Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên _ Chương 17 – 18 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 17: Nghiêm khắc của cha, hiền từ của mẹ

Một lúc lâu, Cố Mặc Hàm đứng lên, rời khỏi thư phòng. Đi vào phòng khách thì nhìn thấy bà Cố Diệp Thấm Đình ngồi trên ghế sofa. 

Bà Cố mang trên mặt vẻ hiền từ vỗ vào
ghế sô pha bên cạnh. Cố Mặc Hàm thu hồi vẻ mặt nghiêm túc, mang trên
mặt nụ cười nghịch ngợm, đi đến, nắm cả bờ vai của mẹ.

“Mẹ ~” Cố Mặc Hàm đưa tay nắm lấy bờ vai của mẹ làm nũng.

“Con đứa nhỏ này, đã lớn rồi còn làm nũng, lát nữa ba con nhìn thấy lại bị mắng đấy.” Bà Cố cười vỗ vỗ tay của con trai.

“Đúng rồi, ba con đâu?”

” Sáng sớm ông ấy đã đi
ra ngoài rồi, sẽ về ngay đó. Đúng rồi, ba con gần đây tính tình cũng
không tốt đâu, con chốc nữa nói chuyện chừa một chút mặt mũi.”
Vẻ mặt bà Cố lo lắng.

“Mẹ yên tâm, con trai mẹ bây giờ rất biết điều mà.”

“Mặc Hàm, qua hai năm con
đã 28 rồi, nên cưới vợ đi, mẹ cũng chờ được ôm cháu trai đây. Lần trước
bác Lý con có nhắc tới muốn giới thiệu cháu gái bà ấy cho con, mẹ đã
gặp đứa nhỏ kia rồi, bộ dạng sáng sủa thông minh, trang nhã khéo léo,
con thấy hợp thì đi gặp thử ? Mẹ cũng không ép con, nhà chúng ta cũng
không cần thông gia gì đó. Nếu như con có vừa ý cô gái nào thì đưa đến
cho mẹ xem, con thích thì mẹ chắc chắn sẽ không phản đối.”
Bà Cố sờ tóc con trai nói.

Cố Mặc Hàm nghe mà chua xót: “Mẹ,
con thích một cô gái ở thành phố C, lúc đi học thì có quen, lúc đó con
không trân trọng, về sau thì tách ra. Con mấy năm này ở Mĩ, mỗi ngày đều
nhớ cô ấy, nhớ cô ấy đến không ngủ được, con muốn trở lại tìm cô, nhưng
con không dám, con sợ cô ấy vẫn còn hận con. Hiện giờ con đã trở về,
nhưng cô ấy lại lờ con đi, xem con như người xa lạ, con cái gì cũng
không thể nói, cái gì cũng không thể làm. Con biết rõ con cả đời này sẽ
không thể yêu một người khác, đúng là vừa rồi ông nội nói con phải học
được cách chọn lựa. Con vừa nghĩ tới từ bỏ cô ấy, là trái tim của con
rất đau, đau đến con không thở nổi…”

Diệp Thấm Đình nhìn con trai mắt ửng
đỏ trong lòng cảm xúc lẫn lộn, cậu nhóc luôn cười vô tâm vô phế trước
mặt cô giống như là chuyện của ngày hôm qua, nó giống như cậu con trai
nhỏ hay bị uất ức thì sẽ trốn trong ngực bà khóc thút thít. Bà nắm lấy
tay Cố Mặc Hàm cái gì cũng không nói, bà biết con trai cũng không cần bà
nói cái gì, nó chỉ là muốn tìm người nghe nó nói những lời này thôi.

Lúc Cố Dật Phong đi vào thì chứng
kiến một hình ảnh mẹ hiền con thảo như vậy, vừa định mở miệng, Diệp Thấm
Đình hướng ông nháy mắt, ông liền không lên tiếng nữa.

Đến gần, Cố Mặc Hàm lại khôi phục sự cợt nhả: “Ơ, thủ trưởng Cố đã về rồi? Ngài dùng trà dùng trà chứ hay cứ dùng trà đi?”

