Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên _ Chương 31 – 32 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31: Bình phục

Tần Vũ Dương vui vẻ bắt đầu ngày nghỉ
phép của cô, mỗi ngày ngủ thẳng đến lúc tự tỉnh, sau đó ngồi dưới ánh
mặt trời nghe âm nhạc, đọc sách, uống trà, nhàn nhã tự tại, tận cho đến
mặt trời chiều ngã về tây. 

Nhưng loại cuộc sống tự tại này rất nhanh bị Lãnh Thanh Thu đánh vỡ.

Sáng hôm đó Tần Vũ Dương bị tiếng
chuông cửa rất lớn đánh thức, cô đem chăn trùm hết đầu lại, ai ngờ người
ngoài cửa còn kiên nhẫn hơn, cuối cùng cô không thể không đứng dậy đi
ra mở cửa.

Ngoài cửa Lãnh Thanh Thu trông thấy cô, đầu tiên vỗ vỗ ngực, còn lẩm bẩm: “Còn tốt còn tốt.” Sau đó vượt qua cô tiến vào phòng khách.

Lãnh Thanh Thu đi một lượt đến ghế sa lon: “Sao
điện thoại của cậu cũng không mở máy, điện thoại trong nhà cũng không
kết nối được, gọi điện đến công ty của cậu, bọn họ nói cậu nghỉ phép
rồi, tớ còn nghĩ rằng cậu xảy ra chuyện gì nữa chứ.”

Tần Vũ Dương nửa nằm trên ghế sofa bên kia, miễn cưỡng mở miệng: “Tớ
có thể có chuyện gì? Đây không phải là tu sinh dưỡng tức sao. Một thời
gian trước quá mệt mỏi, bây giờ phải nghỉ ngơi thật tốt mới có thể tiếp
tục công việc được!”

Lãnh Thanh Thu độ lượng chỉ miệng Tần Vũ Dương: “Sách
sách sách, cậu nhìn lại cậu đi, quần áo không chỉnh tề, tóc bù xù mặt
lem luốt, thật không biết nếu như bọn họ trông thấy cái dạng này của cậu
còn có thể nói đây là Tần Vũ Dương xinh đẹp tài giỏi của Đằng Đạt nữa
hay không.”

Tần Vũ Dương mắt cũng không mở ra: “Bây giờ cũng không phải là thời gian làm việc sao, sao cậu lại tới đây?”

Lãnh Thanh Thu hô to: “Chị gái à, hôm nay là cuối tuần!”

Tần Vũ Dương sửng sốt một chút, chính mình thật sự là quá mê mang rồi: “Cuối tuần như thế nào lại không cùng Thạch Lỗi nhà cậu hẹn hò đi, đến chỗ tớ làm gì?”

Lãnh Thanh Thu nghe thế mặt đột nhiên đỏ bừng: “Không phải nhà tớ…”

Tần Vũ Dương mở nửa mắt ra nhìn nhìn cô, nở nụ cười.

“Gần đây anh ấy hình như
bận rộn nhiều việc, không có thời gian đi với tớ, cả ngày cũng không
thấy bóng của ảnh nữa, mấy ông tổng khác cũng thường xuyên không ở công
ty.”
Lãnh Thanh Thu có chút hờn tủi.

“Ơ, làm sao cậu trông như
một bà oán phụ vậy? Thời gian trước không phải còn chàng chàng thiếp
thiếp sao, ngay cả tớ cũng không thèm để ý, giờ rốt cục nhớ tới tớ rồi
à?”
Tần Vũ Dương nhìn có chút hả hê.

Lãnh Thanh Thu bỗng chốc đứng lên véo bên hông của Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương và cô đánh thành một trận.

Cố Mặc Hàm, chẳng lẽ có liên quan tới anh nên mọi người cũng biến mất?

Đánh trong chốc lát rốt cục cũng yên
tĩnh lại, hai người đều thở hồng hộc, nằm trên ghế sa lon nhìn lên trần
nhà đều nghĩ đến tâm sự của mình.

Cơ thể của Cố Mặc Hàm đang từ từ khôi
phục, bọn Thạch Lỗi năm người mỗi ngày thay phiên đến nói chuyện với
anh, nghiên cứu cho anh ăn cái gì. Cố Mặc Hàm ngược lại rất nhàn nhã, dù
sao khó có được thời gian nghỉ ngơi dài như vậy, tất cả đều rất tốt,
ngoại trừ tình cảm vẫn nhớ Tần Vũ Dương.

