Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên _ Chương 29 – 30 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 29: Trúng thầu

Tần Vũ Dương tỉnh lại nhìn ra ngoài trời từng chút sáng lên, cuối cùng tia sáng sớm đầu tiên của ánh mặt trời cũng chiếu rọi.

Lòng thật bình tĩnh, cũng không còn hy vọng.

Tần Vũ Dương từ trên ghế salon đứng lên
tắt đèn trong phòng, cầm lấy điện thoại một lần cuối cùng gọi cho Cố Mặc
Hàm, vẫn như cũ là không có người nào nghe. Cô cúi đầu xuống, nở nụ
cười tự giễu mình, sau đó rửa mặt ăn điểm tâm. Gọi điện thoại đến công
ty xin nghỉ, đi siêu thị mua thức ăn.

Mấy ngày kế tiếp, Tần Vũ Dương liên tục ở
trong thư phòng toàn tâm toàn ý làm phương án, không để ý đến chuyện
bên ngoài, phần của cô hoàn thành rất sớm, nhưng còn phần kia của Cố Mặc
Hàm cô làm rất khó khăn, chỉ có thể làm hết sức.

Năm người bọn Doãn Đông Tuân nhìn Cố Mặc
Hàm vẫn như cũ hôn mê trên giường bệnh, đã một ngày một đêm, anh vẫn
không có tỉnh lại, bọn họ có chút lo lắng.

“Chúng ta có nên nói cho nhà họ Cố không?” Lý Thanh Viễn nhìn mọi người.

Năm người mắt to trừng mắt nhỏ, chuyện
này tuy lớn mà nhỏ, bọn họ cũng không biết có nên nói cho nhà họ Cố
không. Không nói cho nhà họ Cố, giấu giếm không báo lại nếu bị phát
hiện, bọn họ đều tránh không được một trận trách mắng nặng nề. Nếu như
nói cho nhà họ Cố, nhất định sẽ khiến cho, Cố Mặc Hàm sau này cũng đừng
nghĩ ở lại thành phố C, phải đàng hoàng đóng gói trở lại Bắc Kinh.

Nếu không, trước nói cho anh Mặc Thần?” Mạc Sính Dã đề nghị.

Đó là một biện pháp không tệ, mọi người gật đầu.

“Người nào gọi điện đây?” Mạc Sính Dã hỏi.

Mọi người đưa ánh mắt quăng vào hướng Mạc Sính Dã.

“Tại sao là tớ? Biện pháp là tớ nghĩ, vì sao còn muốn tớ làm nữa.” Mạc Sính Dã kháng nghị.

“Ai nghĩ biện pháp thì người đó đi thực hiện mà, đây là chân lý rồi.”

Cuối cùng Mạc Sính Dã cũng phải đi ra ngoài gọi điện cho Cố Mặc Thần.

Cố Mặc Thần từ nhỏ dựa theo con đường sắp
đặt của nhà họ Cố, lên học viện quân đội, lên trường Đảng, sau đó đi
vào chính trị, đoạn đường này mặc dù không thể nói là một bước lên mây,
nhưng cũng là xuôi gió xuôi nước, hiện tại mặc dù tuổi còn trẻ nhưng lại
có chức vị cao, đường làm quan rộng mở.

Khi nhận được điện thoại của Mạc Sính Dã
thì Cố Mặc Thần đang đang họp, anh hơn bọn chúng khoảng ba bốn tuổi, có
câu, ba tuổi hơn một thế hệ. Cho nên  ngày thường cũng không đường vòng
nhau. Mạc Sính Dã đột nhiên gọi điện cho anh chỉ có một khả năng, Cố Mặc
Hàm.

Anh ra hiệu ý bảo cuộc họp cứ tiếp tục rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.

“Alô, Sính Dã.”

“Anh Mặc Thần, hề hề, anh có bận việc không?” Mạc Sính Dã đùa giỡn.

“Đừng nói nhảm, có chuyện gì nói mau đi!”

“Việc này, nhóc Hàm xảy ra chút chuyện.”

Tim Cố Mặc Thần thắt lại một chút, anh từ
nhỏ nhìn cậu em trai này lớn lên, đối với nó nuông chiều là có thừa,
nghe được nó gặp chuyện không may tự nhiên rất khẩn trương.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Dạ, xảy ra tai nạn xe, bây giờ vẫn còn hôn mê.” Mạc Sính Dã ấp a ấp úng.

“Khi nào?”

“Hôm trước.”

“Bác sĩ nói thế nào?” Cố Mặc Hàm tâm trạng bình ổn lại.

