Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Những con gấu bông – Chương 07 

Đăng ngày 13/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tiểu Long lại tiếp tục ném bóng vào tường trong những giờ chơi. Nó cần phải duy trì phong độ để chờ ngày “rửa hận”. 

    Quý ròm không biết Tiểu Long đã âm thầm quay lại Ðầm Sen, ngày nào cũng giục: 

    – Ði đi chứ! 

    – Chưa được đâu! 

    – Sao lại chưa được? – Quý ròm phản đối – Bây giờ mày ném gần như bách phát bách trúng rồi mà! 

    – Chẳng ăn thua gì! Tiểu Long thở dài – Tao còn phải luyện thần kinh tao thành thép! 

    Quý ròm ngạc nhiên: 

    – Chi vậy? 

    – Ðể dẫu trời có sập sát bên chân, tao vẫn đủ bình tĩnh ném trúng như thường! Lúc đó mới hy vọng thắng được người đàn ông râu rậm! 

    Nghe Tiểu Long nói, Quý ròm đứng thuỗn mặt ra. Nó chẳng hiểu sao thằng bạn mình bữa nay lại ăn nói thận trọng như một ông cụ thế không biết. 

    Tất nhiên Tiểu Long thừa biết Quý ròm đang nghĩ gì trong đầu. Vẻ mặt Quý ròm đã tố cáo tất cả. Nhưng Tiểu Long lại không thể hé môi về chuyến đi thất bại của mình vừa rồi. Trước khi đi, nó đã giấu Quý ròm. Bây giờ, sau khi trở về tay trắng, nó lại càng phải ngậm tăm. 

    Vì vậy, trước ánh mắt dò hỏi của Quý ròm, nó chỉ nhe răng cười trừ. 

    Nhưng tránh được Quý ròm, Tiểu Long lại đụng nhỏ Oanh. 

    Nhỏ Oanh thắc mắc theo kiểu của nó: 

    – Sao dạo này anh không tập ném chi nữa? 

    – Ném chim hả? – Tiểu Long lúng túng – Tao vẫn ném đấy chứ! 

    Nhỏ Oanh ngơ ngác: 

    – Anh ném lúc nào mà sao em không thấy? 

    – Tao ném ở trên trường. 

    Nhỏ Oanh chớp mắt: 

    – Bộ trường anh có trồng chuối hả? 

    Tiểu Long phì cười: 

    – Cần quái gì phải trồng chuối mới ném được! Tao ném vào tường! 

    – Vào tường? 

    – Ừ, tao vẽ vòng tròn lên tường. 

    Nhỏ Oanh ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: 

    – Anh đã ném giỏi chưa? 

    – Cũng tàm tạm! – Tiểu Long nhếch mép. 

    Nhỏ Oanh liếm môi: 

    – Vậy anh đã ném xoài được chưa? 

    Lại xoài! Sao con nhỏ này nó không quên được chuyện đó nhỉ? Tiểu Long nhủ bụng. Nhưng nó chỉ ngạc nhiên thôi, chứ không ngán ngại như hôm trước. Sau lần ném xoài dọc đường với Quý ròm, Tiểu Long đã tự tin lên rất nhiều. 

    Vì vậy, lần này nghe nhỏ Oanh hỏi, nó nhún vai, vẻ khi thường: 

    – Xoài thì có gì mà ném không được! 

    Thái độ hách-xì-xằng của Tiểu Long khiến nhỏ Oanh kinh ngạc. Nó cứ ngỡ ông anh của mình sẽ viện đủ lý do để từ chối như lần trước, nào ngờ mọi sự lại thuận lợi ngoài dự đoán. 

    Tuy vậy, nhỏ Oanh vẫn chưa thật sự yên tâm. Nó chẳng rõ câu nói vừa rồi của Tiểu Long là thật hay đùa, nên dè dặt hỏi lại: 

    – Thế còn cái cuống xoài? 

    Tiểu Long trố mắt, nó quên bẳng cái lý do bịa đặt của mình trước đây: 

    – Cái cuống xoài sao? 

    Tới lượt nhỏ Oanh trố mắt: 

    – Thì cái cuống xoài dính chặt vào cành cây chứ sao! Hôm trước anh chẳng bảo cái cuống giữ không cho trái xoài rớt xuống là gì? 

    Tiểu Long bối rối đưa tay gãi đầu: 

    – Ủa, hôm trước tao có nói vậy hả? 

    – Thì anh nói chứ ai! 

    – Nhưng cũng chả sao! – Tiểu Long khịt mũi – Bây giờ tao đã nghĩ ra cách ném đứt phăng cả cái cuống xoài rồi! 

    Nhỏ Oanh mừng rỡ: 

    – Vậy chiều mai anh với em đi hén? 

