Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhật ký chạy trốn tình yêu, chương 03 

Đăng ngày 29/7/2013 by admin

Xem toàn tập:

Cô thích nơi này hai năm rồi, những gương mặt ấy luân phiên nhau cứ mỗi ngày gặp lại gật đầu mỉm cười. Đôi lúc thời tiết dở tệ, khi gặp người quen có chút bối rối, nhiều lắm cũng chỉ nói vài ba câu xã giao vu vơ, “Mùa hè thế đấy, bảo có bão là có bão liền”, hay “Gió to thật, nhiệt độ giảm xuống nhanh quá”.
Rồi cửa thang máy lại mở, ai về nhà nấy, chớp mắt đã biến mất, chẳng thấy bóng dáng đâu.
Sau mỗi một cánh cửa là thế giới của riêng họ, chẳng còn ai quan tâm tới cuộc sống của cô, cô cũng chẳng cần quan tâm tới họ. Vậy có phải tốt không, một người muốn bước vào thế giới của người khác đâu phải dễ dàng, có những người dang rộng cánh cửa nhưng đối phương lại chẳng muốn bước vào, lại có người nghĩ nát óc cũng không vào được. Cô thích như hiện giờ, chẳng ai bắt ai phải bỏ ra quá nhiều thời gian và tình cảm, cô sống ở đây như cá gặp nước.
Sáng sớm trời sương mù, chiếc xe nhỏ màu đen khẽ lăn bánh trong làn sương mờ ảo. Mỗi khi ở bên anh, cô chẳng bao giờ được lái xe, khó có được những lúc như thế này, anh ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt lơ đễnh, nhưng cô chẳng có gan chạy xe nhanh, rất chuyên tâm chăm chú lái xe.
Cô luôn sống thực với lòng mình, không bao giờ xấu hổ khi phải thừa nhận điều gì, nói thực cô có sợ anh đôi chút.
Đã hai năm rồi, con người đâu phải là bàn gỗ đá, cũng có da, có thịt, có cảm xúc, Cố Chính Vinh đối với cô rất tốt, cô luôn ghi nhớ trong lòng.
Chỉ có điều nhiều lúc thấy rối trí, không hiểu sao mình lại nghĩ anh ấy quá phức tạp đến vậy. Cô không tài nào hiểu được tại sao anh ấy lại không thấy chán ngấy mình, có đôi lúc trộm nghĩ, nếu như anh mãi chẳng nói lời chia tay vậy cô biết làm sao đây?
Nghĩ rồi lại thấy buồn cười, Lăng Tiểu Manh mày bị thần kinh à? Lý do duy nhất khiến họ có thể tiếp tục duy trì đó chính là cô chưa hề nghĩ tới tương lai, chưa hề nghĩ tới chuyện cả đời. Thế nhưng thường thì vào đúng cái ngày khi đôi tình nhân bắt đầu bàn về chuyện thành gia lập thất, cũng chính là ngày người đàn ông ý thức được mối quan hệ này cần phải kết thúc.
Hãy yên tâm, cô sẽ không nghĩ vậy đâu, cô cũng không yêu anh, hơn nữa sao cô có thể yêu anh được? Nếu thực sự yêu phải một người đàn ông đã có gia đình, riêng việc tưởng tượng cảnh anh ấy ở bên một người đàn bà khác cũng đủ khiến mình phát điên, lại chẳng thể đường đường chính chính, trong lòng chắc hẳn oán trách, hai người bên nhau sẽ như họp Quốc Cộng[1], gọi điện thoại thì như bí mật quân sự, sẽ mãi rơi vào vòng luẩn quẩn của sự đau khổ và cực kỳ đau khổ, những ngày tháng đó liệu có còn là con người?
