Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên _ Chương 35 – 36 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 35: Thổ lộ

Kết thúc một tháng nghỉ phép, nghỉ ngơi
và hồi phục xong Tần Vũ Dương đúng giờ xuất hiện ở công ty, sau khi đi
làm chuyện thứ nhất chính là chạy đến văn phòng của Đổng sự Tôn.

“Sư phụ, vụ kia giải quyết thế nào rồi?”

“Đã giải quyết xong, biết là ai không?”

“Tôi nếu có thể đoán được cũng không cần mời ngài xuất thủ.”

“Trợ lý của cô, Lương Sảng.”

Mặc dù Tần Vũ Dương đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng đối với cái kết quả này cô vẫn có chút kinh ngạc: “Là anh ta?”

Trong mắt Tần Vũ Dương, trợ lý Lương là
một người thành thật đôn hậu, trên công việc cho tới bây giờ đều là làm
tròn hết chức trách, Tần Vũ Dương đã từng rất nhiều lần chứng kiến anh
ta ở công ty làm tăng ca đến tận khuya, đối với anh ta, cũng đã dự định
giao cho nhiệm vụ quan trọng, không nghĩ tới…

“Muốn biết nguyên nhân không?” Đổng sự Tôn nhìn Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương nhíu mày: “Không muốn.”

Đổng sự Tôn đã sớm đoán được tình hình: “Chỉ
sợ cô một lần nữa phải tìm một trợ lý. Công ty đã sa thải anh ta, công
việc của anh ta còn chưa có người tiếp nhận, vừa lúc gần đây công ty đã
tuyển một nhóm người mới, hôm nay có một vòng phỏng vấn, cô đi bộ phận
nhân sự nhìn một chút, cô tự chọn một người đi.”

Tần Vũ Dương đứng lên: “Được, giờ tôi sẽ đi xem ngay đây.”

Khi Tần Vũ Dương đi vào bộ phận nhân sự,
nhìn thấy có đứng 7, 8 người ngoài phòng họp, xem ra hẳn là đến phỏng
vấn. Tần Vũ Dương giữa một đám người ăn mặc chỉnh tề có chú ý tới một cô
gái duy nhất không có mặc trang phục cơ bản kia, tóc ngắn lộn xộn hợp
lí, không có vẻ ngoài rất đẹp nhưng lại có vẻ mặt anh khí, làm cho người
ta cảm giác chính là: tư thế oai hung mạnh mẽ. Cô mặc một áo da kiểu
ngắn màu nâu, dưới người là một chiếc quần jean bó sát, phối với một đôi
giày quân đội kiểu nữ, đứng ở nơi đó lẳng lặng nhìn hướng phòng họp,
bình tĩnh tự nhiên, không có như người xung quanh khẩn trương, ồn ào,
biểu cảm trên mặt cũng là sự thản nhiên, Tần Vũ Dương cảm thấy cô bé này
rất hợp khẩu vị của cô.

Người phụ trách phỏng vấn hôm nay là một vị HR [1] thâm
niên của Đằng Đạt, lúc trước chính ông ta đã phỏng vấn Tần Vũ Dương.
Nói đến vị HR này, Tần Vũ Dương đối với ông ta lúc nào cũng có một loại
cung kính phát ra từ đáy lòng, có lẽ là di chứng phỏng vấn của năm đó,
có lẽ là công lực của ông ta quá mạnh mẽ, tóm lại, Tần Vũ Dương ở trước
mặt ông ta luôn nề nếp thứ tự.

Cảnh phỏng vấn kinh điển: có vài cái bàn
ngồi phía sau là vài vị người phỏng vấn, còn cái bàn đối diện là chỗ
ngồi của người được phỏng vấn. Người thứ nhất đi vào là cô nàng model
trang điểm quá dày, Tần Vũ Dương cảm thấy cô ta không nên xuất hiện ở
nơi này, cô ta hẳn là nên xuất hiện ở những night club xa hoa truỵ lạc
hoặc là xuất hiện ở dọc đường của night club.

Quả nhiên vị HR công lực mạnh mẽ kia lúc cô ta còn chưa ngồi xuống liền mở miệng: “Mời cô đi ra ngoài rửa mặt sạch sẽ rồi hãy vào lại.”

Cô nàng model sửng sốt một chút có chút tức giận đi ra ngoài.

Tần Vũ Dương cười cười không tiếng động.

Vị thứ hai đi vào vừa nhìn cũng biết là
một con mọt sách. Vừa mở miệng liền giới thiệu mình mình học đại học có
dang tiếng thế này, lại đang nghiên cứu sinh có danh tiếng thế kia, khẩu
khí ngạo mạn, Tần Vũ Dương biết rõ vị HR này ghét nhất là cái loại này
chỉ vì tốt nghiệp ở trường có danh tiếng mà đem thái độ của mình đặt cao
hơn người khác, cho nên không hề nghi ngờ, anh bạn này chết vô cùng
thảm.

