Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 1

Tác Giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Dịch: Yume

Muộn, vẫn bị muộn.

Mỗi lần đều là tính toán chuẩn thời gian để ra khỏi cửa nhưng luôn không thể đến đúng giờ. Lúc Tư Niệm vào studio thì tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, Trình Thần đang nói chuyện với người mẫu đại diện Trần Văn.

Bởi vì quay về khoai tây chiên nên anh còn đặc biệt ăn mấy miếng, diễn xuất biểu cảm lúc ăn đồ ăn.

Hai người dường như đã quen nhau từ trước, sau khi hàn huyên hai ba câu thì bắt đầu anh một miếng em một miếng khoai tây chiên nói chuyện rôm rả. Catse của A Văn mấy năm nay tăng cao, quay quảng cáo một ngày giống như này thì giá cả chính là nghìn vạn tệ, đương nhiên tính tình cũng trào dâng, lần trước hợp tác cùng một đạo diễn nọ, để cô ấy làm một động tác nhảy, mặt lập tức liền đen xì, nói gì đó không phù hợp với hình tượng công chúng của cô nàng.

 

Xem xem hôm nay kìa?

Quả thực là cô gái nhiệt tình nhà hàng xóm.

Phỏng chừng lát nữa yêu cầu cô ấy trèo lên cây tre thì cô ấy cũng vui vẻ mà gật đầu ấy…

“Vẫn là mời đạo diễn nổi tiếng tốt,” trợ lý bên cạnh cảm thán, “Khó mời được Trần Văn xuất hiện, chị xem hôm nay phối hợp chưa kìa? ”

Tư Niệm ờ một tiếng, trợ lý lại hiếu kì hỏi: “Chị Miss, nhìn bọn họ hình như rất thân nhau, không phải sẽ có tin đồn gì đó chứ?”

Cô nhe răng cười, chỉ chỉ vào cổ họng.

Trợ lý bừng tỉnh: “Vẫn chưa khỏi ạ? Không phải ăn kẹo ngậm ho rồi sao chứ? ”

… Kẹo ngậm ho cũng không phải là thuốc.

Cô nhìn vẻ mặt “ăn kẹo ngậm ho của đạo diễn Trình, trị bách bệnh” của trợ lý, quyết định giữ im lặng.

Vì vậy bắt đầu từ bảy giờ sáng ngày thứ bảy này cô đứng trong studio vừa giả vờ bệnh vừa quan sát Trình Thần làm việc.

Phải thừa nhận rằng anh không phải không có thực lực.

Đối với kiểu đạo diễn này như anh, rất có khả năng là nhận lời giúp đỡ bạn bè mới nhận loại quảng cáo thương mại này, nhân tiện kiếm chút tiền tiêu vặt. Nhưng thấy anh giảng giải cho Trần Văn nhiều lần, thậm chí với mỗi diễn viên quần chúng cũng kiên trì hướng dẫn diễn xuất, không hề bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Lúc này đây, anh đang ngồi trên ghế, một tay giở kịch bản, không ngừng nhìn vào hình ảnh trong màn hình.

Cái nhíu mày nhẹ cũng quen thuộc đến vậy.

Lúc Trần Văn ăn miếng khoai tây thứ 107, cuối cùng nhịn không được uể oải cúi mặt xuống, Trình Thần vẫn nhìn vào đoạn phim phát lại trên màn hình: “Biểu cảm càng ngày càng cứng nhắc, phải tưởng tượng ra cảm giác mối tình đầu,” Anh ngừng một lát rồi tiếp tục nói, “không có kinh nghiệm gì nên sẽ căng thẳng, vô cùng cẩn thận, có thể bất an nhưng cũng sẽ chờ mong cho dù là đắng hay là ngọt. ”

Anh nói vô cùng trịnh trọng, nhà sản xuất ở bên cạnh lại không ngừng nhướng mày.

Tư Niệm chột dạ liếc nhìn Trình Thần.

Đây là ý tưởng sáng tạo quái gì chứ, tại sao hết lần này đến lần khác cứ là chủ đề mối tình đầu thế.

Hai ngày nay cũng đã quá khó chịu, không phải chỉ là một lần tình cảm ngây thơ hồi nhỏ dại hay sao?

Trong lòng có hai giọng nói ra sức tranh cãi, một giọng nói là nhận đi, hai người đều đã là người trưởng thành rồi, ai còn có thể tính toán chuyện lúc mười mấy tuổi chứ? Một giọng nói khác lại kiên trì chống lại, kiên quyết không thể nhận, quá xấu hổ, người không biết còn tưởng rằng mình nhìn thấy người yêu đầu thành đạt, có ý định dựa vào ấy chứ…

Nếu như bây giờ anh chỉ mà một nhân viên bình thường, phấn đầu làm việc để kiếm tiền mua nhà, bản thân nhất định sẽ rất bình tĩnh mà thừa nhận thân phận, hẹn anh đến một quán cà phê lãng mạn nào đấy nói cho anh những sai sót năm đó.

