Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhật ký lấy chồng – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7: Cái gì khiến em phải kiên trì đến cùng?

 

Em nghĩ chắc chắn mình không hạnh phúc lắm, ít nhất không được trọn vẹn như vẻ bề ngoài, nếu như vậy thì cái gì đã khiến em phải kiên trì đến cũng ?

****************

Còn về Hứa Phi, cô không thể nghĩ, vừa nghĩ đến người đàn ông này cô lại thấy đau đầu.

 

Anh mới hai mươi bảy tuổi, trẻ tung đẹp trai, nụ cười như ánh nắng mặt trời, trước đây là cậu em học dưới khóa cô, hiện giờ là sếp của cô… Nghiêm túc ? Thật hoang đường.

 

Cô gần ba mươi tuổi rồi, thăng chức không thuận lợi, chán ghét yêu đương, bải hoải rã rời, muốn có một cuộc hôn nhân, đối với cô, công ty này, vị trí này bỏ thì thường mà vương thì tội. Khu vực châu Á lại chuẩn bị xảy ra đại chiến, có thể dự đoán các cuộc tranh giành đấu đá tiếp theo, kể cả không có lời đề nghị hoang đường ủa vị sếp mới này, cô cũng đã nảy ra ý định rút lui, lần này coi như đánh tan ý đồ định ở lại của cô.

 

Bao năm rèn luyện trong chiến trường công sở, cộng với bản tính sẵn có, từ trước đến nay Tiền Đa Đa là người của phái hành động, sau khi quyết định sẽ cố gắng thực hiện. Sau khi nghĩ xong cô cũng không ngủ nữa, xuống giường ngồi trước máy tính, mở tài khoản của mình ra kiểm tra tiền tiết kiệm.

 

Cô mệt rồi, chuyển sang công ty khác sau đó tiếp tục cuộc chiến chốn giang hồ không phải là không được, nhưng trước đó cô muốn nghỉ ngơi, muốn đi nghỉ, muốn để mình gạt bỏ tất cả mọi thứ.

 

Sau khi mở tài khoản ra, cô đếm cẩn thận mấy số không trong tài khoản. Mấy năm nay làm việc vất vả, không có thời gian tiêu tiền, những lúc bận rộn phờ phạc cũng có kêu ca phàn nàn, nhưng hiện giờ nhìn con số trong tài khoản, cô cười một cách hài lòng.

 

Sau khi tắt máy tính cô bước ra sân thượng. Còn sớm quá, cửa phòng ngủ của bố mẹ vẫn đang đóng, phòng khách tĩnh lặng như tờ. Nhà cô là khu nhà kiểu cũ, mỗi khu chỉ có hai tầng, và gia đình cô ở tầng trên. Từ nhỏ lớn lên ở đây, bầu không khí yên tĩnh vô cùng quen thuộc, nhắm mắt đi trên đường cũng cảm thấy yên tâm.

 

Phòng khách nối liền với ban công rộng rãi, cô bước đến kéo rèm cửa ra, để ánh nắng mặt trời hắt vào. Ban công nằm đối diện với một thảm có xanh, nhìn sang thấy rộng thênh thang. Bây giờ đang là cuối mùa đông, đầu mùa xuân, không khí lạnh lẽo, gió lạnh táp vào mặt, cô khẽ rùng mình, sau đó cảm thấy vô cùng khoan khoái.

 

Sau lưng có tiếng gọi, là mẹ, « Đa Đa, sáng sớm ra đã làm gì vậy ? ».

 

Mẹ cô vừa dậy, vẫn đang mặc váy ngủ, mắt còn đang ngái ngủ bước ra khỏi cửa phòng thì nhìn thấy con gái đang đứng trước cửa sổ ban công hóng gió lạnh, không hiểu tình hình, lúc mở miệng hỏi giọng hơi rụt rè.

 

Cô quay đầu lại nhìn mẹ cười, để lộ ra hàm răng trắng, « Không sao, con mất ngủ ».

 

Nét mặt mẹ cô tỏ rõ vẻ kinh ngạc, phòng khách không bật đèn, trong buổi sáng sớm dường như có lớp mây mỏng bao phủ, nhưng vẻ lo lắng của mẹ cô vẫn hiện rõ, chắc là thấy sợ trước biểu hiện quái dị của cô.

 

Là mẹ của cô, người thương yêu cô nhất trên thế gian này.

 

Đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, trái tim ấm lại, Tiền Đa Đa bước đến quàng tay lên vai mẹ, dựa đầu vào người mẹ một cách thân mật, « Không có chuyện gì đâu ạ, con cam đoan đấy ».

 

« Ai mà biết con đang làm trò gì, từ nhỏ đến lớn đều như vậy. Không phải tối nay phải bay đến Hồng Kông đó sao ? Được ngủ sao không ngủ thêm lúc nữa ? ». Mẹ Tiền Đa Đa trở về với thực tại, tiếp tục dí ngón tay vào trán con gái, lập tức lấy lại được sắc thái bình thường.

 

Trong bếp vọng lại tiếng xoong nồi bát đĩa va chạm vào nhau, Tiền Đa Đa cười sảng khoái ngoái đầu lại đóng cửa sổ. Trong bầu không khí của buổi sáng sớm có mùi hương thơm dễ chịu của cây cỏ thoảng qua đầu mũi. Cô cười cười, đột nhiên cảm thấy vô cùng mù mịt, nhìn mình từ trên kính cửa sổ, khóe miệng đang nhếch lên dường như mất điểm tựa, từ từ hạ xuống. Không thích nét mặt này, cô lại cố gắng một lần nữa, bắt ép mình phải nhếch miệng lên.

 

Mặc dù đã hạ quyết tâm sẽ ra đi, nhưng Tiền Đa Đa không hề lỗ mãng, sau khi bỏ ra cả một buổi sáng để viết đơn từ chức, gấp cẩn thận cho vào phong bì, sau đó lặng lẽ đút vào ngăn bàn.

 

Đi, bất cứ lúc nào cũng được, nhưng cô không thể bỏ cuộc giữa chừng, buông tay không chịu làm nữa. Bản báo cáo tổng kết trong cuộc họp thường niên ở Hồng K ông là công việc vô cùng quan trọng của khối thị trường, cô quyết định trước khi ra đi sẽ gạt bỏ tất cả những nhân tố khiên mình phiền muộn, tập trung sức lực đánh trận đánh cuối cùng, dù có ra đi cũng phải ra đi cho đẹp.

 

Tìm một người đàn ông thích hợp với mình quả thực là rất khó, nhưng tìm được một công việc thích hợp với mình cũng không dễ dàng gì, cô chỉ muốn rời công ty này chứ không có ý định bỏ nghề này.

 

Dựa vào mình và dựa vào đàn ông, đều là hai con đường mọc đầy gai góc. Dựa vào mình bị gai đâm đương nhiên sẽ rất mệt, nhưng không đến nỗi không gặt hái được gì, đàn ông thì lại khác. Dù sao thì họ cũng là một cá thể khác, có thể vì cô mà dừng lại, chưa chắc vì cô mà ở lại; có thể vì cô mà tạm thời ở lại, chưa chắc vì cô mà vĩnh viễn ở lại. Kể cả có vĩnh viễn ở lại, cô lại sợ giữ được người ở lại nhưng lại không giữ được niềm vui.

 

Bài học đau đớn trước đây vẫn còn ở đó, một người đã ừng gửi gắm bao nhiêu ước vọng lớn lao vào tình yêu như cô đã bị hiện thực dồn ép lùi hàng nghìn bước, lùi đến mức chỉ muốn có một hợp đồng.

 

Một điều đáng thương hơn là, bây giờ có người sẵn sàng chấp nhận hợp đồng rồi, đột nhiên cô lại không tin tưởng vào khả năng thực hiện hợp đồng của mình nữa.