“Anh đừng lo, bác sĩ nói,
phẫu thuật rất thành công, hôn mê cũng là bình thường. Chúng em thương
lượng chuyện này phải nói cho anh biết một tiếng, cho nên…”

Cố Mặc Thần hơi chút yên tâm: “Được,
anh biết rồi, hai ngày này anh sẽ bớt thời gian đi thành phố C một
chuyến. Chuyện này các em giúp nhóc Hàm giấu một chút, đừng cho người
trong đại viện biết, miễn cho đến lúc đó ông cụ trong nhà lại lo lắng.
Đối với bên ngoài cũng nên phong tỏa tin tức đi.”

Mạc Sính Dã miệng đầy đáp ứng.

Cố Mặc Thần tắt máy, thì trở về tiếp tục
họp. Họp xong xử lý công văn đơn giản rồi dặn dò thư ký anh muốn đi ra
ngoài vài ngày thì về nhà thu thập mấy bộ quần áo rồi đến thẳng sân bay
thủ đô.

Cố Mặc Hàm có một giấc mơ rất dài, trong
mơ anh lúc đầu trong phòng thí nghiệm ở Mĩ, thì bỗng nhiên biến thành
một đứa bé, ở trong đại viện cùng bọn Thạch Lỗi, Doãn Đông Tuân đùa
giỡn, rồi đột nhiên lại biến thành bộ dạng lên đại học, anh đứng ở trên
sân khấu chủ trì, cùng Tần Vũ Dương đi dạo sân trường, Tần Vũ Dương kéo
cánh tay anh, nét mặt tươi cười như hoa, rồi bỗng nhiên xuất hiện vẻ mặt
lãnh lẽo đau buồn của Tần Vũ Dương, nói với anh, Cố Mặc Hàm, em không
bao giờ muốn nhìn thấy anh nữa. Sau đó xoay người rời đi, anh thấy phía
sau của Tần Vũ Dương là một vực thẳm rất sâu, anh nghĩ muốn kéo Tần Vũ
Dương lại, lại nhưng thế nào cũng không nhúc nhích được, trơ mắt nhìn
Tần Vũ Dương rơi xuống…

Cố Mặc Hàm bất ngờ tỉnh lại.

Đầu óc hỗn loạn, toàn thân đau như bị cắt
rời, trong phòng bệnh mở mắt ra là đèn tường màu da cam, trong không
khí tràn ngập mùi thuốc êtê nhàn nhạt. Mới vừa động một chút thì nghe
giọng nói ngăn cản: “Nhóc Hàm, đừng lộn xộn.”

Cố Mặc Hàm rốt cục thấy rõ ràng người trước mắt, từ từ mở ra đôi môi khô khốc, chậm rãi nói ra mấy chữ, thanh âm khàn đục: “Anh, sao anh lại tới đây?”

Cố Mặc Thần nhìn cái trán đầy mồ hôi của em trai: “Anh nghe nói em gặp tai nạn xe, liền đến thăm em. Em đừng lộn xộn, anh đi gọi bác sĩ khám lại cho em một chút.”

Đêm đã khuya, nhưng vẫn còn rất nhiều chuyên gia tới, tỉ mỉ khám lại một chút.

“Bí thư Cố, nếu đã tỉnh cũng sẽ không có cái gì đáng ngại, còn lại chính là tĩnh dưỡng nhiều.”

“Tốt, cám ơn.”

Cố Mặc Thần tiễn chuyên gia ra cửa, Cố
Mặc Hàm nhìn thoáng qua trước mặt nằm ngổn ngang vài người trên ghế sa
lon, cảm thấy rất buồn cười, giật giật khóe miệng cười cười lại động đến
miệng vết thương, lập tức đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cố Mặc Thần quay lại thấy tầm mắt của cậu cứ liên tục dừng lại ghế sa lon trước mặt, liền nhẹ giọng nói đối với cậu: “Bọn
nhóc thối này lo lắng cho em, anh bảo bọn họ đi về nghỉ đi bọn họ lại
không chịu, theo em vài ngày rồi, phỏng chừng hôm nay thực sự không chịu
nổi nữa.”

Cố Mặc Hàm mới vừa tỉnh lại rất suy yếu, chẳng được bao lâu thì ý thức mơ hồ rồi ngủ thiếp đi.

Cùng trong đêm ở thành phố này, Tần Vũ
Dương đang ngồi trong thư phòng, ban ngày ồn ào náo động thì đêm tối lại
yên tĩnh trầm mặc. Cô nhìn vào phương án trước mắt cuối cùng cũng hoàn
thành, công đức viên mãn, có thể xuất quan.