Vì thế tốt hơn hết là cô không nên yêu người đàn ông này, không yêu thì sẽ không nuôi hy vọng, chẳng nuôi hy vọng thì ngày ngày sẽ êm đềm như nước chảy, chẳng phải lo gọi điện thoại, bởi cô sẽ không gọi. Chẳng phải lo bí mật bị lộ, bởi từ trước tới giờ cô chưa hề nghĩ tới việc để cho bất cứ người nào biết. Càng không phải lo cô sẽ bị soán ngôi, bởi mối quan hệ này vốn chẳng có gì để cô phải tranh giành.
Giành giật mà làm gì? Cô chẳng cần.
Càng nghĩ Lăng Tiểu Manh càng thấy an tâm, chiếc xe đã chạy tới con đường nhỏ phía trước quán ăn, từ sáng tới tối con đường này chỉ cần dùng một từ “yên tĩnh” để miêu tả, lúc này người không đông, quán còn chưa mở cửa, trên đường một dãy xe nối đuôi nhau thẳng tắp.
Cố Chính Vinh tự mình đẩy cửa bước xuống, cô ngồi trong xe miệng mỉm cười vẫy tay chào, nhìn theo bóng dáng anh đang mở cửa xe. Nhất định cô phải đưa mắt tạm biệt anh, tự mình đi trước là việc chưa bao giờ xảy ra.
Cửa xe mở rồi lại đóng, anh quay người trở lại, Lăng Tiểu Manh mơ hồ không hiểu, hạ cửa kính xe, cô lưỡng lự có lẽ nên xuống xe nghe dặn dò thì hơn.
Cửa xe liền bị anh đóng lại, anh cúi đầu, trên con đường tĩnh mịch, gương mặt anh kề sát, dưới nắng sớm hơi thở nhẹ nhàng khẽ chạm vào gương mặt cô, cảm thấy nhột nhột.
“Tiểu Manh.”
“Vâng?” Chẳng hiểu anh muốn nói điều gì, Lăng Tiểu Manh trố mắt ngạc nhiên.
“Em lái xe chậm quá, thế này thì muộn mất, xuống đi, lên xe anh ngồi.”
Hả? Trời xanh mây trắng rõ ràng, nhưng sao cô thấy mình như bị sét đánh trúng.
“Xuống xe đi.” Chẳng buồn để ý cô đang ngây người, Cố Chính Vinh buông một câu rồi quay người đi thẳng về phía xe của mình.
Đừng thế chứ? Cô vẫn luôn nhỏ nhẹ như vậy là vì đâu? Hàng ngày đến việc lái xe tới công ty cô cũng không dám là vì đâu? Đến một người bạn cũng không dám tìm là vì đâu? Nỗi khổ suốt hai năm trời, lẽ nào hôm nay anh đã hạ quyết tâm thiêu rụi tất cả?
“Tiểu Manh?”, thấy cô còn chưa chịu đi, Cố Chính Vinh ngoái đầu lại gọi.
Đã quen vâng lời, Lăng Tiểu Manh xuống xe theo phản xạ, bước chân nhẹ như bấc, dưới đất là bóng của mình, không phải chứ? Mình còn toàn thây sao? Chẳng phải đã bị sét đánh cho tan xác rụng rời rồi sao?

* * *

[1] Quốc dân đảng và Cộng sản đảng.

 

Chương 3: Tôi chỉ cần một góc nhỏ mà thôi

Gió Tây Hồ khẽ lay cánh sen, nhiều người nhiều người lắm, ồn ào náo nhiệt, cô thấy sợ, dường như tất cả chỉ là phông nền đạo cụ, còn cô đứng ngay giữa sân khấu lẻ loi một mình, khán giả duy nhất tuy rất giữ thể diện cho cô nhưng cô biết diễn xuất của mình thật vụng về, chẳng biết phải tiếp tục thế nào.

******************
Dọc đường, Lăng Tiểu Manh vắt óc nghĩ cho bằng được lý do chính đáng để Cố Chính Vinh cho mình xuống xe, vừa có thể bảo đảm tiếp tục cuộc sống bình lặng không chút ồn ào của mình, vừa không làm anh mất hứng.
