Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Những đôi mắt lạnh – Chương 05-06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

CHƯƠNG 5: TRÔI DẠT 

Đó hoàn toàn là một hiểu lầm. Hiểu lầm này dẫn đến sai lầm nghiêm trọng khác. Của Ghi. 
Duy không hề bị kẻ nào dẫn dụ lôi kéo bước xuống hồ nước. Cũng không phải trạng thái mất cân bằng bên trong kiến cậu hành động nông nổi. Đơn giản là Duy làm theo quyết định của chính mình. Lúc ngồi đơn độc trên mỏm đá nhìn ra hồ nước, bất chợt cậu nhìn thấy sự chuyển động của một tia sáng vàng nhạt. Vệt sáng mỗi lúc thêm nở to, khoanh thành một vùng sáng âm u, luêng loang dưới bề mặt làn nước sẫm tối. Duy kinh ngạc mở căng mắt cho đến lúc cậu nhận rõ đó là một cánh cửa, với hình chạm nổi những con bò và sư tử có cánh, cùng một gương mặt các vị thần người At-xy-ri của Ai Cập cổ đại. 
Hết thảy những hình thù mê hoặc ấy nhúng trong quầng sáng màu hổ phách lung linh. Cánh cửa đẹp đến mức chỉ có kẻ nào quá khờ khạo mới từ chối bước xuyên qua nó. “không phải ảo ảnh. Nó ở đây, đợi mình, người đặt biệt được lựa chọn!” – Ý nghĩ khiến Duy run nhẹ trong niềm khiêu hãnh. Đây là sự giao tiếp thần bí mà hơn một lần cậu đã trải nghiệm. Không chút lưỡng lự, Duy bước xuống mí hồ. Nước lạnh dâng lên cao dần. Không thể bước được nữa vì chân đã hẫng, cậu phải khóat tay bơi. Chẳng có gì đáng phải e ngại. Chỉ thêm vài bước nữa thôi, sẽ chạm tới cánh cửa huyền hoăc. Nước dâng ngang tầm, đôi mắt Duy thao láo mở to. Giọng nói thì thầm của sứ giả bóng tối biến thành sóng âm, truyền qua làn nước đen tối, thấm thẳng vào Duy: 
-Một tuần đã trôi qua. Sinh lực ta đang cạn kiệt. Hứa đi, ngươi sẽ sớm tìm ra nguồn năng lượng mới cho ta, ngay trong hôm nay! 
Nhoai đầu lên khỏi mặt nước, Duy nói vội vã: 
-Bây giờ thì không thể. Tôi đang ở một nơi xa… 
-Nhưng mi đâu có ở một mình. Có khá nhiều người đang ở xung quanh mi đấy chứ! – Tiếng cười rì rầm như những con rắn đen trườn về phía Duy – Mi vốn rất thông minh, Tương xứng với những gì mi nhận được từ ta, hẳn mi biết cần phải làm gì. Đâu cần ta phải nói ra. 
-Chẳng có ai ở đây là đối thủ của tôi cả! – Nước hồ ộc vào miệng Duy. Cậu bắt đầu thấy lạnh, không hẳn vì thân hình dìm sâu trong nước. 
-Nếu trước kia, mi chỉ lựa chọn những kẻ đối đầu để làm con mồi, lấy sự căm ghét giận dữ làm sự khơi nguồn hành động thì bây giờ, đã đến lúc mi cần nghĩ đến sự thay đổi. Đôi khi, tàn nhẫn đồng nghĩa với sự mạnh mẽ và can đảm. Làm được điều đó, là mi đã bước lên thêm một bậc thang chạm đến quyền lực huyền bí! 
Hai gò má xanh xao và phần đỉnh sọ sứ giả bắt đầu trở nên trong suốt, nhuốm màu khói, dấu hiệu của năng lượng tích trữ đang cạn kiệt. Nhưng, xuyên qua làn nước, đôi mắt đỏ thẫm vẫn hướng về phía cậu, lóe sáng. Duy hiểu rõ, cậu không thể lẫn tránh một khi sứ giả đầy quyền lực đã lên tiếng yêu cầu. 
-Vậy nói thẳng luôn đi. Sứ giả muốn chiếm hữu năng lượng của ai? 
Vào khoảnh khắc cái tên người vang lên từ miệng sứ giả, Ghi chạy đến hồ tìm Duy. Âm thanh lo âu và khẩn thiết trong tiếng gọi của cô át hết mọi âm thanh khác. Quầng sáng âm u tức khắc tan biến, như thể nó chưa từng tồn tại. Một lực hút thình lình xuất hiện. Những vệt nước nhuốm ánh chiều đỏ sẫm cuộn xoáy, loang loáng như máu. Vùng vẫy với lực hút kinh hoàng đêt ngoi đầu lên, Duy lờ mờ nghĩ trong cơn điên dại vì kiệt quệ, phải chăng sứ giả bóng tối muốn lôi cậu xưống đáy hồ, chiếm đọat năng lượng của chính cậu? Mỗi giây trôi qua, cậu càng thêm đuối, trôi dạt. Lúc Duy đấm mạnh vào mặt và kéo Duy vào bờ, cậu bắt đầu chìm vào cơn mê tối tăm…. 
Ghi đã kéo cậu lên khỏi hồ nước lạnh cóng. Ngay lúc nhận biết mình còn hiện diện trong thế giới người sống, trong Duy diễn ra cuộc giằng co dữ dội. Cậu những muốn phát điên. Không, chẳng phải cái chết vừa sượt qua khiến cậu kinh hoàng. Một sự thật khác, sâu xa hơn nhiều. Giá như ngay lúc ấy, cậu có thể dốc hết những bí mật, kể hết với bạn thân. Đột ngột, một bàn tay vô hình chặn ngang họng, khiến Duy ngạt thở mà không thể vẫy vùng. Cậu đưa mắt nhìn Ghi cầu cứu nhưng cô bạn chỉ ngỡ cậu tái xám vì sợ và lạnh mà thôi. Cậu lịm dần, buông xuôi ý định chống cự. Bàn tay túm chặt cổ Duy thình lình buông ra. Cậu không oằn người cắm móng tay vào mặt đất nữa. Làn không khí nóng ẩm lại tràn vào phổi. Giây phút then chốt có thể mở lòng đã qua đi. Duy hiểu, chẳng có gì thay đổi. Cậu vẫn sẽ hành động theo những mệnh lệnh nghe thấy từ bên trong, không ai đựơc phép can thiệp. 
Kèm Duy về khu vực cắm trại, Ghi lại gợi chuyện về bột ma thuật đen. Cô bạn đưa ra một số phỏng đoán khá gần sự thật. Duy đành thừa nhận vài chi tiết. Sự thật nửa vời tuy không là sự thật đúng nghĩa, nhưng nó cũng đủ khiến Ghi khiếp đảm nín lặng. “Không ai hiểu được ta cả. Tốt nhất là hành động một mình. Cũng không thể tin tưởng ai được nữa. Ta đủ thông minh và tỉnh táo để biết làm gì là tốt nhất!” – Duy tự nhủ. 
Phía trước có bóng người. Viễn – anh hướng dẫn viên phụ trách đoàn du lịch của lớp 11A1 – đang hốt hoảng chạy, đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm gì đó. Nhìn thấy Duy và Ghi, anh khựng lại. Nét căng thẳng biến mất, thay vào đó là vẻ bực bội và giận dữ tột độ. Duy hiểu ngay, anh Viễn phát hiện họ, hay chính xác hơn là Ghi biến mất, nên lặng lẽ đi tìm trước khi gây hoang mang trong nhóm người cắm trại. 
Đúng như cậu đóan, anh hướng dẫn viên hất cằm, cao giọng hỏi vì sao hai thành viên này tách đi riêng. Mắt Viễn dừng lâu trên bộ quần áo sướt mướt của hai đứa. Ghi run nhẹ, lúng búng giải thích về ý muốn đi bơi nảy ra tình cờ. Đứng lùi về sau, Duy im lặng, tỏ rõ vẻ bất chấp. Thời gian gần đây, cậu tập được thói quen mặc kệ những người và việc không trực tiếp liên quan đến mình. Ngay cả việc anh hướng dẫn viên giành chú ý đặt biệt đến cô bạn nổi tiếng cũng khonog khiến Duy quá lo lắng hay ghen tức như trứơc kia. Chẳng có gì cậu không thể kiểm sóat. Thái độ của cậu chừng khiến anh hướng dẫn viên thêm khó chịu. Âm sắc giọng Viễn nâng lên cao hơn, khiển trách họ không tuân thủ các nguyên tắc mà chuyến đi đề ra. Anh kết thúc gay gắt :”Hai bạn một nam một nữ đi bơi riêng với nhau, nếu không sợ nguy hiểm thì cũng phải biết mắc cỡ chứ?” . Ghi cúi gằm mặt, khổ sở. Không thể phân bua nhiều, cô ấp úng sinh lỗi, chùi vội giọt nước mắt ứa trên khóe mắt. 
Suốt mấy phút căng thẳng đó, Duy vẫn không rời mắt khỏi anh Viễn. Mọi đường nét như nhìn qua kính phóng đại, trở nên xấu xí, khơi lên trong cậu cảm giác giận dữ và căm ghét. Đôi môi mấp máy liên hồi. Cơ mặt nhăn nhúm tựa chiếc găng cao su đầy nếp gấp. Cánh tay liên tục vung lên…Chợt, cậu nhếch môi cười. Viễn nghĩ, anh ta là người có quyền lớn nhất ở đây sao? Anh ta là ai mà dám lăng mạ cậu và Ghi? 
Anh hướng dẫn viên chừng như đã nguôi giận. Anh nhắc cả hai về thay quần áo khô, rồi ra ngay với lớp chuẩn bị đốt lửa trại. Chỉ còn hai đứa, Duy nói khẽ: 
