!”

Tần Tiểu Mạn nhăn nhó không chịu uống, nửa tỉnh nửa mê, mắt mũi lờ đờ say rượu: “Anh giúp em uống đi.”

Cố Lãng đành phải giúp cô, đỡ cô nằm xuống, đầu đã muốn to ra. Nguyền rủa một tiếng. Đụng vào cô như vậy tất nhiên phải có phản ứng, lúc này không tìm được người để giải quyết, Cố Lãng oán hận liền phải tự mình xử lý.

Ngày thứ hai, 6h30 sáng, Cố Lãng đúng giờ tỉnh dậy trên sofa. Vào trong phòng lấy quần áo thì thấy Tần Tiểu Mạn đã cuộn mình trong chăn thành một bọc, tiện tay đem điện thoại di động của cô tắt báo thức đi rồi mới khoan khoái lái xe đi làm.

…..

“Chờ một chút!” Đằng sau vọng đến một tiếng hét chói tai, Tần Tiểu Mạn lao như tên bắn vào trong thang máy, sảy chân ngã vào trong lòng Cố Lãng.

Người chung quanh đều thức thời dạt qua một bên. Sau chuyện tối qua, hôm nay, nhân viên của Lăng Hiên đều đã biết Cố tổng cùng với cô gái này có quan hệ mờ ám.

“Xin lỗi, Cố tổng, xin lỗi!” Tần Tiểu Mạn xun xoe khom lưng cúi đầu, cười nói.

“Không sao. Sau này không nên thô lỗ, nóng vội như thế.” Cố Lãng cười nhạt. Khiến nữ nhân viên đứng xung quanh lập tức ao ước, đố kỵ. Nhìn Cố tổng điều kiện tốt như vậy, sao số mình lại đen đủi thế này. Có thể ở cùng một chỗ với hắn, chết cũng cam lòng.

Khiếp sợ cái con người đang cười kia đến phát run, cô hiểu rõ hơn ai hết, vẻ ngoài Cố Lãng ôn hòa đã che lấp linh hồn xấu xí lạnh lăng của hắn bên trong. Trước đây, khi Tần mẹ cầm chổi đuổi theo cô làm náo loạn cả khu nhà, hắn vẫn có thể điềm nhiên như không, tiếp tục đọc sách, thuận tiện đả kích thêm vào vài câu. Có thể nói, người này căn bản không hề có nhân tính.

Tần Tiểu Mạn cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, thở phào nhẹ nhõm, tốt quá, không bị muộn giờ, bằng không, toàn bộ tiền thưởng tháng này coi như đi tong rồi. Tối hôm qua thực sự là nhậu nhẹt say xỉn, dĩ nhiên quên không đặt báo thức. Cũng may là tự nhiên tỉnh dậy. Tần Tiểu Mạn dựa vào thang máy, âm thầm cảm thán.

Tới nơi làm việc ở tầng trệt, Tiểu Mạn định đi ra, lại bị Cố Lãng kéo lại, mắt trừng trừng nhìn cửa thang máy đang chầm chậm đóng lại.

“Anh muốn làm gì?” Lúc này trong thang máy không có người ngoài, Tiểu Mạn không khách khí hỏi.

“Không có gì. Chỉ muốn cảnh cáo em, lần sau dám không nghe lời, anh lập tức sa thải em.” Cố Lãng nhìn đồng hồ đeo tay, vừa cười vừa nói.

Tiểu Mạn chột dạ cúi thấp đầu, nhớ tới hình dáng chật vật lúc sáng, xem ra tiền thưởng tháng này chính thức chắp cánh bay mất rồi.

Tới tầng hắn làm việc, Cố Lãng phong độ bước ra, nhân tiện giúp cô nhấn nút thang máy.

Đến khi Tiểu Mạn hấp tấp vọt từ thang máy tới chỗ cùa mình thì, tổ trưởng của cô—Vương Tả đẩy đẩy gọng kính viền vàng trên chóp mũi, vui sướng nện đôi giày cao gót xuống sàn nhà đi tới, “Tần Tiểu Mạn, cô đến muộn!”

Ngày hôm nay thật xui xẻo a! Tiểu Mạn lệ rơi đầy mặt, ký tên vào danh sách đi làm muộn. Cố Lãng, đồ giết người không dao, ngươi đi chết đi!

Buổi trưa, Cố Lãng hạ cố xuống phòng tài vụ, nơi Tiểu Mạn làm việc, muốn xem xét thu chi quý này đồng thời bàn bạc ra chỉ thị mới. Trưởng phòng tài vụ cung kính đón hắn vào cửa. Tiểu Mạn đánh giá bộ dạng xun xoe kia, âm thầm cảm thán, công phu tu luyện của mình xem ra vẫn còn nông cạn lắm.

Nói chuyện với trưởng phòng tài vụ xong, Cố Lãng nách kẹp xấp tài liệu, lững thưỡng tiến tới chỗ Tiểu Mạn, nhìn sắc mặt cô tái nhợt, Cố Lãng có chút không đành lòng, gõ nhẹ vào cửa kính, ngoắc ngón tay ý bảo cô ra ngoài.