Nhưng khi ngẩng đầu lên cô đã thấy không xong, dải phân cách của chiếc cầu vượt đã ở ngay trước mắt, anh không đi con đường dốc quen thuộc mà lái xe đi thẳng, tốc độ rất nhanh, cô không kịp cất tiếng, liếc mắt nhìn vạch vôi trắng chia đường, chỗ rẽ lên dốc đã bị bỏ lại sau lưng, tít mãi xa chẳng nhìn thấy rõ.
Lăng Tiểu Manh ngạc nhiên, cô quay đầu lại nhìn, tay chỉ ra phía ngoài, ấp úng như muốn nói điều gì.
Tốt nhất nên hạn chế thắc mắc, tốt nhất là không hỏi nhưng cô chẳng hiểu gì cả…
Vẫn còn sớm, xe cộ đi lại trên đại lộ trung tâm còn thưa thớt, tốc độ hạn chế là tám mươi kilomet một giờ nhưng ít nhất anh phải chạy hơn một trăm. Xe rất tốt, tốc độ nhanh như vậy nhưng chẳng hề có cảm giác gì, khoang xe yên tĩnh đến chút âm nhạc cũng chẳng có, Cố Chính Vinh đưa một tay ra, lòng bàn tay đặt sau gáy cô, ngón tay đặt trên một bên má rồi quay mặt cô nhìn thẳng về phía trước.
“Ngồi yên.”
Ngồi yên rồi, nhưng trên mặt Lăng Tiểu Manh hiện rõ dấu hỏi to tướng.
“Đại hội thường niên Jonh McCain hạn chế lắm, tới muộn là không được vào họp đâu. Ở đây cách đại lộ Long Đông còn rất xa, lúc qua sông hy vọng không bị tắc đường.” Vẻ giải thích, dứt lời anh quay sang nhìn cô rồi mỉm cười.
Ba chữ Jonh McCain dội vào trong tai, Lăng Tiểu Manh u mê hẳn, sắc mặt cứng đờ, vẻ đức hạnh chuẩn mực, nét mặt thứ một trăm lẻ một trước mặt Cố Chính Vinh của cô, nhưng trong lòng không đừng bắn pháo hoa bùm bùm.
Đại hội thường niên Jonh McCain là cái gì? Kỳ họp thường niên Jonh McCain là thánh địa Maya của những nhà kiến trúc sư nội thất, một năm một lần, tập hợp những sáng tạo mới nhất những bậc thầy và kiến trúc sư hàng đầu trên thế giới, nhân vật truyền kỳ Jonh McCain người mà cô ngưỡng mộ nhất cũng đích thân tới tham dự. Đại hội thường niên Jonh McCain năm nay được tổ chức tại Trung Quốc, giới kiến trúc sư sôi sùng sục, kiếm được một suất dù bỏ ra ngàn vàng cũng khó được.
Cô muốn đi lắm, muốn từ lâu rồi, nhưng trong giới dù gì cô cũng chỉ là người mới, lại còn bị liệt vào dạng chưa đủ tư cách để ngồi vào bàn, tác phẩm chỉ xuất hiện trong khu mua sắm của mình, lấy đâu tư cách để tới Đại hội Jonh McCain?
Cố Chính Vinh vẫn lái xe rất nhanh, nhưng rất đúng luật. Lúc vượt xe phải nháy đèn trước, rồi tăng tốc, khi tốc độ lên cao ánh mắt luôn bình tĩnh, khi xe khác tranh đường bừa bãi tuy không nói gì, nhưng quyết không cho chen lên. Có đôi lúc hơi nguy hiểm, thực tình Lăng Tiểu Manh không bình tĩnh nổi, một tay túm lấy cửa xe, theo bản năng co rúm người lại, nhưng có co người thế nào thì chẳng phải vẫn ở trong xe đó sao? Báo hại Chính Vinh cười ha hả.
