Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà bên có sói – Chương 39-40 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 39 : P.2

Lục Hi bị anh ta ngả ngớn, hành động hạ lưu không gì sánh được, xấu hổ và giận dữ tới cực điểm. Anh, anh ta dám….! Hai gò má bắt đầu đỏ ứng lên lan tới tận cổ.

“Chậc chậc, thật là mẫn cảm!” bàn tay Lục Nhược từ trên ngực trượt xuống phía dưới, dọc theo đường cong mỹ miều xuống tới eo, một đường cong vừa khít với bàn tay anh. Cô gái này, anh thật sự là muốn cô đến phát điên. Đánh mắt lên nhìn cô, kinh ngạc thấy hai mắt cô đong đầy nước mắt.

“Chỉ là đùa thôi mà, khóc cái gì mà khóc!” Lục Nhược khẽ huých cô, giả vờ thoải mái nói, khóe miệng khẽ nhếch lên, hai tay đặt lên thắt lưng, nheo nheo mắt, “Được rồi được rồi, em đi đi. Cậu đây hôm nay mệt rồi.”

Lục Hi quay lưng lại, hoảng loạn lau nước mắt trên mặt, nói gì đó không rõ ràng, xách chiếc túi đặt trên bàn vội vã chạy trốn.

“Aizz, ngày mai tôi sẽ trực tiếp tăng lương cho cô, cậu đây lời nói đáng giá nghìn vàng!” Lục Nhược chẳng hề để ý tiếng cửa từ phía sau mở ra rồi đóng sập lại một cách nặng nề, cắt đứt lời nói của anh.

Đáy mắt Lục Hi tràn ngập suy tư đứng chờ ở cửa thang máy. Cánh cửa từ từ mở ra, tấm gương sáng loáng phản chiếu dáng dấp của cô, thật sự vô cùng chật vật.

Bên trong có một cô gái dáng người cao gầy rất xinh đẹp, thấy Lục Hi liền rất lẳng lơ hất mái tóc xoăn, đôi chân thon dài thong thả bước ra.

 

Lục Hi cúi đầu đi vào trong, tình cờ nhìn ra ngoài, phát hiện người đẹp kia đi tới phòng của Lục Nhược, móc trong chiếc túi xách tinh xảo ra một chiếc chìa khóa.

Chuyện gì sẽ xảy ra cả đứa ngốc cũng biết. Lục Hi dựa lưng vào thang máy, những hình ảnh quay cuồng trong đầu, người nào đó vừa nghiêm túc làm việc lại quay sang trêu tức cô, vừa đối với cô tà ác lại quay sang cười ngọt ngào, rồi còn cả đêm đó lưu lại dấu vết trên người cô…. Cô lắc lắc đầu, mình bị làm sao vậy? Cùng lắm cô và anh ta chỉ mới gặp nhau vài lần, vì sao lại phải để ý? Anh ta chính là loại người như vậy, được dịp thì chơi thôi. Hơn nữa, anh ta cũng không hề che giấu hứng thú đối với cơ thể cô, đối với một gã đàn ông như vậy, cô việc gì phải lo lắng!

Quên anh ta đi! Lục Hi nghiêm khắc cảnh cáo bản thân, tình cảm mãnh liệt nhất thời như vậy rất nguy hiểm. Đi xuống lầu, cô tới góc phố mua một cốc kem thật lớn, cầm chiếc thìa xúc một miếng to bỏ vào miệng nhai lạo xạo. Hôm nay nóng trời, vậy mà cô lại thấy lạnh run, nhưng cho dù thế nào, cục tức trong bụng cô vẫn không cách nào tiêu đi được.

Cô tới nhà hát, mua vé vào cửa xem. Bên trong người xem khá thưa thớt. Cô cũng chẳng biết tên vở kịch là gì, chọn chỗ ngồi sau cùng, cả người ẩn trong bóng tối nhưng trong đầu lại rất hỗn độn.

Ngọn đèn sân khấu đột nhiên tối sầm lại. Tới khi đèn được bật lên, Lục Hi bỗng dưng hóa đá, chằm chằm nhìn vào người con trai đang đột nhiên xuất hiện giữa sân khấu.

Trên khán đài, người ấy mặc chiêc áo khoác màu trắng, trong túi đặt một bông hoa đỏ tươi, trong tiếng nhạc, giọng hát lôi cuốn dịu dàng không gì sánh được từ từ cất lên. Giai điệu đơn giản, lời cũng ngắn nhưng đã phá vỡ hoàn toàn lớp phòng bị của Lục Hi.

“I love you, I love you….” Lặp đi lặp lại không ngừng, người ấy bước xuống sân khấu, từng bước từng bước một đi xuống, bước dọc theo cầu thang, ngọn đèn chiếu theo từng chuyển động của anh, cuối cùng dừng lại trước mặt Lục Hi.

Quầng sáng tròn tròn bao bọc lấy riêng mình cô và anh. Lúc ấy Lục Hi mới phát hiện trên ngực áo anh là một đóa hồng, kiều diễm và ướt át.