Có thể hai người sẽ cười cười, nhớ về ngày xưa một chút sau đó sẽ cười mà cho qua.

Nhưng tại sao cứ nhằm vào lúc anh thuận lợi, anh thành công để hai người đụng nhau cơ chứ? Lại cứ có thành tựu nổi bật trong lĩnh vực có vô số lần cùng xuất hiện với bản thân.

Không phải đều nói gặp mối tình đầu thì ảo tưởng nhất định tan vỡ sao?

Tại sao định luật này đến cô thì đều trở thành nghịch lý chứ?

Tư Niệm càng nghĩ càng buồn bực, cảm thấy bản thân không có bất cứ động tác nào, nhiều nhất cũng chỉ là oán giận trong lòng mấy câu nhưng Trình Thần không hiểu sao lại quay đầu lại, cô sửng sốt, lập tức dịch tầm mắt đi mấy độ giả vờ như đang nhìn màn hình.

Trình Thần tiện tay cầm một chai nước lên mở nắp rồi uống một ngụm: “Em cảm thấy như thế nào?”

Anh hỏi cô.

Đúng lúc một cảnh quay đã quay xong, đèn đạo cụ lập tức chiếu vào, bắt đầu dựng một cảnh khác.

Nhà sản xuất ngồi giữa hai người còn tưởng rằng là hỏi ông ấy, liên tục nói tuyệt vời, lúc nói đến tuyệt vời lần thứ ba mới phát hiện là tự mình đa tình.

(Vì trong Tiếng Trung xưng hô chỉ dùng là 你 và 我 nên nhà sản xuất mới hiểu nhầm là đang hỏi mình ^^)

Tư Niệm vốn tưởng nhà sản xuất trả lời như vậy, cô biết thời biết thế là có thể giả chết rồi, ai dè đôi mắt ấy vẫn nhìn vào cô, dường như thực sự rất để ý đến ý kiến của cô.

Bất đắc dĩ chỉ đành làm một động tác tay ok.

Sau đó lập tức lấy ra hộp sắt nhỏ kia, mở hộp rồi ăn kẹo ngậm ho.

Studio giống như một hang động thời gian, không nhìn thấy mặt trời lặn mặt trời mọc gì hết nên đương nhiên không ai để ý đến thời gian cả.

Đến lúc trợ lý lấy cơm hộp mọi người mới phát hiện ra đã đến một giờ chiều rồi. Bởi vì Trần Vân nổi tiếng nên công ty chế tác đặc biệt để riêng một phòng nghỉ ngơi cho cô, nhưng cô nàng lại lần đầu tiên muốn gần gũi với mọi người, cùng ăn cơm với mọi người trong phòng nghỉ chung, còn vô cùng rộng rãi để trợ lý chia đồ bồi bổ của mình cho mọi người.

Mấy người cùng nhau nói chuyện phiếm, nhà sản xuất bỗng nhiên nhớ đến chuyện gì đó, chỉ Tư Niệm nói: “Một mình Miss kiêm mấy việc, cũng là biên kịch nữa, nói không chừng sau này mọi người còn có cơ hội hợp tác phim điện ảnh hoặc là phim truyền hình ấy.”

Thôi xong…

Trong lòng Tư Niệm nhỏ máu, ngẩng đầu lên cười cười.

Ngày tháng giở vờ câm điếc thật khó sống, may mà chu kì quay quảng cáo ngắn, chỉ cần quay một ngày là kết thúc rồi.

Chỉ cần qua ngày hôm nay là giải thoát rồi.

Cô dùng đũa cẩn thận lột da gà và lột da cá, tay nghề đã luyện hai mươi mấy năm vô cùng thành thạo. Người khác nhìn vào thì thấy cô quả thực kén ăn quá, nhưng đối với cô mà nói, chuyện này quả thực là cách tốt khiến bản thân tập trung. Thực sự hận không thể làm cả tiếng đồng hồ lúc đó tất cả mọi người đều đã làm việc rồi, cũng không đến mức như ngồi trên bàn chông ở đây nữa.

Trần Văn xuất thân là ca sĩ, lúc nào cũng nhịn không được mà nhắc đến đề tài âm nhạc.

Trình Thần tuy rằng chỉ thỉnh thoảng mới tiếp lời nhưng cũng rất có quan điểm.