Hai năm rồi, đã quen với việc hai người cùng lái xe về nhà, quen với việc cứ cách ngày anh lại tới đón mình rồi tới trước quán ăn lấy xe, quen với việc anh cười ha ha trong sương mờ, hôm nay Lăng Tiểu Manh lại thấy giọng cười ấy nghe thật khác thường, thấu tận tâm can, đến ánh mắt nhìn cũng không như trước.
Hội trường nằm trong nhà triển lãm mới xây trên đại lộ Long Đông, đó là khu đất mới, đường sá rộng rãi với tám làn đường. Lúc này chỉ trông thấy một chiếc xe đang phóng như bay, đến cả người đi lại cũng chẳng có một ai.
Xa xa hai lá cờ của nhà triển lãm đang bay phấp phới, tay ôm tấm vé mời trước ngược cô nói: “Tới đây được rồi, cảm ơn anh đã đưa em đến, em tự đi cũng được”.
Cố Chính Vinh vốn đang bật xi nhan, vừa nghe thấy liền quay sang nhìn cô, lặng ngắt, tựa hồ nụ cười khi nãy không phải là của anh.
Cảm giác mơ hồ đó lại xuất hiện, Lăng Tiểu Manh lập tức ngồi yên đúng vẻ đức hạnh chuẩn mực, dáng vẻ hoàn toàn phục tùng. Anh lại cười, rồi gật đầu, lái xe đỗ xuống bên đường, tiếng cửa xe đóng lại cùng với tiếng anh cất lên, “Ngoan, anh đi nhé”.
Lăng Tiểu Manh đứng bên đường vẫy tay chào anh, Cố Chính Vinh biết nếu không nhìn cho tới khi anh đi hẳn, cô nhất định sẽ không nhấc chân đi, anh đạp ga phóng đi.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, từ kính chiếu hậu Cố Chính Vinh trông thấy cô đang đứng bên đường, dáng vẻ thật mỏng manh, ánh nắng thật đẹp, chiếc áo phông trắng trơn cô mặc bỗng nhiên như phản quang, vầng hào quang lung linh huyền ảo.
Ánh mặt trời thật sự quá đẹp, cảm giác có chút choáng váng, chân để trên bàn đạp bắt đầu nhấn ga thật mạnh, chiếc xe phản ứng rất nhanh, ngay lập tức bỏ lại tất cả phía sau không chút bóng dáng.
Hai năm trời cô hết sức thận trọng, Lăng Tiểu Manh cũng có bản năng sinh tồn hệt như động vật, sáng sớm hôm nay rõ ràng cô nhận thấy Cố Chính Vinh có chút khác thường. Bình thường anh rất thích trêu cô, nhưng chưa bao giờ lấy chuyện lớn như thế này để đùa cả, đến ăn cơm cũng là địa điểm cố định, ngoài ông chủ ra chẳng có ai là người quen.
Đừng trách cô suy nghĩ quá nhiều, còn nhớ lần bên nhau gần đây nhất, có một lần đột nhiên tâm trạng anh quá tốt, đưa cô đi giải khuây tận Hàng Châu, nói là giải khuây, thực ra cũng chỉ là lái xe vòng quanh Tây Hồ, sau đó dừng lại trước trung tâm mua sắm. Khiến cô vừa bước khỏi thang máy, những cửa hiệu bán đồ xa xỉ đã đập ngay vào mắt.
Hai người họ ăn bận rất thoải mái, lại ngay giữa trưa, trong cửa hàng chẳng có ai, cô phục vụ cũng chẳng buồn chào hỏi, Lăng Tiểu Manh không mấy hứng thú với những thứ này liền kéo anh đi thẳng ra ngoài.
Ngay khi vừa bước tới cửa bỗng có hai người bước lại, vừa nhìn thấy anh liền lập tức dừng bước rồi hân hoan chào hỏi, “Tổng giám đốc Cố, thật trùng hợp”.
