Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà bên có sói – Chương 53-54 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 53: Tìm chồng….

Cố Lãng đi rồi, Tiểu Mạn theo cha mẹ đi chúc Tết hết nhà này tới nhà khác cũng rảnh rỗi. Ngoại trừ mùng một về nhà ông bà nội bị khuyên răn giáo huấn một hồi, năm mới bắt đầu cũng rất thuận lợi.

Tối thứ năm, nói chuyện điện thoại với Cố Lãng xong, thực sự chịu không nổi cảm giác hai người hai nơi cách biệt, Tiểu Mạn tức tốc chạy tới phòng của mẹ mình, hít sâu một cái, nói lớn: “Mẹ, con muốn đi tìm Cố Lãng!”

Tần cha ở bên ngoài uống rượu. Tần mẹ trước mặt đặt cuốn tạp chí hướng dẫn tập “Liên hoa tọa pháp”, chân giang rộng, vận khí, hít sâu, cong mông, ưỡn ngực, ép vai, xoay cổ, lại tiếp tục hít sâu, bị Tiểu Mạn gào to một cái, hơi thở vẫn được tích trữ thoáng cái phì ra. Không khỏi tức giận trừng mắt nhìn cô một cái, “Gọi to gọi nhỏ để làm gì? Mau qua đây xem tư thế của mẹ con đúng chưa. Mẹ hình như cảm thấy mỡ bắt đầu tiêu rồi đây này.” Sinh Tiểu Mạn xong, cân nặng của Tần mẹ chỉ có tăng chứ không giảm, mắt thấy Cố mẹ dáng người vẫn thon thả như vậy, bà nôn nóng muốn chết!

 

“Mẹ,” Tiểu Mạn nhào lên giường ôm bà làm nũng, “Ngày mai con đi Mỹ có được không, “con nhớ anh ấy!”

“Không có tiền đồ!” Tần mẹ búng trán cô, “Mới vài ngày không gặp đã không chịu nổi rồi sao? Ngày trước nó đi vài năm không gặp cũng có sao đâu.”

Tiểu Mạn nắn nắn thịt mỡ ở bụng Tần mẹ, “Trước đây với bây giờ không giống nhau.”

Tần mẹ đẩy tay cô ra, “Hứ, có cái gì khác chứ.” Ánh mắt rơi xuống chiếc nhẫn đeo trên tay cô, chế nhạo nói, “Mới đem nhẫn đeo cho cô mà đã hại cô ra nông nỗi này rồi sao? Không quản nổi đàn ông, còn muốn đi tìm nó, nó nhất định không coi trọng mình.”

“Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại thay đổi rồi?” Tiểu Mạn hoài nghi nhìn mẹ mình, trước đây, bà chỉ hận mình không thể kín đáo đóng gói cô lại đưa cho Cố Lãng cơ mà.

Tần mẹ cây ngay không sợ chết đứng, chậm rãi chắp tay, thở dài, “Trước đây mấy đứa nói chuyện yêu đương, bây giờ lại là chuyện hôn nhân, con gái thì phải rụt rè. Con cũng không nên dựa vào nó quá, tốt quá hóa lốp, hiểu không? Nghe mẹ nói, bây giờ cứ ở nhà thanh thản ổn định đi. Chờ nó về rồi nói chuyện tử tế, sau đó muốn đi đâu, mẹ không cản.”

Tần Tiểu Mạn giấu đầu hở đuôi, lầm bầm, “Ai nói chuyện hôn nhân?”

“Chết nhé!” Tần mẹ bàn tay run run túm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, “Lần trước mẹ đã nhìn ra rồi mà, Lãng Lãng nó nhìn con giống như sói nhìn miếng thịt. Lúc đó nó kéo con ra ngoài làm gì? Có biết cái miệng lúc đó sưng phù lên như mõm heo bị té không.”

“Mẹ!” vùi đầu vào chăn xấu hổ, “Mẹ thật là… thật là có kinh nghiệm.”

“Đó là.” Tần mẹ đắc ý, “Hồi đó cha con muốn tới Bắc Kinh cũng muốn dẫn mẹ đi. Mẹ mà quấn lấy ông ấy, ông ấy có còn muốn lấy mẹ nữa không? Cái này gọi là lùi một bước tiến trăm bước. Aiz, muộn rồi.” Bà giật chăn của Tiểu Mạn ra, có chút suy nghĩ, “Lãng Lãng nếu mà muốn lấy con, mẹ còn phải nói nó một chút nữa, không được ham công việc mà bỏ rơi con mẹ. Có chuyện gì thì cũng phải về nhà ăn tết, đàn ông trẻ tuổi hay bị việc bên ngoài thu hút.”

Tiểu Mạn đỏ mặt nói đỡ cho Cố Lãng, “Đêm 30 không phải anh ấy vội vã trở về sao. Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều rồi, anh ấy rất tốt với con.”

