Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Những đôi mắt lạnh – Chương 01-02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Những đôi mắt lạnh – Phan Hồn Nhiên

tác giả: Phan Hồn Nhiên
CHƯƠNG 1: KẺ PHÁ RỐI

Bên dưới tấm poster cũ của bộ phim What lies beneath, một đám đông những anh chàng và cô nàng quần áo thời trang đủ kiểu đang tụ tập. Dường như tất cả đều nói và tất cả đều hưng phấn với câu chuyện của mình, không ai nghe ai. Tiếng ồn ào biến thành một thảm âm thanh dày xốp, ngột ngạt. Chốc chốc, một cô nàng nào đó cười thét lên, nghe tựa vết rạch sắc nhọn vào bầu không khí quánh đặc.

Các băng ghế kê dọc sảnh chờ trước cụm rạp chiếu phim đã chật kín. Tìm được khoảng trống vừa đủ cho một người, Duy đưa Ghi len vào ngay, còn cậu chỉ cần nửa đứng nửa ngồi trên thanh vịn kim loại đối diện ngay đó, vốn là hàng rào cơ động buộc người ta xếp hàng soát vé trước khi bước vào trong rạp. Giữa đám đông sặc sỡ nhộn nhạo, Ghi khá giản dị trong bộ quần jeans xanh bạc, chiếc áo pull trắng tinh và chiếc áo khoác len mỏng có nón hất ra sau lưng. Thế nhưng, khi cô bước đi, người xung quanh bắt đầu nhận ra MC nổi tiếng nhất các chương trình TV tuổi teen. Rất nhiều đôi mắt dõi theo, không che dấu sự ngưỡng mộ gương mặt thuần khiết, thanh mảnh lạ lùng, đẹp ở mức gần như hoàn hảo. Hất nhẹ mái tóc lòa xòa trước trán, cô hướng về Duy nụ cười bối rối pha lẫn háo hức. Cậu xoay nhẹ hai chiếc vé đặt mua qua mạng trong tay, nhìn cô bạn bằng ánh mắt trấn an triều mến…

Cho đến tận bây giờ, Duy vẫn chưa tin vận may của mình. Ở lớp, cậu chỉ là một anh chàng bình thường. Bình thường tất cả mọi mặt. Sức học không tệ nhưng chẳng là gì ở cái lớp 11A1 quy tụ toàn những nhận vật học hành cự phách. Các hoạt động ngoại khóa, cậu thường lảng tránh nếu có thể. Cao, gầy, cộng thêm mái tóc thường trong tình trạng rối bù, vẻ bề ngoài của Duy đôi khi trông thật ảm đạm. Thế nhưng, cậu không hề nổ lực mảy may khiến mình trở nên sành điệu trong các trò giải trí nhưng sưu tập CD, chơi game hay trở thành kẻ hợp thời trang. Tất cả mọi quan tâm từ trước tới nay, cậu dồn hết vào việc đọc sách, mày mò các phần mềm đồ họa kĩ xảo 3D. Thay vì tập thể thao, tối khuya, sau khi làm bài tập mệt mỏi đầu óc, cậu mới bước ra ngoài đường vắng và chạy. Tốc độ là điều kì diệu. Cậu yêu cảm giác đôi chân chuyển động liên tục, thân mình lao về phía trước như mũi tên xuyên ngang bầu không khí, âm thanh của gió vút mạnh bên tai. Dần dần, cậu phát hiện ra mình đang có những bước tiến đáng kể về tốc độ. Cậu chạy đều hơn. Bản tính hơi khép kín khiến niềm vui của Duy gần như bí mật với bạn bè chung quanh.

Hoàn toàn trái ngược với vẻ mờ nhạt của cậu, Ghi thực sự là một nhân vật ấn tượng. Người trong trường đều im lặng mỗi khi cô lướt qua. Vẻ đẹp, sự nổi tiếng hay óc thông minh đặc biệt chỉ là phần nhỏ. Có lẽ cô hơi cách biệt. Vì các cô bạn ở trường không thể không ghen tị nên lảng tránh. Vì bận rộn bài vở ở trường và công việc MC. Trong một số hợp đồng quảng cáo sản phẩm cho teen mà Ghi là người mẫu, luôn có điều khoản phải giữ hình tượng trong sáng. Cô không thể thân thiết với một anh chàng nào đó gây dị nghị… Hồi đầu năm, tình cờ một lần Duy giải đáp cho Ghi vài điểm khác nhau giữa khủng long đầu rắn và khủng long đầu cá. Trước vẻ ngạc nhiên của cô, Duy nói đơn giản: “Mình biết chuyện đó trong cuốn sách Cổ sinh vật học!”. “Duy đọc nhiều vậy sao? – Ghi không dấu vẻ thán phục – Nếu Ghi cần mượn sách, hỏi Duy được không?”. Cậu gật, mỉm cười, không phải không chút tự hào.

Việc chia sẻ những cuốn sách hay khiến cả hai gắn kết với nhau trong một tình bạn đặc biệt. Một mình Duy ở lớp có số điện thoại nhà riêng của Ghi. Bất cứ lúc nào, nếu thích, cậu đều có thể gọi sang Ghi và cô bạn sẽ trả lời ngay, giọng nói nhẹ nhõm tươi vui, không chút xa cách. Sau đợt thi học kì một, Ghi bay qua Thái một tuần quay quảng cáo. Cậu nghĩ cũng bình thường. Cô bạn sẽ về sớm. Nhưng mọi chuyện không hẳn như thế. Cậu đã bồn chồn và nhớ Ghi kinh khủng. Có một biến cố nặng nề đã xảy ra giữa cậu và tên bạn trong lớp. Duy không biết chia sẻ với ai. Rảnh một chút, cậu lại vào net và lục xem có thư mới hay không.