Cô vốn dĩ đi rất chậm, đi cùng ít nhất phải cách anh ba bốn bước, lúc này cô phản ứng nhanh nhẹn khác thường, thoắt một cái đã cúi đầu ngắm trang sức, đứng trước bóng đèn sáng choang với bộ dạng hết sức chăm chú.
Giữa hè, bên trong và bên ngoài cửa kính là hai thế giới, anh khẽ buông tay, cánh cửa khép lại, cửa hiệu bỗng yên lặng khác thường, đến nhạc làm nền cũng chẳng có, để tiết kiệm chăng? Hay cố tình tạo thêm áp lực? Sát khí rất mạnh, ánh mắt của cô bán hàng sắc lạnh, cô cảm giác thời gian trôi thật chậm.
Dưới lớp kính những viên kim cương lấp lánh tới chói mắt, cô cứ nhìn, cứ nhìn cho tới khi thất thần.
Đây là một trong những cửa hàng nữ trang danh tiếng nhất, có một bộ phim cô vốn yêu thích, cảnh mở đầu phim cũng chính là cửa hiệu này.
Cô và Đổng Diệc Lỗi đều là sinh viên nghèo, sau này nói là công nhân viên chức nhưng kỳ thực chỉ là làm thuê. Ở Thượng Hải cũng có cửa hiệu này, nhưng họ chỉ dám nhìn qua kính những lúc đi trên đường, chưa một lần bước vào trong.
Kể từ năm hai mươi tuổi cô luôn đeo chiếc nhẫn bạc ấy, thật đơn giản, một chiếc vòng chẳng có chút gì gọi là trang sức, nhưng vẫn thấy nó thật lung linh, hạnh phúc tột cùng, cô chưa từng ngưỡng mộ những thứ trang sức lấp lánh trên tay người khác.
Trong vô thức cô vừa nhìn vừa mân mê ngón giữa bàn tay trái, nó trống trơn, chẳng hề để lại một chút vết tích.
Khi mới tháo ra còn để lại một đường tròn màu trắng, giờ tất cả đã biết mất, càng tốt, cô vẫn là Lăng Tiểu Manh, nguyên vẹn đứng ở đây, chân tay còn nguyên, chẳng thiếu ngón nào.
Mãi lâu sau cô mới ngẩng đầu lên nhìn, anh đã đứng một mình ở hành lang, cũng chẳng gọi cô, lặng lẽ chờ đợi, không biết anh đã đợi bao lâu rồi.
Lăng Tiểu Manh lập tức chạy lại, cũng chẳng hỏi vì sao anh không gọi cô, dù có như thế nào cũng phải nhận sai trước đã, là do cô chẳng nhanh tay nhanh mắt.
Đó là giữa hè, trên mặt hồ lá sen lưa thưa, ven bờ dòng người qua lại hối hả. Cô không giỏi đi bộ, bước mấy bước là đã thấy khổ sở, nhưng thấy anh có vẻ rất hứng thú, nên chẳng dám nói.
Cứ đi cho tới khi trăng thanh gió mát, sau cùng anh mới hỏi: “Có muốn ăn bột củ sen không?”.
Ăn hay không thế nào mà chẳng được, nhưng kỳ thực cô muốn ngồi xuống nghỉ chân một lúc liền lập tức gật đầu.
Cô là người Triết Giang, rất hay ăn món này, nhưng hảo ngọt, ăn được một miếng liền bưng bát xin cô bán hàng cho thêm đường, giọng ngọt như mía lùi, “Cô ơi, cho con xin thêm một muôi đường được không ạ?”, rồi cô ngẩng lên cố cười thật tươi.
Cô trở về chỗ ngồi thì thấy anh đang nhìn mình sắc mặt nghiêm lại, cô có chút căng thẳng, “Sao vậy?”.
Một tay anh chìa ra, chiếc bát trước mặt đã không còn, giọng anh rất bình tĩnh, nhìn cô mặt không biến sắc nói, “Cảm ơn”.
Hả? Cô ngẩn người, “Của em mà…”.
