Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Những Đứa Con Của Tự Do – Phần 3 – Chương 34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 34
Ngày 8 tháng Bảy
Chúng tôi lại ra đi, hỏng rồi, tôi sẽ chẳng bao giờ thấy lại kính của mình n
Tảng sáng, chúng tôi tới Angoulême. Xung quanh
chúng tôi, tất cả đều hoang tàn; nhà ga đã bị bom của Đồng minh phá hủy.
Trong khi đoàn tàu giảm tốc độ, chúng tôi nhìn, sững sờ, các tòa nhà
toang hoác, các khung toa cháy đen cái nọ xô lồng vào cái kia. Các đầu
máy, đôi cái lật nghiêng, vẫn đang cháy nốt trên các con đường sắt.
Những cần trục thảm đạm nằm sóng sượt, tựa như các bộ xương. Và dọc
những thanh ray bị bật tung đang chĩa lên trời, vài người thợ, hoài
nghi, tay cầm xẻng cuốc, hoảng sợ nhìn đoàn tàu của chúng tôi đi qua.
Bảy trăm bóng ma băng qua một phong cảnh của ngày tận thế.
Phanh nghiến ken két, đoàn tàu đứng im. Bọn Đức
cấm các nhân viên hỏa xa lại gần. Không ai được biết điều gì đang diễn
ra bên trong các toa, không người nào được biểu lộ mối ghê sợ. Schuster
ngày càng e ngại một cuộc tấn công. Ở y nỗi sợ quân du kích đã trở thành
ám ảnh. Phải nói rằng từ khi chúng tôi bị đưa lên toa, con tàu chưabao
giờ đi được quá năm mươi cây số một ngày và trận tuyến của lực lượng
Giải phóng đang tiến về phía chúng tôi.
Chúng tôi bị cấm ngặt giao thiệp toa này với toa
khác, nhưng tin tức vẫn cứ lan truyền. Nhất là những tin nói về chiến
trận và về bước tiến của quân Đồng minh. Mỗi lần một nhân viên hỏa xa
can đảm lại gần được đoàn tàu, mỗi lần một người dân hào hiệp, nhờ đêm
tối, mang đến được cho chúng tôi chút an ủi, chúng tôi lại lượm lặt được
tin tức. Và mỗi lần, lại nảy nở niềm hy vọng là Schuster không đến nổi
biên giới.
Chúng tôi là chuyến tàu cuối cùng sang Đức, đoàn
tàu cối cùng chở những người đi đày, và một số muốn tin rằng cuối cùng
chúng tôi sẽ được người Mỹ hoặc lực lượng Kháng chiến giải thoát. Chính
nhờ lực lượng Kháng chiến mà chúng tôi không tiến lên, chính nhờ lực
lượng Kháng chiến mà các đường sắt nổ tung. Xa xa, bọn quân cảnh Đức
đang tấn công hai nhân viên hỏa xa định đi về phía chúng tôi. Từ nay,
với đội quân đang rút lui này, đâu đâu cũng là kẻ địch. Ở mỗi người dân
muốn giúp đỡ chúng tôi, ở mỗi người thợ, bọn quốc xã đều nhìn thấy những
kẻ khủng bố. Ấy thế mà, chính chúng gào thét với súng lăm lăm trong
tay, với lựu đạn giắt thắt lưng, cchính chúng đánh đập những người yếu
ớt nhất trong chúng tôi, hành hạ những người già cả nhất, chỉ để xả bớt
sự căng thẳng đang quấy nhiễu chúng.