“Tốt tốt, nhìn con bé nhỏ của mẹ kìa.” Tần mẹ đột nhiên thở dài, rất là thương cảm nói, “Con gái, con coi như là khổ tận cam lai. Mẹ xem tiểu thuyết, ngựa tre ca ca, ngựa tre đệ đệ gì cũng đều thủ thân như ngọc, thế nào mà con mẹ lại đâm đầu vào cái thể loại hoa hoa công tử kia cơ chứ?”

Tiểu Mạn run rẩy, “Mẹ, mẹ biết nhiều ghê.”

“Đi đi, đừng làm phiền mẹ dưỡng sinh.” Tần mẹ đẩy cô xuống giường. Tiểu Mạn ôm gối đi ra ngoài, ra khỏi cửa mới nhớ mình quên mất chuyện chính, thò đầu vào, “Mẹ, ngày mai con đi đấy.”

“Không được, đi hỏi cha con đi. Ông ấy mà không đồng ý, đừng có mơ mà bước chân ra khỏi nhà!”

**

Tần cha uống rượu say, lại nghe con gái nói, bản năng làm cha lập tức từ chối mãnh liệt. Thế nhưng, cái chuyện này liên quan tới hạnh phúc cả đời con gái ông đấy. Giằng co hồi lâu, cuối cùng mới miễn cưỡng nói: “Thực ra, đàn ông cũng rất cần có người thương yêu. Cha xem chừng tiểu tử kia thực sự rất trân trọng con. Con đứng một chỗ chờ nó cũng lâu rồi, con có bao giờ từng nghĩ rằng, nếu nó không phát hiện tình cảm của mình với con, quay lại theo đuổi con, nhưng bởi vì con do dự bỏ qua mối nhân duyên này, chẳng phải là chuyện ăn năn cả đời sao?”

Ông vỗ vai con gái, thành thật nói, “Con nha, tính tình cũng tạm xem như hoạt bát, tháo vát, có điều không có dũng khí, rất yếu đuối. Theo cha thấy, Cố Lãng từ rất lâu đã có tâm tư với con rồi, có điều cả hai đứa đều không để ý tới. Mất công nhiều năm như vậy, thật đáng tiếc.” Tần cha lúc này đã say, nói nhiều nói dai đâm ra nói dại.

Dường như chạm tới nỗi đau của Tiểu Mạn, cô nước mắt lưng tròng cắn môi, nức nở nói: “Cha, cha nói là Cố Lãng từ lâu đã thích con rồi sao?”

Tần cha thấy con gái cưng khóc lóc, vội vã xua tay, “Hừ” một tiếng giận tái mặt, “Đều tại cái tên tiểu tử có mắt như mù!”

Tiểu Mạn chùi nước mắt, “Cha, cha đồng ý cho con đi tìm anh ấy phải không. Tốt quá!” Vẻ mặt cô trở nên vững vàng chưa từng thấy, “Con nên vì hạnh phúc của mình mà dũng cảm một lần, ngày mai đi họp lớp xong con sẽ đi tìm anh ấy!”

“Con gái, cha không phải muốn nói vậy.” Tần cha trong lòng tự trách, ông đang nói cái gì vậy a? Già quá hồ đồ mất rồi, thế này khác gì đem con gái ném ra khỏi nhà đâu.

**

10 giờ sáng hôm sau, Tiểu Mạn cưỡi chiếc xe đạp đã hoen gỉ đạp qua những con phố vốn đã quen thuộc đi họp lớp. Trường học của cô và Cố Lãng cách nhà rất xa, đi xe đạp phải lâu gấp mười lần họ ngồi xe từ chỗ ở hiện tại về nhà.

Bởi vì lâu không đi, dây xích đã khô dầu, lúc đạp kêu “kèn kẹt”. Hai ngày vừa rồi tuyết rơi, váng băng trên đường đóng trắng xoa, bánh xe nghiến qua băng nghe lạo xạo, tựa như đang nghiền nát quãng thời gian suốt hai mươi mấy năm qua, vỡ thành từng mảnh  lấp lánh dưới ánh mặt trời mùa đông, khẽ lắc mình rồi tan dần trước mắt cô.

Ông lão bán khoai nướng ở đầu hẻm, thấy cô vui vẻ chào hỏi. Tiểu Mạn dừng xe lại, khum hai bàn tay lạnh ngắt, khẽ hà hơi, “Ông ơi, cho cháu hai củ khoai nướng.”

“Được, được!” Ông lão bỏ khoai vào túi rồi đặt vào giỏ xe đạp, “Tiểu Mạn, lâu rồi không tới chỗ ông ăn khoai.”

“Dạ. Cảm ơn ông ạ!” Tiểu Mạn cởi mũ trên đầu xuống, “Ăn ở đâu cũng không thấy ngon bằng chỗ ông!”

Ông cụ được khen rất vui, mặt mày hồng hào, nhìn cô xuýt xoa, “À, anh trai cháu có về không?”

