Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học nước ngoài

Những Đứa Con Của Tự Do – Phần 3 – Chương 38 – 39 – Đoạn Kết 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:
Chương 38
Ngày 26 tháng Tám
Bình minh lênã mất rất nhiều máu trong đêm.
Trong lúc những người khác còn ngủ, tôi nghe tiếng anh rên rỉ. Anh gọi tôi, tôi lại gần anh. Mặt anh trắng bệch. Anh thì thầm:
– Ngu thế chứ, gần kề đích đến vậy!
– Anh đang nói về chuyện gì?
– Đừng làm thằng ngốc, Jeannot, mình sắp đi, mình không còn cảm nhận được chân mình nữa và mình thấy lạnh ghê gớm.
Môi anh tím ngắt, anh run lập cập, thế là tôi ôm chặt lấy anh để sưởi cho anh hết mức mình có thể.
– Dù sao cũng là một cuộc vượt ngục ra trò, phải không?
– Đúng, Samuel ạ, đó là một cuộc vượt ngục ra trò.
– Cậu có ngửi thấy không khí thơm biết mấy- Hãy giữ sức, anh bạn ạ.
– Để làm gì chứ? Với mình chỉ còn tính giờ thôi.
Jeannot này, một ngày nào đó cậu sẽ phải kể lại câu chuyện của chúng
ta. Không được để nó tan biến đi như mình.
– Im đi, Samuel, anh đang nói những điều vớ vẩn và tôi không biết kể chuyện.
– Nghe này, Jeannot, nếu cậu không làm được việc
ấy, thì các con cậu sẽ làm thay cậu, cậu cần phải yêu cầu chúng làm.
Thề với mình đi.
– Con cái nào cơ?
– Cậu sẽ thấy, Samuel tiếp tục nói trong cơn mê
sảng đầy ảo giác. Sau này cậu sẽ có con, một đứa, hai đứa, hay hơn nữa
mình không biết, quả thực mình không còn thì giờ đếm nữa. Lúc đó cậu cần
phải yêu cầu chúng một điều gì đó do mình nhờ, cần bảo chúng là điều ấy
rất quan trọng với mình. Cũng tựa tựa như chúng thực hiện một điều mà
cha chúng đã hứa trong một quá khứ sẽ không tồn tại nữa. Bởi vì cái quá
khứ chiến tranh này sẽ không tồn tại nữa, rồi cậu sẽ thấy. Cậu sẽ bảo
chúng kể lại câu chuyện của chúng ta trong thế giới tự do của chúng.
Rằng chúng ta đã chiến đấu vì chúng. Cậu sẽ dạy cho chúng biết rằng trên
trái đất này không gì quan trọng hơn cái tự do chết tiệt có thể phục
tùng kẻ nào trả giá cho nó nhiều hơn. Cậu cũng bảo chúng rằng cái ả tệ
mạt ấy tình yêu của con người, rằng nó sẽ luôn tuột khỏi tay những kẻ
muốn giam cầm nó, rằng nó sẽ luôn đem chiến thắng đến cho người nào tôn
trọng nó mà chẳng bao giờ hy vọng giữ nó trong giường mình. Hãy bảo
chúng, Jeannot, bảo chúng kể lại tất cả những điều ấy hộ mình, với những
từ ngữ của chúng, những từ ngữ của thời đại chúng. Từ ngữ của mình chỉ
được tạo ra bằng âm sắc của xứ sở mình, bằng máu mình đang có trong
miệng và trên tay.
– Đừng nói nữa, Samuel, anh làm mình kiệt sức vô ích.
– Jeannot, hãy hứa với mình điều này: hãy thề
với mình là một ngày kia cậu sẽ yêu. Mình muốn làm điều đó biết mấy,
muốn có thể yêu biết mấy. Hứa với mình là cậu sẽ bồng một đứa trẻ trên
tay và trong ánh nhìn đầu tiên của cuộc sống mà cậu sẽ tặng cho nó,
trong ánh nhìn của người cha, cậu sẽ để vào đó một chút tự do của mình.
Thế thì, nếu cậu làm điều ấy, sẽ còn lại cái gì đó của mình trên trái
đất chết tiệt này.
Tôi đã hứa và Samuel chết lúc trời sáng. Anh hít
vào thật mạnh, máu chảy ra từ miệng anh, rồi tôi thấy hàm anh co rút
lại bởi cái đau dữ dội quá. Vết thương nơi cổ anh đã ngả sang tím nhạt.