Tần Vũ Dương chợt nghĩ đến trước kia lúc
đi học ở trên diễn đàn nhìn qua một bài post: Thanh Hoa có nhà cao tầng,
học sinh tự sát đều đi nhảy lầu, cho nên chim ưng bay đến trời cao, Bắc
Đại có hồ Vị Danh, học sinh tự sát đều đi nhảy hồ, cho nên là cá bơi
vòng cạn đáy, mà Bắc Đại thì có vạn loại như sương mù tự do ganh đua.
Nghĩ đến đó cô nhịn không được mà vui vẻ.

Người thứ ba đi vào cô gái nhìn qua so
với hai người trước đều bình thường, nhưng vừa mở miệng ra Tần Vũ Dương
liền tan ra, ỏn ên của cô ta làm cả người đều nổi da gà, cô nhìn vài
người khác tất cả đều là một bộ dạng toàn thân không được tự nhiên. Sau
đó thật sự là nhịn không nổi mới nói.

“Dừng, quí cô này, làm phiền duỗ cô lưỡi thẳng rồi hãy nói được không?”

Nói xong, xung quanh có tiếng cười mơ hồ, còn cô bé này lại vẻ mặt lúng túng.

Kế tiếp đi vào vài người trên các phương diện coi như cũng bình thường, người cuối cùng đi vào là cô gái đẹp trung tính kia.

Tần Vũ Dương nhìn sơ qua lý lịch của cô
ấy, Liễu Vận Ca, 28 tuổi, kinh nghiệm cũng không tệ lắm. Tần Vũ Dương
rất xem trọng cô bé này, cho nên khi phỏng vấn vô cùng chú ý cô ấy, lúc
phỏng vấn cô ấy vẫn thản nhiên như trước, không có lời nói và vẻ mặt dư
thừa, mặc dù hơi lạnh nhạt, nhưng từ lời nói cử chỉ trên các phương diện
đều nhìn được, cô bé này hẳn là có thể đảm nhiệm công việc trợ lý.

Sau khi phỏng vấn kết thúc Tần Vũ Dương
liền hướng bộ phận nhân sự muốn cô bé này, mặc dù nhìn qua hơi lạnh
nhạt, ít lời, nhưng Tần Vũ Dương vẫn như trước rất hài lòng, dù sao cô
không muốn đối mặt bát quái liên tục cả ngày với một cô nữ sinh nhỏ.

Tần Vũ Dương trở lại văn phòng không bao
lâu cô thư ký mang theo một bó hoa bách hợp to còn sương sớm cười hì hì
đi vào, Tần Vũ Dương nghiêng nghiêng đầu: “Cho tôi?”

“Dạ, mới vừa gởi tới đây, Tần tổng, hoa thật đẹp hoa nha, chúng ta bên này đã lâu không có ai đến tặng hoa.”

Tần Vũ Dương nhận lấy không thấy được thiệp trong lòng cũng thấy kỳ lạ: ai tặng nhỉ?

Không biết vì sao trong lòng phản ứng đầu
tiên là Cố Mặc Hàm. Kỳ thật Cố Mặc Hàm chưa bao giờ tặng hoa cho Tần Vũ
Dương, cho dù là ở đại học tình cảm lúc đó tốt nhất cũng không có tặng.
Nhưng mà trong đầu Tần Vũ Dương vẫn thoáng hiện chính là mặt của anh.

Khi Tần Vũ Dương mới vừa gia nhập cái
ngành này, người theo đuổi cô không ít, thỉnh thoảng cũng nhận được hoa,
về sau Tần Vũ Dương đơn giản chỉ làm tan nát lòng của những thanh niên
anh tuấn tài giỏi, sau lưng xác chết khắp nơi, dần dần tất cả mọi người
nói, Tần Vũ Dương của Đằng Đạt đẹp thì đẹp thật, chính là mắt cao hơn
đầu, khó mà chinh phục được. Ví dụ thất bại quá nhiều dần dần cũng không
có người tặng hoa, cho dù đối với cô có tình ý cũng không dám biểu hiện
ra ngoài.

Tần Vũ Dương còn đang ở trong văn phòng suy nghĩ là người nào tặng hoa, thì bên ngoài lại là một bầu xôn xao.

“Nói này, Tần tổng thời gian thật dài không nhận được hoa, lần này lại là ai đây?”

“Không có nghe nói gần đây có người đuổi theo Tần tổng nha. Có phải là khi nghỉ phép Tần tổng có gặp gỡ qua hay không?”

“Ừ, cái này cũng có thể.” 

“…”

Thời điểm bữa trưa Tần Vũ Dương nhận được điện thoại của Trình Húc.

“Không biết Tần tổng có thời gian nhận lời cùng nhau ăn trưa không?” Thanh âm ôn nhu hàm chứa sự hài hước của Trình Húc vang lên bên tai.