“Có về ạ, nhưng lại đi rồi.”

“Ừm, anh trai cháu là người quan trọng, lúc nào cũng phải vội vàng.” Ông lão nhớ rất rõ Tiểu Mạn và Cố Lãng. Ông bán khoai ở hẻm nay cũng hai mươi năm rồi. Cậu nhóc ngày nào quần trắng áo xanh lớn lên một chút đã trở thành thanh niên cao ráo tuấn tú, cô nhóc vẫn tò tò bên cậu, mặc cho đã có người khác đi bên cạnh cậu, vẫn len lén đi đằng sau.

Tiểu Mạn đạp xe được hai bước lại quay đầu lại nói: “Ông, bây giờ cháu muốn đi tìm anh ấy.”

Ông lão hướng cô phất tay, cao giọng nói: “Tình cảm hai đứa thật tốt. Nhớ bảo nó về ăn khoai ông nướng.”

“Dạ.”

**

Lúc Tiểu Mạn đến nhà hàng hẹn bạn cũ, ghế ngồi đã đông kín người.

“Tiểu Mạn!” Không chờ cô đứng vững, Đậu Phụ đã lao tới, suýt nữa thì đẩy cô ngã, “Nha đầu chết tiệt, không thèm liên lạc với mình!”

Đậu Phụ vốn tên là Lý Uyển, gần như là đại tỷ trong đám nữ sinh. Để hình dung cô mà nói, chính là mạnh mẽ, còn có chút … hung dữ.

Tiểu Mạn bị cô vừa ôm vừa đẩy về phía sofa, “Mau tới gặp chồng sắp cưới của mình đi.”

Một người con trai trông có vẻ hiền lành hướng cô gật đầu chào. Tiểu Mạn ngồi vào chỗ của mình, khẽ huých hông Đậu Phụ, nhỏ giọng nói, “Cậu được đấy, chọn lựa không sai.”

“Đó là, mắt nhìn người của lão nương đây luôn luôn chuẩn.” Đậu Phụ cực kỳ đắc ý, giơ tay che bụng mình, “Đừng có huých vào đây!”

“Làm sao vậy? Không phải là có đấy chứ?” Tiểu Mạn tà ác sờ sờ bụng cô, trong ngực chợt cảm thấy ấm nóng. Thật tốt, tình bạn đích thực dù cho thời gian vẫn không bị mài mòn. Hai người ở một chỗ, ghé sát vào nhau vẫn tự nhiên như ngày nào.

Không ngờ rằng má Đậu Phụ đỏ bừng, ấp úng nói không nên lời. Tiểu Mạn kinh ngạc tròn xoe mắt, “Chẳng lẽ cậu thật…”

Đậu Phụ ngượng ngùng gật đầu. Tiểu Mạn trêu chọc, “Thật là tiên tiến nha.” Rồi kín đáo đưa bọc khoai lang cho cô, “Mua cho cậu đấy.” Đậu phụ kích động quay sang thơm chụt lên má cô một cái, “Cậu là tốt nhất!”

Mấy nam sinh cùng học trước kia cùng nhau khiêng một thùng bia, cười toe toét đi vào. Nhâm Suất đi đầu, thấy Tần Tiểu Mạn rất nhiệt tình chào hỏi. Ấn tượng của Tiểu Mạn về cậu ta đã thay đổi 180 độ, nhìn cậu ta vẫy vẫy tay. Mấy nam sinh khác nhìn Nhâm Suất chớp chớp mắt rất lưu manh.

Tiểu Mạn không khỏi bùi ngùi, mấy người này thay đổi thật nhiều. Trước đây, Nhâm Suất không hề hòa đồng, không ngờ sau này lớn lên lại ra dáng nam nhi như vậy.

Cả nhóm vui vẻ tán gẫu, chán chê lại nói chuyện đông tây, hải ngoại. Chồng Đậu Phụ rất ra dáng rùa biển, nghe nói tới chuyện nước ngoài, càng cao hứng. Bỗng có ai đó nhắc tới Cố Lãng, lỗ tai mẫn cảm của Tiểu Mạn tự động dỏng lên.

“Cậu nói xem, Cố học trưởng may mắn quá!” Một người rõ ràng uống rượu đã ngà ngà say, giơ một tờ báo lên, “Thiên kim tiểu thư của Nam Cung gia để mắt tới anh ta, bây giờ sắp vào nhà đại gia rồi. Chúng ta đến đời nào mới bì nổi.”

Nhâm Suất vội vã bịt miệng cậu ta lại. Người nọ run tay, tờ báo rơi xuống chân Tiểu Mạn. Ngay mục tin giải trí, báo viết bằng tiếng Anh, nhưng người trong ảnh cô tuyệt đối không nhận nhầm, người đàn ông của cô, bị một mỹ nữ vô cùng thân thiết kéo tay, mỹ nữ kia cầm một bó hoa rất lớn, cười vô cùng hạnh phúc.