-Ghi cứ chơi với mấy người cho vui. Duy hơi mệt, sẽ lên nhà trên cây nằm nghỉ. 
-Duy có muốn mình trèo lên nhà trên cây, ngồi canh khi Duy ngủ không? 
-Sao? Trên đó toàn con trai mà! – Lảng tránh cái nhìn của Ghi, Duy thầm nghĩ cô bạn thông minh này lại đang lập mưu, tìm cách lấy đi hộp phấn đen – Mình cũng đỡ mệt rồi, không cần bị canh chừng như con nít đâu! 
-Mình không muốn Duy phạm sai lầm nào nữa! – Ghi thành thật – Rõ ràng, thế lực đen đang điều khiển Duy. Ý nghĩ Duy sắp có hành động không kiểm sóat, tự gây nguy hiểm như nhảy xuống hồ nước vừa mới xong làm mình ghê sợ lắm, Duy ạ! 
-Tự Duy quyết định hết. Ngay cả việc hồi nãy nhảy xuống nước cũng vậy! Ghi đừng lo lắng. Mình sẽ tìm cách thay đổi tình trạng mệt mỏi trống rỗng đang gặp phải… 
-Nếu có gì không ổn, Ghi muốn Duy đến tìm Ghi trước tiên. Trong bất kì hoàn cảnh nào, tụi mình luôn là bạn thân nhất của nhau. Đừng quên điều ấy, nhé! 
-Ừ, nhớ rồi! – Cậu gật nhẹ. 
Một nhóm các cô gái áo váy in hoa sặc sỡ cùng quần legging túa ra từ một căn lều căng phồng ánh sáng, cười đùa lao xao. Sau khi thay nhanh quần áo khô, Ghi lẫn vào đám bạn. Họ chia nhau khệ nệ ôm những cây gỗ mục mà cánh con trai lúc chiều đã dọn sạch lá khô, chuẩn bị đốt lửa trại. 
Duy đứng yên bên cạnh cái thang dây thêm một lúc. Chiếc mũ lưỡi trai trong tay cậu vẫn nhỏ nước từng giọt. Từ nhà trên cây trên bên cạnh, Hoàng đang lần mò tuột xuống. Các dải cây căng ra dưới sức nặng cậu ta. Sau lần bị tai nạn giao thông, tác dụng phụ của một loại thuốc điều trị xương khớp khiến cậu ta mắc chứng thèm ăn vô độ. Hoàng bắt đầu trở nên béo mập. Trên xe, trong khi mọi người chơi đùa hoặc chợt mắt ngủ, cậu ta luôn miệng nhấm nháp một món bánh kẹo gì đó. Hoàng ăn nhiều kinh khủng, đến mức quanh cậu ta luôn tỏa ra mùi thức ăn thiu chua không thể trộn lẫn. Tuy ngoại hình trở nên thô kệch, cậu ta vẫn không bỏ thói quen ăn mặc bảnh chọe. Duy đưa mắt liếc nhìn cái khăn vuông bịt đầu, cái áo pull màu cam tươi nổi lên trong bóng tối. Chúng bắt mắt, nhưng không thể che đi các vết sẹo xấu xí và cái dáng đi tập tễnh. Hết thảy mọi người, trừ Ghi, đều xem tai nạn xảy ra với Hoàng là một sự ngẫu nhiên, Ngay cả Hoàng cũng nghĩ như vậy. Mỗi khi quan sát cậu ta, trong Duy dâng lên cảm giác khoan khóai khó tả. Cảm giác khi nhớ lại kỉ niệm bắn trúng con mồi đầu tiên. 
Vung vẫy hai cánh tay to béo, lạch bạch bước về phía Duy, Hoàng oang oang: 
-Ở trên nhà treo, nãy giờ tớ rình hai người ôm nhau sát rạt. Lãng mạn ghê! Về tới đây mới buông tay ra nghen! Đúng là một cặp đôi hoàn hảo. Chàng là lãng tử trầm tư. Nàng là celeb nổi tiếng và che mắt xung quanh rất tài… 
-Ngậm miệng lại đi! Đừng phun ra mấy ý nghĩa tồi tệ kiểu đó nữa! 
-Nếu không phải làm “gì kia”, vậy mấy người vừa rúc từ đâu ra mà có bộ dạng gớm ghiếc vầy? – Không hề nao núng, Hoàng phẩy ngón tay qua vai áo Duy, nhe răng cười, đôi má bầu bĩnh căng tròn. 
Duy nhăn mặt. Chợt, nảy ra ý nghĩ bất ngờ, cậu dịu giọng, hết sức điềm đạm: 
– Hồi nãy, khi mọi người ăn chiều, mình và Ghi chạy vào mé rừng bên phải. Hơi sâu một chút. Tụi mình phát hiện ra một bãi đất lạ lắm, phía những bụi tre mới bị ai đó vạt gốc. Hình như có một cái nắp hầm hay kho báu gì đó. Bọn mình bới thử, nhưng mệt quá, lại sụp tối, nên phải ra hồ tắm rửa rồi chạy lẹ về đây! 
-Nếu là kho báu, cậu tiết lộ với tớ dễ dàng thế sao? – Mắt Hoàng sáng rực lên, nhưng cậu ta vẫn không khỏi ngờ vực. 
-Mai bọn tớ dậy thiệt sớm, mang đèn và dụng cụ ra đào tiếp. Cậu biết điều đó vào lúc này thì cũng chẳng ảnh hưởng gì! – Duy nói thản nhiên. 
Hoàng đứng im, thẫn ra. Gương mặt cậu ta phơi bày cuộc chiến dữ dội giữa lòng tham, trí tò mò với sự lo ngại mắc bẫy. 
Một cách thong thả, Duy leo lên thang dây, chui tọt vào bên trong căn nhà gỗ. Mấy tên bạn ở cùng đã xuống đất, ra bãi đất trống sửa soạn cho đống củi trại. Cái đèn sạc điện treo trên ô vuống thông gió. Ánh sáng của nó khá mạnh, tạo thành quầng sáng tròn và rộng bao quanh thân cây. Thật kín đáo, Duy gỡ cái đèn ra khỏi móc, vặn ánh sáng ở mức nhỏ nhất. Đồ chừng cái đèn không soi bóng mình nữa, cậu rón rén quay xuống thang, mau lẹ guồng chân bám theo lưng áo màu cam tươi của Hoàng đang lúp xúp chạy về hướng cánh phải khu rừng. 
Một lần nữa, cậu lại sắp sửa nhúng tay vào tội ác. Nếu cậu không tuân theo lệnh, các quyền năng sứ giả bóng tối trao cho cậu sẽ lụi tàn. Nó mới vừa nhú lên chút ít thôi, nhưng đủ giúp cậu thành một người khác hẳn. Mạnh mẽ. Thấu suốt. Lạnh lùng. Và đầy vững tin. Đó là cái phẩm chất kết chuỗi, chuyển hóa thành năng lượng phi thường, có nằm mơ Duy cũng không dám nghĩ mình có thể chiếm hữu mau chóng như vậy. Những rào cản bấy lâu nay vậy quanh cậu đều biến mất. Chừng như cậu muốn gì, cần gì, đều có thể đạt đựơc, chẳng mấy khó khăn. Trong khi đám bạn cùng lớp loay hoay thể hiện bản thân bằng tóc tai quần áo, bằng những màn thi đấu mệt nhoài, lùng kiếm những giá trị cần thiết của tuổi 17, thì cậu đã thấy rõ điều cần làm, thấy cả tương lai – đảm trách một sứ mệnh lớn – của riêng cậu. Miễn cậu đủ cứng rắn hất cẳng những ai cản đường. Điều này càng tuyệt hơn khi một công đôi việc, máu tươi của đối thủ đó cũng là thứ sứ giả bóng tối thèm khát, để khôi phục nguồn năng lượng khô cạn do bị kiềm hãm trong hầm mộ mấy ngàn năm qua. Những gì ta được học trước đây hình như đều sai. Óc thông minh và khôn ngoan phải cộng với sự tàn nhẫn thì mới đi đến mục đích cuối cùng. Khám phá kì dị và mơ hồ này mỗi ngày một sắc nét hơn trong đầu Duy. Điều này đúng hay sai? Mình có bị lệch lạc không? Ai giúp mình phân định? Đôi khi cậu nghĩ đến Ghi. Như lúc này đây, bám sát gót Hoàng, lừa tên bạn ngốc nghếch giao cho sứ giả, thì ánh mắt buồn lo lắng khoắc khỏai của Ghi vẫn ám ảnh cậu. Duy nhắm mắt, chân vẫn lứơt trên thảm lá không một tiếng động. Đừng nghĩ lan man nữa, Rõ ràng là mình đang trở nên ủy mị! 
” Thế giới mới sẽ tái sinh từ tro tàn của chính nó. Rất nhiều kẻ tồi tệ và sẽ còn tồi tệ hơn muốn tranh giành thế giới này. Chúng ta là những kẻ được trao quyền năng phi thường. Cần phải thiêu trụi tất cả để những gì tốt đẹp hơn được bắt đầu…” . Lời sứ giả bóng tối âm vang trong tai Duy. Cậu thì thầm nhắc lại từng từ, cho đến khi nhận ra bóng Hoàng phía trước đột nhiên sững lại. 
Nhanh như sóc, Duy nép ngay vào sau cây cẩm lai lớn ba vòng tay người ôm. Giữa các cổ thụ cách nhau vài bước ngắn, có một khoảng đất hình ellipse. Ánh trăng hạ tuần nhợt nhạt hắt xuống, chiếu rõ vài chiếc lá mục. Lớp vỏ cây khô lạnh như da rắn không khiến cậu rùng mình. Mùi sương đên ẩm ướt xộc vào mũi không khiến cậu ngạt thở. Không, tất cả đều vô nghĩa so với những gì cậu sắp chứng kiến, một cách lén lút. 