“Thật à? Anh còn tưởng em biết anh thích ăn ngọt, thế nên mới cố ý…”, giọng anh hơi kéo dài. Lăng Tiểu Manh liền gật đầu, “Vâng vâng, anh ăn đi, em ăn bát này”.
Bột củ sen pha loãng màu hồng nhạt, đựng trong bát tô thật đơn giản nhưng ăn vào có chút ngầy ngậy, nếu không gạt hạt bột nhỏ đi khi ăn còn cảm thấy được chút bột li ti, thật là một cảm giác rất kỳ diệu.
Ngại quá lại phải xin thêm đường, Lăng Tiểu Manh vừa ăn vừa làu bàu, ngẩng đầu lên thấy anh ăn rất ít, tâm trạng có vẻ rất tốt, thất thần nhìn ra phía hồ nhìn nghiêng nét mặt thật thư thái, thấy cô đang nhìn mình anh quay đầu lại, đuôi mắt cong lên, miệng khẽ cười.
Gió Tây Hồ khẽ lay cánh sen, nhiều người nhiều người lắm, ồn ào náo nhiệt, cô thấy sợ, dường như tất cả chỉ là phông nền đạo cụ, còn cô đứng ngay giữa sân khấu lẻ loi một mình, người khán giả duy nhất tuy rất giữ thể diện cho cô nhưng cô biết diễn xuất của mình thật vụng về, chẳng biết phải tiếp tục thế nào.
Sau cùng vẫn bước ra từ gara, cách cửa hiệu bán đồ trang sức khi nãy một quãng, cuối cùng cũng không phải đi bộ nữa, như vừa được ân xá, cô phóng như bay vào trong thang máy, đến nơi mới phát hiện chỉ có mỗi mình, bấm nút mở cửa chờ nhưng mãi chẳng thấy anh tới.
Không đợi được nữa, sợ rằng chắc lại do trước lúc ra mình không chịu để ý cô lại chạy ra đi tìm.
Còn anh rất nhanh trí, đứng giữa sảnh gọi cô, cô bước tới liền trông thấy anh với nụ cười rạng rỡ, rồi hai tay đưa hộp quà màu xanh lên.
Cô trân mắt đứng nhìn, anh có vẻ hững hờ nói: “Mở ra đi”.
Khi mở ra là viên kim cương đầu tiên mà cả đời này cô có được trong tay, thật lung linh nhưng cũng thật lạnh lẽo, cô cố nghĩ xem không biết mình phải biểu lộ như thế nào, quá bất ngờ thế nên chẳng thể cười nổi.
Màn diễn khi nãy cả hai cô phục vụ đều nhìn thấy tận mắt, lúc này trên mặt còn nguyên nụ cười nghiệp vụ, nhưng ánh mắt đã lộ rõ rằng họ biết thừa. Vào trong thang máy, Lăng Tiểu Manh lắp bắp, “Tại sao phải mua cái này cho em?”.
“Tại em ngoan.” Anh cười, câu trả lời hết sức chuẩn xác, rồi đưa tay nhéo má cô.
Tại em ngoan, sau này nghĩ lại, đúng là do lúc ở cửa hiệu trang sức cô phản ứng nhanh nhạy, hoặc là vì bát bột củ sen thêm đường khi ấy. Nói tóm lại, Lăng Tiểu Manh có thể khiến cho Cố Chính Vinh vui vẻ sảng khoái, suy cho cùng cũng chỉ một chữ “ngoan”.
Phân tích đâu đấy cô thấy lại càng phải ngoan hơn, đối nhân xử thế phải hết sức thận trọng, từ xưa tới nay chẳng bao giờ có ý kiến, sao sáng sớm hôm nay anh lại khẽ khàng chào cô rồi lên xe? Tuy không phải đi thị sát ở công ty nhưng chưa hề có chuyện bất thường như vậy.