Đậu Phụ vốn chưa biết chuyện giữa cô và Cố Lãng, nhặt tờ báo lên, than thở: “Tiểu Mạn, bạn với cái người này xem ra không hy vọng rồi.”

Tiểu Mạn bĩu môi: “Gọi Phan Kim Liên, mình muốn hạ độc chết cái tên Tây Môn Khánh này!”

 

Chương 54: Kịch bản của Tiểu Mạn….

Tiểu Mạn lo sợ bất an gõ cửa. “Đến đây.” Một giọng nói quen thuộc truyền đến khiến trong lòng cô nóng lên, lo nghĩ tích trong lòng mấy hôm nay, cùng phẫn nộ, bi thương chỉ vì giọng nói kia mà lập tức tiêu tán, chỉ còn lại cảm giác ấm ức không chịu nổi.

Cửa mở, “Tiểu Mạn, sao em lại tới đây?” Trên mặt anh không hề có vẻ ngạc nhiên sung sướng như cô đoán, trái lại còn muốn trốn tránh, có vẻ như xấu hổ, âm cuối đột nhiên chùng xuống.

Lo lắng trong lòng Tiểu Mạn lại một lần nữa chậm rãi phình ra, cười miễn cưỡng, “Em tới tìm anh, không chào đón sao?”

 

Anh hất tay tỏ vẻ lơ đãng, do dự nói: “Nghe lời, đợi anh một chút rồi sẽ giải thích với em.” Nói xong liền muốn đóng cửa.

Tiểu Mạn đi trước một bước, chặn cửa lại, đẩy ra, “Em có thể vào ngồi một chút được không?”

“Lãng, ai vậy?” một giọng nói thanh thoát truyền đến, một mỹ nữ mặc áo ngủ đi qua, đầu tiên là cực kỳ tự nhiên túm lấy cánh tay anh, sau đó nũng nịu nép vào lòng anh, hơi nghiêng đầu, gắt gỏng: “Cô ấy là ai vậy?”

Thân thể anh cứng đờ, sau đó lại bình thường trở lại, quay sang Tiểu Mạn cười dịu dàng, “Là người thân trong nhà.”

Trái tim Tiểu Mạn gần như bị xé rách ra thành từng mảnh, lảo đảo lùi về phía sau vài bước, thiếu chút nữa thì ngã ra khỏi sân khấu. Cánh tay đang vòng bên hông mỹ nữ khẽ nhúc nhích, tựa hồ vẫn giống như trước đây ôm lấy cô, thế nhưng, cuối cùng cũng chỉ khẽ động mà thôi. Từ nay về sau, anh sẽ ôm một người khác.

**

Âm nhạc đau buồn vang lên, Tiểu Mạn và Cố Lãng mặt đối mặt ngồi ở một quán cà phê. Nước mắt của cô không ngừng rơi, tí tách từng giọt rơi vào ly cà phê, nổi lên một vòng bọt nước ưu thương.

“Xin lỗi.” Sau một lúc im lặng, Cố Lãng cứ như vậy nói ra hai chữ.

“Anh vì sao, vì sao lại có thể đối xử với em như vậy?” Tiểu Mạn che mặt, thế nhưng, nước mắt vẫn không thể giữ lại, theo kẽ tay chảy xuống. Vốn dĩ, chỉ là muốn một lời giải thích, có thể đó là hiểu lầm, anh có nỗi khổ tâm không chừng. Vốn dĩ, cô muốn trấn định một chút, tối thiểu, cho cô giữ lại chút tôn nghiêm gầy còm. Thế nhưng, cô không có cách nào khác, ai bảo cô yêu anh đến mức hèn mọn như vậy? đến mức không hề giữ lại, hoàn toàn không chừa cho chính mình một đường lui.

Anh cúi người cầm khăn tay giúp cô lau nước mắt.

“Không cần!” Tiểu Mạn kích động đứt lên, giơ tay tát anh “Bốp” một cái. Anh không tránh, khăn tay rơi xuống sàn nhà, vải trắng bị nhuộm nâu, tựa như vệt máu khô cạn.

Bàn tay anh xấu hổ lưu lại giữa không trung, thật lâu, cho tới tận lúc người vẫn ngồi trước mặt anh đã bước ra khỏi cửa, anh vẫn ngồi ngây như phỗng. Chậm rãi, mười ngón tay bấu chặt lấy lòng bàn tay, anh đã sai rồi sao?

Trời mưa suốt đêm.

Tần Tiểu Mạn ngửa đầu hứng lấy những giọt mưa. Gạt đi những giọt nước mắt đau lòng, thất tha thất thểu, không may trượt chân, đúng lúc ấy, một chiếc xe tải hạng nặng trờ tới….. Sau đó…..

