Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhà bên có sói – Chương 59-60 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 59: Ah! Xương cá xương cá….

Thấy người đứng chờ ở phòng khách Nghê Thường, Tần Tiểu Mạn mới hiểu ra bản thân mình đã bị tên Lục Nhược kia bán đứng rồi. Nhưng mà cuối cùng cô cũng chỉ có thể kiên trì cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi giày, khẽ rít lên: “Cố tổng”. Cố Lãng gật đầu thản nhiên nói: “Đi thôi”. Dứt lời, anh dẫn cô hướng đến căn phòng đã đặt trước. Tần Tiểu Mạn im lặng đi theo phía sau.

 
Vừa thấy Tiểu Mạn, thư ký đã Lưu niềm nở kéo cô lại, nói: “ Nghe nói cô gần đây rất nỗ lực, từ khi cô đi, thư ký Hoa ngày nào cũng nhắc đến cô đó. Đây quả thực là một dự án lớn, lần này lập công to rồi nhé”. Không đợi Tiểu Mạn trả lời, Cố Lãng liền nói xen vào: “Hôm nay bữa tiệc là cô định phải không, đưa đây tôi xem thực đơn.” Tiểu mạn đứng bên cạnh ngây ra một lúc mới ý thức được là Cố Lãng đang nói chuyện với mình, bản thân có chút luống cuống vội đưa cho anh cuốn thực đơn mình đang giữ. Ngón tay anh nhanh chóng lướt qua một dãy dài tên các món ăn, sau đó đưa cho thư ký Lưu bên cạnh: “Nói nhà bếp mấy món hải sản không được có vị tanh và cũng tuyệt đối đừng cho gừng. Trầm tiểu thư không thích ăn gừng, không hợp khẩu vị của khách thì không tốt đâu.” .“Vâng, đúng ạ.” Thư ký Lưu nói rồi vội vàng rời đi.
Bước chân Cố Lãng chậm lại, như vậy cho dù Tiểu Mạn không muốn vẫn phải sóng vai đi cùng anh. “Đi cùng với cấp trên điều quan trọng là cần phải thật nhanh nhẹn. Ngẩng đầu lên!” Cố Lãng trầm giọng nói. Trên hành lang dài trải thảm, ngoại trừ vài nhân viên của Lăng Hiên đang im lặng bước đi, ở cuối hành lang còn có mấy cô lễ tân đang lén đứng cười. Tiểu Mạn ngượng ngùng đỏ mặt, ngẩng đầu lên một cách cứng nhắc. “Còn nữa”, Cố Lãng đột nhiên dừng bước, quay sang nắm lấy cằm của cô, buộc cô phải ngẩng mặt lên nhìn anh, ngừng một lát mới nói: “Điều kiêng kị nhất là để tình cảm cá nhân xen vào công việc. Em không biết sao?”

Những người đi xung quanh cảm nhận được bầu không khí quái dị liền tự giác lờ hai người bọn họ đi. Cố Lãng đưa tay lau những giọt nước mắt đang trào ra trên khuôn mặt cô, nhẹ nhàng hỏi lại một lần nữa: “Em không biết sao?” giọng nói mềm mại và rõ ràng nhưng lại như búa tạ đập mạnh vào lòng, phá tan lớp vỏ ngụy trang kiên cường của cô. Anh xem, Cố Lãng, anh muốn thương hại em cũng chẳng cần tốn nhiều công sức. Tần Tiểu Mạn trừng mắt nhìn anh, nỗi chua xót quay trở lại và ngày càng lớn hơn, “Tôi biết rồi, cảm ơn Cố tổng đã chỉ bảo”. Cố Lãng buông tay xuống, nói: “Vào toilet chỉnh trang lại đi. Như thế này thì rất không tôn trọng khách mời.” “Phải” Tần Tiểu Mạn gật đầu, nhanh chóng xoay người hướng đến toilet. Cô có cảm giác như hai chân mình không đứng nổi nữa. Cúi đầu nhìn xuống quai giầy, chặt đến đâu. Vì sao bước chân mình lại nặng trĩu đến thế? Nhân lúc quẹo sang hướng khác, cô lén quay đầu lại nhìn, nhưng phát hiện ra Cố Lãng đã sớm rời đi, bóng dáng cao lớn của anh dần biến mất ở cuối hành lang. Tần Tiểu Mạn trốn vào một góc cho đến khi cảm xúc dần bình tĩnh trở lại. Cô cuối cùng đang làm gì vậy hả? Từ lúc cô rời khỏi nhà Nam Tịch Tuyệt, An Nhiên lo cho cô bèn đi theo. Cô ấy vốn dĩ luôn có định kiến với Cố Lãng, lần này lại đi nói tốt cho anh.