Dọc đường tới hội trường cô cứ nghĩ mãi, nhưng rốt cuộc cũng chẳng nghĩ được gì. Có điều vừa bước vào trong cô đã gặp ngay chuyện, chẳng còn thời giờ để nghĩ ngợi về việc đó.
Thực ra chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt. Sau hai năm chia tay, giờ cô lại gặp Đồng Diệc Lỗi, chẳng phải là mơ mà là người thật.
Lâu như vậy, nhưng đôi khi nằm mơ cô vẫn thấy người đàn ông này.
Trong giấc mơ của cô, Đổng Diệc Lỗi luôn là người thanh niên yếu gầy, dáng người cao, mặc chiếc áo sơ mi bình thường, áo dắt trong quần nghiêm chỉnh, thắt lưng thắt tận nút trong cùng.
Anh gầy lắm, người cũng nhỏ, nhưng rất thích thể thao, chơi bóng rổ suốt nên cơ bắp săn chắc. Ngày trước anh thường cười cô bụng béo, còn mình chẳng có tẹo nào. Hại cô hè năm nào mỗi lần mặc áo ngắn một chút là lại thấy ngại khủng khiếp, lúc ngồi xuống hóp bụng cho thật nhỏ, rồi anh cười như nắc nẻ, nói cô càng muốn giấu thì càng lộ.
Sau này bỗng cô sút cân trầm trọng, chẳng còn thấy bụng nữa, tới giờ cũng không béo lại, cũng có thể coi trong họa có phúc.
Anh xuất hiện ở nhiều nơi khác nhau trong giấc mơ của cô, kéo tay cô đi mãi, cho tới khi chẳng còn đường nữa, cô chần chừ chẳng biết nên quay lại hay không, nhìn bốn bề tứ phía chỉ còn lại có một mình.
Có những lúc anh lại đột nhiên xuất hiện, cô chẳng còn khách khí nữa, vung tay lên thật mạnh, một cái tát giáng thẳng vào mặt anh, rất mạnh, nhưng lần nào cũng chẳng phát thành tiếng, một cái bạt tai không thành tiếng.
Hóa ra cô rất hận người này, hận tới mức phải dùng cách đơn giản nhất mà ầm ĩ nhất này mới có thể trút giận, tim cô bị giày vò đau đớn, không lúc nào nguôi.
Tuy đã chia tay nhưng những công ty có quy mô tương tự ở Thượng Hải này rất ít, kiến trúc sư cũng chỉ ngần ấy con người, chỉ cần cô vẫn còn trong nghề việc gặp được Đổng Diệc Lỗi vốn hết sức dễ dàng.
Nhưng hai năm trước anh đã cùng người mới ra nước ngoài, nghe nói không phải học thiết kế mà là quản lý.
Đó cũng chỉ là chuyện cũ được mấy người nhiều chuyện không biết vô tình hay hữu ý bóng gió bên tai cô, lúc ấy tuy rằng cô tỏ vẻ rất bình tĩnh nhưng trong lòng như muốn gào lên: “Đi đi, đi đi, tốt nhất là đi luôn đừng bao giờ quay lại nữa, đừng để tôi gặp lại con người đó nữa”.
Quả nhiên, trên đời này có mười chuyện thì đến tám, chín chuyện là không như ý, người đó lại xuất hiện, hơn thế nữa còn gặp nhau trên lối đi dẫn vào trong phòng hội nghị, có muốn tránh cũng không tránh nổi.
Đổng Diệc Lỗi cũng chẳng thể ngờ hai năm sau lại có thể gặp được Lăng Tiểu Manh.
Đã hai năm rồi, anh tự thấy mình từ trong ra ngoài đã hoàn toàn đổi khác, còn cô vẫn chẳng mảy may có chút thay đổi, vẫn cách ăn mặc đơn giản đến tùy tiện, vẫn bước đi thong thả nhưng không hề chậm chạp. Ngay lúc cô đón lấy tấm vé mời trong tay nhân viên rồi cất tiếng “Cảm ơn”, giọng nói có chút kéo dài, chẳng phải do cố ý, chỉ là tự nhiên.