**

“Sau đó, cậu muốn xuyên qua nữa phải không? Tốt nhất là xuyên vào cái thế giới trọng nữ khinh nam, gặp một gã giống hệt Cố Lãng, ngày nào cũng chà đạp đùa bỡn để giải hận?” An Nhiên thực sự không nghe nổi Tiểu Mạn cứ ngồi đó phán đoán lung tung, không khách khí cắt ngang, móc di động ném sang, “Này, gọi điện thoại hỏi một câu không phải là xong sao? Lau khô nước mũi đi, đừng làm chuyện mất mặt nữa!”

Đậu Phụ và Nhâm Suất, vì lo lắng mà đi theo, nhìn nhau, tiếp tục im lặng. Họp lớp cuối cùng kết thúc chỉ vì một tờ báo. Đại tỷ Đậu phụ bây giờ đặc biệt muốn hành hung cái người mua tờ báo chết tiệt kia một trận. Tiểu Mạn vừa thấy nó xong, khí lạnh bốc lên tận trời, uống liền hai chén rượu, cầm lấy túi xách, bỏ lại một câu “Đi WC.” rồi mất dạng.

Đậu phụ cho rằng cô trong lòng khó chịu, vào nhà vệ sinh một lúc thôi, cũng không để ý. Cũng may Nhâm Suất vội vàng kéo cô đi tìm Tiểu Mạn. Cô mới biết hóa ra Tiểu Mạn nhà mình sắp tu thành chánh quả, bị đả kích như vậy, đạo hạnh “ngàn năm” xem ra bị hủy bỏ mất rồi.

Hai người đi theo cô tới sân bay, phát hiện ra cô muốn mua vé máy bay đi Mỹ. Hình như quên mất không mang tiền, cô lục túi trái, túi phải, cuối cùng đưa một tấm thẻ màu xanh ngọc cho nhân viên sân bay. Cô nhân viên vốn ngạo mạn, khinh thường, vừa thấy tấm thẻ đã bật người đứng dậy, hai tay cung kính đưa vé cho Tiểu Mạn.

Đậu Phụ và Nhâm Suất đuổi theo, sau đó, chẳng biết cái cô tên An Nhiên này từ đâu chui ra, phong tỏa sân bay, lôi Tiểu Mạn về. Tiểu Mạn vừa ngồi xuống đã bắt đầu khóc, kể lể tuốt tuồn tuột mấy cái suy đoán bi thảm nhất mà cô nghĩ ra được.

Nhâm Suất không ngờ lại rơi vào tình huống này, xấu hổ sờ sờ mũi nhìn đi chỗ khác. Đậu Phụ âm thầm cảm phục An Nhiên, nhìn cô dáng người thấp bé, gầy teo, không ngờ lại có khí thế như vậy. Một chiếc áo da màu đen, bên trong mặc áo len cao cổ đỏ rực, tóc nâu uốn xoăn xõa trên vai, tựa như đối nghịch với màu mắt đen thuần khiết. Chậc, cái này mới gọi là đẳng cấp. Nói rồi cúi đầu nhìn Tiểu Mạn khóc lóc thê thảm, lắc đầu, cái này gọi là chênh lệch.

“Mình không gọi đâu!” Tiểu Mạn thút thít, cầm khăn tay chùi nước mũi, “Mình chờ anh ấy, anh ấy cho mình, cho mình một lời giải thích.” Ánh mắt đột nhiên trống rỗng rồi lại đùng đùng đứng dậy, “Đừng cản mình, mình muốn đi để hỏi cho rõ!”

An Nhiên đẩy cô ngồi xuống, “Bạn bình tĩnh chút không được sao? Cứ như bạn, cả ngày khóc lóc, thì đòi tranh giành cái gì với ai?”

Tiểu Mạn lại càng nghẹn ngào, “Cần gì phải tranh giành với ai, mình mới không cần anh ta!” Bây giờ, cô cảm thấy mình thất bại vô cùng. Tô Lê Thâm thì bị người ta ngấm ngầm thông đồng với nhau đuổi đi rồi, Cố Lãng thì ở cùng với người khác, cả chuyện đính hôn cũng đăng báo luôn.

Nỗi buồn đổ lỗi cho người. Đó chính là cảm giác của An Nhiên bây giờ. Cô có đọc qua tờ báo, đoán rằng chắc chắn sẽ xảy ra chuyện này. Hiếm khi An Nhiên mở miệng cầu xin mình, Nam Tịch Tuyệt chỉ hận chính mình không thể lái máy bay đưa cô đi, không thèm để ý tới ai, mặc sống mặc chết phong tỏa sân bay để vợ mình tìm người. Cô vuốt vuốt tóc, mở di động của Tiểu Mạn, tìm số của Cố Lãng.

“Nghe đi này!”

Tiểu Mạn hoảng hốt nhận điện thoại, vừa đặt tai nghe chưa được một phút đồng hồ, đã giơ tay bụm miệng, lập tức cúp máy.