Tần Vũ Dương dừng bút: “Đại luật sư Trình hôm nay có thời gian rảnh như vậy sao? Nhưng thời gian buổi trưa của tôi chỉ còn nửa tiếng thôi.”

“Không sao, đang ở một nhà hàng gần công ty của cô, tôi đặt chỗ tốt rồi.”

Tần Vũ Dương suy nghĩ một chút: “Được, vậy tôi đây hạ mình đi thôi.”

Tiếng cười trầm thấp của Trình Húc truyền tới.

Tần Vũ Dương mới ra khỏi tòa nhà của công
ty liền nghe đến một tiếng còi xe, cô quay đầu nhìn lại, Trình Húc bước
xuống xe giúp cô mở cửa ghế lái phụ ra. Tần Vũ Dương chạy chậm qua đó.

Ngồi vào trong xe Tần Vũ Dương mới phát hiện Trình Húc hôm nay ăn mặc rất chính thống: “Anh không phải là vì cùng tôi ăn cơm mới mặc chính thống như vậy chứ?”

Trình Húc quay đầu nhìn cô một cái rồi mới quay trở lại nhìn đường: “Cô chắc là rất tin mình có cái hấp dẫn này.”

Tần Vũ Dương trợn mắt liếc anh ta một cái: “Nói đi, hôm nay là lên tòa án, hay là gặp đương sự?”

Trình Húc nở nụ cười: “Lên tòa.”

Tần Vũ Dương lập tức quay đầu nhìn anh ta: “Thắng?”

“Thắng.”

“Thảo nào, tôi nói vì sao lại
mời tôi ăn cơm. Này, Trình Húc, lần sau khi anh lên tòa thì gọi tôi đi
với, để tôi đi xem thử đại luật sư Trình ngày thường luôn tao nhã không
tranh quyền thế thì ở trên tòa án cùng người ta đánh võ mồm anh tới tôi
đi như thế nào, tôi thật không tưởng tượng được.”

Trình Húc cười cười không lên tiếng.

Thời gian dùng cơm hai người nói chuyện
rất nhiều chủ đề có liên quan đến luật sư, kỳ thật phần lớn thời gian là
Tần Vũ Dương đặt câu hỏi, mà Trình Húc chịu trách nhiệm giải thích nghi
hoặc. Tần Vũ Dương nhận thức về luật sư chỉ dừng lại trong phim truyền
hình TVB, trải qua sự giải thích của Trình Húc cô phát hiện mình tất cả
hiểu biết đối với luật sư đều bị phủ định, hơi mất hết sự hứng thú: “Nè,
Trình Húc, lúc đầu tôi cảm thấy công việc luật sư này thật là thiêng
liêng rất to lớn rất có hứng thú, thế nào bị anh vừa nói liền nhàm chán
đến vậy hả?”

Trình Húc nhấp một ngụm trà: “Công
việc luật sư vốn là rườm rà không thú vị, có đôi khi còn có thể tồn tại
nguy hiểm, cô cho rằng cũng giống như cái dạng kia trong phim truyền
hình sao? Được rồi, thời gian không sai biệt lắm, cô nên trở về đi làm
thôi.”

Đến dưới tòa nhà của công ty, Trình Húc đột nhiên hỏi một câu: “Hoa có thích không?”

Tần Vũ Dương giật mình nhìn anh ta: “Bó hoa kia là anh tặng? Bó bách hợp kia?”

Trình Húc gật đầu: “Thế nào, không thích sao?”

Tần Vũ Dương đột nhiên có chút đau đầu, ấp a ấp úng nói: “Không phải là không thích, chẳng qua tôi cảm thấy, giữa bạn bè không cần thiết tặng hoa.” Nói xong ngẩng đầu nhìn phản ứng của Trình Húc.

Ánh mặt trời chiếu vào trong xe, thật ấm
áp, trên mặt của Trình Húc lúc nào cũng biểu cảm sự ôn nhu, anh không có
tức giận mà mắt nhìn Tần Vũ Dương chậm rãi nói: “Vũ Dương, anh thích em. Cho nên, muốn theo đuổi em, anh tặng hoa cho em chính là cái ý tứ này.”

Tần Vũ Dương có chút khó có thể chấp nhận được, cô nhíu lông mày được cắt sửa khéo léo nhìn Trình Húc: “Tôi…”

Trình Húc nhìn cô nói tiếp: “Anh biết rõ em bây giờ chưa thích anh, nhưng mà em chỉ cần biết rằng anh thích em là đủ rồi.”

Tần Vũ Dương không có dũng khí đối mặt
với ánh mắt sáng rực của anh, cúi đầu xuống có chút bực bội vuốt một vài
sợi tóc rơi trên trán, thấp giọng nói: “Tôi nên vào làm rồi.” Sau đó mở cửa xe.

Trình Húc nắm lấy cổ tay của cô: “Vũ
Dương, anh hi vọng em đừng bởi vì anh nói những lời này mà trốn tránh
anh, cho dù em không thích anh, chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau thoải
mái như vừa rồi cũng được.”