Cố Dật Phong liếc anh một cái: “Con nói chuyện đàng hoàng cho cha!”

Cố Mặc Hàm vẫn cười hì hì như trước: “Bố, con thật vất vả trở về một chuyến cha cũng đừng mặt nặng mặt nhẹ với con?”

Diệp Thấm Đình nói với Cố Mặc Hàm: “Con đi rót cho cha con tách trà đi.”

“Ok, khách quan ngài chờ chút.” Cố Mặc Hàm hấp tấp rời đi.

Không biết Diệp Thấm Đình nói gì đó
với Cố Dật Phong, mà lúc Cố Mặc Hàm trở lại, sắc mặt ông Cố dễ chịu đi
rất nhiều, vẻ mặt còn ôn hoà nói với anh: “Cơm trưa muốn ăn cái gì?”

Cố Mặc Hàm vẻ mặt đưa đám nói: “Bố, ngài nên mặt nặng mặt nhẹ với con đi, ngài trở mặt quá nhanh, con sợ hãi đó!”

Bà Cố ở bên cạnh bật cười, ông Cố thì đen mặt.

Ăn cơm xong, Cố Mặc Hàm theo lệ cũ lên lầu nhận lời dạy bảo.

Cha Cố ngồi trên ghế ở phía sau bàn
làm việc, nâng tách trà lên uống một ngụm, nhìn con trai đứng vô cùng
cung kính trước bàn làm việc.

Đứa con trai này của ông từ nhỏ đã
thông minh lanh lợi, cơ bản không có làm cho ông phải lo lắng. Công việc
của ông liên tục bề bộn, thiếu quan tâm với nó, nhưng bất cứ việc lớn
việc nhỏ nào nó luôn có thể giải quyết rất tốt, với những đứa nhỏ ở
trong đại viện có thể ví là hạc giữa bầy gà. Lúc  ở Mĩ đã bắt đầu sự
nghiệp của mình, hiện giờ ở  thành phố C cũng phong sinh thủy khởi, tác
phong cũng không có vấn đề, không giống con cháu thế gia khác luôn làm
chuyện xấu. Tổng thể mà nói, ông rất hài lòng.

“Cha cũng không phải là
không cho phép con quay về, con đã theo  ý mình ở lại thành phố C thì
cũng ở lại đó đi. Thành phố C cũng không kém Bắc Kinh, mấy năm này phát
triển rất nhanh, ở đó cũng rất có tiền đồ. Nhớ kỹ trước kia cha đã nói
với con, không cần phải đánh đồng ông nội con với cha sợ như lúc chơi cờ
vậy. Ở bên ngoài không thể so với trong nhà, bản thân phải cẩn thận
nhiều, chú ý thân thể, có vấn đề gì có thể trở về tìm cha thương lượng.
Được rồi, không có việc gì thì đi ra ngoài đi. Mà này, ở nhà thêm mấy
ngày đi, mẹ con rất nhớ con.”

Cố Mặc Hàm có chút ngạc nhiên, từ nhỏ
anh không thân thiết với cha nhiều, kính sợ là có thừa, trước đó trở về
dạy bảo cũng hai ba giờ, trước đó là lời nói gai góc thần sắc nghiêm
nghị, mà lần này như thế nào lại nhanh như vậy, lại còn vẻ mặt ôn hoà
nữa.

Cố Mặc Hàm không thể tin mở cửa đi ra ngoài, sau đó lại quay đầu nói với ông Cố: “Bố, ngài có phải làm chuyện gì có lỗi với mẹ con và con phải không?”

Ông Cố tức giận: “Cái tên nhóc thối này, lập tức đi ra ngoài cho cha!”

Cố Mặc Hàm rất nghe lời lập tức ra cửa.

Ngoài cửa loáng thoáng truyền đến tiếng cười lớn, Cố Dật Phong dở khóc dở cười.

Cố Mặc Hàm đàng hoàng ở nhà ngây
người hai ngày bồi mẹ uống trà, tưới hoa, bồi ông nội chơi cờ, bồi cha
nói chuyện phiếm, mỗi ngày tu sinh dưỡng tức [1], ngủ sớm dậy sớm.