“Sao vậy?” An Nhiên nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của cô, lo lắng ngồi xuống hỏi. Trong cuộc đời đen tối của mình, nhờ có cô bạn ngốc nghếch này cho cô thêm sức mạnh, cô mới có thể chống đỡ được. An Nhiên vốn không phải loại con gái hiền lành, đối nhân xử thế cũng sắc bén, có điều, chỉ có Tiểu Mạn là cô xem như bạn tốt nhất của mình.

“An An!” Tiểu Mạn ôm lấy cô khóc lớn, “Là, là con gái nghe điện thoại! Mình phải làm sao bây giờ?” Bây giờ ở bên Mỹ đang là nửa đêm mà!

Khi chúng ta lớn lên, có những nỗi đau mà ngay cả người thân trong nhà cũng không cách nào chia sẻ, nói chi là bạn bè?

Ánh mắt An Nhiên trở nên lạnh lẽo, vỗ vai an ủi cô: “Đừng khóc, về chỗ của mình ở tạm đi.” Rồi quay lại nói với Đậu Phụ, “Phiền bạn giúp mình nói với cha mẹ cô ấy một tiếng, bảo rằng cô ấy qua chỗ mình chơi.”

Đậu Phụ kinh ngạc gật đầu, nhìn cô đỡ Tiểu Mạn rời đi, tự dưng buột miệng thốt ra một câu: “Xin lỗi, chúng ta từng gặp nhau ở đâu phải không?”

An Nhiên sửng sốt, cười nói: “Mình là bạn hồi đại học của Tiểu Mạn, có lẽ lúc bạn đến thăm cô ấy có gặp qua chăng?”

Nam Tịch Tuyệt dẫn theo người chờ bên ngoài sân bay, thấy An Nhiên và Tiểu Mạn đi ra, vội vã chạy ra đón. Người qua đường thấy một bọn họ khí thế bức người lại vây quanh hai cô gái không khỏi mướt mồ hôi.

“Làm sao vậy, cô ấy không sao chứ?” Nam Tịch Tuyệt dịu dàng hỏi. Mấy gã theo sau anh không khỏi toát mồ hôi hột, đại đương gia gần đây dịu dàng phát khiếp =.,=!

An Nhiên né tránh bàn tay anh, không khách khí mắng: “Anh em các người, con mẹ nó, chẳng được lấy một người tốt. Nói cho lão nhị các người biết, dám bắt nạt Tiểu Mạn, đừng mong tôi để yên!”

Bị mắng mỏ một trận, đám người kín đáo lau mồ hôi.

Nam Tịch Tuyệt ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu ngoan ngoãn đáp: “Biết rồi!”

Chương 54: Kịch bản của Tiểu Mạn….

Tiểu Mạn lo sợ bất an gõ cửa. “Đến đây.” Một giọng nói quen thuộc truyền đến khiến trong lòng cô nóng lên, lo nghĩ tích trong lòng mấy hôm nay, cùng phẫn nộ, bi thương chỉ vì giọng nói kia mà lập tức tiêu tán, chỉ còn lại cảm giác ấm ức không chịu nổi.

Cửa mở, “Tiểu Mạn, sao em lại tới đây?” Trên mặt anh không hề có vẻ ngạc nhiên sung sướng như cô đoán, trái lại còn muốn trốn tránh, có vẻ như xấu hổ, âm cuối đột nhiên chùng xuống.

Lo lắng trong lòng Tiểu Mạn lại một lần nữa chậm rãi phình ra, cười miễn cưỡng, “Em tới tìm anh, không chào đón sao?”

 

Anh hất tay tỏ vẻ lơ đãng, do dự nói: “Nghe lời, đợi anh một chút rồi sẽ giải thích với em.” Nói xong liền muốn đóng cửa.

Tiểu Mạn đi trước một bước, chặn cửa lại, đẩy ra, “Em có thể vào ngồi một chút được không?”

“Lãng, ai vậy?” một giọng nói thanh thoát truyền đến, một mỹ nữ mặc áo ngủ đi qua, đầu tiên là cực kỳ tự nhiên túm lấy cánh tay anh, sau đó nũng nịu nép vào lòng anh, hơi nghiêng đầu, gắt gỏng: “Cô ấy là ai vậy?”

Thân thể anh cứng đờ, sau đó lại bình thường trở lại, quay sang Tiểu Mạn cười dịu dàng, “Là người thân trong nhà.”

Trái tim Tiểu Mạn gần như bị xé rách ra thành từng mảnh, lảo đảo lùi về phía sau vài bước, thiếu chút nữa thì ngã ra khỏi sân khấu. Cánh tay đang vòng bên hông mỹ nữ khẽ nhúc nhích, tựa hồ vẫn giống như trước đây ôm lấy cô, thế nhưng, cuối cùng cũng chỉ khẽ động mà thôi. Từ nay về sau, anh sẽ ôm một người khác.