Lục Nhược khom lưng, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt của cô, “Anh biết là em không thể tin được. Nhưng mà, anh thực sự nghiêm túc. Sở Hi, anh yêu em, chấp nhận anh nhé!” bàn tay thon dài lần lên túi áo, rút đóa hồng ra đặt lên vành tai của cô. Ngón tay ấm áp khẽ chạm lên mắt cô, “Đừng khóc, xấu lắm.”

Lục Hi che miệng lại. Lục Nhược có vẻ khẩn trương chờ cô trả lời, lòng bàn tay bắt đầu túa mồ hôi. Đây là lần đầu anh thích một cô gái từ tận đáy lòng. Trái tim của anh vốn rất lạnh. Anh trước giờ cái gì cũng đều làm giống cha mình. Lục cha là một người đàn ông mạnh mẽ, lạnh lùng, nghiêm khắc có thừa nhưng nhân hậu lại không có. Ông thường xuyên khiển trách cuộc sống phóng túng của anh. Thế nhưng, ngay từ lần đầu tiên thấy cô, Lục Nhược đột nhiên cảm thấy ấm áp, ôm cô trong lòng khiến anh bình yên không gì sánh được.

Khóe môi đột nhiên ấm áp, Lục Nhược hoàn hồn, không khỏi giơ tay lên sờ sờ đôi môi vừa được ai đó chiếu cố.

Lục Hi có chút ngượng ngùng nhìn anh, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai anh, nghẹn ngào nói: “Anh, anh phải đối với em thật tốt!”

Khoảnh khắc ấy, Lục Nhược mừng như điên. Cực kỳ dịu dàng, anh nâng chiếc cằm tinh tế của cô lên, cúi đầu đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nhiệt. Cũng khoảnh khắc ấy, quầng sáng xung quanh bọn họ lan ra mạnh mẽ, tràn ra khắp cả khán phòng, sáng lạn như tia nắng ban mai vậy.

Từ một nơi bí mật gần đó, nhiếp ảnh gia phấn khích tới mức hai tay run rẩy, giọng nói có chút nặng nề bảo trợ lý của mình, “Nhanh nhanh, mở đèn sáng nữa đi! Phải chụp được thật nhiều. Cái này phải được so với “Ghost” luôn, nam chính hôn sống hôn chết nữ chính!”

Chẳng bao lâu, rạp hát rộng như vậy lại chẳng còn ai, chỉ còn lưu lại khán phòng tối om, thỉnh thoảng lại có tiếng động không rõ vang lên quanh quẩn, vương vít trong đại sảnh vắng vẻ.

Lục Nhược vui sướng ôm lấy khuôn mặt cô, một lần nữa hôn lên trán cô. Lục Hi tựa vào trong lòng anh thở dốc, “Anh, nhìn anh em chỉ muốn hủy dung đi cho rồi!”

“Hủy thì hủy, anh không chê đâu.” Lục Nhược vuốt ve đôi môi ướt át, nhẹ nhàng lưu luyến khẽ cắn một cái.

Ánh đèn lúc này mịt mờ không rõ, đôi mắt cô lại sáng lạ kỳ, Lục Nhược thấy trong bụng khó chịu, hai tay ôm lấy eo cô nhấc lên đặt lên đùi mình, mặt đối mặt.

Lục Hi kinh ngạc hô một tiếng, nắm chặt tà áo của anh, “Để em xuống đi.” Cô đỏ mặt giãy dụa, tư thế như này thật, thật quá phóng đãng!

“Đừng lộn xộn, không anh ăn sống em!” Lục Nhược cảnh cáo cô. Lục Hi quả nhiên ngoan hắn. Cho dù anh không nói, cô vẫn cảm giác được sự cứng rắn nóng bỏng kia mang theo sự xâm chiếm nguy hiểm. Mặt anh cũng rất nóng, bàn tay đang túm lấy vạt áo lại càng nắm chặt hơn.

Lục Hi đột nhiên nhẹ nhàng “A” một tiếng, buông lỏng tay ra, Lục Nhược đang sờ loạn trên người cô dừng lại, ngẩng đầu: “Làm sao vậy?”

Lục Hi quẫn bách cúi đầu nhìn cổ áo của anh bị mồ hôi trên tay cô làm ướt, in lại một dấu tay rất rõ ràng. Cô rụt tay lại lau lau, nhỏ giọng, “Xin lỗi.”

Lục Nhược nắm lấy tay cô.

Lục Hi hơi nghiêng đầu, ánh mắt của anh quá nóng bỏng, như muốn đốt cháy linh hồn của cô, “Sao, sao lại nhìn em như vậy?”

“Hi Hi.” Lục Nhược dịu dàng.

“Dạ?” Lục Hi cúi thấp đầu. Lục Nhược lại càng nắm tay cô chặt hơn, thấp giọng nói: “Hi Hi, nhìn anh.”

Mười ngón tay đan vào nhau, đầu ngón tay của anh dính chút mồ hôi, vuốt ve bàn tay cô cũng ẩm ướt không kèm.

Từ trước tới nay, Lục Hi chưa hề biết rằng dây thần kinh trên mu bàn tay lại cũng mẫn cảm như vậy. Mặc dù anh chỉ khẽ chạm qua lại có thể điên cuồng khiêu khích khả năng chịu đựng của cô. Trước ánh mắt kiên định kia, cô cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh.