Nó vẫn giữ màu như vậy. Tôi tin rằng dưới lớp đất phủ lên anh, trong
cánh đồng miền Marne-Thượng này, một chút sắc tím đó vẫn chống lại với
thời gian, và với sự phi lý của con.
° ° °
Vào giữa ngày, chúng tôi thấy ở phía xa một nông
dân đang tiến bước trên cánh đồng. Trong tình trạng của chúng tôi, đói
khát và bị thương, chúng tôi sẽ không trụ được lâu nữa. Sau khi bàn bạc,
chúng tôi quyết định là tôi sẽ gặp người ấy. Nếu người ấy là dân Đức,
tôi sẽ giơ hai tay lên trời, các bạn sẽ vẫn ẩn nấp trong khu rừng nhỏ.
Trong lúc đi về phía người ấy, tôi không biết ai
trong hai người sẽ làm người kia hoảng sợ hơn. Tôi, tả tơi rách rưới,
trong áo quần của hồn ma, hay người mà tôi còn chưa biết là sẽ nói với
tôi bằng ngôn ngữ nào. Tôi vừa kêu lên vừa chìa tay với người ấy:
– Tôi là một tù nhân trốn khỏi một đoàn tàu đưa người đi đày và tôiđược giúp đỡ.
– Anh chỉ có một mình ư? người ấy hỏi tôi.
– Vậy bác là người Pháp ư?
– Chắc chắn tôi là người Pháp chứ sao, rõ thật!
Hỏi gì lạ! Nào, lại đây, tôi đưa anh về trại, người chủ trại kinh hãi
nói, anh ở trong tình trạng tệ hại quá!
Tôi ra hiệu cho các bạn, họ lập tức chạy đến.
° ° °
Hôm ấy là ngày 26 tháng Tám năm 1944, và chúng tôi được cứu thoát.
Chương 39
Marc
tỉnh lại sau khi chúng tôi đào thoát ba hôm, đoàn tàu do Schuster dẫn
dắt đi vào trại tử thần Dachau, đích cuối cùng mà nó đạt tới vào ngày 28
tháng Tám năm 1944.
Trong số bảy trăm tù nhân tuy thế vẫn còn sống sót sau cuộc hành trình khủng khiếp, chỉ một nhúm người thoát chết.
Trong khi quân đội đồng minh đang giành lại
quyền kiểm soát đất nước, Claude và tôi lấy được một chiếc xe hơi do bọn
Đức bỏ lại. Chúng tôi đã đi ngược các trận tuyến và đến Montélimar tìm
thi hài của Jacques và Francçois để đem về cho gia đình các bạn.
Mười tháng sau, một sáng mùa xuân năm 1945, sau
hàng rào sắt của trại Ranvensbruck, Osna, Damira, Marianne và Sophie
nhìn thấy các đạo quân Mỹ đến và giải thoát họ. Trước đó ít lâu, ở
Dachau, Marc còn sống sót cũng đã được giải thoát.
Claude và tôi không bao giờ gặp lại cha.
° ° °
Chúng tôi đã nhảy khỏi con tàu ma vào ngày 25 tháng Tám năm 1944, đúng ngày Paris được giải phóng.
Những ngày sau, người chủ trại và gia đình chăm
sóc chúng tôi tận tình. Tôi còn nhớ cái buổi tối họ làm cho chúng tôi
món trứng tráng. Charles lặng lẽ nhìn chúng tôi; gương mặt các chiến hữu
ngồi quanh bàn ăn tại nhà ga nhỏ Loubers trở lại trong ký ức chúng tôi.
° ° °
Một buổi sáng, thằng em đánh thức tôi.
– Lại đây anh, nó vừa nói vừa lôi tôi ra khỏi giường.
Tôi theo nó ra bên ngoài nhà kho nơi Charles và những người khác vẫn đang ngủ.
Chúng tôi bước đi như vậy, bên nhau, không nói
một lời, cho đến khi thấy mình ở giữa một cánh đồng rạ rộng lớn. Claude
cầm tay tôi mà bảo:
– Nhìn đi anh.
Những hàng chiến xa Mỹ và những hàng chiến xa
của binh đoàn Leclerc đang quy tụ phía xa xa về hướng Đông. Nước Pháp
được giải phóng.
Jacques nói đúng, mùa xuân đã trở lại… và tôi cảm thấy bàn tay của thằng em siết chặt lấy tay tôi.
Trên cánh đồng rạ ấy, thằng em tôi và tôi đã là và mãi mãi sẽ là hai đứa con của tự do, lạc giữa sáu mươi triệu người chết.