Ngày mai sẽ là một vòng cuối cùng của đấu thầu. Thành bại là ở hành động này.

Đối với phương án này, Tần Vũ Dương đã nỗ
lực hết sức, cô chỉ có thể nói, cô sẽ cố gắng. Hiệu quả đương nhiên là
không thể đánh đồng với Cố Mặc Hàm làm. Về phần có thể trúng thầu hay
không, cô cũng chỉ có thể nghe theo số trời.

Cố Mặc Hàm? Anh giống như bất ngờ biến mất khỏi thế giới, một người, lúc này cô cần anh.

Là vì Triệu Tịch Vũ sao?

Vậy cô ta ít nhất cần phải cảm ơn anh để lại cho cô một ý tưởng tốt.

Ngày hôm sau Tần Vũ Dương trang điểm tinh
tế, quần áo gọn gàng xuất hiện ở Đằng Đạt. Cô đơn giản nghe lại báo cáo
của tổ hạng mục, xem phương án một lần, có thể là chuyện nội gian đã
làm rối loạn lòng quân, chỉ làm tạm được.

Tần Vũ Dương vừa nhìn phương án vừa nghĩ, trong tay công ty T có phải cũng có một phần giống như vậy không?

Sau khi có cuộc họp ngắn gọn đoàn người Tần Vũ Dương chạy tới Phong Hoa.

Mới ra cửa thang máy liền thấy đoàn người của công ty T từ bên trong thang máy kia đi ra, không thể từ bỏ được.

Tần Vũ Dương vẻ mặt bình tĩnh nhìn Triệu
Tịch Vũ, Triệu Tịch Vũ ánh mắt lạnh như băng nhìn Tần Vũ Dương, dẫn đầu
đi vào phòng họp.

Tần Vũ Dương không quan tâm cười cười, cũng vào phòng họp.

Hai đội ngũ ở trong phòng hội nghị mắt to trừng mắt nhỏ đợi hơn một giờ, mới có người đến chủ trì buổi đấu thầu.

Người đến là một người phụ trách của
Phong Hoa lúc Cố Mặc Hàm chưa về nước, không nhìn thấy bọn Thạch Lỗi,
mấy lần trước bọn họ không phải là hào hứng trời vừa mới tỏ thì liền
xuất hiện sao, chẳng lẽ người có quan hệ với Cố Mặc Hàm cũng theo anh
biến mất sao?

Bắt thăm quyết định ai mở đầu trước.

Trái ngược với những người khác còn đang
thất kinh, Tần Vũ Dương vẫn thần thái bình tĩnh nhìn Triệu Tịch Vũ đang
mở đầu phối hợp với đèn chiếu.

Tần Vũ Dương đột nhiên nghĩ một câu của
Cố Mặc Hàm nói thật sự là chính xác. Không cần phải đi phỏng đoán lòng
dạ của người khác, khó nhất là phỏng đoán lòng người, em đang đoán lòng
dạ của người khác đồng thời cũng sẽ bị lạc mất chính mình. Phương án
công ty T dường như là mỗi một chỗ đều nhằm vào phương án của tổ hạng
mục Đằng Đạt đã làm, so với bọn họ làm càng hoàn mỹ, càng toàn diện,
nhưng cũng là bởi vì châm chích quá mạnh mẽ, mà làm mất đi đặc sắc của
mình. Ở trong phương án này, Tần Vũ Dương không nhìn thấy ưu thế và đặc
điểm trước kia của công ty T.

Xem ra ai chết vào tay ai còn chưa biết được.

Nhưng mà, Tần Vũ Dương lại không thừa
nhận, đối với sự rập khuôn nguyên dạng của lần trước, lần này bọn họ lại
kỹ càng hơn một bậc. Lúc này đây, vô luận ai bắt đầu trước, Đằng Đạt
đều nhất định phải thua.

Triệu Tịch Vũ thuyết trình xong thì quay
lại cười rất xinh đẹp với Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương nhớ tới một câu nói
của Lãnh Thanh Thu: phụ nữ cười càng đẹp thường thường tâm càng độc.

Tổ phó của tổ hạng mục lúc này chỉ có thể kiên trì đi lên, hắn vừa mới chuẩn bị đứng dậy, Tần Vũ Dương đè lại tay của hắn: “Tôi chỗ này cũng chuẩn bị một phương án khác, phần kia của anh làm dự bị đi.”