Sau hơn nửa tháng, cơ thể của Cố Mặc
Hàm khôi phục không sai biệt lắm, anh suy nghĩ một chút chuẩn bị trở về
Bắc Kinh. Anh nghĩ Cố Mặc Thần nói không sai, chuyện này không thể giấu
được. Ngày đó xuất viện, năm người đều đến, nghe nói anh phải về Bắc
Kinh liền đều cùng anh trở về.

Đi vào trong đại viện, sáu người liền trở về nhà của mỗi người, đều đi tìm mama của mình.

Thạch cao trên đùi Cố Mặc Hàm mới vừa
được bỏ ra, bước đi cũng không nhanh nhẹn gì, khi anh chậm chạp vào
cửa, liền thấy bà Cố đứng ở cửa mặt mũi tràn đầy đau lòng nhìn anh.

Cố Mặc Hàm nở nụ cười với mẹ, Diệp
Thấm Đình nhìn con trai mặt mày tái nhợt cùng cái cằm rõ ràng nhọn hẳn
lên, hốc mắt hơi ướt, vừa mở miệng liền trách mắng: “Thế nào
xảy ra tai nạn xe cũng không nói trong nhà một tiếng, bây giờ mới về.
Ngày hôm qua anh trai con nói con muốn về, mẹ còn nghĩ sao con lại đột
nhiên muốn về. Ai biết nó nói con xảy ra tai nạn xe, ông nội và ba con
lo lắng cả đêm.”

Cố Mặc Hàm xoa xoa cái trán mồ hôi, thoải mái mở miệng: “Không
có chuyện gì cả, mẹ à, lần này là ngoài ý muốn thôi, về sau con sẽ cẩn
thận, bây giờ không phải đã không có chuyện gì sao. Ông nội và ba con
đâu?”

Diệp Thấm Đình chỉ chỉ vào phòng khách, nhỏ giọng nói: “Chỉ
còn chờ con thôi, anh trai con vì thay con giấu giếm mà tối hôm qua đã
bị giáo huấn đến nửa đêm, nếu không phải sáng hôm nay có việc quan
trọng, cũng không chừng còn giáo huấn tới khi nào đây. Lát nữa đi vào
thì mau nhận sai đó.”

Cố Mặc Hàm ngoan ngoãn gật đầu.

Vào phòng khách, Thái Thượng Hoàng
đang xem báo uống trà, Hoàng Thượng đang coi tin tức, thấy Cố Mặc Hàm đi
vào thì đánh giá từ đầu đến chân một lần, không nói gì, lại cúi đầu
xuống nên làm gì thì làm cái đó.

Cố Mặc Hàm cảm thấy tình huống không ổn, đi đến trước mặt ông cụ Cố và Cố Dật Phong cung kính gọi một tiếng: “Ông nội, bố.”

Cụ ông Cố ừ một tiếng, chỉ vào ghế sô pha bảo anh ngồi xuống, ông Cố thì không có động tĩnh gì.

Diệp Thấm Đình nhìn ba người đàn ông
của nhà họ Cố này, lắc đầu: ba người này, còn có Mặc Thần nữa, tính tình
đều giống nhau, sau lưng thì sốt ruột nóng giận, trước mặt người trong
cuộc cũng không biểu hiện gì, rõ là… Diệp Thấm Đình bất đắc dĩ thở dài.

Cụ ông Cố đến cùng vẫn là yêu thương
đứa cháu này, ông Cố cũng yêu thương đứa con nhỏ này, cũng không có giáo
huấn gì lắm, dù sao chuyện đã rồi. Dặn dò nó ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt,
mọi thứ cũng chờ tĩnh dưỡng cho tốt rồi nói sau.

Cố Mặc Hàm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lúc ăn cơm tối, Cố Mặc Thần mới phong trần mệt mỏi trở về. Lợi dụng thời gian rỗi của Cố Mặc Thần nói với anh ấy: “Anh à, xin lỗi, lại liên lụy đến anh.”

Cố Mặc Thần đập cậu một cú: “Nói cái gì đó, từ nhỏ đến lớn anh chịu thay em bị mắng bị đánh còn thiếu à!”

Cố Mặc Hàm nhìn anh trai cười cười.

“Cơ thể khôi phục như thế nào rồi?”

“Chính là vết thương trên đùi còn chưa tốt, những chỗ khác đều tốt rồi.”

“Về sau lái xe cẩn thận một chút miễn cho ông nội và ba mẹ lo lắng.” Cố Mặc Thần dặn dò xong em trai liền đỡ cậu đi ăn cơm.

Ăn xong cơm tối Cố Mặc Hàm trở lại phòng tắm rửa xong ngồi ở trên giường lau tóc, Cố Mặc Thần gõ cửa tiến vào.

“Anh, có chuyện gì à?”

Cố Mặc Thần đến bên giường đem cái gì trong tay đưa cho cậu, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn cậu.

