Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nhớ Mãi Không Quên – Chương 3 – 4 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3: Vui mừng gặp nhau

Từ văn phòng Đổng sự Tôn đi ra, Tần Vũ Dương trở lại văn phòng, đang chuẩn bị đi vào cửa thì quay đầu lại hỏi thư kí: “Mới vừa rồi thế nào lại loạn như vậy?”

Đôi mắt to của thư kí đột nhiên sáng rực lên: “Mới
vừa rồi Đổng sự Tôn đưa đến một người đàn ông đặc biệt đẹp trai, wow,
ngoài đời tôi cho tới bây giờ còn chưa nhìn thấy qua một người đàn ông
trẻ đẹp trai đến vậy!”

Tần Vũ Dương dường như từ trong ánh mắt của cô ta có thể nhìn thấy những quả bong bóng màu hồng, còn có hình trái tim nữa.

Mỉm cười một lúc, rồi nói: “Ồ, hèn chi.” Trong lòng lại bồi thêm một câu: Cố Mặc Hàm, anh thật đúng là yêu nghiệt mà.

Ban đêm, khi Thạch Lỗi đẩy cửa vào, nhìn
thấy Cố Mặc Hàm đứng ở trước cửa sổ phòng làm việc, ngón tay có hơi điểm
hồng, khói trắng lượn lờ, thân ảnh cao lớn đứng giữa buổi chiều tà, có
một sự cô đơn không thể nói nên lời.

Thạch Lỗi sửng sốt, không biết có nên lên tiếng gọi cậu ta hay không.

Rất nhanh, Cố Mặc Hàm xoay người lại, hỏi anh: “Chuyện gì?”

“Không có gì, cùng đi ăn tối đi.”

Lúc nửa đêm, Tần Vũ Dương bị điện thoại đánh thức, vừa nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ đêm, cô nhìn số hiển thị, giận dữ nhận: “Lãnh Thanh Thu, cậu giỏi lắm tìm đến tớ có việc khẩn cấp gì, nếu không, cậu nhất định phải chết!”

Bên kia Lãnh Thanh Thu cũng không giống như sẽ bị cô uy hiếp, cười hề hề nói: “Tớ uống say rồi, vẫn ở chỗ cũ, cậu tới đón tớ đi!” Không đợi cô trả lời liền tắt điện thoại.

Tần Vũ Dương thở dài một tiếng, không thể
không rời đi cái ổ chăn ấm áp, tùy tiện chụp lấy một cái áo len, mặc áo
khoác ngoài vào, vội vội vàng vàng chạy tới. Đợi cô đến được KTV, khi
đẩy cửa ghế lô ra, Lãnh Thanh Thu liền nhào tới, đem trọng lượng cơ thể
đè lên trên người cô, cũng không đợi Tần Vũ Dương hỏi một câu, cô ấy
liền ngủ mất. Tần Vũ Dương không thể không đem cô ấy đỡ đến ghế sa lon
gần đó, dưới ánh đèn mờ mờ không rõ, nhìn lướt qua, trong lòng mặc niệm.

Cũng thật trùng hợp, phần lớn người ở
trong ghế lô này cô đều biết, đa số là người của tập đoàn Phong Hoa,
Thạch Lỗi, Cố Mặc Hàm cũng có mặt.

Tần Vũ Dương không biết tại sao Lãnh
Thanh Thu lại cùng bọn họ ở chung một chỗ, thật muốn trả lại sự phiền
não này do cô ấy mang đến, âm thầm ở bên hông Lãnh Thanh Thu nhéo mạnh
một cái, Lãnh Thanh Thu khó chịu một chút rồi lại ngủ tiếp.

Lúc này một Phó tổng của Phong Hoa trước đây đã từng hợp tác qua, quan hệ cũng không tệ lắm, tiến tới đây nói: “Vũ Dương, ngại quá, hôm nay chúng tôi có một bữa tiệc nhỏ chào đón Cố tổng mới đến, Thanh Thu uống vài ly, nên hơi say rượu.” Sau đó lại dùng ánh mắt ý bảo: “Đây là Cố tổng, anh ta thế nhưng là nhân tài mà công ty chúng ta trả lương cao tuyển dụng từ nước Mĩ về đấy.” Sau đó nói với cô về những chiến tích vẻ vang của Cố Mặc Hàm ở Mĩ, công ty rất coi trọng trình độ của anh ta và vân vân.