Ngày trước xem phim trên tivi, cô vốn nghĩ cái cảnh cánh hoa bay bay, tiếng nhạc trữ tình, hai người nhìn nhau nguyện sống chết thực giả tạo. Vậy mà hôm nay, cô lại nghĩ, chỉ cần người đàn ông của mình âu yếm nhìn mình như vậy đã hơn tất cả mọi thứ trên đời rồi. Cái gì dòng dõi, cái gì là địa vị khác biệt, bọn họ không cần lo lắng, cô chỉ cần anh, cần anh nhìn cô trân trọng như vậy, nhìn thôi là đủ rồi.

Trong chốc lát, nụ hôn mãnh liệt bùng nổ, hoàn toàn khác hẳn với cái hôn phớt nhẹ lúc trước. Lục Hi ra sức ngửa người về phía sau nhưng cũng không cách nào thoát khỏi vòng tay nóng như lửa của Lục Nhược. Tay cô luồn vào mái tóc của anh, không những không kháng cự mà lại còn hoan nghênh, kéo anh vào trong lòng.

Tiếp theo, quần áo cứ như vậy vương vãi trên sàn, đợi đến khi cô có được một chút ý chí mới phát hiện ra trừ chiếc áo khoác của anh, bọn họ trên người đã không còn một mảnh vải.

“Có thể chứ?” Lục Nhược hôn lên trán cô, hơi thở gấp gáp.

Thân thể Lục Hi có chút cứng đờ, không thể nào mở miệng. Từ vị trí của cô nhìn xuống, cỏ thể thấy quần áo của anh đã nhăn nhúm, từng nếp nhăn dường như chứa đựng cơn sóng dục vọng đang mãnh liệt cuộn trào.

Ngay lúc Lục Hi bắt đầu muốn liều lĩnh, Lục Nhược cúi đầu thở dài một tiếng, nhặt quần áo rơi dưới sàn lên.

Chỉnh trang lại y phục xong, Lục Nhược ôm cô hung hăng hôn vài cái, tiếng được tiếng mất nói: “Hi Hi, em yên tâm!”

Lục Hi thấy sống mũi cay cay, anh hiểu cô, anh biết trong lòng cô còn băn khoăn. Anh muốn cô yên tâm là muốn nói cho cô, rằng anh sẽ không phụ cô, không ép buộc cô, cô không cần phải lo lắng gì cả.

Tất cả mọi chuyện tiếp theo đẹp như một giấc mộng. Anh nắm tay cô đi tản bộ dọc bờ sông, hai người tựa đầu vào vai nhau ngắm mặt trời lặn, ánh mặt trời phản chiếu xuống mặt nước dội lại vào trong đôi mắt hai người những quầng sáng thật kỳ diệu. Cô lôi kéo anh đi chợ đêm ăn đồ nướng. Lục Nhược ưa sạch sẽ, có chút hờn giận nhìn xiên thức ăn bám đầy dầu mỡ trước mặt, Lục Hi cười hì hì cầm khăn tay lau sạch, vừa dỗ vừa ép anh ăn. Cũng có lúc kẻ nào đó lưu manh, đùa giỡn đè cô dưới thân, nhưng cũng không hề có sự cuồng loạn giống như hôm ấy. Rốt cuộc cũng đến một ngày, Lục Hi kéo tay anh nói: “Lục Nhược, đi gặp mẹ em đi.”

Lục Nhược hiểu rõ điều đó có ý nghĩa gì, rất nghiêm túc gật đầu.

Tại phòng bệnh đã có người tới thăm. Người kia mặc dù tóc bạc, trán hói vẫn nhìn ra được khí chất thời trẻ. Quan trọng hơn là, Lục Hi kinh ngạc nhìn người đàn ông kia, lại quay sang nhìn Lục Nhược, hai người, quả thực giống nhau như đúc.

Người nọ nắm lấy tay mẹ mình. Trong trí nhớ của Lục Hi, mẹ là một người phụ nữ mạnh mẽ, cũng chưa bao giờ thân mật với đàn ông như vậy. Người này, ông ta….

Người nọ nhìn thấy Lục Hi, ánh mắt dừng lại nơi bàn tay Lục Hi và Lục Nhược vẫn nắm chặt, cầm lấy tờ áp-phích đặt trên tủ đầu giường ra đối chiếu rồi cười dịu dàng: “Là Hi Hi phải không,” rồi lại cúi đầu nhìn người nằm trên giường bệnh, “Rất giống em thời trẻ.”

“Chào bác, cháu là Sở Hi. Xin hỏi bác là?” Lục Hi cố gắng nhấn mạnh tên họ của mình, tuy rằng cô sinh ra đã không có cha, thế nhưng điều đó không có nghĩa là ai cũng đụng vào mẹ cô được.

Ánh mắt Lục cha ánh lên một tia buồn bã nhưng vẻ mặt lại nhanh chóng sáng lên, “Sở? Là theo họ mẹ à.”