Là sợi dây đeo cỏ bốn lá kia.

Cố Mặc Hàm nhận lấy nở nụ cười. Anh cho rằng ở trong màn tai nạn xe kia đã bị mất, không nghĩ tới còn có thể tìm trở về.

“Sao lại ở chỗ của anh?”

Cố Mặc Thần nhíu mày: “Không
nhớ rõ? Khi em lần đầu tiên tỉnh lại mê man hỏi anh, sợi dây đeo cỏ bốn
lá trên cổ của em còn ở đó hay không. Anh nghĩ vật này nhất định rất
quan trọng với em, để bệnh viện hỗ trợ tìm thử, về sau tìm được rồi anh
lại quên đưa cho em.”

Cố Mặc Hàm nhìn sợi dây đeo trong tay, Cố Mặc Thần nhìn cậu em trai nhỏ hơn anh bốn tuổi này.

Dưới ánh đèn ấm áp, Cố Mặc Hàm bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn anh: “Anh, anh chừng nào thì tìm chị dâu cho em đây?”

Cố Mặc Thần trong đầu dần hiện ra khuôn mặt tươi cười sạch sẽ thuần khiết, khóe miệng không tự chủ được khẽ nhếch lên.

Cố Mặc Hàm hiểu rõ, cười với anh trai nói: “Anh, cô bé kia đi theo anh nhất định sẽ hạnh phúc!”

Cố Mặc Thần lấy lại tinh thần, suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói: “Nhóc
Hàm, anh nhớ lúc nhỏ, em cái gì đều nói cho anh biết, sau này lớn hơn
nói cũng ít đi. Mấy năm này anh nhìn ra được em trải qua cũng không vui
vẻ gì, trước kia lúc đi học luôn nhìn thấy em và Sính Dã thường thay đổi
bạn gái, hai năm qua bên cạnh em cũng không thấy được có cô gái nào, là
vì sợi sợi dây đeo này sao?”

Cố Mặc Hàm cúi đầu, ánh đèn chiếu vào
đầu anh nhỏ từng giọt nước xuống trên bọt nước khúc xạ ra màu sắc sặc
sỡ, thấy không rõ nét mặt của anh, chỉ có thể nhìn đến cái bóng hơi khép
khép đôi lông mi dưới ánh mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi nhếch
lên.

Một lát sau Cố Mặc Thần lại chậm rãi mở miệng: “Ký
ức giống như là nước nắm trong tay, mặc kệ em có nắm chặt hay là mở ra
đều sẽ từ từ biến mất, người liên tục quay đầu lại, tự nhiên sẽ không đi
xa được. Người sở dĩ sống mệt mỏi, chỉ có ba điểm, là không bỏ xuống
được vẻ kiêu ngạo, xé không được mặt mũi, không tháo mở được tình huống.
Vô luận như thế nào, anh đều là hi vọng em vui vẻ.”

Nói xong đứng lên, vỗ vỗ bả vai của Cố Mặc Hàm xoay người chuẩn bị rời đi.

“Anh, nếu như chạy đến vẫn là cuối đường thì sao?” Cố Mặc Hàm vẫn như cũ cúi đầu.

“Cuối đường vẫn là đường, chỉ cần em bằng lòng đi.”

Chương 32: Xem mắt

Buổi chiều chủ nhật Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu đi dạo phố xong sau khi mỗi người đi một ngả thì trở về nhà cha mẹ ăn cơm.

Tần Vũ Dương mua áo choàng cho mẹ, mua
cái áo lông cừu cho cha, ông Tần bà Tần cũng như tất cả cha mẹ trên đời
này đều trong lòng vui mừng ngoài miệng lại oán trách. Lúc ăn cơm bà Tần
lại nói chuyện xưa.

“Vũ Dương, gần đây con làm sao lại có thời gian như thế này, không cần đi làm nữa sao?” Ông Tần vừa gắp cho Tần Vũ Dương một miếng sườn lợn vừa hỏi.

“A, không có… Con… mới vừa giành được hợp đồng kế tiếp rất lớn, cho nên được nghỉ phép một tháng.” Tần Vũ Dương gặm sườn lợn lại mập mờ không rõ trả lời.

“Ừ, nghỉ ngơi nhiều một chút cũng tốt.” Ông Tần gật đầu.

Bà Tần hai mắt lại sáng lên hỏi: “Vậy là gần đây con rất có thời gian rồi?”

Tần Vũ Dương ngừng nhai vẻ mặt phòng bị nhìn mẹ: “…”

Bà Tần không có nghe được phản đối lập tức vui vẻ nói: “Lần trước chị con nói bệnh viện của chị mới về một bác sĩ rất tốt, con đi gặp một chút đi!”

