Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Như Hoa, kỳ thật không như hoa – Chương 01 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nguồn: http://hoaiphamvn.wordpress.com/893-2/

Chương 1 : Gặp ngươi là bi kịch mở màn [1]

Chỉnh dịch: Hoài Phạm

Nếu ông trời có thể cho Văn Sơ một lần nữa đáp lời tiếng đập cửa đáng chết đó, hắn nhất định sẽ nói : « Không được vào ! ». Còn nếu phải ra kỳ hạn để kẻ « không được vào » kia vào thì hắn hy vọng kỳ hạn đó sẽ là một vạn năm !

Đầu tháng 9, thành phố S, trời rất nóng.
Hai ngày trước khi tân sinh viên báo danh, đã có sinh viên hướng dẫn phụ huynh đến trước, phòng ngừa lúc chính thức có mặt lại luống cuống tay chân.
Khu C đại học S là khoa mỹ thuật tạo hình, khung cảnh trường lớp đổi mới hoàn toàn. Nam sinh ký túc xá ra ra vào vào, chỉ thấy Lỗ Như Hoa mặc một chiếc sơ mi cũ kiểu nam giới rộng thùng thình, đầu đội mũ lưỡi trai, trên lưng vác một cái ba lô bự, tay cầm một chồng tờ rơi màu hồng nhạt, đứng ở khu C dán dán.
Nội dung như sau :
Các bạn sinh viên mới, chúc mạnh khỏe !
Các bạn muốn ở trường S bốn năm thật hoàn hảo ? Các bạn muốn sách cũ tạp chí cũ ? Các bạn từng bụng đói miệng khát muốn gọi mua bên ngoài mà không được đưa tới? Các bạn muốn thuê xe đạp? Muốn du lịch thành phố? Các bạn đau đầu nóng não cần châm cứu mát xa, lãnh nhu yếu phẩm không cần xếp hàng ? Các bạn muốn tham gia các hoạt động của trường mà không biết cách đăng ký ? Các bạn muốn mua giảm giá thẻ IP, IC ?
Gọi đến số : 1370*******. Điện thoại chỉ một lần, thuận mua vừa bán, giá cả vừa phải, già trẻ như nhau !