Đã vài lần Duy tìm con mồi đưa đến cho sứ giả. Nhưng chưa bao giờ cậu tận mắt nhìn thấy cách sứ giả thu nạp năng lượng từ nguồn máu tươi của nạn nhân. Giờ đây, điều đó đang xảy ra. Duy nín thở. Từ trạng thái đờ dại tê liệt khi đứng ngay mí khoảng đất trống, đột nhiên Hoàng chuyển động. Chân cậu ta như hai súc gỗ, thẳng băng. Đầu mũi giày đắt tiền của Hoàng lướt là là, không chạm đất. Có một tích tắc, ánh trăng soi rọi ngay đúng gương mặt to béo bất động của Hoàng. Ngật đầu sang một bên, da cậu ta trắng bệch như sáp. Cổ họng Duy khô cong, muốn vỡ vụn ra khi gương mặt sắp tan thành khói của sứ giả kề sát cổ Hoàng, ngay chỗ động mạch chủ. 
Nhưng, ngay giây phút đó, thân thể to béo đông cứng trong nỗi khiếp sợ của Hoàng bỗng bay vọt lên. Mang hình dáng của một cô gái nhỏ, nhưng sức mạnh ghê gớm của sứ giả đã quẳng mạnh Hoàng về phía những gốc tre bị vát nhọn. Cú rơi thịch của thân hình to béo vang lên rõ mồn một. Hoàng úp sấp, với cái đầu bẻ ngoặt sang bên. Tiếng hét rú lên, xé toạc bóng tối. Tiếng hét của Duy. Khi nhận ra tới lượt mình, cậu cũng bị một lực nâng vô hình nhất bổng lên, lôi ra khỏi chỗ nấp, đối diện sứ giả. 
– Ta không cần tên này. Mi đừng quên, ta không sử dụng năng lượng bất kì kẻ nào lần hai. Chưa kể tên này chưa tinh sạch. Mùi cơ thể nó thật kinh tởm! – Sứ giả nói nhỏ, từng từ phát ra như gió rít. 
– Không còn ai khác nữa đâu! – Duy thều thào. Một lần nữa, bàn tay vô hình đang túm cổ, nhấc cậu lơ lửng trong không gian, khiến cậu ngạt thở. 
– Tìm kẻ khác. Ngay trong đêm nay! – Mùi các phân tử hữu cơ phân hủy hàng năm phả thẳng vào hốc mũi Duy. Sứ giả không buồn che giấu sự điên cuồng – Nếu không ta tự ra tay, không quan tâm đến mi nữa đâu! 
Ở một vài chỗ trong rừng nguyên sinh, ánh sáng không thể xuyên qua quầng lá cổ thụ dày ken. Những đỉnh cây nối tiếp, tựa như các vòm nhà cao vút uốn cong, tối sẫm, cất giấu tiếng vọng mơ hồ. Lá cây rụng xuống, phủ rợp nóc ngôi nhà ván lơ lửng trên mấy chạc cây. Thỉnh thoảng, có đợt gió mùa mạnh lùa qua. Những phiến lá lại khua lên xào xạc trước khi lả tả chạm xuống mặt đất sâu hút bên dưới. Những âm thanh lặp đi lặp lại. Ngỡ như cả thế giớ đang bị chôn vùi trong đám màu nâu xám duy nhất của thứ lá cây đã bị rút kiệt chất sống. “Cũng may mình ở chỗ trên cao này. Nếu nằm trong mấy cái lều bạt dưới kia, chắc chắc mình bị ám ảnh biến thành xác ướp, bắt đầu mục ruỗng vì bị chôn vùi dưới lớp lá khô!” – Duy lẩm bẩm một mình… 
Mái lán không một bóng người. Các bạn đã chạy xuống khu vực làm vệ sinh cá nhân, rồi chui vào một căn lều ăn điểm tâm cháo trắng với cá muối. Duy không đói. Cậu chẳng cần ăn gì. Duy nằm im, mắt mở thao láo. Đêm qua, những sự việc nối tiếp xảy ra. Gần nữa đêm cậu mới về khu trại, dìu theo Hoàng. Cậu bạn to béo đã nhận biết trở lại sau cú nén gây bất tỉnh. “Hừ hừ… Tớ gặp ma đấy, tin nổi không? Nó dụ dỗ tớ rúc vào bụi tre. Giống như bà nội tớ vẫn kể ấy! – Nạn nhân hụt chân lên bước, không ngớt rên rỉ – Không tớ bị mộng du thì đúng hơn. Tớ ngủ quên ngoài đó, hả Duy. Tớ còn nằm mơ thấy đủ thứ. Bị ma quỷ túm cổ, nhấc lên lơ lửng mới kinh chớ!”. Duy im lặng, dìu tên bạn về trại. Sau khi giúp Hoàng trèo lên thang dây, Duy quay về nhà trên cây. Tay cậu nhâm nhấp một thứ chất lỏng nóng hổi. Cậu đưa bàn tay lên ngang tầm mắt. Nó gần như biến thành màu đen. Một vết rách trên lưng Hoàng chảy nhiều máu, dính đầy tay mà Duy không biết. 
Duy ngồi dậy, mở nắp bình thủy mini,nhấp nháp cacao sữa nóng rồi ngồi gác cằm lên ô cửa vuông. Nếu những gì cậu đang trải qua là từng nấc thang thử thách tinh thần, nếu cậu đủ can đảm lướt qua nỗi bất hạnh của kẻ khác , nếu cậu đi qua được những thương tích và kiệt sức của chính mình, thì rốt cuộc, sở hữu sức mạnh và quyền năng phi thường để làm gì? Các câu hỏi đeo bám khiến Duy rùng mình. Cậu nhắm mắt để đôi mắt nhạy cảm tránh ánh nắng mặt trời. Nếu không có tiếng nói cười thảng khi vọng đến hay tiếng vỗ cánh của mấy con chim vút ngang qua, rừng buổi sáng hoàn toàn yên tĩnh. 
Đột nhiên tiếng nói cười im bặt. Thời khắc mà cậu hình dung suốt đêm, giờ đã điểm. “Duy! Xuống ngay!”. Tiếng Ghi gọi lạc giọng. Duy vươn người qua ô cửa, nhìn xuống. Ghi đang ngước lên, chờ cậu. Trong cái tích tắc mà mắt họ gặp nhau, cả hai người bạn thấu suốt ý nghĩ đang diễn ra trong đầu người kia. Phía sau những điều kinh hoàng liên tiếp xảy ra là gì, sự thật chỉ có họ biết rõ. 
Gọi di đônọg, bắc loa gọi to mà vẫn không nhận được hồi âm của anh Viễn, các thành viên trong nhóm chia thành từng nhóm túa vào rừng tìm kiếm. Ghi và Duy đi về phía phải khu rừng, bắt đầu từ dải đường hẹp mọc ken thân tre già. Thật may mắn vì Ghi đã cầm theo chiếc đèn pin đặc dụng để đi rừng. Họ im lặng bước, chẳng hé môi nói gì. Mỗi khi Duy chậm bước, từ phía sau, Ghi lại đẩy cậu về phía trước. Nhẹ nhưng kiên quyết. Không gian nhuốm màu diệp lục, gần như biến thành bóng tối. Càng vào sâu, cây rừng càng dày đặc. Ánh sáng ban ngày như bị nhiễm độc. Vệt đèn pin trên tay Ghi quét qua những bụi rậm, các thân cây bám đầy dây leo. Thỉnh thoảng, hệt như có một gương mặt trắng bệch nhô lên bụi rậm đang nhìn họ. Nhưng chỉ là một bông hoa dại to tướng, bất động trong không gian không một làn gió. Họ đi như vậy đã hơn nửa giờ. Bất chợt, nguồn sáng chiếc đèn pin chúc xuống. Ghi buông lõng tay. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô gái nhỏ đông đặc. 
Cổ bị siết lơ lửng trong sợi dây mây, khuôn đầu của người dẫn viên có màu tro xám của một khúc củi cháy hết, chỉ cần thổi mạnh, nó sẽ tan thành đám bụi mờ. Nhưng, một chân anh ta không buông thẳng, mà lại vắt vào búi dây mây gần đó, khiến thân thể anh Viễn gấp lại trong một tư thế kì dị. Chắc chắn, anh ta đã vùng vẫy cật lực, níu bám vào mọi vật xung quanh để không bị nghẹt thở hay đứt đầu. 
Ghi tiến đến gần hơn. Vang lên tiếng rên khẽ khàng. Cô giật mình lùi lại. Mạch đập ở cổ Viễn vẫn thoi thóp. “Anh ấy còn sống!” – Tiếng nói Ghi bật ra từ cổ họng tắc nghẹn. Duy lảo đảo bước tới, cùng cô bạn gỡ các vòng dây mây, đỡ nạn nhân xuống đất. Một đốm thâm đen ở mé cổ Viễn, lớn bằng đồng xu. Duy lật cổ áo Polo của Viễn, che vội vết dấu đó. “Chúng ta phải đưa anh ấy về trại ngay!” – Ghi giành lấy vai trò điều động. Trong rừng, sóng rất yếu, nhưng vẫn có thể gọi điện thoại. Ghi chỉ đường, yêu cầu vài người bạn sớm đến giúp sức. Sau đó, cô đỡ anh Viễn lên, để Duy cõng. 
Hai người bạn vẫn không nói gì với nhau. Mùi hương hủy hoại của sứ giả bóng tối vẫn phản phất quanh Viễn. Duy chuệch choạng bước, như một kẻ mù lòa trôi dạt trong làn nứơc vô định. Mình đang trở thành ai? Có phải Ghi nói đúng, mình đang đánh mất mình, để trở thành một phần của kẻ khác – cái kẻ mà chính mình cũng chưa thấu hiểu không? Chưa bao giờ Duy mệt mỏi đến vậy. Và buồn. Cậu chỉ muốn hét lên, muốn khóc to, đập vỡ tình trạng ủ đặc trong não bộ. Thình lình Ghi lên tiếng: 
– Tại sao cậu nỡ làm điều này với anh Viễn? 
Ngoảnh lại, Duy thả rơi người bất tỉnh trên lưng xuống đất. Cậu gập người lại, mặc kệ nước mắt ràn rụa, cậu gào lên: 
– Nếu mình không làm, thì nạn nhân hôm nay chính là Ghi đó, hiểu không? Ghi chính là người mà sứ giả thèm muốn! 
CHƯƠNG 6 : BIỂU TƯỢNG BÍ ẨN 