Món quà cô bạn đem về cho Duy sau chuyến đi là một bộ sách Inlustration mới nhất, kèm cả đĩa hình. Nếu không nhớ đến cậu, cô bạn có mua được món quà tuyệt như thế không? Cậu vui kinh khủng. Thu hết can đảm, cậu gọi điện nói với Ghi về một bộ phim kinh dị vừa công chiếu, được quảng cáo sử dụng rất nhiều kỉ xảo đồ họa. Lưỡng lự tí chút, cô bạn đồng ý sẽ xin phép gia đình đi xem phim vào tối thứ bảy. Lần đầu tiên, kể từ khi quen biết suốt hai năm học, họ đi chơi riêng cùng nhau.

… Một cảm giác khó chịu chờn vờn trong không khí. Duy quay ngoắt ra sau lưng. Chẳng có gì bất thường. Tiếng chuông ngắn reo lên, báo hiệu vài phút nữa bắt đầu suất chiếu mới. Đúng lúc ấy, chếch qua vai Ghi, cậu nhận ra khuất sau mấy cụm người đổ dồn về phía các cửa thang máy, hiện rõ một khuôn mặt quen thuộc. Duy khựng lại. Vệt đèn xanh hắt ra từ cụm chữ trên tấm poster, chiếu từ trên xuống, khiến gương mặt có những khoảng tối nhìn thật khó chịu. Một cách tinh quái lẫn căm ghét, bộ mặt ấy ngoảnh sang Ghi. Cổ họng Duy nghẹn lại khi nụ cười nhạo báng hiện ra. Nhận thấy vẻ mặt thất thần của cậu, cô bạn cũng ngoảnh ra sau. Thật kì quặc, chỉ giữa hai cái chớp mắt, tên bạn cùng lớp đứng dưới tấm poster đã biến mất. 
***

Dòng người xếp hàng tiến vào bên trong rạp. Duy chợt nhớ cần mua ít bắp rang. Cậu đưa chiếc vé, bảo Ghi vô trước. Cô gật nhẹ: “Ghi sẽ giữ một ghế!”. Vừa bước vào trong, ngay tức khắc cô cảm thấy không khí lạnh thấp là là trên mặt sàn lót thảm. Mắt cô chưa quen với bóng tối nên gần như lần mò bước đi. Tấm màn nhung chắn ngang khiến Ghi bối rối vì chẳng biết nên rẽ phải hay trái. Đúng lúc đó, khuỷu tay cô giật thót. Một bàn tay túm chặt, kéo Ghi rất mạnh ngược hướng cô đang bước. Vài bước chân loạng choạng, cô nhận ra mình đang đứng trong một cái hốc tối om, ở phía sau cánh cửa bọc da cách âm và một cây cột trụ. Hết sức tập trung, đôi mắt hơi yếu của Ghi nhìn thẳng người đối diện. Vang lên giọng Hoàng, cậu bạn học cùng lớp:

– Tôi tưởng Ghi không bao giờ đi chơi đêm như vẫn nói. Nhưng sự thật đâu có phải vậy. Còn bày đặt ăn mặc xuềnh xoàng để không bị chú ý nữa nè. Kinh nghiệm đầy mình thiệt, Ghi ha!

– Mình chỉ đi xem phim thôi, không được sao? – Ghi gắng thản nhiên nhưng bên trong nao núng. Các tình huống đột xuất trước camera, cô có thể xoay chuyển. Không hiểu sao, trước tên bạn tai quái, cô lại thấy hệt như mình phạm lỗi thật sự.

– Ghi không sợ mất hình tượng hả? Celeb* mà lại “cặp” một tên quèn như Duy! Nếu mọi người trong trường biết chuyện này, thì ra sao nhỉ? – Giọng Hoàng không chỉ châm biếm, mà còn phảng phất cả đe dọa.

– Bạn… Mình không ngờ… Còn hơn cả tồi tệ… – Ghi lắp bắp. Mặt cô nóng bừng. Đưa tay đẩy mạnh cái bóng đứng trước mặt, cô nhảy bổ ra ngoài lối đi lờ mờ sáng.

Giọng đọc nghèn nghẹt trên loa yêu cầu mọi người ngồi vào chỗ. Trên lối đi giữa hai hàng ghế, một người cầm hộp bắp rang đang chờ, lo lắng tìm kiếm. Ghi vội vã chạy về phía Duy.

Chỉ vài chiếc ghế hàng trên cùng còn bỏ trống. Duy thở phào, đặt hộp bắp vào cái ô tròn giữa hai tay ghế. Cảnh phim đầu tiên hiện trên màn ảnh. Từ các loa vòm giấu trên trần, tiếng nhạc tràn xuống, đầy ngập khán phòng. Từ hông khán phòng, một lần nữa Hoàng thình lình hiện ra. Cậu ta đưa lên chiếc điện thoại, chụp hình hai người bạn, chạy biến. Duy chết điếng, không kịp phản ứng. Cô bạn mặt thất thần.