An Nhiên không quen nhìn cô như đà điểu thế kia liền mắng: “Cậu như thế này là tự chuốc khổ vào thân mà, thật không đáng!  Hắn ta trước kia như thế chẳng qua là tại cậu nhỏ hơn hắn vài tuổi, hắn nếu như có tình yêu nam nữ với cậu thì mới không bình thừơng đó. Tiểu Mạn, cậu không thể quên việc này, mặc dù Cố Lãng chỉ vừa mới nói yêu cậu, nhưng bất luận chuyện gì sẽ không bao giờ ngừng yêu cậu, bảo vệ cậu.” “Im đi, mình không nghe, không nghe” Tần Tiểu Mạn cong mông, vừa lấy cái gối đè lên đầu vừa la. An nhiên chán ghét mắng chửi cô: “Nha đầu chết tiệt kia, cậu quả thật rất độc ác mà! Không phải bị chứng sợ hãi trước hôn nhân chứ?” Sợ hãi trước hôn nhân? Tần Tiểu Mạn bất giác sờ ngực mình, nhớ tới chiếc nhẫn của Cố Lãng bị mình vứt đi, trong lòng đột nhiên đau xót. cô một lần nữa lại làm một kẻ chạy trốn.
Sau khi đi làm, cô xin chuyển sang làm trợ lý cho Lục Nhược, Cố Lãng trái lại vẫn không ngăn cản cô, chỉ làm đúng theo trình tự, cô liền dọn dẹp đồ đạc của mình rồi chuyển sang phòng làm việc khác. Cô tự hứa sẽ nỗ lực thêm một chút nữa, tiến bộ thêm một chút nữa để có thể xóa bỏ hết những sự bất an, lo lắng trong lòng. Tần Tiểu Mạn nghĩ, cô cần phải độc lập hơn nữa, không phải yếu đuối như thế này, như vậy, cô mới có thể hoàn toàn tin tưởng vào Cố Lãng.