“À, có dầu thơm không?” Có khán giả tò mò xem xong quảng cáo, hỏi thử Lỗ Như Hoa.
“Muốn loại nồng nàn, phảng phất, hay hương thơm tự nhiên?” Lỗ Như Hoa được gãi đúng chỗ, nâng vành nón, tươi tỉnh hỏi lại.
« Loại nào cũng được đi » Người hỏi là một tân sinh viên đang gãi tóc.
“Thích loại chống buồn ngủ, chống muỗi, hay là mùi hương tự nhiên?” Lỗ Như Hoa đặt ba lô xuống, bàn tay như làm xiếc lấy ra ba bình nhỏ: “Mới tới thành phố S, có thể chưa quen trường học, như vậy chất lượng giấc ngủ sẽ không tốt, ảnh hưởng tới thần sắc, nhìn đi, mắt thâm quầng hết kìa !”
Tân sinh kia hoảng sợ sờ mắt : “Quả thật buổi tối ngủ không yên, ban ngày lại mệt rã rời, tôi muốn mua loại hương nào giúp nâng cao tinh thần !”
“A, vậy bạn dùng hương Thất Thần, mùi này dùng được với người mẫn cảm, làm tinh thần sảng khoái. Còn nữa, đôi mắt bạn cũng cần trị liệu, bộ dạng đẹp trai như vậy, không thể bởi vì một chút tỳ vết nào mà bị ảnh hưởng đến tiêu thụ …… A, ảnh hưởng bài vở. Đây, đề cử tốt cho bạn!” Lỗ Như Hoa lại lấy ra một hộp nhỏ “cái này chuyên trị mắt thâm, dùng bôi vào mắt, còn có công hiệu chống muỗi và bù nước, rất thích hợp với người học vẽ. Loại này là hàng tốt, dùng xong mắt sáng như bóng đèn, nước mắt sống cũng giảm.”
Tân sinh mắt sáng lên : “Oa, còn có cả thuốc bôi mắt này, trước kia tôi dùng thử rồi, hiệu quả tốt lắm! Bao nhiêu tiền?”
“Ba mươi tệ một hộp.”
“Ông nội nó tôi phải ba hộp! Lấy thêm một lọ Thất Thần!” Tân sinh vội vàng lấy tiền, hớn hở nhận hàng, sau đó phấn chấn chạy đi.
“Thật sự dùng được sao? Nam sinh dùng mắt màng (màng bảo vệ mắt) có được không ta……” Những người vây xem bắt đầu động tâm, nhỏ giọng hỏi nhau.
“Đương nhiên dùng tốt, càng đẹp trai càng xài nhiều! Tôi lấy danh dự làm chứng, lấy đạo đức nghề nghiệp làm chứng!” Lỗ Như Hoa xoay mặt, cẩn thận đánh giá khán giả vây xem, lại lấy giọng tán dương : “A…… Vì sao hệ mỹ thuật toàn sinh viên đẹp trai không vậy!”
Hai nam sinh đứng xem đỏ mặt, mở cờ trong bụng, lập tức hào phóng rút tiền…
Không đến nửa giờ, Lỗ Như Hoa mắt màng bán ra mười hộp, còn được đặt trước 5 hộp ……
Hoàn mỹ ! Kết thúc công việc!
Đem xấp quảng cáo còn lại nhét vào ba lô, Lỗ Như Hoa kéo vành nón xuống, theo hướng ký túc xá nam số một mà đi. Qua cổng, chị gái trông cửa đang đan áo, thấy cô đang đi tới, ngẩng đầu gọi với: “Nam sinh không được mang bạn gái theo.”
Lỗ Như Hoa giả giọng ồm ồm dạ dạ mấy tiếng, nói xong ngay lập tức chạy lên lầu.
Chị gái canh cổng nhìn theo bóng cô, trong lòng cảm thán : « Ai da, nam sinh này vừa gầy vừa thấp, chỉ sợ không có cô gái nào bằng lòng theo hắn đi… »
Lỗ Như Hoa làm sao biết chị kia nghĩ gì, chỉ vội vàng quan sát xung quanh, tầng một này tương lai sẽ là lãnh địa quan trọng trong bốn năm làm ăn của cô.
Đầu tiên đi một vòng, trống trơn, chỉ có hai gian có vẻ có người ở, những phòng còn lại đều khóa cửa ngoài. Lỗ Như Hoa nhét quảng cáo qua khe cửa, sau đó lên lầu!
Đến lầu hai, tình huống đại khái cũng không sai biệt lắm, Lỗ Như Hoa cũng không bực bội, cô nhiều năm ở trường học “kinh doanh” đã có kinh nghiệm, chiến lược đẩy mạnh tiêu thụ là phải đi đầu chiếm lĩnh trận địa mới có thắng lợi.
Cô nhanh chóng đảo mắt một vòng, tập trung vào một gian phòng khép hờ bên ngoài đề số: 205.
Lỗ Như Hoa thanh lọc cổ họng, tháo mũ, vuốt tóc ngắn vào nếp, tự cảm thấy bản thân là hình ảnh một sinh viên giỏi giang đúng tiêu chuẩn, bèn gõ cửa phòng 205.
Cô cho rằng, cách làm “tiến dần từng bước” để đẩy mạnh tiêu thụ, bề ngoài tốt nhất là đừng giống một kẻ buôn bán bình thường, càng có vẻ đơn thuần, càng dễ lừa tiền…… a, dễ kiếm tiền!
“Cửa mở !”
Bên trong truyền ra tiếng nói dễ nghe, có điều hình như hơi mất kiên nhẫn.
Lỗ Như Hoa do dự một chút, thầm nghĩ, bằng giọng nói này chín phần mười là gặp người phải tính tình không được tốt, mặc kệ, dùng tấm lòng đổi lấy nụ cười!
Vì thế, Lỗ Như Hoa nháy mắt đẩy cửa ra, xả ra vẻ mặt một học muội hoàn mỹ nhất, ngọt ngào mềm giọng: “Xin chào đồng môn, em là tân sinh trường S, xin hỏi anh muốn — mua – hàng — không?”
Bốn chữ cuối cùng không phải Lỗ Như Hoa cố ý kéo dài mà thật sự vì kinh hãi quá sức mới tạo thành âm điệu trượt dài như vậy.