Cách đây chưa lâu, tại buổi thi đấu bóng chuyền lấy điểm một tiết môn thể dục tại sân thể thao trong nhà của trường, Duy và Hoàng được chia vào cùng một đội. Duy không giỏi môn bóng này. Các cú đập hay đỡ bóng luôn khiến cậu cảm giác các dẻ xương cánh tay sắp vỡ vụn. Ngược lại, Hoàng là một tay chơi bóng nổi trội. Bù lại cho chiều cao hạn chế, cậu ta luồn lách nhanh, có khả năng phán đoán chính xác điểm bóng rơi. Mỗi khi một ai đó trong đội ghi điểm, cậu ta chạy đến vỗ nhẹ vào vai, chia vui. Hoàng gây ấn tượng cực tốt với thầy thể dục về lòng nhiệt tình, sự nỗ lực, tinh thần đồng đội. Tuy nhiên, chỉ một vài người bạn mới hiểu cảm giác luôn bị cậu ta chèn ép một cách tinh vi, lợi dụng mọi tình huống để ghi điểm. Bình thường, Duy bỏ qua điều này. Nhưng hôm đó cậu lại giận điên khi cậu bạn chơi ở vị trí chuyền hai bị Hoàng xài tiểu xảo, thúc cùi chỏ vào giữa bụng. Nạn nhân mặt tái mét vì đau, gập người lại trong vài giây, không dám bỏ cuộc vì sợ bị trừ điềm. Sau giờ tập, ở phòng thay quần áo, Duy chặn ngang giữa tên bạn tồi tệ và cánh cửa tủ. “Có chuyện gì không?” – Hoàng nhìn cậu bằng nửa con mắt. “Nếu cậu nghĩ không ai nhìn thấy trò cậu làm, thì lầm đó!”. Tên bạn nhún vai: “Vậy hả? Có sao không?”. Phản ứng đột ngột, tay Duy đưa ra phía trước, cậu muốn túm cổ áo Hoàng, kéo lại gần để nhìn rõ hơn bộ mặt thách thức. Giật mình, tưởng cậu vung nấm đấm, tên bạn tồi tệ tức khắc xoay người, né. Cú xoay quá gấp làm cậu ta mất đà, đổ nghiêng một bên. Mặt cậu ta va mạnh trúng cánh của tủ chưa khép, trước khi đổ vật xuống, khéo theo những đồ đạc khác rớt xuống, tạo nên chuỗi âm thanh loảng xoảng. Các bạn xung quanh đổ xô đến, thảng thốt, sợ hãi. Bóng thầy quản lí phòng tập cùng thầy thể dục hiện ra. Dù chưa nguôi căm ghét, nhưng nhìn Hoàng ngã đau, Duy vẫn thấy tội nghiệp. Cậu đưa tay cho tên bạn nắm, giúp kéo lên. Hoàng gạt đi. Cậu ta nằm im lặng. Hai thầy đến gần. Tiếng rên rỉ đột nhiên bật ra khỏi miệng Hoàng, nghe thật thê thảm. Ngay cả khi hai thầy đỡ lên, cậu ta vẫn trì xuống, thể hiện một vẻ đau đớn tột cùng và hoàn hảo. Diễn biến sau đó diễn ra theo một chiều hướng tồi tệ đến mức Duy không ngờ nổi. Tất cả mọi người, cả mấy cậu bạn công bằng nhất, cũng tin vì ganh ghét điểm số, cậu đã đánh Hoàng. Nạn nhân được đưa xuống phòng y tế chăm sóc kỹ lưỡng, được nghỉ học hai ngày không cần làm đơn xin phép. Không chỉ lãnh điểm zero bài kiểm tra thể dục một tiết, Duy còn bị hạ hai bậc hạnh kiểm. Điểm số, xếp hạng thứ bậc thực sự cậu không quan tâm nhiều. Điều làm Duy choáng váng nhất, kinh hoàng nhất chính là sự giả dối và gian manh của tên bạn. Kể từ lần đó, cậu tìm cách lánh xa Hoàng, như tránh xa một nguồn bệnh đáng sợ.

… Trên màn hình chiếu cảnh nhân vật bị lời nguyền tác động. Gương mặt nhân vật bắt đầu biến dạng. Hàm răng ngắn dần, chuyển từ màu trắng đục sang trong suốt. Mí mắt mỏng đi, để lộ nhãn cầu to tướng lồi hẳn ra. Cặp môi chuyển từ sắc hồng tự nhiên sang màu tái xám. Những sợi tóc dựng đứng… Duy gắn tập trung phân tích các bước kĩ xảo khi sử dụng các công cụ palet, brush. Nhưng đầu óc cậu vẫn lởn vởn hình ảnh Hoàng. Lúc bốc mấy hạt bắp, tay cậu chạm tay Ghi. Cả hai bàn tay lạnh toát. 
***

Hai người bạn rời khỏi rạp trước khi bộ phim mới hơn một nửa. Không khí bên ngoài dễ chịu hẳn. Lúc vào thang máy, Ghi bỗng đề nghị xuống tầng năm khu thương mại. Cô bạn muốn mua vài món trang điểm. Ở quầy mỹ phẩm lớn, cô rẽ vào gian hàng phấn mắt. Cách đó không xa, tựa sát vào thanh chắn bằng sắt uốn nhìn xuống sảnh chính trung tâm thương mại, có một băng ghế da mềm dành cho khách mua sắm nghỉ chân. Duy ngồi im, lơ đãng nhìn quanh. Những người đi lướt qua, in bóng trên nền đá cẩm thạch trắng kem. Một cách hứng thú, Duy nhìn xuống những vệt sáng in xuống nền đá, lung linh huyền ảo. Bất chợt, cậu nhận ra có một bóng người rất lớn, dáng vẻ khác thường, không chuyển động. Nó cứ im lìm ở đó, tạo thành vệt tối mờ đục. Như bị thôi miên, cậu không rời mắt khỏi bóng mờ. Rõ ràng, nó đang nhìn cậu, tìm cách truyền đi một lời nhắn, một khẩn cầu, hay thông điệp gì đó. Đồng thời, nó khua lên trong Duy cảm giác sợ hãi kì dị. Cái bóng in dưới nền đá tỏa ra những sợi dây thít chặt Duy, khiến cậu như tê liệt. Mất hơn một phút như thế, Duy mới vùng ra khỏi sự kiềm tỏa của những sợi dây vô hình. Cậu đưa mắt nhìn lên. Không một bóng người. Khi cậu choáng vàng cúi nhìn lại cái bóng, nó đã biến mất.

