Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi – Chương 15 – 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chap 15. 

Sáng tỉnh dậy, chẳng thấy nhỏ Vi đâu. Lật chăn chạy lên sân thượng, chui vào nhà kho thì thấy lũ mèo đã được cho ăn và đang cào cấu đùa nghịch nhau. Chắc nhỏ về nhà tắm táp chuẩn bị đi học. Ngáp ngắn ngáp dài xuống bếp, mẹ mình đã đi từ bao giờ, dán mảnh giấy nhớ lên tủ lạnh dặn dò mẹ đi công tác mấy ngày, ở nhà trông coi nhà và nhỏ Vi cẩn thận. Gì mà coi nhỏ Vi chứ? Nhỏ lớn tồng ngồng từng đấy rồi, có phải đứa bé con phải bón cơm ngồi bô đâu.

Ăn sáng rồi lên phòng, nhận được tin nhắn của nhỏ từ sáng sớm. Nhỏ dặn mình chờ trước cổng đèo nhỏ đi học. Rắc rối quá đi. Tự đi được sao cứ bám mình hoài vậy? Thay quần áo rồi xuống cổng đợi. Lần đầu tiên trong đời đứng đợi con gái. Mà nhỏ Vi đàn ông bỏ xừ, chẳng một chút nữ tính nào hết. Chợt nhớ đến những điều nhỏ nói đêm qua, thấy mình cay nghiệt với nhỏ quá. Cái gì mình cũng chấp vặt rồi để bụng nhỏ từng tí một. Mình cũng chẳng có chút nam tính nào hết. Như thằng đàn bà. Cơ mà cũng tại nhỏ quá quắt với hay bắt nạt mình quá cơ.

Đợi một hồi lâu chẳng thấy nhỏ đâu. Sốt ruột quá. Đang đứng huýt sáo thì thấy chú Tùng chạy ra. Nhìn thấy mình chú hoảng hốt rồi chạy ra phía đường lớn. Mình lạnh sống lưng, dự là có chuyện chẳng lành. Rồi thấy con Ki nhà nhỏ sủa váng lên trong nhà. Sợ quá, vội vứt xe ở cửa chạy vào. Con Ki cũng khôn, thấy bóng mình cũng không cắn càn gì hết, chạy đến chân cầu thang rên ư ử.

Trời ơi, nhỏ Vi nằm bẹp dưới góc cầu thang, đầu bê bết máu. Không biết chú Tùng làm gì nhỏ mà ra nông nỗi này nữa. Lật đật chạy tới, nâng nhỏ lên, vuốt vuốt tóc xem vết thương ở đâu để cầm máu. Người nhỏ còn ấm, mắt nhỏ hấp háy mở.

– Vi ngốc vậy? Sao ở nhà tôi đang yên lại chạy về nhà làm gì? Làm gì hả?

Nhỏ chẳng nói được, nằm mềm nhũn trong tay mình, thở từng hồi. Hu hu. Mình chưa gặp cảnh này bao giờ. Chẳng lẽ đi tìm mẹ? Mà biết mẹ đi công tác ở đâu mà tìm. Cũng không biết số điện thoại cô Thi luôn. Phải làm gì? Ngồi đợi lâu quá nhỡ nhỏ chết thì sao? Tay nhỏ Vi cố nâng lên bám vào áo mình, nắm chặt. Nhỏ đang cầu cứu mình. Nhỏ cầu cứu mình. À, phải đưa nhỏ đi bệnh viện cấp cứu.

Vừa ôm nhỏ, mình vừa móc túi lấy điện thoại ra gọi taxi. Mình gần như hét ầm lên trong điện thoại. Gọi xong xuôi, mình lấy tay áo lau bớt máu cho nhỏ, lần trên trán theo vết máu chảy xem vết thương ở đâu để rịt kín vào, không cứ mất máu thế này lát nữa là chết. Tay nhỏ vẫn nắm chặt áo mình không chịu buông. Mình nâng nhỏ vào lòng mình hơn, áp đầu nhỏ vào ngực mình, dỗ nhỏ không cho nhỏ ngủ lịm đi.

– Vi đừng chết nha, Vi mà chết mẹ Vi bắt đền tui, rồi tui phải vào tù đó. Tui còn trẻ lắm, còn nhiều việc phải làm lắm, tui còn phải nuôi mẹ nữa, không vào tù được đâu!