Hôm nay, chúng tôi sẽ không lên đường. Các toa
vẫn đóng kín, được canh gác kỹ. Và vẫn cứ là cái nóng không ngừng tăng
lên và giết chúng tôi từ từ. bên ngoài, ba mươi lăm độ; bên trong, không
ai có thể nói là bao nhiêu, tất cả chúng tôi gần như mất ý thức. Niềm
an ủi duy nhất trong cảnh ghê sợ này là thoáng nhìn thấy gương mặt thân
quen của bạn bè. Tôi đoán ra nụ cười phác trên môi Charles khi tôi nhìn
anh, Jacques dường như luôn coi sóc chúng tôi. François Francois vẫn ở
kề bên anh, như một đứa con trai bên người cha mà cậu không còn nữa. Tôi
thì tôi mơ đến Sophie và Marianne; tôi tưởng tượng cái mát mẻ của dòng
kênh Phương Nam và tôi thấy lại chiếc ghế dài nhỏ nơi chúng tôi ngồi để
trao đổi các thông điệp. Trước mặt tôi, Marc có vẻ rất buồn; tuy nhiên
chính cậu ấy gặp may. Cậu nghĩ đến Damira, và tôi chắc chắn rằng cả cô
nữa cũng đang nghĩ đến cậu, nếu cô vẫn còn sống. Không tên canh ngục
nào, không kẻ tra tấn nào có thể giam cầm những ý nghĩ ấy. Tình cảm
phiêu du qua các chấn song chật hẹp nhất, chúng ra đi chẳng sợ xa cách,
và chẳng biết đến giới tuyến của các ngôn ngữ, cũng như giới tuyến của
các tôn giáo, chúng gặp gỡ nhau vượt ra bên ngoài những nhà tù do con
người tạo nên.
Marc có sự tự do ấy. Tôi những muốn tin rằng tại
nơi Sophie đang ở, cô nghĩ đến tôi một chút; vài giây là đủ, vài ý nghĩ
cho anh bạn là tôi… nếu không được là gì hơn thế đối với cô.
Ngày hôm nay, chúng tôi sẽ chẳng có nước cũng
chẳng có bánh mì. Một số trong chúng tôi không thể nói được nữa, họ
không còn sức để nói. Claude và tôi không rời nhau, cứ mỗi lúc lại kiểm
tra xem người nọ hay người kia có bất tỉnh không, có phải tử thần đang
mang người ấy đi không, và chốc chốc, bàn tay chúng tôi lại gặp nhau,
chỉ để kiểm tra…
° ° °
Ngày 9 tháng Bảy
Schuster3;nh quay trở lại. Lực lượng Kháng chiến
đã làm nổ một cây cầu, khiến chúng tôi không qua được. Chúng tôi lại đi
về phía Bordeaux. Và trong lúc đoàn tàu rời ga Angoulême cùng nhà ga
tan hoang của nó, tôi lại nghĩ đến chiếc thùng trong đó tôi đã để tuột
mất cơ may cuối cùng nhìn được rõ. Đã hai ngày trong sương mù rồi và
trước mặt tôi vẫn là đêm đen.
Chúng tôi đến nơi vào đầu buổi chiều. Nuncio và
anh bạn Walter của anh chỉ nghĩ đến chuyện bỏ trốn. Buổi tối, để qua
thời gian, chúng tôi bắt bọ chét và lũ rận đang xâu xé chút da thịt còn
lại ở chúng tôi. Bọn ký sinh trùng cư trú ở những nếp khâu trên áo sơ mi
và quần. Phải rất khéo léo mới xua được chúng ra, và đàn này vừa bị
đuổi đi, là một đàn khác lại sinh sôi nảy nở. Lần lượt thay phiên, số
người này nằm dài để cố nghỉ ngơi trong khi số người khác ngồi xổm để
nhường chỗ cho họ. Chính nửa đêm hôm ấy, câu hỏi kỳ cục này đến với tôi:
nếu như chúng tôi sống sót sau địa ngục này, chúng tôi có thể quên nó
dù chỉ một ngày hay không? Chúng tôi có quyền lại sống như những người
bình thường hay không? Người ta có thể tẩy đi cái phần ký ức làm rối
loạn tâm trí hay không?
° ° °
Claude nhìn tôi một cách lạ lùng. Nó hỏi tôi:
– Anh đang nghĩ gì thế
– Nghĩ đến Chahine, em còn nhớ anh ấy không?
– Em cho là có. Tại sao bây giờ anh lại nghĩ đến anh ấy?
– Vì những nét đặc biệt của anh ấy sẽ không bao giờ phai mờ.
– Thực sự anh đang nghĩ đến điều gì đó, hở Jeannot?
– Anh tìm một lý do để sống sót được sau tất cả những chuyện này.
– Anh đang có nó trước mặt mình đấy, ngốc ạ! Một
ngày kia, chúng ta sẽ tìm lại được tự do. Và rồi, em sẽ hứa với anh là
anh sẽ bay, em hy vọng anh còn nhớ chứ?
– Còn em, sau chiến tranh em muốn làm gì?
– Đi vòng quanh đảo Corse bằng xe máy, với cô nàng đẹp nhất trần gian bám vào eo em.