 

Tiến thoái lưỡng nan, nghĩ cũng đau đầu, thôi vậy, trước hết phải giải quyết công việc trước mắt, sau đó sẽ giải quyết từng vấn đề một.

 

Làm xong những chuyện này, Tiền Đa Đa mới bắt đầu sắp xếp hành lý chuẩn bị ra sân bay.

 

Bố cô cũng đang chuẩn bi đi chơi, hôm nay ông có buổi họp lớp, đều là ban bè mấy chục năm lâu lắm không gặp nhau, có lẽ hơi xúc động. Trước khi ra khỏi nhà bố quên hết cái nọ đến cái kia, xuống dưới tầng một rồi mới sực nhớ ra quên mang cái này cái nọ, lên xuống mấy lần, khiến mẹ Tiền Đa Đa cuối cùng phải nổi cáu : « Chỉ đi gặp mấy ông bà già mà sao phải bận rộn như vậy ? Người nào không biết lại tưởng ông đi gặp người yêu cũ đấy ».

 

Từ trước đến nay ông luôn cúi đầu nghe theo đại nhân bà xã, nghe xong ông cũng không cãi lại, nét mặt không có gì thay đổi, cười hề hề rồi đi ra.

 

Đa Đa lại thấy thương bố, hỏi với theo : « Bố, lớp bố họp ở đâu ? Hay là để con đưa bố đi, bố đỡ phải đổi xe bus ».

 

« Cũng không xa lắm. Đa Đa, buổi tối con còn phải lên máy bay, đừng bận tâm ». Bố Tiền Đa Đa từ chối, trước khi đi còn vỗ vai con gái, dặn dò cô đi xa cẩn thận.

 

Lúc cô quay vào bắt đầu thu dọn, mẹ cô đã vào bếp, nghe thấy có tiếng động bèn chạy ra đòi giúp.

 

« Không cần đâu mẹ, con làm nhanh thôi ». Tiền Đa Đa vừa nói vừa làm.

 

Va ly của cô hàng ngày vẫn đặt ở góc cửa để khi cần có thể dùng ngay, lúc sắp xếp hành lý, động tác của cô rất chuyên nghiệp thành thạo. Laptop, quần áo, giày đế bệt, xếp từng thứ vào vị trí, không cần thời gian suy nghĩ. Kem dưỡng da đều đựng trong lọ nhỏ và đặt trong một cái túi trong suốt, đơn giản, nhìn vào là thấy.

 

Chỉ mất hai mươi phút đã làm xong xuôi mọi việc, Tiền Đa Đa kéo va ly ra cửa, vừa cúi người đi giày vừa chào mẹ.

 

Mẹ cô đứng bên cạnh nhìn rồi thở dài, bước đếu giúp cô mở cửa miệng vẫn không quên cằn nhằn mấy câu : « Làm những việc này thì nhanh thế, lính cứu hỏa cũng không nhanh bằng, tìm người yêu sao lại khó vậy ? ».

 

Hai năm nay bất kỳ chuyện gì mẹ nói, chưa đầy mười câu là lại động chạm đến chuyện đại sự của cô, Tiền Đa Đa biết nếu ở lại thêm chút nữa sẽ rất phiền hà, liền vội cúi đầu xem đồng hồ, miệng bắt đầu than : « Ấy ! Muộn quá rồi, phải đi mau mới kịp giờ máy bay ». Nói xong liền kéo va ly vội vàng đi ra.

Lúc đến sân bay thời gian vẫn còn sớm, xung quanh người đông, cô lại cảm thấy thoải mái, cô vào phòng đợi của hạng thương gia, bật máy tính kiểm tra email, ngồi đợi Check in.

 

Nhưng đến khi sắp lên máy bay, cô vẫn không thấy Hứa Phi đâu. Ngay từ đầu, cô đã cố gắng không chủ động liên lạc với anh, sau đó thực sự không đợi được nữa, lại thấy hơi lạ, cuối cùng đành thò tay vào túi móc điện thoại.

 

Móc một lúc mới sững người ra, điện thoại không có trong túi.

 

Đột nhiên cô sực nhớ trong lúc ra khỏi nhà cô như kẻ chạy nạn, điện thoại cầm trong tay, lúc đi giày lại để trên tủ giày, chắc chắn là quên cầm theo rồi.

 

Đối với cô đi ra ngoài không mang theo điện thoại di động giống như quên bôi kem chống nắng những ngày trời nắng chói chang, cứ cảm thấy thế nào ấy, huống chi là đi công tác. Sắp đến giờ máy bay cất cánh rồi, kể cả cô có mọc thêm đôi cánh cũng không kịp về nhà lấy.

 

Đang rầu rĩ, đột nhiên cô nhân viên phục vụ bước đến cúi người nói : « Có phải chị Tiền Đa Đa không ạ ? Có người muốn tìm chị ».

 

Quay đầu lại cô đã thấy Diệp Minh Thân đứng ngay bên cạnh mình. Vô cùng bất ngờ, Tiền Đa Đa đứng dậy hỏi : « Sao anh lại đến đây ? ».

 

Người đàn ông đang đứng trước mặt cô luôn mỉm cười, hôm nay dường như có tâm sự trong lòng, nét mặt có vẻ hớt hải. Nhưng nhìn thấy cô khóe miệng vẫn hơi cong lên, anh đưa chiếc máy điện thoại di động cho cô.

 

Trời lạnh, vừa từ ngoài vào, đầu ngón tay anh hơi lạnh, lúc chạm vào lòng bàn tay cô, Tiền Đa Đa bất giác rụt lại.

 

« Anh gọi điện thoại cho em, mẹ em nghe máy, nói em đi công tác Hồng Kông nhưng lại để quên điện thoại ở nhà ».

 

« Cám ơn anh ». Cách một tuần mới gặp lại ở sân bay, anh đi rất vội, đầu ngón tay lạnh giá, bên cạnh đều là người nước ngoài, anh là người quen duy nhất. Có lẽ hoàn cảnh hơi đặc bệt, đột nhiên cô cảm thấy gần gũi với anh hơn, nhưng chỉ cảm thấy gầy gũi, cơ thể không muốn gần thêm chút nào nữa, trong lòng vô cùng mâu thuẫn.

 

« Em xin lỗi, tuần này em bận quá, không có thời gian gọi điện thoại cho anh ».

 

« Không sao, đúng đợt anh cũng có một số việc phải giải quyết ». Anh trả lời rất nhanh, sau đó nhìn đồng hồ, « Sắp lên máy bay rồi đúng không ? Để anh đưa em ra ».

 

Số hành khách lên máy bay theo hạng thương gia không đông lắm, mục tiêu của Diệp Minh Thân rất rõ ràng, mặc dù bước chân không dài, nhưng cô đi theo sau với vẻ ngần ngừ, chính vì thế sau hai, ba bước hai người đã cách nhau một đoạn, nhưng anh đã nhanh chóng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cô.

 

Thực ra cô đi ngay sau anh, hai người cách nhau chưa đầy ba thước, chính vì thế Tiền Đa Đa nhìn thấy rất rõ ánh mắt của anh.

 

Một vẻ hụt hẫng thoáng qua trong ánh mắt anh, sau đó liền trở lại bình thường, rồi anh đưa tay ra một cách tự nhiên, nắm lấy tay cô.

 

Đây không phải là lần đầu tiên anh nắm tay cô. Lần trước Tiền Đa Đa không cảm thấy xao động, chấp nhận một cách thản nhiên, lần này, cô lại từ chối theo bản năng, chỉ muốn rụt tay lại.

 

Ngón tay chưa động đậy, đột nhiên cô cười thầm, cười sự ngốc nghếch của mình.

 

Còn tự lừa mình lừa người gì nữa ? Người này hợp với mình hay không, còn ai biết rõ hơn cơ thể mình ?