Chương 1: Gặp ngươi là bi kịch mở màn (2)
Chỉnh dịch : Hoài Phạm
Bởi vì bên trong là một nam sinh đang đưa lưng về phía cửa, chắc là vừa tắm xong chưa kịp mặc quần áo. Hay nói cách khác, một bóng lưng thon dài, thêm cái mông chắc khỏe đang đối diện Lỗ Như Hoa !
Đối với Văn Sơ mà nói, hôm nay quả nhiên không phải ngày tốt !
Đầu tiên là sáng sớm nhận được một cú điện thoại dài dòng văn tự từ cha già, lời lẽ dạy bảo cũng quá sức trách nhiệm đi, cuối cùng còn nửa đùa nửa cảnh cáo : “Họ Văn nhà ta há có thể quên gốc rễ, không giỏi tiếng Trung thì đừng nói gì đến nghệ thuật!”
Văn Sơ lúc ấy rất muốn chất vấn một câu: Là ai từ nhỏ đưa hắn ra nước ngoài? Trời ! Mới trước đây thả rong ở ngoại quốc, giờ cảm thấy bẽ mặt, lại nhét vào đại học trong nước, Coi hắn là cái giống gì ? Bản thân hắn thật sự không hiểu, học vẽ và học tiếng Trung liên hệ với nhau thế nào?
Ngay sau đó, ca ca Văn Phỉ nhận được hạ lệnh của phụ thân, tự mình “áp giải” hắn đến đại học S, lại tuyên bố một tin tức đáng sợ: Học ở đại học S phải trọ tại ký túc xá, thẻ tín dụng tạm thời thu lại, sinh hoạt phí sẽ cho tiền mặt, mỗi tháng có giới hạn!
Trời đè chết hắn đi!
Văn Phỉ kia, ngươi đã không nói tới tình cảm huynh đệ, đừng trách sau này bị vợ chà đạp thê thảm !
Hắn rất không tình nguyện chuyển đến ký túc xá, nơi ở là một căn phòng nhỏ hẹp, chật chội, đơn sơ có bốn người, mỗi người được một cái giường cứng rộng gần một mét. Dù chưa khai giảng, Văn Sơ đã bắt đầu nhớ về cái giường của mình ở Pháp, vừa rộng vừa dài, có thể lăn qua lộn lại……
Dòm bốn cái va li cực đại của mình, Văn Sơ đang tính mở ra, xem bên trong còn có cái gì, để sắp xếp lại cho gọn, nhưng nghĩ lại việc này so với xây Kim Tự Tháp Ai Cập còn muốn khổ hơn. Kết quả là, hắn hạ một quyết định làm cho bản thân hối hận hết cả học kỳ: Đi tắm trước đã!
Nếu ông trời có thể cho Văn Sơ một lần nữa đáp lời tiếng đập cửa đáng chết đó, hắn nhất định sẽ nói : « Không được vào ! ». Còn nếu phải ra kỳ hạn để kẻ « không được vào » kia vào thì hắn hy vọng kỳ hạn đó sẽ là một vạn năm !
Nhưng trời cho sao?
Không cho!
Cho nên giờ phút này hắn đành chật vật lấy một cái khăn mặt che khuất bộ phận trọng điểm; cực kỳ xấu hổ – bối rối – hóa đá tại chỗ; nhìn đứa con gái trang phục nam sinh kia đang kinh ngạc không chút nào che giấu ánh mắt tò mò đem hắn “phân tích” từ trên xuống dưới. Văn Sơ cơ hồ đối với trường S toàn là tuyệt vọng, chỉ còn cách nghiến răng phun ra một câu : “Hình — như — đây — là – ký — túc — xá — nam!”
“A, tôi biết! Cho nên tôi chuyên môn bán hàng dành cho nam sinh …” Lỗ Như Hoa nuốt nuốt nước miếng, cố gắng khống chế ánh mắt dừng lại ở phần eo nam sinh đối diện, vấn đề là . . . . . Vấn đề là mắt không nhịn được vẫn đảo lung tung, cái khăn mặt kia cũng quá nhỏ đi. . . . . . Vả lại nói thật, tên con trai tóc ngắn ẩm ướt này bộ dạng soái ghê nơi. . . . . . Tiểu thuyết võ hiệp nói như thế nào ta? Mày kiếm mắt sáng? Xem vóc dáng ước chừng so với mình phải cao hơn một cái đầu đi? Một mét tám năm? Vai rộng, không có miếng sẹo nào, quả thực làm người ta bốc lửa, người đẹp như vậy nếu chụp ảnh AV chắc ăn vớ bở!

“Cô không biết trong tình thế này, cô cần phải quay mặt lại ngay sao?”

“Thế… anh mua vật dụng hàng ngày không?” Lỗ Như Hoa kéo ý thức về, âm thầm cảnh cáo bản thân vào mục đích chính, chú ý mức tiêu thụ!

“Không mua!” Văn sơ cắn chặt răng, âm thầm cảnh cáo chính mình : Dù tức giận cũng không thể nổi khùng với con gái, không được đánh con gái, chú ý phong độ bản thân, phong độ!

“Đừng vội nói “không” mà, anh coi đi…” Lỗ Như Hoa quan sát bốn cái vali trên mặt đất. Oa, da thiệt đó nha! xem LOGO cũng biết giá trị xa xỉ , ha ha, kẻ có tiền, ” Cái gì tôi cũng có bán, ách, mua máy sấy không? Loại mini, sau khi gội đầu mà không sấy khô rất dễ bị bệnh. Hay là keo xịt tóc? Xà phòng cạo râu?”

“Đồng học, tôi đếm ngược năm giây, nếu cô không đi, tự gánh hậu quả!” Văn Sơ không thể nhịn được nữa, giáo dục lúc nhỏ không dạy hắn làm cách nào ứng phó với tình huống hiện tại, hắn chỉ biết là chính mình đang tức giận, cần phát tiết, hậu quả đương nhiên nghiêm trọng!

Lỗ Như Hoa bắt đầu chột dạ, lui về phía sau nửa bước, “Không có việc gì không có việc gì, anh không mặc đồ nên muốn tôi đi cũng đúng, tôi mua bán có thành ý mà. Có điều tôi thật sự cảm thấy anh nên mua cái. . . . . .”

“5!”

