Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Muốn Quên – Chương 14 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 14

Tác Giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Dịch: Yume

 

Tư Niệm vô thức lùi ra sau một bước.

Sau đó rất bảo vệ mình mà nói một câu: “Đạo diễn Trình… Kịch bản ngày mai bàn nhé?”

Gì mà gọi là bịt tai trộm chuông? Là đây chứ đâu.

Trình Thần cau mày, không lên tiếng.

Dưới con mắt dõi theo của mọi người, hai người cứ cứng ngắc như vậy, sau đó vẫn là cô đầu hàng trước, mặc kệ khó khăn mà ra khỏi thang máy.

 

Đến lúc thang máy sắp đóng cô mới do dự nhìn anh: “Tối nay anh sẽ không để em ở chỗ anh chứ?”
Trình Thần vẫn không nói năng gì, lấy thẻ từ túi áo, đi ra khỏi thang máy.

Anh càng im lặng Tư Niệm càng sợ sệt.

Sẽ không tức giận chứ? Ban nãy thấy Đồng Giai sắp dính lên người anh mới bực mình làm nũng… Đạo diễn Trình chắc không nhỏ nhen như thế chứ? Mãi cho đến khi Trình Thần mở cửa cô mới thanh thanh cổ họng, vừa muốn nói chuyện thì đột nhiên vị anh ôm lên: “Tiếp tục?”

Trình Thần khóa cửa, ôm cô vào phòng.

Mình biết mà…

Tư Niệm ôm cổ anh, rất tốt bụng mà nhắc nhở: “Đạo diễn Trình, em nhớ ngày mai anh còn phải làm việc…”

“Không sao.”

Trình Thần hôn lên môi cô, đặt cô lên giường.

Tư Niệm nhìn vẻ mặt anh, cam chịu số phận mà nhắm mắt lại, oai phong lẫm liệt nói: “Đến đi, em biết anh không thành công thì chắc chắn sẽ không ngừng.”

Trình Thần buồn cười nhìn cô: “Là ai ban nãy cứ nói “thử lại” thế.”

Cô thề cô chỉ muốn lấy tiến làm lui thôi nhưng mà hiển nhiên không thể dùng chiêu này với đạo diễn Trình.

Cô nhớ tới buổi chiều, cả mặt cô đều nhăn thành một nhúm, Trình Thần thực sự nhịn cười không nổi: Tư Niệm?

“Nhanh, nhanh,” Tư Niệm hít sâu một hơi, “Nhân lúc em vẫn còn dũng khí.”

Anh ngồi xuống bên giường: “Lúc nãy có phải ghen không?”

“Chút chút… Có phải em làm quá đáng quá không?”

“Cũng được,” Giọng nói của anh rất thấp: “Có lúc con gái làm nũng một chút rất đáng yêu, nếu như là cô gái anh không thích thì anh sẽ rất phản cảm.”

Tư niệm mở mắt nhìn anh nằm bên cạnh, tim bỗng nhiên trở nên mềm nhũn.

Thực ra câu nói này rất nhiều năm trước anh cũng đã từng nói.

Cô nhớ lúc đó, có rất nhiều cô gái theo đuổi anh trong trò chơi, cô thường sẽ rất tức giận mà đem vứt hết trang bị của anh, sau đó bán nhà, chạy đến một góc chẳng ai để ý trong trò chơi ngồi ngây ngốc. Không biết có bao nhiêu người người nhạo cô nũng nịu nọ kia nhưng lần nào Trình Thần cũng tốt tính tìm cô khắp thế giới. Không nói lời nào mà đi khắp các ngóc ngách trên bản đồ để tìm thấy cô.

Cuối cùng có lần cô không nhịn được nữa, hỏi anh trong điện thoại, anh không cảm thấy em rất quá đáng sao?

Khi đó anh vẫn còn cúm nặng, vừa uống nước vừa nói, con gái làm nũng rất đáng yêu.

Cô nhất thời cảm động, nhích đến bên người anh ôm lấy eo anh, yên lặng cười cười một lúc: “Anh nói xem có phải kiếp trước anh nợ em không? Lâu như vậy rồi mà vẫn bị em gặp được?”

Trình Thần ừ một tiếng, ôm cô lại gần: “Chắc thế.”

