Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhật ký lấy chồng – Chương 09 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9: Tự mình lựa chọn là trên hết

 

Trước đây, mỗi bước đi trong cuộc đời, học hành, sự nghiệp, đàn ông, tinh cả’m, cô đều tôn trọng ý nguyện của mình, lựa chọn không hề hối hận, đương nhiên thỉnh thoảng cũng sẽ cảm thấy có những trắc trở, nhưng vì là sự lựa chọn của mình, chính vìi thể không liên quan gi  đến người khác.

Sự lựa chọn của mình, cho dù là rừng gươm biển lửa cũng không hối hận.

**************************

 

Lúc đầu tưởng rằng sự biến động trong tầng lớp lãnh đạo của UVL tại khu vực châu Á sẽ là cuộc chiến lâu dài như bảo vệ Moscow, không kéo dài nửa năm, một năm tiêu hao hết đạn được lương thực quyết không dừng lại. Không ngờ kết quả lại là cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng, phe của Carlos đã chiếm được giang sơn bằng thể giáng sấm không kịp che tại, phe bảo thủ chưa kịp ứng chiến đã thua thê thảm.

Hai tuần sau khi từ Hồng Kông trở về, trong công ty dường như trình chiếu một bộ phim hấp dẫn của điện ảnh Hollywood, hàng ngày đều khiến người ta xem không kịp chớp mắt, run rẩy hãi hùng.

 

Đại nhân tống giám đốc trong truyền thuyết đại giá làm trụ sở chính ở khu vực châu Á, đích thân tuyên bố Carlos trước đây thuộc khu vực châu Âu sẽ trở thành tổng giám đốc điều hành khu vực châu Á, tổng giảm dốc điều hành cũ sẽ nghỉ hưu trước thời hạn. Tiệc chia tay và tiệc nhậm chức tổ chức liền nhau, vô cùng long trọng.

Bề ngoài thì rầm rộ, hào nhóang, thực ra là cây đổ thì khi tan đàn, ê kip cũ thi nhau tìm đường thoát thân. Người có năng lực thì đã nghĩ ra đường thoát thân từ lâu, kế từ khi Hứa Phi lên nhậm chức đã bắt đầu khoanh tay đứng quan sát cục diện, lúc này vừa thấy tình hình không ổn, lập tức chuồn ngay, người không có năng lực một chốc một lát không tìm được đường thoát, đành phải cả ngày sống trong sự thấp thỏm, bất an, người nào tự lo cho người ấy, ngày ngày đều nơm nớp lo ngại.

Sự lo lắng của họ không phải là không có lý do, sự thay đổi triều đại của toàn thế giới đều được tiến hành bằng cách giẫm lên xác chết của ê kíp cũ, đây không phải là cõi đào nguyên, đương nhiên là không thể thoát khói điều đó.

Việc đầu tiên của Carlos Sau khi lên nhậm chức là thay hết người của phe bảo thủ, và Kerry Hứa – vị giám đốc điều hành truyền kỳ hạ cánh bất ngờ xuống khối thị trường đó đương nhiên lại quay về bên cạnh ông ta, đảm nhận chức trợ lý đặc biệt.

Tay phó của tổng giám đốc điều hành cũ đã bị đánh bại, đến giờ là hữu danh vô thực, người nào có con mắt đều biết vị trí của Hứa Phi bây giờ rất quan trọng.

Khu vực châu Á xảy ra biến động lớn, các phòng ban đều có người ra đi, người ở lại, đương nhiên cũng có người lên chức, người bị giáng chức, có người vui cũng có kẻ buồn.

Còn về Tiền Đa Đa, cảm giác của cô rất phức tạp, rất khó có thể dùng ngôn từ để miêu tả. Tuần thứ hai sau khi về nước, công ty săn đầu người từ lâu vẫn giữ liên lạc với cô lại gọi điện cho cô, sau đó lại có trưởng phòng nhân sự của công ty M&C liên lạc riêng với cô, họ đưa ra vị trí rất hấp dẫn để mời cô, làm giám đốc điều hành của M&C ở khu Vực Trung Quốc, thời hạn hợp đồng ba năm, địa điểm làm việc ở Hồng Kông.

M&C là một chú ngựa ô trên thị trường quốc tế hai năm gần đây, rất giỏi trong vấn đề vận hành vốn. Vị trí của cô ở UVL chỉ là trưởng phòng cao cấp của khối thị trường khu vực Trung Quốc mà thôi, lần này M&C lại đưa ra đãi ngộ tốt như vậy cho cô, Tiền Ða Ða thực sự bất ngờ.

 

Chưa kịp cân nhắc, gần như cùng thời điểm đó, một công văn thăng chức đã được đặt trước mặt cô.

Vòng vo mấy tháng, cuối cũng cô đã giành được vị trí từ lâu vốn tưởng thuộc về mình, trở thành giám đốc điều hành mới của khối thị trường.

 

Một bên là đơn xin từ chức nằm lặng lẽ trong ngăn bàn, một bên là cành nguyệt quế chưa từng có trong lịch sử mà công ty M&C tung ra, cô lặng lẽ ngồi cả đêm trước hai văn bản này, mãi cho đến khi trời hửng sáng.

 

Bên tại vẫn vọng lên tiếng của anh, “Đa Đa, em để lại anh đơn thương độc mã chiến đấu một mình ư?”.

 

Nhắm mắt lại rồi thở dài, cuối cùng cô đưa tay ra, khẽ gấp hợp đồng của M&C lại.

 

Sáng hôm tuyên bố mình thăng chức, Tiền Đa Ða ngồi trước cốc sữa trên bàn ăn trầm tư, mẹ cô đã quen với cảnh con gái có tâm trạng thất thường trong giờ ăn sáng, vừa đưa đũa ra gấp thức ăn, vừa khuyên cô: “Lại sao vậy? Đa Đa, không phải mẹ đã nói với con từ lâu rồi đó sao? Không lên chức được thì thôi, cứ giải quyết việc của mình trước rồi tính sau. Hiện giờ việc quan trọng nhất của con không phải là thăng chức, mà là mau lập gia đình cho mẹ”.

 

Lập gia đình? Hiện giờ cô đâu có thời gian để nghĩ đến chuyện đó!

 

Lại than thầm, nghĩ sớm muộn gì họ cũng sẽ biết, Tiền Ða Đa thôi không nhìn cốc sữa nữa, đứng dậy tuyên bố tin vui trước: “Bố mẹ ạ, con được thăng chức rồi”.

 

Vài tháng trước mới thấy Đa Đa tuyên bố thăng chức thất bại, mấy chữ đó dường như vẫn đang văng vẳng bên tai, bây giờ con gái lại nói ra hai chữ “thăng chức” bằng giọng điệu hệt như thể. Bất ngờ như vậy, bố mẹ Tiền Ða Ða lại một lần nữa đưa mắt nhìn nhau.

 

Sau khi bình tâm trở lại, mẹ Tiền Đa Đa trách trước: “Lại thăng chức hà? Có phải càng ngày càng bận không? Thế thì con và cậu Diệp làm gì có thời gian hẹn hò nữa ? “.

Nghe đến cái tên này Ða Ða lại thấy đau đầu, hít một hơi thật sâu mới thành thật khai báo, lần này cô nói với vẻ hơi chật vật, nhưng thốt từng chữ một biểu thị sự quyết tâm, “Mẹ ạ, con không có tình cảm gì với Diệp Minh Thân, chính vì thể con không có ý định giữ quan hệ với anh ấy nữa đâu”.