Nói xong thả cổ tay Tần Vũ Dương ra, Tần Vũ Dương vẫn như cũ không quay đầu lại xuống xe.

Tâm tình tốt đẹp của Tần Vũ Dương sau kỳ
nghỉ phép đã bị phá hủy, cô một chút cũng không muốn lâm vào vòng xoáy
tình cảm nữa. Cô chỉ là cảm thấy có thể một lần nữa gặp được Trình Húc
là một loại duyên phận, cô có thể cùng anh ta trở thành bạn rất thân, về
phần bạn trai…

Tần Vũ Dương đột nhiên có chút ghét Trình
Húc, làm bạn bè không phải rất tốt sao, cần gì phải làm người yêu chứ,
hiện tại tốt rồi, nói ra rồi ngay cả bạn bè cũng không làm được, nói thì
dễ nghe, hi vọng ăn uống với nhau giống như trước đây, có khả năng sao?
Tần Vũ Dương hận không thể quay ngược lại cũng như không muốn gặp Trình
Húc.

Lãnh Thanh Thu gọi điện thoại tới khi Tần Vũ Dương đang nghẹn cơn giận trong bụng: “Có chuyện gì nói mau, tớ vội lắm!”

Lãnh Thanh Thu sững sờ: “Cậu làm sao? Đến kỳ sinh lý hả? Tớ nhớ của cậu không phải lúc này mà?”

“Cậu mới đến kỳ sinh lý đó! Rốt cuộc cậu có chuyện gì? Không có chuyện gì tớ treo đây!”

Lãnh Thanh Thu lập tức đầy thiện ý: “Có chuyện gì vậy, chị gái à, tớ có việc mà. Tối hôm nay có thời gian rảnh không? Tan việc đi làm tóc đi?”

“Được, tan việc tớ đến công ty của bọn cậu đón cậu.” Nói xong không đợi Lãnh Thanh Thu trả lời liền tắt điện thoại.

Tan việc Tần Vũ Dương lái xe thẳng đến Phong Hoa, ở dưới tòa nhà Phong Hoa chờ Lãnh Thanh Thu.

Cô nhìn thấy Cố Mặc Hàm cả người mặc tây
trang màu xám tro bình tĩnh từ tòa nhà công ty đi ra, đi về hướng một
chiếc xe cách đó không xa, lái xe đã mở sẵn cửa chờ anh. Trời đã hơi
tối, nhưng đèn đường còn chưa sáng, cho nên Tần Vũ Dương thấy không rõ
mặt của anh. Trước khi lên xe anh có ngẩng đầu lên theo hướng mà Tần Vũ
Dương nhìn lại, Tần Vũ Dương theo tiềm thức muốn trốn đi, nhưng mà anh
chỉ nhìn thoáng qua liền lên xe. Xe chậm rãi trượt vào làn đường, cho
đến không nhìn thấy.

Có lẽ hắn căn bản là không nhìn thấy đi,
huống chi mình còn ngồi ở trong xe mà, có lẽ anh chỉ là theo động tác
của thói quen thôi. Anh hiện giờ như thế nào không tự mình lái xe? Là vì
vết thương còn chưa tốt sao? Hay là, có di chứng gì về sau cũng không
thể lái xe được? Nghĩ tới những thứ này, trong lòng của Tần Vũ Dương có
chút hoảng sợ. Sẽ không, vừa rồi nhìn thấy anh đi đường không có nhìn ra
vấn đề gì mà, sẽ không có chuyện gì đâu. Tần Vũ Dương trong lòng tự an
ủi mình.

Lúc này Lãnh Thanh Thu mở cửa xe ngồi vào: “Nghĩ gì thế, vẻ mặt đau khổ như vậy.”

Tần Vũ Dương lấy lại tinh thần khởi động xe: “Vẻ mặt tớ rất đau khổ sao?”

Lãnh Thanh Thu gật đầu.

“Ban nãy, tớ có nhìn thấy Cố tổng của bọn cậu, anh ta sao lại không tự mình lái xe vậy?” Tần Vũ Dương giống như vô tình hỏi.

Lãnh Thanh Thu tháo khăn quàng cổ xuống: “Tớ sao biết rõ được? Ông tổng là tự mình lái xe hay để cho lái xe kia đưa đón là chuyện tớ phải quản à.”

“Không phải cậu nói anh ta một thời gian trước có gặp tai nạn xe sao, hiện tại khỏe chưa?” Tần Vũ Dương cẩn thận chọn lọc từ ngữ.

“Hẳn là khỏe rồi, chẳng qua
gần đây Cố tổng đem mình thành như một dạng như điên cuồng công việc
vậy, cả ngày gương mặt lạnh lùng, không biết bị cái gì kích thích, bây
giờ ở công ty cao thấp đều phải theo anh ta tăng ca làm việc.”

