Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên _ Chương 25 – 26 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Hợp tác

Tần Vũ Dương có chút hoang mang hỏi anh: “Cố Mặc Hàm, anh nói đi, phải luôn luôn đề phòng đối với đội ngũ của mình sao?”

Cố Mặc Hàm kiên nhẫn trả lời: “Dùng
người thì không nên nghi ngờ, mà đã nghi ngờ thì không nên dùng người.
Em muốn tin tưởng bọn họ, tuy nhiên, trước đó, phải chọn người của em
cho tốt đã.”

Tần Vũ Dương đầu lông mày cau lại trong mắt mang theo mơ màng, khó hiểu, chậm rãi nói: “Bọn
họ là đội ngũ một tay tôi tuyển chọn ra, chúng tôi cùng nhau cố gắng
giành được rất nhiều hợp đồng lớn, lúc đó hai bên rất ăn ý. Lúc mới bắt
đầu, mọi thứ đều rất khó khăn, chúng tôi cơ bản cũng không có thành
tích, không có ai chống đỡ, không có kinh nghiệm, chỉ có thể từ từ tìm
tòi, có một đoạn thời gian thiếu chút nữa không chống đỡ được, tôi nghĩ
cứ để cho bọn họ đi tổ khác, nhưng bọn họ ai cũng không muốn rời đi, vẫn
khích lệ tôi, tình cảm mọi người rất tốt, không có bọn họ nhất định
không có Tần Vũ Dương ngày hôm nay. Đúng, tôi không hiểu, vì cái gì lúc
trước hoàn cảnh gian nan như vậy bọn họ cũng không rời đi, nhưng bây giờ
lại lựa chọn phản bội tôi, phản bội cả đội ngũ?”

Cố Mặc Hàm nghe cô nói về những chuyện
khó khăn trong quá khứ, trong lòng có một tia đau đớn, còn có một chút
xót xa, lúc ấy cô cần có sự giúp đỡ nhất thì anh lại không ở bên cạnh
cô.

Những năm gần đây Cố Mặc Hàm chiến đấu
trên thương trường đã gặp qua rất nhiều chuyện tiếp xúc với rất nhiều
người, những chuyện tương tự hoặc so với chuyện này còn nghiêm trọng hơn
cũng không ít, dù sao con người vì ích lợi mà không từ thủ đoạn nào thì
chỗ nào cũng có, trải qua trăm trận anh đối với cái mánh khóe này đã có
chút thái độ khinh bỉ, nhưng anh lại không biết nên giải thích Tần Vũ
Dương. Nghĩ một lát mới mở miệng thử thăm dò: “Người phải biết thay đổi,
khi thời gian trôi đi, có rất nhiều thứ đều đang thay đổi, bản chất con
người lại rất tham lam, lòng người không đủ rắn nuốt voi, có đôi khi
muốn có được càng nhiều, khi lợi ích đặt trước mặt bọn họ thì có thể bán
đứng rất nhiều thứ, tình bạn, tình yêu, có đôi khi thậm chí là tình
thân. Có lẽ về sau bọn họ sẽ hối hận, nhưng dưới sự công kích của những
viên đạn bọc đường, bọn họ có lẽ sẽ chọn lợi ích. Lòng người là khó
đoán, em có thể đoán tâm tư của người khác đồng thời cũng sẽ đánh mất
chính mình. Cho nên không cần phải thử đi phỏng đoán người khác đang suy
nghĩ gì. Một người nếu như nội tâm phát sinh thay đổi, thì ở lời nói
hành vi nhất định sẽ lộ lại dấu vết, cho nên, em phải làm chính là chú ý
quan sát bọn họ, đem tất cả mối uy hiếp bóp chết trong giai đoạn trứng
nước.”

Tần Vũ Dương cười cười: “Cố
Mặc Hàm, anh thật đáng sợ. Không trách được bọn họ đều nói anh tâm tư
kín đáo, con mắt tinh đời, lòng dạ sâu không lường được, ở trên đời này,
còn có cái gì anh không thể nắm chắc phần thắng? Thật sự nghe anh nói
chuyện một buổi, thì bằng mười năm đọc sách nha!”

Cố Mặc Hàm nghe lời khen ngợi không hảo ý của cô, chỉ cười khổ lắc đầu.

Tần Vũ Dương thay đổi tư thế ngồi lười biếng: “Lần
này coi như mua một bài học, nhưng học phí cũng quá mắc. Bị mất vụ này,
mấy ông lão ở Đằng Đạt kia vẫn không thể ăn tôi được. Tôi nghĩ đến
những thứ này, tâm trạng đi làm so với đi thăm mộ thì nặng nề hơn
nhiều.”