 

Thời gian đang vội, không kịp suy nghĩ lời từ chối của mình, Tiền Đa Đa rút tay lại, nói luôn ba chữ : « Em xin lỗi ».

 

Nói xong lại thấy hối hận, cảm thấy mình thẳng tính quá, thời gian, địa điểm đều không hợp. Những điều này tốt nhất phải nói khéo một chút, không cho người ta thời gian giảm sốc, thực sự là hơi quá đáng.

 

Cô ngẩng đầu lên nhìn thấy anh cười, rút tay về một cách rất tự nhiên, vẫn đợi cô bước lên rồi sánh vai đi tiếp.

 

Tiền Đa Đa ngại ngùng, cửa ra máy bay ở ngay trước mặt. Chỉ còn mấy bước nữa, cô mới cúi đầu nói : « Anh đừng để bụng, đều là lỗi tại em, tại em không suy nghĩ cho kỹ ».

 

Anh dừng lại trước cửa ra vào, đưa cho cô tay kéo của va ly, giọng nói thoải mái hơn nhiều so với lúc mới đến, « Đa Đa, đừng bắt ép mình. Có được cái mà mình thật sự cần, trong lòng mới cảm thấy thoải mái, bắt ép đều là gánh nặng ».

 

Anh nói đúng, đúng đến mức Tiền Đa Đa không đáp lại được điều gì. Lưng bị anh đẩy nhẹ một cái, cô liền đi tiếp, ngước mắt lên thấy cô tiếp viên hàng không đứng trong hành lang nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, không kìm được lại ngoái đầu nhìn lại.

 

Anh vẫn đứng ở chỗ cũ, nhìn thấy cô quay đầu lại bèn mỉm cười. Cho dù lòng dạ rối bời đến đâu, Tiền Đa Đa cũng phải than thầm quả thực anh là một con người rộng lượng. Thật may là anh suy nghĩ thấu đáo được như vậy, kể cả bị từ chối ngay tại trận vẫn có thể tiếp tục nhẹ nhàng chuyện trò với cô, trong mắt người khác chắc chắn là rất bịn rịn quyến luyến, thảo nào mấy cô gái qua lại đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

 

Cô lại không hề có một cảm giác gì trước một con người như vậy, đúng là phí phạm của trời.

 

Cô không kịp nghĩ gì thêm, thực sự đã đến giờ rồi, máy bay không đợi khách, cô vẫy tay và nhấc chân lên. Cô vừa đi vào hành lang, sau lưng liền có tiếng bước chân gấp gáp, vai thấy âm ấm, chạm ngay vào vai của kẻ đến sau.

 

Cô nghiêng đầu ngó sang, người đó cũng đang cúi đầu nhìn xuống, có lẽ là do người đó chạy vội đến đây, cô cảm thấy hơi thở của người đó rất gấp gáp. Lúc bốn mắt nhìn nhau, người đó ngoác miệng cười, dù ở trong trạng thái vộng vàng vẫn thấy rạng rỡ.

 

Cười như thế này thì còn ai vào đây nữa ? Đương nhiên là đại nhân giám đốc suýt nữa thì nhỡ máy bay của công ty cô.

 

Cười xong, anh còn nói : « Dora, sao đi chậm vậy ? Cứ như thế này thì máy bay đóng cửa đấy ».

 

Nói giọng gì vậy, rốt cục ai là người đang vội vội vàng vàng ra máy bay ? Nghe thấy thế Tiền Đa Đa nhướn lông mày lên. Chưa kịp mở miệng, tay cô tự nhiên nhẹ bẫng, chiếc va ly duy nhất liền rơi vào tay anh.

 

Đồ đạc cô mang đi công tác vốn đã đơn giản, hiện giờ bị lấy đi, chỉ còn lại chiếc túi nhỏ đeo trên người. Mấy năm nay ra vào sân bay đã quen rồi, đây là lần đầu tiên được ung dung nhẹ nhàng như thế này.Cảm thấy hơi lạ, cô không biết nên đặt tay ở đâu nữa.

Lúc chuẩn bị vào máy bay, cô ngoái đàu nhìn lại, hành lang đến đoạn cua, bóng Diệp Minh Thân đã biến mất rừ lâu, chỉ còn hai cô tiếp viên hàng không đi về phía cô. Họ vừa đi vừa nói chuyện rất nhỏ, nhìn thấy cô ngoái đầu liền im bặt, ánh mắt chứa đầy vẻ khó hiểu, rất khó miêu tả.

Có thể lý giải, vừa nảy hai cô tiếp viên này đứng ở cửa hành lang lên máy bay, chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi đã nhìn thấy bên cạnh cô xuất hiện hai người đàn ông, cảnh tượng rất mờ ám, một người đến trước một người đến sau rất đúng nhịp, chắc là hai cô tiếp viên đã bị sốc nặng.

Tiền Đa Đa bất lực than thầm trong lòng.

Cô cũng không muốn như vậy, hiện giờ ngay cả cô cũng không hiểu rốt cục mình cần cái gì, đành phải nhìn phong cảnh bên cạnh mình lần lượt trôi qua.

Ghế ngồi ở hạng thương gia rất rộng, sau khi hành khách ngồi vào vị trí, các cô tiếp viên hàng không bắt đầu bận rộn, cúi người mỉm cười nhắc mọi người thắt dây an toàn, lúc bước đến chỗ Tiền Đa Đa, họ cười rất ngọt ngào. Nhưng ở cự ly gần cô nhìn rất rõ, hoàn toàn là nhằm vào Hứa Phi, còn khuya mới đến lượt cô.

Máy bay cất cánh thuận lợi, cuối cùng xung quanh đã yên tĩnh trở lại, Tiền Đa Đa nghiêng đầu nhìn đại nhân giám đốc ngồi bên cạnh. Anh đang mở laptop nhưng cũng không quên nhìn cô cười, kèm thêm lời giải thích :  « Trước khi đến đây phải mở một cuộc họp qua điện thoại ở công ty, suýt thì nhỡ máy bay, may mà tay lái của chú Mạnh vững ».

Cảnh tượng tối hôm qua vấn hiện ra trước mắt, kể từ lúc anh xuất hiện bên cạnh, Tiền Đa Đa đã cảm thấy có phần bất an, chỉ sợ anh giở chứng đột xuất, lại tiếp tục chủ đề hoang đường đó.

Nhưng lúc quay sang nhìn anh một lần nữa, chỉ thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng đang cuối đầu chăm chú xem tài liệu. Anh cúp mắt xuống, hàng lông mi dài không che nổi đôi mắt đỏ sọc, vừa nhìn là biết lại thức trắng đêm.

Dù sao cô cũng là con gái, người ta không mở miệng, cứ bám nhằng theo người ta để hỏi, tại sao tối qua lại nói với cô câu nói không đầu không cuối như vậy, cô không làm được những việc thẳng thừng như thế. Chính vì thế chỉ thốt ra một câu đơn giản :  ² Đêm hôm qua anh không ngủ à ? ²

² Nữa đêm nhận được cú điện thoại khẩn, ngồi dậy sửa lại đề án, sửa liền một lèo đến sáng, sau đó đến thẳng công ty ². Anh cười cười. Cô tiếp viên đưa đồ uống đến, đứng bên cạnh anh cúi người cười rất ngọt ngào, anh hoàn toàn không để ý, đón lấy đặt xuống trước mặt cô, sau đó tiếp tục bận rộn.

Muốn hỏi anh có cần giúp gì hay không, anh ngồi ngay bên cạnh xem tài liệu, cũng không hề có ý giữu bí mật. Tiền Đa Đa liếc nhìn màn hình, nội dung của tài liệu.

Liếc qua một chút, Tiền Đa Đa giật mình tỉnh hẳn, trợn trong mắt, nhìn anh một cái.

«  Sao vậy ? ». Anh không ngẩng đàu lên, hỏi khẽ một tiếng.