Ông Tần vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn vợ mình.

Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt, đầu nghiêng lệch qua vênh mặt hất hàm sai khiến mở miệng: “Được, gọi anh ta ra đây cho con xem một chút đi!”

Bà Tần rõ ràng đối với đáp án này có chút
ngoài ý muốn, nhìn trong ánh mắt tràn đầy nghi vấn của ông Tần, lại hơi
nhìn Tần Vũ Dương đang vui vẻ cúi đầu ăn cơm, thử nhìn dò xét nói: “Con sẽ không lộ ra thiêu thân gì đó chứ con gái út?”

Tần Vũ Dương liếc mắt, lập tức nhận tới một cái cú trên đầu.

“Mẹ, ngài là mẹ ruột con sao?
Khi con không đi thì ngài một ngày nói tám lần với con, hiện tại con
đi, ngài lại đưa cái vẻ mặt này sao?”
Tần Vũ Dương vẻ mặt bất đắc dĩ.

Bà Tần liếc cô một cái rồi tiếp tục ăn cơm, ông Tần từ trong ví lấy ra một cái thẻ đặt ở trên bàn giao cho Tần Vũ Dương: “Mẹ con cũng là quan tâm đến con, cái thẻ này con cầm lấy, chút nữa lại mua hai bộ quần áo trang điểm cho tốt vào.”

Tần Vũ Dương đưa tay cầm lấy ví của ông
Tần, từ trên bàn cầm lấy cái thẻ nhét vào trong ví một lần nữa rồi đưa
cho ông Tần, vẻ mặt đắc ý nói: “Cha, con gái của ngài đây
như vậy mà không thể gặp được người ta sao? Ngài đi ra ngoài hỏi thăm
một chút, người theo đuổi con còn xông pha chiến đấu mà người trước ngã
xuống người sau tiếp bước tử trận mới thôi xả thân anh dũng kia kìa. Hơn
nữa, quần áo của con cũng không thể dùng tiền của ngài nha, ngài đây
không phải là xem thường con sao, ngài và mẹ con đã tính không dùng tiền
của con rồi, bây giờ còn cho con tiền, chẳng lẽ con còn không nuôi sống
được bản thân mình sao? Hai ngài yên tâm đi, con thật ra dự định đi xem
mắt, tiếp đó sẽ mau chóng đem mình gả ra ngoài, hai ngài bây giờ yên
tâm chưa?”

Ông Tần đang ăn cơm đột nhiên bỏ đũa xuống, thở dài: “Nuôi con gái có ích lợi gì chứ, đến cuối cùng cũng không phải gả cho người khác sao.”

Một câu nói nói đều làm ba người trầm
mặc. Tần Vũ Dương còn nhớ rõ năm đó khi chị gái lấy chồng nước mắt của
mẹ rơi như mưa, mắt của cha cũng hơi đỏ, Tần Vũ Dương biết rõ cha mẹ
không muốn nhìn mình một người cô đơn, thật thương tấm lòng của cha mẹ
trong thiên hạ a. Trải qua chuyện lần này, cả người cô mệt mỏi, cô cảm
thấy có lẽ nên tìm một người cùng nhau đi qua cả đời cũng không tồi, dù
sao mình đã không nhỏ, sau này khi về đến nhà còn có một người cùng cô
ăn cơm nói chuyện, lúc ngã bệnh còn có người săn sóc, thậm chí về sau sẽ
có đứa con thông minh đáng yêu, có lẽ, kết hôn, đó cũng không phải một
chuyện gì xấu.

Buổi tối hôm đó Tần Vũ Dương liền nhận
được điện thoại của chị gái, Tần Vũ Dương nghĩ có phải mọi người trên
toàn thế giới đều hi vọng cô lập tức gả ra ngoài không?

“Alô, chị.” 

“Ba giờ chiều ngày kia, quán cà phê Hải Vận, ngồi gần cửa sổ đó.”

“Hải Vận? Chà chà chà, thật là kẻ có tiền nha. Sẽ không để cho em trả tiền chứ?”

“Cô cứ yên tâm đi! Nhớ phải
ăn mặc cho đẹp vào, người này nhưng là đẹp trai số một của bệnh viện bọn
chị, hình thức gia thế nhân phẩm cũng không nói tới.”

“Chị, chiếu theo chị nói như
vậy, anh ta không phải là người bình thường người a, chị là làm sao cùng
anh ta cùng một tuyến vậy?”