Cố Mặc Hàm kinh ngạc nhìn cô: “Ý em là, định từ bỏ sao? Điều này cũng không giống em a!”

Tần Vũ Dương bực bội kéo tóc: “Không
từ bỏ cũng không có biện pháp khác, mẫu phương án thứ ba đã lộ ra,
khẳng định công ty T cũng đã biết, cho dù điều tra ra ai là nội gian,
tổn thất cũng không cách nào đền bù được, huống chi chuyện như vậy bị lộ
ra, lòng người cũng đã buông xui, còn có thể đề ra phương án tốt gì
nữa, thời gian còn gấp như vậy, nóc nhà lủng còn gặp mưa suốt đêm, tôi
vẫn nên trở về đánh thư từ chức thôi.”

Cố Mặc Hàm đề nghị: “Em có nghĩ đến muốn một lần nữa lập lại một đội không?”

Tần Vũ Dương dùng một loại ánh mắt ngu ngốc nhìn anh: “Một
lần nữa lập lại đội? Những điều này từ miệng anh sao lại có thể dễ dàng
như vậy? Nội bộ giữa các tổ trong Đằng Đạt đã tranh đấu rất kinh khủng
rồi, người của mình cũng không thể tin, huống chi là những người khác?
Thời gian ngắn như vậy, đi chỗ nào tìm người có thể tin được?”

Cố Mặc Hàm vẻ mặt bất đắc dĩ, có lẽ cũng chỉ có cô mới có ánh mắt này nhìn anh: “Vậy em tin tưởng anh không?”

Tần Vũ Dương ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía anh: “Có ý gì? Anh muốn dùng người của Phong Hoa giúp tôi gian lận?”

Cố Mặc Hàm đưa tay quấn quanh lấy tóc rơi trên vai cô, đáy mắt lưu chuyển sự nham hiểm, cười đến câu luôn hồn phách: “Không phải là người của Phong Hoa, của anh, chỉ là của anh thôi.”

Tần Vũ Dương cảm nhận được hơi thở tà mị quanh người anh tản ra, cô rõ ràng nghe được xung quanh tiếng hít khí: “Anh là nói, anh, với tôi? Hai người?”

Cố Mặc Hàm buông lọn tóc cô ra, khôi phục bộ dạng nghiêm túc: “Hai người là đủ, nhiều hơn nữa chính là lãng phí.”

Tần Vũ Dương vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ: “Đúng vậy, nhưng tại sao anh lại phải giúp tôi?”

Cố Mặc Hàm vẻ mặt trêu tức, giọng nói trêu chọc: “Là một người Trung Quốc phải tẩy chay hàng hóa Nhật.” Nói xong cất tiếng cười to.

Tần Vũ Dương cho anh một cái liếc mắt: “Cười, có cái gì hay để cười sao?”

Cố Mặc Hàm thật vất vả ngưng cười, ho nhẹ một tiếng, trong giọng nói vẫn là không che dấu được ý cười: “Không có gì buồn cười hết, chính là anh đột nhiên nhớ tới một câu chuyện cười. Như thế nào, em có đồng ý hay không?”

Tần Vũ Dương tay trái tựa đầu, nghi ngờ nhìn Cố Mặc Hàm, ngược lại Cố Mặc Hàm vẻ mặt thản nhiên nhìn lại cô.

Vài phút sau, Tần Vũ Dương cười gật đầu
một cái. Tần Vũ Dương không nghĩ ra được tại sao Cố Mặc Hàm phải chủ
động giúp cô, cô đương nhiên sẽ không đơn giản tin tưởng tên gian thương
Cố Mặc Hàm này sẽ yêu nước như vậy, nhưng với đủ loại dấu hiệu cho
thấy, việc này đối với cô mà nói, trăm cái lợi mà không có một cái hại,
năng lực cùng với tầm nhìn xa trông rộng của Cố Mặc Hàm cô căn bản cũng
không hoài nghi, phương án trong tay anh hắn đề ra nhất định là tuyệt
thế vô song, nếu đã không tổn hại gì, cô vì cái gì lại không đồng ý?

Cố Mặc Hàm hài lòng nở nụ cười.

Ngọn đèn xoay chuyển trong quán bar, âm
nhạc sôi động tràn khắp mọi góc gách, xung quanh được tạo hình bởi một
đám người, tại một bên quầy bar tinh xảo, một anh chàng đẹp trai phong
trần, cùng một cô gái mắt ngọc răng ngà, lẳng lặng ngồi chỗ kia nhìn
nhau cười…

Tần Vũ Dương phát hiện cùng Cố Mặc Hàm
bình tĩnh ngồi xuống tâm sự cũng không phải là một chuyện khó, không có
quan hệ với tình yêu, chỉ là bạn bè.