Đây là lần thứ hai trong hôm nay Tần Vũ
Dương nghe được lời giới thiệu tương tự như vậy, ban ngày cô lúc đó vẫn
còn đang trong sự ngạc nhiên, sau khi trở về thì bận rộn với công việc
cũng không còn thời gian suy nghĩ nhiều, mệt mỏi một ngày buổi tối về
đến nhà là nằm xuống ngủ liền. Bây giờ cô mới có thời gian ngẫm nghĩ,
đúng vậy, anh ấy hiện giờ đang ở Phong Hoa, cùng Thanh Thu nhận biết là
điều tất nhiên, cô làm sao lại quên mất. Ngẩng đầu nhìn cách đó không xa
Cố Mặc Hàm đang đứng quay lưng về phía cô, cô vẫn luôn biết Cố Mặc Hàm
không hề đơn giản, thời còn là học sinh cũng đã nhìn thấy qua, nhưng
hiện tại nhiều người dùng giọng điệu sùng bái như vậy nói về anh, Tần Vũ
Dương một chút cũng không giật mình.

Cố Mặc Hàm, xem ra anh ở trong quốc gia
tư bản hỗn độn đó vẫn tốt như trước kia! Vừa mới trở về liền được Phong
Hoa nhận làm đến địa vị cao như vậy, nhưng nếu ở bên đó vẫn tốt đẹp, vì
sao lại muốn trở về, cho dù là muốn trở về, thì có nhiều nơi như vậy,
tại sao lại chọn thành phố C.

Lúc này, Cố Mặc Hàm hình như là nghe được lời giới thiệu về anh, liền quay đầu lại. Phó tổng này lập tức nói: “Cố tổng, đây là Tần tổng của Đằng Đạt.”

Tần Vũ Dương lại một lần nữa phát huy kinh nghiệm nhiều năm qua trong công việc, lập tức đưa tay ra, nói: “Cố tổng, xin chào. Tôi là Tần Vũ Dương.”

Cố Mặc Hàm lại một lần nữa đưa tay nắm lấy đầu ngón tay của cô, nói: “Cố Mặc Hàm. Cô Tần, xin chào.” Tay của cô thật lạnh, đây là cảm giác duy nhất của Cố Mặc Hàm.

Hôm nay là đồng nghiệp công ty tổ chức
bữa tiệc chiêu đãi anh và Thạch Lỗi, Thạch Lỗi từ chức công việc lúc
trước để đến Phong Hoa giúp anh, không khí cũng không tệ lắm, các đồng
nghiệp đối với anh rất nhiệt tình, ăn cơm xong rồi lại tới KTV. Sau đó
có một đồng nghiệp nữ uống say, nên gọi điện thoại nhờ người khác đến
đón. Nhưng anh không nghĩ tới người đến đón sẽ là cô.

Cô vừa vào ghế lô là anh đã nhìn thấy,
tóc có chút lộn xộn, trên mặt không phấn trang điểm, lộ ra hương vị sạch
sẽ, trên người ăn mặc rất giản dị, giống như bộ dạng khi còn ở trường
học.

Thạch Lỗi bên cạnh cằm  đã muốn rớt xuống, Cố tổng? Cô Tần? Hai người bọn họ đang làm gì vậy?

Chương 4: Phong Hoa

Đưa Lãnh Thanh Thu về xong, Tần Vũ Dương
về đến nhà thì trời cũng đã gần sáng, nằm ở trên giường làm thế nào cũng
không ngủ được.

Mở to đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm
lên trần nhà, Tần Vũ Dương chợt có một loại cảm giác vô lực, vì Cố Mặc
Hàm, nhưng cũng vì chính cô.

