Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà bên có sói – Chương 33-34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Con chó tai họa (P3)— Hồ điệp hiệu ứng…

Tần Tiểu Mạn ngồi trước bàn, bắt đầu cảm thấy thương tâm, day dứt nghĩ tới hai mươi mấy năm qua cuộc sống của mình mờ mịt dưới cái bóng quá lớn của Cố Lãng.

Xem đi, anh ta ưu tú thế kia, sao lại có thể si mê cô được? Thứ tình cảm bất an này chỉ có thể đứng từ xa trông lại, cho dù nỗ lực thế nào cũng không thể ngăn cản được cảm giác mệt mỏi và tự ti.

Đêm khuya yên tĩnh, những suy nghĩ tiêu cực lại bắt đầu sinh sôi trong lòng cô. Tiểu Mạn đáng thương cuộc tròn mình trên ghế, vùi mặt vào đầu gối, khẽ nức nở. Cố Lãng khốn nạn. Lần nào cãi nhau, anh đều lạnh nhạt như thế, chỉ có cô là chật vật không yên. Cho dù nói như thế nào, cuối cùng người cố tình gây sự vẫn chính là cô. Cái con người kia, cô đã nỗ lực như thế nào để tới gần anh, anh rốt cuộc có hiểu không hả?

Trên bàn vẫn còn la liệt sách vở cô dùng để học tập. Mấy người thư ký của Cố Lãng đều là nhân tài xuất chúng, có bằng cấp, có học vị cao. Tiểu Mạn miễn cưỡng mới có thể theo kịp tiến độ của công việc, lúc nào cũng bị Cố Lãng cười nhạo Tuy rằng mấy thứ này đều rất khó nhằn, cô vẫn luôn muốn học hỏi thêm một chút. Cố Lãng luôn đả kích cô, phải chăng, anh mãi mãi luôn xem cô là đồ vô dụng, lúc nào cũng ỷ lại, phục thuộc vào anh phải không?!

Sở dĩ Tiểu Mạn đọc tiểu thuyết đều chọn thể loại cường văn nữ tôn là vì muốn YY mình, đọc nữ nhân có thể điều khiển được nam nhân chính là để cân bằng trạng thái tâm lý. Có điều, chính bản thân cô mới hiểu rõ được một điều, người mà cô mong muốn vẫn duy nhất chỉ có anh mà thôi. Ấy vậy mà, một khoảng thời gian rất dài, rất dài, anh đã quên béng mất cô.

Năm Cố Lãng tốt nghiệp trung học, bởi vì tỉ lệ đậu năm đó cực kỳ cao, trường học hào phóng chi tiền, tổ chức một buổi diễn kịch. Cố Lãng vì thi đỗ thủ khoa, đương nhiên đóng vai hoàng tử đẹp trai. Tiểu Mạn năm ấy nằm trong số mấy nữ sinh sơ trung cũng được mời đi diễn. Haizz, có điều, Tiểu Mạn nhà ta chỉ được đóng vai cái cây, cả vở kịch cũng không cần phải nhúc nhích.

Trong khu rừng đêm, công chúa xúng xính trong bộ đồ múa hoa mỹ, chân đi đôi giày thủy tinh sáng lấp lánh cùng hoàng tử vô cùng anh tuấn bắt đầu khiêu vũ. Công chúa đem nụ hôn thuần khiết của mình tặng cho hoàng tử, báo đáp ơn cứu mạng. Có điều, vốn theo kịch bản là hôn trên trán, lại bị công chúa tự ý sửa lại, không ngần ngại hôn thẳng lên môi Cố Lãng. Mà Cố Lãng lại cũng quen rồi, không khách khí còn hôn trả lại. Lúc đó, rất nhiều giáo viên chỉ còn biết bóp cổ tay thở dài.

Đến lúc chào hạ màn, Cố Lãng nắm lấy tay Tiểu Mạn đang buồn bã, công chúa đứng ở bên kéo áo anh nhận lỗi. Cuối cùng, anh khom lưng nhẹ nhàng hôn lên trán Tiểu Mạn  một cái.