Buổi tối ngày thứ hai, anh đã đi ngủ rồi, thì tiếng điện thoại vang lên.

“Nhóc Hàm, đang ở đâu vậy?” Mạc Sính Dã giọng nói cà lơ phất phơ thông quá loa truyền đến.

“Ở nhà ngủ đây.” Cố Mặc Hàm nhắm mắt lại trả lời.

“Ngủ? Lúc này mới mấy giờ đó? Cậu làm sao vậy, bị bệnh? Ông cụ dùng gia pháp rồi à?” Mạc Sính Dã bỗng nhiên la lớn.

“Mạc thiếu gia, ngài có phải trông tôi có chuyện phải không?” Cố Mặc Hàm vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Hì hì, tớ đây không phải là đang quan tâm cậu sao, đi ra ngoài đi, Sanlitun (2), tất cả mọi người đều ở đây, chỉ còn thiếu mình cậu.”

“Không đi, tớ đã lên giường rồi.”

Mạc Sính Dã nghe được câu trả lời của
anh, hình như nghiêng đầu nói một câu với người nào đó: nhóc Hàm nói
cậu ta ngủ rồi không đến được. Sau đó bên kia lập tức có người đoạt qua
điện thoại: “Nhóc Hàm, thật sự ngủ à?” Là Lý Thanh Viễn.

“Nói nhảm, đã mấy giờ rồi.”

“Lúc này mới mấy giờ đó,
cậu không phải là đang trên giường với người đẹp chứ? Chẳng lẽ mấy người
bọn mình còn không sánh bằng người đẹp? Cậu đến đi, đến đây anh em tìm
cho cậu một cô còn xinh hơn.”

“Nhảm nhí! Tớ đang ở nhà cụ ông bên này.” Cố Mặc Hàm thay đổi tư thế trả lời.

“Vậy cậu cứ tới đây!” Lý Thanh Viễn kiên trì nói không ngừng nghỉ một đống dù có muốn hay không muốn.

Cố Mặc Hàm thực không chịu nổi: “Rồi, tớ đi! Chờ đó! Cái cậu Đường Tăng!”

__________________

Chú thích:

[1] Tu sinh dưỡng tức: gìn giữ, gia cố cho lớn mạnh.

[2] Sanlitun (Trung
Quốc: 三里屯; bính âm: Sānlǐtún) là một khu vực quận Triều Dương, Bắc Kinh
có chứa nhiều quán bar đường phố phổ biến và các cửa hàng quốc tế.

Sanlitun Bar Street phân phối tổng cộng
80 quầy bar. Theo số liệu thống kê, Sanlitun trong vòng bán kính một km
tập trung tại Bắc Kinh cho hơn 60% quán bar.

Khu vực đã được tái sinh gần như liên tục
kể từ cuối thế kỷ 20 như là một phần của một dự án tái phát triển kinh
tế trên toàn thành phố. Hiện tại chứa nhiều quán bar và câu lạc bộ phổ
biến với cả người nước ngoài và người dân địa phương cũng như các cửa
hàng tên thương hiệu quốc tế như American Apparel, Apple Inc và Adidas.
Điều đáng chú ý cho nơi cư trú các cửa hàng Adidas lớn nhất thế giới.
Trong những năm gần đây, trung tâm muasắmVillageđã trở thành một điểm
đến phổ biến cho cả người nước ngoài và thanh niên Trung Quốc.

Chương 18: Sáu vị thiếu gia tề tụ

Cố Mặc Hàm đứng dậy mặc quần áo rồi rón rén ra cửa.

Sanlitun vẫn luôn là nửa đêm nhạc Rock
sôi động nhất, là thần thoại trong những quán bar không có tuổi, đẹp đẽ
quyến rũ, dùng ánh đèn cám dỗ cùng âm nhạc khuấy động sự nhiệt tình của
người ta. Tại nơi xa hoa truy lạc Cố Mặc Hàm trong tiếng âm nhạc điếc
tai tìm được bọn họ.