“Này, mấy năm nay anh ở Mĩ như thế nào?” Tần Vũ Dương nghiêng đầu hỏi.

Cố Mặc Hàm nhìn ngoài cửa sổ, như là đang suy tư.

Vũ Dương, anh một chút cũng không tốt,
anh nhớ em, nhớ em chẳng phân biệt được ngày đêm, trong đầu anh chỉ tràn
ngập em, anh chỉ có dựa vào công việc để đè nén nỗi nhớ, dựa vào rượu
thuốc lá để tê dại chính mình, nhưng vẫn không ngăn được nỗi nhớ về em,
nhưng mà, anh không thể nói cho em biết, anh sợ anh nói ra, em sẽ bị anh
dọa chạy mất, thật vất vả chúng ta mới có thể ngồi cùng nhau giống như
bây giờ.

“Xem ra, cuộc sống của anh cũng không dễ dàng gì? Biết được những năm này anh qua sống không dễ dàng, tôi lại an tâm.” Tần Vũ Dương vẻ mặt tươi cười, “Anh biết không, Cố Mặc Hàm, nhiều năm qua tôi vẫn chờ đợi giây phút này. Tôi rốt cục cũng mãn nguyện.”

Những sương mù trong lòng Cố Mặc Hàm cũng bị những lời này của cô làm cho xua tan, một chút vết đều không có để lại.

“Đi thôi, anh còn chưa dùng cơm nữa, anh giúp em một chuyện lớn như vậy, em cũng nên mời anh một bữa đi.” Cố Mặc Hàm đứng dậy cầm lấy áo khoác.

Tần Vũ Dương ôm áo khoác cùng khăn quàng
cổ đuổi kịp. Mới ra khỏi cửa quán bar, hơi rét lạnh đập vào mặt, Tần Vũ
Dương run dữ dội, vội vàng mặc nhanh áo khoác, choàng lên khăn quàng cổ
tự làm, chỉ lộ ra hai con mắt. Cố Mặc Hàm không biến sắc đứng tại hướng
gió thổi đến.

“Xe của em đỗ ở đâu rồi?” Cố Mặc Hàm hỏi.

“Xe? Để trong bãi đậu xe của công ty bọn anh rồi?” Tần Vũ Dương đem miệng giấu ở trong khăn quàng cổ, giọng nói ù ù.

“Vậy em làm sao đến được đây? Cả ngày nay em đã đi đâu?”

“Đến quảng trường đối diện công ty của bọn anh này, H Đại này, nhà cha mẹ em, sau đó lại đến nơi này.”

“Em chờ ở đây một lúc, anh lái xe tới đây.”

Chờ Tần Vũ Dương lên xe một bên lấy khăn
quàng cổ bỏ xuống một bên phàn nàn về thời tiết rét lạnh. Cố Mặc Hàm bật
điều hòa nóng đến tối đa.

“Chúng ta đi ăn cái gì?” Cố Mặc Hàm một bên lái xe một bên hỏi.

“Không phải anh muốn ăn cơm sao? Hỏi tôi làm gì? Anh quyết định là được rồi.” Tần Vũ Dương nhìn cảnh đêm ở bên ngoài.

“Anh năm năm không có về đây, đối với thành phố C từ lâu cũng không còn quen thuộc.”

“Vậy đi ăn mì sợi ở phố ăn uống H Đại đi.”

Cố Mặc Hàm nhớ tới trước kia anh và Tần
Vũ Dương thường xuyên đến quán “Mì sợi Sơn Tây” kia ăn mì, chủ quán là
một đôi vợ chồng hiền lành, mỗi lần cho thành phần đều rất đầy đủ, trong
trí nhớ hương vị rất ngon. Không thể tưởng được nhiều năm như vậy quán
kia vẫn còn.

Bọn họ không nói gì nữa, Cố Mặc Hàm tập trung đường đi phía trước, mà Tần Vũ Dương nhìn bên ngoài cửa xe.

Không có cách nào lái xe đi vào phố ăn uống, Cố Mặc Hàm phải dừng xe ở cửa phía tây H Đại.

Thời tiết rất lạnh, nhưng phố ăn uống
buôn bán vẫn nhộn nhịp như trước. Đồ cay nóng, thịt nướng, mì sợi, bánh
bao hấp, các cửa tiệm hoặc các gian hàng trước sau đều chật ních sinh
viên H Đại. Nhiệt độ của thức ăn,  hơi khói của thịt nướng, còn có tràn
ngập âm thanh đùa giỡn của tuổi trẻ sinh viên, dưới ánh đèn lờ mờ, tất
cả đều thật ấm áp.