“Trước khi cậu ta xuất ngoại
thì theo chị hướng dẫn học một đoạn thời gian, cho nên chị miễn cưỡng
xem như là đàn chị của cậu ta, đây là nể mặt người hướng dẫn là chị đây,
em đến lúc đó biểu hiện thật tốt, đừng vứt người của chị đó!”

Mới vừa nói xong cũng nghe được bên kia Lâm Duệ Trạch đoạt lấy điện thoại: “Mẹ, là dì nhỏ sao? Con muốn cùng dì nhỏ nói chuyện.” Sau đó liền nghe đến giọng trẻ con trong trẻo non nớt: “Dì nhỏ, con là Lâm Duệ Trạch đây.”

Tần Vũ Dương cười nói: “Lâm Duệ Trạch là ai a?”

Bên kia Lâm Duệ Trạch chững chạc trả lời: “Lâm Duệ Trạch là cháu ngoại trai đáng yêu nhất đẹp trai nhất của dì a!”

Tần Vũ Dương cười ha ha, sau đó điện thoại cũng một lần nữa về lại trong tay của Tần Thanh Dương: “Được rồi, con nên ngủ thôi, em ngày kia nhớ rõ đến đúng giờ đó!”

Cúp điện thoại, Tần Vũ Dương nghĩ tới
cháu ngoại trai nhỏ vừa rồi, cảm thấy nếu như mình cũng có con trai đáng
yêu như thế cũng không tồi.

Ngày hôm sau Tần Vũ Dương lôi kéo Lãnh
Thanh Thu ra đường càn quét, từ quầy chuyên về trang phục đến quầy
chuyên về đồ trang điểm, sau đó lại đến quầy chuyên về đồ trang sức,
Lãnh Thanh Thu từ khi biết Tần Vũ Dương cho tới nay chưa thấy qua cô đối
với mua sắm lại điên cuồng như vậy.

Tần Vũ Dương từ phòng thử quần áo đi ra, vừa soi gương vừa hỏi Lãnh Thanh Thu: “Bộ này như thế nào?”

Bên ngoài áo len cao cổ màu đen là một bộ
áo khoác màu trắng sữa với kiểu hàng dây kéo dài ôm thân, hai chân
thẳng tắp được bao giữa quần bó, vóc người cao gầy, khí chất tự nhiên
như được sinh ra. Lãnh Thanh Thu nhẹ gật đầu, Tần Vũ Dương lại soi gương
nhìn nhìn rồi mới vào phòng thử quần áo. Từ phòng thử quần áo đi ra cầm
trên tay trang phục đưa cho nhân viên bán hàng, lấy ra một cái thẻ: “Làm phiền gói lại, cám ơn!”

“Vũ Dương, tớ phát hiện động tác quét thẻ của phụ nữ so với đàn ông đều đẹp như nhau!”

Tần Vũ Dương vẫn còn xem một cái áo lông: “Có đẹp qua Đầu đá nhà cậu sao? Haiz, hình như rất lâu không có thấy anh ta?”

“Anh ấy vừa mới từ Bắc Kinh trở về, đoạn thời gian trước công việc làm rất nhiều, anh ấy mỗi ngày đều làm việc đến tận khuya.”

Lãnh Thanh Thu giống như bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, thần bí hề hề nói: “Nghe anh ấy nói, đoạn thời gian trước Cố tổng có xảy ra tai nạn xe.”

Tần Vũ Dương đang sờ áo lông tay run lên, trong giọng nói có một chút khẩn trương không dễ thấy được: “Anh ta không sao chứ?”

Lãnh Thanh Thu không chú ý tới sự khác thường của cô, thờ ơ mở miệng: “Tớ cũng không biết, Thạch Lỗi cũng không nói tỉ mỉ. Hèn gì lâu như vậy mà không thấy Cố tổng.”

Tần Vũ Dương giật giật khóe miệng muốn
nói gì đó, thì nhân viên bán hàng đã lại đây đem trang phục được gói kỹ
và cái thẻ đưa cho Tần Vũ Dương, sau khi Tần Vũ Dương nhận lấy, suy nghĩ
một chút, không có mở miệng hỏi nữa, trong lòng lại đang ngầm nói chính
mình.

Cố Mặc Hàm, anh ấy sẽ không có chuyện
đâu, anh ấy là người cẩn thận như vậy, làm sao lại cho phép bản thân
mình gặp chuyện không may chứ, anh ấy là vì gặp tai nạn xe mới lỡ hẹn
sao, này, Tần Vũ Dương, đừng suy nghĩ nữa, cùng ngươi không có quan hệ
gì đâu. Tần Vũ Dương, ngươi muốn tạm biệt quá khứ, bắt đầu cuộc sống mới
mà.