Ấy thế mà, Cố Lãng không chịu chia tay nhưng lại đối xử lạnh như băng với cô. Như thế có còn là đàn ông không, thật sự rất đáng ghét mà! Tần Tiểu Mạn tức giận giậm chân. Đột nhiên, cô phát hiện ngoài mình ra trong toilet còn có người khác nữa, một cô nàng đang đứng soi gương đánh son. Tiểu Mạn ngẩn ra, sau đó lễ độ đưa tay ra chào hỏi: “Xin chào, Trầm tiểu thư.” Trầm Tịch dường như không nghĩ sẽ có người, hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục lại vẻ bình thường, tao nhã vén vén mái tóc, chìa tay ra, mỉm cười: “ Xin chào, Tần tiểu thư. Lần này nghe nói Tần tiểu thư sẽ phụ trách, thật là vất vả quá.” Tần Tiểu Mạn nở một nụ cười giả tạo: “Trầm tiểu thư quá khen.” Cô nói với Lục Nhược là muốn đựơc thăng chức. Lục Nhược không những không để ý tới cô mà còn lờ đi, cuối cùng không đánh lại cô, tức giận đưa cho cô dự án, nói nếu lần này cô làm tốt sẽ có được thăng chức quản lý. Nhưng anh không nghĩ tới, hiện giờ bên Tứ Hải, người phụ trách lại chính là Trầm Tịch. Tần Tiểu Mạn cô bị đòi hỏi rất khắc nghiệt khiến cho nhiều đêm cô phải thức trắng, không nhịn được lại nhớ tới Cố Lãng, muốn gọi điện thoại cho anh nhờ giúp đỡ. Trong căn phòng nhỏ đơn độc của KTX, lúc cô cảm thấy rất mệt mỏi, liền nhớ đến lúc cô cùng Cố Lãng ở cùng một chỗ, buổi tối cô lúc nào cũng ngồi xem TV, lúc đó anh đang bận rộn trong phòng làm việc. Nửa đêm, dụi dụi con mắt,  Tần Tiểu Mạn rốt cục cũng ý thức được, cái gọi là có tiền, có địa vị cần phải tự bản thân mình cố gắng mới có thể có được. Nhất là Cố Lãng, bản thân tỏ ra không có gì nhưng ở bên ngoài lại dốc sức làm đến mức này, trong lúc vất vả cố gắng, anh còn sợ cô không tin tưởng vào khả năng của mình. “Tần tiểu thư và Cố tổng sắp tới có chuyện tốt phải không?” Trầm Tịch bất ngờ hỏi. Tần Tiểu Mạn sắc mặt cứng ngắc trả lời: “Không.” Trầm Tịch nghe thế nét mặt thể hiện sự đắc ý. Trong lòng cô đố kỵ muốn chết, vừa nãy tên sắc lang kia còn vì Trầm Tịch mà dặn nhà bếp đừng cho gừng vào món ăn. Cái cô này, thật là đang chọc tức cô mà! Cô nói tiếp “Là chuyện tốt đã thành”. Trầm Tịch sắc mặt lập tức xám lại. Khuôn mặt trang điểm diễm lệ cũng không che giấu nổi điều đó. Tần Tiểu Mạn tâm tình rất tốt, chào tạm biệt Trầm Tịch rồi bước ra khỏi toilet. Biểu hiện không tồi. Cô tự tán thưởng bản thân.
Lăng Hiên cùng Tứ Hải giao tình rất tốt, người của hai bên đều quen biết nhau, trên bàn ăn bầu không khí rất thoải mái. Căn bản, nếu không có Trầm Tịch ở giữa làm khó dễ, cái hợp đồng này đã sớm đựơc ký kết. Bên này Tứ Hải tuy đối với vị đại tiểu thư này có oán nhưng không dám lên tiếng. Trầm Tịch tao nhã uống rượu, mắt nhìn Cố Lãng, tay trái chỉ Tần Tiểu Mạn, cười đến chói mắt, “Cố tổng, anh với Tần tiểu thư từ khi nào kết hôn mà không báo với em một tiếng vậy. Em có còn được coi là bạn của anh không.” Tần Tiểu Mạn căm tức ăn một hơi toàn là thịt cá, có đứa ngốc lúc kết hôn mới đi mời tình nhân cũ.

