Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà bên có sói – Chương 41-42 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 41:

Nụ cười bỡn cợt trên khóe miệng Cố Lãng còn chưa tắt hẳn, thấy bóng dáng nha đầu bảo bối của anh đứng ở cửa lập tức chột dạ. Haizz, anh từ bao giờ lại có tài trở mặt như thế này ấy nhỉ! Hai tay lập tức xoắn vào nhau, ánh mắt tội nghiệp nhìn Tiểu Mạn, giống hệt như con thú nhỏ đang cầu xin chủ nhân tha thứ.

Tô Lê Thâm đắc ý khoanh tay đứng sau lưng Cố Lãng, báo ứng, chính là báo ứng! Lấy tình cảm sâu nặng của Tô Lê Thâm anh đây với Tần Tiểu Mạn ra đảm bảo, hành vi ăn chơi phóng túng của Cố Lãng tuyệt đối sẽ bị Tiểu Mạn ghét bỏ, sau đó một cước đá bay luôn. Anh và hắn ta thế là coi như huề!

Tần Tiểu Mạn mở to mắt, tỉ mỉ nhìn Cố Lãng từ đầu tới chân, đặt túi đồ mới mua sang một bên, lao tới ôm lấy anh, “Cố Lãng, anh không sao rồi!”

Cố Lãng hơi sửng sốt, một dòng nước ấm cứ thế tuôn chảy trong lòng, bàn tay rộng xoa xoa đầu cô, dịu dàng nói: “Anh làm sao mà có chuyện được. Vì sao lại toát nhiều mồ hôi thế này?” vừa nói vừa cởi mũ của cô xuống, vài sợi tóc ướt mồ hôi dính lên trán, hơi cúi người ôm lấy khuôn mặt cô, vô cùng bất mãn: “Sao sắc mặt lái kém như vậy? Hay là bị cảm lạnh rồi?” Vừa nói vừa lạnh như băng nhìn Nam Tịch Tuyệt, nếu không phải tin tưởng Nam Tử, anh sẽ không dễ dàng mà theo cảnh sát tới chỗ này, hắn lại không chiếu cố cô cho tốt!

 

Nam Tịch Tuyệt cảm thấy mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng.

Lời nói thành thật vừa mới tuôn ra miệng đã bị Tiểu Mạn nuốt trở lại, “Không có mà, chỉ là đi gió bị lạnh thôi.” Thấy Cố Lãng không sao, tâm can lo âu nãy giờ rốt cục cũng thả lỏng, cô buông anh ra túm lấy cái túi đang để bên cạnh..

Thân thể mềm mại kia rời đi, Cố Lãng không muốn tẹo nào, liền lẽo đẽo theo đuôi cô, nếu không có người ngoài ở đây, anh thật chỉ muốn yêu cô ngay lập tức. Nhìn dáng vẻ bây giờ của cô, dường như đã quên chuyện giận dỗi kia đi rồi. Cố Lãng mừng thầm, lần này bị bắt cũng xem như đáng giá!

Nam Tịch Tuyệt thực sự chịu không nổi cái dáng vẻ bại não kia của Cố Lãng, túm lấy áo khoác treo trên móc ném sang cho anh, quay đầu lại nhìn mấy nữ cảnh sát tâm tư đang đấu tranh kịch liệt khe khẽ cười: “Có thể đưa tôi đi thăm xung quanh không?”

Mỹ nam lạnh lùng mỉm cười quả thực phi thường động lòng người, mấy nữ cảnh sát kia lập tức biến thành hướng dẫn viên du lịch, thân thiết kéo tay Nam Tịch Tuyệt đi ra ngoài.

*

Tiểu Mạn, em có nguyên tắc chút đi được không? Vì sao hai trường hợp lại hai tiêu chuẩn khác nhau như vậy! Tô Lê Thâm lệ rơi đầy mặt ngồi trong góc tường tự kỷ. Cứ tưởngNamtổng tài là một bậc chính nhân quân tử, ai mà ngờ…. Anh vốn đã bị Lục Nhược và Cố Lãng đánh bị thương không nhẹ, giờ lại bị Nam Tịch Tuyệt trêu chọc. Mẹ nó, bọn họ đúng là ác như thú!