Văn Sơ đếm xong một số, Lỗ Như Hoa cực kỳ thức thời như rồng bay gió cuốn, nhanh chóng xoay người nhằm về phía cửa, mạnh mẽ mở ra, sau đó biến mất. Trước khi đi còn không quên ném lại tờ quảng cáo màu phấn hồng, tờ giấy phiêu phiêu lãng lãng trong không trung một hồi , cuối cùng tao nhã đáp trên mặt Văn Sơ.

Văn Sơ ngơ ngác đứng bên giường, cố gắng bình tĩnh, bớt tức giận rồi, chán ghét nhặt tờ rơi nhỏ kia lên, mặt trên là số điện thoại di động của kẻ tự xưng gọi là có mặt ngay, quá sức bắt mắt.

Chiếc khăn lông che bộ phận trọng điểm của Văn Sơ hơi lệch vị trí, cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra. Một cái đầu nhỏ và một cánh tay tinh tế, nhìn không rõ cái nào ra cái nào, cười mỉa : “Số điện thoại nhớ cho kỹ, tôi tên là Lỗ Như Hoa, nhớ kỹ tên nha, cần mua đồ vật này nọ cứ tìm tôi. . . . . . Thật ra lúc nãy tôi định hỏi anh có muốn mua quần lót không, loại hàng hiệu CK, anh mặc có lẽ rất hợp, mà anh mặc size bao nhiêu?”

Văn Sơ đứng hình toàn diện, thậm chí không nghĩ nổi lời mắng nào cho nữ sinh tên Lỗ Như Hoa kia. Hắn nắm chặt chiếc khăn ướt đang thành một túm, mạnh mẽ hướng về phía tiếng nói chết tiệt kia. Tức nước vỡ bờ rồi, thây kệ phong độ đi.

Cánh cửa cuối cùng cũng đóng lại, phía hành lang truyền tới tiếng chân dần dần chạy xa và một tiếng la vọng lại: “Tôi cái gì cũng chưa nhìn thấy, không nhìn thấy!”

Thượng đế ơi, giết tôi đi! Văn Sơ đau xót đến cực điểm, chụp lấy di động gọi cho Văn Phỉ: “Anh, em không muốn ở ký túc xá trường S, giúp em thuê một khách sạn, nhà trọ cũng được, ở đây em không chịu nổi !”

Thanh âm lười biếng của Văn Phỉ từ ống nghe truyền ra, “Ba nói, khi nào em nói tiếng Hoa rành rọt mới được, chưa biết sao?”

“Em là học hội họa mà! Mỹ thuật tạo hình Tây Dương mà! Vì sao lại phải ở ký túc xá aaaaa. . . . . .”

“Bởi vì con mắt của ba chỉ thích những phụ nữ size S. Cám ơn đã gọi, nhớ giữ sức khỏe, gặp sau nhé.”

“Từ từ, anh, ê! ê!”

Văn Sơ tuyệt vọng cúp điện thoại. Bốn năm, bốn năm a, bi ai của ta, Da Vinci của ta, Rafael của ta. . . . . .

Hắn tức tối giơ chân đạp vào cái va li da gần mình nhất. Chiếc va li vốn không khóa chặt, tức khắc mở ra, quần áo túa ra bốn phía, Một cái quần sịp màu đen “hào nhoáng” đập vào mắt hắn, cạp quần có một vòng LOGO — hiệu CK.

Văn Sơ muốn khóc!

Chương 1:: Gặp ngươi là bi kịch mở màn [3]

Chỉnh dịch: Hoài Phạm

Lỗ Như Hoa đang bận chạy trốn, đương nhiên không biết bản thân là nguyên nhân làm cho soái ca bên trong bỗng muốn có hành vi giết người. Thậm chí lúc sắp lẩn trốn cô còn không quên dòm tấm thẻ trên cửa một cái, Vị trí tên soái ca mới quăng đồ này nọ vừa rồi là giường số một, chủ nhân giường số 1 tên là Văn Sơ…… Tên nghe thanh thoát dữ, không nghĩ ra người lại có dáng vóc như vậy…… Khoan, đợi chút, giường số 4 là……
Lỗ Như Hoa lau mồ hôi lạnh, sao trùng hợp vậy, giường số 4 là Lỗ Tự Ngọc.
Lỗ Tự Ngọc, xem ra nhiệm vụ đẩy mạnh tiêu thụ hàng hóa bên soái ca phải giao lại em rồi!
Lỗ Như Hoa không ở lầu hai tham chiến tiếp, chuyển chiến trường sang lầu 3 lầu 4, đương nhiên, cô lại gõ cửa từng phòng, đương nhiên lúc gõ cửa không quên hỏi thêm: “Người ở bên trong có mặc quần áo không đó?” (>o<)
Hiệu quả không tồi, tiền lời khá nhiều, Lỗ Như Hoa dùng ba tấc lưỡi cộng thêm nụ cười tươi rói của em gái cùng trường, thành công bán ra 5 bình Thất Thần, hai hộp thuốc chống nắng, bật lửa mười cái, bảy đôi vớ thể thao, bản đồ trường học 6 tấm, bản đồ giao thông thành phố S tám bức, hai card điện thoại, cộng thêm một bao tăm.
(còn thứ nào bà chưa bán không? *O*)
Lỗ Như Hoa cảm thấy, đại học S quả nhiên là một kho tàng, nam sinh hệ mỹ thuật quả thực…… Rất đáng yêu !