Mặt thằng em cúi về phía tôi để tôi nhìn thấy rõ hơn các đường nét của nó.
– Em biết ngay mà! Em đã phát hiện được cái cười
kháy nho nhỏ của anh. Gì cơ? Anh cho là em không có khả năng quyến rũ
một cô gái và đưa cô ấy đi du lịch ư?
Tôi tìm đ cách để tự kiềm chế song vô hiệu, tôi
cảm thấy cái cười đang dâng lên nơi mình và thằng em đang nổi cáu. Đến
lượt Charles bật cười, ngay cả Marc cũng tham gia cùng chúng tôi. Claude
tức tối hỏi:
– Nhưng tất cả các anh làm sao thế?
– Em hôi khủng khiếp, cậu em ạ, giá em nhìn thấy
bộ dạng mình nhỉ! Với tình trạng của em, anh không chắc thậm chí một
con gián có muốn theo em đến bất cứ nơi nào hay không.
Claude hít ngửi tôi và hòa vào trận cười phi lý như điên không rời của chúng tôi.
° ° °
Ngày 10 tháng Bảy
Vào những giờ đầu tiên trong ngày, cái nóng đã
không chịu nổi. Và con tàu chết tiệt vẫn chẳng nhúc nhích. Không một gợn
mây phía chân trời, không hy vọng có một giọt mưa đến làm dịu đi nỗi
đau đớn của tù nhân. Thiên hạ bảo rằng người Tây Ban Nha thường hát khi
tình hình không hay. Một điệu ca buồn bỗng cất lên, đó là ngôn ngữ đẹp
đẽ miền Catalogne đang thoát ra từ các tấm ván của toa bên cạnh. Claude
trườ cửa sổ và nói:
– Hãy nhìn kìa!
– Cậu nhìn thấy cái gì thế? Jacques hỏi.
– Bọn lính đang rối rít dọc đường tàu. Những
chiếc xe tải của hội Chữ thập Đỏ đến nơi, các nữ y tá xuống xe, họ mang
nước và đến với chúng ta.
Họ tiến đến sân ga nhưng bọn quân cảnh Đức ra
lệnh cho họ dừng lại, đặt những chiếc thùng của họ xuống và rút lui. Tù
nhân sẽ đến lấy những chiếc thùng này khi họ đi rồi. Không được phép có
một sự tiếp xúc nào với những kẻ khủng bố!
Nữ y tá trưởng phẩy tay đẩy tên lính ra. Bà tức giận hỏi:
– Những kẻ khủng bố nào cơ? Những người già ư? Phụ nữ ư? Những người đàn ông đói khát trong các toa chở súc vật này ư?
Bà sỉ mắng y và bảo rằng bà đã chán ngấy những
mệnh lệnh của y rồi. Một thời gian nữa, sẽ đòi hỏi phải giải thích đấy.
Các nữ y tá của bà sẽ mang đồ tiếp tế đến tận các toa, đúng như thế và
không khác đi! Và bà nói thêm rằng chẳng phải vì y mặc bộ quân phục mà
gây được ấn tượng với bà.
Và khi tên trung úy vung khẩu súng lên mà hỏi bà
rằng điều này liệu có gây ấn tượng với bà hơn chút nào không, thì bà y
tá trưởng khinh khỉnh nhìn Schuster và lịch sự yêu cầu một đặc ân. Nếu y
có can đ̏m bắn một phụ nữ, và hơn nữa lại bắn sau lưng, thì bà sẽ xin y
có nhã ý nhắm vào giữac hữ thập bà mang trên bộ đồng phục. Bà nói thêm
rằng thật may mà chữ thập ấy đủ to để ngay một thằng ngu như y cũng có
khả năng ngắm trúng. Điều ấy sẽ khiến y có lý lịch công tác tốt khi y
trở về nhà, và còn tốt hơn nữa nếu y bị người Mỹ hay lực lượng Kháng
chiến bắt giữ.
Lợi dụng tình trạng sững sờ kinh ngạc của
Schuster, bà y tá trưởng ra lệnh cho đoàn quân kỳ cục của mình tiến về
phía các toa tàu. Trên sân ga, binh lính dường như thú vị về oai quyền
của bà. Có thể chúng chỉ thấy nhẹ nhõm vì có ai đó buộc tên chỉ huy của
chúng phải nhân đạo một chút.
Bà là người đầu tiên mở then cửa một toa tàu, những người phụ nữ khác làm theo bà.