Phía đối diện có tiếng hít thở rất sâu, biết đây là dấu hiệu nổi trận lôi đình của mẹ, sau khi tung ra quả lựu đạn này, Tiền Ða Đa không còn đủ can đảm nhìn nét mặt của mẹ nữa, mà lao thẳng đi làm, trước khi ra cửa chạy rất nhanh, tiếng “con đi đây” cũng từ xa xa vọng lại.

 

Cô để thẳng xe vào vị trí để xe chuyên dụng của giám đốc điều hành dưới nhà xe ngầm. Lúc vào thang máy là giờ cao điểm, xung quanh chật cứng người, trước sau, bên phải, bên trái đều là những nụ cười, còn phía sau những nụ cười đó… Tiền Ða Đa mãi giữ nụ cười trên môi của mình, chính vì thể không có thời gian quan tâm. Cứ cười như vậy, cuối cùng khi vào phòng làm việc, cô cảm thấy các cơ trên mặt đều cứng đờ.

 

Cô chưa kịp ngồi xuống thì nghe thấy tiếng gõ cửa, là Tiếu Lãm. Một tay cô ấy ôm một chồng giấy tờ, bước vào trước tiên ưỡn thẳng người, cười chào cô: “Em chào sếp”.

 

“Xin chào”. Tiền Ða Đa cười đáp lại.

 

TiếuLãm bước đến không đặt giấy tờ xuống ngay mà thò bàn tay giấu ở sau lưng ra trước, xòe ra,  để lộ ra một cái hộp nhỏ, cười tủm tỉm tiếp tục nói: ” Chúc mừng sếp “.

 

“Sao lại tặng quà cho chị? Đáng lẽ chị phải mời mọi người đi ăn mới đúng! Tối vẫn chỗ cũ nhé?”.

 

“Cái này em mua từ lâu rồi, không ngờ lần trước đột nhiên lại…”. Nói đến đây Tiểu Lãm thè thè lưỡi, “Vòng vo một hồi, bây giờ mọi thứ đã ổn hết rồi. Sếp nhìn này, em phải chọn mãi mới mua được đấy”.

 Tiếu Lãm vừa nói vừa mở chiếc hộp nhỏ đó ra, trên hộp có in logo hình chim thiên nga của hãng Swarovskim, sau khi mở ra, bên trong lớp vài lót mềm màu trắng có một chiếc kẹp giấy bằng bồn thủy tinh rất nhỏ, dưới ánh đèn, hoa đỏ lá xanh và chiếc bồn xinh xắn màu đỏ long lanh đáng yêu, dây thép màu bạc vòng hai vòng nhỏ bên trên.

 

Bàn làm việc khá rộng rãi, cô mới chuyển đến không lâu, bên trên ngoài chiếc máy tính không còn có đồ dùng gì khác, món đồ nhỏ này sau khi đặt lên trông càng dể thương, Tiền Đa Đa cũng phải bật cười.

Hiểu Lãm và cô đã làm việc cùng nhau rất lâu rồi, quan hệ giữa hai người rất tốt, hơn nữa cũng không phải là món đồ đắt tiền gì, cười xong, Tiền Đa Đa vui vẻ nói “Cảm ơn em”, Sau đó bước đến vỗ vai cô, “Ðừng nghịch nữa, chuẩn bị họp thôi”.

 

Sau khi Tiếu Lãm đi ra, điện thoại trên bàn đổ chuông, Tiền Ða Đa đang mở tài liệu, lúc nghe máy cũng không dừng lại, kẹp ống nghe giữa vai và cằm, “A lô “.

Đầu bên kia có tiếng thở đều đặn, còn có cả tiếng gió, Hứa Phi cười cười, “Hi” một tiếng rồi hỏi tiếp: “Đa Đa, em đang ở văn phòng hả?”.

“Còn ở đâu nữa? Anh Còn sợ em chạy trốn trước khi lâm trận ư?”. Yêu nhau gần hai tháng rồi, mặc dù theo yêu cầu của cô, hai người không công khai mối quan hệ của họ với mọi người, nhưng chỉ cần có thời gian rỗi, họ luôn tranh thủ mọi cơ hội để được ở bên nhau. Tuy nhiên cả hai đều là những người bận rộn với công việc, không có đủ thời gian, tuần trước Hứa Phi lại bay sang trụ sở chính ở Luân Đôn để họp, mấy ngày rồi không được gặp anh, rât nhớ anh, lúc này nghe thấy tiếng anh, khóe miệng Tiền Đa Đa liền tự động cong lên, không biết làm thể nào cả, phản ứng tự nhiên mà.

 

Đầu bên kia có tiếng cười khẽ, bên tai có tiếng xe chạy qua, “Trốn đi! Anh chạy nhanh, quay về sẽ đuối em sau”.

 

Nghe giọng đó là biết anh đang làm gì, Tiền Đa Ða đưa tay ra nắm lấy ông nghe nói tiếp: “Lại Chạy bộ à, bên đó bây giờ là mấy giờ rồi? Cẩn thận không bị cướp đấy “

Anh cười hà hà, “Đại nhân giảm đốc, nếu như anh bị cướp thì nhớ bao chuyện ăn uống đó nhé”.

 

Người đàn ông này nói chuyện với mình lúc nào cũng khùng khùng điên điên, Tiền Ða Đa bất lực, nhìn đồng hồ nói: “Em phải đi họp đây, em cúp máy nhé!”.

Hai đầu địa cầu chênh lệch múi giờ. Lúc này Hứa Phi vừa kết thúc cuộc họp kéo dài cả ngày. Luân Ðôn lúc sẩm tối, đường phố xung quanh khách sạn rất yên tĩnh, anh đang chạy một mình giữa màn sương mỏng, đột nhiên thấy rất nhớ cô, muốn được ở bên cạnh cô, đưa tay ra ôm chặt cô.

 

“Đa Ða”, anh ngăn lại, sau đó khẽ cười, “Luân Ðôn bắt đầu mù sương rồi, rất đẹp. Anh nhớ em quá, rất muốn em cũng có mặt ở đây”.

 

Hai đầu dịa cầu chênh lệch múi giờ. Lúc này Tiền Đa Đa đang ngồi trước chiếc bàn làm việc rộng lớn của giám đốc điều hành, trước mặt là chồng tài liệu không hề lãng mạn chút nào, kim giây của đồng hồ treo tường nhích từng nhịp một, nhắc nhở cô rằng một ngày căng thẳng bận rộn chuẩn bị bắt đầu. Tuy nhiên, haizz, cô đã tan ra rồi… Tan ra từng tấc từng tấc một, tựa như bơ gặp phải lửa.

 

Lúc bước vào phòng họp, những người khác đều đã vào vị trí, duy chỉ có ghế ngồi bên trái vẫn đang để trống. Tiền Đa Ða nhìn Tiếu Lãm một cái, “Trưởng phòng Nhậm đâu?”

 

Tiếu Lãm chưa kịp trá lời, cửa bật mở, tất cả mọi người đều nhìn ra, chính là Nhậm Chí Cường.

 

Một tay anh ta vẫn đang đặt trên cửa, dừng ngay tại vị trí đó nói: “Sorry, tôi đến muộn”.