Nếu mẹ cô biết, thế nào cũng xé nát cái mặt con yêu tinh đi phá hoại người khác này ra. Cố Lãng thản nhiên liếc nhìn Tần Tiểu Mạn, đang cố gắng bình tĩnh ăn cá. Anh buông đũa xuống, thản nhiên nói: “Uhm, mới chỉ đi công chứng thôi, vẫn chưa mời tiệc rượu.”
Nói dối! Tần Tiểu Mạn chột dạ nhưng cũng không dám lên tiếng phản kháng, kẻ nào đó đã làm cho cô phải nói dối người khác >”<. Trầm Tịch nét mặt chuyển từ hồng sang xanh rồi sang trắng. Ban đầu, nghe nói Cố Lãng và Tần Tiểu Mạn chia tay, cô muốn mượn cơ hội lần này để nối lại tình xưa với anh. Trầm Tịch cô muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn học thức có học thức, gia đình cũng tốt đẹp, nhưng vì sao lại thua con nhỏ nhà quê này? Trầm Tịch thở dài, đã kết hôn rồi, cô còn làm loạn lên làm gì nữa? Cô cô cũng có sự kiêu hãnh của bản thân, tội gì phải phá hoại gia cang nhà người ta.
Tứ Hải yếu thế hơn, Cố Lãng nhân cơ hội đó tạo thêm áp lực, Trầm Tịch cũng không còn lòng dạ nào, thẳng tay ký lên bản hợp đồng, sau đó vội vàng rời đi. Cố Lãng cầm bản hợp đồng đưa cho Tần Tiểu Mạn, “Cầm đi.” Nha đầu kia, mấy hôm nay không nghỉ ngơi cho tốt, đôi mắt thâm quầng không che giấu được gì cả. Lúc trứơc, Lục Nhược nói với anh, Tiểu Mạn muốn được thăng chức, anh kinh sợ, không nghĩ tới cô có thể chuyên tâm vào công việc đến thế. Lục Nhược trái lại cười, nói Tiểu Mạn sợ anh vất vả quá mức nên muốn nuôi anh thôi. Trong khoảnh khắc đó, anh vô cớ tức giận cô, muốn tìm được một người có năng lực tốt như anh ư, có thể tìm ra không? Đồng thời trong lòng lại tràn đầy sự xúc động. Có một người như thế, nguyện ý vì anh mà nỗ lực, loại cảm giác được coi trọng này, quả thật đáng quý biết bao. Nhưng Cố Lãng vẫn chưa hiểu rõ lắm, vì lẽ gì mà cô vẫn chưa trở về bên cạnh anh? Anh đưa tay ra một lúc lâu nhưng Tần Tiểu Mạn vẫn quay lưng lại. Cố Lãng nhất thời tức giận, đem bản hợp đồng quẳng lên bàn, quát: “Em bị ngu ngốc sao? Anh  không thích thái độ của em tí nào.” Nói xong mới thấy mình hơi nặng lời, liếc nhìn Tần Tiểu Mạn lúc này chỉ chú ý vào đồ ăn trên bàn, anh mất tự nhiên nói: “Khẩu vị của đối tác rất là quan trọng, việc này em không nên xem nhẹ, đổi lại là người khác cũng như vậy thôi.” Giải thích xong tự nhiên thấy không đúng, anh sao lại nhiều chuyện như vậy chứ! Tần Tiểu Mạn nước mắt lưng tròng xoay người lại, nhìn anh lên án, cái tên nam nhân này, thật quá xấu tính, nóng nảy mà, còn dám hung dữ với cô nữa chứ! “Em làm sao vậy?” Cố Lãng thấy cô khó chịu, có chút sợ hãi lại gần giúp đỡ cô. “Nói gì đi chứ nha đầu này!” Tần Tiểu Mạn cẩn thận thở ra, khó nhọc nói: “Em……xương cá!” Cô chỉ chỉ cổ họng của mình. Mới vừa rồi ăn nhanh quá, nuốt cả một miếng cá lớn, liền cảm thấy khó chịu, cổ họng càng ngày càng đau, sợ là bị hóc rồi. Cô đau quá nắm lấy tay áo Cố Lãng, trong lòng buồn tủi, đều là tại anh, trứơc đây ăn cá đều gỡ xương ra rồi mới gắp cho cô, lần này sao anh lại không làm chứ?! Nếu cô bị mắc hóc chết, đều là do lỗi của anh hết, phải cho anh hối hận cả đời mới được!

 

 

Chương 60: Nho nhỏ….

“Em cố chịu đi, anh đưa em tới bệnh viện.” Cố Lãng thấy cô bị đau, hoảng loạn ôm lấy cô lao ra ngoài.

Tần Tiểu Mạn buồn bực không nói nửa lời, vung tay đấm loạn xạ lên ngực anh, nước mắt cũng mỗi lúc một lăn dài trên má, lớp phấn trên mặt bị nhòe, nhìn cực kỳ thê thảm.

Cố Lãng túm lấy bàn tay của ai đó đang cáu giận, yêu thương nắm chặt lấy, càng ôm cô chặt hơn, sốt ruột nói: “Tiểu Mạn ngoan, đừng lộn xộn nữa, đến bệnh viện lấy ra là được rồi!”