Ghi chọn được hộp phấn mắt nhỏ màu hồng dâu. Không quá đắt tiền nhưng rất xinh nếu sử dụng để lên hình. Cô bước về phía thu ngân. Ở phía sau, một hộp phấn mắt xếp trên giá nghiêng bày hàng bỗng rung nhẹ. Tiếng rơi trên sàn đá hoa khô khốc, lạnh lẽo. Duy vội vã bước đến nhặt nó lên. Cái nắp tròn nhỏ bị nứt. Thứ bột mịn màu đen bám trên tay cậu. Trước vẻ mặt bực bội của cô thu ngân, Duy đề nghị trả luôn tiền hộp phấn mắt màu đen. Nó được người bán hàng gói lại, cất trong túi giấy và đưa cho Duy cầm.

Hai người bạn xuống bãi giữ xe. Duy trấn an cô bạn, rằng chụp hình trong bóng tối bằng điện thoại sẽ không rõ. Ghi lắc đầu: “Ghi chẳng ngại nếu các bạn ở lớp biết tụi mình đi xem phim. Mình chỉ không thích cái cách Hoàng sẽ bóp méo tình bạn của tụi mình thành ra một câu chuyện tồi tệ…”. Cảm giác giận sôi và uất ức hôm ở phòng thay quần áo thể thao quay ập lại. Duy cau mắt, lầm bầm: “Giá mà có một điều gì đó khiến thằng quỉ quái gian xảo đó im miệng!”. Ghi cười vui vẻ: “Duy đừng bận tâm. Tụi mình không làm gì xấu, sẽ không sao đâu!”

Giữa các tòa cao ốc, gió thổi mát lạnh. Duy lấy cái mũ bảo hiểm móc bên hông xe đưa cho Ghi. Cô bạn bỗng kêu lên: “Ồ, sao một bên mắt Duy đen thui vậy?”. Cậu ngơ ngác nhìn vào kính chiếu hậu: “Chắc hồi nãy tay mình dính phấn mắt đen!”. Thật kì quặc, mọi cố gắng lau tẩy đều không thể chùi sạch. “Để về nhà dùng xà-bông coi sao!” – Duy nói. Đầu óc cậu còn rối ben với nguy cơ thứ hai đi học, mọi người trong trường sẽ bùng nổ với bức ảnh của Hoàng.

Sáng thứ hai, Duy vào trường hơi trễ. Lớp 11A1 đang đi lên cầu thang. Gương mặt ai cũng thoáng vẻ nặng nề. Cậu vội vã nhập vào hàng. Không thấy bóng dáng Hoàng. Ghi cố ý đi chậm, chờ cậu bước lên cùng: “Duy biết tin gì không?”. Cậu lắc đầu. Đôi mắt to trong vắt của Ghi chiếu thẳng vào mắt cậu: “Hoàng bị tai nạn, té xe vào tối thứ bảy. Chấn thương nhẹ ở đầu. Xương hàm gãy. Đang nằm cấp cứu ở bệnh viện. Cậu ta không thể nói được gì!”. 
CHƯƠNG 2 :ĐỐI THỦ ĐÁNG GỜM

Âm thanh lạo rạo như có ai đó bước đi trên mái phi-bro xi-măng của ngôi nhà thấp hơn, chếch sau căn phòng nằm giữa tầng ba. Tiếng chân chậm rãi, đôi khi ngừng lại. Có lúc, chừng như vang lên rõ hơn vì nó tiếng gần hơn về phía cửa sổ. Rồi cũng đột ngột như khi xuất hiện, tiếng chân ngưng bặt.

Từ phòng tắm bước ra, Ghi khựng lại. Cô trùm chiếc khăn bông lên mái tóc ướt, nghiêng đầu lắng nghe. Cái đầu máy DVD trong góc phòng vẫn phát ra tiếng nhạc sôi động của Pussy Cats. Cô quờ tay cầm cái remote TV, chuyển sang chế độ mute. Gió rì rầm luồn qua tàn cây như các cuộn khói xanh đen đang đung đưa trên nền trời thẫm, không một vệt mây. Rõ ràng, tiếng động lạ mà Ghi nghe thấy không phát ra từ gió. Cô nhón mũi chân, bước về phía cửa sổ khép hờ. Hơi nước mờ đục bên ngoài tấm kính dày báo hiệu trời sắp mưa. Không khí ngột ngạt, khó chịu. Nheo mắt nhìn kĩ hơn nữa, không thấy có gì bất thường, Ghi sập mạnh cánh cửa, cài chốt. Đúng lúc ấy, căn phòng đột nhiên tối om. Mất điện đột xuất. Tuy nhiên, cái TV bên kia góc phòng vẫn hắt ra vệt sáng xanh. Trên màn hình, những hình thù nhảy múa câm lặng. Máy quay chiếu cận cảnh một gương mặt được trang điểm kì quặc, quầng mắt bôi phấn đen ú ám, sâu thẳm. Ghi im sững. Máu dưới da như đông lại. Cái khăn bông trên đầu nặng trĩu. Những hạt nước từ mái tóc ướt chảy xuống, lăn dọc sống lưng, buốt lạnh.