Sáng chủ nhật, xe bú tuyến vào trung tâm thành phố đông đúc. Một bài hát có nhịp điệu sôi động vẳng xuống từ mấy chiếc loa gắn khuất trên trần xe. Những băng ghế đầy ắp các nhóm bạn thân. Câu chuyện của họ xoay quanh chủ đề về tình yêu của cặp sao trẻ mới nổi, hai diễn viên thủ vai trong bộ phim bom tấn mà vài phút nữa thôi, họ sẽ mua vé vào rạp thưởng thức. Trên chiếc ghê ngay cạnh cửa lên xuống, hai cô gái nhỏ mặc gillet nhiều túi mốt nhất đang háo hức kháo nhau về Ngôi sao pha lê, show thi tuyển ca sĩ tuổi teen sắp lên sóng số đầu tiên… 
Hết thảy các âm thanh ấy dội vào Duy, như những đợt sóng. Đôi lúc, cậu chao đảo đến mức phải bám vào thanh vịn. Phải chăng tình cờ, khi trên xe giữa bao người xa lạ, vẫn hiện ra những điều nhắc nhở đến Ghi ? Những kỉ niệm chưa xa, vẫn còn giữ nguyên trong lòng tay. Cái lần đi xem phim cùng nhau vào ngày cuối tuần. Cái reality show phải vượt qua bao nhiêu cạnh tranh, Ghi mới giành được vị trí MC. Thói quen hát khe khẽ và búng tay thật tự nhiên mà cô hay làm khi phải tập trung vào việc… Lẽ ra, họ đã là một đôi không thể tách rời. Lẽ ra, giờ đây cậu giống như những người xung quanh, ở bên Ghi , chứ không phải đứng dựa trán vào thanh vịn kim loại lạnh giá. Duy thấm đầy cảm giác mệt và rỗng. Vài đôi mắt hướng về cậu. Chẳng cần nhìn lại, Duy cũng biết họ tò mò. Giữa khung cảnh đầy sức sống, một chàng trai nhợt nhạt trong bộ quần áo đen, có vẻ mặt đóng kín quả là một hình ảnh thật lạc lõng. 
Xe chạy chậm chuẩn bị ghé vào trạm. Đọan đường quen thuộc. Đi bộ một khoảng nữa sẽ vào khu phố yên tĩnh, nơi có nhà của Ghi. Bất giác, Duy gạt qua bên ý định đến hiệu sách cũ kiếm thêm thông tin về Ai Cập và ma thuật cổ đại đã vạch ra từ sáng. Hình ảnh Ghi chóan đầy. Khi cửa xe vừa hé mở, Duy lách qua đám đông, bước nhanh xuống vỉa hè. 
Sau chuyến cắm trại của lớp ở rừng nguyên sinh, mối quan hệ của hai người càng trở nên tồi tệ. Cô bạn mà Duy mến thương hơn hết thảy mọi thứ đã tránh mặt cậu. Mọi nỗ lực gọi điện thoại qua nhà Ghi, gửi tin nhắn, để lại lời hỏi thăm trên offline đều không có hồi âm. Hệt như như những viên sỏi trắng lăn xuống vực sâu tối om. Có vài lần, người nhà Ghi giải thích đơn giản là cô đã đến trường quay, hoặc vừa chợt mắt ngủ sau mấy đêm thức trắng. Ba của Ghi còn vui vẻ nhắc Duy sang chơi, lâu rồi không thấy ghé. Chẳng ai biết điều gì xảy ra giữa hai người bạn. Điều này làm Duy hoang mang hơn cả. Cậu thường ngồi im trước máy tính, lướt qua các trang web đồ họa yêu thích hoặc blog của bạn bè, mắt dán chặt vào màn hình sáng lóa, nhưng chẳng hề có dòng chữ hay bức ảnh nào vào đầu. Cho đến khi cậu tin chắc cô gái nhỏ đã gạt mình ra khỏi trí nhớ, bỗng có một email đến. 
Người gửi là Ghi. Run lập cập, cậu mở thư ngay. Bức thư điện tử ngắn, khỏang năm dòng. Không có lời nặng nề nào gợi nhắc đến mấy ngày kinh hoàng trong rừng thẳm. Không có tiên đóan sợ hãi về cuộc điều tra truy tìm thủ phạm. Cũng chẳng có bất cứ sự trách móc hay mong muốn Duy thay đổi lựa chọn. Ghi chỉ nói vắn tắt dạo gần đây, cô không ngủ được. Chỉ cần nhắm mắt, hình ảnh mái tóc đẫm ướt, những múi tóc dính đầy cát như bị đông cứng dốc ngược xuống từ gương mặt bị rút kiệt máu của anh hướng dẫn viên lại hiện lên, đung đưa chậm rãi. Ngay cả khi cô nghĩ rằng đã xua đuổi khỏi đầu chuỗi hình ảnh ấy đó, thì bên dưới làn da mỏng của mí mắt, vẫn là một lớp sương mù trong suốt đỏ thẫm. Và bên tai cô vẫn nghe thấy tiếng gió luồn qua các lùm cây viền theo lối mòn của rừng. Giấc ngủ chỉ phớt qua khi trời gần sáng, để lại dư vị mỏi mệt và bải hỏai khi thức dậy. Tình trạng ảo giác gây mất sức nhanh chóng. Mà tiến độ ở trường quay vẫn phải duy trì. Cô cho rằng tạm thời không gặp nhau thì hơn. Duy gõ thư trả lời tức khắc. Cậu cho biết sau hơn hai tuần nằm viện, tình trạng sức khỏe của Viễn đã trở lại ổn định. Những lời khai lộn xộn của Hoàng được xem là không tin cậy. Các nhân viên điều tra rốt cuộc đã kết luận người hướng dẫn viên đêm đó có khả năng bị mộng du và tự gây thương tích. Họ đã xếp lại hồ sơ vụ tai nạn. “Không có gì phải lo lắng nữa đâu. Ghi vui lên nhé. Duy luôn ở bên cạnh, bảo vệ Ghi tới cùng. Tụi mình là bạn thân của nhau…”. Khi gõ những dòng này, mắt cậu thoáng mờ đi. Chưa bao giờ, cậu muốn khóc đến vậy. Chưa bao giờ, cậu sợ mất Ghi đến vậy. Đó không đơn thuần là sự hứa hẹn, mà sâu thẳm bên trong, còn là một lời cầu xin được sẻ chia, gắn kết, không bị cô độc. Thế nhưng, email của cậu lại rơi vào im lặng. Ghi không viết gì thêm. Duy gắn tập trung vào vài mục tiêu khác. Học thêm từ vựng tiếng Anh. Đọc trước sách giáo khoa chuẩn bị cho năm học mới. Và ghi chú có hệ thống các thông tin cần tìm hiểu rõ hơn vè vùng Lưỡng Hà cổ đại. Thêm một lần nữa, cậu nhận ra khi chú tâm vào những vấn đề cụ thể, cậu sẽ có thể kiểm sóat bản thân, lảng tránh phân tích tình thế nguy hiểm, quên đi phần nào cảm xúc buồn thảm. Tuy nhiên, ý nghĩ về Ghi vẫn đôi khi hiện lên, đột nhiên. Như khoảnh khắc vừa lướt qua trên xe bus. 
Vỉa hè rộng và thoáng. Sau cơn mưa đêm qua, những phiến gạch sạch tinh. Sắp chuyển sang thu, bầu không khí nhẹ và trong vắt. Hương thơm ngọt dịu phảng phất, mỗi lúc một rõ hơn, như có thể chạm tay vào được. Tán lá của những cây đậu kim tươi mướt, hắt ánh xanh non lên mấy chiếc xe đạp dựng trên vỉa hè và một mảng tường lớn vẽ các ô màu sặc sỡ. Bỗng, vẳng đến bài Lollipop quen thuộc của Aqua – nhóm nhạc Duy rất thích hồi còn là một chú nhóc, giờ được remix thành một bản nhạc dance sôi động. Từng vốc âm thanh rộn rã được ném tung vào không gian, tụ lại, biến thành những dải màu bay phần phật trong gió, gợi lên cảm giác náo nức và vui tươi lạ lùng. Khựng lại giây lát, Duy chợt hiểu ra trước mặt mình chính là một cửa tiệm kẹo vừa khai trương. Oh, oh, oh, oh… I am the candyman… Oh, oh, oh, oh… Coming from bountyland. Duy nhẩm theo lời đọc rap, chợt mỉm cười. Vài cây kẹo thật ngon và lạ mắt, biết đâu sẽ làm Ghi vui. 