Một giờ sau, Văn Sơ trong lòng vẫn u ám bước xuống lầu, nhìn thấy Lỗ Như Hoa cách đó không xa cúi đầu chậm rãi bước đi, lâu lâu lại ngẩng đầu nhìn trời ha ha cười hai tiếng.
Văn Sơ bước tới chỗ Lỗ Như Hoa, phát hiện cô nàng đương nhiên là đang ở tình trạng hớn hở đếm tiền!
Khinh bỉ! Trong lòng lập tức dán nhãn Lỗ Như Hoa: Thứ con gái tham tiền.

“Ê, ra đây rồi?” Lỗ Như Hoa nhanh nhẹn ngẩng đầu, liếc mắt một cái nhận ra người bên cạnh là Văn Sơ, tuy hiện tại hắn mặc quần áo……
Mặc xong quần áo Văn Sơ quả nhiên càng đẹp, một thân quần áo nhẹ nhàng màu xanh nhạt, kiểu dáng rất hiếm thấy ở thành phố S, a, được rồi, Lỗ Như Hoa trong lòng thừa nhận, kiểu dáng này căn bản cô chưa thấy qua, sinh viên mới bình thường đều mặc kiểu đồ thuận tiện cho việc đi lại, người này mặc thành như vậy đúng là rêu rao, quả nhiên là học nghệ thuật, hơi khác thường, đủ đặc biệt!
“Quần áo anh mua ở đâu vậy?” Lỗ Như Hoa mặt mày hớn hở hỏi Văn Sơ, khúc mắc vừa rồi căn bản đã tung lên chín tầng mây , cô thầm nghĩ, mặt hàng này lấy vào tiêu thụ coi bộ không tệ.
Văn Sơ mặt nhăn mày nhíu, hừ lạnh một tiếng, sải bước đi tiếp, căn bản là không định trả lời. Nhớ lại lúc bản thân bị đồ tham tiền này nhìn thấy hết, hắn muốn hộc máu.
Hắn bị nhìn thấy rồi! Văn Sơ lập tức dừng bước, quay đầu lại buông một câu lạnh như băng: “Chuyện vừa rồi không được nói với ai!”
“Vậy quần áo anh mua ở đâu ?” Lỗ Như Hoa tự nhiên hiểu được hắn nói chuyện gì, nhân cơ hội hỏi lại.
“Có liên quan tới cô sao? Tưởng cô có thể mua sao?” Văn Sơ đút tay vào túi quần, hỏi lại.
“Đắt lắm hả?”
“Milan làm theo yêu cầu , cô nói có đắt không? Mớ tiền lẻ trong tay cô khẳng định là không đủ .” Văn Sơ cười lạnh, cố ý nhấn mạnh từ “lẻ”.
Lỗ Như Hoa là ai? Kinh nghiệm sa trường cô còn thiếu ư? Ngửi thấy mùi thuốc súng trong câu nói của hắn, cô cả người tóc gáy dựng đứng, tuy nhiên vẫn là vẫn duy trì “nụ cười chuyên nghiệp” , ngọt ngào trả lời: “Tích tiểu thành đại, nước chảy đá mòn, tích lẻ thành chẵn, đốm lửa nhỏ còn có thể từ từ cháy lan ra đồng cỏ.”
“…… Là ý gì?” Văn Sơ nghe được có chút không hiểu, nói thật, hắn sở dĩ bị gọi về nước, nguyên nhân chính là tiếng Trung còn yếu, đàm thoại thông thường không có vấn đề, nhưng lắt léo một chút hắn sẽ không hiểu được. Vì thế, tự xưng là yêu tổ quốc yêu Trung Hoa văn minh như Văn lão gia vô cùng nổi giận, quyết định bắt Văn Sơ về nước thật nhanh. Còn với hắn, tranh sơn dầu hơn kém tranh sơn thủy – thủy mặc Trung Quốc thế nào, có học hay không cũng được. Dù sao tương lai hắn và Văn Phỉ đều phải kế thừa sản nghiệp Văn Gia.
“Nghe không hiểu?” Lỗ Như Hoa có phần kinh ngạc, ngẫm nghĩ mình nói không nhanh, cũng chưa nói từ gì lạ, sao mà tiểu tử này lại vẻ mặt u mê, không giống như là giả vờ.
Văn Sơ cảm giác khuôn mặt hơi nóng, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không có hứng thú, trong lòng lại ngờ vực, bước chân đi tự nhiên cũng chậm nửa nhịp, giống như có gì ngứa ngáy, ngoài miệng lại vẫn là không chịu nhún nhường : “Cô với tôi có quen biết sao? Nhàm chán hết sức !”
Lỗ như hoa không thèm so đo.
Trong mắt cô, người phân làm hai loại:
Loại một : Không mua thứ này cũng mua thứ khác;
Loại còn lại : Không mua thứ gì.
Người trước tự nhiên là người tốt, người còn lại là khách hàng tiềm năng. Còn Văn Sơ, đại khái nửa thuộc bên này nửa dính bên kia, coi như là loại người thứ ba : có triển vọng là người tốt.