Tần Tiểu Mạn lôi trong túi ra một đống đồ, bản chải đánh răng, kem đánh răng, khăn mặt, băng dán, còn rất nhiều đồ ăn.

Cố Lãng ngồi cạnh, lom lom nhìn Tần Tiểu Mạn bộn rộn, chậm đã, hình như có gì không thích hợp, “Tiểu Mạn,” anh cầm lấy hai cái bàn chải đánh răng lắc lắc, “Sao lại là hai cái?”

Tiểu Mạn tròn xoe mắt, rất tự nhiên nói, “Lê Thâm cũng ở đây mà?”

“Tiểu Mạn, em thật tốt quá!” Tô Lê Thâm khóc lóc sung sướng nhảy qua. Cánh tay dài của Cố Lãng lập tức vươn ra ôm lấy eo của Tiểu Mạn, khuỷu tay xìa ra ngăn không cho Tô Lê Thâm đụng tới cô, còn nhân tiện nhìn anh ta cảnh cáo một cái.

Tô Lê Thâm phẫn nộ ngồi sang bên kia. Dù sao Tiểu Mạn cũng không thích anh, anh nghĩ mãi cũng đã thông suốt rồi, Tô Lê Thâm anh đây nói gì thì nói cũng là hàng chất lượng cao, việc gì phải treo cổ ở một đóa hoa. Có điều, Cố Lãng rõ ràng so về vấn đề “từng trải” chỉ có hơn chứ không có kém, vì sao Tiểu Mạn lại một mực theo anh ta?

Tần Tiểu Mạn đem tất cả mọi thứ chia làm hai, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tím bầm của Tô Lê Thâm, không khỏi hổ thẹn, dù sao người ta cũng vì cô mới bị thương. “À, Lê Thâm, em giúp anh lau mặt nhé.”

Cố Lãng mặt mày u ám, lau mặt? Hành động thân mật như vậy, không được, không được, không được!

Tô Lê Thâm gật đầu lia lịa, chủ động đứng dậy nằm lăn ra giường, chờ đợi ngón tay mềm mại ấm áp của Tiểu Mạn.

Lúc Tiểu Mạn cầm khăn mặt vào phòng tắm thấm nước, Cố Lãng lập tức theo đuôi.

“Không được rửa mặt cho hắn, hắn có cụt tay cụt chân đâu!” Vẻ mặt tà ác đen tối của Cố Lãng không chút che giấu.

Tần Tiểu Mạn nhẫn nại nói lý với anh, “Anh ấy cũng là em họ của anh đấy.”

Cố Lãng chắn trước cửa, không cho cô ra ngoài, có chút chua ngoa chỉ chỉ vào khóe miệng mình, “Ở đây đau lắm, em cũng giúp anh lau đi.”

Tần Tiểu Mạn ngoan ngoãn kiễng chân lên lau cho anh. Chiếc khăn lạnh chạm vào miệng vết thương khiến cho anh vừa đau vừa ngứa, không khỏi nhíu mày. Tần Tiểu Mạn vội vã rụt tay lại, “Đau lắm à?”

Cố Lãng cầm lấy tay cô đặt lên ngực, “Ừ, đau, làm sao bây giờ?” rồi ôm cô vào lòng, giơ chân đẩy cảnh cửa nhà vệ sinh đóng lại.

Tần Tiểu Mạn bị anh ép tới cạnh bồn rửa mặt, ngẩng đầu nhìn Cố Lãng lúc này đang vui vẻ cười dường như càng ngày càng đáng sợ. Cô đột nhiên cảm thấy nguy hiểm, mình trong mắt anh cứ như một miếng thịt mỡ ấy. Cố lấy dũng khí nhắc nhở anh: “Chúng ta chia tay rồi.”

Cố Lãng ôm ghì lấy cô, cúi đầu hôn, Tiểu Mạn nhắm chặt mắt kêu lên: “Anh đã đồng ý là không ép em rồi!”