Đa Đa cũng nhìn ra, ánh mắt hai người chạm vào nhau.

 

Cuộc họp ngày hôm nay quan trọng, cô đang đeo kính, chính vì thế nhìn thấy rất rõ, lúc này ánh mắt Nhậm Chí Cường ẩn chứa rất nhiều điều.

 

Không có thời gian phân tích nhiều, cô gật đầu ra hiệu cho anh ta vào vị trí, không mỉm cười cũng không nói gì thêm, quay ra tuyên bố cuộc họp bắt đầu.

Từ trước đến nay sếp nữ luôn phải đối mặt với sửc ép lớn hơn, nhiều lời chất vấn hơn, cô đã có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý từ lâu.

Sau khi tuyên bố xong kế hoạch công việc khối thị trường sẽ phải hoàn thành trong thời gian tới, phía dưới mọi người xôn xao. Tiền Ða Ða không hề bất ngờ trước sự phản ứng của mọi người, thực tế kể cả khi cô đã có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý, cuối cùng khi nhận được thông tin xác định ở Hồng Kông, có vẫn vô cùng sửng sốt.

 

Cô không phải là Hứa Phi, không nói ra được những lời khách khí gây phấn chấn lòng người, nhưng Tiền Đa Đa có đặc điểm riêng của Tiền Ða Đa. Cô ngồi trên ghế chủ tọa, rất bình tĩnh chờ đợi mọi người hết kinh ngạc, sau đó đứng dậy mở máy chiếu ra, bằng giọng nói bình thường nhất, tuyên bố rành mạch kế hoạch công tác và sắp đặt nhân viên, dường như đây là một dư án tiêu chuẩn hết sức bình thường.

 

Thái độ của cô khiến phòng họp nhanh chóng yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đều chăm chú lắng nghe, những người được phân công nhiệm vụ đã bắt đầu cúi đầu ghi trọng điểm công việc.

 

Ngày hôm nay rất bận rộn, nhưng sau khi tan sở Tiền Đa Đa vẫn thực hiện lời hứa, theo nếp cũ mời tất cả thành viên của khối thị trường ăn tối chúc mừng cô thăng chức. Tất cả nhân viên trong khối thị trường đều tụ tập ở nhà hàng Nhật Bản thường đến, ngay cả Nhậm Chí Cường và Elizabeth cũng không vắng mặt, mặc dù nét mặt Elizabeth không được dễ chịu cho lắm, từ đầu đến cuối Nhậm Chí Cường đều không nói gì, nhưng ít nhất là nhìn từ bề ngoài, cả khối thị trường vẫn tỏ ra đoàn kết.

 

Tự cho mình là người đã thành công, từ đầu đến cuối Tiền Đa Đa đều mỉm cười đón nhận những lời chúc mừng, lúc gần chín giờ cô liền đứng dậy cáo từ, nói mình còn có hẹn với người khác, khuyến khích mọi người ăn uống thoải mái sau đó tiếp tục chương trình, tất cả cô sẽ thanh toán, sau đó liền vui vẻ thanh toán và về trước.

Vị trí càng ngày càng có sự khác biệt lớn, bề ngoài cho dù vui vẻ đến đâu, nếu có mặt cô ở đó, có rất nhiều điều mọi người không tiện nói, Tiền Đa Đa cũng là người đi từ dưới đi lên nên từ trước đến nay cô rất thoải mái trong chuyện này.

Hơn nữa đúng là cô cũng có hẹn thật, gần đây xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy, làm sao có thể không chia sẻ với bạn thân của mình chứ ?

Không còn là giờ uống cà phê nữa, lần này Tiền Ða Ða và Y Y hẹn nhau ở quán bar. Tiền Đa Đa không biết nhiều quán bar lắm, Y Y lại càng biết ít hơn, chính vì thê lần nào cũng là địa điếm cũ, khi bước vào trước mặt vẫn là quả địa cầu phóng cố đó.

 

Y Y được lái xe đưa đến, không phải là nơi ồn ào như trung tâm thành phô, đường phố bên ngoài quán bar rât yên tĩnh, lái xe liền cho xe đỗ ở ven đường, sau đó ngồi trong xe giở một tờ báo ra, kiên trì chờ đợi.

 

Ða Đa đến từ sớm, tay cầm ly rượu ngồi trong góc, bên cạnh là một chiếc gương nghệ thuật khung bảng gỗ nâu, qua gương cô nhìn thấy Y Y xuống xe. Đã sang đầu hè, Y Y ăn mặc nhẹ nhàng, búi tóc đằng sau, dưới chiếc áo gió thắt eo là chiếc váy màu tím nhạt, chỉ đi mấy bước vẫn khiến người khác phải nhìn theo.

 

Quán bar này nằm gần công ty, không nổi tiếng, chính vì thể rất yên tỉnh. Khách trong quán không đông, Tiền Ða Đa ngồi ở trong góc, sau ghế sofa có bồn cây, lúc này cô đứng dậy vòng qua đám cây xanh đó gọi Y Y đang dừng ở cửa, mỉm cười.

 

Y Y cũng cười, bước đến cởi áo gió ra ngồi xuống, ghế sofa rộng rãi, tựa lưng lại cao, hai người ngồi lọt thỏm. Vừa ngồi xuống, Ða Ða nghe thấy có tiếng xuýt xoa sau lưng, không nhịn được lại cười.

“Gì mà vui vậy? ” Y Y nâng ly rượu lên chạm ly với cô, ly rượu vang rất sánh, rượu màu đỏ thẫm nghiêng ngả trong ly, hai chiếc ly chạm vào nhau phát ra tiếng keng giòn tan.

 

“Cũng được, lên chức là chuyện vui mà, nhưng sau khi hoàn thành dự án này có thể tớ sẽ rời UVL, đến lúc đó mới thực sự được thoái mái”, Tiền Đa Ða chỉnh lại tư thể ngồi cho mình lún xuống sâu hơn.

 

Không hiếu lời của Cô, Y Y trợn tròn mắt với vẻ ngạc nhiên, “UVL không tốt hay sao? Lần trước cậu thăng chức bất thành nên nói sẽ chuyển đi nơi khác, lần này được lên làm giám đốc điều hành rồi mà vẫn còn muốn chuyển. Chuyển đi thích hơn hay sao?”.

 

Tiền Đa Ða thè lưỡi, “Con người lang thang chốn giang hồ, bất đắc dĩ mà thôi”.

 

Ánh mắt Y Y lộ rõ vẻ kinh ngạc, Tiền Đa Đa chỉ cười. Tội nghiệp Y Y chưa bao giờ đi làm, lại không nắm được tình hình, chỉ dựa vào lời giải thích “Con người lang thang chốn giang hồ, bất đắc dĩ mà thôi”, cô không thể hiểu nên vẫn tỏ ra ngơ ngác.

 

Nhưng từ trước đến nay Y Y có một thói quen tốt là nếu không hiểu những chuyện mà mình không cảm thấy quan trọng lắm liền bỏ qua, và cô ấy cũng không có hứng thú lắm với chủ đề này, chính vì thế lúc này lập tức gạt bỏ chuyện công việc của Tiền Ða Đa, chuyển ngay sang chủ đề khác, “Ừ, không nói chuyện này nữa. Trông sắc mặt cậu hồng hào lắm, vưaf yêu đương lại vừa thăng chức, gần đây chuyện với Diệp Minh Thân phát triển đến giai đoạn nào rồi? Thông báo tình hình đi”.