“Tôi nói cái gì và anh không quan hệ. Có điều thứ đồ này chắc chắn hợp với anh, món đồ tôi giới thiệu tuyệt đối cần thiết!” Lỗ Như Hoa cởi ba lô, bàn tay thò vào đào bới nửa ngày, lấy ra một quyển sách bên ngoài đề: Từ điển thành ngữ.
Văn Sơ hoàn toàn ngây người, nhịn không được bèn kéo ba lô Như Hoa lại mở ra xem, hoàn toàn kinh ngạc ! Bên trong tầng tầng chai lọ, thật đúng là cần cái gì có cái đó.
“Đây là cái gì……” Văn Sơ lấy ra một vật nhỏ cỡ bàn tay hình dạng giống một cái đèn pin.
“Dụng cụ phòng thân, khuôn viên trường S diện tích quá lớn, buổi tối đi đêm phải cẩn thận. Ế, cái này anh không được mua, tôi chuẩn bị đi ký túc xá nữ sinh bán .”
“Hừ!” Văn Sơ liếc Lỗ Như Hoa một cái : “Thứ này cô không cần dùng, nhìn trước nhìn sau cũng chẳng nhìn ra cô là nữ sinh đâu.”
Lỗ Như Hoa nheo mắt……
“Đây là cái gì?” Văn Sơ trợn mắt há hốc mồm, hai cái ngón tay kẹp một hộp nhỏ.
“Ách, không có gì.” Lỗ Như Hoa đỏ mặt, giật lấy cái hộp nhét lại ba lô. Đó là hộp áo mưa (là BCS á), buổi tối ở quán bar phố mới bán, không cẩn thận để lẫn vào đồ vật phẩm bán ở trường mà thôi. Dù sao cũng là nữ sinh, đương nhiên không muốn để cho người khác biết cô còn bán cả thứ này, huống chi đối phương còn bạn cùng phòng Lỗ Tự Ngọc.
Văn Sơ không nhìn thấy vẻ xấu hổ của Lỗ Như Hoa, dù hơi bất ngờ khi thấy có áo mưa, có điều ở nước ngoài nhìn thấy thứ này trong trường học cũng bình thường. Hắn cuối cùng cũng hiểu vì sao cái ba lô lại lớn như vậy, cảm khái ghé sát Lỗ Như Hoa, kề tai cô hỏi rất thật lòng: “Cuối cùng còn thứ gì mà cô không bán ?”
Lỗ Như Hoa lại hiểu lầm ý tứ của hắn, ngay lập tức cảnh giác đoạt lại ba lô, lùi lại một bước, trầm giọng trả lời: “Xin ngài tự trọng, tiểu nữ chỉ bán hàng không bán thân.”
Văn Sơ lại muốn hộc máu !
Hắn ném cho Lỗ Như Hoa một ánh mắt đầy hàm ý, không tình nguyện đáp lại, một lúc sau, thở dài một hơi rồi đi, thuận tiện phất phất tay, nói: “Mặc kệ cô bán cái gì, hy vọng cô vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mắt tôi.”
Lỗ Như Hoa ánh mắt càng tối …… Mặc kệ tư tưởng cô có bao nhiêu kiên cường, bị một tên bạn học đẹp trai chế nhạo như vậy, vẫn cảm thấy vừa bị tổn thương vừa tức tối, cô nhịn không được hướng về phía Văn Sơ dứ dứ nắm đấm, tâm vừa động lập tức lấy di động, mở chức năng chụp ảnh, hướng về phía hắn tách tách chụp mấy tấm.
Sau đó, Lỗ Như Hoa nhìn ảnh chụp rõ nét, hài lòng nở nụ cười.
Văn Sơ tùy tiện tìm một quán ăn cơm trưa, công viên đại học S sinh viên dần dần đông hơn, hắn chán chường nương theo bóng cây đi dạo vài vòng, chỉ cảm thấy khắp nơi đầy người. Trường học có quầy tạp hóa bán các loại vật dụng hàng ngày, sách cũ, card điện thoại. Tuy nhiên người phục vụ động tác chậm chạp, hẳn là hướng Lỗ Như Hoa kia mà học tập, tìm cách đẩy mạnh tiêu thụ. A…… Sao lại đột nhiên nghĩ đến cô ta !
Quả là nhàm chán.
“Đẹp trai quá…… Vừa đẹp vừa cool…” Mấy nữ sinh cạnh bàn ríu ra ríu rít chỉ vào văn sơ, “nhỏ giọng” tán thưởng.
Văn Sơ xoay người, hướng về các cô mỉm cười, làm động tác vuốt cằm đúng tiêu chuẩn, lại thở nhẹ một hơi……
Sau đó duy trì nụ cười mỉm, từ từ bước đi.
“Bạn ơi, xin hỏi lãnh nhu yếu phẩm ở đâu?” Một vài nữ sinh mới đi theo Văn Sơ , rốt cục lấy can đảm đuổi theo, thẹn thùng hỏi .
“Ngại quá ! Tôi còn chưa đi lĩnh, không biết ở đâu.” Văn Sơ lễ phép trả lời.