    – Ði đâu? 

    – Thì đi tới nhà bạn em! Nhà nó có cây xoài ấy! 

    – Ừ, thì đi! 

    Tiểu Long đáp, sau một thoáng ngập ngừng. 

    Chiều hôm sau, khoảng ba giờ, hai anh em dắt xe đạp ra khỏi nhà. 

    Tiểu Long ngồi đằng trước lọc cọc đạp. Nhỏ Oanh ngồi phía sau làm nhiệm vụ chỉ đường. Chốc chốc nó lại hô: 

    – Quẹo trái! 

    – Quẹo phải! 

    Tiểu Long tặc lưỡi hỏi dò: 

    – Nhà bạn mày gần không? 

    – Gần xịt à! 

    – Sắp tới chưa? 

    – Sắp rồi! 

    Một lát, Tiểu Long lại hỏi: 

    – Sao giống đường tới trường tao quá vậy? 

    – Thì nhà bạn em nằm trên đường đó chứ đâu! 

    Câu trả lời của nhỏ Oanh khiến Tiểu Long chột dạ. Nhưng nó chưa kịp điều tra thêm thì căn nhà có nhánh xoài de ra đường hôm trước đã hiện ra trong tầm mắt. 

    Tim đập thình thịch. Tiểu Long bặm môi đạp. Nó thầm mong căn nhà quỉ quái này chẳng liên quan gì đến bạn nhỏ Oanh. Nhưng niềm hy vọng mỏng manh của Tiểu Long nhanh chóng tiêu tan. Nhỏ Oanh đập lên lưng nó: 

    – Tới nơi rồi! Anh đạp chậm lại đi! 

    Tiểu Long xanh mặt: 

    – Nhà bạn mày đâu? 

    – Căn nhà trước mặt đó! 

    Giọng Tiểu Long run run: 

    – Căn nhà có nhánh xoài chìa ra ngoài hàng rào đó hả? 

    Tiểu Long hỏi vừa dứt câu thì xe đã tới nơi. Nhỏ Oanh hoàn toàn không hay biết gì về tâm sự của ông anh. Nó “ừ” một tiếng rồi vội vàng phóc xuống xe, mặt mày hí hửng: 

    – Anh đợi một chút! Ðể em gọi nó ra! 

    Nhỏ Oanh bảo “đợi một chút” nhưng Tiểu Long cảm thấy cái “một chút” đó sao mà dài dằng dặc. Nhìn nhỏ Oanh thò tay bấm núm chuông gắn trên cổng mà bụng Tiểu Long cứ giật thon thót, làm như thể đó là nút nhấn tên lửa hạt nhân vậy. 

    Nhưng sự thể đã tới nước này, Tiểu Long biết mình không thể rút lui được nữa. Bây giờ nó chỉ mong sao con nhỏ chủ nhà không nhận ra mình. 

    Con nhỏ chủ nhà không nhận ra Tiểu Long thật. Nó ra mở cổng, nghe nhỏ Oanh giới thiệu ông anh, liền gật đầu chào Tiểu Long một cách lễ phép. 

    Tiểu Long mừng rơn. Và khi biết đã tai qua nạn khỏi, nó liền lấy lại vẻ bề trên, hỏi: 

    – Em tên gì vậy? 

    – Em tên Tí Tách! Anh dắt xe vào đi! 

    Tiểu Long dắt xe vào, cười hỏi: 

    – Sao tên em ngộ quá vậy? 

    Nhỏ Tí Tách chưa kịp trả lời thì nhỏ Oanh đã vọt miệng: 

    – Tại lúc nhỏ nó hay đái dầm nên mẹ nó đặt tên như vậy! 

    Nhỏ Tí Tách đỏ mặt: 

    – Không phải đâu! Tí Tách là tên ở nhà. Còn đi học em tên là Thùy Vân. 

    Tiểu Long gật gù: 

    – Vậy anh gọi em là Thùy Vân hén? 

    Thùy Vân nhoẻn miệng cười: 

    – Anh muốn gọi bằng tên gì cũng được! 

    Rồi nó quay sang nhỏ Oanh: 

    – Vô nhà chơi đi! 

    Nhỏ Oanh lắc đầu: 

    – Ðứng ngoài này được rồi! Bữa nay Oanh nhờ anh Long tới hái xoài! 

    Thùy Vân ngước mắt nhìn lên tán lá xanh rậm rạp: 

    – Cây xoài cao lắm, anh bạn leo sao nổi! 

    – Anh mình đâu có leo! 

    – Không leo thì làm sao hái được? Hay là anh bạn bắn bằng ná thun? 

    Nhỏ Oanh khoe: 

    – Anh mình ném xoài bằng quả bóng! Anh mình có tài ném bóng hay lắm! 