Đoạn kết
Một
buổi sáng tháng Chín năm 1974, tôi sắp mười tám tuổi, mẹ bước vào phòng
tôi. Mặt trời chỉ mới mọc và mẹ thông báo rằng tôi sẽ không đến trường.
Tôi nhỏm dậy trên giường. Năm nay, tôi chuẩn bị
thi tú tài và tôi ngạc nhiên vì mẹ đề nghị tôi bỏ buổi học. Mẹ đi với
cha cả ngày và muốn em gái tôi và tôi cùng đi. Tôi hỏi đi đâu, mẹ nhìn
tôi với nụ cười chẳng bao giờ rời mẹ- Nếu con hỏi cha, có lẽ dọc đường
cha sẽ nói với con về một câu chuyện mà cha chưa bao giờ kể cho các con.
Chúng tôi tới Toulouse vào giữa ngày. Một xe hơi đợi chúng tôi ở nhà ga và đưa chúng tôi đến quảng trường lớn của thành phố.
Trong lúc em gái tôi và tôi ngồi vào bậc khán
đài gần như vắng vẻ không người, thì cha tôi và chú em cha, cùng đi có
một số nam giới và phụ nữ, bước xuống các bậc, tiến về một lễ đài dựng
giữa sân cỏ. Mọi người xếp thành hàng, một bộ trưởng tiến về phía họ và
đọc một bài diễn văn:
“Vào tháng Mười một năm 1942, những người Lao
động nhập cư ở miền Tây Nam đã tự tổ chức thành phong trào kháng chiến
vũ trang để lập ra đội 35 FTP-MOI 1.
Là người Do Thái, công nhân, nông dân, đa số là
người nhập cư Hungari, Tiệp Khắc, Ba Lan, Rumani, Italia, Nam Tư, hàng
trăm hàng trăm người trong số họ đã tham gia giải phóng Toulouse,
Montauban, Agen; họ đã có mặt ở mọi trận chiến để đuổi quân thù ra khỏi
Garonne-Thượng, khỏi Tarn, khỏi Tarn-et-Garonne, khỏi Ariège, khỏi Gers,
khỏi các miền Pyrénées-Thượng và Hạ.
Nhiều người trong số họ đã bị đi đày hoặc đã hy sinh, theo gương người chỉ huy Marcel Langer…
Bị truy đuổi, chịu khốn khổ, thoát khỏi lãng
quên, họ là biểu tượng của tình anh em được đào luyện trong cảnh đau khổ
sinh ra từ sự chia rẽ, và cũng là biểu tượng cho sự dấn thân của những
người phụ nữ, những trẻ em và những người đàn ông đã góp phần khiến đất
nước chúng ta, đất nước đã bị nộp cho bọn quốc xã làm con tin, từ từ ra
khỏi sự thinh lặng để cuối cùng phục sinh…
Cuộc chiến đấu, bị pháp luật thời ấy kết tội, là
một cuộc chiến đấu vinh quan. Nó là thời kỳ mà cá nhân vượt lên thân
phận của chính mình khi khinh thường thương tích, sự tra tấn, cảnh tù
đày và cái chết.
Chúng ta có bổn phận dạy cho con cái chúng ta
biết cuộc chiến đấu ấy mang những giị xiết bao thiết yếu, biết cuộc
chiến đấu ấy, do phải trả giá hết sức nặng nề cho tự do, nên xiết bao
xứng đáng được khắc ghi trong ký ức của nước Cộng hòa Pháp 2.”
Bộ trưởng cài một huân chương lên ve áo của họ.
Khi một người trong số họ, nổi bật bởi màu tóc đỏ hoe, đến lượt nhận
huân chương, thì một người đàn ông bước lên lễ đài. Ông mặc trang phục
màu xanh nước biển của Không lực Hoàng gia Anh và đội mũ lưỡi trai
trắng. Ông lại gần con người, thời xưa, mang tên Jeannot và thong thả
chào người đó như người ta chào một quân nhân. Thế là, cặp mắt của một
cựu phi công và cặp mắt của một cựu tù nhân đi đày lại gặp nhau.
° ° °
Vừa bước xuống khỏi lễ đài, cha tôi tháo huân
chương cất vào túi áo vét. Ông đến bên tôi, khoác vai tôi và nói khẽ
“Lại đây, cha cần phải giới thiệu con với bạn bè, rồi ta về nhà.”