Đôi môi gợi cảm của Cố Lãng chỉ còn cách cô vài cm đột nhiên dừng lại. Tiểu Mạn rất khẩn trương, tim đập thình thịch, em xin anh, Cố Lãng, bây giờ tôn trọng em có được không? Em rất thích rất thích anh, thích đến mức không thể từ bỏ được nữa rồi, thế nhưng, em cũng muốn “địa vị” của em… Tiểu Mạn có chút cảm giác mơ hồ, nghĩ rằng, nếu sau này lấy Cố Lãng, hai người không nên lúc nào ở gần cũng như thế này. Cô nghĩ, Cố Lãng yêu cô cũng phần lớn do là thói quen cưng chiều. Bảo cô tham lam cũng được, không biết tự lượng sức mình cũng được. Cố Lãng là người đàn ông cô muốn nắm tay đi đến suốt cuộc đời, đương nhiên cô phải thận trọng.

Cố Lãng nghiêng đầu tựa lên cổ cô, bất đắc dĩ mở miệng: “Nghe lời em.”

Tần Tiểu Mạn thở phào nhẹ nhõm xoa mồ hôi trên trán, lùi về đằng sau một bước, kết quả quên béng mất ngay sau lưng là một chiếc bồn tắm rất cao….

“A!”

Tô Lê Thâm nằm trên giường nửa ngày, khăn mặt đợi mãi chẳng thấy đâu không nhịn được nữa, đột nhiên nghe thấy tiếng hét thảm thiết từ trong nhà tắm, anh cả kinh nhảy dựng lên. Vội vã đạp cửa xông vào, hơi nước bốc lên dày đặc, mơ hồ ẩn hiện bóng dáng hai người đang dây dưa trong bồn tắm.

Tiểu Mạn, em có cần tàn nhẫn thế không? Tô Lê Thâm nhặt nhạnh trái tim tan vỡ, đang chuẩn bị đóng cửa để cho đôi uyên ương có thời gian “hí thủy” riêng tư, chỉ nghe—–

“Cố Lãng, Cố Lãng, anh không sao chứ?” nghe tiếng kêu thất kinh của Tiểu Mạn, Tô Lê Thâm phát hiện ra có chuyện không lành, liền đi qua xem thế nào.

Lúc Tiểu Mạn bị ngã, Cố Lãng sợ hãi ôm lấy cô che chở, cả hai bị ngã xuống, đầu Cố Lãng sơ ý đập vào thành bồn, hôn mê bất tỉnh.

Tiểu Mạn sợ muốn chết, không ngừng khóc lóc. Tô Lê Thâm gọi người, cùng với sự giúp đỡ của Nam Tịch Tuyệt tức tốc đưa Cố Lãng vào bệnh viện.

Vốn Cố Lãng đã yêu cầu cục trưởng Trương ra chỉ thị, chỉ cần anh chưa ra ngoài, Tô Lê Thâm cũng không được ra. Cố Lãng vừa đi, tất nhiên Tô Lê Thâm cũng nghênh ngang ra khỏi phòng giam.

Ngày thứ hai.

Cục cảnh sát thành phố S, cục trưởng Trương chưa kịp cất bước, điếu thuốc còn chưa kịp lấy ra.

“Cục trưởng, cục trưởng, không hay rồi!” Tiểu cảnh viên lảo đảo chạy lại.

“Hừ!” cục trưởng Trương uy nghiêm hừ một tiếng, chậm rãi phun ra một vòng khói, “Tiểu Triệu, tôi bảo cậu rồi, thân là cảnh sát nhân dân nên có tác phong lễ độ, gặp chuyện không sợ hãi, gặp chuyện không sợ hãi, hiểu không?”

Tiểu cảnh viên gật đầu liên tục, “Trương cục, em rõ rồi!” rồi kính cẩn nói, “Tối hôm qua chuyện Cố tổng ở chỗ chúng ta bị thương chẳng hiểu vì sao bị đồn ra bên ngoài, hiện tại phóng viên đang bao vây ngoài cổng đòi vào.”

“Ừm.” Cục trưởng Trương bình tĩnh gật đầu, loại chuyện này truyền thông không tới góp vui mới là lạ.

“Liên hiệp hội phụ nữ, hội nhân quyền, còn có một số người tổ chức biểu tình bên ngoài, nói chúng ta ngược đãi nhân dân.”