Tiếng gõ nhè nhẹ trên cánh cửa gỗ. “Ai đó?” – Ghi hét lên, nhưng câu hỏi tắc nghẹn trong cuống họng. Đưa mắt nhìn quanh, bỗng dưng, cô muốn lẩn trốn khủng khiếp. Trốn đâu cũng được, miễn không phải đối mặt với đe dọa bí hiểm đang ở rất gần. Cánh cửa sổ vừa cái chốt bỗng bật mở. Gió thốc sau lưng Ghi. Cô không rời mắt khỏi cánh cửa ra vào. Trong luồn sáng xanh, tay nắm cửa bằng đồng đột nhiên xoay nhẹ. Mắt Ghi mở căng. Một bóng người cao lớn đứng án ngữ ngay giữa khung cửa mở rộng. Cái đèn sạc điện xách bên tay bóng người đó sáng lên.

– Con không biết cầu chì ở ngoài cầu thang mới bị đứt hay sao mà vẫn đứng đây? – Giọng nói ba Ghi đượm chút bực bội.

– À, vâng… Con không hiểu sao cúp điện mà đầu máy và TV vẫn chạy…

– Con nói gì? – Ba của Ghi chừng như nghe không rõ.

Cô gái nhỏ ngoảnh lại, chết lặng. Góc trái phòng, màn hình TV đã tắt ngấm. 
***

Khoảng mười phút thì cầu chì bị đứt ở ngoài hành lang được sửa xong. Ánh sáng tràn ngập căn phòng nhỏ. Ghi ngồi vào bàn, tranh thủ thời gian làm hết các bài tập cho hai ngày hôm sau và xem trước bài vở càng nhiều càng tốt.

Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa, Ghi sẽ bước vào vòng thi quyết định cuộc tuyển chọn MC cho Ngôi sao pha lê, một reality show hoàn toàn mới mà một công ty sản xuất chương trình vừa mua được bản quyền từ nước ngoài. Giống như một tình cờ, cách đây hơn một năm, khi show thực tế cuộc tranh đua của các ca sĩ nhí giành lấy ngôi vị ngôi sao ca nhạc tuổi teen phát số đầu tiên trên truyền hình cable ở Mỹ và một số nước khu vực châu Á Thái Bình Dương, Ghi đã theo dõi, thực sự hứng thú, không bỏ qua một kì nào. Với con mắt qua sát và phân tích của người làm việc trong môi trường truyền hình, Ghi thừa hiểu điều hấp dẫn nhất cái reality show này không nằm ở cuộc đua tranh giữa các nhân vật trước ống kính, cũng không phải ở hàng loạt các bối cảnh rực rỡ được chuẩn bị công phu đến từng chi tiết. Thực sự, sức hút của show thuộc về tài năng đặc biệt của người dẫn chương trình, một cô gái thoạt đầu hết sức mờ nhạt giữa các thí sinh hoạt bát và lộng lẫy. Thế nhưng, chỉ qua vài show, Ghi hiểu ngay ấn tượng ban đầu về MC chỉ là cái bẫy. Nếu không theo dõi liên tục, chắc chắn người ta sẽ nhầm lẫn MC là nữ vận động viên chuyên nghiệp, chuyên viên trang điểm, biên đạo múa hay một ca sĩ thứ thiệt. Mỗi khi không khí sắp sửa chùng xuống, bằng nụ cười và tác phong linh hoạt, cô ta làm cho chương trình nóng bừng trở lại trong vài giây…

“Tại sao có người lại xuất sắc đến vậy? Mình có thể làm được như cô ấy không?” – Các câu hỏi lởn vởn trong đầu Ghi. Khi thông tin trong nước sẽ thực hiện chương trình theo đúng format gốc, ý nghĩ đầu tiên ập đến với Ghi là phải giành được vị trí MC, cho dù có phải từ bỏ rất nhiều các show khác.

Khác với thông lệ, tên của Ghi luôn được nhà tổ chức xem là lựa chọn hàng đầu cho vị trí MC khi làm sự kiện dành cho giới teen, lần này, cô gặp phải chút hụt hẫng. Cô không nhận được một lời mời nào. Thông tin tuyển chọn MC cho Ngôi sao pha lê được đăng tải trên nhiều báo và tạp chí. Một hình thức quảng cáo luôn cho show sắp diễn ra. Điều đó cũng có nghĩa là Ghi phải tham gia thi đấu, ngay từ vòng loại, một cách công bằng. Khá bình tĩnh, Ghi đến trụ sở công ty xem thể lệ và tự làm hồ sơ. Hồ sơ nộp về ban tổ chức nhiều đến không ngờ. Hơn 120 thí sinh. Kinh nghiệm làm chương trình thoạt đầu giúp Ghi vượt qua vòng loại và bán kết khá dễ dàng. Tuy nhiên, đến vòng cuối cùng, năm thí sinh sẽ chọn lại một người duy nhất, thì sự tự tin trong cô bắt đầu suy giảm. Hơn ai hết, Ghi cảm nhận rất rõ, thiện cảm của các giám khảo – trong đó có ông đạo diễn người Úc gốc Hoa – dành cho cô rất thấp. Thấp hơn hẳn các thí sinh còn lại. Lý do đơn giản: Cô quá quen thuộc với khán giả. Những người làm chương trình lại chủ ý kiếm tìm nhân tố khác lạ, để gây dựng một ấn tượng hoàn toàn mới mẻ. Tại buổi thi chọn năm thí sinh bước vào vòng chung kết tuần trước, đối thủ đáng gờm nhất của Ghi đã lộ diện.