Cố Mặc Hàm nhớ tới anh lúc đó vào đại học
trời vừa mới chín, mười giờ, hầu như cả khu kí túc nam đều đi lang
thang khắp nơi càn quét đồ ăn vặt như quỷ đói vậy. Lúc đó, bọn họ sẽ
thành tụ họp nhau thành một tốp đến phố ăn vặt ăn một bữa no nê, mọi thứ
cũng không nhất thiết cái nào cũng ngon, nhưng cái cảm giác đó sau khi
Cố Mặc Hàm tốt nghiệp cũng không còn tìm được nữa. Khi đó Cố Mặc Hàm
cũng thường xuyên cùng đi với Tần Vũ Dương, nhưng đại đa số đều là anh
ăn, Tần Vũ Dương chỉ ở bên cạnh nhìn anh ăn, thỉnh thoảng tán dóc. Tần
Vũ Dương lúc đó lấy lí do từ chối là: sợ mập. Kỳ thật, Tần Vũ Dương vẫn
rất gầy, cho tới bây giờ cũng không có mập.

Tần Vũ Dương xoay người thấy Cố Mặc Hàm
đứng ở nơi đó bất động, áo khoác len màu đen làm nổi bật thêm sự cao lớn
rắn rỏi của anh, sự trang nghiêm cao quý, đi ngang qua các sinh viên,
mặc kệ nam nữ, cũng sẽ quay đầu lại nhìn anh vài lần. Dù sao đàn ông đẹp
trai chính chắn luôn được chú ý.

Tần Vũ Dương gọi anh một tiếng, để cho anh theo kịp, cuối cùng hai người cũng dừng ở một quán có mặt tiền sạch sẽ, rồi đi vào.

“Cô gái, đã lâu không đến. Còn cô gái kia đâu?” Trí nhớ của bác gái thật tốt.

“Gần đây có chút bận, còn cô gái kia đang bận rộn hẹn hò.” Tần Vũ Dương vui vẻ hớn hở đáp lời.

“Cậu nhóc này nhìn rất quen nha.” Bác gái đánh giá Cố Mặc Hàm.

“Trước kia tôi cũng ở H Đại, lúc đi học thường xuyên đến đây.” Cố Mặc Hàm trả lời.

Bác gái cười đến vui vẻ, còn đưa tới một tờ thực đơn.

“Lấy một tô mì lớn, bỏ nhiều
ớt. À, lấy đậu phộng dấm chua, rau trộn tàu hủ ky, mực khô dấm chua lão
dấm chua, anh xem còn muốn ăn gì nữa?”
Tần Vũ Dương cúi đầu điểm lại hết các món ăn rồi đưa thực đơn đưa cho Cố Mặc Hàm.

Cố Mặc Hàm nhìn bàn tay mảnh mai trắng
trẻo của cô đang cầm thực đơn, rất muốn nắm lấy giữ trong tay, nhìn một
chút có phải hay không rất lạnh.

Anh đè nén xuống ý tưởng đó trong lòng, tiếp nhận thực đơn, tùy tiện nhìn, một tô mì sợi, một đậu tương mặn.

Món ăn đưa lên, món đậu phụng dấm chua
cùng rau trộn tàu hủ ky là món anh thích ăn nhất. Anh ăn vài miếng, mùi
vị không tệ. Sau đó được đưa tới hai bát canh nóng hôi hổi, bác gái mời
bọn họ cứ từ từ ăn rồi đi mời người khác.

Hơi nóng bốc lên trước mặt giữa dày bên
cạnh mỏng, góc cạnh rõ ràng, canh loãng tản mát ra mùi thơm nồng, nổi
trên lớp dầu là một chút tiêu, trong mì trộn màu xanh biếc của rau, màu
đỏ của ớt, mặt ngoài rắc một lớp rau thơm, còn có mấy miếng thịt bò, màu
sắc, mùi, vị đều đủ, kích thích Cố Mặc Hàm phải động đậy ngón trỏ, vừa
vào miệng ngoài trơn trong gân, càng nhai càng thơm. Cố Mặc Hàm nhìn
thoáng qua người đối diện, Tần Vũ Dương đang ăn cũng không vui vẻ gì,
trên chóp mũi còn toát ra mồ hôi. Kết thúc một bữa cơm, hai người ăn
toàn thân đến thoải mái.

Chương 26: Bạn bè

Ra khỏi quán mì thì bên ngoài lại bay bay
những bông tuyết nhỏ, trong suốt như pha lê, giống như tinh linh hạ
xuống nhân gian. Sau đó, những bông tuyết nhỏ dần dần biến thành trận
tuyết, xung quanh các sinh viên phấn khích mà hét lên.

Tần Vũ Dương nói với Cố Mặc Hàm: “Nhìn bọn họ tôi thật sự cảm giác là mình già rồi.”