Lông mày cục trưởng Trương run rẩy, cái này, tội danh hình như có vẻ lớn rồi.

Tiểu cảnh viên nhìn cục trưởng Trương bất động như đá, âm thầm bội phục, không hổ danh là lãnh đạo. “ Có người còn tung tin, bảo chuyện lần này là chỉ thị của anh. Còn có một số anh em của Cố tổng nhăm nhe muốn thịt anh nữa.”

“Cái gì?!” rốt cuộc cũng không bình tĩnh được nữa, cục trưởng Trương đập bàn đứng dậy, cấp tốc gọi điện thoại, “Bà xã, chúng ta mau dọn nhà!”

Chương 42: Đơn giản như vậy….

“Anh, chờ em một chút.” Tần Tiểu Mạn mũm mĩm thò lò mũi xanh gọi lớn, Cố Lãng dừng bước, quay người ngồi chồm hổm xuống, hướng cô vỗ vỗ tay, sau đó lại giang rộng cánh tay, “Nha đầu, lại đây.”

“Anh…” Tiểu Mạn sà vào lòng anh, thỏa mãn cọ cọ lên ngực áo. Cố Lãng lau mồ hôi trên trán cô, khẽ cúi đầu, “Tiểu Mạn ngoan.”

Trong nháy mắt, từ khuôn mặt của khẽ ửng hồng của Tiểu Mạn lại đột nhiên hé ra một khuôn mặt yêu nghiệt nham hiểm, “Cố, người ta rất nhớ anh!”

“Tần Tiểu Mạn, Cố Lãng tỉnh rồi! Mau tới đây!” Trần Thần thấy bệnh nhân nằm trên giường bệnh suốt hai ngày đã mở mắt, hưng phấn ngoắc Tiểu Mạn đang đứng uống nước sang.

Tiểu Mạn cuống quýt chạy tới, “Cố Lãng anh còn đau không?”

Cố Lãng mới từ giữa cơn ác mộng tỉnh lại, bất mãn nhìn Trần Thần đang dựa vào người mình rất gần, nhớ tới khuôn mặt kia, không khỏi thấy rét run.

Trần Thần bị ánh mắt lạnh như băng của Cố Lãng hù dọa, ủy khuất lùi về phía sau. Người ta nghe nói anh bị thương mới cố ý đến thăm, lại còn đối xử tàn nhẫn như thế với người ta.

 

Tiểu Mạn thấy mặt Cố Lãng đen xì không nói lời nào, nhớ tới “khí rời giường” đáng sợ của anh, cũng đứng dạt sang một bên.

Cố Lãng lảo đảo ngồi dậy, Tiểu Mạn cầm một chiếc gối dựng lên cho anh tựa lưng.

Sờ sờ cái gáy, thật sự rất đau. Nhưng mà, đó không phải điều quan trọng, quan trọng là, vì sao anh lại té xỉu được cơ chứ? Có bao giờ anh yếu đuối thế đâu! Ánh mắt Tiểu Mạn quan tâm nhìn anh chăm chú càng khiến anh mất tự nhiên, cái này liên quan tới danh dự của một thằng đàn ông! “Khụ, Tiểu Mạn, anh…” Cố Lãng xấu hổ mở miệng, đôi môi vừa mới nhếch lên đã bị Tiểu Mạn chặn lại.

Con mắt Cố Lãng vừa mở to kinh ngạc liền lập tức nhắm lại. Hai tay chậm rãi ôm lấy eo Tiểu Mạn, hơi ngửa đầu hưởng thụ sự chủ động hiếm hoi của cô. Đã bao lâu rồi không được chạm vào đôi môi mềm mại kia? Bao lâu rồi không ôm cô trong lòng? Vậy mà anh lại có thể cách xa cô lâu như vậy, nhớ lại điều đó càng khiến anh cảm thấy không tin nổi.

Cái lưỡi ươn ướt mang theo hương vị ngọt ngào liếm dọc môi anh, vừa chần chừ muốn đi vào, lại vừa có chút gì đó e lệ.

Cố Lãng cuối cùng nhịn không được nữa, trở mình ôm lấy thân thể mềm mại thơm mát đặt dưới thân, một tik tak dừng lại rồi vẫn như trước đây bá đạo đổ ập xuống.