Mặc dù chỉ liếc qua một cái, nhưng đề mục rất rõ ràng. Sản xuất loại đồ uống mới đã là một động tác lớn thách thức phe bảo thủ, nhưng chiếc lược được áp dụng vẫn bắt đầu từ việc thu mua thương hiệu nước hoa quả hàng đầu trong nước, cách làm đao to búa lớn này đúng là tác phong của phe câp tiến điển hình.

Nghĩ đến việc trước đó tự nhiên mình lại tham gia vào quá trình chuẩn bị những tài liệu và đề án đó, Tiền Đa Đa thầm giật mình, trấn tĩnh lại một lát mới cất lời : « Không có gì, tôi chỉ hơi buồn ngủ thôi ».

« Đêm qua ngủ không ngon à ? Có hẹn ư ? ». Ngón tay anh rất đẹp, lúc gõ bàn phím nhẹ nhàng linh hoạt, trong lúc bận rộn, vẫn nghiêng đầu đáp lời cô, khóe miệng hơi cong lên :  « Vừa nãy còn nhìn thấy anh ấy đến tiễn em ».

Thái độ này của anh khiến cô cảm thấy khó hiểu, hai chữ đó lại động chạm đến dây thần kinh của cô. Có hẹn ? Haizz, thực tế là cô vừa mới chia tay trong hòa bình với một người đàn ông tuyệt vời.

Không biết trả lời thế nào, Tiền Đa Đa bèn trốn tránh câu hỏi này, cười mà không nói gì.

Anh cũng không hỏi gì thêm, quay đầu lại tiếp tục làm việc của mình, « Buồn ngủ thì ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi em ».

Được, cô ngoan ngoãn nghiêng đầu nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén sự tò mò và nỗi bất an. Cô buột phải rời xa những nỗi thắc mắc này. Đó không phải là những thứ cô nên nhúng tay vào, cũng không nên hỏi nhiều. Tiền Đa Đa quyết định từ giờ phút này trở đi giữ bổn phận, chỉ lo cho mình, đương nhiên, giả vờ ngủ một lúc sẽ tốt hơn.

Thực sự chưa mệt đến mức không thể kiên trì thêm được nữa, cộng với việc các tiếp viên hàng không rất quan tâm đến hàng ghế của họ, cứ đi đi lại lại, tần suất và số lần đều hơn hẳn so với tất cả các lần cô đi máy bay trước đây, dù cố gắng đến đâu Tiền Đa Đa cũng không thể biến ngủ giả thành ngủ thật được.

Nhưng vì là chuyến bay buổi tối, sau khi ăn cơm xong khoang máy bay rất yên tĩnh, tiếng gõ bàn phím bên cạnh lặp đi lặp lại một cách có tiết tấu, đến cuối cùng cô vẫn mơ màng chợp mắt.

Đột nhiên cảm thấy người ấm ấm, cô ngước mắt lên nhìn thấy anh đang cuối đầu đắp chăn cho mình. Vì sự tỉnh giấc bất ngờ của cô, anh để lộ một nụ cười biết lỗi.

« Hơi lạnh, cẩn thận không lại cảm »

Chăn đã đắp dưới cằm của cô, dưới đầu mũi là ngón tay của anh, mùi mộc hương thoang thoảng lại bay tới, thơm dịu như mùi của cây cỏ. Làm thế nào bây giờ ? Cô lại một lần nữa bị làm cho mê hoặc, tim đập thình thịch.

Không đoán được sự bối rối của cô, Hứa Phi chỉ thấy Tiền Đa Đa trong trạng thái chưa tỉnh ngủ – nheo mắt nhìn mình, người giấu trong chiếc chăn nhung màu xám, chỉ để lộ ra gương mặt trắng ngần, không trang điểm, vẻ mặt ngơ ngác.

Tựa như một con thú nhỏ, rất nhỏ rất mềm mại, ngơ ngác trong khu rừng lạ.

Đây chính là Tiền Đa Đa – một con người mạnh mẽ, giỏi giang mà người ta thường nói ư? Tại sao Tiền Đa Đa trong mắt anh luôn khác với trong măt mọi người ?

Hôm qua lúc nói ra câu đó anh rất nghiêm túc, không ngờ cô lại luống cuống bỏ chạy. Anh muốn đuổi theo, nhưng lại chợt nghĩ ép cô quá cũng không hay, bây giờ nhìn phản ứng của cô đối với mình, trong lòng lại thấy hối hận.

Gần 20 tiếng đồng hồ chưa được chợp mắt, cộng với việc phấp phỏng không biết cô sẽ phản ứng thế nào, trên đường ra sân bay anh thực sự rất mệt.

Lúc đến cổng ra máy bay, anh đã nhìn thấy cô quay người đi vào hành lang, người đàn ông anh đã từng một lần được nhìn thoáng qua đó đứng nguyên tại chỗ, mắt dõi theo bóng cô, một bức tranh thật đẹp.

Nhưng anh không thích, lòng buồn vô cùng, lúc nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, lại cảm thấy mình hơi ngớ ngẩn.

Anh nhận ra vẻ ngần ngừ đề phòng của cô khi nói chyện với mình và vẻ né tránh khi liếc màn hình máy tính, cảm thấy thất bại và có phần chán nản. Dù sao anh vẫn còn trẻ, không có kinh nghiệm trong chuyện này, mặt lại không đủ dày, sợ nói thêm câu nửa sẽ bị cô thẳng thừng từ chối, chính vì thế kìm chế một hồi lâu chỉ nói ra mấy câu chẳng liên quan.

Sau đó anh biết cô giả vờ ngủ, cũng không vạch trần, chỉ có điều tốc độ gõ bàn phím dần dần chậm lại, nhưng lại không kìm chế được bản thân, thỉnh thoảng lại nhìn cô thẩn thờ.

Đôi mắt Tiền Đa Đa nhắm chặt, điều này cô hoàn toàn không hề hay biết, nhưng cùng với sự trôi qua của thời gian, nhịp thở của cô dần dần đều đặn, nhẹ nhàng. Hai bàn tay cô đan vào nhau, các ngón tay dần dần thả lỏng. Sợ cô bị lạnh, anh bảo cô tiếp viên hàng không mang chiếc chăn mỏng đến đắp cho cô.

Không ngờ cô lại tỉnh giấc ngay, xem ra ngủ không được say giấc, hoặc là vì căng thẳng. Bây giờ ngồi gần anh, cô lại liên tục tỏ ra căng thẳng, khiến anh càng cám thấy thất bại.

 

Nếu cô không có tình cảm gì với mình, cũng có thể nói thẳng ra, căng thẳng làm gì? Không biết có phải vì thân phận giám đốc điều hành của anh mà cô giữ kẽ hay không? Chắc là không nhỉ, hồi đầu, vì sự hiếu lầm sau lần say rượu đó mà quan hệ giữa cô và anh trở nên căng thẳng, đã có những lúc hai người đối chọi gay gắt, hiện giờ đã hết hiếu lầm, tự nhiên cô lại tỏ ra không thoải mái.

 

Cô không biết anh đang nghĩ gì, trước mắtt chỉ có hình ảnh của mình trong con ngươi màu đen của người đàn ông này. Nhịp tim đập không ổn định, Tiền Đa Ða đưa tay túm lấy chiếc chăn, trấn tỉnh một lát mới mớ miệng: “Cám ơn anh, anh… làm xong rồi à?”.

 

Cô không muốn thảo luận chủ đề này, lại chưa nghĩ ra chuyện gì để nói, đúng lúc cô tiếp viên hàng không mang đồ uông đến, Tiền Đa Đa chỉ lấy một cốc nước lọc, đón lấy cốc nói cảm ơn, sau đó cúi đầu uống che đi vẻ bối rối của mình

 

Anh lấy một cốc ca phê, cả phê trên máy bay nhạt và vô vị. Lúc anh uống không có tiếng động nào, không kìm nổi Tiền Đa Đa bèn liếc mắt nhìn, thấy anh chỉ nhấp một ngụm, sau đó nhìn ra bầu trời đêm tối om ngoài cửa số thất thần.