“Nhóc Cố, cậu đến rồi, tớ chờ cậu nửa ngày rồi đó.” Lý Thanh Viễn vừa nhìn thấy anh liền nhảy đến.

“Tớ có thể không tới sao, cậu so với mẹ tớ đều nói dông dài.” Cố Mặc Hàm đi qua Doãn Đông Tuân ngồi xuống.

“Tớ đây không phải là nghĩ đến cậu sao, cậu trở lại mấy ngày ngay cả bóng người đều không thấy, đang bận cái gì vậy?”

“Không bận gì hết, chỉ chuẩn bị quay lại thành phố C .”

Doãn Đông Tuân liếc mắt: “Thật tính quay lại? Trong nhà đã đồng ý?”

Cố Mặc Hàm uống một hớp rượu: “Đồng ý.”

Doãn Đông Tuân nở nụ cười ý vị: “Cậu thật là có biện pháp.”

Mạc Sính Dã cảm thán: “Haiz,
thực hoài niệm chuyện lúc bé, mấy người chúng ta luôn bên nhau, cái gì
cũng không cần nghĩ, muốn thế nào thì chơi như thế ấy, nay ngay cả tụ
cùng một chỗ cũng khó khăn. Tớ cũng muốn đi thành phố C, ngây ngốc ở Bắc
Kinh cũng chán rồi. Chúng ta hùn vốn mở một công ty đi, miễn cho ông cụ
nhà tớ cả ngày giáo huấn tớ, trời cao mà hoàng đế lại xa, nghĩ giáo
huấn cũng với không tới.”

“Được, tớ cũng đi!” Lý Thanh Viễn cũng đến chung vui.

Cố Mặc Hàm nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “Có thể cân nhắc.”

Doãn Đông Tuân mắt sáng rực lên: “Mở công ty làm gì, trực tiếp nhập cổ phần vào Phong Hoa đi, thật đúng đó, về sau Phong Hoa chính là của chúng ta.”

“Các cậu chỉ là bớt việc mà thôi.” Thạch Lỗi bĩu môi.

“Tốt! Quyết định vậy đi! Mai tớ sẽ  nói chuyện với ông cụ nhà tớ.”

Cố Mặc Hàm nhìn bọn họ một lượt: “Đây là các cậu nói đùa, hay là thật dự định làm như vậy đó?”

“Đương nhiên là thật sự! Shit tớ ở Bắc Kinh này đã đủ rồi.” Mạc Sính Dã rõ ràng đã rất say.

“Chờ các cậu tỉnh táo rồi lại nói. Chuyện đó không gấp được.”

Khi một đám người ra khỏi quán bar thì
trời cũng sắp sáng, sau khi Cố Mặc Hàm đem một đám ma men bọn họ lần
lượt đuổi về nhà, tại quảng trường nhìn màn kéo cờ, tản đi mùi rượu, sau
đó mua bữa sáng rồi mới về nhà.

Về đến nhà đưa bữa sáng cho người giúp việc, thì mới lên lầu tắm ngủ bù.

Sau đó bị tiếng điện thoại đánh thức, Cố Mặc Hàm vừa nhìn đồng hồ điểm hơn mười một giờ.

“Alô?” Trong giọng nói mang theo lười biếng.

“Ha ha, ông đây đã trở về!” Trong điện thoại truyền đến giọng nói phấn khích.

“Hà Văn Hiên?” Cố Mặc Hàm bất ngờ mở mắt ra.

“Bingo! Đáp rất đúng, tớ quay về Bắc Kinh rồi, mọi người chuẩn bị đón tiếp tớ đi!” Sau đó liền cúp điện thoại.

Cố Mặc Hàm nhìn màn hình di động dần tắt, từ từ lộ ra mỉm cười.

Trong buổi chiều cuối thu thoáng đãng,
mặt trời không kiêng nể gì mà chiếu rọi khắp nơi, ở trước quán cà phê
bên đường, một chiếc dù che nắng có năm người đàn ông trẻ tuổi cao lớn
đẹp trai đang ngồi, bọn họ ăn mặc cao cấp, cử chỉ tao nhã, trò chuyện
vui vẻ, một bức tranh mỹ nam, thu hút người đi đường cứ liên tục liếc
nhìn.