“Các người, các người, hứ!” Trần Thần “các người” hai tiếng phát hiện chẳng có ai có ý định để ý tới mình, giậm chân vung tay một cái, rầm rầm đi ra ngoài, hất toang cửa phòng bệnh.

Phút giây điên cuồng ban đầu qua đi, Cố Lãng cẩn thận hôn, hôn từ cái trán, hôn xuống khóe miệng, hôn lên giọt nước mắt chẳng biết từ lúc nào đã trườn xuống má cô. Bàn tay to lớn khẽ vuốt ve theo đường cong ở eo, “Lại khóc rồi sao?”

Tần Tiểu Mạn nức nở một tiếng, tay chân quấn quýt lấy thân thể người đàn ông phía trên, “Cố Lãng, em không nên đòi chia tay với anh. Chúng ta lại ở cùng nhau được không?” Từ tối hôm qua tới giờ, Cố Lãng cứ như vậy lẳng lặng ngủ yên trên giường, cô ở bên cạnh trông coi anh cảm thấy khủng hoảng kinh khủng. Trong mắt cô, anh vẫn luôn tỏa sáng như vậy, như chẳng có chuyện gì làm khó được anh, thế nhưng, cô lại không thể ngăn mình không suy nghĩ miên man. Nếu như anh vĩnh viễn không tỉnh lại thì làm sao bây giờ? Nếu như trên đời này không còn anh nữa….

“Được không?” thấy Cố Lãng nửa ngày cũng không đáp lại, Tần Tiểu Mạn cho rằng anh không muốn, gắt gỏng.

“Ha hả,” Cố Lãng cười lớn áp chế lo lắng của cô, “Được, đương nhiên là được. Em nói cái gì cũng được hết á.” Hóa ra, sĩ diện bị tổn thất cũng không phải là không tốt. Ngón tay thon dài sờ sờ lên chiếc hộp nhỏ vẫn giấu bên mình, xem ra có hi vọng rồi.

Buổi tối về nhà, Cố Lãng vui sướng ăn đồ ăn do tự tay Tiểu Mạn nấu, thỏa mãn vô biên. Lúc giúp cô thu dọn bát đĩa, anh nhớ tới lời trách móc của Nam Tịch Tuyệt: “Tiểu tử, càng ngày càng không có tiền đồ!”

Không có tiền đồ? Ừ đấy, thích thì không có tiền đồ.

Cố Lãng vào thư phòng xử lý đống công việc tích lũy suốt hai ngày qua, lúc đi ra thì phát hiện ai đó đã cuộn mình trong chăn nằm trên sofa xem tv, trong lòng nóng lên liền xấu xa xán lại gần.

Đó là một bộ phim thuộc thể loại xuyên qua, một Bối lặc gia vì đại nghiệp mà gạt tình riêng, nữ chính từ hiện đại đến cổ đại, chịu cảnh đau khổ nhìn trượng phu của mình nạp thiếp. Cảnh nạp thiếp trong tiếng khua chiêng gõ trống náo nhiệt, chú rể mặc hỉ phục đỏ thẫm, mặt không biểu lộ cảm xúc nhìn kiệu hoa được rước vào cửa, bắt gặp nụ cười của nữ chính đang đứng phía xa xa liền quay người rời đi. Thần thái mâu thuẫn của nam chính diễn vô cùng đạt, anh ta im lặng một lúc lâu rồi đi vào hỉ phòng. Hai người xoay lưng đi về hai phía ngược nhau, từng dòng ký ức ngọt ngào hiện lên. Lời bộc bạch trong lòng nữ chính: Em chưa từng nghĩ tới có một ngày, khoảng cách giữa hai chúng ta so với ba trăm năm lại còn xa hơn.

Tiểu Mạn cực kỳ chịu đựng cắn cắn góc chăn, một dòng nước mắt không tự chủ được tuôn ra. Cố Lãng nhìn cô khóc thảm như vậy, cầm điều khiển từ xa định tắt đi lại bị cô ngăn cản, giọng nói khàn khàn, “Không được tắt.”

Cố Lãng dỗ cô, “Chỉ là giả thôi mà, đừng có đau lòng, ngoan đi.”