Qua nhiều năm như vậy, ngay khi cô nghĩ cô đối với anh đã hoàn toàn hết hy vọng, không ngờ, anh lại nảy sinh tình cảm với cô. Anh nói anh yêu cô, muốn cô trở thành người phụ nữ của anh chứ không chỉ đơn thuần là em gái.

Cố Lãng, cho dù anh cảm nhận chậm chạp, chỉ cần anh bằng lòng yêu thương em thật nhiều, em sẽ vẫn cam tâm tình nguyện một lần nữa đào lên thứ tình cảm nồng nhiệt đã bị chôn sâu dưới đáy lòng, cùng anh bùng cháy. Nhưng như thế thì sẽ rất khổ cực, em cần, cần anh phải yêu thương em gấp bội.

Đây chính là hồ điệp hiệu ứng, nguyên bản chỉ là giận dữ chút đỉnh, hiện tại Tiểu Mạn đã tức giận ngập trời, oán giận, ấm ức rối tinh rối mù hết cả lên.

Ngồi một lúc lâu, nhiệt độ trên cơ thể cũng bay đi hết. Ôm đôi mắt đỏ hồng đứng lên, chuẩn bị lại tủ quần áo lấy áo lông khoác vào, quay người lại thình lình phát hiện Cố Lãng đang ngồi trên giường, sợ đến phát run. Quá nửa đêm rồi mà còn chưa ngủ, định dọa người sao?

Cố Lãng ngẩng đầu nhìn cô, trong lòng hết sức mơ hồ. Vì sao cô lại khóc? Anh cùng lắm chỉ muốn dọa cô một chút, củng cố vị trí của anh trong lòng cô một chút. Nhìn cô thực sự khổ sở như vậy, cái gì anh cũng chẳng để ý được nữa.

Tiểu Mạn lần theo đầu giường đi qua, lại chỗ tủ áo lấy thêm áo khoác, ôm thêm một cái chăn, chuẩn bị một đêm ngủ trên sofa. Được rồi, đồ lang sói cục cằn, không biết thương hoa tiếc ngọc, dám chiếm giường của cô, muốn lạnh chết cô sao. Bây giờ đã như vậy, nếu mà làm hòa với anh, sau này chẳng phải bị ngược đãi mà chết à.

Cố Lãng buồn phiền đến trước mặt cô, ôm lấy cô đang cuộn mình trong chăn: “Anh sai rồi, có được không?”

Tần Tiểu Mạn vùng ra,“Bỏ đi, em không nên đối với anh như thế.” Nghe anh xin lỗi, trong lòng cô không tự giác chút nào lập tức đã đầu hàng, càng nghĩ lại càng thấy giận bản thân mình.

Cố Lãng cách một lớp chăn ôm lấy cô, lắc lắc lấy lòng. Tần Tiểu Mạn giật mình giãy dụa đứng lên, leo lên giường nằm giả chết. Cô cắn chặt góc chăn, ngăn cho nước mắt khỏi trào ra. Là anh sai, anh dám bắt nạt cún con của cô, lại còn bắt nạt luôn cả cô nữa!

Tần Tiểu Mạn chui trong chăn ngây người một lúc, thấy yên tĩnh thì có chút luống cuống, len len thò đầu ra, phát hiện Cố Lãng đang nằm bên cạnh, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự thanh minh.

Cô ngượng ngùng, cứng giọng hỏi, “Có phải anh nghĩ em càn quấy đúng không?”

Cố Lãng lắc đầu.

“Có phải anh nghĩ em là người phải xin lỗi mới đúng không?”

Cố Lãng lại lắc đầu.

“Anh có biết anh sai ở đâu không?”

Cố Lãng gật đầu.