Anh cười vô cùng dịu dàng, Tư Niệm tỉ mỉ nhìn anh, nói khẽ: “Anh có biết không lúc anh cười rất đẹp trai, đáng tiếc bình thường lúc làm việc cũng chẳng cười gì cả.”

“Thế hả?”

Anh cúi đầu, chầm chậm tiến gần cô.

Gần đến mức cô có thể nhìn thấy mình trong mắt anh.

“Không được không được…” Tư Niệm khóc đến nước mắt nhòe nhoẹt.

Trình Thần bị cô làm cho luống cuống tay chân, ôm cô dỗ dành một lúc lâu Tư Niệm nhớ lại chuyện vừa rồi mà vẫn còn sợ nói: “Anh nói xem có phải cấu tạo của em đặc thù không, chưa từng nghe nói đau như vậy…”

Trình Thần rất bình tĩnh mà lau nước mắt cho cô: “Lần đầu tiên nên rất bình thường.”

Tư Niệm rất xấu hổ mà nhìn anh, do dự mãi mới nói: “Nếu không… anh vào nhà vệ sinh?”

“… Ngủ đi.”

Trình Thần tắt đèn ôm cô vào lòng.

Một lát sau tiếng hít thở bên tai đã bắt đầu bình ổn, chắc là ngủ say rồi.

Tư Niệm do dự mãi mới lấy điện thoại bên gối lặng lẽ gửi cho Thẩm Úy Giác một tin nhắn, Thẩm Úy Giác trả lời lại rất nhanh: Không phải cậu đang một khắc xuân tiêu sao?

Tư Niệm suýt nữa thì cắn phải lưỡi: “Sao cậu biết?”

Thẩm Úy Giác: thần tượng của tớ nói cho tớ, ban nãy anh ấy đặc biệt gọi điện thoại buôn với tớ.

Cô dở khóc dở cười còn không biết trả lời cái gì thì Thẩm Úy Giác lại gửi một tin: Thành công không?

Tư Niệm: Không…

Thẩm Úy Giác: Không phải chứ? Bọn cậu đắp chăn nói chuyện phiếm à? Đều nhiều tuổi rồi còn giả vờ thuần khiết cái gì chứ?

Tư Niệm: Ai nhiều tuổi…

Thẩm Úy Giác: Nhưng mà ngực cậu hơi nhỏ, chắc người ta nhìn thấy đồ thực thì không có hứng, tớ nói mà, bình thường ăn nhiều một chút thì mạnh hơn đống thứ.

Tư Niệm: Cút… là anh ấy không biết!

Thẩm Úy Giác: Cậu mới cút ấy… Cậu cho rằng là làm đề toán à? Với cái này thì đàn ông không có thầy dạy cũng tự biết…

Tư Niệm im lặng một lát, nhét điện thoại xuống dưới gối, xoay người lay tỉnh Trình Thần.

“Sao thế?” Giọng nói của anh mang theo giọng ngái ngủ, vẫn chưa tỉnh.

“Tiếp tục?”

Trình Thần không lên tiếng cũng không nhúc nhích.

Lại ngủ rồi…

Trình Thần di chuyển người một chút, lúc chuẩn bị từ bỏ triệt để thì bỗng nhiên bị ôm eo.

Tuyệt đối không giống sự nhân nhượng hai lần trước.

Trong bóng tối, cả người cô trở nên nóng bừng, căng thẳng ôm lấy anh, có phải anh giả vờ không… hai lần trước không phải đều không được sao? Trình Thần cười, anh sợ em đau, hễ em nói đau là anh không dám nữa.

Bây giờ không sợ nữa rồi?

Rốt cuộc anh hơi bất đắc dĩ, vừa thử phân tán sự chú ý của cô vừa khẽ nói, anh cảm thấy không giải quyết triệt để, mấy ngày này em sẽ không để anh ngủ ngon… đầu lưỡi của anh tiến vào rất dịu dàng, không nói thêm gì nữa, tay đỡ lấy cổ Tư Niệm điều chỉnh góc độ của nụ hôn, không để cho cô có cơ hội lên tiếng nữa.

“Tư Niệm?”

Cô thực sự không có chút sức lực nào, tim vẫn đập cực nhanh như cũ, sắp có chút tê dại rồi. Sau khi Trình Thần lại gọi cô một tiếng cô mới nghiến răng nghiến lợi mà nói dạ, yếu ớt đá anh một cái.

