Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Những Đứa Con Của Tự Do – Phần 1 – Chương 07 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 7
Lúc
ấy là năm giờ cái buổi sáng buồn thảm ngày 23 tháng Bảy năm 1943. Trong
một văn phòng tài nhà ngục Saint-Michel, Lespinasse đang giải khát cùng
các quan tòa, giám đốc nhà tù và hai đao phủ. Cà phê cho những ai mặc
đồ đen, một cốc vang trắng không pha để làm dịu cơn khát của những người
đã nóng bức vì lắp đặt máy chém. Lespinase không ngừng xem đồng hồ. Y
đợi chiếc kim xoay hết vòng của nó. Y nói: “Đến giờ rồi, hãy đi báo cho
Arnal”. Vị luật sư già không muốn ở cùng họ, ông nhẫn nại chờ một mình
ngoài sân. Họ đi tìm ông, ông đến với đoàn người, ra hiệu cho người canh
ngục và đi trước một quãng xa.
Giờ báo thức còn chưa điểm nhưng tất cả tù nhân
đã dậy hết. Họ biết, khi một người trong số họ sắp bị hành quyết. Một
tiếng rì rầm cất lên; giọng những người Tây Ban Nha hòa vào giọng những
người Pháp mà chẳng bao lâu giọng những người Italia cũng đến nhập hội,
tới lượt những người Hungary, người Ba Lan, người Tiệpười Rumani. Tiếng
rì rầm đã trở thành tiếng hát cất lên cao và mạnh mẽ. Mọi âm sắc hòa
trộn và cùng ca vang những lời giống nhau. Đó là bài Marseillaise 1 đang
vang vọng trong những bức tường ngục tối của nhà tù Saint-Michel.
Arnal bước vào phòng giam; Marcel thức giấc, anh
nhìn bầu trời màu hồng qua khuôn cửa trổ trên mái, và hiểu ngay tức
khắc. Arnal ôm lấy anh trong vòng tay. Qua vai ông, Marcel lại nhìn bầu
trời và mỉm cười. Anh thì thầm bên tai vị luật sư già “Cháu từng rất yêu
cuộc sống.”
Đến lượt người cắt tóc bước vào, phải làm gáy
người tử tù hở ra. Tiếng kéo lách cách và những lọn tóc nhẹ rơi xuống
nền đất nện. Đoàn người tiến bước, trong hành lang Bài ca của những
người kháng chiến đã thay thế Marseillaise. Marcel dừng bước ở trên cầu
thang, anh quay lại, thong thả giơ cao nắm tay và hô: “Vĩnh biệt các
đồng chí.” Toàn thể nhà ngục im lặng trong một khoảnh khắc ngắn. “Vĩnh
biệt đồng chí và nước Pháp muôn năm”, các tù nhân đồng thanh đáp lại. Và
bài Marseillaise lại tràn ngập không gian, nhưng bóng hình Marcel đã
khuất rồi.
Vai kề vai, Arnal choàng áo khoác rộng, Marcel
mặc sơ mi trắng, bước về phía điều không tránh khỏi. Nhìn họ từ phía
sau, không biết rõ được người nào đang đỡ người nào. Giám thị trưởng rút
từ trong túi ra một bao thuốc lá. Marcel cầm điếu thuốc người ấy đưa,
một que diêm bật lên và ánh lửa rọi sáng phần dưới khuôn mặt anh. Vài
dòng khói phả ra từ miệng anh, nhóm người tiếp tục đi. Đến ngưỡng cửa
trông ra sân, giám đốc nhà ngục hỏi xem anh có muốn một cốc rượu mạnh
hay không. Marcel đắt nhìn Lespinasse và lắc đầu. Anh nói:
– Đưa cho con người kia thì hơn, hắn cần cái đó hơn tôi.
Điếu thuốc lăn xuống đất, Marcel ra hiệu anh đã sẵn sàng.
Giáo sĩ bước lại gần, nhưng qua một nụ cười, Marcel tỏ ra cho ông thấy anh không cần ông.