 

Tiền Đa Ða lắc đầu, khai thật: “Đúng là có yêu, nhưng không phải là Diệp Minh Thân, trước khi đi Hồng Kông tớ đã xin lỗi anh ấy rồi”.

 

Lần này thì sửng sốt thật, ly rượu của Y Y vẫn đang đặt bên môi, suýt thì bị sặc, cô ấy đặt ly xuống mới nói: “Hai người sao vậy? Không phải vẫn hẹn hò với nhau đó sau? Hôm đó tớ gọi điện thoại đến nhà cậu, mẹ cậu còn khen một hồi cậu Diệp, cậu Diệp mà”.

 

Nhác đến mẹ mình là thấy đau đầu, Tiền Ða Ða ngồi thẳng người định giải thích, đột nhiên ngoài cửa vang lên một giọng nói nghe quen quen, Cô quay ra ngó rồi quay đầu lại ngay.

 

Hóa ra là Nhậm Chí Cường và Elizabeth, hiếm khi ra ngoài uống rượu lại gặp bọn họ. Tiền Đa Đa than thầm trong lòng, không buồn nhìn thêm, nhưng lại không thể kẻo Y Y ra chỗ khác ngay bây giờ. Phiền quá!

 

Không hiểu hành động của Tiền Da Đa, Y Y thò đầu ra với vẻ tò mò nhìn theo hướng nhìn của cô bạn này, nhưng lại bị Tiền Đa Ða kéo lại.

 

Chỉ liếc thấy một trai một gái ngồi xuống một chỗ cách họ không xa, cô gái đó chưa kịp đợi rượu đưa đến đã bắt đầu trách móc, giọng rất bất bình, “Em thực sự không thể hiểu, tại sao vòng vo một hồi vẫn để Tiền Đa Ða lên làm giám đốc điều hành? Nếu tính về thâm niên công tác, kinh nghiệm, cô ta không thể so được với anh”.

 

Nghẹ thấy ba chữ ” Tiền Đa Đa”, Y Y liền im bặt, đưa mắt hỏi: “Đồng nghiệp của cậu à?”.

 

Tiền Đa Ða gật đầu, nhún vai với vẻ bất lực, tiếp tục uống rượu.

 

Elizabeth liên mồm kêu ca sự thiếu công bằng ở công ty, Nhậm Chí Cường lại im lặng, uống một lát mới mớ miệng: “Thôi, cô ta không giống chúng ta”.

 

“Có gì mà không giống? Lần trước là do cô ta có quan hệ tốt với giám đốc điều hành cũ, toàn lấy lòng sau lưng, chính vì thể mới nói sẽ được thăng chức. Sau đó đột nhiên Kerry Hứa hạ cánh, cho cô ta một bài học, thật đã đời”.

 

Uốn lưỡi sau lưng! Nghe thấy rồi, ta đã nghe thấy hết rồi! Tiền Đa Ða ngồi trên ghế sofa trợn mắt, Y Y buồn cười quá, tiếp tục tròn miệng, “Bị người ta nói xấu nhé!”.

 

“Không có người nói xấu mới là bất thường”. Tiền Đa Ða hạ giọng đáp một câu, sau đó bắt đầu quan sát quán bar này có cánh cửa nào có thể giúp họ rời chốn này mà không ai có thể biết hay không.

 

Cô cũng muốn làm cả thế giới phải hài lòng, nhưng tiếc rằng đó là điều không tưởng. Thực tế như vậy, Tiền Đa Đa không bắt ép.

 

Bên tai lại có tiếng nói vọng sang, Elizabeth tiếp tục phàn nàn: “Ai mà biết lần này Tiền Đa Đa lại tìm ai để giở trò! Anh bảo liệu cô ta và Kerry Hứa có quan hệ không? Tại sao anh ta vừa lên chức là lại đến lượt cô ta luôn nhỉ?”

 

“Kerry Hứa?”. Y Y cũng nghe thấy rất rõ, liền nhìn Tiền Ða Đa bằng ánh mắt dò hỏi, “Hứa  Phi?”

Tiền Đa Đa còn chưa kịp trả lời, Nhậm Chí Cường đột nhiên mở miệng: “Giờ em mới biết hả? Tiền Ða Ða đã cặp với Hứa Phi từ lâu rồi, hiện giờ em mới nói ra câu này thì cũng đã muộn rồi”.

 

“Thật hả?”. Hai chữ đó và tiếng thở hắt ra cùng một lúc thốt ra khỏi miệng Elizabeth và Y Y.

May mà vị trí ngồi của họ kín đáo, từ trước đến nay Y Y lúc nào cũng yểu điệu thục nữ, dù nói to cũng không thể như sấm dậy bên tai, hơn nữa hai người ngồi sau đang ở trong trạng thải bất bình, không hề chú ý đến.

 

Elizabeth trợn mắt, giọng thay đổi hẳn, “Cô ta và Kerry Hứa? Anh chàng đó làm sao lại bị cô ra… Ấy, làm sao mà anh lại biết?”

 

“Có lần anh đã nhìn thấy”. Nhậm Chí Cường trả lời rât đơn giản, tỏ vẻ ta đây không buồn nói, sau đó liền vẫy tay gọi thanh toán, “về thôi, hôm nay anh phải về sớm”.

 

“Elizabeth, đi theo anh không có tương lai đâu. Em nên học Tiền Đa Đa, đã tìm thì phải tìm anh chàng nào được việc nhất ấy”. Lúc nói ra câu này giọng Nhậm Chí Cường rất lạnh lùng, sau đó bỏ đi không ngoái đầu nhìn lại.

 

Elizabeth không đi theo, một mình ngồi thêm một lát nữa, nét mặt rất phức tạp, sau đó đột nhiên đứng dậy, túm lấy túi xách vội vã bỏ đi.

 

Dường như vừa được xem một vở kịch rất hấp dẫn, đợi đến khi họ đã bỏ đi Y Y lập tức túm lấy Tiền Đa Ða hỏi: “Rốt cục là chuyện gì vậy? Cậu mau nói cho tớ nghe đi”.

 

Bị người ta nói xấu sau lưng như vậy, đương nhiên sắc mặt của Tiền Đa Đa rất khó coi, lúc này cô không trả lời mà vặn hỏi: “Y Y, cậu thấy tớ thăng chức được là vì dựa vào cái gì?”.

 

Nhận ra vẻ bực dọc của Tiền Đa Đa, Y Y tạm thời nén trí tò mò xuống, trả lời nghiêm túc: “Đương nhiên là do cậu có năng lực, lại cố gắng nữa”.

 

Tiền Đa Ða cười đau khổ một tiếng, “Y Y, cậu không nghe bọn họ nói đó sao? Hiện giờ cậu đã hiểu chưa? Làm sếp nữ bề ngoài thì oai phong, sau lưng không biết phải cố gắng hơn đàn ông bao nhiều lần. Sẽ đến một ngày phụ nữ phải lấy chồng sinh con, cho dù thành đạt đến đâu, công ty cũng sẽ xem xét đến đàn ông, nếu họ cố gắng thực sự và lên được chức, người ta lại nói vì cậu lên giường với người khác mới có được chức đó”.

“Mặc kệ bọn họ, đó là ghen ghét đố kỵ, những người hiểu cậu sẽ không bao giờ tin vào những lời nói nhăng cuội đó. Cậu và Hứa Phi có quan hệ gì vậy? Cậu ta ít hơn cậu mấy tuổi cơ mà”.