Nhìn dáng vẻ anh ngoan hiền vô tội, Tiểu Mạn muốn cáu cũng không được, đành trừng mắt nhìn anh. Một lúc sau, cô quay người nằm sấp xuống, chỉ để lộ ra cái mặt, yếu ớt thở dài: “Có phải anh nghĩ em không xứng với anh không?” Không đợi anh trả lời, cô quay mặt vào trong tường, “Em biết rồi.”

Cố Lãng vuốt tóc cô, “Rốt cuộc trong đầu em đang có những cái gì thế này?”

Tâm can Tần Tiểu Mạn lại nhức nối, nhìn đi nhìn đi, lại coi thường chỉ số thông minh của cô nữa rồi.

Cố Lãng tất nhiên hiểu rõ, người nào đó lại xem quá nhiều phim bi kịch rồi. Hít hà mùi hương trên tóc cô, anh nói: “Tiểu Mạn, anh bị lạnh rồi này.”

Tiểu Mạn buông một góc chăn ra, để anh chui vào. Ngay lập tức, Cố Lãng kéo chăn lên, ôm gọn cô vào lòng.

Ngón tay chạm phải đôi mắt sũng nước, thấp giọng hỏi: “Khóc cái gì chứ?”

Tần Tiểu Mạn không hé môi, cô úp mặt vào lòng bàn tay anh, vừa hôn vừa cắn. Từng dấu môi dịu dàng đặt lên lòng bàn tay, từng chút, từng chút một khơi dậy ngọn lửa trong người anh.

Bàn tay kia của Cố Lãng vuốt ve thân thể cô, lần lần từ trên xuống dưới lục lọi, tìm kiếm. Tiểu Mạn không động đậy, cũng không ngăn cản.

Cô quay đầu lại, chủ động hôn anh. Cố Lãng ôm cô muốn đè xuống, lại bị cô xoay người đè lại, đỏ mặt cứng giọng nói: “Em muốn chủ động!”

Cố Lãng kinh ngạc nhìn cô. Tiểu Mạn bất mãn nhìn anh biểu lộ vui mừng hơi bị thái quá, suy nghĩ một chút mới hùng hồn giải thích: “Không được động đậy… Anh sai rồi, phải để em lăng nhục!”

..

.

Cuối cùng,

Tiểu Mạn ở trên người Cố Lãng, sửng sốt đến cả một phút đồng hồ mới nghẹn ngào thốt lên: “Em nên làm như thế nào?”

Trên thân thể con gái có bao nhiêu điểm mẫn cảm, đàn ông có không? Tần Tiểu Mạn cưỡi trên người anh, cau mày hối hận vì đã không chịu đọc đam mỹ, trong đó chắc chắn phải nói cách để khiêu khích đàn ông chứ nhỉ? Liệu đàn ông có cần khúc dạo đầu không ?

“Không được động đậy,” nhìn cánh tay của Cố Lãng giơ lên, Tiểu Mạn ra lệnh, “Nếu không em sẽ không tha thứ cho anh.”

Cố Lãng bất đắc dĩ chỉ chỉ váy ngủ trên người cô, “Tiểu Mạn, đầu tiên phải cởi quần áo đã.” Nhìn cô ở trên người anh động đậy, Cố Lãng chỉ muốn trực tiếp cởi sạch quần áo của cô. Thở hắt ra đầy kìm nén, anh tỉnh bơ khẽ nhúc nhích một chút.

Tiểu Mạn xoay trái xoay phải một hồi, cả kinh bị đẩy ngửa ra phía sau, rồi lại bị ai đó nhân cơ hội ôm lấy eo định đè xuống. Cô vừa giận dữ vừa xấu hổ, cào mạnh vào thắt lưng Cố Lãng: “Đã nói không được động đậy cơ mà!”

 

Chương 34: Bắt kẻ thông dâm…

 

Tiểu Mạn cởi váy ngủ của mình ném sang một bên, khẽ nuốt nước bọt,cúi xuống hôn lên đôi môi Cố Lãng thăm dò rồi lại ly khai.