Chương 1:: Gặp ngươi là bi kịch mở màn [4]
Chỉnh dịch: Hoài Phạm

“Cùng đi được không…… A, ý tôi là cùng trường thì nên giúp đỡ lẫn nhau…” Nữ sinh kia vừa nói vừa đỏ mặt, đầy vẻ thẹn thùng .
“Tiếc quá, tôi bây giờ hơi bận, hay là hẹn thời gian đi, buổi chiều thứ tư đứng ở đây chờ, được không?” Văn Sơ hơi nhíu mi, nhìn đồng hồ, vẻ mặt nuối tiếc.
“Được.” Nữ sinh mở cờ trong bụng, vội vàng gật đầu.
“Vậy hẹn gặp lại!” Văn Sơ cũng gật đầu, xoay người rời đi.
Cùng lúc, nụ cười trên mặt hắn nháy mắt biến mất, thấp giọng rủa một câu : “Tôi ngu mới đến!”
Trường học nhàm chán, bạn học nhàm chán, khai giảng nhàm chán.
Về ký túc xá cho rồi!

Bảy rẽ tám quẹo trở về khu C, lên lầu đẩy ra cửa phòng 205, liếc mắt một cái – bốn cái va li của hắn đã được sắp đặt gọn gàng. Tại giường số 4 và bàn học cũng đã thấy đặt hành lý cùng vật dụng hàng ngày.
Nam sinh giường số 4 đến rồi? Văn Sơ theo bản năng quay đầu nhìn tấm thẻ trên giường: Giường số 4, Lỗ Tự Ngọc.
Lỗ Tự Ngọc…… Lỗ Tự Ngọc…… Sao nghe quen tai quá? Văn Sơ suy nghĩ trong chốc lát, cảm thấy cái tên này, dường như đã nghe qua ở đâu.

“Reng reng reng……” tiếng chuông chói tai của điện thoại bàn vang lên.
Văn Sơ giật mình, tự nhủ « Coi bộ đập bể thứ này cũng khá hưng phấn! », giơ tay với điện thoại lên nghe.
“A lô?”
“A…… Tôi tìm Lỗ Tự Ngọc.” Ống nghe truyền đến giọng nữ quen quen.
“ Lỗ Tự Ngọc…… Người ở giường số 4 hả, đi rồi.” Văn Sơ lười biếng trả lời, khóe mắt lơ đãng liếc thấy một mảnh giấy hồng phấn, hắn đã ném xấp quảng cáo của Lỗ Như Hoa, sao bây giờ lại ở trên bàn ……

“Anh là bạn cùng phòng với nó? Hơ, giọng nói này nghe quen quá……” Giọng nữ trong điện thoại bỗng nhiên phấn khởi “A ! Anh là cái tên cởi truồng…… Ui, không đúng, tên anh là Văn Sơ phải không, xin chào, tôi là Lỗ Như Hoa, nhờ anh chiếu cố em trai…”
“Cô! Lỗ Như Hoa!”
Máu toàn thân Văn Sơ lập tức sôi trào, Lỗ Như Hoa nói “em trai” chẳng lẽ là chỉ…… Não hắn bắt đầu ong ong .

“Cô không phải là con gái, cô rốt cuộc là nữ sinh hay là nữ lưu manh? Chiếu cố em trai đệ đệ gì đó hả ? Quên đi! Tôi không mua quần lót rách cô bán! Không mua!”
“Á! Tôi đang nói……” Lỗ Như Hoa kinh ngạc đúng 0 giờ lẻ một giây, vội vàng giải thích .
“Lỗ Như Hoa, tôi cảnh cáo cô! Mặc kệ cô là tham tiền hay háo sắc, cách xa tôi một chút , tôi không muốn nghe thấy giọng cô, không muốn nhận điện thoại của cô, càng không muốn thấy truyền đơn của cô lại xuất hiện ở ký túc xá của tôi!”
(À, cái này bạn giải thích một chút. Như Hoa là nói chiếu cố em trai cô ấy, Văn Sơ lại hiểu thành “em trai” của anh ta, biết là cái gì rồi đấy >o<)

Văn Sơ từng chữ thốt ra cơ hồ đều là nghiến răng nghiến lợi. Hét vào điện thoại xong, nỗi bực tức ban sáng rốt cục bộc phát mãnh liệt. Cái gì học thức phong độ chứ? Phong độ là để dành cho thục nữ, Lỗ Như Hoa rõ ràng không phải! Nổi giận đùng đùng, Văn Sơ dập điện thoại.