 

Máy bay đã bắtt đầu giảm độ cao, nghiêng nghiêng xuyên qua tầng mây, dần dần, cảnh đêm đẹp như một bức tranh nổi tiếng thể giới của Hồng Kông từ từ mở ra trước mắt. Dưới đất ánh đèn rực rỡ phồn hoa, dường như có hàng triệu ngôi sao trải rộng, cầu Thanh Mã như một dải ngân hà hiện ra trước mặt, lúc máy bay hạ cánh, sân bay sáng rực như giữa bạn ngày.

 

Trong máy bay, rất nhiều người bận rộn chuyện trò với nhau, còn có hành khách nóng lòng đứng dậy lấy hành lý chuẩn bị xuống máy bay, nhưng anh vẫn thất thần, vẻ mặt mệt mỏi, thành phố với muôn vàn ánh đèn rực rỡ bên ngoài tựa như một thế giới khác.

 

Một mình múa gươm chiến đấu là chuyện rất tốn hao sứcc lực, cho dù anh trẻ trung đến đâu, xoay xở giữa đám người tinh ranh xảo quyệt đó, kiếu gì cũng cảm thấy mệt mỏi!

 

Trước đây cũng có lúc càm thấy bất lực trong sự kìm kẹp giữa các phe phái, nhưng so với cấp bậc hiện nay của anh, thựcc sự không đáng để nhắc đến. Kể cả như vậy, khi đứng ở cự ly gần như vậy nhìn thấy vẻ mệt mỏi hiếm có trên gương mặt anh, Tiền Đa Đa vẫn có chung cảm nhận.

 

Sự cảnh giác và căng thẳng đột nhiên biến mất, theo bản năng cô không muốn hình ảnh này tiếp diễn nữa, nhưng lại không biết phải cắt đứt thể nào. Cô ngần ngừ trong vài giây, ngón tay đang bưng cốc nước khẽ động đậy, cuối cũng ý chí đã chiếm thể thượng phong, Tiền Đa Ða vẫn lựa chọn im lặng.

 

Công ty cho xe riêng đến sân bay đón, lúc họ đến khách sạn đã gần chín giờ tối. Sảnh lớn được trang hoàng rât sang trọng, lúc họ bước vào cửa xoay, bên trong có người đang đi ra, lúc di ngang qua, đột nhiên nhoẻn miệng cười với Hứa Phi.

 

Ðó là một cô gái người Nhật Bản, mặc một bộ vest gọn gàng, tóc búi cao, khác hẳn với hình ảnh dịu dàng của phụ nữ Nhật Bản trong đầu Đa Ða. Hứa Phi cũng cười, kéo cô ra giới thiệu. “Dora, đây là Yamada Keiko, đồng nghiệp của anh trong thời gian làm việc ở Nhật Bản. Keiko, đây là trưởng phòng Tiền Ða Đa của khối thị trường khu vực Trung Quốc”.

 

Tìên Đa Đa hơi sững người. Cô đã từng được nghe đến cái tên này. Yamada Keiko xuất thân trong gia đình cao quý, bố là một trong những cổ đông của UVL, cũng chiếm một vị trí trong hội đồng quản trị, và Yamada Keiko xuất hiện ở công ty với thân phận là trợ lý đặc biệt của bố mình, là một tiểu thư cành vàng lá ngọc có tiếng.

 

“Kerry, lâu lắm rồi không gặp anh”. Yamada Keiko nhìn anh mỉm cười, sau đó mới đưa mắt nhìn Tiền Đa Đa, đưa tay ra bắt tay cô, “_Chị Tiền, lần đầu gặp gỡ, Keiko. Cô tiếp xúc không nhiều với con gái Nhật Bản, Hoàn Mỹ là người có phong Cách truyền thống kiểu Nhật điển hình, nói chuyện, làm việc rất nhiều phép tắc, bâyy giờ gặp một người khác hoàn toàn như vậy, cô thực sự cảm thấy không quen.

 

Ba người đứng nói chuyện với nhau mấy câu. Yamada Keiko nói chuyện khách khí, lịch sự, chủ yếu nói về tình hình công việc thời gian gần đây, nhưng không hiểu tại sao, Tiền Ða Đa cảm thấy không chen lời vào được, sau đó khi nói đến thị trường Nhật Bản, giọng cô ấy rất khẽ.

Hứa Phi nghe xong cau mày, lại cúi đầu xuống ghé sát vào cô hơn, hỏi một câu: “Hả? Em nói gì cơ?”. Thấy mình đứng bên cạnh hơi thừa thãi, tự nhiên cô cảm thấy rất tệ, Tiền Đa Đa mớ miệng cáo từ: “Kerry, Keiko, hai người cứ tiếp tục đi nhé, tôi lên trước đây”. Nói xong cũng không đợi Hứa Phi ngăn lại, gật gật đầu rồi đi vào.

 

Khách sạn mà công ty đặt vẫn là Hyatt, phòng ốc rộng rãi thoải mái. Nhưng ngồi máy bay hai ba, giờ đồng hồ, Tiền Đa Ða lại cảm thấy chưa bao giờ phải  bay mệt như vậy, lúc này nhìn thấy chiếc giường đó liền không chịu được nữa, bở hành lý xuống rồi nằm vật ra.

 

Lúc đầu cô chỉ muốn nghỉ một lát: rồi bật đầu sắp xếp đồ đạc, mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi, đến khi điện thoại di động trong túi đổ chuông mới giật mình tỉnh giấc. Cô ngồi dậy tìm máy, bấm nút nghe thấy giọng mẹ nói rất to ở đầu bên kia điện thoại: “Đến nơi cũng không biết gọi điện thoại về nhà, không biết bõ mẹ lo à?”.

 

Xin lỗi xong Đa Đa lại nói thêm mấy câu nữa, chỉ vài phút ngắn ngủi, mẹ cô còn tranh thủ thời gian khen Diệp Minh Thân. Nhắc đến Diệp Mính Thân, cô lại thấy đau đầu, nhưng lại không thể trốn nói chuyện với mẹ, chỉ cần tỏ ý từ chối thảo luận, mẹ sẽ lại sạc cho một trận ngay.

 

Chính vì thế Tiền Ða Đa đành phải ậm ờ cho qua chuyện, bên tai là tiếng kể lễ của mẹ, bất giác trong đầu lại hiện lên những cảnh tượng khi ở bên người đàn ông đó.

 

Cô biết tại sao mẹ lại thích Diệp Minh Thân – Công việc đàng hoàng, thể diện, trông rất khôi ngô, tuấn tú, tính tình lại điềm đạm, nho nhã, mẫu người này là đối tượng mà tất cả các cô gái đang trong độ tuổi lấy chồng đều mơ ước, cho dù là người khó tính, kén chọn đến đâu cũng không tìm ra được một nhược điểm nào của anh.

Một người tuyệt vời như vậy, tại sao cô lại vẫn không thể chấp nhận? Là do không cảm nhận được tia lửa hay sao? Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn còn tia lửa? Tự thiêu mình hết lần này đến lần khác mà còn không chịu khôn ra.

 

Thảo nào người ta nói con gái nhiều tuổi đều là người tính tình lập dị, trước đây cô cảm thấy  rất vở vẫn, đến bây giờ, ngay bản thân đã cũng cảm thấy đầu óc của mình có vấn đề.