Tần Tiểu Mạn hai má đẫm nước mắt, hỏi rất nghiêm túc, “Cố Lãng, anh sẽ không như vậy chứ?”

Cố Lãng nhìn cô lúc này đang bị ám ảnh bởi bộ phim, bất đắc dĩ gật đầu. Nực cười, Cố Lãng anh đây không cần tới đàn bà để gây dựng sự nghiệp.

“Hu hu!” thấy đèn trong hỉ phòng tắt, nam chính ôm vợ bé vừa mới lấy về chậm rãi ngã xuống giường. Tần Tiểu Mạn ức chế không nhịn được, gục mặt vào lòng Cố Lãng khóc lớn, “Vì sao, vì sao lại tàn nhẫn như vậy chứ!”

Cố Lãng không biết nên khóc hay nên cười, vỗ nhẹ lên lưng cô dỗ dành, “Em đấy, sau này ít xem ngược văn đi. Việc gì phải tự làm mình buồn.”

Tiểu Mạn thích nhất là xem thể loại ngược văn, nam chính nữ chính ngược lẫn nhau, một bên lau nước mắt mắng chửi tác giả là đồ mẹ kế, một mặt lại xem không rời ra được.

Cố Lãng rút khăn giấy chùi nước mũi giúp cô. Tần Tiểu Mạn thút tha thút thí: “Cố Lãng, chúng ta so với bọn họ, chúng ta, hức, phải thật hạnh phúc! Em sau này sẽ không cãi nhau với anh nữa.”

Cố Lãng gật đầu, chỉ có trong lòng anh là hiểu rõ, lời nói của cô bây giờ tin được chết liền.

“Gâu, gâu.” Cầu Cầu nhìn thấy Tiểu Mạn khóc lóc nhảy lên sofa cắn cắn bàn tay Tiểu Mạn đang đặt bên thắt lưng Cố Lãng.

Tiểu Mạn lập tức bật người vứt bỏ người nào đó, ôm Cầu cầu vào lòng.

Người nào đó mạnh mẽ đè nén ham muốn bóp chết con chó kia.

“Được rồi, Cố Lãng.” Tiểu Mạn hấp háy mũi, cọ cọ lên người Cầu Cầu, “Cuối tuần em với anh đi chùa trong núi đi.”

“Để làm gì?” Cố Lãng cảnh giác nhìn cô. Sự mê tín của Tần mẹ cũng ảnh hưởng khá lớn tới quan niệm của Tiểu Mạn. Anh bây giờ còn nhớ rất rõ Tần gia trong một chuyến đi núi Thái Sơn, Tần mẹ lúc về đưa cho anh một cái túi gì đó, nói là bùa chú của một bà già trong núi, pha nước nóng uống xong là trăm tà không xâm phạm được. Cố mẹ bị bà thuyết phục, nham hiểm dụ Tiểu Mạn đưa tới cho anh uống. Cố Lãng nhìn dáng vẻ chờ mong của Tiểu Mạn thì không đành lòng, nước mắt ngắn dài uống một hơi cạn sạch. Kết quả liên tiếp vài ngày bị đau dạ dày.

Quả nhiên, Tiểu Mạn nói: “Gần đây anh hay gặp xui xẻo, chúng ta đi cầu may đi.”

Cố Lãng khắp người nổi da gà, anh cực kỳ dị ứng với cái loại nhang khói này, lần này thà chết cũng không đi!  Hơn nữa, anh xui xẻo cũng là tại cô, liền quan quái gì tới thần tiên với chả ma quỷ? Lập tức phun ra hai chữ: “Không đi!”

Tần Tiểu Mạn ai oán nhìn anh: “Anh nói là em muốn cái gì cũng được cơ mà.”

Cố Lãng trầm mặc rồi…

“Cố Lãng, anh nói là không ép em cơ mà!” Tần Tiểu Mạn bị Cố Lãng quăng lên giường bắt đầu run rẩy.

“Chúng ta đều không phải làm hòa rồi sao? Qua đây!” Cố Lãng túm lấy người nào đó đang muốn chạy trốn, đem đôi chân thon dài quấn quanh thắt lưng mình, “Anh theo em đi chùa, em phải bồi thường.”