Tần Vũ Dương đối với câu trả lời của cô ấy rất không hài lòng: “Sao
cái gì cậu cũng không biết vậy, cậu là bạn gái của Thạch Lỗi, mà anh ta
và Thạch Lỗi là anh em, cậu không nghe Thạch Lỗi nói qua sao?”

Lãnh Thanh Thu quay đầu lại vẻ mặt nghiên cứu nhìn cô: “Tớ
nói này, Tần Vũ Dương, sao cậu vào lúc này lại có hứng thú với Cố tổng
như vậy? Đừng nói với tớ là vì công việc nha, loại lý do này có quỷ mới
tin.”

Tần Vũ Dương phát hiện sự thất thố của mình, lập tức cười ha ha đảo mắt: “Đúng rồi đúng rồi, tớ xem trúng Cố Mặc Hàm, được chưa?”

Lãnh Thanh Thu xoạt cô một cú, bắt đầu nói những chủ đề khác, mà Tần Vũ Dương trong lòng vẫn còn vướng mắc.

____________

Chú thích:

[1] HR: viết tắt của Human Resource là quản trị nguồn nhân lực.

Chương 36: Hạnh phúc

Hai người dùng xong cơm tối liền đến
thẳng tiệm tóc thường đi, tiệm tóc này dùng những tay nghề tinh xảo kia
và giá cả cao thái quá nên có tiếng ở thành phố C. Phụ nữ là loài động
vật linh trưởng, ngoại trừ thích dày vò đàn ông ra, thì chính là thích
dày vò mái tóc của bọn họ.

Lúc Tần Vũ Dương và Lãnh Thanh Thu đến
nơi, thì người đến người đi, làm ăn phát đạt, phía trước xếp hàng rất
nhiều người, thật may là Lãnh Thanh Thu đã sớm đặt hẹn trước. Sau khi
gội đầu xong thì thợ cắt tóc quen thuộc đã chờ rồi.

“Ngài có yêu cầu gì?”

Tần Vũ Dương vuốt vuốt lọn tóc, kỳ thật gần đây cô không có dự định làm lại tóc nên chỉ thuận miệng nói: “Hấp dưỡng đi! Tiện thể đổi lại màu luôn.”

“Ngài muốn đổi lại màu gì?”

Tần Vũ Dương nhìn nhìn mình trong gương: “Cô thấy ưng là được rồi!”

Mái tóc này của Tần Vũ Dương vẫn luôn do
vị cắt tóc này để ý, nói đến vị cắt tóc này, ngoại trừ so với phụ nữ da
dẻ còn muốn trắng nõn tinh khiết, kiểu tóc model, vóc người cao gầy, lưu
lại ấn tượng sâu sắc nhất cho Tần Vũ Dương chính là: kỳ thật anh ta
trưng cầu ý kiến của cô chỉ là việc lướt qua thôi, nếu như câu trả lời
của cô và câu trả lời trong lòng của anh ta không hợp nhau, anh ta sẽ
đem hết tất cả vốn liếng nói ra để thuyết phục cô nghe theo ý kiến của
anh ta. Sau khi Tần Vũ Dương trải qua mấy lần dạy dỗ, đã thăm dò tính
tình của vị tạo mẫu tóc này, cho nên trên cơ bản câu trả lời chính là:
câu trả lời không có bất kỳ chủ kiến nào là tùy tiện, anh nhìn là được
rồi, cũng may hiệu quả cuối cùng cũng không tệ lắm.

Mà bên kia Lãnh Thanh Thu đã bắt đầu miêu tả các mục yêu cầu của cô ấy: “Kéo thẳng, đừng nhuộm, về phần kiểu tóc thì, phải như chim nhỏ nép vào người ta.”

Tần Vũ Dương từ trong gương nhìn Lãnh Thanh Thu: “Tớ
nhớ kỹ có người nào đó nói với tớ, chỉ có cô gái nhỏ trong sáng mới
chọn tóc thẳng, đối với office lady mà nói, mái tóc quăn quyến rũ mới là
lựa chọn chính xác.”

Tóc Lãnh Thanh Thu không phải rất dài,
trước khi sấy chính là loại xoắn to hơi cong một chút, tạo cho một loài
như dày tự nhiên, dưới tình hình cô ấy không nói lời nào, phối hợp với
vẻ mặt lãnh đạm, đặc biệt có khí chất, Tần Vũ Dương đã từng nghĩ tới sẽ
bắt chước, nhưng thợ cắt tóc trăm phương ngàn kế dốc hết sức ngăn cản
cô, cô mới tin ánh mắt chuyên nghiệp của thợ cắt tóc, tin tưởng loại
kiểu tóc này cũng không thích hợp với cô.

Lãnh Thanh Thu liếc Tần Vũ Dương một cái: “Tớ tự nguyện đó, cậu quản được sao, tóc của tớ thì do tớ quyết định.”

Tần Vũ Dương bật cười.