 

Mẹ vẫn còn kể lể ở đầu bên kia, Đa Ða không dám nói cô đã từ chối người đàn ông tuyệt vời này. Khó khăn lắm mới cúp được điện thoại, Tiền Đa Ða vô cùng chán nản, xem đồng hồ đã hơn mười giờ. Haizz, công việc không thuận lợi có thể từ từ giải quyết, có thể lựa chọn ra đi, còn cuộc sống thì sao? Dù sao đó cũng là người thân của mình, mẹ đang đợi có một câu trả lời, sau đó mới có thể trả lời họ hàng bạn bè. Ai cũng có áp lực, người cuốivcùng thực hiện vẫn phải là cô. Haizz! Chưa đến tuổi mãn kinh, mà sao cô đã cảm thấy mình không chịu nổi áp lực nữa?

 

Đầu óc rối bời, cô không còn buồn ngủ nữa, cảnh tượng Hứa Phi và Yamada Keiko nói chuyện thân thiện với nhau ban nảy lại liên tục hiện ra trước mắt. Tìên Ða Đa cảm thấy mình bị tâm thần mới quan tâm đến chuyện đó, nhưng lại không thể kìm chế không nghĩ đến cảnh tượng đó được. Càng nghĩ tâm trạng càng rối bời, bụng lại thấy đói cồn cào, cô đứng trước cửa số cắn móng tay, càng nghĩ càng thấy đói.

 

Ðây không phải là lần đầu tiên cô đến Hồng Kông họp, Hyatt lại là khách sạn bình thường vẫn ở, cô vẫn còn nhớ trên một con đường có một tiệm bán cháo rất ngon. Không muốn nghĩ thêm, cô quyết định gạt hết mọi chuyện phiền muộn sang ngày mai, quyết định chiêu đãi dạ dày một bữa bèn với lấy túi xách, đẩy cửa ra ngoài.

Cô vừa ra khỏi cửa thì nhìn thấy cảnh cửa bên cạnh đồng thời được mở ra, người bước ra là Hứa Phi, anh mặc áo nỉ có mũ đi giày thể thao, lại quay về với cách ăn mặc bụi bụi trong lần gặp gỡ đầu tiên.

 

“Hai người nói chuyện xong rồi à?”. Nhìn thấy anh xuất hiện một mình, trong lòng cô tự nhiên lại thấy vui vui.

 

” Được một lát rồi “. Anh bước đến bên cô nói, bước chân không dài, nhưng có lại cảm thấy chỉ trong tích tắc anh đã xuất hiện bên mình như có phép lạ.

 

“Sao lại ăn mặc như thế này?”. “Muốn đi chạy. Em có đi không?”.

 

Đi Chạy? Tiền Đa Đa kinh ngạc cúi đầu nhìn đồng hồ, không phải anh nói hơn hai mươi tiếng đồng hồ chưa chợp mắt đó sao? Thế mà vẫn còn muốn chạy? Anh là siêu nhân ư? Anh vẫn đang đợi câu trả lời, khi nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của cô chỉ cười.

 

Bình thường ở công ty Hứa Phi ăn mặc rất đĩnh đạc, cách ăn mặc bây giờ khác hoàn toàn với hình ảnh giám đôc điều hành mà cô vẫn gặp. Anh ăn mặc rất thoải mái, mỗi lần cười đều khiến đối phương phải hoa mắt. Mặc dù Tiền Đa Đa đã quen từ lâu, nhưng lúc này vẫn cảm thấy hơi choáng váng. Ghen tỵ, Cô chỉ muốn biến thành bà mẹ kế của nàng Bạch Tuyết, ôm gương thần hỏi tuổi trẻ của mình rơi đâu mất rồi, và trước khi nó trả lời sẽ đập tan nó.

 

Anh cúi đầu nhìn mình, “Trông lưu manh lắm hả ?”

 

“Giống như sinh viên đại học lẻn vào đây, không sợ ngày mai họ sẽ không cho anh vào hội trường sao ?”.

 

“Không sao, anh sẽ nói anh đến đây thực tập, làm không công”.

 

Boss lại bắt đầu kế truyện cười, Tiền Đa Ða lập tức nể tình cười ra thành tiếng, cười xong liền đi về phía thang máy, từ chối lời đề nghị của anh, “Tôi đói rồi, muốn đi ăn gì đó”.

 

Đùa ư, cô trốn anh chàng này còn chưa kịp! Cùng chạy bộ? Thôi đi.

 

Anh bước đi song song với cô, Tiền Đa Đa vốn có kinh nghiệm trong chuyện đi máy bay, hôm nay lúc đầu cô mặc rất nhẹ nhàng đơn giản, bây giờ vẫn đi đôi giày để bằng và mặc chiếc quần bó ống đến mắt cá chân đó. Thượng Hải lạnh, trước khi lên máy bay cô còn khoác thêm chiếc áo khoác ngắn dày, hiện tại đã cởi ra từ lâu, bên trong chỉ có một chiếc áo len mỏng màu trắng cổ tròn, chiếc khăn dài quấn nhẹ nhàng trên cổ.

 

Anh muốn nói chuyện với cô, nhưng điện thoại đã đổ chuông, anh dừng lại nghe máy. Đương nhiên là Tiền Đa Đa không đợi, tiếp tục bước đi, chỉ còn mấy bước nữa là đến thang máy. Khách sạn năm sao ở quận Sa Ðiền, đường sá rộng rãi, bây giờ đã là hơn mười giờ, trên đường không còn nhiều người qua lại nữa, Tiền Ða Ða đang nóng lòng tưởng tượng ra các món ăn, chính vì thể mắt không để ý đến xung quanh, bước chân vội vả. Phía đối diện có tiếng cười đùa nói chuyện, mấy thanh niên đang đi tới, họ ăn mặc rất bốc lửa, khoác vai bá cổ cười đùa với nhau, nhìn như chuẩn bị đi sàn. Cô cúi đầu bước đi không chú ý, lúc đi ngang qua đâm sầm vào họ, bước chân loạng choạng.

 

Cô ngẩng đầu lên trợn mắt, một người trong số họ còn thổi sáo với vẻ bất cần, “Người đẹp, có chuyện gì vậy?”.

 

Cô không biết nói tiếng Quảng Ðông, nhưng vẫn hiểu được ý đùa cợt trong câu nói này. Tiền Đa Ða bực quá bèn cự lại một câu.

 

Vừa nói dứt lời, mấy người đó liền áp sát vào cô. Ở cự ly gần, Tiền Đa Đa đã nhìn rõ tình thế trước mắt. Mấy thanh niên này tóc nhuộm đủ màu, miệng nhai kẹo cao su, ánh mát nhìn cô rất không thiện cảm. Trời lạnh, một cô gái trong số đó còn để lộ một đoạn eo trắng, nhìn thấy rõ vết xăm mình màu đỏ đen.

Đường phố yên tĩnh, người qua lại vắng vẻ, dù hùng hồn đến đâu cô cũng biết chuyện này rất bất lợi.

 

Tiền Ða Ða thầm nuốt nước miếng, bất giác lùi ra sau một chút. Không ngờ sau lưng vẫn có người, vưaf lùi lại cô liền đụng vào người đó. Cô vội vàng quay đầu lại, Chưa nhìn rõ mặt người đó đã ngửi thấy mùi mộc hương quen thuộc.

” Kerry ?”

” Ừ.” Anh đáp một tiếng sau đó khoác tay lên vai cô, chỉ trong chớp mắt trước mắt Tiền Đa Đa chỉ còn lại một tấm lưng rộng.

 

Anh đứng trước cô nói chuyện với đám người đó, nói tiếng Quảng Đông rất lưu loát. Anh chàng này hôm nay ăn mặc bụi bụi, lại giỏi gặp người nói chuyện người, gặp ma nói chuyện ma, sau vài ba câu, đến cuối cùng lại cười lớn với bọn họ, vỗ vai nhau chào tạm biệt. Lúc đám người đó bỏ đi, cô đã bị anh khoác vai. Người anh cao, cánh tay cũng dài, quàng qua vai cô mộtcách rất tự nhiên, người cô như rơi vào một thế giới nhỏ độc lập.