Tần Tiểu Mạn đạp lung tung, “Em là vì muốn tốt cho anh cơ mà!”

Cố Lãng không thương tiếc chặn lời cô lại, ác liệt nhào nặn từng chỗ mẫn cảm nhất trên cơ thể cô.

Tần Tiểu Mạn nhanh chóng mềm nhũn ra, bị anh dày vò kết hợp với trút giận vài thứ, hai mắt mơ màng, đôi môi đỏ mọng ướt át. Bầu ngực sữa trắng như tuyết ửng hồng, nhũ hoa nhạy cảm tinh tế dựng đứng lên.

Lần này Cố Lãng thực sự rất kiên trì, vừa ngậm vừa mút rất khiêu khích. Tiểu Mạn gấp gáp đến mức toát mồ hôi, vẫn cố gắng kìm chế không chịu cầu xin.

Cố Lãng vuốt ve cặp mông nhỏ, thân thể mỗi lúc một căng ra, chậm rãi miết nhẹ lên nơi bí hiểm nhất. Xấu xa không chịu đi vào, đôi môi vừa tàn sát bừa bãi vừa úp úp mở mở, “Yêu tinh, chặt chết đi được.”

“Anh mới là yêu tinh!” Tần Tiểu Mạn cào lưng anh mấy phát, bắt đầu không an phận giãy giụa.

Cố Lãng giữ chặt lấy thắt lưng của cô, mạnh mẽ tiến thẳng vào, khiến Tiểu Mạn không nhịn được yêu kiều kêu lên một tiếng.

“Thoải mái không?” Cố Lãng thỏa sức tấn công.

“Ừm.” Tiểu Mạn dáng vẻ hưởng thụ cực kỳ lấy lòng người nào đó.

Lại một lần nữa thoải mái….

Hai người tình hình chiến đấu say sưa lăn từ trên giường xuống tới thảm, quả nhiên trình độ dâm đãng cực kỳ cao!

Tiểu Mạn yếu đuối nằm sấp trên giường, bị người nào đó từ phía sau điên cuồng mãnh liệt phóng tới như muốn nghiền nát cô ra. Bầu ngực sữa không ngừng bị anh vân về nhào nặn, vừa đau vừa tê dại. Cô lúc này tới cả sức lực cầu xin cũng không có.

Cảm giác được phần người của anh trong cô đang lớn dần lên, cô càng lúc càng không chịu nổi nữa, bỗng chốc nhớ tới một việc, lập tức nhắc nhở Cố Lãng người kia đang phiêu du trên đỉnh, “Anh, bao!” *Ặc*

Bàn tay Cố Lãng từ phía sau chặn lấy miệng cô, thân thể mạnh mẽ thúc một cái, đem toàn bộ tinh túy nóng rực của bản thân trút vào trong cô.

Chờ cho tới khi khôi phục lại hơi thở, Cố Lãng thỏa mãn ôm cô vào lòng, ngón tay lại bắt đầu phiêu lưu trên cơ thể người nào đó. Có một việc anh quên nói cho Tiểu Mạn, mấy thứ kia anh mua để ở nhà, từ lúc cha mẹ anh rời đi, toàn bộ đã không cánh mà bay rồi.

Cùng lúc đó, Cố mẹ đang ở nhà lật album xem lại ảnh con trai nhà mình hồi bé bỗng hắt xì một cái. Cố cha quan tâm nhắc nhở, “Bà xã, bà bị cảm rồi.”

Cố mẹ nhăn nhăn mũi, “Không sao. Mau qua đây xem Lãng Lãng này. Con cái càng bé càng thích, Lãng Lãng lớn lên không gần gũi với tôi nữa rồi.” Cố mẹ ủy khuất nói.

Cố cha dỗ dành, “Chờ tới lúc nó kết hôn với Tiểu Mạn, bà còn lo không có cháu mà bế sao?”

Cố mẹ gật đầu, “Được rồi, lão già, tôi thấy hôm trước mang về mấy cái kia đâu?”

“Hử, hôm này mẹ Tiểu Mạn sang mượn rồi, nói là muốn cho ông thông gia dùng.”

Cố mẹ:…..

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+