 

Tiểu Mạn giãy không được, ở trong lòng anh khóc nức nở, hướng ánh mắt thương tâm nhìn thư ký Lưu đứng một bên xin giúp đỡ.

Thư ký Lưu thở dài, cái này gọi là lo lắng thái quá mất rồi. Anh ta lại bàn ăn lấy một chén dấm, vội vã đuổi theo Cố Lãng đang ở bên ngoài tìm xe, “Cố tổng, Cố tổng, để Tiểu Mạn uống dấm thử xem, không chừng có thể nuốt xuôi xuống được.”

Cố Lãng dừng bước, nghiêm mặt quát: “Không nói sớm, mau mang ra đây!”

Không đợi thư ký Lưu phản ứng, anh đã chộp lấy chén dấm, nắm lấy cằm Tiểu Mạn, mở miệng cô ra kê chén dấm vào.

“Khục khục khục.” bị đổ quá tay, Tiểu Mạn đẩy Cố Lãng ra, ngã khụy xuống đất, bắt đầu nôn khan, vị chua nồng nặc tới mức chảy nước mắt nước mũi. Tiểu Mạn phẫn nộ, anh chắc chắn cố ý. Bị anh lăn qua lăn lại như thế, không có chuyện cũng thành có chuyện. Anh, anh ta không nghĩ lại tí sao, nếu thật sự nghiêm trọng như vậy, cô còn đứng mà ăn tiệc được không? Rót hết nguyên cả chén dấm, có mà xương cá cũng tan ra, hại cả dạ dày cô nóng như thiêu, vừa chua vừa nóng, khó chịu chết đi!

*Vầng, chị ăn dấm chua đúng nghĩa ạ =.,=*

Cố Lãng cẩn thận vỗ vỗ lưng cô, “Em có đỡ hơn tí nào không?” Nhìn cô chỉ cúi đầu há mồm thở dốc, nghĩ rằng cô vẫn khó chịu, nửa quỳ bên người cô, móc khăn tay ra khẽ lau dấm vẫn còn dính trên mặt, giọng nói lẫn lộn cả sợ hãi, “Nói đi, nói đi mà, còn đau không?”

Tiểu Mạn không khỏi ngẩng đầu nhìn anh, khó khăn nuốt xuống, vị chua nơi đầu lưỡi cũng như muốn tan ra. Đôi mắt của anh thừa hưởng từ Cố mẹ, mắt hoa đào, đuôi mắt dài hẹp, con ngươi sáng lấp lánh. Trước đây, đôi mắt ấy từng bày tỏ rất nhiều thứ, lúc thì trêu tức, lúc thì tự đắc, có khi dịu dàng, duy chỉ có lần này, từ sâu trong mắt anh lại lộ ra vẻ hoang mang lo sợ. Hóa ra, cũng có lúc anh sợ hãi.

Cố Lãng một tay ôm ngang qua lưng cô, một tay ngang qua khuỷu chân, chống chân bế bổng cô lên thật cẩn thận, nhìn sắc mặt cô không còn trắng bệch như ban nãy, quay đầu lại dặn dò thư ký Lưu: “Các người về trước, tôi mang cô ấy tới bệnh viện kiểm tra.”

Thư ký Lưu mất một lúc trấn tĩnh mới “Vâng” một tiếng, nhìn theo bóng hai người, quay người lại trao đổi ánh mắt với đồng nghiệp đang túm tụm đằng sau, nhìn đi nhìn đi, gặp phải người mà mình yêu thích, Cố Lãng cùng lắm cũng chỉ là một gã đàn ông bình thường mà thôi!

“Em không sao rồi,” Tiểu Mạn vừa mở miệng lại càng hoảng sợ, giọng nói khàn  đặc, cổ họng vừa đau vừa khô, ho nhẹ vài tiếng, giãy dụa muốn nhảy xuống, “Em tự lái xe về.”

Cố Lãng không thèm để ý, mở cửa xe đặt cô vào ghế phụ, thắt dây an toàn cẩn thận mới đi vòng sang bên kia.