“Cha.” Lục Nhược vẫn im lặng giờ mới mở lời, từ lúc nhìn thấy người phụ nữ nằm trên giường bệnh kia, trái tim của anh bất giác chùng xuống, vì sao trong phòng cha lại để ảnh của bà ấy?!

Lục cha đứng lên, hơi cúi người nắm lấy bả vai Lục Hi, “Con ngoan, cha là cha của con. Nhược Nhược, nó là em song sinh của con… Mới vừa rồi, mẹ con đã đồng ý tái hôn với cha, Lục Hi, hoan nghênh con về nhà.”

Lục Hi quay đầu lại, phát hiện môi của Lục Nhược đã trắng bệch. Ánh mắt anh nhìn cô như nhìn thấy quỷ. Ông trời, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?!

Lục cha nhờ tấm áp-phích dán trên đường mà tìm được tới. Lục mẹ sống một mình nhiều năm như vậy, hóa ra là bởi vì yêu người đàn ông này.

…………………..

……………

Dọn nhà đi, Lục Hi vẫn có chút mờ mịt, cô lặng lẽ chỉ mang một vali hành lý tới khu nhà cao cấp của Lục gia.

Lục gia gia là quan lớn, truyền tới đời Lục cha, thế lực đã hùng mạnh tới mức không ai có thể động tới được. Lục mẹ bởi vì ông ta máu lạnh mà sau khi sinh ra hai chị em Lục Hi, Lục Nhược dứt khoát mang theo con gái bỏ đi. Ông không phải muốn con thừa kế sao? Được, tôi cho ông.

Lục Hi biết mẹ mình trong lòng lo lắng, cũng không oán hận trách móc quyết định của bà.

Sau ngày đó, Lục Hi chưa hề gặp Lục Nhược. Lúc này, thấy bóng dáng tiều tụy gầy gò kia đứng ở cửa, Lục Hi nhịn không nổi, một giọt nước mắt rớt xuống nền đá cẩm thạch lạnh lẽo.

Quản gia cười cười chào: “Tiểu thư, cậu chủ.”

Lục Nhược rút hai tay đang đút túi ra, chậm rãi đi tới trước mặt Lục Hi, khuôn mặt mang theo vẻ chán chường.

“Em trai, em không khỏe sao?” lời vừa thốt ra, Lục Hi cũng sửng sốt. Cô làm sao có thể tàn nhẫn như vậy, vết thương máu chảy đầm đìa còn chưa dứt lại chém thêm một dao, khiến anh không thể nào chịu được!

Lục Nhược nhíu mày, mạnh mẽ đoạt lấy vali trên tay cô, “Em giúp chị, chị gái!” Hai chữ nặng nghìn cân, hận không thể đem xét nát thành tro, cách nào cũng được chỉ cần có thể làm mất đi ràng buộc huyết thống chết tiệt kia!

Thấy hai người một trước một sau đi vào, Lục mẹ mỉm cười có chút thẹn thùng, Lục cha an ủi vỗ vỗ vai bà.

Thấy mẹ, Lục Hi đột nhiên cảm thấy mình không nên oán giận. Dù sao, khiến cho mẹ hạnh phúc vẫn là ước nguyện của đời cô.

“Cha, mẹ.”

“Mẹ, cha.”

Hai tiếng cùng vang lên, Lục mẹ và Lục cha nhìn nhau cười hạnh phúc.

“Nhược Nhược, vào phòng để đồ, lấy giường tủ mới ra cho chị con.” Lục cha sai bảo.

“Biết rồi.” Lục Nhược đáp lời đi ra ngoài.

Lục mẹ đối với đứa con trai này hãy còn ngại ngùng, liền bảo Lục Hi, “Hi Hi, đi giúp em con một chút.”

“Vâng.”

Chỉ là một phòng để đồ, vậy mà so với gian phòng cô và mẹ ở vẫn lớn hơn. Lục Hi đi theo sau Lục Nhược, cô thực sự không quen, chỉ có thể ngồi một chỗ e ngại nhìn anh làm việc.

Lục Nhược lôi ra một chiếc ghế, trên chân ghế chạm trổ rất tinh tế. Giọng nói đều đều vang lên: “Nghe nói chị luyện đàn dương cầm, vừa may cái này có chỗ dùng.”

Lục Hi vội vã nắm chặt vạt áo, số phận đã định sẵn rồi, cô cố gắng không run rẩy, “Ừ” một tiếng.

Trong căn phòng chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, bên bậu cửa còn vương lại vài tia nắng, tạo thành một vệt sáng dài chỉ rõ lối đi. Lục Hi chậm rãi theo anh đi ra cửa, bóng tối cũng lặng lẽ mờ dần.

Đi tới cửa, Lục Nhược đột nhiên dừng lại, thân hình cao to che lấp cả ánh sáng, lần đầu tiên Lục Hi cảm nhận được rõ ràng sức mạnh tỏa ra từ người anh tới vậy, khiến cô vừa không thở được lại vừa say mê.

“Ầm” một tiếng, chiếc ghế bị quăng xuống đất, giơ chân đá sập cửa lại, Lục Nhược quay sang ôm chặt lấy cô vào lòng.