Nói xong tao nhã lên bục: “Kính
chào các vị trong ban giám khảo, các vị đồng nghiệp, dưới đây là phương
án của Đằng Đạt chúng tôi do tôi đại diện lên trình bày. Chúng tôi căn
cứ…”

Tần Vũ Dương nhìn vẻ mặt đắc ý từ từ biến mất của Triệu Tịch Vũ, thay vào đó là sự phẫn nộ cùng không cam lòng.

Hơn 10 phút sau, bài trình bày của Tần Vũ
Dương đã thu được tiếng vỗ tay như sấm, kết quả không cần nói cũng
biết. Tần Vũ Dương đứng ở trên bục cảm giác vất vả của mình cũng không
có uổng phí.

Triệu Tịch Vũ mang theo một đám người phẫn nộ mở cửa rời đi.

Tần Vũ Dương ý chí chiến đấu sục sôi đi ra Phong Hoa, trở lại Đằng Đạt, tâm tình rất tốt.

Ngồi ở trong phòng hội nghị, Tần Vũ Dương
vẻ mặt nhàn nhã chậm rãi uống cà phê, mọi người cũng là ngồi im lặng
không lên tiếng, chỉ chờ cô mở miệng.

Thế nhưng Tần Vũ Dương nhất định không mở miệng, chỉ là thưởng thức cà phê, nhắm mắt lại phơi nắng.

Mọi người đang không hiểu trong hồ lô của
Tần Vũ Dương muốn làm cái gì, tâm tình thấp thỏm. Khi mọi người ở đây
cho rằng Tần Vũ Dương ngủ thiếp đi, cô mở mắt ra, nụ cười sáng lạn làm
cho ánh mặt trời đều mất sắc thái, chậm rãi mở miệng: “Được rồi, vụ này cũng đoạt được rồi, các người có thể nói cho tôi biết, là nội gian rồi đó?”

Mọi người ở trong nụ cười đang hạ dần sự ấm áp của cô, mà cúi đầu không nói.

Tần Vũ Dương cười càng vui vẻ hơn: “Không
nói được? Hay là, trong các người không có nội gian? Các người cần phải
hiểu rõ tôi, nếu như hiện tại đứng ra, tôi chỉ không cho người đó lăn
lộn vào Đằng Đạt, nếu như tôi đi tra ra, tôi sẽ cho người đó cũng không
lăn lộn trong ngành ô tô này nữa. Như thế nào, nghĩ thông chưa?”

Vẫn là lặng ngắt như tờ.

Tần Vũ Dương đứng lên: “Nếu
đã như vậy… Chúng ta tan họp thôi. Vụ này đoạt được công ty rất cao
hứng, buổi tối có tiệc chúc mừng, đều đi đi! Còn có, tôi đáp ứng các
người, sau khi giành được vụ này sẽ có hai tuần lễ nghỉ phép, nghỉ phép
sẽ bắt đầu từ ngày mai. Tất nhiên nghỉ phép của nội gian có thể sẽ là
vĩnh viễn, người đó có thể sẽ không trở lại nữa. Tan họp!”

Tần Vũ Dương ngồi ở văn phòng của Đổng sự Tôn: “Đổng sự Tôn, dự án hợp tác với Phong Hoa đã xong, tôi có phải có một khoảng thời gian nghỉ phép phải không?”

Đổng sự Tôn kể từ nhận được tin chiến thắng liền cười ha ha: “Có thể mà, không phải cho tổ các cô hai tuần lễ nghỉ phép sao?”

Tần Vũ Dương dựa ở trên ghế sofa, híp mắt nhìn ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào: “Hai
tuần lễ là không đủ, tôi muốn một tháng. Sư phụ à, từ lúc em tiến vào
đây thì cho tới bây giờ cũng chưa từng nghỉ ngơi, em thực sự là mệt
mỏi.”

Đổng sự Tôn đã thật lâu không có từ trong miệng Tần Vũ Dương nghe được xưng hô này.

Lúc trước, một tay ông huấn luyện Tần Vũ
Dương, Tần Vũ Dương bình thường lại không chịu gọi ông là “Sư phụ”, cô
nói, gọi ông là sư phụ sẽ làm em nhớ đến Đường Tăng. Trong ấn tượng của
ông, Tần Vũ Dương cho tới bây giờ đều là nghị lực dồi dào tinh thần sung
mãn, cho dù buổi tối của một ngày trước uống đến nôn, ngày hôm sau đi
làm vẫn như cũ vẻ mặt rất phấn chấn. Cô chưa từng có dáng bộ này như
hiện tại.