**

Âm nhạc đau buồn vang lên, Tiểu Mạn và Cố Lãng mặt đối mặt ngồi ở một quán cà phê. Nước mắt của cô không ngừng rơi, tí tách từng giọt rơi vào ly cà phê, nổi lên một vòng bọt nước ưu thương.

“Xin lỗi.” Sau một lúc im lặng, Cố Lãng cứ như vậy nói ra hai chữ.

“Anh vì sao, vì sao lại có thể đối xử với em như vậy?” Tiểu Mạn che mặt, thế nhưng, nước mắt vẫn không thể giữ lại, theo kẽ tay chảy xuống. Vốn dĩ, chỉ là muốn một lời giải thích, có thể đó là hiểu lầm, anh có nỗi khổ tâm không chừng. Vốn dĩ, cô muốn trấn định một chút, tối thiểu, cho cô giữ lại chút tôn nghiêm gầy còm. Thế nhưng, cô không có cách nào khác, ai bảo cô yêu anh đến mức hèn mọn như vậy? đến mức không hề giữ lại, hoàn toàn không chừa cho chính mình một đường lui.

Anh cúi người cầm khăn tay giúp cô lau nước mắt.

“Không cần!” Tiểu Mạn kích động đứt lên, giơ tay tát anh “Bốp” một cái. Anh không tránh, khăn tay rơi xuống sàn nhà, vải trắng bị nhuộm nâu, tựa như vệt máu khô cạn.

Bàn tay anh xấu hổ lưu lại giữa không trung, thật lâu, cho tới tận lúc người vẫn ngồi trước mặt anh đã bước ra khỏi cửa, anh vẫn ngồi ngây như phỗng. Chậm rãi, mười ngón tay bấu chặt lấy lòng bàn tay, anh đã sai rồi sao?

Trời mưa suốt đêm.

Tần Tiểu Mạn ngửa đầu hứng lấy những giọt mưa. Gạt đi những giọt nước mắt đau lòng, thất tha thất thểu, không may trượt chân, đúng lúc ấy, một chiếc xe tải hạng nặng trờ tới….. Sau đó…..

**

“Sau đó, cậu muốn xuyên qua nữa phải không? Tốt nhất là xuyên vào cái thế giới trọng nữ khinh nam, gặp một gã giống hệt Cố Lãng, ngày nào cũng chà đạp đùa bỡn để giải hận?” An Nhiên thực sự không nghe nổi Tiểu Mạn cứ ngồi đó phán đoán lung tung, không khách khí cắt ngang, móc di động ném sang, “Này, gọi điện thoại hỏi một câu không phải là xong sao? Lau khô nước mũi đi, đừng làm chuyện mất mặt nữa!”

Đậu Phụ và Nhâm Suất, vì lo lắng mà đi theo, nhìn nhau, tiếp tục im lặng. Họp lớp cuối cùng kết thúc chỉ vì một tờ báo. Đại tỷ Đậu phụ bây giờ đặc biệt muốn hành hung cái người mua tờ báo chết tiệt kia một trận. Tiểu Mạn vừa thấy nó xong, khí lạnh bốc lên tận trời, uống liền hai chén rượu, cầm lấy túi xách, bỏ lại một câu “Đi WC.” rồi mất dạng.

Đậu phụ cho rằng cô trong lòng khó chịu, vào nhà vệ sinh một lúc thôi, cũng không để ý. Cũng may Nhâm Suất vội vàng kéo cô đi tìm Tiểu Mạn. Cô mới biết hóa ra Tiểu Mạn nhà mình sắp tu thành chánh quả, bị đả kích như vậy, đạo hạnh “ngàn năm” xem ra bị hủy bỏ mất rồi.

Hai người đi theo cô tới sân bay, phát hiện ra cô muốn mua vé máy bay đi Mỹ. Hình như quên mất không mang tiền, cô lục túi trái, túi phải, cuối cùng đưa một tấm thẻ màu xanh ngọc cho nhân viên sân bay. Cô nhân viên vốn ngạo mạn, khinh thường, vừa thấy tấm thẻ đã bật người đứng dậy, hai tay cung kính đưa vé cho Tiểu Mạn.

Đậu Phụ và Nhâm Suất đuổi theo, sau đó, chẳng biết cái cô tên An Nhiên này từ đâu chui ra, phong tỏa sân bay, lôi Tiểu Mạn về. Tiểu Mạn vừa ngồi xuống đã bắt đầu khóc, kể lể tuốt tuồn tuột mấy cái suy đoán bi thảm nhất mà cô nghĩ ra được.