Ra khỏi cửa hàng này, Tần Vũ Dương đang tiếp tục chuẩn bị tiến vào một cửa hàng bên cạnh, Lãnh Thanh Thu vội vàng kéo cô lại: “Chị gái à, chị đủ rồi đó, chị muốn mua bao nhiêu nữa, mua rồi chị xách được sao?”

Tần Vũ Dương nhìn nhìn cô và Lãnh Thanh Thu tay đều bị chiếm hết, không cam lòng trả lời: “Được
rồi, vậy thì mua một món cuối cùng, lần trước cậu không phải là vừa ý
cái váy mà chê đắt ở tầng trên sao, bây giờ hình như có giảm giá, chúng
ta đi xem nữa đi?”

Lãnh Thanh Thu làm một bộ dạng không chịu nổi cô: “Giảm
giá? Chín số mà giảm 5% cũng gọi là giảm giá à? Cậu điên rồi? Mất nửa
tháng tiền lương để mua cái váy đó! Tớ cho cậu biết, tớ không đi, muốn
đi cậu tự đi, tớ đi xuống quán cà phê tầng dưới chờ cậu.”

Tần Vũ Dương không nói thêm gì nữa mà chỉ
dùng mắt mang theo uy hiếp nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Thu, bất đắc dĩ,
vẻ mặt không sợ của Lãnh Thanh Thu bình tĩnh nhìn qua, cuối cùng, Tần Vũ
Dương bại trận, các cô đi quán cà phê nghỉ ngơi.

Lãnh Thanh Thu nhấp một ngụm nước chanh hỏi: “Tần Vũ Dương, cậu hợp tác cùng công ty chúng tớ Đằng Đạt cho cậu bao nhiêu tiền thưởng hả, cậu muốn hoang phí  như vậy?”

Tần Vũ Dương đang cố gắng cắt một miếng bánh bông lan hạt dẻ, không ngẩng đầu lên: “Không liên quan đến việc này, tớ ngày mai muốn đi xem mắt, dù sao cũng phải tân trang lại bản thân mình chứ.”

Lãnh Thanh Thu thiếu chút nữa đem nước chanh phun ra đến, hét lớn: “Xem mắt? !”

Tần Vũ Dương nhìn nhìn bị cái giọng to của Lãnh Thanh Thu mà hấp dẫn tới nhiều ánh mắt, vẻ mặt ghét bỏ nói: “Nhỏ giọng một chút! Xem mắt thì làm sao? Cái chuyện đó trước đây cậu làm còn ít hả?”

Lãnh Thanh Thu để sát mặt vào nhìn Tần Vũ Dương: “Tớ
thấy kỳ lạ nha, trước đây khi xem mặt tớ nói muốn mang cậu theo, cậu
hình như dùng mọi cách để bài xích, như thế nào bây giờ đột nhiên lại
muốn đi xem mắt rồi? Ba mẹ cậu bức cậu? Không đâu, tớ nhớ bác gái vẫn
liên tục nói cậu, cũng không thấy cậu có động tĩnh gì…”

Lúc Lãnh Thanh Thu đang tự quyết định, Tần Vũ Dương nuốt miếng bánh bông lan cuối cùng, uống một hớp nước chanh, chậm rãi nói: “Không có nguyên nhân gì hết, chỉ là tớ thấy tuổi mình không còn nhỏ, cũng nên kết hôn thôi.”

Lãnh Thanh Thu rốt cục cũng ý thức được
Tần Vũ Dương không phải là đang nói đùa, cô ngồi đàng hoàng lại, trên
mặt biểu lộ sự nghiêm túc, nói lời thành khẩn: “Đồng chí Tần
Vũ Dương, với tư cách là một phụ nữ từng trải xem mắt, lời dưới đây của
tôi nói ra được tổng kết từ kinh nghiệm máu và nước mắt, tôi hi vọng
việc cỏn con này cô có thể nghe kỹ lưỡng nghe nghiêm túc vào, tốt nhất
là tìm một cuốn sổ ghi lại đi.”

Tần Vũ Dương nhìn cái dáng điệu này của cô rồi bật cười: “Lãnh Thanh Thu, cậu làm tớ nhớ tới đến chủ nhiệm lớp cấp ba của chúng tớ, ha ha…”

“Làm gì đó, nghiêm túc lại
một chút. Cô đang trong quá trình xem mắt, vô luận gặp được hạng người
gì, nếu đối phương nói thành dạng gì đó, cô đều không được lúng túng, cô
nhất định phải khống chế được chính mình không được đem ly nước trên
bàn hất lên trên mặt của đối phương.”

Tần Vũ Dương cười đến không nén lại được,
nếu như cô có thể đoán trước được chuyện sau này chắc chắn sẽ không
cười vui vẻ đến vậy.