– Cảm ơn giáo sĩ, nhưng tôi chỉ tin vào một thế
giới tốt đẹp hơn cho con người tại nơi đây mà thôi, và chỉ con người một
ngày kia có lẽ mới quyết định sáng tạo ra thế giới ấy. Cho họ và cho
con cái họ.
Giáo sĩ biết rõ Marcel không muốn sự giúp đỡ của
ông, nhưng ông có một nhiệm vụ phải hoàn thành và thời gian thúc bách.
Thế là, chẳng đợi thêm nữa, con người của Chúa xô đẩy Lespinasse và giơ
cho Marcel quyển sách ông cầm trong tay. Ông khẽ nói với anh bằng tiếng
yiddish: “Trong ấy có một thứ cho con.”
Marcel ngần ngại, anh sờ nắn cuốn sách và lật
giở. Giữa các trang, anh thấy bức thư do Jan nguệch ngoạc. Marcel lướt
qua những dòng chữ, từ phải sang trái; anh khép mi mắt lại và trả sách
cho giáo sĩ.
– Hãy nói với các bạn ấy là tôi cảm ơn các bạn và nhất là, tôi tin vào chiến thắng của các bạn.
Lúc ấy là năm giờ mười lăm, cửa mở ra một trong
những sân nhỏ âm u của nhà ngục Saint-Michel. Máy chém dựng ở phía bên
phải. Vì tế nhị, các đao phủ đã lắp đặt máy tại đây, để người tử tù chỉ
nhìn thấy nó vào khoảnh khắc cuối cùng. Từ trên các chòi gác, những tên
lính canh Đức thú vị vì cảnh tượng khác thường đang diễn ra dưới mắt
chúng. “Dù sao đó cũng là những gã kỳ cục, những người Pháp ấy, về
nguyên tắc thì chúng ta mới là kẻ địch chứ, đúng không?” một tên châm
biếm. Tên đồng hương với y nhún vai và cúi xuống để nhìn cho rõ hơn.
Marcel trèo lên các bậc máy chém, anh ngoảnh lại Lespinasse lần cuối:
“Máu của ta sẽ lại nhỏ xuống đầu các người”, anh mỉm cười, rồi nói thêm:
“Ta chết cho nước Pháp và cho một nhân loại tốt đẹp hơn.”
Không cần ai giúp, Marcel nằm duỗi người trên
tấm ván và lưỡi dao hạ xuống. Arnal nín thở, mắt đăm đăm nhìn lên bầu
trời dăng dăng những đám mây mỏng nhẹ, cứ như là lụa. Dưới chân ông,
những viên đá lát sân nhuộm máu đỏ. Và trong khi người ta đặt thi hài
Marcel vào quan tài, những người đao phủ đã đang bận rộn lau rửa cỗ máy
của họ. Người ta rắc ít mùn cưa xuống đất.
Arnal sẽ đưa tiễn bạn mình đến nơi yên nghỉ cuối
cùng của anh. Ông trèo lên phía trước xe tang, cổng nhà tù mở ra và cỗ
xe khởi hành. Ở góc phố, ông đi qua bóng hình của Catherine mà thậm chí
chẳng nhận ra cô.
Nép mình vào một khuôn cửa, Catherine và
Marianne dõi theo đám tang. Tiếng vọng của móng ngựa tắt dần chốn xa xa.
Trên cánh cổng nhà tù, một người canh ngục niêm yết bản thông cáo hành
hình. Chẳng còn gì để làm nữa. Người nhợt nhạt, các cô rời chỗ nấp và đi
bộ ngược lên phố. Marianne giữ trước miệng một chiếc khăn tay, phương
tiện thảm hại chống cơn buồn nôn, chống nỗi đau. Vừa mới bảy giờ khi các
cô đến gặp chúng tôi ở nhà Charles. Jacques chẳng nói năng gì, anh siết
chặt hai nắm tay. Boris lấy đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trên mặt bàn
gỗ, Claude ngồi vào tường, nó nhìn tôi. Jan nói:
– Ngày hôm nay phải diệt một tên địch.
– Không chuẩn bị gì sao? Catherine hỏi.