Chỉ nhìn qua bức tường kín trong suốt, cũng đã thấy kẹo tràn đầy khắp nơi. Một người trùm áo rối – hình chú thỏ Benny khổng lồ – mở cửa kính mời Duy bước vào bên trong. Không khí mát lạnh, ngọt ngào và sánh đặc, như thể cũng biến thành kẹo. Duy thoáng rùng mình. Cảm giác lo âu mơ hồ lướt qua. Có một điều gì đó khác thường. Không, mình đa nghi quá, cậu gạt bỏ ngay sự khó chịu. Khách hàng đông ngoài sức tưởng tượng. Không hẳn vì đang đợt khuyến mãi. Chính cái ý tưởng trang trí nội thất vô cùng khác thường của chủ nhân khiến bất kì ai vào đây đều bị choáng ngợp. Mấy chiếc rương cổ nắp bật tung, hàng vốc vàng nén, bạc nén – những viên chocolate bọc giấy trang kim. Trong tổ chim giữa mấy hốc tường, những quả trứng xanh biếc, lăn lóc, với lớp vỏ nứt vỡ, để lộ nhân kẹo là hạt hạnh nhân vàng hườm. Từ cái chuồng gỗ lót rơm, thò đầu ra bầy cừu trắng tinh, đôi mắt là những viên kẹo trái cây trong suốt. Sát chân tường, hàng chục bao tải cỡ nhỏ mở rộng miệng, đầy ắp đủ loại kẹo dẻo… Hết thảy mọi thứ trong cửa hiệu đều tỏa sáng. Các vị khách lạc vào thế giới ngọt ngào và thần tiên. Những bản nhạc dồn dập như hối thúc các vị khách mau mau cầm lên chiếc xẻng tí hon, xúc vào cái làn mây lấy loại kẹo ưu thích. Mắt Duy hoa lên. Cậu bối rối nhìn quanh, chẳng biết chọn cho Ghi loại nào. Thình lình, sau lưng cậu vang lên giọng nói phảng phất nụ cười, như âm thanh chuông gió thủy tinh: “Anh chọn được kẹo chưa? Có cần Kiara giúp không?”. Cậu ngoảnh lại. Trong chiếc váy xanh nhạt, với hai tay váy phồng lên trong suốt, một cô gái lạ có mái tóc xoăn nhẹ rủ xuống hai bên tai, đôi mắt to và trong đang nhìn cậu đăm đăm. Dưới hiệu ứng chùm đèn pha lê lóng lánh ngay trên đầu, cô gái lạ rất giống hình ảnh công chúa tỏa sáng, vừa nhô lên từ những bọt nước. Duy hơi lùi lại, ngạc nhiên: 
– Bạn là ai? 
Cô gái bước xích tới gần cậu hơn một chút, vẫn giữ nguyên nụ cười đầu tiên: 
– Chủ nhân tiệm kẹo này! Nói đúng hơn, ba má cho tiền để Kiara thử sức. 
– Ồ! – Duy thốt lên như một tên ngốc chính hiệu. Cậu nhìn một lượt từ đỉnh đầu cài vương miệng tí hon gắn pha lê đến mũi giày búp bê viền đăng-ten của người đối diện. Không thể phủ nhận cô gái còn hơn cả xinh xắn. Nhưng, rõ ràng cô ta nhỏ hơn cậu, hay cùng lắm là bằng tuổi. Thật khó tin cô ta có thể làm chủ một cửa tiệm sang trọng nhường này. Đọc rõ ngờ vực trong mắt Duy, cô gái gõ nhẹ ngón trỏ lên khóe mắt dán hay vẽ một con chuồn chuồn tí xíu, xanh sẫm, nhìn thoáng qua tựa vết sẹo nhỏ: 
– Chuồn chuồn xanh, tên của tiệm kẹo cũng là nick của Kiara! 
– Uh huh, vậy thì chúc mừng khai trương! – Duy nói như cái máy. Thật sự là trừ Ghi ra, với các cô gái khác, chưa bao giờ cậu thấy tự nhiên. 
– Er… Không cần khách sáo vậy đâu! – Chủ tiệm kẹo nheo mắt – Anh có muốn Kiara tư vấn không? 
– À… humm… Sự thật là tôi muốn tìm thứ kẹo nào khác lạ một chút. Độc đáo một chút. Làm quà tặng. Và, humm, trong khoảng một trăm ngàn! – Đó là món tiền tiết kiệm Duy mang theo, dành để mua sách. Để tránh khó xử với vị chủ nhân kì lạ này, cậu nghĩ tốt nhất là thành thật về tài chính. 
– Tặng ai? – Đôi mắt Kiara vẫn nhìn xoáy vào mắt Duy. 
– Bạn gái. Không… Nói sao nhỉ? Chính xác là một người tôi rất thương yêu! 