“Được, một tháng sau đó cô phải trở lại để theo dự án hợp tác này.” Đổng sự Tôn bất ngờ mềm lòng.

Tần Vũ Dương nhảy dựng lên, thu hồi vẻ chán chường vừa rồi: “Được!
Vậy tôi đi trước. Còn có, tổ kia của tôi có nội gian, tôi nghĩ trước
khi tôi trở về, phiền toái ngài giúp tôi điều tra ra là ai.”

“Nội gian? Được, tôi hiểu được.” Đổng sự Tôn gật đầu.

“Vũ Dương, tuổi cô không còn nhỏ…” Đổng sự Tôn nói với bóng lưng của Tần Vũ Dương.

Động tác của Tần Vũ Dương ngừng lại một chút, cũng không nói gì, mở cửa đi ra ngoài.

Chương 30: Tỉnh lại

Khi Cố Mặc Hàm tỉnh lại một lần nữa thì thấy trước mặt phóng đại lần lượt mỗi một khuôn mặt khôi ngô.

“Tỉnh rồi tỉnh rồi!” Năm vị thiếu gia của Phong Hoa đứng lên hoan hô tập thể.

Cố Mặc Hàm cảm giác toàn thân mình đau nhức, khẽ giật giật cơ thể, dùng thanh âm khàn khàn nói: “Đỡ tớ dậy.”

Mặc áo blouse trắng đeo một cặp kính Hà
Văn Hiên một bộ dạng nho nhã như hình ảnh thiên sứ áo trắng đè anh lại:
“Đừng lộn xộn, chân trái cậu bị gãy, trên người có rất nhiều vết thương,
nên nằm thì hơn.”

Cố Mặc Hàm mơ hồ nhớ lại khi mình lần thứ
nhất tỉnh lại giống như thấy anh trai của mình liền hỏi: “Anh của tớ đã
đến đây rồi phải không?”

“Có, nhưng vừa rồi mới đi ra ngoài, chắc cũng nhanh trở lại thôi.”

Cố Mặc Hàm hít một hơi thật sâu rồi lại
thở ra, thanh âm khàn khàn nhưng khí thế vẫn mười phần như trước: “Ai
cho các cậu nói cho anh ấy biết?”

Tập thể mọi người đưa ánh mắt vào phía Mạc Sính Dã, đáp án rõ ràng.

Mạc Sính Dã trừng lớn hai mắt, một bộ
dáng không thể tin được: “Các cậu đều nhìn tớ làm gì? Đây có phải là
quyết định của một mình tớ đâu?”

Lý Thanh Viễn cười hì hì khoác lên vai
của Mạc Sính Dã, với giọng nói ôn hòa hỏi: “Anh Mạc à, tớ hỏi cậu, chủ ý
nói cho anh Mặc Thần là ai nghĩ ra được?”

“Là tớ, nhưng mà…”

Lý Thanh Viễn phất tay cắt đứt cậu ta: “Vậy điện thoại kia là ai gọi hả?”

“Cũng là tớ, nhưng…”

Lý Thanh Viễn vỗ nhẹ vai của Mạc Sính Dã, giọng điệu nghiêm túc nói: “Đồng chí Mạc Sính Dã, tội danh của anh đã được thành lập!”

Mạc Sính Dã không vui: “Chuyện này đều là
các cậu lúc trước đồng ý rồi mà? Như thế nào bây giờ đều đẩy lên người
tớ, đám người các cậu, thật không có nghĩa khí. Tớ còn không phải là vì
muốn tốt cho nhóc Hàm!”

Cố Mặc Hàm biết rõ mọi người đều đã dụng
tâm lương khổ, mở miệng nói: “Tớ chưa trách các cậu, các cậu trốn cái gì
vậy? Đúng rồi, tớ đã hôn mê bao lâu?”

Cách anh gần nhất Doãn Đông Tuân trả lời: “Được bốn năm ngày.”

“Bốn năm ngày? Vậy đấu thầu kết thúc? Ai
trúng thầu vậy?” Cố Mặc Hàm đột nhiên nhớ tới một ngày trước khi gặp
chuyện không may chính mình có nói cho Tần Vũ Dương tối hôm sau sẽ trở
lại tìm cô nghiên cứu phương án, anh xảy ra chuyện, vậy phương án kia…

Thạch Lỗi biết rõ hắn đang lo lắng cái
gì: “Đừng lo lắng, là Đằng Đạt trúng thầu. Chúng tớ ở bệnh viện cũng
không đến đó, nghe nói Tần Vũ Dương thắng rất đẹp.”