Muốn bề ngoài rạng rỡ chói lọi thường
thường cần tốn rất nhiều thời gian, hai người ngồi một lát thì cảm thấy
nhàm chán, bỏ cuốn tạp chí xuống bắt đầu tán gẫu.

“Này, Vũ Dương, gần đây cậu xem mắt thế nào rồi?” Lãnh Thanh Thu làm biếng mở miệng.

Tần Vũ Dương rõ ràng cảm giác được tay
của thợ cắt tóc chuyện nghiệp đang để trên tóc hơi run, cô hung hăng ở
trong gương trừng mắt Lãnh Thanh Thu nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Rất tốt! Cám ơn đã quan tâm!”

Thực ra làm một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp,
huống chi vẫn còn trong thời đại này, xem mắt là một việc làm cho người
ta khó có thể tiếp thu được, Tần Vũ Dương cũng không hề muốn mỗi người
đều biết cô đi xem mắt, nhưng đối với Lãnh Thanh Thu đã có rất nhiều năm
kinh nghiệm xem mắt mà nói, cô ấy chắc là sẽ không lý giải được loại
tâm lý này.

Lãnh Thanh Thu bị ánh mắt của cô làm cho sợ hãi, nhíu nhíu mày, không lên tiếng nữa.

Công việc tạm thời ngưng, hai gã cắt tóc rời khỏi, Tần Vũ Dương mới tức giận nói: “Lãnh Thanh Thu, cậu thật là biết chọn đề tài!”

Lãnh Thanh Thu vẻ mặt vô tội: “Làm sao vậy? Lần này là cực phẩm gì vậy?”

Tần Vũ Dương giật giật cái cổ hơi cứng ngắc, nhớ tới Trình Húc: “Lần
này thật sự là cực phẩm. Người khác gặp phải đều là Đường Tăng cưỡi
ngựa trắng, còn tớ gặp phải chính là hoàng tử cưỡi ngựa trắng.”

Lãnh Thanh Thu lập tức hứng thú: “Nói nghe một chút! Nhân phẩm người này thật tốt!”

“Trình Húc, nam, 33 tuổi,
nghề nghiệp là luật sư, tớ đã từng lên mạng tìm kiếm qua tên của anh ta,
giống như trong giới tư pháp có chút danh tiếng, ngũ quan đoan chính,
có kèm theo kiểu chiêu bài nụ cười ôn nhu, không nói lời cay độc, không
phúc hắc, người cũng như tên, làm cho người ta cảm giác giống như là
mang theo ánh mặt trời ấm áp, có xe có nhà có khuôn mặt có tiền, là một
đối tượng xem mắt cực phẩm hiếm có, trước mắt mới đến đó còn chưa có
phát hiện khuyết điểm trí mạng gì. Khéo chính là, chắc chắn năm trước tớ
còn từng gặp mặt anh ta một lần.”
Tần Vũ Dương nhắm mắt lại hời hợt nói.

“Nhưng mà, tớ sao một chút cũng nhìn không ra sự nhiệt tình của cậu đối với cực phẩm mới gặp mặt một lần này?” Lãnh Thanh Thu có chút buồn bực.

“Trước buổi trưa hôm nay thì có, sau đó thì hết rồi.” Tần Vũ Dương thay đổi tư thế.

“Vì sao?” Lãnh
Thanh Thu dùng sức lắc lắc cái cổ nhìn cô, nếu như không phải là bị công
cụ làm tóc trở ngại, cô ấy có thể nhảy đến trước mặt Tần Vũ Dương.

“Buổi trưa hôm nay anh ta có mời tớ ăn cơm, sau đó hướng tớ thổ lộ.” Nói đến đây Tần Vũ Dương lại có chút bực bội.

Lãnh Thanh Thu lại vặn vẹo cơ thể: “Chuyện này có cái gì không đúng chứ? Cậu không thích anh ta à?”

Tần Vũ Dương nhắm lại hai mắt rồi lại mở ra: “Tớ chỉ nghĩ tìm người kết hôn, chứ không phải tìm người đến nói chuyện yêu đương.”

“Tần Vũ Dương, tớ vẫn tò mò,
từ khi tớ biết cậu tới nay, cậu thật giống như vẫn rất bài xích tất cả
cùng những việc có liên quan đến tình yêu, vì sao vậy?”

“Không vì cái gì hết, mệt mỏi, công việc bận rộn, không có thời gian.” Tần Vũ Dương càng ngày càng bực bội.

“Cắt, tớ nghi ngờ cậu trước
đây bởi vì tình yêu mà đã chịu qua tổn thương nghiêm trọng, thử nghĩ coi
một người phụ nữ trẻ tuổi bình thường, làm sao lại không khát vọng tình
yêu êm dịu chứ?”
Lãnh Thanh Thu làm dáng vẻ của một nhà tâm lý học.