Miệng nhỏ Vi hơi nhoẻn cười. Nhỏ Vi xinh nhất những khi hiền lành tội tội thế này. Nhỏ bé bỏng và yếu ớt. Nhìn nhỏ thế này trong lòng mình trỗi dậy một cảm xúc lạ lắm, chỉ muốn mình to lớn hơn, già hơn nhỏ chục tuổi, nhỏ gọi mình là chú cũng được. Rồi mình sẽ chăm sóc nhỏ, bảo vệ nhỏ khỏi những đau đớn, sợ hãi trong cuộc đời.

Tay nhỏ Vi nắm chặt áo mình không buông lỏng một chút nào, ngồi trên taxi nhỏ cũng bám vào mình, như sợ chỉ buông ra một vài giây là mình sẽ biến mất vậy. Bế nhỏ chạy vào viện, mà mình như đang nâng niu một thứ gì đó mong manh dễ vỡ, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là vụn thành từng mảng. Chưa bao giờ trong cuộc đời, mình thấy sợ hãi nhiều đến thế này.

Ngồi phịch xuống ghế chờ bác sĩ băng bó cho Vi, mình nhắn tin nhờ thằng Hưng xin phép cho mình nghỉ một tuần học. Mình sẽ đợi Vi tỉnh dậy, chờ Vi đỡ choáng và khỏe lại, rồi đưa Vi đi đâu đó. Chỉ có mình và Vi thôi. Gạt bỏ hết tất cả phiền muộn xảy ra những ngày qua. Những cảm xúc sợ hãi, lo lắng cứ trồi thụt trong tim mình, khiến mình hiểu ra nhỏ Vi không biết từ bao giờ đã là một phần rất quan trọng không thể thiếu trong cuộc đời mình. Cuộc sống trước kia của mình vốn như một cuộn len, bình thường và yên ổn, rồi nhỏ Vi như một con mèo, luôn cào cấu và làm cuộn len rối tung rối mù lên. Nhưng nếu chẳng có nhỏ, thì mình mãi chỉ là cuộn len thôi. Cả ngày chỉ biết ru rú ở góc tủ mà không bao giờ hiểu được những điều thú vị bên ngoài kia. Nếu không có nhỏ, mình sẽ chẳng có những bực tức, chẳng có những giận hờn, căm ghét, sợ hãi, lo lắng… Mình chẳng có gì cả ngoài cái thời gian biểu ngày này qua ngày khác lặp đi lặp lại như đóng gạch.

Lấy hết dũng cảm, mình nhấn số điện thoại của bố.

– Alo

– Bố ơi, con Hoàng đây

– Bố nghe!

– Bố cho con mượn một khoản tiền được không?

– Bao nhiêu?

– À… 50 triệu được không bố?

– Có chuyện gì xảy ra với con thế Hoàng.

Lúc này mình chẳng nín được nữa, tay cầm điện thoại mà người run bắn lên.

– Bố ơi, bạn con bị nạn, đang nằm trong viện. Mẹ cho con có vài trăm. Con không có tiền trả viện phí.

– Cho bố địa chỉ.

Nhắn tin cho bố xong, chạy lại phòng cấp cứu. Nhỏ Vi đã được băng bó và chuẩn bị chuyển qua phòng hồi sức. May quá nhỏ không chết. Nhỏ mà chết không hiểu mình sẽ thế nào nữa. Đối mặt với bao nhiêu câu hỏi chất vấn, rồi lên đồn công an, rồi hầm bà nhằng cả. Nhất là cả cuộc đời sống trong ám ảnh mà không thoát ra được.

Bố đến bệnh viện sau cuộc điện thoại của mình khoảng 20 phút cùng với số tiền mình hỏi mượn. Nhìn thấy bố mà mình thấy nhẹ nhõm và yên tâm quá.

– Số tiền này quá lớn, bệnh viện đòi viện phí cao thế à ?

– Không ạ, con muốn đưa Vi đi chơi vài hôm

– Con thích bạn ấy à ?

Mình im lặng, chẳng biết trả lời thế nào. Hỏi bố cái khác :

– Bố có biết nơi nào có thể khiến người ta chạy trốn nỗi buồn không ?

– Con đưa Vi vào Đà Nẵng ngắm cầu sông Hàn xoay đi, bác Hải nhà mình làm ở trạm bảo vệ bên cầu đấy. Để bố gọi cho bác trước cho !