Cố Mặc Hàm mặt sắc mặt ngưng trọng: “Đầu
đá, cậu gọi cái tên chọn phương án trúng thầu tới đây còn có, đỡ tớ
dậy.” Trong giọng nói lộ ra sự kiên định không cho cự tuyệt.

“Bây giờ sao? Vậy thì cậu không cần lo
lắng cho công ty, tên đó tớ cũng nhìn qua rồi, tạm thời sẽ không có vấn
đề gì đâu.” Thạch Lỗi không hiểu hỏi.

“Bây giờ, nhanh lên! Đông tới đây, đỡ tớ lên.” Cố Mặc Hàm sốt ruột nói.

Năm người cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể làm
theo. Thạch Lỗi đi gọi điện cho người chọn phương án, Doãn Đông Tuân
cùng Mạc Sính Dã một bên trái một bên phải từ từ đỡ Cố Mặc Hàm dậy, rất
nhanh Văn Hiên nâng chỗ dựa trên giường lên, sau lưng Cố Mặc Hàm bỏ một
cái gối. Lúc này, Lý Thanh Viễn rảnh rỗi không biết từ đâu mà đem ra một
tờ báo, chỉ vào bìa thần bí nói với Cố Mặc Hàm: “Nhóc Hàm, cậu xem, cái
này có phải là cậu và Triệu gì đó không?”

Cố Mặc Hàm nhìn lướt qua bức hình trên
báo cùng tựa đề, híp đôi mắt hoa đào đẹp lại: Triệu Tịch Vũ, tôi đúng
thật đã xem nhẹ cô, cũng dám tính kế trên đầu tôi, nếu như tôi cứ như
vậy bỏ qua cô, thật đúng là có lỗi với sự hao tâm tổn trí của cô mà!

Lý Thanh Viễn bị sự giận dữ trên người
của Cố Mặc Hàm tản mát ra mà nén xuống, vẻ mặt chán ngắt cười nịnh: “Hì
hì, tớ hay tùy tiện hỏi một chút thôi, hì hì, cậu đừng nóng giận nha,
cậu đang bệnh nặng, tức giận đối với thân thể không tốt đâu.”

Nói xong câu này, còn không sợ chết bỏ thêm câu: “Người đó cũng nhìn không ra đây là cậu và cô ta đâu!”

Buổi nói chuyện của Lý Thanh Viễn thành
công chiếm được bấy nhiêu sự khinh khỉnh của mọi người. Cậu ta tiện tay
đem tờ báo ném lên ghế sofa, như tờ báo kia dường như rất nóng vậy.

“Cầm tờ báo đưa cho ta xem một chút.” Cố Mặc Hàm chậm rãi mở miệng.

Lý Thanh Viễn vội vàng hấp tấp đưa qua.

Cố Mặc Hàm xem một lần lại nhìn một chút ngày của tờ báo, lúc này Thạch Lỗi cũng đem tập phương án đưa cho anh.

Ánh mặt trời ấm áp xuyên qua thủy tinh
chiếu vào phòng bệnh sạch sẽ, chiếu vào trên mặt tái nhợt không có huyết
sắc của Cố Mặc Hàm, anh miết đôi môi đẹp. Anh không biết Tần Vũ Dương
không đợi được anh mà khi thấy cái tin này có tâm tình gì, cô lại mang
loại tâm tình gì khi tự mình dựa theo suy nghĩ của anh mà hoàn thành
phương án kia. Lòng của Cố Mặc Hàm lại bắt đầu dâng lên nỗi đau. Mới đầu
chỉ là một chút, về sau, từng chút đau đớn tích tụ thành kinh đào hãi
lãng cuốn trôi tất cả trái tim.

Năm người nhìn Cố Mặc Hàm nhíu chặt mi,
anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, cũng không biết đây là tình huống gì. Chẳng
lẽ cái phương án này rất kém cỏi?

Đột nhiên cửa phòng bệnh được mở ra, mọi người ngẩng đầu, là Cố Mặc Thần.

“Nhóc Hàm tỉnh, làm sao lại yên tĩnh như vậy?” Cố Mặc Thần bỏ trái cây và thức ăn đã mua trong tay xuống.

Vẻ mặt của Cố Mặc Hàm khôi phục lại bình thường, nhếch khóe miệng cười: “Không có chuyện gì, anh à, bọn họ sợ ồn ào đến em.”

Năm người rối rít phụ họa.