Tần Vũ Dương liếc cô ấy một cái, chuyên tâm nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lãnh Thanh Thu lấy chân đá đá Tần Vũ Dương: “Tần
Vũ Dương, cậu có nghĩ tới hay không, cậu không thể cứ như vậy cả đời
được, lúc trước khi cậu khuyên tớ, nói rất lý lẽ, lại ra vẻ đạo mạo, làm
sao đến trên người cậu cũng không thấy hiệu quả chứ?”

“Cậu không biết tớ luôn luôn là rộng lượng đối đãi với mình, lại nghiêm khắc luật lệ với người khác sao?” 

“Tớ có thể biết được chuyện xưa đã gây tổn thương cho cậu được không?”

“Không thể!” 

“Vậy cây trúc gỗ kia là kiểu gì? Có như sáu ông tổng đẹp trai của công ty chúng tớ không?”

“Lãnh Thanh Thu, cậu câm miệng cho tớ!”

“Cậu nói cho tớ biết đi, tớ thật sự rất muốn biết.” Lãnh Thanh Thu dùng chân cào chân của Tần Vũ Dương.

Tần Vũ Dương dùng sức đạp cô ấy một cái, cô ấy rốt cục cũng đàng hoàng lại.

Trải qua mấy tiếng bị dày vò, Tần Vũ
Dương nhìn mình trong gương: mái tóc quăn màu hạt dẻ dưới ánh đèn hơi
hiện ra sáng bóng, nổi bật lên cả khuôn mặt, có một loại cảm giác như nữ
chính trong phim Hàn, Tần Vũ Dương rất hài lòng. Nhìn Lãnh Thanh Thu
bên cạnh.

Tóc thẳng qua vai, tóc mái đủ ngắn, nhìn qua lập tức nhỏ đi mấy tuổi.

Tần Vũ Dương nhìn Lãnh Thanh Thu từ người đẹp lạnh lùng băng sơn biến thân trở thành Lolita nhỏ tuổi đáng yêu: “Sao vậy, Thạch Lỗi nhà cậu thích cái kiểu này à?”

Lãnh Thanh Thu một dáng điệu như bậc thầy: “Biết
rõ đàn ông thích nhất cái gì không? Là cảm giác mới mẻ. Biết cảm giác
mới mẻ là cái gì chưa? Chính là hôm nay cậu là ngự tỷ
[1]ngày
mai là Laury ngày mốt là người hầu gái, vĩnh viễn đừng cho đàn ông biết
rõ kế tiếp cậu sẽ là bộ dạng gì, muốn phá vỡ hình ảnh bình thường của
cậu ở trong mắt anh ta, như vậy mới có khả năng hấp dẫn được ánh mắt của
đàn ông, bắt lấy được trái tim của đàn ông.”

Tần Vũ Dương một điệu bộ không dám gật bừa: “Thọ
giáo! Tớ phát hiện sau khi cậu nói chuyện yêu đương không chỉ có chỉ số
thông minh thấp, mà chỉ số cảm xúc cũng thấp nữa. Tớ không biết là
Thạch Lỗi có sự yêu thích này.”

Lãnh Thanh Thu vẻ mặt khinh thường.

Tần Vũ Dương đột nhiên nhớ tới cái vẻ mặt anh khí kia của Liễu Vận Ca, “Có điều nói đến ngự tỷ, tớ gần đây có tìm một trợ lý mới, công lực rất mạnh mẽ, hôm nào giới thiệu các cậu với nhau.”

Ngày hôm sau đi làm Tần Vũ Dương liền gặp được Liễu Vận Ca.

“Nội dung công việc của cô thư ký đã dặn dò kỹ cho cô rồi chứ?” Tần Vũ Dương hỏi.

Liễu Vận Ca gật gật đầu không có lời nói dư thừa nào.

Tần Vũ Dương nhìn Liễu Vận Ca, cô ấy cũng
nhìn Tần Vũ Dương, từ trong đôi mắt xinh đẹp kia Tần Vũ Dương nhìn
không ra bất kỳ gợn sóng, chỉ có một mảnh bình tĩnh, cô đã thật lâu chưa
thấy qua một cô gái nhỏ điềm tĩnh tự nhiên như vậy.

“Vậy cô còn có cái gì không rõ ràng không?” 

“Không có.”

Tần Vũ Dương mấp máy môi, quả nhiên là tiếc chữ như vàng mà.

Tần Vũ Dương gật gật đầu: “Vậy là tốt rồi, đi ra ngoài làm việc đi, hoan nghênh cô đến tổ hạng mục của chúng tôi. Đúng rồi, cô có thể uống rượu không?”

Liễu Vận Ca vẫn là ít nói ít tiếng: “Còn có thể.”

Còn có thể? Đây là khái niệm gì? Tần Vũ Dương gật gật đầu, Liễu Vận Ca liền đi ra ngoài.