Vệt tối lướt qua rất nhanh nơi đáy mắt. Nhưng cô gái nhỏ tức khắccười tươi: 
– Okie. Anh đi theo Kiara! 
Khu vực gần quầy thu ngân có lẽ là góc ấn tượng nhất của tiệm kẹo. Một khu rừng của những cây kẹo lollipop to tướng, vân cầu vồng rực rỡ mọc trên tấm thảm bột đại mạch và fromage xanh. Duy thở phào. Đây chính là thứ cậu muốn tìm. Kẹo rất đắt. Món tiền mua sách chỉ mua được hai chiếc mà thôi. Một cách thành thạo, Kiara buộc dải ruban chấm bi ngoài gói giấy kiếng, đính thêm một tấm thiếp nhỏ: 
– Anh đọc tên cô bạn đi. Kiara ghi lời đề tặng giùm cho! 
– Quý mến… Không, hãy viết là thâm thương tặng Đăng Ghi. Đừng giận Duy nữa… – Cậu quyết định nhanh, không phải không ngượng ngùng. 
– Đăng Ghi? MC nổi tiếng? Host của Ngôi sao pha lê? – Kiara ngẩng phắt lên. 
Ánh mắt của cô ta thật lạ lùng. Thậm chí có gì đó đáng sợ. Duy thoáng nghĩ. Nhưng cậu chỉ gật đầu, không nói gì thêm. 
– Của anh đây! – Kiara chìa hai chiếc kẹo đã gói rất đẹp, đề nghị thêm – Anh đọc tên, ngày sinh và số điện thoại nha. Kiara ghi tên anh vào nhóm khách hàng đặc biệt. Những người đã có mặt vào ngày khai trương. Chuồn chuồn xanh có ưu đãi riêng. 