 

Bởi vì hai vị phụ huynh đến, hai người đều ăn mặc cực kỳ bảo thủ. Cố Lãng nóng đến khó chịu, yếu ớt kiến nghị: “Tiểu Mạn, cởi quần áo giúp anh đi!”

 

Tiểu Mạn nhìn khuôn mặt bình tĩnh của anh, hơi buồn bực, đến lúc này rồi, vì sao anh vẫn có thể trấn tĩnh được như vậy? Suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng kết luận một cách ủ rũ, anh từng có rất nhiều phụ nữ, chắc chắn cái gì cũng đã thử qua rồi.

 

Phát hiện này khiến Tiểu Mạn thoáng cái đã mất tinh thần, chẳng muốn làm gì nữa. Cố Lãng không khỏi hối thúc cô. Cái nha đầu này, châm lửa đốt nhà xong còn dám thản nhiên ngồi đờ ra trên người anh như vậy sao?

 

Taycô thực lạnh, không ngờ chỉ đơn giản trượt lên da thịt anh, cũng không cần kỹ xảo gì đặc biệt nhưng lại có thể đem thiêu hủy gần như toàn bộ lý trí của anh.

 

Bàn tay khẽ chạm đến vùng bụng, Tiểu Mạn tại nơi cơ bụng rắn chắc ấy lưu luyến không rời, bên này ấn một cái, bên kia ấn một cái, anh rèn luyện cơ thể tốt như vậy từ lúc nào nhỉ?!

 

Sờ trái sờ phải, Tần Tiểu Mạn náo loạn một hồi cũng chán, lăn xuống, nhặt áo ngủ lên, chui vào chăn định đánh một giấc. Kết quả, mắt còn chưa kịp nhắm đã bị người nào đó xốc dậy.

 

Nhìn Cố Lãng bắt đầu đè ép mình, Tiểu Mạn kinh hãi tới quên cả phản kháng. Cố Lãng nghiến răng nghiến lợi nói: “Lần sau nhớ cho kỹ, đã tiến rồi thì không thể lùi!”

 

Tiểu Mạn cô hối hận rồi. Cô ngàn lần không nên, vạn lần không nên tự cho mình là thông minh. Tà ác như Cố Lãng, cô không phải ngày hôm nay mới biết cơ mà…

 

…..

..

.

 

 

Tang tảng sáng, con sói già Cố Lãng ngủ một giấc lại bắt đầu hăng hái, chui trong chăn bắt đầu hăng say trêu chọc Tiểu Mạn.

 

Vừa mới động đậy vài cái, đột nhiên có người gõ cửa. Là giọng nói của Cố cha: “Lãng Lãng, Tiểu Mạn, dậy đi!”

 

Cố Lãng nhìn đồng hồ đặt ở đầu giường, mới năm giờ kém! “Cha”, giọng nói tiếng được tiếng mất, đành khụ khụ vài tiếng, “Cha, đang còn sớm mà.”

 

“Sớm cái gì mà sớm?” Cố cha nổi giận, “Cái thằng này, thường ngày không tập thể dục buổi sáng sao?”

 

Tập thể dục buổi sáng? Cố Lãng và Tiểu Mạn lập tức nhớ lại thói quen đã mất từ lâu của hai người. Cố cha đối với con cái yêu cầu tương đối nghiêm khắc, sức khỏe lẫn trí tuệ đều phải tốt thì mới được. Bởi vậy, Cố Lãng từ nhỏ đã bị bắt buộc sáng sớm đều phải chạy bộ, chạy xong còn phải chơi thể thao gì đó. Tần cha vừa lúc thấy Tiểu Mạn nhà mình ngày nào cũng ngủ nướng, dùng mỹ nam kế của Cố Lãng dụ dỗ con gái ngốc nhà mình để cô cùng anh hàng ngày đi tập thể dục.