– Mình thì mình đồng ý, Boris nói.
° ° °
Tám giờ tối, vào mùa hè, trời hãy còn sáng rõ.
Mọi người đi dạo, tranh thủ lúc thời tiết dịu mát trở lại. Hiên trước
các quán giải khát đông chật, vài đôi tình nhân hôn nhau ở góc phố. Giữa
đám đông này, Boris có vẻ là một thanh niên như những thanh niên khác,
hiền lành vô hại. Tuy nhiên, anh nắm chặt báng khẩu súng tay trong túi.
Đã một giờ đồng hồ anh tìm kiếm con mồi, không phải bất cứ con mồi nào,
anh muốn tìm sĩ quan để trả thù cho Marcel, tìm lon mạ vàng, tìm áo
khoác quân phục có gắn sao. Nhưng lúc này anh chỉ mới gặp hai nhãi thủy
thủ Đức chuếnh choáng say và các gã trai non nớt ấy không đủ ác để đáng
chết. Boris băng qua quảng trường Lafayette, ngược lên phố Alsace, sải
những bước dài trên lề đường quảng trường Esquirol. Xa xa nghe thấy
tiếng kèn đồng của một đội nhạc. Thế là Boris để cho nhạc dẫn dắt mình.
Một đội nhạc Đức đang chơi dưới một mái nhà bát
giác. Boris kiếm được một chiếc gựa và ngồi xuống. Anh nhắm mắt lại và
tìm cách làm dịu những tiếng đập của tim mình. Không có chuyện trở về
tay trắng, không có chuyện làm các chiến hữu thất vọng. Chắc chắn, đây
không phải là loại phục thù xứng với Marcel, nhưng đã quyết định rồi.
Anh mở mắt, Thượng đế phù hộ anh, một viên sĩ quan bảnh bao vừa ngồi vào
hàng ghế đầu. Boris nhìn chiếc mũ lưỡi trai mà gã quân nhân đang phe
phẩy quạt mát. Trên ống tay áo y, anh thấy dải băng đỏ của chiến dịch
tại nước Nga. Hẳn y phải giết nhiều người lắm, viên sĩ quan này, để có
quyền nghỉ ngơi ở Toulouse. Hẳn y đã đưa binh lính đến chỗ chết để được
hưởng một cách hết sức an bình một buổi tối mùa hè êm dịu ở miền Tây Nam
nước Pháp.
Buổi hòa nhạc kết thúc, viên sĩ quan đứng dậy.
Boris theo sau y. Cách đó vài bước chân, ở giữa phố, năm phát súng nổ,
lửa tóe ra từ nòng súng bạn tôi. Đám đông xô đến, Boris bỏ đi.
Ở một đường phố Toulouse, máu một viên sĩ quan
Đức đang chảy xuống cống. Cách đó vài cây số, dưới mặt đất một nghĩa
trang Toulouse, máu của Marcel đã khô rồi.
° ° °
Tờ Điện tín đưa tin về hành động của Boris; cũng
trong số ra hôm ấy, báo thông cáo việc hành quyết Marcel. Mọi người
trong thành phố sẽ nhanh chóng liên kết hai vụ việc. Những kẻ có dính
líu sẽ hiểu ra rằng máu một người kháng chiến chẳng đổ xuống mà không có
hình phạt, những người khác sẽ biết rằng sát bên họ một số người đang
chiến đấu.