“Em không sao!” Tiểu Mạn ngọ nguậy, giọng nói gần như vỡ ra, “Còn xe em đi mượn nữa.”

Cố Lãng vẫn tiếp tục khởi động xe, chậm rãi rời khỏi bãi đỗ, “Để ở đây cũng được. Ngày mai kêu người tới lấy.”

Tần Tiểu Mạn áp mặt vào cửa sổ xe, nhìn cảnh vật bên ngoài lao vun vút về phía sau, bất đắc dĩ thở dài. Cô nghiêng đầu nhìn trộm Cố Lãng, phát hiện ra khuôn mặt anh không chút biểu cảm, biết rằng bây giờ mình nói gì cũng vô ích. Bình thường, anh rất ít khi nổi giận, nhưng nếu đã chọc anh tới bộ dạng này, anh sẽ trở nên cực kỳ đáng ghét. Lúc đó, dù cho ai nói gì, anh cũng xem như không nghe không thấy. Đã bước vào cảnh giới của anh, muốn làm cái gì thì nhất định phải làm cho được.

Tới bệnh viện, Cố Lãng vẫn không nói không rằng lôi Tiểu Mạn vào trong. Tiểu Mạn vốn cho rằng, nửa đêm canh ba chẳng có ai khám, ai ngờ vẫn còn bác sĩ trực, lại còn có vẻ rất chuyên nghiệp. Ông ta bắt cô há miệng thật to, cầm đèn pin chiếu chiếu, soi soi, quan sát rất tỉ mỉ.

“A vài tiếng.” Bác sĩ nói.

“A—–” Tiểu Mạn ngoan ngoãn há to miệng ra, lúc cảm thấy nước miếng như muốn nhễu ra ngoài thì bên môi chợt mát lạnh. Cố Lãng rụt bàn tay dính nước miếng của cô lại, thờ ơ lau đi, vẫn nhìn cô chằm chằm, “Bác sĩ, thế nào, thanh quản của cô ấy không sao chứ?”

Bác sĩ ghi tên, đẩy gọng kính trên sống mũi, nhàn nhạt nói: “Không có việc gì. Nhớ kỹ sau này đừng uống nhiều dấm như vậy, rất dễ bị bỏng thanh quản.”

Cố Lãng vỗ vỗ đầu Tiểu Mạn, giọng nói nghiêm khắc: “Nhớ kỹ đấy!”

Tiểu Mạn phẫn nộ tới mức muốn giơ vuốt, cực lực cố gắng kiềm chế thôi thúc muốn lao vào cào cấu ai đó. Cổ họng bà đây không biết nhờ ai mà nuốt một đống dấm như vậy!

Ra khỏi bệnh viện cũng đã là một giờ sáng, Tiểu Mạn cố lấy dũng khí nói: “Em phải về rồi.” Cố Lãng hai tay vẫn đặt trên volant, nhìn cô không chớp mắt: “Về đâu?”

“Đương nhiên là em ở đâu thì về đó rồi!” Tiểu Mạn không khỏi có vẻ phô trương thanh thế, nói lớn. Rõ ràng cô cây ngay không sợ chết đứng, vì sao ở trước mặt anh lại lo lắng không yên như vậy.

Dọc đường đi, Tiểu Mạn khẩn trương quan sát cảnh vật hai bên đường, tận lúc chiếc xe chậm rãi tiến vào khu ký túc xá cô ở, mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Tiểu Mạn, chừng nào thì em trở về?” lúc cô vừa đẩy cửa bước xuống, chợt sau lưng vang lên giọng nói của Cố Lãng, “Sau hợp đồng này, anh sẽ phải phê chuẩn đơn xin ra nước ngoài của em. Thực sự là em muốn vậy sao?”

Bóng đêm thâm trầm, từng lời nói đắng chát của anh nhiễm bóng tối phát ra càng nặng. Cố Lãng cũng xuống xe, vòng qua đầu xe tới trước mặt Tiểu Mạn, nắm lấy tay cô, lần đầu tiên, để giữ lại người mà anh yêu thương, rất nhẹ nhàng mà yêu cầu: “Đừng rời xa anh, có được không?”