 

Ða Đa vẫn còn chưa hết sợ, bất giác cô liền ghe’ sát vào cơ thể anh. Lớp ngoài của chiếc áo nỉ có mũ của anh cọ vào má cô mềm mại, ấm áp. Chắc là anh vừa tắm xong, mùi mộc hương đó càng thơm hơn.

 

Sau mỗi tình lần trước, không biết đã bao lâu không có cảm giác thân mật như thế này rồi, cô cảm thấy không quen, toàn thân cứng đờ.

 

Nhưng cảm giác ấm áp do lớp áo nỉ đem lại và mùi thơm của mộc hương từ từ đầu độc cô, tai cô nép sát vào ngực trái của anh, nhịp tim anh đập mạnh mẽ tựa như một giai điệu nguyên thuỷ nào đó, dần dần khiến cô yên lòng. Cuối cùng đám người đó đã bỏ đi, trước khi đi, cô gái xăm mình còn nhìn cô và Hứa Phi bằng ánh mát không thể nào tin, ánh mắt đó cả thế giới đều có thể hiểu, “Hạng đàn bà như cô đã câu anh ta bằng cách nào vậy? Không xứng mà!”.

 

Co mình trong không gian nhỏ ấm áp như thế một hồi lâu, vốn Tiền Đa Đa đã có phần thất thần, lúc này liền giật mình vì cải nhìn của cô ta, dựng thẳng người lên lùi sang bên cạnh.

 

Thôi đi, cô không bao giờ cặp với kiếu ăn mặc bụi bặm này.

Hứa Phi không ngạc nhiên trước sự rút lui của cô, anh rút tay lại mộtcách rất tự nhiên, hai tay dúi vào túi quần, cúi đầu nhìn cô cười, “Dora, em vẫn ổn chứ ?”.

 

Người ta vừa giúp mình một chuyện lớn, Tiền Đa Đa cũng ngại không dám hỏi vừa nãy anh đã nói những gì. Tại sao cứ phải khoác vai mình mới giải quyết được vấn đề?

 

Chỉ coi như động tác đó chưa từng xảy ra, cô cất lời cảm ơn: “Cảm ơn anh, vừa nãy may mà có anh”.

 

“Không sao ở đâu cũng có những chuyện như vậy. Em là con gái phải cấn thận.”

 

Tiền Đa Đa khóc giở mếu giở, anh gọi cô là con gái, lại còn tự nhiên như vậy, dường như cô chính là đứa trẻ bị lạc bố mẹ, vừa được anh làm việc thiện tìm về.

 

“Không phải anh muốn chạy bộ sao ?”. Thôi vậy, không chấp vặt với sếp nữa, Tiền Đa Đa liền nhắc.

 

“Hơi mệt rồi, anh muốn ăn chút gì đó”. Anh vẫn đang cười, giọng nói không còn phấn chấn như ban nảy nữa mà hạ thấp xuống, hơi khàn khàn.

 

Hóa ra anh cũng không phải là kẻ mình đồng da sắt, đây là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Tiền Ða Đa.

 

Rất tự nhiên, kết quả cuối cùng dĩ nhiên là hai người cũng đi đến tiệm cháo. Không phải là lần đầu tiên đến đây, vừa ngồi xuống cô đã gọi cháo bạch quả, rồi lại nói với anh đừng khách khí, hôm nay để cô mời.

 

Cái gọi là tiệm cháo rất ngon thực ra là một cửa hàng ăn rất bình thường bên đường, nằm gần khu dân cư, bàn ghế mềm như trên tàu hỏa, trên tường có lát gạch men, và còn có cả thực đơn rất đơn giản.

Trà sữa đặc sánh, cháo bạch quả hương thơm ngào ngạt, Tiền Đa Đa đang đói cồn cào, không muốn giả bộ thục nữ nữa, cúi đầu ăn trước.

 

Anh cũng vậy, hai người đều không nói gì, chăm chỉ ăn cháo, đầu không hề ngẩng lên.

 

Mặc dù không ngẩng đầu, nhưng dù sao thì hai người cũng ngồi đối diện với nhau rất gần, cô dùng khóe mắt quan sát đối phương rất kỹ càng. Ăn được nửa bát, đột nhiên Tiền Đa Ða không chịu được nữa, ngẩng đầu lên nói: “Hôm qua anh nói đùa hả?”. Anh cũng đang ngẩng đầu lên, nghe xong không nói gì, nhìn cô cười, sau đó tiếp tục ăn.

 

Thấy anh cười Tiền Ða Ða thấy thoái mái hơn, Cô nói tiếp một câu: “Đói lắm hả?”. “Đúng vậy, ăn đồ ăn trên máy bay chẳng khác gì chưa ăn. Còn em?”.

 

“Cũng hơi đói, nhưng cũng không hẳn là đói. Tôi có một thói quen xấu, càng buồn chán lại càng thích ăn”. Nói xong cô lại cúi đầu tiếp tục ăn.

 

“Không sợ béo à?”. Bình thường gặp nhiều đồng nghiệp nữ nơi công sở, nói chuyện với anh đầu rất rụt rè, bẽn lẽn, rất ít người ăn uống vô tư như cô, chính vì thể mỗi lần nhìn thấy cô ăn, anh đều cảm thấy đó là một sự hưởng thụ.

 

“Ngài ơi, ngài hãy nhớ đến những người dân vùng bị thiên tại, có cái ăn là tốt lắm rồi. Phải biết quý trọng cái phúc của mình chứ?”.

 

Anh cười, “Được rồi, buồn sẽ ăn gì đó, coi như là một thói quen tốt”.

 

“Ai như anh? Mệt mà còn đi chạy, thói quen trên thảo nguyên Châu Phi cũng được coi là một thói quen tốt”. Nhanh mồm nhanh miệng quen rồi, cô trá lời rât nhanh, nói xong mới ý thức được rằng, ngồi trước mặt cô là người đàn ông mà hiện tại cô nên tránh “ trách mình nhanh nhảu quá, Ða Ða vôi đút thìa vào miệng.

Lúc nói chuyện cô cuời cười, lúc đưa thìa vào miệng đầu lưỡi nhắn  hiện thoáng qua, vừa nãy anh còn cảm thấy rất mệt, giờ đột nhiên lại thấy vui vui, cảm giác mệt mỏi đó thoáng cái đã bay mất tiêu.

 

Không thấy anh trá lời, Tiêu Đa Đa ngậm thìa trong miệng nhìn sang, còn bổ sung thêm một câu: “Tôi đùa đấy, đừng để ý”.

 

Anh không để ý, đây đều là vấn đề của anh. Vì có thiện cảm với một người, chính vì thể nhìn thấy từng động tác nhỏ của cô ấy cũng cảm thây vui vẻ.

 

Thìa vẫn còn ngậm trong miệng, Cô đợi mãi vẫn không có câu trả lời. Người đàn ông trước mặt không nói gì, vẻ tươi cười dần dần hiện ra trên gương mặt anh, nhưng anh vẫn không nói gì.

 

Cửa hàng ăn ồn ào náo nhiệt, ánh đèn của chiếc đèn tuýp đơn giản rất sáng, bốn xung quanh sáng như ban ngày. Bên cạnh có người nói chuyện rôm rả, nhân viên phục vụ chạy qua chạy lại bưng bê, miệng còn lên tiếng: “Cháo của của quý khách nào ạ? Trà sữa sẽ có ngay”.

 

Trong bầu không khí ồn ào như thể này cô lại thấy hơi mơ màng, có một ảo giác dường như tất cả đã rời xa, thế giới này chỉ còn lại nụ cười trong mắt anh, âm áp nhấn chìm cô xuống.