° ° °
Buổi tối, trong chuyến tàu đưa chúng tôi trở lại
Paris, tôi chợt thấy cha náu mình trong thinh lặng, nhìn đồng quê lướt
qua. Bàn tay cha đặt lơ đãng trên chiếc bàn nhỏ ngăn giữa chúng tôi. Tôi
đã ấp bàn tay mình lên bàn tay ấy, điều này không phải là vô nghĩa, cha
con tôi chẳng mấy khi chạm vào nhau. Cha không ngoảnh đầu lại, nhưng
tôi có thể nhìn thấy, trong kính cửa sổ, bóng nụ cười của cha. Tôi hỏi
cha tại sao cha đã không kể cho tôi tất cả những điều ấy sớm hơn, tại
sao lại chờ đợi suốt thời gian ấ
Cha nhún vai.
– Con muốn cha nói gì với con nào?
Tôi thì tôi nghĩ rằng tôi những muốn được biết
cha là Jeannot, tôi những muốn được mang theo câu chuyện của cha dưới bộ
đồng phục học sinh của mình.
– Rất nhiều chiến hữu đã ngã xuống dưới những
thanh ray này, chúng ta đã giết người. Về sau, cha chỉ muốn con nhớ rằng
cha là cha của con.
Và, rất lâu về sau, tôi hiểu rằng cha đã muốn làm đầy tuổi thơ tôi bằng một tuổi thơ khác với tuổi thơ cha.
Mẹ không rời mắt khỏi cha. Mẹ đặt một nụ hôn lên
môi cha. Qua ánh nhìn hai người trao cho nhau, em gái tôi và tôi đoán
hiểu được họ đã yêu nhau biết mấy từ ngày đầu tiên.
Tôi nhớ lại những lời cuối cùng của Samuel
Jeannot đã giữ lời hứa.
Như thế đó, em yêu. Người đàn ông đứng tựa khuỷu
tay bên quầy giải khát phố Tourneurs và mỉm cười trong vẻ thanh nhã của
mình, đó là cha tôi.
Dưới mảnh đất Pháp này, bạn bè của cha yên nghỉ.
Mỗi lần ở nơi này hay nơi nọ tôi nghe thấy người
nào đó phát biểu những ý tưởng của anh ta giữa một thế giới tự do, tôi
lại nghĩ đến họ.
Lúc đó tôi nhớ rằng cái từ “Người nước ngoài” là
một trong những lời hứa hẹn đẹp đẽ nhất của thế gian, một lời hứa hẹn
đầy màu sắc, đẹp như Tự do.
Tôi sẽ không bao giờ có thể viết được cuốn sách
này nếu không có những lời kể và các câu chuyện thu thập từ Une histoire
vraie (Claude và Raymond Levy, NXB Français Réunis), La Vie des
Francais sous l’Occcupation (Henri Amoroux, NXB Fayard), Les Parias de
la Résistance (Claude Levy, NXB Calmann-Lévy), Ni travail, ni famille,
ni patrie – Journal d’une brigade FTP-MOI, Toulouse, 1942-1944 (Gérard
de Verbizier, NXB Calmann-Lévy), L’Odyssée du train fantôme. 3 juillet
1944: une page de notre histoire(Jürg Altwegg, NXB Robert Laffont),
Schwartzenmurtz ou l’Esprit de parti (Raymond Levy, NXB Albin Michel) và
Le Train Fantôme – Toulouse-Bordeaux, Sorgues-Dachau (Études
Sorguaises).
Lời cảm ơn
Emmanuelle Hardouin
Raymond và Danièle Levy, Claude Levy
Claude và Paulette Ur
Pauline Lévêque
Nicole Lattès, Leonello Brandolini, Brigitte
Lannaud, Antoine Caro, Lydie Leroy, Anne-Marie Lefant, Elisabeth
Villeneuve, Brigitte và Sarah Forissier, Tine Gerber, Marie Dubois,
Brigitte Strauss, Serge Bovet, Céline Ducournau, Aude de Margerie, Arié
Sberro, Sylvie Bardeau và tất cả các thành viên của Nhà xuất bản Robert
Laffont.
Laurent Zahut và Marc Mehenni
Léonard Anthony
Éric Brame, Kamel Berkane, Phillippe Guez
Katrin Hodapp, Mark Kessler, Marie Garnero, Marion Millet, Johanna Krawczyk
Pauline Normand, Marie-Ève Provost
Susanna Lea và Antoine Audouard
Chú Thích
1. FPT (Francs-tireurs et partisans): Nghĩa quân và du kích.
MOI (Main-d’oeuvre immigrée): Lao động nhập cư.
2. Diễn văn của Charles Hemu, bộ trưởng bộ Quốc phòng (chú thích của tác giả).
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+