Chẳng biết từ chối sao nữa, Duy đành làm theo yêu cầu của Kiara. Oh, my love… I know you are my Candyman… And, oh, my love… Your word is my command… Oh, my love… I know you are my Candyman… And, oh, my love… Let us fly to bounty land…Câu hát của Aqua lặp đi lặp lại, ngộ nghĩnh làm sao. Cậu bỗng nhận ra đúng ngày này tuần sau, chính là sinh nhật mình, tròn 17 tuổi. Kiara vẫn giữ khoảng cách rất gần. Tim Duy đập mạnh. Được một cô gái xinh đẹp chú ý, dù nói gì đi nữa, cũng là cảm giác rất lạ. Sau khi thanh toán tiền, cậu vội vã rời tiệm, không ngoảnh nhìn lại dù cảm nhận rõ rệt mắt chủ nhân Chuồn chuồn xanh vẫn bám sát sau lưng. 
Tâm trạng vững tin và phấn chấn trong Duy biến mất khi nhìn thấy Ghi. Cậu im sững. Cô gầy và xanh xao đến mức đôi mắt đen sẫm cậu thích soi vào dường như bị nhạt màu. Chỉ có ánh nhìn chăm chú là vẫn vậy. Hai người bạn ngồi trên chiếc xích đu ngoài khoảnh sân nhỏ. Ghi nói rời rạc vài câu về công việc ở trường quay, rồi nín lặng, ánh mắt lơ đãng nhìn theo mấy đốm nắng nhảy nhót trên các bậc thềm. Duy hiểu, tốt nhất là nói thẳng vào việc cả hai cùng quan tâm: 
– Ghi ạ, bỏ qua được không. Ghi đừng nghĩ Duy thích làm những chuyện tàn nhẫn như thế. Duy đã lựa chọn như thế. Vì sao? Duy chỉ muốn Ghi được an toàn thôi mà. Trong các tình huống xấu, Duy chỉ có thể tránh tình huống xấu nhất… 
– Nếu Duy dừng lại, đừng dính líu sâu vào thứ bột đen kinh khủng ấy, thì chẳng có tình huống nào bắt Duy phải lựa chọn! – Ghi thì thào. 
– Đừng có trách móc nữa! – Bỗng dưng cơn sợ hãi tăm tối lại ập đến. Duy run lên – Ghi có biết là Duy rất hay gặp ác mộng hay không? Những giấc mơ giống hệt như thật. Kinh khủng hơn cả thật nữa… 
– Ghi tin hết những lời Duy nói mà! – Ghi cười nhợt nhạt – Vấn đề là Ghi cũng ở trong cơn ác mộng đó. Đã và sẽ còn có thêm người khác cũng phải chịu đựng nó. 
– Tụi mình sẽ như hồi trước, nhé Ghi! Bỏ qua mọi chuyện. Sắp vào năm học rồi. 
– Với điều kiện Duy đưa Ghi hộp phấn đen. Ghi sẽ vứt nó đi. 
– Đồng ý! – Duy gật nhẹ – Nhưng, bây giờ thì chưa được. 
– Tại sao? – Giọng Ghi lạnh băng. 
– Duy cần tìm hiểu thêm. Ít thôi. Bí mật của ma thuật chưa ai biết rõ. Ở thời điểm hiện nay, trên thế giới, một vài người có chút ít hiểu biết lại không có nó trong tay để thực nghiệm. Duy tin mình gần đến đích rồi. Khi Duy hiểu rõ tất cả, không còn thắc mắc gì nữa, thì tụi mình sẽ tiêu hủy nó không mấy khó khăn… 
– Duy đang tìm cách trì hoãn, phải không? 
Duy im lặng. Bao giờ cũng thế, Ghi luôn đọc rõ những ý nghĩ giấu kín của cậu. 
– Mối quan hệ của tụi mình thật sự là gì? Có bao giờ Duy nghĩ về nó không? Duy cần gì ở Ghi nhỉ? Mình chỉ là một người bạn ở cạnh bên, làm Duy cảm thấy an toàn, không bị đứt lìa với xung quanh. Nhưng, bất cứ lúc nào, Duy cũng có thể gạt Ghi sang một bên, để theo đuổi các mục tiêu riêng. Ý nghĩ hay mong muốn của Ghi, đâu có giá trị gì. Thật sự, điều ấy còn tồi tệ hơn cả bột ma thuật nữa, Duy ạ! – Nước mắt chảy ràn rụa gương mặt cô bạn nhỏ. Ghi lau khô mắt, lơ đãng ngoảnh sang hướng khác – Tụi mình không còn gì để nói nữa đâu. Chấm dứt ở đây thì hơn. 

Duy đứng dậy, chóng mặt thật sự. Ra đến ngoài đường, cậu mới nhận biết hai chiếc kẹo lollipop quà tặng vẫn còn nguyên trên tay. Với tất cả tức giận, cậu ném mạnh nó vào cột điện. Gói kẹo văng qua bãi đất đang xới tung lên của một ngôi nhà sắp xây, rồi chìm lỉm vào vũng nước ngập. Phản chiếu ánh nắng chói chang, dải ruban sáng lên, như một đôi mắt mở to, thấm đầy sợ hãi mà vẫn chưa hết ngạc nhiên. 

*** 

Hầu hết các trang web hứa hẹn chứa đựng thông tin quan trọng về Ai Cập cổ đại mà Duy cần thiết đều yêu cầu trả tiền qua tài khoản. Điều này nằm ngoài khả năng của cậu. Một tay bạn quen trên mạng đồ họa chỉ cho Duy một mẹo nhỏ để bẻ khóa truy cập. Ngay lập tức, cậu tìm thấy một bài biên khảo cực kì hữu ích trên một trang web của Anh, viết về Tutankhamun và lăng mộ ông ta, một vị Pharaon trẻ tuổi thuộc vương triều thứ 18 của Ai Cập. Gạt qua bên các chi tiết về cuộc truy tìm kho báu ẩn giấu bên trong lăng mộ cách đây gần một thế kỷ của hai nhà khảo cổ người Anh, Duy lấy được hàng loạt thông tin về vị vua lên ngôi khi mới tám tuổi và có cái chết kì bí ở tuổi mười chín. Trực giác nhạy bén khiến cậu dừng lại rất lâu ở đoạn viết khẳng định có rất ít miêu tả hay ghi chép cổ xưa về nguyên nhân cái chết của Tutankhamun. Dường như những người kế vị đã tìm cách xóa hết các dấu vết lịch sử còn lưu lại về vị Pharaon trẻ tuổi này. Một đường link trong bài biên khảo dẫn đến ghi chú những thứ tìm thấy trong chiếc mộ thuyền của vị vua, trong đó có nhắc đến hai xác ướp là trẻ sơ sinh. Duy copy đường link. Hy vọng không phải là một địa chỉ đòi hỏi trả phí. Đúng khi cậu vừa dán địa chỉ vào khung truy cập thì màn hình tắt phụt. Việc sử dụng đường link dẫn lậu để bẻ khóa đã khiến cho virus thâm nhập vào máy tính. 