Đó là Anny Lê, cô gái cũng 16 tuổi như Ghi. Cô ta trở về từ Úc. Tiếng Anh thành thạo, cá tính năng động và cởi mở, hiểu biết tuyệt vời về bản gốc chương trình. Thực sự, đối thủ về từ phương xa cỏn đáng giá hơn các giá trị “xinh đẹp” hay “thông minh” gộp lại. Bởi trong bất kì bối cảnh nào, tình huống nào, Anny đều biến đổi ngoại hình và phong cách, thích ứng với tất cả. Chẳng hạn thời gian chờ đợi phỏng vấn trong studio, một anh chàng trong năm thí sinh làm rơi kẹo chocolate trên tấm thảm dày mịn, Anny tức khắc cứu nguy cho tấm thảm len bằng cách lượm nhanh thanh kẹo, quay nó vù vù trên tay, cười tươi, cất tiếng hỏi hiệu chủ nhân có muốn ăn luôn những chú vi trùng đang chóng mặt hay không. Anh chàng đỏ mặt lắc đầu. Tức khắc miếng kẹo bay vèo vào sọt rác. Hoặc cái hôm thu hình thử, do sơ suất, áo khoác của Ghi có đường viền xanh. Anny lấy chiếc khăn choàng mang theo, trong chớp mắt biến nó thành áo khoác ngoài cho Ghi mượn. Vài chi tiết lặt vặt, nhưng đủ lưu ý nhà sản xuất lưu ý về tài ứng phó của Anny. Ngay cả khi biết cô bạn này là đối thủ đáng gờm, Ghi cũng không phủ nhận Anny đáng mến. Trong môi trường cạnh tranh gắt gao, các hành động thường ẩn giấu mục đích đi kèm. Riêng với Anny, mọi thứ thật tự nhiên. “Nếu được chọn làm MC, tớ sẽ được ở lại Việt Nam học và làm việc. Còn nếu không, tớ phải quay về Úc, rồi chờ đợi một cơ hội khác!” – Anny bộc bạch nhẹ nhàng. Ghi thấu hiểu. Nhưng ghi biết, cô không thể suy nghĩ nhẹ nhàng như Anny. Nếu vuột mất cơ hội kì này, vị trí MC hàng đầu sẽ mất. Và một khi mất, sẽ rất khó để tìm lại được… 
***

Mải suy nghĩ miên man, cây bút chì trên tay Ghi rơi xuống giữa trang sách bài tập. Màn hình điện thoại lóe sáng. Duy gọi, hỏi tại sao cô bạn không online lúc 10 giờ khuya như vẫn hẹn thường ngày. “Mình xin lỗi vì quên mất. Với lại mình làm bài tập cũng chưa xong…” – Ghi bỗng muốn khóc òa lên. Chưa bao giờ cô thấy áp lực nặng nề đến thế. Chưa bao giờ, linh cảm thất bại hiện ra rõ ràng đến thế. Hệt như, cô đứng trên triền núi cheo leo, và một bàn tay vô hình đang đẩy cô dần đến sát mí vựt thẳm. Đầu dây bên kia, nhận ra vẻ bất thường trong giọng nói bạn, Duy lo âu hỏi dồn:

– Ghi đang bị ốm phải không? Mình giúp gì cho Ghi được? Nói đi!

– Không. Mình ổn ngay thôi! – Ghi cắn môi, nhìn lên trần nhà, không để nước mắt ứa ra.

– Đừng có như vậy. Ghi làm mình lo lắng đó. Bỏ hết bài tập qua một bên đi, Ghi online ngay. Tụi mình phải nói chuyện. – Duy hiểu điều bất ổn đang diễn ra. Và cậu không cho phép Ghi phải chịu đựng một mình.

Trong một số tình huống, trao đổi bằng những dòng chữ dễ dàng hơn lời nói. Chăm chú và kiên nhẫn, bằng cách đặt câu hỏi liên tiếp, cuối cùng Duy cũng làm cho cô bạn thân vượt qua kiêu hãnh, để nói thật vấn đề. Nhìn đăm đăm vào màn hình, Duy buộc Ghi liệt kê hết thảy ưu điểm của đối thủ, và các mặt bất lợi của chính mình. Vừa chat, cậu vừa phân tích nhanh tình hình. Ghi có lý. Cơ may chiến thắng của cô ấy trước đối thủ chỉ là 2 và 8. Một tỉ lệ thật sự tồi tệ. Chỉ còn sáu ngày. Những lời khích lệ hay trấn an hoàn toàn vô ích. Tốt nhất, hãy nhìn thẳng vào vấn đề.

Hai người bạn lập kế hoạch rèn luyện ngắn hạn: Trong mấy ngày sắp tới, để tăng sức mạnh, Ghi tập chạy buổi tối cùng Duy. Vứt bỏ nét hiền thục qua một bên, cô sẽ khoát lên vẻ mạnh mẽ, châm chích khôi hài. Và quan trọng không kém, khi tiếp xúc đạo diễn và nhà sản xuất, Ghi bắt buộc phải có một diện mạo khác lạ hoàn toàn. Để đạt được điều này, mái tóc dài quen thuộc buộc phải cắt ngắn. Những bộ trang phục dễ thương cần thay đổi bằng kiểu dáng phá cách, càng ngổ ngáo càng hay…

– Duy có tin mình làm được những điều này không? – Ghi gõ nhanh câu hỏi.

– Không phải Duy tin hay không, mà Ghi muốn hay không!

– Chẳng hiểu sao, mình rất lo âu và bồn chồn. Cảm giác lạ lắm…

– Đừng sợ! – Duy hiểu rõ tâm trạng cô bạn lúc này.