Lăng Tiểu Manh quay người lại và rồi trông thấy anh, trong một giây cơ thể cô như đông cứng.
Trở tay không kịp, trên lối đi người ra kẻ vào, hai người họ đều thấy trước mặt mình như là ảo giác, một mớ hỗn độn, choáng váng u mê.
Nhưng vẫn là Lăng Tiểu Manh định thần lại trước, sau hai năm trời đi trên con đường cô độc, cô lập tức lấy lại tinh thần, không những thế còn mỉm cười bước tới cất tiếng chào, “Chào, đã lâu không gặp”. Thậm chí cô còn đưa tay lên vẫy, một cảnh tượng kinh điển khi những người bạn cũ lâu ngày gặp lại, những người bạn tuy gật đầu chào nhau nhưng gương mặt dường như đã mơ hồ, đến cái tên cũng không gọi, có vẻ như không còn nhớ được mấy.
Bối rối trước phản ứng của cô, Đổng Diệc Lỗi phải mất mấy giây mới trả lời: “Ừm, đã lâu không gặp”.
Rồi cô tiếp tục bước đi, rõ ràng không nhanh, nhưng chớp mắt đã mất dạng, khiến người ta tự hỏi cảnh tượng khi nãy có thật đã từng xảy ra.
Hội trường rất lớn, dọc đường đâu cũng có nhân viên chỉ dẫn cô tới sảnh chính của hội nghị, Lăng Tiểu Manh càng bước càng nhanh, mãi sau mới bắt đầu bước chậm lại. Cô biết trong mắt người khác mình rất kỳ quái, nhưng chẳng thể khống chế được đôi chân.
Cô còn có thể trốn vào đâu?
“Tiểu Manh, anh không yêu em, anh chẳng còn cảm xúc gì với em nữa, chúng ta chia tay thôi.”
Nơi góc đường dưới ánh hoàng hôn, thật nhục nhã, thật hổ thẹn, cô chợt nhận ra mình chỉ là một trò đùa, vẫn đứng trân trân cho tới khi hoàng hôn dần khuất, tới giờ cô vẫn có thể thấy được dáng điệu ngoảnh đầu là chạy của anh.
Sau cùng cũng có một cơ hội thật tốt, cô chỉ đưa tay lên khẽ vẫy chào, chứ chẳng phải như trong mơ cô đã làm không biết bao nhiêu lần, một cái tát đầy quyết liệt và căm phẫn.
Sảnh hội nghị đã có rất nhiều người, cô cố kìm hơi thở gấp gáp của mình lại, ngồi xuống một góc, hy vọng chẳng ai để ý tới sự bất thường của mình.
Quy định của Đại hội thường niên John McCain rất nghiêm ngặt, vừa đến giờ, từ trong ra ngoài tất cả mọi người đã đổ dồn về phía cửa chính, còn có người cuống cuồng chạy vào, cô cúi xuống xem tập tài liệu vừa lấy ra trong túi, chỗ ngồi duy nhất bên cạnh cũng đã có người.
Phía khán đài có tiếng vỗ tay, giáo sư John McCain là người đầu tiên bước lên bục, cô không thể ngẩng đầu lên, đôi vai bị người ta ấn xuống, gương mặt Đổng Diệc Lỗi cúi thấp, giọng nói nhẹ nhàng, “Tiểu Manh, em đừng chạy, anh chỉ muốn nói, xin lỗi em”.
Tiếng vỗ tay vang rền, thế rồi chẳng thể tưởng tượng được, một giọng nói không thể quen thuộc hơn rót xuống bên tai, đó không phải tiếng Trung, thế nhưng cô đã nghe đúng hai năm trời. m hưởng của cả hội trường rõ ràng đã phóng đại cả tiếng thở của người phát ngôn, đó là tiếng thở của Cố Chính Vinh, giọng nói của Cố Chính Vinh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+