” Cám ơn sự ủng hộ của cậu”. Tiền Ða Da khum hai tay lại, sau đó cúi đầu nhận tội, thành khẩn khai báo: “Nhưng tớ và Hứa Phi, đúng là hiện tại đang có quan hệ”.

 

“Hả?”. Y Y sững người, thẫn thờ một hồi lâu mới hỏi thêm một câu: “Quan hệ gì cơ?”.

 

Một người tự tay phá vỡ nguyên tắc như Đa Ða hiếm khi tỏ ra ngượng nghịu như vậy, cô nghiêng đầu, nói với giọng không tự nhiên lắm: “Bọn tớ, bọn tớ đang yêu nhau”.

 

Phía đối diện không còn âm thanh nào nữa, Y Y trợn tròn mắt, ly rượu vẫn giơ lửng lơ trong không khí, rượu trong ly sóng sánh rất nguy hiểm. Biết ý, Tiền Đa Đa liền đón lấy ly rượu, lại rót thêm cho bạn một ít, sau đó hai tay đặt lên đầu gối, lặng lẽ đợi Y Y trở lại hình thường.

 

Phái đến một phút sau, Y Y mới mở miệng, trước tiên uống một ngụm rượu trấn tĩnh lại, sau đó túm lấy tay Tiền Đa Đa.

 

Không biết cô bạn thân sẽ phát biểu gì, Tiền Ða Ða chăm chú chuẩn bị tinh thần.

 

“Đa Đa, ảnh đâu?”.

“Hả?”. Đến lượt Tiền Đa Đa thắc mắc.

 

Thục nữY Y đột nhiên tỏ ra mơ mộng, hoàn toàn không hợp với vẻ quý phái của cô, đôi mắt long lanh nhìn Tiền Ða Ða một cách chăm chú, xòe tay ra nói rất hào hứng: “Anh chàng Hứa Phi đó, hiện giờ chắc phải đẹp trai hơn hồi trước đúng không? Đa Đa, tớ muốn xem ảnh”.

 

Bà chủ say sưa nói chuyện với bạn thân, lần này lái xe nhà Y Y phải đợi rất lâu ngoài quán bar, tờ báo xem đi xem lại mấy lần rồi, ngay cả quảng các cũng sắp thuộc lòng.

 

Nhưng đã làm nghề này, lại ở nhà cô bao nhiêu năm nay, từ trước đến nay anh ta rất kiên trì. Đặc biệt là sau khi đợi đến lúc bà chủ lên xe, qua gương chiếu hậu nhìn thấy nụ cười trên môi cô, càng cảm thấy việc đợi này là đáng giá.

 

Ông chủ rất bận rộn, anh ta và cô Trương là người thân cận nhất của Y Y. Mấy năm qua nhìn cô chủ nhỏ ngày một lớn lên, lúc mới đến còn như một cô bé, cả ngày cười nói rộn ràng, sau đó càng ngày càng ít nói, gần đây hoàn toàn tỏ ra không quan tâm đến những chuyện xảy ra xung quanh.

 

Họ chỉ là những người bình thường, nhưng nhìn cũng biết làm vợ nhà giàu không đơn giản, may mà cô còn có người bạn thân cho đỡ buồn. Tiền Đa Đa có cuộc sống khác hẳn với Y Y, nhưng tình bạn giữa hai người rất gắn bó, mỗi lần ở bên cô ấy Y Y đều rất vui, chính vì thế đương nhiên là anh ta cam tâm tình nguyện với sự đưa đón, chờ đợi như thế này.

 

Nụ cười trong gương chiếu hậu vẫn giữ nguyên ở đó, hiếm khi nhìn thấy bà chủ vui vẻ. như vậy, lái xe cho xe chạy được một đoạn bèn ngoái đầu lại: “Cô chủ, có chuyện gì mà vui như vậy?”.

 

Cô còn có thể cười chuyện gì nữa? Dĩ nhiên là vì Tiền Đa Ða.

 

Vừa nãy Tiền Đa Đa bị tra hỏi dồn dập, không đỡ được, bèn thành thật khai hết mọi chuyện xảy ra giữa cô và Hứa Phi trong thời gian qua. Y Y nghe rất ngưỡng mộ, cuối cùng còn hỏi Đa Đa: “Nhưng không phải mẹ cậu muốn cậu mau cưới đó sao? Hứa Phi còn trẻ, yêu mà không đi được đến đâu thì thế nào?”.

Câu này hỏi trúng tim đen, Tiền Đa Đa im lặng hồi lâu mới trả lời: “Y Y, tớ cũng sợ lắm. Ðến độ tuổi này, nếu yêu mà không đi được đến đâu, đối với đàn ông chỉ là lãng phí một quãng thời gian, nhưng đối với tớ có thể là lãng phí cả tuổi trẻ.. Nhưng vì đã quyết định rồi thì phải bước tiếp thôi, dù là rừng gươm biển lửa cũng không hối hận”.

 

Cảm thấy khi nói ra câu đó, Tiền Ða Đa rất xinh đẹp, Y Y động lòng, nâng ly rượu lên chạm ly với cô ấy, sau đó nói như đinh đóng cột: “Đúng vậy, con đường tự mình lựa chọn, cho dù có quỳ cũng phải đi hết!”.

 

Nói xong cô và Tiền Ða Ða cùng cười khúc khích, mãi cho đến khi chia tay miệng vẫn mỉm cười. Lúc này nghe lái xe hỏi, có vẫn mỉm cười trả lời: “A, em và Ða Đa vừa nói chuyện!”.

“Chuyện gì vui vậy?”. Lái xe cũng cười, hỏi thêm một câu.

Qua gương chiếu hậu nhìn thấy Y Y cười cười lắc đầu, “Chuyện bí mật của con gái bọn em, không cho anh biết được”. Nói xong cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Ngoài cửa sổ trời tối đen, dưới ánh đèn đường thỉnh thoảng có người đi xe đạp đang cúi đầu mải miết đạp xe lướt ngang qua, nhưng trong xe của cô lại toàn mùi của da thật, tiếng nhạc êm dịu, nội thất sang trọng. So với họ, đây dường như là một thể giới hoàn toàn khác.

Hai thế giới, Tiền Đa Đa vẫn đang lựa chọn, còn cô thì đã bụi trần lắng đọnng từ lâu.

 

Trên kính ô tô có bóng mình, cô nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa lạ lẫm đó nhắc lại câu nói đó. Y Y không còn cười nữa, bởi đó không phải là truyện cười. Cô thầm nói với mình: “Đúng vậy, con đường tự mình lựa chọn, cho dù có quỳ cũng phải đi hết!”.

 

Tiền Ða Đa một mình lái xe về nhà. Đã muộn lắm rồi, gió xuân đem lại cảm giác mềm mại, sau khi lái được một đoạn cô mỏ hết cửa sổ ra, cảm thấy càng dễ chịu hơn.

—————–

Sau lưng có tiếng con gái, cô quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt trang điểm xinh xắn của Yamada Keiko.

 

Đa Đa sững người, sau đó trấn tĩnh lại mỉm cười, “Cô Yamada? Sao cô lại đến Thượng Hải vậy?”.