Lúc này điện thoại Cố Mặc Hàm vang lên, là Mạc Sính Dã.

“Nhóc Hàm, tìm được chị dâu chưa?” Mạc Sính Dã giọng nói cà lơ phất phơ vang lên.

“Đừng nói lung tung!”
Cố Mặc Hàm cảnh giác nhìn về phía Tần Vũ Dương, đổi sang bên kia nghe
điện thoại, Tần Vũ Dương đang ngắm tuyết, chắc là không nghe thấy.

“Sao lại nói lung tung a? Nói vậy chắc là tìm được rồi? Cô ấy ở bên cạnh cậu?” Mạc Sính Dã có điểm hưng phấn.

“Ừ, cậu có chuyện gì sao?” Cố Mặc Hàm thay đổi đề tài.

“Không có chuyện gì, các cậu cứ tiếp tục đi.” Nói xong cũng không đợi Cố Mặc Hàm phản ứng, gác máy một cái “rụp”.

Cố Mặc Hàm và Tần Vũ Dương lái xe trên
đường trở về, thì tuyết lớn đã rơi thành như lông ngỗng rồi. Trên đường
xe cũng không nhiều, nhưng Cố Mặc Hàm vẫn hết sức chăm chú lái xe, Tần
Vũ Dương cũng không dám đem tính mạng hai người ra nói đùa, dù sao thời
tiết mưa tuyết thì cũng là thời tiết chiếm tỷ lệ cao về tai nạn xe.

Ngay sau đó, trên đường đã có lớp tuyết
đọng lại, bị chiếc xe phía trước nghiền qua, làm cho con đường càng trơn
trượt. Cố Mặc Hàm cẩn thận khống chế tốc độ xe, chờ khi đèn đỏ quay đầu
nhìn lại, trên ghế Tần Vũ Dương đã nghiêng qua ngủ thiếp đi. Cố Mặc Hàm
thò người ra ghế sau lấy cái áo khoác của anh nhẹ nhàng đắp lên người
cô.

Một chiếc xe màu đen sang trọng mà từ từ
chạy đến dưới căn hộ của Tần Vũ Dương. Cố Mặc Hàm lặng lẽ nhìn Tần Vũ
Dương vẫn còn ngủ say. Trong tay ôm cái áo khoác, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn
cỡ bàn tay chôn ở dưới khăn quàng cổ màu trắng, đôi mắt trong veo ngày
thường hiện giờ đang khép lại, chỉ có thể nhìn thấy được hàng mi dài mà
dày đậm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn ngủ trông hơi đỏ lên.

Cố Mặc Hàm nhẹ nhàng gạt tóc mềm mượt ở
trên trán cô. Trên người cô tản mát ra hương thơm nhàn nhạt, ngoài xe âm
thanh tuyết lớn rơi rít rít ào ào, Cố Mặc Hàm nhìn một lát rồi đẩy cửa
xe đi ra ngoài.

Tần Vũ Dương tỉnh lại xuống xe liền thấy
Cố Mặc Hàm quần áo phong phanh dựa vào cửa xe hút thuốc. Gió đã ngừng,
tuyết lớn vẫn như cũ bay lả tả xuống, lắp đầy dưới đất, cây cối, mái
nhà, toàn bộ thế giới như choàng lên một áo choàng màu trắng. Cố Mặc Hàm
một tay ôm ngực, tay kia cầm điếu thuốc đang đặt trước miệng, ánh lửa
sáng tối luân phiên, sau đó tao nhã thổi ra khói thuốc, gõ gõ tàn thuốc,
không để ý chút nào tuyết lớn rơi trên người, con mắt đen sâu sắc nhìn
về phương xa. Trông thấy cô, từ từ cười rộ lên, nụ cười chạy thẳng đến
đáy mắt. Tim của Tần Vũ Dương đột nhiên đập loạn thình thịch, mơ mơ màng
màng do mới vừa tỉnh ngủ lại thanh tỉnh không ít, cảm thấy màu trắng
xung quanh sáng đến chói mắt.

Tần Vũ Dương đem trong tay áo khoác đưa tới, Cố Mặc Hàm vứt thuốc nhận lấy nhưng không mặc vào.

“Tôi vào đây, anh cũng nhanh trở về đi!”

Cố Mặc Hàm gật đầu nhẹ.

Tần Vũ Dương cùng anh tạm biệt nhưng đi
được hai bước thì quay đầu lại, anh vẫn duy trì động tác kia, từng mảng
lớn bông tuyết bay rơi xuống, cô bỗng nhiên cảm thấy nhìn không rõ anh.