– Nếu thất bại thì sao? Mình sẽ là một người thất bại, trong mắt mọi người…

– Ghi này, đừng hỏi nhiều quá! Đừng suy nghĩ nhiều quá! Chỉ cần Ghi nhớ rằng, Ghi có thể giành được vị trí MC ấy, vậy thôi. Nào, đã trễ rồi. Tắt máy và ngủ đi, nhé!

– Ừ, cảm ơn Duy nhiều. Vì những lời nói sáng suốt. Và vì lúc nào Duy cũng ở bên Ghi! – Hiện ra icon trái tim thay cho lời tạm biệt.

Góc màn hình, Ghi đã offline. Duy không tắt máy ngay. Cậu ngồi im, nhắm mắt, dựa hẳn lưng vào ghế, không ngừng suy nghĩ. Nỗi lo âu của cô bạn bay qua không gian, thấm vào Duy. Cậu thương quý Ghi biết bao. Cậu thiết tha mong cô bạn giành chiến thắng biết bao. Nếu một sơ suất nào đó khiến kế hoạch không thành công, Ghi sẽ suy sụp và thất vọng. Cậu chẳng muốn nhìn cảnh tượng ấy một chút nào. Bất giác, bàn tay Duy lần nhẹ về ngăn kéo góc trái bàn học. Hơn hai tuần nay, cái hộc luôn khóa chặt. Thoáng chút phân vân, Duy mở mắt, tìm chìa khóa ngăn kéo. Đúng lúc khi ấy, cổng sắt dưới sân nhà vang lên tiếng rít khẽ như có ai vừa đẩy nhẹ. Đã 12 giờ khuya. Thoáng khựng lại, Duy nhảy ra khỏi bàn học, thò đầu qua cửa sổ, dõi mắt xuống khoảng sân tối om. Không một bóng người. Ngoài âm thanh lạo rạo tựa tiếng chân ai đó bước đi, thì chẳng có gì bất thường. 
***

Ngày chung kết bắt đầu lúc chín giờ sáng chủ nhật. Lịch xếp các phần thi thể chất và thể hiện năng khiếu liên tục, không có khoảng thời gian trống xen vào.

Mấy chuyên viên kỹ thuật và quay phim đang tụ một góc, bàn bạc việc set up ánh sáng. Trong khi người nhà và bạn bè của ba thí sinh nam đến rất đông, cười nói ồn ào ở góc trường quay thì ngược lại, ở khu vực hậu trường, hai cô gái nhỏ khá im lặng. Tự treo quần áo lên mắc, ngồi trước tấm gương lớn, Anny bắt đầu dùng cái lược tròn chải mớ tóc dày xoăn, cuộn chặt hai bên tai bằng những cây kẹp kim loại sơn đen. Duy giữ cửa cho Ghi bước vào studio. Mọi người giật mình, ngoảnh lại. Cô gái nhỏ hoàn toàn biến hình. Trong bộ trang phục xám và đen, mái tọc cắt ngắn chải ngược hất cao trước trán, trông cô lạ và… lạnh khủng khiếp. Cô gật nhẹ, chào ê-kíp chương trình. Duy kéo ghế cho Ghi, rồi đi lấy cho cô bạn cốc nước trắng. Hết thảy biểu hiện ấy gây chú ý cực mạnh với vị đạo diễn ngoại quốc. Ông ta chốc chốc đưa mắt liếc qua Ghi, dù vẫn trao đổi với cộng sự. Đọc sách nhiều cộng với thói quen quan sát, Duy thừa hiểu, trong hầu hết các cuộc cạnh tranh, mọi thế cờ đều có thề lật lại vào phút chót. Kẻ đang trên đà chiến thắng thường chủ quan và đã mất đi yếu tố bất ngờ. Miễn là người đang ở thế bất lợi vẫn còn tự tin, và có đủ can đảm thay đổi.

Ba giờ chiều, các phần so đo tài năng đã gần hoàn tất. Ba chàng trai tỏ ra yếu thế. Chỉ còn hai thí sinh cuối cùng thực sự chiến đấu. Lúc chuẩn bị trang phục cho phần thi leo núi giả, chạy và vượt chướng ngại vật trong nhà – để xác định ai sở hữu sức khỏe vượt trội, đủ sức theo đến cùng cái reality show kéo dài đúng một năm – Anny bước đên giúp Ghi cột dây giày theo kiểu nút thắt thủy thủ, khen thành thật:

– Bữa nay bạn xuất sắc kinh khủng. Mọi người đều bất ngờ. Dù hơi căng thẳng, nhưng tôi vẫn thích lắn vì có một đối thủ giỏi!

– Cảm ơn bạn, Anny. Bạn nghĩ cơ hội chiến thắng là bao nhiêu? – Ghi hỏi thẳng.

– Bạn rất xuất sắc, nhưng tôi sẽ là người chiến thắng! – Anny chìa tay cho Ghi bắt, và cười phá lên vui tươi.