Cuộc sống như thời tiết, cũng dự đoán được, nhưng cũng thường có ngoài ý định.

Chiều ngày hôm sau, Tần Vũ Dương trang
điểm nhạt, tươi mát tự nhiên, mặc cái áo len sáng màu vàng, áo khoác màu
trắng, và cái túi xách xinh xắn năng động chạy đến quán cà phê Hải Vận.

Do không phải là cuối tuần, cũng chưa đến
thời gian dùng trà xế chiều, người trong quán cà phê tương đối ít, vào
lúc Tần Vũ Dương nhìn thấy khuôn mặt hơi quen ở gần cửa sổ bên cạnh, cảm
thấy thế giới này thật sự là không thể tin được. Cô không tin nhìn chằm
chằm vào vài chỗ ngồi bên cửa sổ, ngoại trừ một mình anh ta cũng không
có ai khác. Cô cúi đầu nhìn thoáng qua thời gian, hai giờ năm mươi tám,
hẳn là anh ta rồi. Nhưng làm sao lại là anh ta chứ?

Hà Văn Hiên vẻ mặt tươi cười nhìn cô đến gần, Tần Vũ Dương vẻ mặt thấy chết không sờn.

“Anh là bác sĩ?” Tần Vũ Dương có chút bất đắc dĩ vỗ trán.

Hà Văn Hiên thì là một bộ dạng sớm đã lường trước được: “Sao, không giống?”

Bây giờ Tần Vũ Dương vạn phần hối hận lúc
ấy sao không có hỏi tên của đối phương, nếu như biết rõ đối phương là
Hà Văn Hiên, nhất định đánh chết cô, cô cũng không đến cho người này leo
cây luôn.

Tần Vũ Dương thay đổi thành vẻ mặt nghề nghiệp mỉm cười: “Hà tổng, thật là ngại, tôi nghĩ, chúng ta không cần thiết phải nói thêm gì nữa đâu.”

Hà Văn Hiên chậm rãi khuấy cà phê truớc mặt: “Nếu đã đến đây, cần gì phải đi vội như vậy? Tôi không nghĩ đến em gái của đàn chị Tần sẽ là cô.”

Tần Vũ Dương cắn cắn môi: “Tôi cũng không nghĩ tới anh sẽ là bác sĩ kia.”

Hà Văn Hiên nhìn Tần Vũ Dương đứng ngồi có vẻ khó yên ổn, từ từ mở miệng: “Xem ra, cô Tần đối với tôi không hài lòng?”

Tần Vũ Dương hết chỗ nói rồi.

Hà Văn Hiên? Hài lòng? Ngày đó, anh ta không phải đã biết mình và Cố Mặc Hàm từng cùng nhau qua lại sao.

Hà Văn Hiên lên tiếng lần nữa: “Nếu đã không thích tôi, vậy cô Tần cảm thấy Mặc Hàm như thế nào?”

Tần Vũ Dương lập tức nóng nảy, cực kỳ giận dữ nói: “Hà tổng, xin lỗi, tôi còn có việc đi trước.”

Nói xong đứng dậy rời khỏi quán cà phê.

Hà Văn Hiên nhìn bóng lưng đã đi xa, lấy điện thoại ra gọi dãy số của một người.

Tần Vũ Dương từ trước tới giờ không nghĩ
đến lần đầu tiên xe mắt của mình lại trải qua như vậy, thật sự là xuất
sư vị tiệp thân tiên tử, trường sử anh hùng lệ mãn khâm [1].

Tần Vũ Dương rút ra được kinh nghiệm thất
bại của lần đầu tiên, khi bà Tần lại lần nữa bảo cô đi xem mắt, cô cẩn
thận hỏi tên của đối phương, gia thế, kinh nghiệm, xác định mình và anh
ta quả thực không biết nhau hơn nữa không thể nào có cái gì cùng đồng
thời xuất hiện thì mới đáp ứng đi, địa điểm lại là quán cà phê Hải Vận.

Tần Vũ Dương nhìn trước mặt cái người có
ngũ quan chỉ tính là đoan chính này, từ lúc ngồi xuống thì sau đó người
đàn ông liền mở Laptop ra bắt đầu lạch tạch đánh chữ cũng chưa từng nhìn
cô được vài lần, lại nghĩ lời của Lãnh Thanh Thu thật là có đạo lý, cô
nghĩ cô đã gặp được “Trương Giang Nam” [2] trong truyền thuyết.

Sau một lúc lâu, Trương Giang Nam động tác chưa thay đổi mở miệng: “Cô trước tự giới thiệu mình một chút đi!”