Cô cũng không biết tại sao khi có người
khác giới thiệu Cố Mặc Hàm thì cô cứ theo bản năng giả vờ như không quen
biết anh vậy, càng làm cho cô không hiểu được là vì sao Cố Mặc Hàm cũng
phối hợp với cô.

Ngày thứ hai đi làm, khi trợ lý Tiểu
Lương đem dự án hợp tác cùng Phong Hoa giao cho Tần Vũ Dương, cô mới ý
thức tới tính nghiêm trọng của vấn đề, bởi vì văn kiện đưa tới dưới dòng
người phụ trách là chữ ký của Cố Mặc Hàm. Tần Vũ Dương bỗng có chút
hoảng hốt, có ý nghĩa là trong thời gian dài sắp tới này cô sẽ cùng
người phụ trách này có liên lạc khá mật thiết, hơn nữa đây là một vụ rất
lớn, vô luận là Phong Hoa hay Đằng Đạt cũng đều coi trọng hợp đồng lớn
này, cô nhất định phải làm cho tốt.

Tần Vũ Dương vuốt ve chữ ký của Cố Mặc
Hàm trên văn kiện, chữ ký đó vô cùng đẹp, nhàn nhạt tiết lộ ra sự tự tin
cùng khí thế của người ký. Tần Vũ Dương nhớ tới, Cố Mặc Hàm đã từng nói
với cô những gian khổ luyện chữ lúc còn nhỏ cùng với sự nghiêm khắc của
ông nội đối với anh, cô còn nhớ rõ năm đó khi Cố Mặc Hàm nói cho cô
biết điều này, cũng lộ ra niềm kính yêu của anh với ông nội.

Cụ ông nhà họ Cố xuất thân là quân nhân, mặc dù sau này ở chức vị cao, nhưng mà đối với vãn bối [1]
yêu cầu cực kỳ nghiêm, Cố Mặc Hàm lúc còn nhỏ đi theo ông nội sống một
thời gian dài, cho nên ở khía cạnh lời nói cử chỉ tìm không ra bất kỳ
khuyết điểm nào, luôn luôn là đứng thì đứng thẳng, ngồi thì ngồi yên,
sau này từ từ lớn lên, liền từ trong người lộ ra một sự tự tin cùng bình
tĩnh.

Tiếng điện thoại reo lên cắt đứt suy nghĩ của Tần Vũ Dương, cô nhận điện, hẹn buổi tối cùng Lãnh Thanh Thu đi Golden Age ăn cơm.

Sau khi tan giờ làm trên đường đến Golden
Age, theo thường lệ thì kẹt xe, cứ đi một chút thì lại dừng một chút,
Tần Vũ Dương tùy ý thoáng nhìn, thấy trên tiệm bán báo có một quyển tạp
chí danh tiếng trên trang bìa rõ ràng là hình Cố Mặc Hàm. Anh mặc âu
phục chính thống, hơi nghiêng về phía ống kính, ánh mắt thâm thúy không
biết đang nhìn cái gì. Tần Vũ Dương đột nhiên nhớ tới một câu: tôi yêu
con người có cái nhìn nghiêng với cái thế giới to lớn này. Quả thật, tấm
hình này thể hiện vô cùng tinh tế vẻ mặt nghiêng nước nghiêng thành của
anh, khuôn mặt đẹp trai lộ ra sự chín chắn trầm ổn. Tần Vũ Dương nghĩ
thật ra thì chính diện của Cố Mặc Hàm đẹp hơn nhiều. Tần Vũ Dương không
biết tại sao Cố Mặc Hàm lại xuất hiện trên tờ tạp chí kia. Nhưng khi gặp
Lãnh Thanh Thu, bí ẩn liền được tháo gỡ.

Lãnh Thanh Thu hết sức cao hứng cầm tờ tạp chí kia, chỉ vào người đàn ông trên trang bìa tạp chí kia, nói không ngừng nghỉ: “Cậu
biết anh ta là ai không? Anh ta là Ông chủ giấu mặt của Phong Hoa! Tớ
rốt cục sống đủ lâu để gặp được Ông chủ giấu mặt rồi!”