Lục Hi không biết từ lúc nào mình đã bị đẩy lui dần về sau, cuối cùng nặng nề ngã lên trên chiếc giường cũ rộng thùng thình, thân thể hai người nằm xuống làm tung lên một lớp bụi mờ.

“Khụ khụ!” Lục Hi bị sặc không ngừng ho khan, chỉ vài giây sau, đôi môi bị Lục Nhược mạnh mẽ khỏa lấp, càng cố ngậm chặt miệng lại càng bị khiêu khích.

Chiếc váy ngắn đã bị xé rách, vạt váy bị vén lên tới tận eo. Hiểu rõ ham muốn của Lục Nhược, cô liều mạng đẩy anh ra, “Không thể!”

“Vì sao không thể? Hở?” ngón tay Lục Nhược thành thục xâm lược nơi cấm địa mềm mại, “Hi Hi, em đối với anh cũng có cảm giác, đừng từ chối anh! Mẹ nó, nếu anh quân tử lần này, bỏ qua lần này, anh sẽ hối hận cả đời!”

“Đừng như vậy, anh, nếu anh làm mới phải hối hận.” Lục Hi dần dần đã không còn sức phản kháng, “Đừng…”

Đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, giọng nói của Lục cha vang lên, “Nhược Nhược, Hi Hi, sao lâu vậy? Mẹ các con làm bánh nha đam, mau ra ăn thử đi.”

Lục Nhược chán nản buông Lục Hi ra, anh biết, chính mình đã bỏ lỡ cơ hội mất rồi.

Lục Hi sửa sang lại quần áo, đứng lên, “Lục Nhược, tôi nghĩ, vốn dĩ ban đầu chúng ta hấp dẫn nhau chẳng qua chỉ là thiên hướng huyết thống mà thôi, sau này từ từ sẽ thích nghi được.”

Thiên hướng huyết thống? Nghe thật hay. Lục Nhược ôm đầu, giọng nói khàn khàn: “Em đi trước đi, anh muốn yên tĩnh một chút.”

Cô có nghe lầm không, sao cô lại nghe thấy được cả tiếng nước rơi? Từng giọt, từng giọt, rơi xuống trái tim cô.

Thư phòng, Lục cha trầm mặc một lúc lâu, nhấc điện thoại gọi cho Nam Tịch Tuyệt: “Namtử, là bác. Giúp bác một việc… Ừm, cảm ơn cháu.”

Trên bàn, một chồng báo dày cộm, dưới ánh sáng mặt trời ấm áp lại càng ánh lên sắc vàng. Ngay trang nhất là một bức hình thật to, một đôi nam nữ thâm tình đang hôn nhau, người con trai khôi ngô tuấn tú, trên khóe môi có một cái nốt ruồi; cô gái xinh mắt ươn ướt nước. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy vô cùng hạnh phúc. Hai người ở giữa quầng sáng của đèn sân khấu, xung quanh đều là bóng đen.

Hóa ra, đằng sau ánh ban mai chói lọi sẽ là bóng đen bất tận, vĩnh viễn không có lối thoát….

Chương 40: Bệnh viện và đồn cảnh sát…

Cố Lãng bị bắt vào đồn cảnh sát, Tiểu Mạn đầu óc rối bời. Gấp đến mức cứ đi đi lại lại một chỗ. Làm sao bây giờ? Trong đầu ai đó bây giờ chỉ một mực nghĩ đến đủ các loại nhục hình tra tấn trong tù, a a a a, làm sao bây giờ?!

Cô tựa như con mèo nhỏ, căng thẳng vò đầu bứt tóc cực khổ suy nghĩ một lúc lâu mới phát hiện ra biện pháp cứu người, liền xông tới túm lấy cổ áo một tay thủ hạ đeo kính đen đứng gần đó, ra sức mà lắc, “Anh, anh nói xem nên làm gì bây giờ? Hay là các anh theo tôi tới đồn cảnh sát làm chứng đi, nói người phải bắt đi lẽ ra cái tên Lục Nhược khốn nạn kia mới đúng.”

“Nhị phu nhân, nhị phu nhân!” mặc dù là một trang nam nhi khỏe mạnh cường tráng cũng không chịu nổi bị cô chà đạp như vậy, huống chi, mấy người bọn họ đều có tiền án tiền sự, chỉ sợ tới đồn cảnh sát làm chứng cũng chẳng khác nào tự ra đầu thú, “Xin dừng tay.”

 

Tần Tiểu Mạn cảm thấy mình hình như hơi thất thố, xấu hổ buông lỏng tay ra, bất thình lình nghĩ cái gì đó, giọng có chút chua: “Anh gọi nhị phu nhân? Vậy là còn đại phu nhân phải không?”

Kính đen thành thật gật đầu.

Cái gì? Trong lòng Tần Tiểu Mạn đột nhiên lạnh lẽo, cô là vợ bé của Cố Lãng sao?

Kính đen nhìn dáng vẻ của cô, biết ngay là cô hiểu lầm rồi, đành cung kính giải thích: “Nhị đương gia là lão nhị, tất nhiên thê tử của lão nhị huynh đệ chúng tôi phải gọi là nhị phu nhân, vợ của đại đương gia sẽ là đại phu nhân.”