Giám đốc sở cảnh sát địa phương vội vã ra một
cáo thị để làm kẻ chiếm đóng an tâm về thiện chí phục vụ của y đối với
chúng. Y công bố: “Ngay sau khi biết tin vụ sát hại, tôi đã bày tỏ niềm
công phẫn của dân chúng với vị tướng chỉ huy bộ tham mưu và với chỉ huy
trưởng sở Mật thám Đức.” Phó giám đốc cảnh sát địa phương đã thò cẳng
góp phần vào thứ văn chương hợp tác: “Một phần thưởng rất lớn bằng tiền
sẽ được các nhà chức trách trao cho bất kỳ người nào giúp nhận dạng kẻ
hay những kẻ gây ra vụ sát hại ghê tởm bằng súng vào buổi tối 23 tháng
Bảy đối với một quân nhân Đức ở phố Bayard tại Toulouse.” Chấm dứt viện
dẫn! Phải nói rằng y vừa mới được bổ nhiệm, tên Barthener phó giám đốc
cảnh sát. Mấy năm năng nổ phục vụ các cơ quan Vichy 2 đã khiến y nổi
tiếng là con người đắc lực cũng như đáng gờm và làm y được thăng cái
chức mà y xiết bao mơ ước này. Tay ký giả của tờ Điện tín đã nghênh tiếp
việc y được bổ nhiệm bằng lời chào mừng y trên trang nhất tờ nhật báo.
Chúng tôi cũng thế, theo cách của mình, chúng tôi vừa chào mừng y “kiểu
chúng ta”. Và để nghênh tiếp y chu đáo hơn, chúng tôi rải một truyền đơn
trong toàn thành phố. Qua vài dòng, chúng tôi thông báo đã diệt một sĩ
quan Đức để trả thù cho cái chết của Marcel.
Chúng tôi sẽ không đợi lệnh của ai hết. Vị giáo
sĩ Do Thái đã kể cho Catherine điều Marcel nói với Lespinasse trước khi
chết trên máy chém. “Máu của ta sẽ l xuống đầu các người.” Thông điệp đã
giáng thẳng vào chúng tôi, như một di chúc do chiến hữu của chúng tôi
để lại, và tất cả chúng tôi đều đã giải mã được ý muốn cuối cùng của
anh. Chúng tôi sẽ lấy mạng của Lespinasse. Công việc cần chuẩn bị lâu.
Người ta không diệt một viên chưởng lý ngay giữa đường phố. Con người
của pháp luật chắc chắn được bảo vệ, y hắt chỉ đi lại trên xe hơi có tài
xế lái và trong đội chúng tôi không có chuyện một hành động gây chút
nguy hiểm nào cho dân chúng. Ngược lại với những kẻ công khai hợp tác
cùng bọn quốc xã, với những kẻ tố cáo, những kẻ bắt giữ, những kẻ tra
tấn, bắt đi đày, những kẻ kết án, xử bắn, những kẻ, không vướng bận bất
kỳ trở ngại nào, lương tâm xúng xính khoác tấm áo choàng của một thứ mạo
xưng là bổn phận, đang thỏa thuê niềm căm ghét mang tính phân biệt
chủng tộc ở chúng, ngược lại với tất cả những kẻ đó, nếu chúng tôi sẵn
sàng để tay mình nhúng chàm, những bàn tay ấy sẽ vẫn sạch sẽ.
° ° °
Do Jan yêu cầu, từ vài tuần lễ nay Catherine
thành lập một tổ tình báo. Em hãy hiểu điều đó có nghĩa là cùng với một
vài bạn gái, Damira, Marianne, Sophie, Rosine, Osna, tất cả những thiếu
nữ mà chúng tôi bị cấm yêu, song dù thế chúng tôi vẫn yêu, cô đi lượm
lặt những thông tin cần thiết cho việc chuẩn bị nhiệm vụ của chúng tôi.
Những tháng sắp tới, các thiếu nữ trong đội sẽ
chuyên trách ông việc theo dõi, việc chụp lén những bức ảnh, tường kê
các hành trình, quan sát các thời gian biểu, điều tra các láng giềng.
Nhờ các cô, chúng tôi sẽ biết được tất cả hay gần như tất cả hành vi và
hình tích của những kẻ mà chúng tôi nhằm vào. Không, chúng tôi sẽ không
đợi lệnh ai hết. Từ nay trở đi đứng đầu danh sách những kẻ đó là viên
biện lý Lespinasse.
Chú Thích
1. Quốc ca Pháp.
2. Thành phố có suối nước nóng. Từ 10/7/1940
đến 20/8/1944, Chính phủ của Pétain đóng tại đây, do đó thường được gọi
là chính quyền Vichy.



Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+