Tần Tiểu Mạn một mực muốn tỏ ra siêng năng, rất có khí phách quay đầu đi, không thèm để ý tới hắn.

“Oa, Tần tiểu thư, thật lớn mật, đến Cố tổng cũng dám từ chối nha!” Nghe thấy giọng nói giở nam giở nữ, Tần Tiểu Mạn biết ngay là chính là Trần Thần.

Trần Thần trên tay cầm một cái túi, đưa ra trước mặt Tiểu Mạn, “Của ngươi.”

“Cái gì?” Tiểu Mạn mở ra, chính là một cái áo mới giống hệt cái áo bị xé của cô hôm qua.

“Đừng có dùng ánh mắt ruồi nhặng đó nhìn ta.” Trần Thần ngạo mạn dựa vào bàn của Tiểu Mạn, “Sáng sớm nay, Cố tổng vẫn còn tức giận chuyện tối qua, bắt ta chịu trách nhiệm, vừa  bị phạt, còn vừa phải đem tiền túi ra trấn an các nữ nhân viên bị dọa cho sợ!”

“Trần Thần, ngươi thật không xứng làm nam nhân”. Tần Tiểu Mạn nhìn đông nhìn tây, cất vào trong túi, trong lòng đã thấy thoải mái, còn sẵn tiện nói móc Trần Thần. Tối hôm qua,mấy nữ nhân viên bị người ta khi dễ, hắn thấy tình hình không ổn liền bỏ chạy ra ngoài.

Trần Thần ngả ngớn, vuốt vuốt lại tóc, “So what? Everybody knows I’m a gay!”

Tiểu Mạn yên lặng, vất vả dời sự chú ý sang đống văn kiện. Trên đời này, phiền nhất không phải nói lý không nói rõ mà là nói lý nhưng người ta không chịu nghe. Trần Thần luôn vênh váo tự đắc, còn không e dè chuyện mình thích nam nhân. Aizz, còn gì để nói đây.

Trần Thần bị lơ thập phần bất mãn, “Nói cho ngươi, ngươi chẳng qua chỉ là cái bánh bao béo múp xấu xí, Cố là của ta, không đến lượt ngươi!”

Tiểu Mạn nổi giận, nhéo nhéo cánh tay chẳng có mấy thịt của mình, quyết định không mặc kệ Cố Lăng đang đứng ở bên ngoài nữa, lắc lắc mông, quay sang nhe răng cười tình, hớn hở đi về phía Cố Lãng.

Trần Thần tức giận giơ chân đá vào bàn của cô, lẩm bẩm chửi mắng gì đó bằng tiếng Anh.

Được, Tần Tiểu Mạn rủa thầm, bổn cô nương lại suy bại đến mức cùng nam nhân giành tình nhân sao!

“Cố tổng, có gì chỉ giáo?” Tần Tiểu Mạn liếc mắt khinh bỉ trưởng phòng đang đứng cung kinh bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn căng ra. Không cần quay đầu lại cũng biết, hôm nay toàn bộ ánh mắt nhìn cô đều vô cùng ký quái a! Để thể hiện cây ngay không sợ chết đứng, cô ngang ngạnh ngẩng cao đầu.

Cố Lãng nhìn bộ dạng làm ra vẻ của cô, trước mắt bao người, tay vân vê mái tóc, ôm cô vào lòng, thấp giọng: “ Tối nay, vẫn theo lệ cũ?”

Cầm thú! Tiểu Mạn thầm mắng, hếch khuôn mặt nhỏ nhỏ lên, cười xán lạn: “Vâng, cố tổng.”

Cố Lãng nhìn đôi mắt cô trong suốt, trong lòng có chút phiền muộn, hừ một tiếng rồi rời đi. Tiểu Mạn cố gắng quay người lại, cứng nhắc trở về chỗ ngồi. Cố Lãng kia, anh ta cố ý! Nhìn xem, đồng nghiệp khả ái của cô nhãn cầu đã sớm bốc hỏa hừng hực rồi.

Đón nhận ánh mắt oán hận của Trần Thần, Tiểu Mạn ai oán nghĩ, người mình sắp bị ánh mắt đố kị của hắn đục vô số lỗ thủng rồi.

“Này, Trần Thần, không phải như ngươi nghĩ đâu!”

—–

 

Chạng vạng, nhà trọ của Cố Lãng.

Nữ nhân bị kích thích, thân thể nóng bừng, hơi thở gấp gáp, Cố Lãng lại không cảm thấy gì là hăng hái, động đậy muốn rời đi. Nữ nhân ủy khuất ưm một tiếng, hai chân thon dài, trắng nõn chủ động quấn lấy thắt lưng hắn.

“Cạch”, cửa bị mở ra. Thấy trên sofa một đôi nam nữ bất chính, Tần Tiểu Mạn thản nhiên nói với Trần Thần, sắc mặt trắng bệch nói: “Thấy chưa, ta không lừa ngươi.”

Cố Lãng sắc mặt nháy mắt đen kịt, vội mặc thêm quần áo, vẫn để nửa thân trên trần, hướng về phía Tiểu Mạn, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ai cho em tới?!”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+