“Ban nhạc hồi còn nhỏ tôi thích nhất các bài của Nirvara, đáng tiếc họ đã giải tán lâu rồi,” Trần Văn cảm thán, hỏi Trình Thần, “Đạo diễn Trình thích nhạc của ai thế?”

“Vương Phi”, Trình Thần suy nghĩ nói, “Bài “Em nguyện ý””

“Em nguyện ý?”

Trong đầu Tư Niệm bật ra giai điệu quá ư là quen thuộc đó: Nhung nhớ là một thứ treo lơ lửng như hình với bóng…

Đang uống một ngụm canh, lưỡi thuận lợi bị bỏng luôn.

Tên của cô từ nhỏ đến lớn luôn bị người khác dùng để trêu chọc.

Mỗi lần có người liên lạc linh tinh cô đều vô cùng tức giận, ngoại trừ lúc trước là một đôi với anh. Mỗi lần cô buồn bực trong lòng anh đều sẽ không ngừng gửi các lời bài hát trên QQ, tất cả đều bao hàm hai từ “nhung nhớ”. Nhìn lời bài hát trên màn hình, luôn khiến tất cả sự tức giận của cô biến mất mà cười rộ lên.

Tự mình đa tình quá rồi.

Lẽ nào là mùa mưa, tình cảm văn nghệ u sầu mùa thu phát tác?

Cô ăn sườn trong canh, ăn sạch sành sanh hết thịt rồi mới để xương xuống bàn, sau đó tiếp tục ăn miếng sườn tiếp theo.

Miền Nam vừa mới vào mùa mưa dầm, lúc nào cũng mưa lác đác, đến hơn bốn giờ không biết ai nhắc đến trời mưa rồi, lúc ấy cô cũng không quá để ý. Không ngờ đến lúc kết thúc công việc, bên ngoài studio đã thành sông rồi, cho dù che ô đi ra ngoài thì cũng chắc chắn không bắt được taxi.

Người trong studio nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, người tự lái xe đến thì đã tốp năm tốp ra rời khỏi rồi.

Từ trước đến nay cô đều đi taxi, bình thường thì rất tiện nhưng mà gặp phải trời mưa tuyết thì chỉ đành nhìn trời than thở mà thôi.

“Lái xe tới à?” Bỗng nhiên sau lưng có người hỏi, “Đỗ ở đâu?”

Cô đang buồn rầu, buột miệng nói: “Đi taxi tới, tuy nhiên theo tình hình hiện nay thì phải đợi ngớt mưa mới bắt được xe.”

Cô nói xong quay đầu lại nhìn.

Thế giới hoàn toàn yên lặng.

Trong tiếng mưa rơi rất lớn, liên tục có người cởi áo che lên đầu chạy về phía bãi đỗ xe. Liên tục có người nói tạm biệt, hoặc là lớn tiếng nói về lịch sắp xếp công việc của ngày mai, mà Trình Thần lại đứng sau lưng cô, chỉ cách có hai bước chân, dường như cũng đang đợi mưa tạnh.

Anh thấy Tư Niệm quay đầu nhìn mình, cười cười: “Tôi cũng không lái xe.”

Từ ánh mắt đến vẻ mặt không có bất cứ sự khác thường nào.

Tư Niệm ừ một tiếng rồi quay đầu lại tiếp tục ngắm mưa, trong lòng lại đang đánh lô tô. Hóa ra từ lâu anh đã không nhớ giọng nói của cô rồi, vui mừng nhưng cũng có chút mất mát. Có lẽ mỗi người đều có một giấc mơ như vậy, nhiều năm sau gặp lại người yêu cũ trước đây, luôn hy vọng mình là độc nhất vô nhị trong lòng anh ta, hận không thể mình là người anh ta yêu nhất trong cuộc đời này, thậm chí chỉ yêu mình mình.

Người dần dần ít đi, trong studio vắng vẻ chỉ còn hai người đứng ở cửa.

Lúc nhà sản xuất xử lí xong tất cả mọi việc đi ra ngoài, nhìn thấy bọn họ thì lập tức hiểu ra: “Mưa to như này không bắt được taxi hả? Hai em đợi một lát, anh tìm người lái xe đưa hai em về.” Nói xong liền lấy điện thoại ra bắt đầu gọi.

Trình Thần tháo kính xuống, dùng áo sơ mi lau đi mắt kính bị dính nước mưa: “Nhiều năm rồi mà em vẫn kén ăn như vậy.”

Tư Niệm vô thức ừ một tiếng, đợi tiêu hóa hết câu nói này xong thì lập tức kinh hãi.

Anh dù bận rộn nhưng vẫn ung dung, đeo kính vào: “Sống tốt chứ?”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+