 

Sau một đêm phóng túng, cả hai người đều không tình nguyện, đứng dậy mặc quần áo. Dù sao Cố Lãng thân thể cũng rất khỏe mạnh, mặc dù đi đứng có chút lảo đảo, rửa mặt xong xuôi sức lực cũng khôi phục được phân nửa. Tần Tiểu Mạn mới thực sự là thê thảm, run rẩy như đèn trước gió, yếu ớt dựa vào người Cố Lãng.

 

Cố cha là người bảo thủ, tối hôm qua vốn không muốn để bọn trẻ ở chung một phòng, bất đắc dĩ không lay chuyển được Cố mẹ mới miễn cưỡng gật đầu. Ban ngày ban mặt dây dưa thì còn ra cái thể thống gì?

 

“Xếp hàng nào.” Xuống dưới lầu, Cố cha dõng dạc hô.

 

Cố Lãng và Tiểu Mạn không cách nào khác là đứng thành hàng giữa gió lạnh.

 

“Theo cha chạy một vòng, sau đó luyện tập thái cực quyền.” Cố cha tuyên bố nội dung rèn luyện thân thể hôm nay.

 

“Dạ.” Tần Tiểu Mạn yếu ớt đáp.

 

“Tiểu Mạn, trên mặt con làm sao vậy?” Cố cha nghi hoặc nhìn chằm chằm dấu vết hết sức khả nghi trên mặt Tiểu Mạn.

 

Cô sờ sờ mặt… Dấu vết? lập tức hung hăng trừng mắt nhìn Cố Lãng, đều là anh, phóng túng quá sức, gặm nhấm cô từ đầu cho đến chân, dĩ nhiên hai gò má của cô cũng không ngoại lệ, tám phần mười chính là… Cố Lãng nhìn cô nhăn nhó mặt mày, dựng cổ áo thể thao của cô lên, che đi vết cắn kia.

 

Hai người bọn họ, một người xấu hổ đến lúng túng, một người ra vẻ lãnh đạm thực chất cũng xấu hổ không kém. Cố cha cũng là người từng trải, tất nhiên nhìn thấy như vậy liền hiểu rất rõ. Sầu cũng không phải, giận cũng không phải, khuôn mặt già nua đỏ bừng. Bọn trẻ bây giờ thật là!

 

Cố cha hăng hái nhìn mặt trời đang ló dạng nơi chân trời, “Các con, theo ta!”

 

Cố cha chạy đằng trước, Tiểu Mạn len lén kéo vạt áo Cố Lãng, bắt anh phải dắt cô chạy.

 

Ven đường, nhìn thấy một bác gái đang giặt giường giũ chiếu. Tần Tiểu Mạn túm chặt lấy Cố Lãng, thở hồng hộc kêu lên: “Chết, nguy rồi!”

 

“Làm sao vậy?”

 

“Em quên thu dọn giường rồi!”

 

 

….

..

.

 

 

Ở nhà, Cố mẹ vui mừng hớn hở nấu một nồi cháo nóng hôi hổi, xong lại chạy xuống dưới lầu mua mấy món ăn vặt mà Cố Lãng và Tiểu Mạn thích ăn.

 

Con trai có tiền đồ, bà là mẹ tất nhiên rất vui mừng. Cố mẹ rửa sạch tay, đi ra phòng khách bắt đầu dọn dẹp. Con trai bà, cái gì cũng gọn gàng, chắc chăn đệm cũng rất sạch sẽ.

 

Cố mẹ tâm trạng vừa phấn khởi lập tức đã bị đả kích mạnh mẽ, đờ người ra nhìn chằm chằm phòng ngủ mất trật tự trước mắt, này, đây là tình huống gì vậy?

 

Tạm thời không nói đến đống quần áo lẫn lộn không rõ là của nam hay nữ, nội y, rồi lại cả chăn gối nhăn nhúm. Làm thế nào mà ga giường lại ướt sũng như thế kia?

 

Trên ga trải giường màu xám tro, một vết bẩn lớn cực kỳ khả nghi màu trắng trắng còn lẫn thêm cả một chút chất lỏng trong suốt bắt mắt vô cùng.

 

E hèm…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+