Tần Vũ Dương lấy làm ngạc nhiên, cô cho
tới bây giờ chưa nghĩ đến Phong Hoa là của Cố Mặc Hàm. Cô chỉ biết là
Phong Hoa bắt nguồn từ Mĩ, mặc dù thời gian thành lập chưa lâu, nhưng mà
phạm vi hoạt động rất rộng, hơn nữa phát triển rất nhanh, ở thành phố C
hay thậm chí là trong nước cũng dần dần là một ngôi sao mới. Từ khi cô
tiếp xúc Phong Hoa tới nay, Phong Hoa vẫn do một người đàn ông trung
niên làm chủ, cô cho tới bây giờ cũng không nghĩ sẽ là kết quả này.

“Cậu biết không, hôm nay khi
mở hội nghị toàn công ty, tin tức này tuyên bố ra, tất cả mọi người rất
sốc! Cố Mặc Hàm bây giờ chính là ở đầu bảng của những người đàn ông độc
thân kim cương nổi tiếng ở thành phố C, có biết bao nhiêu phụ nữ ngưỡng
mộ anh ta nha, hôm nay chúng tớ ở phòng làm việc thảo luận về anh ta cả
buổi chiều đó.”

“Phải không?”

“Ơ kìa, Tần Vũ Dương, làm sao cậu lại không có phản ứng gì hết? Cậu có phải đã sớm biết hay không? Cậu biết anh ta à?”

Tần Vũ Dương uống một ngụm, bình tĩnh nói: “Biết, mới quen vào ngày hôm qua lúc đi đón cậu.”

“Nghe nói, Cố Mặc Hàm học đại học ở trong nước, cũng là H Đại, cậu biết không?”

“H Đại nhiều người như vậy, tớ làm sao có thể biết hết.”

“Nhưng mà, theo tình hình
trước mắt, Cố Mặc Hàm phải giống nhân vật làm mưa làm gió ở trường học
mà tiểu thuyết ngôn tình thường viết, làm sao cậu lại có thể không biết
nhỉ?”

“Lãnh Thanh Thu, cậu nên xin lỗi cái tên của cậu đi.”

“Ý cậu là gì?”

“Cậu nói thử xem?”

“. . . . . .”

Buổi tối trên đường trở về Tần Vũ Dương
còn mua tờ tạp chí kia, nằm ở trên giường lật đến bài phỏng vấn Cố Mặc
Hàm vào ngày hôm đó dường như đọc rất kỹ. Thì ra, Phong Hoa là do Cố Mặc
Hàm lúc học nghiên cứu sinh thành lập, sau khi đạt được chỗ đứng vững
chắc tại Mĩ, giai đoạn Cố Mặc Hàm đạt học vị tiến sĩ thì tập trung
chuyển hướng trong nước, bây giờ anh đã tốt nghiệp nên liền trở về. Về
phần tại sao lại gọi là Phong Hoa, Cố Mặc Hàm nói tên là do ông nội đặt,
sử dụng sự đồng âm của tên bà nội Cố Mặc Hàm. Cuối bài viết còn giải
thích một chút về tình cảnh ngắn gọn của ông nội bà nội Cố Mặc Hàm, chỉ
nói là ông nội Cố Mặc Hàm là quân nhân, bà nội đã từng là tiểu thư thế
gia của bến Thượng Hải, cũng không có giới thiệu cụ thể.

Tần Vũ Dương nghĩ, nếu thực sự đem tên
của ông bà nội của Cố Mặc Hàm nói ra, người truy hỏi tâng bốc đổi lại sẽ
tranh nhau theo đuổi [2] Cố Mặc Hàm. Tần Vũ Dương biết, Cố
Mặc Hàm vẫn là khiêm tốn, cô cũng quen anh rất lâu nên sau này mới biết,
Cố Mặc Hàm chính là cháu trai của thủ trưởng Cố nổi tiếng.

__________________________

Chú thích:

[1] vãn bối: thế hệ trẻ

[2]
Nguyên văn là Xu nhược vụ chi: chạy theo như vịt, dùng để nói về tình
huống nhiều chàng trai (cô gái) tranh nhau cùng theo đuổi một người khác
phái.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+