Cố Mặc Thần tự tiếu phi tiếu xem bọn họ,
sau đó mở miệng: “Nếu đã tỉnh, liền gọi bác sĩ đến xem một chút.” Nói
xong nhấn đèn gọi trên đầu giường.

Không lâu lắm, vài chuyên gia cùng một
đám y tá tầng tầng lớp lớp gõ cửa đi vào. Sau khi trải qua hơn 10 phút
kiểm tra, một gã bác sĩ hơn năm mươi tuổi nói: “Rốt cuộc cũng là thanh
niên, căn bản là tốt rồi, khôi phục cũng không tệ lắm, chú ý dinh dưỡng,
phải chăm sóc tốt vào.”

Chuyên gia ra khỏi phòng thì mỗi người về
phòng mình, chỉ lưu lại y tá đang nhốn nháo: “Ôi, một phòng toàn các
anh đẹp trai! Cái anh mặc áo bloule trắng kia có phải là bác sĩ Hà trong
truyền thuyết không? Ngày đó tớ thấy viện trưởng rất khách khí với anh
ấy, tớ cho tới bây giờ chưa thấy qua cái vẻ đó của viện trưởng!”

“Đúng vậy, không nghĩ tới người đã đẹp trai rồi, gia thế còn tốt như vậy nữa!”

“Người bệnh nằm ở trên giường kia trông
thật đẹp trai, đôi mắt hoa đào của anh ấy, ông trời ơi, đẹp trai quá đi!
Ngày đó tớ nghe được viện trưởng dặn dò y tá trưởng phải cẩn thận chăm
sóc người bệnh này, nghe nói, mấy người này lai lịch cũng không nhỏ đâu!
Vừa có tiền lại vừa có mạo, còn có thế lực nữa, thật sự là bạch mã giữa
bạch mã mà, vương tử giữa vương tử a! Tớ chịu không được rồi!”

“Này, tớ đột nhiên nhớ tới, bọn họ hình
như là một khoảng thời gian trước trên báo có đăng cái gì mà ‘Sáu vị
thiếu gia Phong Hoa’!”

“Đúng rồi đúng rồi, hình như là bọn họ…”

Các y tá thể hiện đầy đủ lý thuyết “Một phụ nữ bằng năm trăm con vịt”, trong phòng người lại hoàn toàn không biết gì.

Cố Mặc Hàm đem tờ báo cùng tập phương án để qua một bên dè dặt mở miệng hỏi: “Anh, trong nhà không biết chuyện em nằm viện chứ?”

Cố Mặc Thần đang ngồi trên ghế bên cạnh
giường bệnh gọt trái táo, không ngẩng đầu: “Tạm thời còn không biết, nếu
không em cho là em còn có thể yên ổn nằm ở đây sao?”

Nói xong ngẩng đầu nhìn điệu bộ Cố Mặc
Hàm đang thở ra một hơi thì bỏ thêm một câu: “Có điều, em cũng đừng nghĩ
giấu được, chờ bản thân khỏe rồi thì về nhà nói hết ra.”

Cố Mặc Hàm nghe thế thì vẻ mặt uể oải, năm người còn lại kia thì vẻ mặt nhìn có chút hả hê.

Rất nhanh, cuộc nói chuyện bị cắt đứt.
Trong phòng bệnh nối dài không dứt các cô y tá ra ra vào vào, kiểm tra
từng chút một, kiểm tra nhiệt độ cơ thể của bệnh nhân vv… đủ loại chiêu
thức của các khuôn mặt nhỏ hồng để nhìn mỹ nam ở trong phòng bệnh. Mọi
người đều cảm thấy sự bất đắc dĩ sâu sắc, chỉ có vẻ mặt phong lưu của Lý
Thanh Viễn vừa cười vừa đá lông mi với cô y tá nhỏ, trông như một công
tử nhà giàu ăn chơi.

Hà Văn Hiên hung hãn trừng cậu, cậu không
cam lòng yếu thế trừng lại, sau đó giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì,
kỳ quái nói: “Ơ, bác sĩ Hà, các người đẹp y tá ở bệnh viện các người
thật sự là đủ ‘chuyên nghiệp’ a, đối với bệnh nhân chăm sóc cẩn thận tỉ
mỉ như vậy, ngay cả người đến thăm bệnh cũng không tha!”

Hà Văn Hiên phủi phủi áo blouse trắng
không có chút bụi, không nóng không lạnh nói: “Vậy thì thế nào? Cậu
không cần lo lắng, các cô ấy không thích ông thỏ già, sẽ bỏ qua cậu.”