– Dạ…

– Và nhớ thuê hai phòng nghỉ nhé.

Bố lại cười. Cười gian nữa chứ. Bố cứ vậy hoài à. Nhiều lúc ghét thật đấy.

Đưa nhỏ Vi về nhà, mình không dám để nhỏ bước vào nhà của nhỏ một lần nữa. Đóng chặt cổng, dắt nhỏ lên phòng mình. Nhỏ cũng ngoan ngoãn, lũn cũn theo mình không cãi một câu, không ương bướng phản đối gì hết.

Ấn nhỏ ngồi xuống giường, ngồi cạnh nhỏ, mình xoay người nhỏ ra phía mình, nhìn nhỏ nghiêm túc nói chuyện.

– Hoàng bảo Vi cái này

– Ờ… Bảo đi. Nghe đây

– …. Ờ, bỏ học vào Đà Nẵng chơi với Hoàng đê. Hê hê

– Khiếp, nhìn mặt khả ố dã man. Vào làm gì ?

– Vào ngắm cầu xoay, nha nha ! Cả đời chưa được nhìn cầu sông Hàn xoay bao giờ. Đi nha.

Nhỏ suy nghĩ một lúc, rồi thỏ thẻ :

– Thế Hoàng ôm theo thùng mèo đi nha. Để nó ở nhà ai chăm ?

– Cái gì ? Đã đi chơi còn đem theo mèo ?

– Không thì thôi !

– Ờ được. Đồ khùng. Nhìn nhỏ tui thấy ghét

– Hê hê

Không biết nhỏ còn đau không. Ngoài vết thương ở đầu, còn chân tay cũng bị bầm tím xước xát khắp nơi. Mà mình có khác nhỏ đâu. Thương tật khắp người, dải đều từ đầu đến chân. Chẳng hiểu nổi hai đứa mình nữa. Mai phải nhờ mẹ đi xem bói xem mình và nhỏ có phải khắc tinh không, mà từ hồi chạm nhau, hết đứa này đến đứa kia gặp chuyện. Mình mở tủ lấy quần áo ra đi tắm. Nếu mang mèo theo thì không đi máy bay được, mai phải ra đi tàu. Nhỏ Vi này lúc nào cũng rắc rối hết. Lại thấy ghét rồi đấy. Ông lại không đưa đi chơi, cho ở nhà gặm nhấm nỗi buồn giờ.

Nói thì nói vậy, nhưng ngày hôm sau tại ga tàu, có một con bé quấn băng ở đầu, đi cùng một thằng nhỏ tập tễnh ôm theo thùng mèo con. Vừa đi vừa nói chuyện, cãi nhau loạn xị ngậu.

 

Chap 16.

Người mình yếu quá nên mệt và say tàu suốt. Nhỏ Vi khỏe như một con trâu, mình say tới mức dựa đầu vào vai nhỏ ngủ mà thỉnh thoảng nhỏ lại đứng phắt dậy ngắm cảnh bên cử sổ làm mình ngã dúi dụi. Hết biết. Đi tàu vừa đau đầu vừa ê mông, chẳng hiểu lũ mèo có chịu được không nữa. Đi vào đến ĐN cả năm con lăn quay ra chết thì hết vui.

Xuống tàu, nhỏ Vi ôm mỗi thùng mèo, để lại cho mình hai vali đồ đạc. Gì chứ, ít ra cũng chia sẻ cho nhau chứ. Chân mình thì đau. Cứ thế này thì mình phải suy nghĩ lại chuyện tình cảm với nhỏ thôi. Con gái không biết chia sẻ, ứ thèm yêu. Đang nghĩ thì nhỏ quay lại, nhìn thấy mình nhăn nhó chắc cũng đoán ra mình đau với mệt, nhỏ chạy lại kéo một cái vali giúp mình. Đấy, ít ra cũng phải thế. Bắt taxi đến khách sạn. Thỉnh thoảng ngó nhỏ mà thấy tủi thân bỏ mẹ. Nhỏ chẳng hề để ý đến mình, chỉ chăm chú vào cảnh vật đường phố ĐN, hình như cả đời chưa được đi đâu.