“Cảm ơn anh, Cố Mặc Hàm, năm
năm này tôi vẫn luôn suy nghĩ, khi gặp lại anh sẽ có cảnh tượng như thế
nào? Có thể giống Tịch Mộ Dung
[1]
đã nói như vậy không, tại quán cà phê góc đường, anh bất ngờ xuất hiện,
tôi sẽ mang ra khuôn mặt tươi cười chào hỏi anh, bỏ qua chuyện cũ, chỉ
là chào hỏi, nói với anh một câu, chỉ nói một câu, đã lâu không gặp?

Hay giống như Bán sinh duyến[2]dưới
ngòi bút Trương Ái Linh? Anh mang theo người nhà đẹp như hoa và đứa con
trai thông minh hoạt bát của anh, tôi dắt theo đứa con của chồng tôi,
gặp thoáng qua anh đang ở trên đường?

Có lẽ trong lòng anh ghét sự
công kích qua lại, anh nghĩ rằng tôi đao thương bất nhập, tôi cho là anh
bách độc bất xâm, càng đấu thì anh chết tôi sống, càng lưỡng bại câu
thương
[3]?

Tôi không nghĩ tới, chúng ta
còn có thể giống như bạn bè cùng nhau dùng cơm, nói chuyện phiếm. Trong
mấy năm qua, tôi một mực nghĩ, nếu như, chúng ta năm đó bảo trì khoảng
cách là một người bạn, có lẽ là cả đời, nếu như tôi không có tham lam,
không có hy vọng xa vời được tiếp gần anh, có phải cũng sẽ không mất đi
anh không?
 

Tôi đột nhiên nghĩ, làm bạn
bè bình thường mới là lâu dài nhất. Chúng ta, về sau sẽ là loại bạn bè
này, tất cả, đều cùng tình yêu không quan hệ.

Cám ơn anh lần này đã bằng lòng giúp tôi, cám ơn.”

Trái tim của Tần Vũ Dương bỗng nhiên nổi
lên đau đớn, cô nắm tay thật chặt, móng tay cắm thật sâu vào trong lòng
bàn tay, miễn cưỡng nói xong những lời này, sau đó cố gắng mỉm cười với
anh.

Cố Mặc Hàm thở dài một hơi, Tần Vũ Dương cảm thấy giai điệu này giống như là tiếng thở dài trong lòng cô.

“Được.” Cố Mặc Hàm đơn giản trả lại một từ, sau đó mở cửa xe khởi động rú xe mà đi.

Tần Vũ Dương nhìn xe từ từ dung nhập vào đêm tối, mới từng bước từng bước hướng cửa thang máy đi đến.

Cố Mặc Hàm, thực xin lỗi, em cả đời này
cũng không còn dám dũng cảm yêu anh như vậy nữa, em về sau sẽ tìm một
người em không yêu, thật nghiêm túc sống yên ổn hết cả đời. Em cũng
không bao giờ muốn bị tổn thương nữa, vả lại, em căn bản nhìn không rõ
trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì. Năm năm, anh còn bị ám ảnh với Hà
Miêu không? Vậy Triệu Tịch Vũ kia thì sao? Vì cái gì bọn anh không có ở
cùng nhau? Cố Mặc Hàm, anh đã nói, không cần phải phỏng đoán tâm tư của
người khác, cho nên, em không muốn, em thật sự đã mệt mỏi.

Cố Mặc Hàm mím chặt môi, mặt không chút
thay đổi, đôi mắt hoa đào luôn hàm chứa □ trước kia nhưng bây giờ trong
đó lại tràn đầy băng giá, nắm lái tay bởi vì dùng sức mà hiện ra màu
trắng bệch. Tuyết rơi xuống trên người bởi vì nhiệt độ cao trong xe mà
từ từ tan thành nước, áo khoác đen hơi mở một chút. Cảm giác ẩm ướt lạnh
lẽo xuyên qua quần áo giống như thấm vào trong lòng anh, anh cảm giác
lòng mình cũng lạnh lẽo như băng vậy, không có một chút ấm áp nào.

Tần Vũ Dương, em nghĩ rằng tôi Cố Mặc Hàm
thực sự không có em thì không sống tốt sao? Em cho rằng em là ai, tôi
muốn loại phụ nữ gì mà chưa có sao? Cần gì không có mặt mũi khiến cho em
trốn tránh không kịp vậy?

Cũng là hai đêm tuyết tương tự nhau, Cố Mặc Hàm hai lần cảm thấy bất lực, anh thật sự là hận chết loại thời tiết quỷ quái này!