Bà y tá trưởng của hội Chữ thập Đỏ miền Bordeaux
tưởng rằng trong cuộc đời mình, đã nhìn thấy hết mọi sự. Hai cuộc chiến
tranh và những năm chăm sóc những người bị thiếu thốn, bị tước đoạt
nhiều nhất đã khiến bà tin chắc rằng không gì còn có thể khiến mình ngạc
nhiên nữa. Ấy thế mà, khi phát hiện ra chúng tôi, hai mắt bà giương to,
bà ọe một cái và không kìm nổi tiếng “Trời ơi” buột ra khỏi miệng.
Các nữ y tá, bàng hoàng tê liệt, nhìn chúng tôi;
trên mặt họ là các chiến hữu có thể thấy sự ghê tởm và niềm phẫn nộ mà
tình trạng của chúng tôi làm nảy sinh trong lòng họ. Chúng tôi đã cố
chỉnh trang lại quần áo hết mức có thể, song những gương mặt hốc hác vẫn
để lộ trạng thái của chúng tôi
Ở mỗi toa, một nữ y tá mang đến một thùng nước,
tặng bánh bích quy và trao đổi một vài lời với các tù nhân. Nhưng
Schuster đã đang gào lên để hội Chữ thập Đỏ rút đi và bà y tá trưởng xét
thấy hôm nay đã sử dụng sự may mắn của mình đủ rồi. Các cánh cửa đóng
lại.
– Jeannot! Lại xem này, Jacques nói, anh đang phân phát bánh bích quy và suất nước uống cho mỗi người.
– Có chuyện gì vậy?
– Có chuyện là cậu phải nhanh nhanh lên!
Đứng dậy đòi hỏi nhiều cố gắng và với tình trạng
mờ mờ ảo ảo trong đó tôi sống từ mấy hôm nay thì việc này lại càng vất
vả hơn. Nhưng tôi cảm thấy ở các bạn một sự cấp thiết buộc tôi phải đến
với họ. Claude nắm lấy vai tôi. Nó bảo:
– Anh nhìn đi!
Nó cứ đùa, cái thằng Claude! Ngoài đầu mũi mình,
tôi chẳng nhìn thấy gì mấy, vài hình bóng thấp thoáng trong đó tôi nhận
ra hình bóng của Charles, và tôi đoán được Marc cùng François Francois
đứng đằng s
Tôi cảm nhận được hình dáng chiếc thùng mà
Jacques nhấc lên gần tôi, và bỗng nhiên, ở đáy thùng, tôi nhìn thấy bộ
gọng của một cặp kính mới. Tôi thò bàn tay xuống nước, và tóm lấy cái mà
tôi vẫn còn chưa muốn tin.
Các bạn, lặng lẽ, nín thở đợi tôi đặt kính lên
mũi. Và bỗng nhiên, gương mặt của thằng em tôi lại thành rõ ràng như
trong những ngày đầu, tôi nhìn thấy niềm xúc động trong mắt Charles, vẻ
mặt hớn hở của Jacques, vẻ mặt của Marc và François Francois đang ôm
chặt lấy tôi trong vòng tay.
Ai đã hiểu được thế? Ai đã đoán được số phận của
một kẻ đi đày vô hy vọng, khi phát hiện trong đáy một chiếc thùng đôi
kính bị vỡ? Ai đã có lòng nhân từ nghĩa hiệp làm cho cặp kính mới, dõi
theo đoàn tàu trong nhiều ngày, xác định không lầm lẫn toa tàu xuất xứ
của cặp kính và làm những gì cần thiết để một cặp kính mới ở vào đó?
– Người nữ y tá của hội Chữ thập Đỏ, Claude trả lời. Còn ai khác nữa?
Tôi muốn nhìn lại thế gian, tôi không mù lòa
nữa, sương mù đã bay biến. Thế là tôi ngoảnh đầu và nhìn xung quanh.
Khung cảnh đầu tiên phô bày trước cái nhìn mới hồi phục của tôi buồn vô
tận. Claude kéo tôi về phía cửa sổ
– Anh hãy nhìn xem bên ngoài trời đẹp biết bao.
– Ừ, em tôi nói đúng, bên ngoài trời đẹp hết sức.
° ° °
– Em cho là cô ấy có xinh không?
– Ai cơ? Claude hỏi.
– Cô y tá!