Vào khách sạn thuê phòng, lễ tân nhìn mình ái ngại. Vô duyên. Mình tuy nhỏ con như học sinh cấp hai nhưng cũng làm gì đến nỗi. Đưa chứng minh thư ra mà còn nhìn dò xét kiểu mình mượn chứng minh thư của bố. Quay ra chẳng thấy nhỏ Vi đâu, tìm mãi mới ra nhỏ đang chơi bên cạnh bể cá. Bực quá, đã thế thuê một phòng cho biết tay.

Mang đồ vào phòng, nhỏ cũng chẳng hỏi gì là thuê một phòng hay hai phòng. Hình như nhỏ mặc định là ở chung phòng với mình hay sao ấy. Lục tìm quần áo vào wc tắm, mình say tàu xe nên nôn mấy lần, mùi chua chua phát kinh. Vừa tắm vừa nghĩ về nhỏ Vi. Chẳng hiểu nhỏ nghĩ gì nữa. Có lúc thấy nhỏ thông minh, có lúc thấy nhỏ ngố, lúc thì ghê gớm, lúc thì đáng thương, lúc thì chẳng đoán được luôn. Mà rủ đi chơi đi ngay, thấy người ta thuê một phòng cũng không nói gì. Con gái gì dễ dãi quá vậy. Không sợ đang đêm mình lên cơn, làm hại nhỏ à. Nghĩ một hồi cũng chẳng tìm thấy lời giải đáp nào đúng. Mà không biết cái thành phố này có gì hay mà bố bảo đưa Vi vào đây chạy trốn nỗi buồn. Có phải mỗi Vi cần chạy trốn đâu. Mình cũng cần, cần chạy trốn khỏi nhiều thứ lắm.

Tắm xong thấy nhỏ Vi đã nằm co quắp trên giường, ngủ tít thò lò. Mình lục vali lấy túi thức ăn mèo và đổ sữa ra cho chúng nó ăn. Tội. Mới mở mắt mà dứt mẹ. Có lẽ nhỏ Vi thương nên mới nhận nuôi. Kéo rèm cửa sổ lại cho nhỏ ngủ, mình cũng thấy mệt quá. Ngoài trời đang mưa nhỏ. Đi chơi chán nhất gặp mưa. Bụng kêu ọc ọc mới nhớ ra nhỏ Vi chưa ăn gì. Giờ gọi nhỏ dậy ăn sợ nhỏ tát. Thôi kệ vậy. Hút hộp sữa rồi ra giường với nhỏ. Nằm nhìn nhỏ chán, chẳng biết làm gì, kéo cái chăn đắp cho mình và nhỏ. Muốn ôm nhỏ quá. Nhưng mình chưa nói lời gì để ràng buộc với mình và nhỏ cả. Liệu ôm có bị sao không ? Lỡ nhỏ dậy la ầm lên mình lợi dụng hay giở trò thì nhục mặt. Thôi, lại kệ. Lạnh lắm ! Nằm sát vào nhỏ, ôm nhỏ vào lòng. Nhỏ khẽ cựa mình rồi lại ngủ tiếp. Nghển cổ lên thấy lũ mèo ở góc phòng cũng đã ăn xong và ôm nhau ngủ. Thấy giống trong giấc mơ của mình quá. Mình và nhỏ với lũ mèo, ở một góc nào đó của thế giới, tự sưởi ấm và lấp đầy.

Tỉnh giấc, thấy nhỏ Vi đang chống tay nằm ngắm mình ngủ. Chẳng hiểu sao mình cảm thấy mình vừa ngủ một giấc ngủ ngon nhất từ trước đến giờ, chẳng hề mộng mị hay giật mình hốt hoảng như thường ngày.

– Tỉnh rồi hả ?

– Chưa, ngủ tiếp đây.

Vừa quay ra chỗ khác thì nhỏ cấu mình một cái đau điếng.

– Vi làm cái quái gì thế ?

– Cấu ! Sao không ?

Ờ, nói thế rồi còn sao được nữa.

– Tui cấu lại đó !

Nhỏ Vi cười rồi nhảy xuống giường, ra góc phòng ngồi chơi với lũ mèo. Mình cũng ngồi dậy. Rèm cửa mở khắp nơi. Nhìn ra ngoài thấy trời hơi tối. Bước xuống ra cửa sổ ngắm cảnh, lúc này mới thấy thành phố này đẹp ghê, cảm giác yên bình khó tả.

– Đi ăn nha !

Nhỏ vừa nghịch nghịch lũ mèo vừa nói.