Ngày hôm sau Tần Vũ Dương tinh thần vô
cùng phấn chấn đi đến Đằng Đạt làm việc, xua đi mây mù ngày hôm qua. Tần
Vũ Dương quan sát một vòng, phát hiện đồng nghiệp tổ hạng mục thật sự
là hiểu chuyện, chuyện tình cơ mật bị tiết lộ công ty cơ bản không có
người biết rõ. Đóng cửa lại họp, mọi người vẫn duy trì một thái độ nơm
nớp lo sợ đối với Tần Vũ Dương đang có tâm trạng tốt. Mặc dù nói, cùng
vị Tần tổng này cộng sự nhiều năm, ngày thường cô cũng vui thì đùa tức
giận thì mắng bọn họ, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy, dưới tình huống
bình thường cô ấy sẽ phải nổi đóa mà, làm sao có thể cười đến hiền hòa
dễ gần như vậy chứ?

Tần Vũ Dương nhìn bọn họ ở đàng kia mắng
to công ty T âm hiểm xảo trá, nhìn trên mặt mỗi người bọn họ lòng đầy
căm phẫn, đột nhiên cảm thấy chính mình nhiều năm như vậy trắng đen đều
đã lăn lộn, có lẽ xã hội này đầy những Ảnh đế và Ảnh hậu, nếu không vì
cái gì cô thủy chung cũng nhìn không ra ai là nội gian?

Nghĩ tới đây, Tần Vũ Dương ý cười càng
đậm, lộ ra hàm trăng trắng tinh. Mọi người bị màn sáng trắng này kết quả
mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Tần tổng, phương án thứ ba của chúng ta còn phải làm sao?” Tiểu Lương trong ánh mắt bức bách của mọi người mà sợ hãi rụt rè hỏi.

Tần Vũ Dương hai tay chống ở trên bàn: “Làm, đương nhiên phải làm! Vì cái gì không làm?”

“Cứ theo ý tưởng ban đầu, hoặc là bắt đầu lại một lần nữa?” Phó trưởng ban tổ hạng mục Lưu Tư Thành hỏi.

Lưu Tư Thành ban đầu bất đồng với ý kiến
với các tổ khác được Cố Mặc Hàm đưa qua, Tần Vũ Dương nhìn trúng tài hoa
và kiên định của anh ta, hơn nữa một đường đẩy anh ta vào đội thứ hai.

Sẽ là anh ta sao? Tần Vũ Dương không biết.

“Đương nhiên không thể dùng phương án trước kia, khẳng định cũng đã bị tiết lộ!” Viên Khang một thành viên khác nói.

Viên Khang là đàn em khóa dưới của Tần Vũ
Dương, nghe nói cậu ta gần đây muốn kết hôn, chẳng lẽ bởi vì kết hôn
thiếu tiền nên nghĩ bán đứng công ty để có tiền? Tần Vũ Dương không chắc
chắn.

“Tôi nghĩ bây giờ việc cấp bách nhất là cần phải tìm ra được tên nội gian kia.” Nói lời này là Chu Tình.

Đó là một cậy tài mà khinh người, ngày
thường luôn nói năng hết sức chanh chua như vậy đả kích các thành viên
khác, bởi vậy được biệt danh là “Nhện độc”, nhưng ở trên công việc luôn
cẩn thận tỉ mỉ, vẫn có thể cùng mọi người hòa thuận lẫn nhau. Nếu theo
lời của cô ta, cô ta lại vì cái gì? Tần Vũ Dương rất hoang mang.

“Yo, cô là kẻ trộm lại la lên bắt trộm không phải sao?” Chỉ một câu nói đem sự tự kiềm chế bình tĩnh của Chu Tình đẩy ngã chính là Trương Thu Lâm.

Trương Thu Lâm là dựa vào quan hệ bám váy
với tầng cấp cao công ty Đằng Đạt mới được miễn cưỡng nhét vào nơi này
của Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương bất đắt dĩ tiếp nhận cô ta, nhưng cô ta
không có an phận cho qua ngày, nhắc tới cô ta Tần Vũ Dương liền đau đầu.

“Cô nói bậy bạ gì đó! Cô quả thực là ngậm máu phun người!” Chu Tình trợn mắt nhìn.

“Được rồi, đừng cãi nữa, bây giờ là giai đoạn quan trọng, hai người các cô cũng đừng ầm ĩ.”

Mọi người anh một lời tôi một câu, Tần Vũ Dương lần lượt nhìn từng người một, lại trăm mối như tơ vò.

“Tần tổng, cô có phải đã biết ai là nội gian rồi phải không?” Lại là trợ lý Lương.

Tần Vũ Dương quay đầu nhìn anh ta, khẽ nhíu mày: chẳng lẽ là anh ta?

Trợ lý Lương bị cô nhìn đến sợ hãi: “Cô đừng nhìn tôi như vậy mà, thật sự không phải tôi! Tôi có thể thề với trời! Tần tổng cô phải tin tôi!”