Sáng, theo kế hoạch từ hôm trước, sau khi chạy tập thể dục, Duy sẽ mang CPU qua bệnh viện máy tính nhờ sửa chữa, cài đặt lại phần mềm, sau đó ghé qua nhà sách, mua dụng cụ học tập cho năm học mới. Thế nhưng, một điều gì đó bất thường đã xảy ra. Cậu không sao trở dậy nổi. Lưng dính chặt vào mặt nệm. Đầu nặng trĩu. Biết rõ là mình đã mở mắt nhìn ra cửa sổ, nhưng mọi luồng sáng đều đứt gãy. Hình ảnh in vào võng mạc như được lọc qua một mạng nhện dấp dính, mờ nhòe. Bằng cả hai bàn tay, Duy cố gắng bóc đi tấm lưới nhện khó chịu. Thế nhưng, cậu bàng hoàng nhận ra, hai cánh tay cũng không thể nhấc lên. Chúng là hai vật thể tách biệt, rời rạc, vẫn nằm trên giường, nhưng không thuộc quyền kiểm soát của cậu nữa. Vớt tất cả sức lực sót lại, Duy lăn người, ngã úp xuống sàn rồi gắng sức đứng lên, chuệnh choạng đi vào W.C. Trong gương, một đôi mắt to tướng, vô hồn đang nhìn ra. Cậu nhìn xuống hai bên vai. Tay của cậu vẫn còn đó, nhưng không sao cử động, dù chỉ mảy may. Sợ hãi và tuyệt vọng, Duy đập mạnh đầu vào tấm kính. Một vệt máu chảy qua lông mày, băng ngang mí mắt. Cậu đã thấy lại cảm giác đau nhói và ấm nóng. Nhưng, mất hơn một giờ sau, sự tê liệt mới rời đi hoàn toàn. Lần ra ban-công, Duy bám chặt thanh vịn. Cậu hít mạnh vào phổi luồng không khí thoáng đãng và sạch sẽ. Đầu óc tỉnh táo có thể khiến Duy suy nghĩ sáng rõ. Một lần nữa, cậu lại nhận thông điệp quen thuộc: Sứ giả bóng tối vẫn ở gần bên, nhắc cậu nhớ về sự hiện diện của mình. 

*** 

Trong khi chờ chuyên viên máy tính xem các hư hại do virus gây ra, Duy mở di động. Có hai tin nhắn gửi đến từ đêm qua. Số máy lạ. Một tin nhắn hình ảnh, với bức vẽ cô gái có đôi cánh chuồn chuồn trổ ra từ hai bên vai, cùng dòng chữ trích ra từ bài hát của Aqua I wish that you were my lollipop… Sweet things, I will never get enough…Tin nhắn kia là một lời hẹn gặp, vào hai ngày nữa, sinh nhật của cậu. Duy chợt hiểu, Kiara đã chủ động bắt liên lạc. Ký ức về lần chạm mặt với sứ giả bóng tối, dưới lốt một cô gái nhỏ xinh xắn ngồi trên băng ghế công viên cái hôm cậu đi ra từ nhà sách cũ, bỗng quay trở lại. Duy rùng mình. Không được phép xem nhẹ những cuộc gặp gỡ hay làm quen tình cờ. Cậu không thể tin ai cả. 

Ở phòng trực của bệnh viện máy tính, có một máy nối sẵn mạng. Duy hỏi mượn sử dụng. Anh chuyên viên gật đầu. Gõ hai từ khóa Chuồn chuồn xanh và Kiara, cậu tìm ra vài chục thông tin liên quan đến tiệm kẹo và cô chủ nhỏ. Những gì Kiara nói với cậu hoàn toàn chính xác. Cô ta tên thật là Kiên An. Cái tên Kiara là cách người ta quen gọi cô ở trường. Cô bằng tuổi cậu, đang theo học ở một trường Quốc tế nổi tiếng. Tiện kẹo là món quà sinh nhật của ba má Kiara, tặng con gái để thử tài kinh doanh… 

Có lẽ mình đã quá lo xa. Duy bỗng thấy nhẹ nhõm. Bấm thêm đường link nữa, cậu lọt vào blog của Kiara. Thật là một sự trùng hợp kì lạ. Gần giống như cậu, Kiara có sở thích đặc biệt về đồ họa, nhưng là làm phim. Duy chọn đoạn clip ngắn vừa được up lên hai ngày trước. Hình ảnh sắc nét. Màu sắc trong vắt. Tạo hình chuyển động của nhân vật khá xuất sắc, đặc biệt khi tác giả clip là một cô gái nhỏ. Vẫn là bài Lollipop được chọn làm nhạc nền. Hình ảnh cô gái chạy tung tăng trong rừng, tóc xõa tung. Đôi chân sinh động và nếp váy cuốn theo nhịp bước thật mềm mại. Một con chuồn chuồn xanh bay theo. Cô gái nhỏ ngả lưng nằm trên cỏ, ngước nhìn bầu trời qua vòm lá, lúc này là các đốm xanh lơ. Một cánh tay cô đưa lên cao. Thêm hai con chuồn chuồn nữa lượn quanh rồi đậu lên các ngón tay. Tiếng nhạc bỗng mờ đi. Thay vào đó, âm thanh rù rì khác lạ. Những con chuồn chuồn kéo đến, mỗi lúc một đông thêm. Tất cả đều đậu lên tóc, mặt, tay, cổ rồi bám lan xuống các nếp váy, chân và cả mũi giày của cô gái. Thoạt tiên, đó là một cảnh tượng dễ thương và ngoạn mục. Nhưng, khi khắp người cô bé bị bám kín bởi lũ chuồn chuồn xanh, thì hình ảnh đã trở nên khủng khiếp và ghê rợn không thể chịu nổi. Lời bài hát lại nổi lên Bite me, I’m your… If you’re hungry, please understand. This is the end… of the sweet sugar candyman. Tiếng nhạc vẫn không tắt đi, ngay cả khi nhân vật cô gái nhỏ lăn lộn đau đớn, gào thét thảm thương. Khung hình vẽ chuyển sang cận cảnh. Giữa những đôi cánh chuồn chuồn trong suốt rung lên chấp chới bám đầy khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt đen sẫm, tràn đầy sự kinh hoàng. Đôi mắt giống hệt của Ghi. 

Duy đứng bật lên. Vẻ hoảng loạn in hằn trên cậu, rõ đến mức anh nhân viên sửa máy tính cũng chết sững. Chộp tờ phiếu hẹn ngày trở lại nhận máy, Duy lao thẳng ra ngoài. Cậu chạy như điên dọc vỉa hè. Cậu chạy mãi, chạy mãi. Bao lâu không rõ. Cho đến khi không thể chạy được nữa, phải dừng lại thở dốc lên, thì thứ duy nhất còn bám chặt trong đầu cậu là ý nghĩ về những con chuồn chuồn. Đó không phải là hình vẽ trang trí đơn thuần. Sự thật là nó đã được sử dụng như một biểu tượng bí mật. 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+