Lý Thanh Viễn lập tức tức giận đến giơ
chân, hướng về phía Hà Văn Hiên rống: “Tớ nói qua bao nhiêu lần rồi! Tớ
không phải là đồng chí, tớ không thích đàn ông, tớ thích phụ nữ, phụ nữ!
Cậu nghe không rõ sao?”

Hà Văn Hiên cũng không thèm nhìn cậu,
thong thả ung dung sửa sang lại một chút áo blouse trắng, đưa tay đẩy
kính lên, nhưng sau đó xoay người ra khỏi phòng bệnh.

Lý Thanh Viễn trong lòng nghẹn hỏa, chính
mình dùng toàn sức phản kích kết quả lại giống như là đánh trên lớp
bông, cậu không cam lòng hỏi những người khác: “Cậu ta đây là có ý gì!”

Tất cả năm người quay đầu đi, cất tiếng cười to.

Lý Thanh Viễn vẫn không cam lòng hỏi Cố
Mặc Thần: “Anh Mặc Thần, anh đừng để ý đến bọn họ, anh nói thử, em trông
giống thụ như vậy sao?”

Cố Mặc Thần nhìn khuôn mặt đẹp trai hơi nữ tính của Lý Thanh Viễn, cười cười không lên tiếng. Mọi người cười càng lớn tiếng hơn.

Cố Mặc Hàm trên người có vết thương không
dám cười lớn tiếng, nén đến mức đau bụng: “Tớ nói này, Lý Thanh Viễn,
cậu đúng là không muốn thấy tớ khỏe lại mà.”

Lý Thanh Viễn hung hăng trừng bọn họ một cái rồi cũng xoay người đi khỏi phòng bệnh.

Những người khác thấy Cố Mặc Hàm đã tỉnh
lại không có việc gì, cũng đều lục tục rời đi. Cố Mặc Thần trước khi đi
còn nói với Cố Mặc Hàm: “Anh cũng phải trở về Bắc Kinh, bay buổi chiều,
em tự mình chăm sóc thật tốt, nhớ rõ trở về Bắc Kinh thì đem chuyện này
nói cho cả nhà, nếu không bị phát hiện anh cũng không giúp được em đâu.”

Cố Mặc Hàm bằng lòng gật đầu.

Khi trong phòng bệnh chỉ còn lại Thạch
Lỗi, Cố Mặc Hàm hỏi mượn điện thoại của cậu ta, sau đó gọi số của Tần Vũ
Dương, kết quả Tần Vũ Dương tắt máy, trong lòng của anh trầm xuống.

Cố Mặc Hàm bảo Thạch Lỗi lần sau đến thì
mang tới đây cho anh cái điện thoại, Thạch Lỗi đi rồi, Cố Mặc Hàm lẳng
lặng nằm ở trên giường bệnh. Nhìn ánh mặt trời chiếu tới đây, mắt hơi
hít lại, anh cảm giác con mắt lại cay lại đau, đột nhiên rất nhớ Tần Vũ
Dương.

Nhớ Tần Vũ Dương nghiêm túc gọi anh là Cố
tổng, nhớ đôi mắt đẹp như tơ của Tần Vũ Dương nhìn anh, nhớ nụ hôn đêm
hôm đó, nhớ Tần Vũ Dương trong quán bar mờ tối gọi anh là Cố Mặc Hàm…

Tần Vũ Dương, em đi đâu rồi?

Vũ Dương, tối ngày đó anh không phải cố ý
nhỡ hẹn, anh và Triệu Tịch Vũ cái gì cũng không có quan hệ, người anh
vẫn luôn luôn yêu chỉ có em.

Vũ Dương, anh bị tai nạn, toàn thân đều rất đau, nhưng lòng của anh càng đau hơn.

Vũ Dương, lòng anh vẫn thương em, phần phương án kia em làm rất khá.

Vũ Dương, em vì sao cần phải phân rõ giới
hạn với anh? Vì sao một chút cơ hội cũng không cho anh? Anh biết mình
sai rồi, nhưng em vì sao ngay cả một cơ hội sửa sai cũng không cho anh?

Vũ Dương, thực xin lỗi, lúc em cần anh nhất anh không có xuất hiện, thực xin lỗi.

Vũ Dương, anh sẽ tĩnh dưỡng thật tốt, sẽ nhanh chóng bình phục sức khỏe để đi tìm em.

Vũ Dương, em ngàn vạn lần đừng lại biến mất lần nữa.

Vũ Dương, anh rất nhớ em.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+