Tối hôm ấy, tôi tự nhủ rằng, có lẽ, cuối cùng số
phận tôi đang dần rõ nét. Những sự khước từ của Sophie, của Damira và,
để nói cho hết, của tất cả các cô gái trong đội, chẳng chịu hôn tôi, rốt
cuộc có một ý nghĩa. Người phụ nữ của đời tôi, người phụ nữ đích thực,
sẽ là người đã cứu con mắt nhìn của tôi.
Khi phát hiện cặp kính trong đáy thùng, nàng đã
hiểu ngay tức khắc tiếng kêu cứu mà tôi gửi hco nàng từ đáy địa ngục của
mình. Nàng đã giấu cặp gọng trong khăn tay, gìn giữ vô cùng cẩn thận
những mẩu kính còn dính trên đó. Nàng đã ra thành phố đến nhà một thầy
thuốc nhãn khoa gần gụi vớiượng Kháng chiến. Ông thầy thuốc này đã tìm
kiếm không ngừng nghỉ những mắt kính tương ứng với những mẩu mà ông
nghiên cứu kỹ. Kính lắp rồi, nàng lại đạp xe, đi dọc con đường sắt cho
đến lúc xác định được đoàn tàu. Nhìn thấy nó quay trở lại Bordeaux, nàng
biết rằng mình sẽ giao được món đồ. Với sự đồng tình của bà y tá
trưởng, trước khi đến sân ga nàng chọn toa tàu mà nàng nhận ra được nhờ
những vết đạn rạch vào thành toa. Cặp kính trở về với tôi như thế đấy.
Người phụ nữ ấy phải có biết bao chân tình, lòng
hào hiệp và sự dũng cảm, thành thử tôi tự hứa, nếu thoát được, sẽ tìm
gặp nàng ngay khi chiến tranh kết thúc và cầu hôn nàng. Tôi đã tưởng
tượng mình, trên một con đường miền quê, tóc bay trong gió, phóng một
chiếc Chrysler có thể bỏ mui, hay tại sao lại không phóng một chiếc xe
đạp, như vậy chỉ càng thú vị hơn mà thôi. Tôi sẽ gõ cửa ngôi nhà của
nàng, tôi sẽ gõ hai tiếng nho nhỏ, và khi nàng mở cửa, tôi sẽ nói với
nàng “Tôi là người mà em đã cứu vớt cuộc đời và đời tôi từ nay thuộc về
em”. Chúng tôi sẽ ăn tối bên lò sưởi, và mỗi người chúng tôi sẽ kể cho
nhau những năm vừa qua, tất cả những tháng ngày đau khổ trên con đường
dằng dặc mà cuối cùng chúng tôi đã gặp lại nhau. Và để cả đôi cùng viết
nên những ngày sắp tới. Chúng tôi sẽ có ba con hoặc nhiều hơn nếu nàng
mong muốn thế và chúng tôi sẽ sống hạnh phúc. Tôi sẽ học lái máy bay như
Claude từng hứa với tôi và khi có được bằng, ngày Chủ nhật tôi sẽ đưa
nàng đi, bay trên miền quê nước Pháp. Đó, từ nay mọi sự đều hợp lý; giờ
đây đối với tôi cuộc đời cuối cùng cũng có một ý nghĩa.
Xét đến vai trò của thằng em tôi trong việc cứu
tôi, và xét mối quan hệ gắn bó chúng tôi, chuyện tôi lập tức nhờ nó làm
chứng cho mình là điều hoàn toàn bình th
Claude vừa nhìn tôi vừa khẽ húng hắng ho.
– Hãy nghe này, ông anh, em chẳng có gì phản đối
nguyên tắc là người làm chứng khi anh kết hôn, thậm chí em còn lấy làm
vinh dự, nhưng dù sao em cũng phải nói với anh vài điều trước khi anh
quyết định hẳn.
Người nữ y tá đem lại kính cho anh cận thị nặng
hơn anh gấp nghìn lần, xét độ dày của cặp kính người ấy đeo trên mũi.