“Ngại quá!” Bỗng nhiên có tiếng người phía sau. Văn Sơ mãnh liệt quay đầu.
Đứng ở cửa là một nam sinh cao ráo, mặc một chiếc sơ mi trắng, quần bò. Phục sức đơn giản mà vẫn toát ra vẻ thanh thoát kín đáo, hắn bưng chậu đi đến, nhìn Văn Sơ mỉm cười, nụ cười thật ôn hòa rạng rỡ như mặt trời.
“Xấp tờ rơi kia là mình đặt trên bàn .” Nam sinh kia cất chậu, tiếp tục nói, “mình biết nhiều người không thích quảng cáo, sau này mình sẽ chú ý. Có điều, Lỗ Như Hoa không phải tham tiền, cũng không phải háo sắc. Chị ấy là chị mình, cũng là sinh viên năm nhất của trường S. Mình tên là Lỗ Tự Ngọc. Bạn là Văn Sơ phải không, hân hạnh làm quen.”

Ánh nắng theo cửa sổ phóng chiếu vào ký túc xá, soi lên nét mặt không chút thay đổi của Văn Sơ cùng nụ cười mỉm của Lỗ Tự Ngọc.
Chiếu cố em trai hóa ra là chỉ Lỗ Tự Ngọc, cô ta quả thật là có em trai ở đây…… Nghĩ đến cú điện thoại vừa rồi, Văn Sơ hơi xấu hổ. Có điều, mấy thứ gì đó nữ sinh kia bán dễ làm cho người ta suy diễn quá đi.
Một bên là kẻ luôn luôn tự xưng có truyền thống Văn gia, nền tảng giáo dưỡng tốt kiêm người có học thức Văn Sơ. Một bên là quần áo mộc mạc, không kiêu ngạo siểm nịnh, nói năng nhỏ nhẹ Lỗ Tự Ngọc.
Trong không khí, những đốm lửa bất hòa lặng lẽ lan tỏa……

Hai ngày sau, sinh viên trường S báo danh cơ bản đã xong. Phòng 205 không biết có phải vì phong thuỷ đặc biệt tốt không, cả bốn người trong phòng, toàn bộ đều rất nổi bật.
Giường số 1 là Văn Sơ, mới từ Pháp về. Khí thế bất phàm, biểu hiện rõ nhất chính là dù mỉm cười, cũng khiến người ta cảm thấy như đang tiến vào hầm băng.
Giường số hai của Hoàng Kinh Vũ, ngoại hiệu cá voi, một mãnh nam cường tráng. Mặc quân phục, học viên hải quân lục chiến.

Giường số ba của Phó Tâm Thành, cũng học mỹ thuật, tóc dài, đồng thời cũng là khách hàng đầu tiên của bạn học Lỗ Như Hoa, vừa thi đậu, chưa vào ký túc xá, đã ở chỗ Lỗ Như Hoa mua lược ngà voi, mắt màng (màng bảo vệ mắt), kem chống nắng, nước khoáng, cộng thêm một bữa ăn khuya đưa vào tận nơi.
Giường số bốn của Lỗ Tự Ngọc, người và tên như một khí chất thanh nhã, ôn nhuận như ngọc. Cùng chị gái Lỗ Như Hoa tình cảm như nước, muốn tiếp cận cậu ta, biện pháp tốt nhất chính là trước tiên mua hàng ở chỗ Lỗ Như Hoa.

Bốn tân sinh này làm cho bức tranh ký túc vốn đã thừa thãi nam sinh giống như dệt thêm hoa trên gấm, thậm chí có người còn gọi bốn người phòng 205 bằng biệt danh F4!
Cũng may tên này không tồn tại lâu, bởi vì mọi người sau khi nghe xong đều ngó lên trời……
Trải qua sự kiện bị nhìn thấy toàn bộ, cộng thêm sự kiện về “em trai”, Văn Sơ có muốn cùng cặp chị em tốt Như Hoa – Tự Ngọc kia nảy sinh cảm tình cũng là khó khăn. Có điều Lỗ Tự Ngọc không hay nói chuyện, hòa nhã nhẹ nhàng, không chỉ ngăn nắp sạch sẽ với bản thân, còn thường xuyên vệ sinh dọn dẹp phòng 205, ngoại trừ Văn Sơ, hai người còn lại rất quý mến cậu. Văn Sơ có muốn bới móc cũng không tìm ra cớ.
Thêm Lỗ Như Hoa tham tiền, làm cho Văn Sơ càng thêm đau đầu.

Hết chương 1

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+