Tần Vũ Dương nhìn bóng lưng của Liễu Vận
Ca, trong lòng cảm thán. Công lực thật sự rất mạnh mẽ, nếu như không
phải là ở trong xã hội mài giũa vài năm, có chút ít đạo hạnh, chỉ sợ
thật sự là không trấn áp được cô ấy.

Cố Mặc Hàm mặt không chút thay đổi đứng
trước cửa sổ sát đất của văn phòng quan sát cả thành phố C, nắng chiều
đang từ từ rủ xuống về phía chân trời, độ ấm trong lòng anh cũng dần dần
mất hẳn. Anh nhớ tới ngày đó dưới ánh mặt trời khuôn mặt tươi cười
không hề kiêng kỵ gì của Tần Vũ Dương, thì tim lại đau âm ỉ.

Có lẽ, lúc đầu anh không nên từ Mĩ quay
về nữa, có lẽ sau khi từ Mĩ về thì không nên đến thành phố C, hình như
anh đã đem đến cho Tần Vũ Dương đều là những đau khổ vô tận, có lẽ anh
cần phải buông tay, có lẽ rời khỏi Tần Vũ Dương thì cô ấy mới gặp được
hạnh phúc.

Thạch Lỗi cầm theo văn kiện đẩy cửa tiến
vào thì thấy Cố Mặc Hàm, anh đem văn kiện ở trong tay ném lên trên bàn
làm việc, nắm cả bờ vai của cậu ta: “Làm sao vậy, nhóc Hàm?”

Tình hữu nghị giữa đàn ông, và tình hữu
nghị giữa phụ nữ rất khác biệt, có đôi khi bọn họ cũng không cần hai bên
phải chân thành về sự việc với nhau, chỉ cần một ly rượu, chỉ cần có
người cùng anh uống ly rượu này.

Ở trong trí nhớ của Thạch Lỗi, từ khi bọn
họ hiểu chuyện tới nay, ngoại trừ Tần Vũ Dương có thể khiến cho tâm
trạng của Cố Mặc Hàm hay thay đổi trầm mặc ít nói ra, thì không ai có
thể có loại bản lãnh này. Nhưng Cố Mặc Hàm cũng chưa từng có thổ lộ qua
với anh chuyện tình cảm giữa cậu ta với Tần Vũ Dương.

Thạch Lỗi đợi thật lâu cũng không thấy
đáp lại, thở dài chuẩn bị rời đi, lại nghe thấy giọng nói có chút khàn
khàn của Cố Mặc Hàm.

“Cậu nói, nếu như hiện tại tớ buông tay, cô ấy có phải sẽ được hạnh phúc hay không?”

Thạch Lỗi quay đầu lại nhìn về phía Cố
Mặc Hàm, cậu ta vẫn còn duy trì tư thế vừa rồi, chỉ có ánh mắt biến hóa,
trong ánh mắt của cậu ta có thống khổ, có ẩn nhẫn, thậm chí còn có một
chút tuyệt vọng. Anh chưa bao giờ thấy qua một Cố Mặc Hàm cô đơn như
vậy, lúc nhỏ cậu ta nghịch ngợm phá phách, sau khi lớn lên thì anh tuấn
cởi mở, sau đó bước vào thương trường tâm tư của cậu ta kín đáo, tự tin
bình tĩnh, loại biểu tình bất lực này của cậu ta thì chưa gặp qua bao
giờ.

“Nhóc Hàm, lúc tớ ở Mĩ có
nghe qua một câu ‘If you love a girl, it’s better to fight for her
happiness than to abandon her for the sake of her happiness.’. Cậu và
Tần Vũ Dương tách ra năm năm, khoảng thời gian năm năm vẫn còn chưa đủ
để cho cô ấy tìm được hạnh phúc sao? Vì sao đến bây giờ cô ấy vẫn còn
độc thân một mình? Cậu còn chưa rõ sao, có lẽ, hạnh phúc của cô ấy chỉ
có cậu mới có thể cho được.”

Nói xong Thạch Lỗi xoay người rời đi, để
lại một mình Cố Mặc Hàm, chuyện tình cảm chỉ có thể do chính người trong
cuộc tự mình suy nghĩ rõ ràng, người khác chỉ biết càng giúp thì càng
rối, Thạch Lỗi chỉ hi vọng Cố Mặc Hàm có thể hiểu rõ ràng, tìm về một Cố
Mặc Hàm hăng hái trước kia.

Thật lâu Cố Mặc Hàm chậm rãi mở miệng: “If
you love a girl, it’s better to fight for her happiness than to abandon
her for the sake of her happiness. Yêu một cô gái, thay vì vì hạnh phúc
của cô ấy mà buông tha cho cô ấy, không bằng giữ lại cô ấy, vì hạnh
phúc của cô ấy mà cố gắng.

Hạnh phúc của em, chỉ có anh mới có thể cho được. Vũ Dương, là như vậy sao?”

_______________

Chú thích:

[1] Ngự tỷ: có nghĩa như đàn chị trong giới xã hội đen.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+