Được, anh sẽ bảo em là điều đó thì ta mốc cần; nhưng em cũng còn phải
bảo anh, vì anh hãy còn ở trong màn sương khi người ấy ra đi: người ấy
hơn anh bốn chục tuổi, chắc người ấy phải lấy chồng rồi và có ít ra là
mười hai đứa con. Em không bảo rằng trong tình thế của chúng ta thì
chúng ta có phương tiện để đòi hỏi khắt khe, nhưng rốt cuộc, chỗ này…
° ° °
Chúng tôi bị nhốt ba ngày trong những toa tàu im
lìm bất động trên một sân ga ở Bordeaux. Các bạn ngạt thở, thỉnh thoảng
một người đứng dậy, tìm kiếm chút không khí, nhưng chẳng có.
Con người quen với mọi sự, đó là một trong những
bí ẩn lớn của con người. Chúng tôi không còn ngửi thấy sự hôi hám của
chính mình, để ý đến cái người đang cúi xuống bên trên lỗ hổng nhỏ xíu ở
sàn toa để đại tiểu tiện. Cái đói đã bị quên đi từ lâu, riêng nỗi ám
ảnh của cái khát vẫn còn dai dẳng; nhất là khi một chỗ phồng rộp mới
hình thành trên lưỡi. Không khí hiếm hoi chẳng những trong toa mà trong
cả cổ họng chúng tôi; việc nuốt ngày càng trở nên khó khăn. Nhưng chúng
tôi đã có thói quen chịu đựng nỗi đau thể xác này, nó không rời chúng
tôi nữa; chúng tôi quen với tình trạng phải nhịn mọi thứ, kể cả nhịn
ngủ. Và những người duy nhất, trong từng khoảnh khắc ngắn ngủi, tìm được
một sự giải thoát, thì đó là chạy trốn vào sự điên loạn. Họ đứng lên,
bắt đầu rên rỉ hoặc gào rú, đôi khi một số người khóc lóc trước khi ngã
vật xuống, bất tỉnh.
Còn những người vẫn trụ được, thì họ cố làm an lòng những người khác được chăng hay chớ.
Trong toa bên cạnh, Walter giải thích cho những
ai muốn gnhe mình rằng bọn quốc xã sẽ không bao giờ đưa được chúng tôi
sang tận nước Đức, người Mỹ sẽ giải thoát chúng tôi trước đó. Trong toa
của chúng tôi, Jacques tận lực kể cho chúng tôi những câu chuyện, để qua
thời gian. Khi nào miệng anh khô quá không nói tiếp được, thì nỗi lo âu
lại nảy nở trong thinh lặng đang buông xuống.
Và trong khi bạn bè lặng lẽ chết đi, thì tôi lại sống lại vì đã khôi phục được thị lực; và ở đâu đây, tôi cảm thấy mình có tội.
° ° °
Ngày 12 tháng Bảy
Hai giờ rưỡi sáng. Đột nhiên, các cánh cửa được
tháo chốt. Nhà ga Bordeaux lúc nhúc những lính, bọn Gestapo được điều
động tại chỗ. Binh lính trang bị vũ khí đầy mình gào thét và ra lệnh cho
chúng tôi mang theo chút đồ đạc còn lại của mỗi người. Bằng cách đá và
nện báng súng, chúng đưa bọn tôi xuống toa và tập hợp trên sân ga. Trong
các tù nhân, một số kinh hoàng khủng khiếp, số khác chỉ uống lấy từng
hớp lớn không khí.
Theo hàng năm, chúng tôi đi sâu vào thành phố tối đen và lặng lẽ. Chẳng có ngôi sao nào trên bầu trời.
Bước chân chúng tôi vang trên mặt đường vắng vẻ
nơi đoàn người kéo thành dãy dài. Từ hàng nọ đến hàng kia, tin tức được
truyền đi. Vài người bảo rằng họ đưa chúng tôi đến đồn Hâ, số khác chắc
chắn họ dẫn chúng tôi tới nhà tù. Nhưng những ai hiểu tiếng Đức thì biết
được, qua những lời bàn tán của bọn lính áp giải chúng tôi, là tất cả
các xà lim trong thành phố đều đông chật. Một tù nhân khẽ nói:
– Thế thì ta đi đâu?
– Schnell, schnell 1, một tên quân cảnh Đức vừa hét vừa đấm một quả vào lưng anh.
Cuộc hành trình ban đêm trong thành phố câm lặng
kết thúc ở phố Laribat, trước những cánh cửa rộng mênh mang của một
ngôi đền. Đây là lần đầu tiên thằng em tôi và tôi bước vào một giáo
đường Do Thái.
Chú Thích
1. Tiếng Đức: Nhanh lên, nhanh lên.
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+