    Như để chứng minh cho lời “quảng cáo” của em mình, Tiểu Long móc quả bóng nỉ chìa ra trước mặt: 

    – Quả bóng này nè! 

    Thùy Vân nhìn quả bóng bằng ánh mắt ngờ vực: 

    – Quả bóng này làm sao ném xoài được? 

    – Sao lại không được? – Tiểu Long tự ái – Hôm trước anh đã ném một lần rồi chứ bộ! 

    – Anh ném ở đâu? 

    – Thì ở ngay đây chứ đâu! – Bị con nhỏ lóc chóc này nghi ngờ tài nghề, Tiểu Long nổi dóa quên béng cả cảnh giác, cố gân cổ chứng minh – Hôm trước anh đứng ở bên ngoài hàng rào này nè… 

    Ðang hăm hở, chợt nhận ra mình lỡ lời, Tiểu Long liền im bặt. Nhưng tất cả đã quá muộn. 

    Thùy Vân tròn xoe mắt: 

    – Ủa, thì ra người bắn trộm xoài bữa đó chính là anh! 

    Tiểu Long đỏ mặt: 

    – Không phải! 

    – Không phải anh ư? – Thùy Vân chưng hửng. 

    – Thì đúng là anh – Tiểu Long ấp úng giải thích – Nhưng không phải “bắn” mà là “ném”! Anh ném bằng chính quả bóng này nè! 

    Nhỏ Oanh nãy giờ đứng bên cạnh ngơ ngác hết nhìn bạn mình đến nhìn ông anh. Ðến khi hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, nó nheo nheo mắt nhìn Tiểu Long, dọa: 

    – Thì ra anh đi ném trộm xoài nhà người ta hén! Em về méc mẹ cho coi! 

    Tiểu Long sượng sùng đưa nắm tay quẹt mũi: 

    – Thực ra anh đâu có ném trộm! 

    – Không ném trộm chứ là gì? 

    – Thì là… ném trộm! – Tiểu Long lúng túng – Nhưng anh không cố ý! Chỉ tại Quý ròm thách anh! 

    Nhỏ Oanh chớp mắt: 

    – Anh Quý thách sao? 

    Tiểu Long liếm môi: 

    – Quý ròm thách anh ném trúng được trái xoài tít trên cao! Thế là… anh ném! 

    Thùy Vân quên mất nhiệm vụ “bắt trộm”, tò mò cất giọng hỏi: 

    – Thế anh ném có trúng không? 

    Câu hỏi của Thùy Vân khiến Tiểu Long hơi khựng lại nhưng rồi nó hiểu ngay là hôm đó con nhỏ này thực ra cũng chẳng trông thấy gì rõ rệt, bất quá nhỏ chỉ nghe thấy tiếng chó sủa ngoài hàng rào nên chạy ra hét toáng vậy thôi. 

    Thoạt đầu Tiểu Long định nói “trật” để xem thử Thùy Vân có phát hiện ra nó phịa không nhưng rồi thấy nói vậy mất “uy” quá, nó bèn gật đầu: 

    – Trúng. 

    Thùy Vân vẫn bán tín bán nghi: 

    – Trúng ngay chóc chứ? 

    Tiểu Long khịt mũi: 

    – Thì ngay chóc chứ sao! 

    Thùy Vân không hỏi nữa. Nó ngẩng nhìn lên tàng cây xum xuê dòm dỏ một hồi rồi chỉ tay vào một trái xoài chín vàng đang lủng lẳng trên cành: 

    – Anh ném trúng được trái kia không? 

    Tiểu Long mỉm cười: 

    – Ðể anh thử coi! 

    Vừa nói Tiểu Long vừa đi loanh quanh chọn thế đứng. 

    Rồi trước cặp mắt căng ra vì hồi hộp của Thùy Vân và nhỏ Oanh, quả bóng từ tay Tiểu Long lao vút đi như sao xẹt và đập mạnh vào trái xoài khiến trái xoài rớt xuống đất đánh “bộp” một tiếng và lăn lông lốc. 

    Nhỏ Oanh reo lên mừng rỡ “hay quá, hay quá” và chạy vội lại chỗ trái xoài. 

    Còn Thùy Vân thì hớn hở giục Tiểu Long: 

    – Anh ném nữa đi! Ðể em chạy vào nhà lấy chiếc rổ ra hứng! 

    Nhìn Thùy Vân nhảy thoăn thoắt lên các bậc cấp, Tiểu Long không khỏi nở từng khúc ruột. Mới còn là kẻ trộm đây, thoắt một cái nó đã biến thành một vị anh hùng, thật không có một cuộc đổi ngôi nào nhanh hơn thế! 

    

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+