 

Hai người ăn bữa ăn này rất lâu, lúc họ bước ra khỏi nhà hàng đường phố vô cùng vắng vẻ. Ðêm tối đầu xuân, gió hơi lành lạnh, ánh đèn đường hắt xuống, chiếu trên mặt đường bằng phẳng một lớp ánh sáng màu vàng cam.

 

Dù sao cũng đã muộn rồi, lại không mặc áo khoác, lúc hít vào Tiền Ða Đa lấy tay che hai bên cổ.

 

“Lạnh không?”. Anh nghiêng đầu nhìn sang, ngón tay khẽ động đậy.

 

Đứng từ xa có thể nhìn thấy khách sạn, đoạn đường ngắn ngủi, hai người đi song song với nhau, hai chiếc bóng trên mặt đường lúc thì đan xen vào nhau, lúc lại tách nhau ra. Tiền Ða Đa không thấy lạnh, cảm giác mơ màng đó vẫn còn, cô không uống rượu, nhưng dường như đã ngà ngà say, tư nhiên lại muốn cười.

 

“Không đến nổi. Còn anh?”.

 

“Anh? Sao mà lạnh được?”.

 

Sao không lạnh được? Thật buồn cười, nhưng toàn thân đều cảm thấy thoải mái, vui vẻ, cô chỉ mỉm cười.

 

Chỉ còn mấy bước nữa là đến cổng khách sạn rồi, lúc này bước chân của anh chậm lại, dần dần tụt lại sau lưng cô. Đi được mấy bước phát hiện thấy bên cạnh mình không có người, Tiền Đa Ða đứng lại ngoái đầu.

 

“Đa Đa”. ,Anh đứng cách cô không xạ, nhìn cô, “Anh có thể gọi thể được không ?”

” Hả ?”. Cảm giác ngà ngà say đó vẫn còn, có lại mất cảnh giác “hà” một tiếng để hỏi lại.

 

Trước khi mở lời anh cười một cái, nhưng giọng rất khẳng định, không hề có ý đùa.

 

“Đó không phải là đùa, anh nghiêm túc đấy”. Trời ạ! Lại bấtt đầu rồi?

 

Đa Da lại sợ đến nỗi không kiểm soát nổi bản thân, bất ngờ lùi ra sau một bước.

 

Trong đầu đấu tranh quyết liệt, cô đang lưỡng lự giữa hai sự lựa chọn hoặc là từ chối hoặc là co giò bỏ chạy. Người đàn ông trước mặt đứng im không nhúc nhích, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời của cô, vẻ mặt rất tha thiết.

Trên đường vắng và không có một bóng người, ánh đèn rực rỡ của Sa Ðiền ở sau lưng anh. Phía sau là sự phồn hoa náo nhiệt, anh đứng một mình, đường nét rõ ràng, nhưng cảm thấy hơi lênh khênh.

 

Trong lòng dường như có một con thú nhỏ mai phục nhiều năm trong gian phòng nhỏ khép kín đang rục rịch. Đột nhiên cô thấy sống mũi hơi cay cay, chân không thể bước đi được nữa, không nói được lời nào nữa. Ðể dồn nén cảm giác kỳ quái này, cô cố gắng cúi đầu xuống không nhìn anh, trước mắt chỉ còn lại cái bóng lẻ loi của mình dưới mặt đất.

 

Mặt đường màu vàng chanh, chiếc bóng cô độc màu đen nghiêng dài, đột nhiên có một chiếc bóng khác ập tới.

 

Cô chưa kịp sửng sốt, cơ thể đã bị ôm chặt, mùi mộc hương ập tới, má cô chạm vào lớp áo nỉ mềm mại, sau đó là đôi môi ấm áp của anh.

 

Hứa Phi không đợi được câu trá lời của cô, chỉ nhìn thấy cô đang cúi đầu trước mặt mình. Mái tóc đen yên lặng rất bóng, những lọn tóc phù xuông bờ vai, rủ xuống gò mà trắng ngần của cô.

 

Anh chỉ muốn đưa tay gạt chúng ra, để mình được nhìn rõ nét mặt của cô, nhưng ngón tay vừa đưa ra, không còn kiếm soát được nữa. Cô như một cục nam châm khổng lồ, bản năng của cơ thể nhanh hơn ý thức, giây tiếp theo anh đã hôn ghì lấy cô.

 

Khoảnh khắc trong ký ức đã từng ám ảnh cô mấy tháng nay lại quay về, vị ngọt ướt át ở đầu lưỡi, hơi thở gâp gáp đan xen vào nhau. Lần này không uống rượu, phản ứng của cơ thể càng nhạy cảm hơn, cô dường như nghe thấy trong không khí có tiếng một ngọn lửa nổ tung, cảm giác hạnh phúc mãnh liệt đến mức khiến mình run rẩy.

 

Biết mình đã bị mất kiểm soát, nhưng lại không kièm chế được, anh càng hôn sâu hơn, hơi thở nóng bỏng, đôi tay ôm cô rất chặt.

 

Lúc buông ra, anh tì trán vào đầu cô muốn nói chuyện. Ðôi môi vừa buông ra, không khí lạnh lẽo kích thích đôi môi vẫn còn đang ướt của cô run rẩy. Kích thích quá, cô lùi mạnh về phía sau một bước dài.

 

Cô hít một hơi thật sâu để mình được trấn tĩnh, nhưng lòng dạ ngổn ngang, ngón tay run rẩy. Có rất nhiều điều muốn nói, sợ mình mở miệng lại nói linh tinh, cố gắng một hồi lâu côchỉ thốt ra được mấy chữ: “Kerry, đừng làm vậy”.

 

“Tại sao?”. Anh vặn hỏi.

 “Em lớn hơn anh”. Cô nói ra sự thật, nói cho anh nghe, cũng nói cho mình nghe.

 “Thế thì có sao? Mẹ anh còn hơn bố anh tám tuổi cơ”.

 

Hóa ra là như vậy! Lông mi của Tiền Đa Ða hơi động đậy, đúng là di truyền có khác.

 

“Bọn mình cùng một công ty, là cấp trên cấp dưới, làm sao có thể?”.

“Có liên quan gì đâu?”. Nét mặt anh lộ rõ về thắc mắc, “Anh không quan tâm đến những chuyện đó”.

 

“Em quan tâm!”. Tức quá, Tiền Đa Ða kêu lên một tiếng, sau đó quay đầu đi nghiến răng, “Em không phải là cô gái mới hơn hai mươi tuổi, muốn chơi đùa đừng tìm em”.

“Anh nói là anh nghiêm túc mà”. Anh cau mày nhăc lại một lần nữa.

“Em cũng nghiêm túc đấy”. Cô gào lên.

Anh im lặng, hét xong Tiền Ða Ða tự nhiên cảm thấy vô cũng chán nản.

 

Cô có tình cảm với anh, nếu không lòng dạ đã không rối bời như vậy, đã không thấp thỏm bất an như vậy, nhưng cô thực sự mệt rồi, không muốn yêu nữa. Yêu để làm gì” Yêu sẽ có kết quả ư ? yêu sẽ giúp cô thoát khỏi mọi nỗi phiền muộn hiện nay ư ?

Thở dài, chán nản, muố ra đi, nhưng mà bổng thấy âm ấm, bàn tay của anh đã áp vào má. Anh nâng cằm cô lên, tựa như đang nâng trái tim cô.

 

Bên tai có tiếng nói, rất khẽ, anh lại nhắc lại một lần nữa, “Ðừng sợ, anh thật lòng mà”.

Quá đáng quá! Nói thể nào cũng không chịu nghe!

 

Sống mũi cay cay, khóe mắt đau nhói, trong lúc luống cuống cô liền nhắm mắt lại, một nụ hôn nữa ập xuốg đôi môi. Cơ thể mềm nhũn, cô không còn cách nào để chống cự nổi khát vọng mãnh liệt đó, Tiền Ða Đa lại thở dài một tiếng, từ từ ôm chặt lấy anh.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+