 

Cuối cùng đã biết tại sao những người khác lại nhìn mình như vậy. Yamada Keiko đến Thượng Hải đột xuất, từ sáng sớm đã xuất hiện trong phòng làm việc của cô trước sự đưa đón của Lý Vệ Lập, vị trí giám đốc điều hành mới chưa kịp ủ nóng đã xuất hiện tình hình này, ai biết mọi người suy nghĩ gì!

“Chị Tiền, lâu lắm không gặp, xin lỗi vì sự mạo muội”. Yamada Keiko vẫn mặc bộ đồ công sở gọn gàng, tòa nhà tường làm hàng kính, bắt ánh sáng rất tốt, mái tóc đen mượt của cô ấy trở nên lấp lánh, cộng với cách trang điếm tinh tế, rất thu hút người khác.

 

Trên môi Tiền Đa Đa đã nở ra một nụ cười xã giao, “Đúng vậy, lâu lắm rồi không gặp. Gọi tôi là Dora nhé! Keiko đến đây họp à? Có cần tôi đưa đi tham quan khối thị trường một lát không?”.

 

“Cám ơn Chị”. Keiko khẽ cười, giọng lịch sự, “Vừa nãy Willie đã đưa em đi làm quen một chút rồi, không cần phải làm phiền chị nữa đâu. Trước đây em cũng đã từng đến Thượng Hải, gần đây khu này nhiều thay đổi quá”.

 

Đa Đa mỉm cười, “Vậy hả?” Sau đó lại đưa tay đẩy cửa phòng giám đốc điều hành ra, “vào phòng tôi ngồi một lát đã! Tiểu Lãm, rót cho bọn chị hai cốc cà phê nhé. Cảm ơn em.”

 

Hai người cứ cười qua cười lại như vậy, mọi người trong đầu đầy dấu hỏi, tình hình thực tế và những lời dự đoán ban đầu không có điểm nào khớp nhau. Lẽ nào Tiền Ða Ða cũng quen với vị tiểu thư cành vàng lá ngọc nổi tiếng này ư? Lẽ nào họ là bạn thân ư? Nếu đúng như vậy thì thảo nào Tiền Ða Ða lại leo lên được vị trí giám đốc điều hành.

 

Có người còn nghĩ xa hơn, tại sao Tiền Đa Đa lại có quan hệ tốt với cô gái nước ngoài này? Lẽ nào… Một số người có trí tưởng tượng cao siêu đột nhiên sầm mặt xuống… Lẽ nào họ là Lesbian thật ư?

 

Vòng máy dự đoán mỗi lúc một lan rộng, nhưng hai nhân vật trung tâm đã biến mất sau cánh cửa phòng làm việc của giám đốc điều hành. Haizz, không còn gì để xem nữa, mọi người lại một lần nữa âm thầm thở dài.

 

“Cô Yamada đột nhiên sang Trung Quốc là để tham dự hội nghị ư?”. Trong phòng chỉ còn lại hai người, Tiền Đa Đa mời Keiko ngồi xuống ghế Sofa.

“Không”. Câu trả lời của Keiko rất đơn giản, “Em đăng ký tham gia vào dự án thu mua của khu vực châu Á, vừa bay từ Nhật Bản sang hôm qua”.

 

Ða Ða giật mình, nhưng nét mặt vẩn không có gì thay đổi, “Thế thì từ sau phải thường trú ở đây à?”.

“Vâng, ở Nhật Bản em đã từng hợp tác với Kerry, lần này sang dây cũng muốn học hỏi anh ấy thêm. Khu vực Châu Á là trọng điểm chiến lược, dự án này lại rất quan trọng, em rất muốn được tích lũy kinh nghiệm ở đây. Dora, Chị thường trú ở Trung Quốc, khá quen với thị trường ở đây, sau này rất mong được chị giúp đỡ”.

 

Mặc dù tác phong Âu hóa, nhưng dù sao Keiko cũng là phụ nữ Nhật Bản, nói đến câu cuối cũng còn đứng dậy, hai tay đặt lên đầu gối, khẽ cúi người. Tiền Đa Đa lại cảm thấy không quen, cũng đứng dậy.

 

Đúng lúc Tiểu Lãm đẩy cửa bê cà phê vào, hai người liền dừng nói chuyện, ngồi xuống.

 

Mỉm cười cám ơn Tiểu Lãm, Tiền Đa Ða đón lấy cốc cà phê đặt xuống trước mặt Keiko, đợi Tiếu Lãm đi ra mới nói tiếp: “Không dám thỉnh giáo, sau này cơ hội gặp gỡ giữa chúng ra chắc sẽ không ít, hy vọng dự án này sẽ thuận lợi”.

 

Keiko gật đầu, sau khi ngồi xuống bưng cốc cả phê đưa lên miệng, đôi mắt lộ ra trên thành cốc, dưới cặp lông mi cũng, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, mấy giây sau mới mỉm cười.

 

Ðiện thoại trên bàn đổ chuông, Tiền Ða Đa nói một câu “Xin lỗi” rồi bước đến nhấc máy, tiếng Tiểu Lãm, “Sếp ạ, phó tổng giám đốc Lý lại đến. Có cần mời ông ấy vào không?”

 

Tuổi cao như vậy rồi mà vẫn phải theo đuôi tháp tùng cũng không dễ dàng gì.

 

Tiền Ða Ða vừa nghĩ thầm như vậy, chưa kịp trả lời Tiếu Lãm, sau lưng đã có tiếng nói. “Dora, ngày đầu tiên em đến đây, còn có một số chỗ phải làm quen, không làm phiền chị nữa, em cáó từ trước nhé”. Keiko đứng dậy nói.

 

Sau khi mở cửa, cô nhìn thấy Lý Vệ Lập đã dẫn một đám người chuẩn bị đón rước cô tiểu thư này. Tiền Đa Đa tiễn họ ra cửa khối thị trường, Lý Vệ Lập đi bên cạnh Keiko, lúc này quay lại nhìn cô, nụ cười rất thân thiện.

 

Bái phục sát đất, Tiền Đa Đa lập tức dừng bước, mỉm cười đưa mắt nhìn họ ra về.

 

Sau khi quay lại phòng làm việc, cô ngồi xuống ghế thở hắt ra một hơi dài, tay bất giác đã đặt lên điện thoại, rất muốn gọi điện cho Hứa Phi, hỏi anh có biết gì về chuyện xảy ra bất ngờ này không, hoặc để mình phàn nàn một hồi, nói ra những điều có cảm thấy không vui, nhưng lại có phần thấp thỏm bất an, muốn anh quay về ngay lập tức để giải thích tất cả mọi chuyện.

 

Những suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, đột nhiên cô lại cảm thấy mình buồn cười. Có gì đáng để nói? Câu trả lời của anh thay đổi được điều gì? Lẽ nào cô vẫn còn muốn ngồi trong phòng làm việc gọi điện thoại quốc tế làm nũng hay sao, nói tất cả những điều khiến em không vui đều là tại anh, tại anh, tại anh ư?

 

Thầm cười mình thật ngớ ngẩn, Tiền Đa Đa rụt tay về, mở máy tính ra xem lịch làm việc ngày hôm nay, gạt bỏ tất cả, vùi đầu vào làm việc.