Tần Vũ Dương phất phất tay: “Được rồi, đừng nói nhiều. Tôi cũng không biết là ai.”

Tần Vũ Dương cảm thấy làm Sherlock Holmes thực là công việc khó.

Sau đó là tiếng điện thoại gọi đến, Tần Vũ Dương nhìn thoáng qua: Cố Mặc Hàm.

Cô ra hiệu một cái sau đó đi ra phòng họp: “Cố tổng.”

Cố Mặc Hàm vốn trong bụng đã tức giận, hiện tại cô lại tới trêu chọc: “Cố cái đầu cô! Cô có bệnh à!”

Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt, anh bị làm sao vậy?

“Cô có thể nói tiếng người
được không? Sẽ không nói được tiếng người là hợp tác của hai ta coi như
xong đi! Tôi không có cách nào nói tiếng người với động vật linh trưởng
được!”

Tần Vũ Dương khó hiểu, nhưng là đối mặt với uy hiếp của anh, cô cũng chỉ biết rất cố kỵ: “Tôi như thế nào chưa nói tiếng người? Tôi mới nói được hai chữ với anh đó, anh không phải là tìm tôi trút giận chứ?”

Cố Mặc Hàm càng phát hỏa: “Ngày hôm qua cô bảo tôi thế nào? Hôm nay tại sao lại thay đổi không tới? Cô bệnh cũng không nhẹ đi!”

Tần Vũ Dương rốt cuộc hiểu rõ: “Là vì cái này sao, vậy mà phát hỏa lớn như vậy a?”

Cố Mặc Hàm không nói thêm gì nữa, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề.

Tần Vũ Dương “Này” một tiếng sau, Cố Mặc Hàm mới mở miệng, giọng nói lại khôi phục như bình thường, Tần Vũ Dương lại nghe đến giọng mũi dày đặc.

“Xế chiều hôm nay cô đừng đi làm, ở nhà cô chờ tôi.”

“Đợi chút, đây là ý gì?” Tần Vũ Dương cảm thấy lời này có rất nhiều nghĩa khác.

“Cái gì có ý gì? Chẳng lẽ cô nghĩ đến nhà tôi, tôi cũng không có ý kiến.” Cố Mặc Hàm trả lời một câu.

“…” Tần Vũ Dương bối rối.

“Tần Vũ Dương! Trong đầu cô
đang suy nghĩ gì đấy? Chẳng lẽ cô nghĩ tôi nghênh ngang đi tới Đằng Đạt
tìm cô nói giữa hai chúng ta có hợp tác? Vậy thì cô nghĩ đến công ty
chúng tôi làm cho tất cả mọi người biết rõ tôi đang giúp cô gian lận?”
Cố Mặc Hàm vừa giận.

Tần Vũ Dương ở trong lòng phỉ nhổ sự hẹp hòi của mình: “Không phải! Tôi là đang nghĩ anh buổi chiều mấy giờ mới tới.”

“Lúc đến sẽ gọi điện cho cô.”

Nói xong Cố Mặc Hàm liền đặt điện thoại xuống.

Tần Vũ Dương cảm thấy ngày hôm nay Phong
Hoa nhất định là áp suất thấp, âm u nhiều mây, sẽ có rất nhiều người lọt
vào sự tấn công của rồng phun lửa.

Cô trở lại phòng họp nói một tiếng cũng
bảo trọ lý Lương đến Phong Hoa giúp cô lái xe về rồi thu dọn mọi thứ về
nhà, để lại mọi người trong phòng họp không biết phải làm gì.

_____________

Chú thích:

[1] Tịch Mộ Dung là nhà
thơ, nhà tản văn và là họa sĩ. Bà sinh năm 1943 tại Trùng Khánh, quê ở
Kỳ Cha-ha-ơ-mênh-minh-an, bà ngoại của bà là công chúa vương tộc.
 Tịch
Mộ Dung sành về làm thơ và viết tản văn, phần lớn là viết về các đề tài
tình yêu, nhân sinh và hương sầu, câu văn mượt mà, trữ tình sinh động,
chan chứa tình cảm chân thành đối với sinh mệnh. Có sức ảnh hưởng đối
với quá trình trưởng thành của cả một thế hệ Trung Quốc.

[2] Bán sinh duyến được chuyển
thể thành phim “Lỡ duyên” có sự tham gia diễn xuất của một dàn diễn
viên trẻ ăn khách như: Lâm Tâm Như, Đàm Diệu Văn, Tưởng Cần Cần…

[3] Lưỡng bại câu thương: ý
của câu thành ngữ này là chỉ trong cuộc giành giật, cả hai bên đều bị
tổn thương, chẳng có bên nào được lợi cả.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+