Từ góc xa, Duy ngồi im, không bỏ qua lời nào từ Anny. Vừa nãy, cậu đã nghe được cuộc trao đổi vắn tắt giữa đạo diễn và nhà sản xuất. Ghi và Anny mỗi người đều có hai điểm A và một điểm B. Nhưng xét tổng thể từ đầu đến giờ, lợi thế thuộc về Anny. Vì vậy, ở vòng thi thể lực, nếu Ghi ngang tài đối thủ, thì cô cũng thất bại. Đồng hồ sắp ba giờ. Những ngọn núi giả bằng gỗ và bìa cứng đang được kéo vào studio. Duy phái quyết định. Cậu chạm nhẹ túi áo. Tim đập mạnh. Chưa bao giờ cậu căng thẳng đến vậy. Anny vừa quay đi, cậu đứng bật dậy, loạng choạng bước lại chỗ Ghi. Bằng giọng bình thản nhất có thể, cậu nhắc Ghi tô lại mí mắt. “Mình để quên chai vẽ mắt nước ở nhà rồi!” – Cô kêu lên. Duy lấy từ túi áo hộp phấn bột đen. Mấy tuần nay, nó nằm im trong ngăn kéo bàn học của cậu. “Dùng tạm thứ này đi!”. Ghi ngạc nhiên: “Ui, hộp phấn bị vỡ mua hôm đi xem phim?”. Qua vai cô bạn, Duy chỉ nhìn thất khoảng tường rỗng: “Nhanh lên, Ghi!”.

Những vệt phấn đen biến đôi mắt trong veo của Ghi trở nên sắc nét, mạnh mẽ. Ghi soi tấm gương lớn, kiểm tra hình ảnh lần cuối trước khi ra quay. Duy rùng mình khi ngỡ có một bóng đen vừa lướt qua phía sâu trong gương. Cậu lắc nhẹ, lên tiếng: “Ghi nghĩ gì về đối thủ?”. Ánh mắt trong veo đột nhiên sẫm tối. Giọng Ghi lạc đi, hơi the thé: “Anny mạnh lắm. Cô ta sẽ thắng. Chỉ có tai họa mới đủ sức kìm bước…”. Duy gật, lắp lại như một tiếng vọng: “Ừ, tai họa…”.

Còn một nấc, Ghi sẽ chạm đến mức cuối cùng của ngọn núi giả. Thế nhưng, mũi giày bỗng tuột khỏi điểm bám. Cả hai chân cô đung đưa. Cách đấy chưa đầy một mét, thân hình rắn rỏi của Anny đã ngang bằng với độ cao của Ghi. Nữ đối thủ rướn mạnh cánh tay. “Anny chiến thắng! Anny chiến thắng…” – Đám đông bên dưới hò reo. Anny ngoái lại, mỉm cười trước khi rướn lên đỉnh. Một tiếng “rắc” vang lên, nhẹ và khẽ. Thình lình, tiếng động mơ hồ ấy biến thành một chuỗi âm thanh ghê rợn. Ngọn núi bằng ván ép và bìa cứng đột nhiên xé toát ra làm đôi, vết nứt ngay giữa Ghi và Anny. Nửa bên Ghi đung đưa, đổ nghiêng, tựa hẳn vào bức tường đầy các đèn chiếu sáng. Duy vội vã đến đỡ bạn tuột xuống. Ghi không bị sao ngoài sự đôi chút sợ hãi. Cả hai chạy ra qua đám đông tụ tập bên nửa kia ngọn núi giả. Thật không may, nó không ngả vào tường mà đổ theo chiều ngược lại, đập thẳng xuống sàn, mang theo Anny tội nghiệp. Những mảnh ván vỡ được khuân đi, để lộ Anny nằn ngửa trên sàn xi-măng, mắt mở to, bất động. Một thanh sắt đường dẫn máy quay nện vào phía sau đầu cô. Gương mặt nạn nhân trong suốt. Mí mắt như mỏng đi khiến nhãn cầu lồi hẳn ra. Cặp môi chuyển từ sắc hồng tự nhiên sang màu tái xám. Máu bắt đầu loang ra, thấm đẫm chiếc áo thể thao hồng nhạt. Ghi hốt hoảng nâng đầu Anny lên. Cô gỡ ra chiếc kẹp tóc kim loại sơn đen đâm vào da đầu Anny. Một túm tóc xoăn bong khỏi da đầu, để lộ vết rách dài và sâu. Máu đang chảy ra từ đó… 
***

Không bị nguy hiểm tính mạng, nhưng Anny phải nằm dưỡng thương vùng đầu mất hai tháng. Ghi chính thức giữ vị trí MC cho show Ngôi sao pha lê. Duy là người đầu tiên được cô thông báo tin này khi bước ra khỏi lớp học luyện thi.

– Ghi có vui không? – Duy hỏi, cười nhẹ.

– Vui ư? Mình sợ lắm. Không, phải nói kinh hoàng mới đúng! – Gương mặt mất sạch sinh khí, Ghi thì thầm – Chiến thằng bằng tai họa của người khác thật chẳng vui chút nào. Thà thất bại còn hơn. Anny thật dễ thương. Cô ấy luôn thân thiện, giúp đỡ Ghi nhiều. Vậy mà tai nạn lại ấp đến với cô ấy. Hệt như có một ma thuật nào đó…

– Ghi nói gì? Thà THẤT BẠI ư? HỆT NHƯ có ma thuật ư? – Duy nhấn mạnh.

Cô gái nhỏ đột nhiên nín lặng, nhìn Duy đăm đăm. Từ ngơ ngác, ngạc nhiên, gương mặt cô chuyển sang tột cùng sợ hãi, và sau đó là hoàn toàn tê liệt. Hơn một phút sau, Ghi mấp máy môi:

– Tai nạn giao thông của Hoàng cũng gần giống như trường hợp Anny?

– Ghi thông minh lắm!

– Thật tàn nhẫn. Tàn nhẫn đến mức không sao tin nổi! – Ghi nghẹn ngào, khóc.

– Ghi, bình tĩnh lại đi. Đừng có sướt mướt như con nít. Và nghe mình nói đây. Mình sẽ kể cho Ghi nghe bí mật của hộp phấn đen

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+