Buổi chiều Tiền Ða Ða chủ trì hội nghị sơ bộ về dự án. Các giám đốc dự án khu vực không ngừng trình bày những khó khăn và trở ngại do sự bất ổn của thị trường gây ra trong thời gian vừa qua. Biết họ đang thăm dò ý tứ của giám đốc điều hành mới, Tiền Đa Đa lấy hết tinh thần đối phó với từng người một, đến khi hội nghị kết thúc thuận lợi, kim đồng hồ đã chỉ bảy giờ.

 

Lúc bước vào bãi đỗ xe ngầm, cô cảm thấy bải hoải, rã rời. Lái xe đã nghỉ làm, xe ô tô của giảm đốc điều hành để ở vị trí thuộc về nó, cô cảm thấy nó rất xa lạ, lúc bước về phía đó, bước chân cô chậm chạp vô cùng.

 

Sau lưng đột nhiên có ánh đèn lóe sáng, tiếng phanh xe rất nhẹ. Cô vừa quay đầu chỉ nhìn thấy ánh đèn sáng lóa, có một chiếc xe đến gần, từ từ phanh lại, chỉ cách có mấy thước.

 

Đèn xe lóa mắt quá, Tiền Ða Đa vội lấy tay che mắt. Chiếc xe đó đã đỗ bên cạnh cô, sau đó cửa trước của xe bật mở, người đàn ông trẻ nhún người nhìn cô, giọng cười cười, “Em ơi, cho phép anh đưa em về nhà nhé?”.

 

Cảm giác hạnh phúc đến thật đơn giản và thuần túy, nhưng Tiền Đa Đa không nhúc nhích, khom lưng cúi đầu, nhìn anh rất chăm chú, không nói câu nào.

 

Ánh mắt Tiền Đa Ða sáng ngời, Hứa Phi hơi sững người trước cái nhìn của cô. Trước đó mười mấy tiếng đồng hồ anh đều ở trên máy bay, không cùng Carlos rời Luân Ðôn như kế hoạch đã định, cũng không thông báo với bất kỳ ai, anh một mình về Thượng Hải trước. Biết lúc này chắc có vẫn đang ở công ty, anh từ sân bay tới thẳng đây.

 

Không ngờ khi nhìn thấy mình, Tiền Đa Đa không mừng rỡ, kinh ngạc như anh tưởng tượng, chỉ nhìn anh chăm chú, dường như anh là người ngoài hành tinh xuất hiện đột ngột.

 

Không hiếu gì hết, Hứa Phi hỏi: “Đa Đa, em sao vậy?”.

 

“Phó tổng Hứa”. Cuối cùng cô đã lên tiếng, giọng điệu rất trịnh trọng.

” Hả”.

 

“Hôm nay Keiko đã đến văn phòng của em, thông báo trực tiếp với em rằng thời gian tới sẽ tiếp tục làm việc với anh ở trong nước, còn nói sau này nếu cần sẽ đến nhà em chỉ báo. Về chuyện này, anh có gì muốn nói hay không?”.

 

Anh trả lời rất đại lượng, “Ừ, hôm qua anh cũng mới biết được thông tin. Cô ấy đã đến rồi hả? Nhanh thật”.

“Hôm qua anh đã biết rồi hả? Tại sao không nói cho em biết?”. Tiền Đa Đa nheo mắt lại nói tiếp.

 

Anh để lộ vẻ thắc mắc, “Cô ấy đến hay không đến thì có gi là quan trọng đâu?”. Nói xong liền dừng lại một giây, đột nhiên cười lớn như đã hiếu ra vấn đề, đưa tay kéo cô, “Đa Đa, có phải em lại nổi máu hoạn thư rồi không?”.

Tiền Ða Đa giữ nguyên tư thế cũ lùi ra sau một bước, vênh mặt lên nói: “Phó tổng Hứa, đây là bãi đồ xe ngầm của công ty, có rất nhiều máy quay, đồng nghiệp qua lại cũng đông, xin hãy cẩn thận nguồn tin vỉa hè”.

Hả? Ðúng là cô đã từng nói ở công ty không nên để lộ mối quan hệ giữa hai người, nhưng chưa bao giờ nói nghiêm túc như lần này, hoàn toàn không phải là giọng nói đùa. Nghe xong Hứa Phi không nói gì cả.

 

Cô khom lưng để nói chuyện, chính vì thể nhìn rất rõ mặt anh – Cặp lông mày đen rậm, đường nét của mặt, lông mi rất đẹp vẻ trẻ trung, tràn đầy sứcc sống của chàng trai trẻ, còn xen lẫn chút tính khí của trẻ con. Vốn đang định cười, lúc này lại bị câu nói của cô chặn họng, trông rất tội nghiệp.

 

Cô muốn cười, nhưng nhịn được, tiếp đó lại bổ sung thêm một câu: “Vì thể lát nữa anh phải bám sát xe em, đừng để lạc đường nhé!”. Nói xong câu đó cũng không đợi anh trá lời, rất quan tâm đóng hộ anh cửa xe bên ghế phụ, quay đầu đi về phía xe của mình.

 

Sau khi ngồi lên xe, cô nhanh chóng nổ máy, qua gương chiếu hậu nhìn thấy hai ánh đèn đó cũng đã bật sáng. Cổng ra của bãi để xe ngầm dốc và hẹp, cô lái không nhanh, sau khi ra đến đường, sau xe vẫn có hại ánh đèn đó, bám theo rất ráo riết.

Không kìm được nữa, khóe miệng cong lên mỉm cười, đưa tay lên đè xuống mà không sao đè được.

 

Xe vẫn đủng đỉnh tiến về phía trước. Đường phố nằm cạnh Công ty khá yên tĩnh, ít xe cộ qua lại, đột nhiên đèn phía sau lóe sáng, sau đó là tiếng tăng tốc, lập tức xe anh vượt lên trước rồi dừng lại.

 

Giật nảy mình, Cô vội phanh xe, may mà tính năng của xe tốt, tốc độ cũng không nhanh, Tiền Đa Đa dừng xe lại trong sự sợ hãi.

 

Tại sao lại chơi trò tốc độ sinh tử nguy hiểm như vậy trên đường! Bị một phen khiếp vía, Tiền Ða Đa đấy cửa muốn xuống xe mắng cho người đàn ông nóng đầu kia một trận. Nhưng động tác của cô đâu có nhanh được như anh, hai chân chưa chạm xuống đất đã nhìn thấy chiếc xe trước mặt, cửa xe vừa mở lại đóng sập vào. Động tác nhảy xuống của anh nhanh nhẹn đẹp mắt, trong tích tắc cô đã bị kéo ra ngoài.

 

Trong giây tiếp theo, Ða Đa sợ hãi chưa kịp nói gì thì đã bị anh ôm chặt, sau đó là một cái hôn rất cuồng nhiệt.

 

Đêm mùa hè, gió hiu hiu mát mẻ, đường phố yên tĩnh, Xe cộ chạy qua giảm tốc độ  nhìn họ hôn nhau trên đường, loáng thoáng còn có tiếng huýt sáo.

 

Tiền Đa Đa trợn mắt nhìn anh, dùng hết sức bình sinh thốt ra ba câu: “Anh điên à?”

 

Anh nhìn Cô cười, sau đó trả’ lời rất nghiêm túc: “Anh không điên”.

Anh không điên. Chỉ có điều đi sau xe cô, nhìn xe có chậm rãi chạy trước, tự nhiên lại muốn được ôm và hôn cô.