Quá âm hiểm, vậy mà giả vờ không biết…

“Có muốn tắm không?” Anh cười vuốt vuốt tóc cô, “Anh bế em đi tắm nhé?”

“… Không muốn.” Cô chỉ muốn ngủ, hoàn toàn ngủ như chết.

“Thế anh đi tắm nhé?” Trình Thần thoải mái dỗ dàng cô, “Sắp năm giờ rồi, sáu giờ anh bắt đầu làm việc, nếu em muốn về Thượng Hải thì anh sai trợ lý đặt vé máy bay ngày mai cho em.”

Tư Niệm vâng một tiếng, giơ tay ôm eo anh.

Trình Thần còn muốn nói gì đấy nhưng phát hiện ý thức của cô đã không còn tỉnh táo chỉ đành nằm như vậy, đợi cô ngủ rồi mới gỡ cánh tay cô ra, đặt gối vào chỗ mình đã ngủ để cô ôm gối ngủ tiếp.

Đến khi cô ngủ dậy thì đã là ba giờ chiều.

Mơ hồ nhìn điện thoại, có một tin nhắn chưa đọc, là tin nhắn của Trình Thần: Dậy thì gọi cho anh.

Tư Niệm ôm chăn tỉnh ngủ mười phút mới gọi điện thoại cho anh.

“Dậy rồi à?” Anh bắt máy, bình thản hỏi một câu.

Tư Niệm dịu dàng vâng một tiếng: “Bao giờ thì kết thúc công việc?”

“Ước chừng phải nửa đêm.”

“Ừm,” Tư Niệm suy nghĩ, vẫn nhịn không được mà phàn nàn một câu, “Sao anh nói chuyện chẳng dịu dàng gì… có phải là ăn sạch sành sanh rồi thì không thèm để ý nữa phải không hả? ”

Đầu dây bên kia im lặng mười mấy giây, Trình Thần bỗng nhiên che điện thoại nói, tôi đi hút điếu thuốc sau đó dường như đi ra xa một chút mới nói: “Nếu đói rồi thì dưới lầu có tiệm ăn.”

“Cũng bình thường, không đói lắm,” Tư Niệm thuận miệng hỏi, “Hôm nay là cảnh gì thế?”

“… Cảnh nóng.”

“…”

Tư Niệm nhớ lại cảnh nóng mạnh bạo trong sơn động, rất buồn khổ mà phát hiện mình đã ghen, tuy anh không phải là người ôm nữ chính đóng phim nhưng lại có thể nhìn thấy Đồng Giai cởi sạch, không chừng còn chỉ đạo hiện trường gì gì đó…

Cô thở dài: “Đạo diễn, em có quyền sửa cảnh không…”

Trình Thần dường như nở nụ cười: “Hôm nay khó rồi, tuy nhiên em có thể suy nghĩ thêm cảnh.”

“Thêm cảnh?” Tư Niệm kéo góc chăn, hừ hừ hai tiếng, “Thêm mấy cảnh nóng mạnh bạo nữa đúng không? Trực tiếp lộ thiên có được không? Sa mạc cát vàng? Hay là bên nguồn nước ở ốc đảo vắng vẻ? ”

Đầu dây bên kia bỗng nhiên có thêm tiếng người khác, phỏng chừng là tìm Trình Thần cùng hút thuốc, rất nhiều giọng nói nghe quen tai.

Trình Thần cùng hàn huyên mấy câu mới nghiêm túc nói với đầu dây bên này: “Tối nay về chúng ta lại nghiên cứu kịch bản, xem xem thêm cảnh ra sao.”

Tư Niệm còn chưa cân nhắc lại thì đầu dây bên kia Lưu Khánh Khánh liền thấy kỳ lạ mà hỏi một câu, sao còn muốn thêm cảnh? Trình Thần ừ một tiếng, biên kịch rất muốn thêm cảnh nóng. Giọng nói của Lưu Khánh Khánh trở nên yên lặng, không ngờ biên kịch bề ngoài như tiểu bạch thỏ thế mà lại thích cảnh xôi thịt mạnh bạo…

Tư Niệm càng nghe càng thấy không đúng, đến cuối cùng phản ứng lại, vội ôm lấy chăn, màu đỏ trên mặt nhanh chóng lan xuống cổ… Trình Thần, cái đồ đại sắc ma…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+