Tiểu Mạn cắn cắn môi, dời mắt đi chỗ khác.

Cố Lãng đưa tay vuốt mái tóc bị gió làm cho rối tung của cô, chậm rãi nhưng kiên định nói: “Em muốn đi, anh sẽ không ngăn em nữa. Anh sẽ ở đây, an phận thủ thường chờ em.” Lúc nào, em nghĩ, anh đáng để em tin cậy hoàn toàn; lúc nào, em nghĩ, có thể xứng đôi với anh, không hề tự ti nữa, hãy trở lại tìm anh. Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Tiểu Mạn, lòng bàn tay có chút chai sạn lướt nhẹ trên làn da non mềm của cô.

Ma sát quả nhiên sinh nhiệt, Tiểu Mạn nghĩ, không chỉ mặt nóng, cả mắt cũng nóng, nóng quá, nóng quá, nóng tới mức cay xè.

“Tần Tiểu Mạn,” Cố Lãng gọi tên cô, hai gò má ửng đỏ, “Anh nghĩ, đời này không phải em thì không thể là ai được nữa, anh nguyện ngã xuống nằm yên trong vũng bùn của em.”

Im lặng,

Im lặng….

“Nước ngoài có nhiều thứ để xem, đừng có mà vui đến quên cả trời đất.” Giọng nói của anh đột nhiên nhanh lên, “Phải nhớ ở nhà còn có một ông chồng nuôi từ bé tam trinh cửu liệt chờ em.”

**

Ba ngày sau, Tiểu Mạn làm tân tiền nhiệm quản lí xách hành lý bắt đầu hành trình xuất ngoại.

“Anh hai, em muốn cổ phần công ty của anh!” Lục Nhược đĩnh đạc đẩy Cố Lãng ra ngoài ban công, công phu sư tử ngoạm, “Con muốn thủ hạ của anh tất cả phải thuần phục em.”

Cố Lãng trợn mắt, “Sáng sớm đầu bị trúng tà à!”

Lục Nhược lúng búng một lúc, cầm một xấp giấy trong tay hướng anh vẫy vẫy, dài giọng nói: “Anh hai, báo cáo sức khỏe của nhân viên mấy hôm trước có rồi này!”

“Ừm.” Cố Lãng chằm chằm nhìn đồng hồ trên cổ tay, kim đồng hồ dường như chạy rất nhanh, lúc này chắc cũng soát vé rồi.

Mấy ngày qua Tiểu Mạn chuyển đi, anh cũng nhớ cô rất nhiều. Có điều, sau này hai người còn muốn ở bên nhau cả đời, nếu không vượt qua được bước này, e là sẽ liên tục gặp trắc trở. Chi bằng, xa nhau để yên tĩnh một chút. Lần đầu tiên, anh phát hiện, nha đầu này so với anh còn có phần hiểu chuyện hơn. Hiện tại, cô nỗ lực gạt bỏ những chướng ngại vật cản trở cuộc sống sau này của bọn họ. Anh cũng phải nỗ lực mới được. Thế nhưng, Cố Lãng ôm một bụng đầy ủy khuất nghĩ, cô cũng không thể lần nào cũng nói chia tay chứ. Thực sự là tổn thương người ta mà.

“Báo cáo sức khỏe của nhân viên đợt trước đã có rồi.” Lục Nhược không buông tha cho anh.

“Cậu không phải là muốn ngồi máy bay đấy chứ?” Cố Lãng cười nhạo nói, hàng năm nhân viên Lăng Hiên đều phải kiểm tra sức khỏe thân thể, cái quy định này cũng xưa như diễm rồi.

“Anh xem đây là cái gì?” Lục Nhược rút ra một tờ giấy phe phẩy trước mặt Cố Lãng, rồi không đợi anh phản ứng, lập tức lùi ra xa.

Cố Lãng không ngốc, một ý niệm hình thành trong đầu rồi chậm rãi bành trước ra, ánh mắt trầm xuống, vội vã đứng lên đi về phía Lục Nhược, “Đưa đây anh xem!”

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+