 

Anh nghĩ như vậy và cũng đã làm như vậy, không phải cố tình dọa cô, chỉ có điều không kìm chế được khát vọng trong lòng, muốn hai tay được chạm ngay vào cô.

Anh không điên? Anh trả lời thật ư? Tiền Ða Đa tròn mắt, nhìn anh bằng ánh mắt không thể nào tin, muôn mắng anh mấy câu, nhưng cảm giác hạnh phúc trào dâng trong lòng khiến cô lâng lâng.

 

Người mình đang sà vào đôi tay rắn chắc của người đàn ông trẻ tuổi này, trước mũi có mùi mộc hương lâu lắm rồi không được ngửi. Cái ôm và nụ hôn này là sự tận hưởng tuyệt vời. Mới một tuần chưa được gặp nhau, đột nhiên cô phát hiện ra mình lại nhớ anh đến vậy. Từ cơ thể đến trái tìm, mỗi tấc đều nhớ anh.

 

Tối hôm nay Tiền Đa Đa ở lại căn hộ của Hứa Phi đến rất khuya. Căn hộ Hứa Phi ở nằm trên tầng cao, ngoài phòng khách có một ban công rộng hình vòm, gió đêm thổi rất mạnh, nhưng có thể nhìn thấy ánh đèn ở khắp mọi nơi.

 

Họ ngồi trên ban công nói chuyện, uống rượu vang, cùi trỏ đặt trên rào chắn, vai chạm vào nhau. Cũng không biết tại sao lại có nhiều chuyện để nói như vậy, cũng không biết tại sao lại đáng để vui như vậy, chỉ nói được vài câu lại nhìn nhau cười.

Rượu Borceaux, Tiền Đa Đa uống không nhiều, lại cảm thấy hơi men bốc lên đầu, cảm giác chuếnh choáng bồng bềnh.

 

Trong lòng vẫn còn băn khoăn chuyện Keiko đến văn phòng, cô đặt ly rượu xuống nghiêng đầu hỏi anh: ” Kerry, em cảm thấy mục đích Keiko sang đây để gia nhập team của anh rất lạ. Cô ấy đã từng tham gia dự án ở khu vực châu Á, kể cả là muốn tích lũy kinh nghiệm, cũng phải là sang châu Âu, Mỹ, tại sao lại đến Trung Quốc để lãng phí thời gian?”.

 

“Trọng điểm tăng trưởng thời gian tới của công ty là châu Á, Ấn Độ và Trung Quốc đều có vai trò rất quan trọng. Không phải tự nhiên mà ông Yamada ủng hộ Carlos, anh thấy ông ta cũng rất có hứng thú với Trung Quôc, cho Keiko sang có thể là muốn để có ấy làm quen với môi trường ở đây”.

“Làm quen với môi trường ở đây hay làm quen với anh?”. Tiền Ða Đa nhướn một bên lông mày lên liếc anh.

 

“Đa Đa!”. Anh cũng đặt ly rượu xuống, nghiêng người sang nhìn cô cười.

 

“Gì cơ? Ê, đừng có lảng sang chuyện khác…”. Chưa nói hết câu, Tiền Ða Ða đáng thương đã nằm gọn trong vòng tay quen thuộc. Người bị ôm chặt, sống mũi ép sát vào ngực anh. Lồng ngực rộng rãi của người đàn ông, cách lớp áo sơ mi vẫn có thể ngửi thấy mùi mộc hương quyến rũ, nhịp thở không nằm trong tầm kiếm soát, đầu mũi bị va vào đau điếng nhưng cũng không thèm quan tâm mà vẫn tham lam hít thật sâu.

Trên đỉnh đầu có âm thanh, anh vẫn đang cười, lồng ngực rung lên, “Đa Ða, vẻ Hoạn Thư của em rất đáng yêu”.

 

Thật đáng ghét, thể mà còn dám cười! Muốn giãy ra nhưng tay anh ghì rất chặt, niềm vui sướng lan tỏa ra một cách không hề giấu diếm. Cảm giác ngọn lửa bùng cháy đó lại ập tới, làn da run rẩy tê dại, cơ thể tựa như một con mèo vừa được cho ăn no, lại được sưởi nắng lông xù lên, đến cuối cùng khi bị người ta bế lên không còn phản ứng nào nữa, chỉ biết nằm hưởng thụ.

 

Lúc nằm trên giường, cô than thầm trong lòng. Nhục quá! Không ngờ lại không thể kiểm soát mình, lại để mặc cho anh thao túng như vậy. Nhưng hạnh phúc quá, lúc môi răng ghì siết lấy nhau, cô không kìm được bèn rên lên một tiếng, cảm giác sung sướng đến cực độ khiến tim có đập thình thịch. Thấy hơi mơ màng, cuối cùng, một người có nguyên tác như Tiền Đa Đa đã từ bỏ giãy giụa, lại một lần nữa đầu hàng.

 

Cửa sổ không đóng, gió đêm thổi mạnh, lại ở trên tầng cao, rèm cửa bị thổi bay phần phật. Ảnh trăng vằng vặc hất xuống làn da trẻ trung, nhẵn bóng của anh, mở mắt ra là nhìn thấy đường nét cơ thể tuyệt đẹp của anh. Cô cảm thấy rất hạnh phúc, không muốn nhắm mắt lại.

 

Sau khi kết thúc Tiền Đa Đa vẫn đang thở hổn hến, không nói được câu nào, chỉ biết dựa đầu vào vai anh im lặng một lát. Nhưng sau khi thở hốn hển cô vẫn tiếp tục chủ đề ban nãy: “Anh, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em”.

 

Lại bị anh bò lên người, đã rất quen thuộc với tư thể này rồi, Tiền Da Ða không bất ngờ, chỉ dùng hai tay chống lên ngực anh chờ câu trá lời.

 

Phòng không bật đèn, anh mỉm cười dưới ánh trăng, khẽ trả lời ba chữ: “Yên tâm đi”.

 

Đột nhiên Tiền Đa Đa cảm thấy sóng mũi cay cay, không nói được lời nào, cúi đầu xuống, dụi vào nách anh.

 

Yên tâm? Cô yên tâm thể nào? Sống đến ngần này tuổi rồi, lần đầu tiên khi đối mặt với một người đàn ông, đối mặt với một mối tình cô cảm thấy sợ hãi. Cô yêu người đàn ông này, tận hưởng mối quan hệ này, nhưng anh còn trẻ  như vậy, tốt như vậy, cô lại cảm thấy sợ hãi trước niềm hạnh phúc lớn lao. Sợ bất đồng về tuổi tác sẽ càng ngày càng lớn, sợ anh phải phải đối mặt với nhiều cám dỗ hơn cô, sợ đến cuối cùng họ không có kết quà, không thể dài lâu.

 

Buồn cười quá, cứ băn khoăn chuyện được mất như vậy, đâu còn giống Tiền Ða Ða của trước kia nữa?

 

Cô coi thường mình quá, nhưng lại có phần trách móc anh, người nép sát vào anh, cuối cùng cô hả miệng ra cắn anh một cái cho bõ tức.

 

Bị cắn, anh cười ha ha, vòng tay lật cô lại, ánh mắt sáng ngời, cúi đầu lại hôn lên cái miệng không yên phận của cô.

Bị anh đè không còn gì để nói, Tiền Đa Ða không thể thở được, kêu lên một tiếng ai oán, lại một lần nữa buông vũ khi đầu hàng.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+