Ra là thế. Tần Tiểu Mạn mừng thầm, hóa ra là cô suy nghĩ quá nhiều. Ho nhẹ một tiếng che giấu đi sự thất thố của mình, “Được rồi, các anh theo tôi đi trông chừng, ừm, để cứu Nhị đương gia nào.”

Mọi người nhìn nhau, không phải là muốn cướp ngục chứ? Kính đen trầm tư một hồi, quay lại phía các anh em đứng đằng sau nháy mắt một cái, tất cả mọi người đều nhất loạt rút ra từ bên hông một khẩu súng đen kịt sáng loáng.

“Các anh.” Hình như Tần Tiểu Mạn cô gặp phải thổ phỉ rồi, vội vã lui về phía sau vài bước nấp sau thùng xe, nơm nớp lo sợ ló đầu ra, “Các anh, rốt cuộc đang làm gì?” Nhìn mấy người đó đều mặc vest đen, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, hình như, Tiểu Mạn nuốt nước bọt, là sát thủ trong truyền thuyết rồi. Này này, Cố Lãng đang âm mưu gì vậy?

Đột nhiên một chiếc xe lao đến, cửa xe từ từ hạ xuống lộ ra khuôn mặt của Nam Tịch Tuyệt, có chút nôn nóng, “Tiểu Mạn, theo tôi đến bệnh viện.”

Thấy Nam Tịch Tuyệt tới, Tần Tiểu Mạn nhẹ cả người, thở phào nhẹ nhõm. Cô từ từ rời chỗ nấp, tránh xa mấy kẻ mặc đồ đen kia, vội vã chui lên xe Nam Tịch Tuyệt.

“Cô là nhóm máu AB phải không?” Ngồi còn chưa yên, Nam Tịch Tuyệt đã túm lấy cổ tay cô, giọng nói gấp gáp.

“Vâng, vâng, đúng vậy.” Tần Tiểu Mạn nhất thời không biết giải thích thế nào, nhỏ giọng nhắc, “Cái kia, Nam Tử, Cố Lãng bị bắt vào đồn cảnh sát…” vừa nói, vừa tròn mắt chăm chú nhìn người kia, chớp chớp vẻ đáng thương. Tôi tin anh, Nam Tử, anh sẽ không bỏ mặc anh em mình đâu.

Tiểu Mạn chờ mong nửa ngày, phát hiện Nam Tịch Tuyệt không hề để ý, khuôn mặt nhỏ nhắn liền xị ra, hai tay bất an mân mê vạt áo khoác, hứ hứ, anh em là như vậy đấy.

Gần đây, Nam Tịch Tuyệt bị An Nhiên giận tới mức chả biết làm thế nào, bên này Cố Lãng lại cùng với Tần Tiểu Mạn gà bay chó sủa sống cũng chẳng yên ổn, cuối cùng, tiểu tam vừa mới trở về lại cũng gặp ngay một mớ rắc rối to. Con gái Lục lão gia bỗng nhiên tự tử. Cố Lãng ngược lại lại ném luôn cục diện rối rắm cho anh giải quyết còn bản thân lại đi tới chỗ này đã thế lại còn bị bắt. Thế nhưng, lúc này hắn ta ở trong đó cũng tốt, nếu mà ở đây, chỉ sợ thế nào cũng sẽ không cho anh đụng đến bảo bối nhà hắn.

Nam Tịch Tuyệt khẽ liếc mắt, thấy dáng vẻ lo sợ của Tiểu Mạn, thở dài, hai bàn tay khẽ nắm chặt volant: “Tiểu Mạn, cô không phải lo, Cố không có việc gì.”

Tần Tiểu Mạn vốn đang hờn dỗi, cho rằng cái con người này không có tình nghĩa, bỗng dưng nghe anh ta nói như vậy, trên mặt khẽ thả lỏng, mất tự nhiên nói, “Chúng ta đi đón anh ấy ra đi.”

“Cũng được.” Nam Tịch Tuyệt mỉm cười, “Có điều, trước tiên em theo tôi tới bệnh viện đã, có người bệnh cần máu của em.”

Tần Tiểu Mạn run rẩy, lấy máu của cô sao? Cô khẩn trường sờ sờ cánh tay mình, “Cái kia, Nam Tử, chẳng lẽ ngân hàng máu không còn máu AB sao?”

“Ừm.” Nam Tịch Tuyệt nghiêm túc gật đầu.

Được rồi, mặt Tiểu Mạn cứng đờ, chỉ cần đổi lại Cố Lãng được tự do, cô sẽ hiến máu của mình vậy.

Tới phòng cấp cứu, Tần Tiểu Mạn một lần nữa cả kinh. Hai hàng vệ sĩ vũ trang hạng nặng đứng thẳng tắp, một vị phu nhân dáng vẻ thùy mị gục mặt trong lồng ngực một vị bá bá hết sức uy nghiêm, khóc rất thương tâm. Tên Lục Nhược gây chuyện kia hai cánh tay bị trói chặt, buộc vào thành ghế dài, mặt mũi bầm dập, xem ra bị thương không nhẹ. Đứng bên cạnh anh ta là một người đàn ông cao to, mắt sáng mày rậm. Tuy thoạt nhìn thì có vẻ bình tĩnh, thế nhưng hai tay nắm chặt cũng cái trán mơ hồ nổi gân xanh đã chứng tỏ áp lực mà ông đang chịu đựng.