Nhâm Suất không ngờ lại rơi vào tình huống này, xấu hổ sờ sờ mũi nhìn đi chỗ khác. Đậu Phụ âm thầm cảm phục An Nhiên, nhìn cô dáng người thấp bé, gầy teo, không ngờ lại có khí thế như vậy. Một chiếc áo da màu đen, bên trong mặc áo len cao cổ đỏ rực, tóc nâu uốn xoăn xõa trên vai, tựa như đối nghịch với màu mắt đen thuần khiết. Chậc, cái này mới gọi là đẳng cấp. Nói rồi cúi đầu nhìn Tiểu Mạn khóc lóc thê thảm, lắc đầu, cái này gọi là chênh lệch.

“Mình không gọi đâu!” Tiểu Mạn thút thít, cầm khăn tay chùi nước mũi, “Mình chờ anh ấy, anh ấy cho mình, cho mình một lời giải thích.” Ánh mắt đột nhiên trống rỗng rồi lại đùng đùng đứng dậy, “Đừng cản mình, mình muốn đi để hỏi cho rõ!”

An Nhiên đẩy cô ngồi xuống, “Bạn bình tĩnh chút không được sao? Cứ như bạn, cả ngày khóc lóc, thì đòi tranh giành cái gì với ai?”

Tiểu Mạn lại càng nghẹn ngào, “Cần gì phải tranh giành với ai, mình mới không cần anh ta!” Bây giờ, cô cảm thấy mình thất bại vô cùng. Tô Lê Thâm thì bị người ta ngấm ngầm thông đồng với nhau đuổi đi rồi, Cố Lãng thì ở cùng với người khác, cả chuyện đính hôn cũng đăng báo luôn.

Nỗi buồn đổ lỗi cho người. Đó chính là cảm giác của An Nhiên bây giờ. Cô có đọc qua tờ báo, đoán rằng chắc chắn sẽ xảy ra chuyện này. Hiếm khi An Nhiên mở miệng cầu xin mình, Nam Tịch Tuyệt chỉ hận chính mình không thể lái máy bay đưa cô đi, không thèm để ý tới ai, mặc sống mặc chết phong tỏa sân bay để vợ mình tìm người. Cô vuốt vuốt tóc, mở di động của Tiểu Mạn, tìm số của Cố Lãng.

“Nghe đi này!”

Tiểu Mạn hoảng hốt nhận điện thoại, vừa đặt tai nghe chưa được một phút đồng hồ, đã giơ tay bụm miệng, lập tức cúp máy.

“Sao vậy?” An Nhiên nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của cô, lo lắng ngồi xuống hỏi. Trong cuộc đời đen tối của mình, nhờ có cô bạn ngốc nghếch này cho cô thêm sức mạnh, cô mới có thể chống đỡ được. An Nhiên vốn không phải loại con gái hiền lành, đối nhân xử thế cũng sắc bén, có điều, chỉ có Tiểu Mạn là cô xem như bạn tốt nhất của mình.

“An An!” Tiểu Mạn ôm lấy cô khóc lớn, “Là, là con gái nghe điện thoại! Mình phải làm sao bây giờ?” Bây giờ ở bên Mỹ đang là nửa đêm mà!

Khi chúng ta lớn lên, có những nỗi đau mà ngay cả người thân trong nhà cũng không cách nào chia sẻ, nói chi là bạn bè?

Ánh mắt An Nhiên trở nên lạnh lẽo, vỗ vai an ủi cô: “Đừng khóc, về chỗ của mình ở tạm đi.” Rồi quay lại nói với Đậu Phụ, “Phiền bạn giúp mình nói với cha mẹ cô ấy một tiếng, bảo rằng cô ấy qua chỗ mình chơi.”

Đậu Phụ kinh ngạc gật đầu, nhìn cô đỡ Tiểu Mạn rời đi, tự dưng buột miệng thốt ra một câu: “Xin lỗi, chúng ta từng gặp nhau ở đâu phải không?”

An Nhiên sửng sốt, cười nói: “Mình là bạn hồi đại học của Tiểu Mạn, có lẽ lúc bạn đến thăm cô ấy có gặp qua chăng?”

Nam Tịch Tuyệt dẫn theo người chờ bên ngoài sân bay, thấy An Nhiên và Tiểu Mạn đi ra, vội vã chạy ra đón. Người qua đường thấy một bọn họ khí thế bức người lại vây quanh hai cô gái không khỏi mướt mồ hôi.

“Làm sao vậy, cô ấy không sao chứ?” Nam Tịch Tuyệt dịu dàng hỏi. Mấy gã theo sau anh không khỏi toát mồ hôi hột, đại đương gia gần đây dịu dàng phát khiếp =.,=!

An Nhiên né tránh bàn tay anh, không khách khí mắng: “Anh em các người, con mẹ nó, chẳng được lấy một người tốt. Nói cho lão nhị các người biết, dám bắt nạt Tiểu Mạn, đừng mong tôi để yên!”

Bị mắng mỏ một trận, đám người kín đáo lau mồ hôi.

Nam Tịch Tuyệt ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu ngoan ngoãn đáp: “Biết rồi!”

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+