Tự giới thiệu mình? Tần Vũ Dương sửng sốt. Cô tìm được cái cảm giác phỏng vấn trước đây, cảnh tượng này, thật là giống y.

Tần Vũ Dương vừa mới cầm xách tay chuẩn
bị rời đi thì chợt nhớ tới lời cảnh cáo của bà Tần, cô lại uể oải ngồi
trở lại, giới thiệu đơn giản một chút về mình.

“Vẫn được đấy, tôi xem như cơ bản hài lòng với cô, cô có mang theo chứng minh thư không?” Trương Giang Nam nghe xong vẫn như cũ cúi đầu đánh chữ.

“Chứng minh thư?” Tần Vũ Dương cảm giác mình hoàn toàn theo không kịp tiết tấu suy nghĩ của anh ta.

Trương Giang Nam đưa tay nhìn thoáng qua đồng hồ, cuối cùng nhìn Tần Vũ Dương nói: “Cục dân chính còn chưa có tan tầm, chúng ta bây giờ đi chứng nhận thôi!”

Tần Vũ Dương chết lặng người, cảm giác mình không cách nào khai thông được với người đàn ông trước mặt này.

Qua một lúc, Tần Vũ Dương thu hồi lại biểu tình giật mình, vẻ mặt tươi cười sáng lạn nói với anh ta: “Có
thể, chỉ có điều, trước khi đi tôi có mấy lời muốn nói rõ ràng với anh.
Tôi nói, tôi làm bên tiêu thụ, có đôi khi vì thành tích và khách hàng
sẽ có một chút…”,
Tần Vũ Dương dừng một chút rồi nói tiếp, “Anh hiểu mà, tôi không biết anh có để ý hay không?”

Lần này đổi lại Trương Giang Nam ngẩn
người, trong ánh mắt của anh ta từ từ hiện ra sự chán ghét không thèm
che dấu, đóng lại máy tính dùng tốc độ gió lốc đi trước.

Tần Vũ Dương che miệng cười đến xiêu vẹo.

“Sao vậy, chuyện đem đối tượng xem mắt dọa đi mất là một việc làm cho em vui vẻ đến như vậy sao?” Một đạo thanh âm hài hước mà quen thuộc vang lên.

Tần Vũ Dương ngừng cười đột ngột quay đầu
lại, là Cố Mặc Hàm, gần một tháng không gặp, sắc mặt anh ấy có một chút
tái nhợt, góc cạnh trên mặt càng thêm rõ ràng. Tai nạn xe là thật đi.
Tần Vũ Dương vô ý thức thở phào nhẹ nhõm, thì ra là không phải vì Triệu
Tịch Vũ mà anh ấy mới lỡ hẹn. Sau đó, cô lại bị hù dọa bởi cái ý nghĩ
này của mình.

Cố Mặc Hàm nhìn cô từ giật mình đến ngạc
nhiên mừng rỡ, sau đó lại là vẻ mặt ảo não, hình ảnh biểu cảm sinh động
trên mặt, từ từ cong khóe miệng lên.

Tần Vũ Dương cau mày lại nhìn anh, cảm thấy sao mình vừa gặp anh lại mất khống chế như vậy.

“Không có gì, tôi đi trước.” Nói xong chạy trối chết.

Cố Mặc Hàm nhìn bóng lưng kia nhanh chóng biến mất, có một chút bất đắc dĩ.

Tần Vũ Dương chỉ muốn nắm chắc thời gian
rời đi nhưng không nghĩ tới vì sao Cố Mặc Hàm biết rõ Trương Giang Nam
kia là đối tượng xem mắt của cô, mà anh ấy vì sao cũng có mặt tại đó.

________________

Chú thích:

[1] Đỗ Phủ điếu tang Gia Cát
Lượng có câu: “Xuất sư vị tiệp thân tiên tử, Trường sử anh hùng lệ mãn
khâm”, tạm dịch: Sự nghiệp chửa thành quân sư đã sớm mất, mãi khiến cho
bậc anh hùng tiếc thương lệ đẫm vạt áo.

[2] Trương Giang Nam: chỉ sự
tập hợp ở khu Park công nghệ cao Trương Giang, Thượng Hải với nền khoa
học kỹ thuật có sẵn, thường ru rú trong nhà, làm việc chăm chỉ, biểu đạt
vụng về. Tiền lương bọn họ rất cao, nhưng không quá tiêu phí. Đặc biệt
bản thân bọn họ có sự lãng mạn, nhưng lại khó theo đuổi một cô gái yêu
thích, chỉ số IQ của bọn họ rất cao, nhưng ý nghĩ lại đơn giản. Họ được
tùy tiện khái niệm như là các anh chàng luộm thuộm. (Theo Baidu)

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+