Đón nhận ánh mắt của Lục Nhược, Tần Tiểu Mạn một chút hả hê cũng không thấy, cũng chẳng biết vì sao, chỉ là, hình dạng này của anh ta thực sự rất đáng thương. Một luồng khí đau buồn cùng tuyệt vòng bao phủ lấy con người anh ta. Tần Tiểu Mạn không khỏi nhích lại gần Nam Tịch Tuyệt, Lục Nhược như vậy tựa như con báo bị thương, thoạt nhìn thì yếu đuối không gì sánh được, thực ra lại vô cùng nguy hiểm.

Không đợi Tần Tiểu Mạn mở miệng hỏi, cửa phòng cấp cứu bật mở, một vị y tá quần áo dính không ít màu vội vã đi ra, “Là vị nào vậy?”

Nam Tịch Tuyệt đẩy Tần Tiểu Mạn về phía trước, “Là cô ấy.”

Y tá gật đầu, lôi Tần Tiểu Mạn vào trong.

Tần Tiểu Mạn sợ hãi ngơ ngác đi theo, loáng thoáng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Lục Nhược, “Chị hai, đa tạ.”

Tần Tiểu Mạn cứ thế bị rút một túi máu to, sau đó được người đỡ đi ra ngoài.

“Sao, có muốn tới phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi một lát không?” Nam Tịch Tuyệt ngồi xuống bên cạnh cô, đưa cho cô một thanh chocolate.

“Không sao.” Ngoài trừ cánh tay hơi đau, còn lại cũng không có gì. Tần Tiểu Mạn cầm thanh chocolate, vuốt hình khắc trên mặt, “Là mười hai chòm sao? An An thích ăn cái này nhất.”

Trong tik tak, Nam Tịch Tuyệt thất thần rồi vội lấy lại hình dáng lạnh lùng. Tần Tiểu Mạn nhớ Cố Lãng, ăn xong cuống quýt đòi Nam Tịch Tuyệt đưa cô tới đồn cảnh sát.

“Lục bá bá, bá mẫu, chúng cháu đi trước.” Nam Tịch Tuyệt đi qua chào cặp vợ chồng trung niên kia.

Lục mẹ khóc đến mức không còn sức lực, chỉ gật đầu. Lục cha nói: “Thay bác cảm ơn vị tiểu thư kia, hôm nào đó chúng ta nhất định sẽ tự mình cảm tạ.”

Nam Tịch Tuyệt liếc nhìn Lục Nhược, “Bác Lục, Tiểu Tam cũng chỉ là nhất thời kích động, bác không cần phải tính toán với nó.”

Lục cha hừ một tiếng, không nói gì.

Tần Tiểu Mạn đi đi lại lại quanh Lục Nhược, cuối cùng cũng dè dặt lại gần, vỗ vỗ vai anh ta, “Cái kia, Lục tổng, anh không việc gì chứ?”

Lục Nhược cúi đầu không nhìn cô, “Không việc gì. Cô đi đi.”

Tần Tiểu Mạn nhìn máu chảy nơi khóe môi anh ta, móc một chiếc khăn tay sạch sẽ từ trong túi ra lau giúp, nhỏ giọng nói: “Tôi nghe bác sĩ nói đã đủ máu rồi, người đó chắc sẽ không có việc gì đâu.”

Đôi vai Lục Nhược rõ ràng giật giật, thấp giọng: “Cô thật nhiều chuyện.”

Tần Tiểu Mạn trái lại vẫn ngồi xuống, Lục Nhược tựa đầu lên vai cô, tiếng nói khàn đặc: “Người trong phòng cấp cứu chính là chị của tôi. Tiểu Mạn, cảm tạ cô.”

“Tiểu Mạn, chúng ta đi thôi.” Nam Tịch Tuyệt gọi cô.

“Vâng, tới ngay đây.” Tần Tiểu Mạn đứng lên, cảm thông nhìn Lục Nhược, sờ sờ vai áo của mình, ướt, Hỗn Thế Ma Vương khóc! Quên đi, tha thứ cho anh ta, người thân có chuyện, không tránh khỏi tâm tình bất ổn, làm chuyện ngốc nghếch âu cũng dễ hiểu.

Cùng lúc đó, sở cảnh sát thành phố S gần như nổ tung.

“Cục trưởng, cục trưởng,” một viên cảnh sát trẻ tuổi mới tới cầm một lá đơn kiến nghị của các nữ nhân viên trong ngành tiến vào phòng làm việc, “Các … các cô ấy yêu cầu không mặc đồng phục, mong cục trưởng cho các cô ấy chút nhân quyền.”

“Bậy bạ!” Cục trưởng Trương đập bàn, chiếc kệ đặt ở mép bàn rung lên rồi “ầm” một tiếng rơi xuống vỡ nát.