– Bảo lũ mèo hay tui đó ?

– Không đi thì tui đi một mình.

Thấy ghét, vẫn cái thái độ vênh váo. Thay quần áo rồi đi cùng nhỏ. Nhỏ hôm nay mặc váy, trông xúng xính như trẻ con. Nhìn nhỏ xinh mình cũng thấy thích thích. Nhỏ tự nhiên nắm tay mình như đôi mình yêu nhau từ kiếp trước ấy. Thấy ngại ngại. Mình cũng không biết Đà Nẵng có món gì ngon nữa, nên mặc kệ cho nhỏ dẫn đi đâu thì đi. Chắc nhỏ tìm hiểu trên mạng trước rồi. Thấy từ lúc vào đây nhỏ háo hức với thích thú lắm.

Nhỏ dẫn mình vào một quán bánh tráng thịt heo. Thấy người ta cho thịt thì ít mà cho đĩa rau sống to như cái mâm, không hiểu ăn kiểu gì. Nhỏ cuộn bánh cho mình ăn, nhìn thành thục lắm. Lần đầu được con gái làm đồ cho ăn, tay mình run bắn nước chấm tứ tung ra bàn. Đang ăn thì có bác đi tới, tét vào vai nhỏ Vi một cái.

– Trời ơi con bé này, từ lúc chuyển đi chẳng thèm gọi điện hỏi thăm lấy một lần.

– Dạ ! Con chào bác Nga !

Nhỏ nói chuyện với người phụ nữ lạ ấy một hồi. Mà trước khi chuyển đến gần nhà mình, nhỏ sống ở Đà Nẵng à ? Hèn gì cứ tung tăng như ở nhà. Mà biết Đã Nẵng rồi sao lúc mình rủ đi chơi không bảo để mình đưa đi chỗ khác. Kế hoạch đưa nhỏ đi chạy trốn nỗi buồn thất bại lần 1.
– Thằng này, bạn trai con Vi hả ?

Bác gái vỗ vai mình cái đét. Cảm tưởng như vai mình nở hoa luôn.

– Dạ, vâng ạ !
– Sao bạn trai mày nhỏ tí vậy Vi, có làm ăn được gì không ?

Nhỏ Vi cứ xua tay cười với bác ý hoài. Mình chằng biết làm gì nên cứ ngồi ăn nốt miếng bánh cuộn nhỏ Vi làm cho. Làm ăn gì được là sao ? Cháu có khả năng cho ra sản phẩm rồi đấy. Bác đừng khinh. Thích thì tối nay cháu thử nghiệm với cháu gái bác luôn. Cơ mà nghĩ xong thấy mình mất dậy quá. Nhỏ Vi là bạn gái mình, thử thử cái gì.

Bác gái đi rồi, mặt mình hằm hằm với nhỏ Vi. Giả bộ vậy thôi, chứ nhỏ cuốn cho thêm cái bánh nữa lại dịu ngay.

– Này, sống ở đây rồi sao không bảo tui đưa đi chỗ khác chơi ?
– Không, muốn về thăm lại nơi tui đã sống. Chắc cả đời tui không được về đây nữa
– Sao lại cả đời. Vi thích thì cứ cuối tuần tui đưa Vi về đây chơi.
– Thôi đi, kiếm tiền nuôi thân chưa được, đâu tiền lo cho tui vui.
– Tui xin bố
– Vớ vẩn, tính xin bố cả đời à.

Ừ nhỉ, mà lần này về, chẳng biết xoay tiền đâu trả bố. Số tiền lớn như con bò.

– Thế nhỏ được nhìn cầu sông Hàn xoay chưa ?
– Nhìn chán rồi !

Hic, kế hoạch thất bại lần hai ! Chán không còn gì để nói. Nhỏ làm mình tụt hết cả cảm xúc.
– Đi về nhà, tui ứ muốn ở đây nữa !
– Ơ, Hoàng bị khùng hả ?
– Ờ, khùng đấy. … Ơ mà, nhỏ được đứng trên cầu lúc nó xoay chưa ?
– Chưa, người ta có cho đâu mà đứng.
– Tui cho. Thế đêm nay ra xem cầu xoay nhá.

Nhỏ nhìn mình cười, cuốn thêm cho mình cái bánh nữa. Mình nhắn tin cho bố xin số bác Hải. Hi vọng kế hoạch không thất bại lần nữa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+