Bất ngờ trên đường một chiếc xe thể thao
màu đỏ lao tới đây, trực tiếp phóng tới năm người đàn ông, sau đó bỗng
nhiên dừng trước bàn cà phê, bánh xe và mặt đất phát ra tiếng ma sát rất
lớn. Bước từ trên xe xuống là một người đàn ông, cặp kính râm thật to
đeo trên mặt, ngũ quan thanh tú mang theo một chút nữ tính, vẻ mặt tươi
cười, lộ ra hàm răng trắng đều.

Năm người đàn ông đang bình phẩm cà phê nhìn thấy anh ta đều lộ ra ý cười.

“Tớ nói, Hà Văn Hiên, cậu a rốt cục đã cam lòng quay về?” Doãn Đông Tuân mở miệng đầu tiên.

“Tớ nghĩ tớ là một người
Trung Quốc, Đảng và nhân dân đào tạo tớ không dễ dàng gì, tớ học thành
tài thì liền trở về thôi, cũng định vì xây dựng chủ nghĩa xã hội khoa
học mà cống hiến một phần sức lực nhỏ bé của mình.”
Hà Văn Hiên tháo kính râm ngồi xuống vẻ mặt tràn đầy nghiêm túc nói.

Hà Văn Hiên cũng là cùng bọn họ lớn lên,
về sau học đại học được một nửa thì chạy đến Mĩ học y khoa lâm sàng, Cố
Mặc Hàm ở Mĩ  năm năm vẫn cùng anh giữ liên lạc.

“Phốc ~” Tập thể năm người phun ra.

“Các cậu đây là ý gì? Được rồi, tớ là cảm thấy con gái Trung Quốc mới hợp khẩu vị của tớ, vì vậy tớ mới quay về.” Hà Văn Hiên vẻ mặt thất bại hoàn toàn biểu tình thẳng thắn sẽ được khoan hồng.

“Quay về đã có dự định gì chưa?” Cố Mặc Hàm lau sạch cà phê trên người hỏi cậu ta.

“Còn có thể dự định gì nữa, đến bệnh viện thôi!” Hà Văn Hiên giơ tay gọi tách cà phê.

“Chúng tớ đang bàn bạc đây, tập thể đều đi thành phố C, nếu không cậu cũng cùng đi.” Lý Thanh Viễn nhìn cậu ta hỏi.

” Một đám các cậu cuối cùng cũng buông tha nhân dân thủ đô để đổi đi thành phố C hại nước hại dân à?” Hà Văn Hiên liếc mắt một lượt.

“Cậu đừng nói cái giọng đó? Nếu không phải là đánh không lại cậu tớ đã sớm trở mặt với cậu.” Lý Thanh Viễn vẻ mặt tức giận.

“Cắt ~” Hà Văn Hiên vẻ mặt khinh thường.

Mọi người cười rộ lên.

“Thành phố C sao, cũng không tệ lắm, tớ sẽ suy nghĩ thử xem.” Hà Văn Hiên lên tiếng lần nữa.

“Suy nghĩ cái đầu của cậu! Không ai cầu cậu đi hết!” Lý Thanh Viễn nhìn cậu ta bộ dạng thảnh thơi thì rất tức giận.

“Cậu không cho tớ đi? Vậy tớ càng phải đi. Nhóc Hàm, lúc nào đi thì gọi tớ đó.”

Cố Mặc Hàm bất đắc dĩ xoa trán, Lý Thanh Viễn và Hà Văn Hiên từ nhỏ tranh cãi rất nhiều, hiện giờ gặp mặt vẫn cứ như vậy.

“Vậy đi sớm một hai ngày.”

Hai ngày sau, sáu người tầng tầng lớp lớp
hướng thành phố C mà đến, không nghĩ đến bọn họ đã thành nhân vật tiêu
điểm của thành phố C.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+