Viên cảnh sát hai tay cầm đơn kiến nghị nơm nớp lo sợ. Buổi tối họ đi tuần tra bắt được hai người đàn ông, một người bị đánh rất thê thảm, phải có người đỡ, một người tuy rằng quần áo xộc xệch vẫn rất đẹp trai, đôi mắt phong lưu đa tình, mới liếc một cái, toàn bộ nữ cảnh sát trong sở đều say mê. Anh thề, chính mắt anh thấy bác gái bảo vệ cũng móc gương ra soi soi chiếu chiếu. Lần đầu tiên anh mới ý thức được, mấy nữ cảnh sát này… cũng là phụ nữ cơ đấy!

Vốn cái chuyện đánh nhau này, chỉ cần bắt lại giáo dục mấy câu rồi lại thả ra. Không ngờ cái gã đàn ông đẹp trai tới mức đáng sợ kia lại đòi phải gặp cục trưởng của họ. Cục trưởng Trương mặt mày dữ dằn, ưỡn bụng ung dung đi tới, kết quả vừa thấy người kia lập tức sửa sang thành khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, cộng thêm cả nói năng nhỏ nhẹ nữa. Vốn tưởng rằng bắt phải quý nhân, mọi người liên can chuẩn bị ăn giáo huấn. Ai mà biết, cục trưởng Trương lại khiến mọi người mở rộng tầm mắt, sai phái người thu dọn phòng giam, nhốt hai người vào, cũng chưa nói thời gian thả ra.

“Chuyện kia tôi nói, từ mai ai cảm thấy không muốn mặc đồng phục, tôi khai trừ người đó!” cục trưởng lên tiếng, tiểu cảnh viên kia vui vẻ chạy đi thông báo.

Trong phòng ngục, Cố Lãng chiếm lấy phòng tắm phải gần một tiếng đồng hồ mới chậm rãi đi ra. Tô Lê Thâm nín nhịn liếc anh một cái, cũng muốn đi vào trong.

“Hết nước rồi, em họ.” Cố Lãng tốt bụng nhắc nhở.

Tô Lê Thâm nhẫn nhịn, đến lúc nhịn cũng không nhịn được nữa, giơ nắm đấm lên.

Đúng lúc ấy cửa mở, một nữ cảnh sát đi vào, lập tức ngăn chặn nắm đấm của Tô Lê Thâm rồi quay sang, xấu hổ nhìn Cố Lãng, “Cố tổng, đây là đồ ăn khuya.”

Trong phòng đã bật máy sưởi, rất ấm áp, nữ cảnh sát kia mặt mũi đỏ bừng muốn toát mồ hôi, làm như vô tình cởi hai cúc áo trên, “Nóng quá nhỉ.”

Cố Lãng tủm tỉm cười lại bàn ngồi ăn, “Cảm ơn cô.” Rồi nhíu mày nhìn cô ta một lượt, “Sở cảnh sát cô nào cũng đẹp giống cô sao?”

Bạn Giáp của chúng ta che mũi, cuống quýt chả biết nên gật đầu hay lắc đầu.

Tô Lê Thâm cực độ khinh bỉ Cố Lãng, khinh bỉ, khinh bỉ lại khinh bỉ, dẫm nát dưới lòng bàn chân khinh bỉ! Anh ta muốn ở chỗ này giả ngu, mình cũng không thể không ngu theo. Nếu trở về bị cha già cổ hủ nhà mình biết chuyện, Tô Lê Thâm anh chỉ sợ lại bị người ta rút gân.

Đang nói chuyện, lại có một nữ cảnh sát khác đến đưa đồ uống, ánh mắt to gan lớn mật, cả nửa người dính sát vào Cố Lãng.

Tô Lê Thâm phẫn hận vuốt mặt mình, chết tiệt vô liêm sỉ, dám thừa dịp trên xe cảnh sát tương thêm hai đấm lên mắt anh, hủy hoại luôn vẻ đẹp trai tuấn tú. Ông trời thật không có mắt, anh thì không ai hỏi han, đãi ngộ cũng kém xa vạn dặm, đáng thương thay!

“Cố Lãng.” Nghe có người gọi mình, Cố Lãng ngẩng đầu lên, lập tức bắt gặp khuôn mặt Nam Tịch Tuyệt. Mấy nữ cảnh sát vây đang quanh anh lập tức há hốc miệng, người này, người này cũng đẹp trai quá, vì sao chưa gặp bao giờ vậy?

Cố Lãng vô cùng kinh ngạc, Nam Tử sống ở Mỹ đã lâu, quen thói toàn gọi họ, lúc gọi thẳng tên anh ra cũng đồng nghĩa muốn thông báo một việc: Anh chết chắc rồi. Biểu tình trên mặt Nam Tịch Tuyệt lúc này cũng rất đặc sắc, có cười, có thông cảm, lại có chút hả hê. Trên cơ bản, hắn thuộc dạng mỹ nam lạnh lùng, khiến hắn có biểu tình phong phú như vậy, chỉ có thể là….

Nam Tịch Tuyệt hơi nghiêng người, một bóng người mảnh khảnh xách theo mấy cái túi to tướng. Đầu đội mũ lông xù, chóp mũi vì gió lạnh mà đỏ hồng, còn ai nữa, chính là Tần Tiểu Mạn!!!!!

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+