Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ – Chương 21 – 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21

Cơn bão ập đến từ ngoài khơi đã chấm dứt sau một đêm âm ỉ, đâu đâu cũng thấy những nhánh cây bị quật ngã, các tấm bảng quảng cáo rơi ngổn ngang, những cột điện dây đứt lơ lửng, những người dân sầu não trước tổn thất… Trái ngược với cảnh tượng tàn tạ dưới mặt đất, bầu trời trongxanh đến khó tả, như vừa gột rửa sạch sẽ,các áng mây trong veo nối tiếp nhau baylượn, ngước đầu nhìn lên, bầu trời cao vờivợi, thanh khiết và lấp lánh, cảm giác nhưvừa được tái sinh.
Buổi sáng, Gia Thông trả phòng cùng Nhâm Nhiễm bước ra, nói nửa đùa nửa thật: “Nếu một ngày nào đó em chán ngấy tình cảm bồng bột này của tuổi trẻ, nhất định phải nói thẳng, đừng e ngại ông chú này nhé. Tình cảm của con người rất dễ thay đổi, điều nay anh có thể hiểu được, cũng chấp nhận được. Cũng tức là, khi anh đổi số điện thoại anh sẽ báo em, khi điện thoại anh còn gọi được tức là anh vẫn còn nhớ em.”
Nhâm Nhiễm không biết trả lời câu dặn dò mang tính lí trí quá đáng của anh như thế nào. Anh từ chối thẳng thừng khi NhâmNhiễm muốn tiễn anh ra sân bay: “Anh đưaem về. Anh không thích hình thức hóa mộtcuộc chia ly, nỗi buồn ấy thật nực cười.”
Nhâm Nhiễm đã biết, Gia Thông vốn không thích cảnh tượng quá lâm li bi đát, cô cũng không bằng lòng dung túng tình cảm trẻ con của mình dậy sóng, anh nói gì, cô đều gật đầu.
Hai người đậu xe tại cổng sau trường đại học Z, cô chỉ cho anh biết nhà của mình và bảo là muốn đi dạo một lúc. Đến khi nhìn thấy xe taxi của Gia Thông chạy xa dần, cô đột nhiên không muốn về nhà nữa.
Chưa bao giờ cô đi chơi qua đêm bên ngoài chứ nói chi đến chuyện ngủ tại nhà người khác. Dù biết hàng vạn điều không phải, cảm giác tội lỗi lại tự động nhường đường sang một phía, ngập tràn trong tâm trí cô giờ đây là nụ hôn nồng nàn và vòng tay ấm áp đêm hôm qua, cô cần một nơi màkhông ai có thể quấy rối để hồi tưởng và tận hưởng lại cảm giác mới mẻ, xa lạ đó.
Cô chột dạ điện về nhà Gia Tuấn, chị Vương bắt máy, chị ta nói với cô trong nhà không có ai, cô giáo Việt và Gia Tuấn đều chưa trở về.
Cô lại gọi vào di động của Gia Tuấn, hỏi anh đang làm gì. Giọng Gia Tuấn khàn khàn, “Mẹ và anh vẫn đang ở công ty, cả đêm qua không ngủ, cha mẹ, cô, dì, chú và dượng tranh cãi kịch liệt trong văn phòng. Sáng sớm nay, ông nội hay tin chạy lên, cảnh tượng càng hỗn loạn hơn, anh không biết khi nào mới tranh cãi xong.”
Nhâm Nhiễm biết bà con của hai nhà Kỳ – Triệu rất nhiều, ông nội của Gia Tuấn không màng gì đến chuyện kinh doanh nữa nhưng vẫn giữ chức Chủ tịch hội đồng quản trị, cô và chú Gia Tuấn đều có không ít cổ phần trong công ty, còn dì và dượng anh tađều giữ những chức vụ quan trọng trong công ty. Cô có thể tưởng tượng, nhóm người đó mà tụ lại thì chiến tranh sẽ diễn ra ghê gớm đến nhường nào. Cô cảm nhận sâu sắc nỗi buồn phiền Gia Tuấn đang đương đầu, chỉ biết an ủi anh: “Anh Tuấn, hôm qua Kỳ Gia Thông…”  nhắc đến tên này, cô bất giác ngừng một lúc, “Anh ta đã nói là không cần tiền của nhà họ Kỳ, mẹ anh ta cũng có nói sẽ gọi điện cho bác Kỳ ngay. Vấn đề không phải được giải quyết rồi sao.”
“Nhưng cha anh cảm thấy có lỗi với hắn, càng muốn giúp hắn nhiều hơn, chú anh cũng nói đỡ phía sau, nói Kỳ Gia Thông tài năng siêu phàm, chỉ cần cho hắn cơ hội, hắn nhất định thành nghiệp lớn.” Gia Tuấn đột nhiên chuyển giọng, “Ý của chú, sau này nhà họ Kỳ không chừng đều trông cậy vào hắn, mẹ anh càng giận hơn. Bà nhắc đến chuyện năm xưa, chính chú vàông nội trọng nam khinh nữ, chê mẹ anh sau khi đẻ chị gái không sinh thêm được mụn con nào nên mới đồng ý chuyện cho cha nuôi tình phụ và con riêng.”
Những lời  nói  hỗn loạn ấy,  Nhâm Nhiễm càng nghe càng nhức đầu: “Anh Tuấn, để mặc họ tranh cãi, chuyện này anh không thể lo được, anh cứ xem như gió thoảng qua tai, đừng để trong lòng.”
“Nếu không phải vì thấy mẹ kiên trì tranh giành quyền lợi cho chị và anh đến đáng thương, anh đã bỏ đi lâu lắm rồi, Tiểu Nhiễm, hay cùng bỏ trốn theo anh nhé.”
Nhâm Nhiễm trố mắt, “Anh lại nói xằng gì vậy? Phải chăng khả năng ngôn ngữ anh bị thoái hóa rồi à, anh có biết nghĩa của cụm từ “bỏ trốn theo anh” là gì không vậy?”
“Đương nhiên là biết, tức là em cùng anh bỏ trốn, cao bay xa chạy, đến một nơikhông ai quen biết chúng ta sinh sống, anh không cần màng đến cha mẹ, cả đống phiền toái trong nhà, hay biết bao!”
“Anh Tuấn, dì đang đau lòng, chị anh lại đang ở nước ngoài, sao anh có thể chê phiền phức?”
“Nhưng tại sao chúng ta nhất định phải đối mặt với cuộc sống hỗn loạn của họ, họ thích kết hôn với ai, thích chia tài sản cho ai thì mặc kệ. Hai chúng ta ở bên nhau có thể sống cuộc sống đơn giản, sẽ không bị ép phải tham gia vào những chuyện phiền phức này nữa.”
“Anh Tuấn, đó chỉ có thể gọi là bỏ nhà ra đi.”
“Bỏ nhà ra đi là một mình anh, anh muốn dẫn theo em. Tiểu Nhiễm, sau này chúng ta bên nhau mãi mãi, được không?” Anh nói như đang đùa, nhưng có vài phầnkhiến Nhâm Nhiễm bất an.
Cô dở khóc dở cười: “Anh đi ra ngoài hút điếu thuốc, bình tĩnh trở lại rồi hãy quay trở vào, đừng ăn nói lung tung nữa.”
“Trời, em cứ tưởng anh nói chơi, thực ra anh thật sự muốn làm như vậy.”
“Nếu không phải vì chuyện phiền toái này thì đêm nào mà anh chẳng múa hát vui chơi, còn bỏ trốn theo anh, sống đơn giản, thôi bỏ đi anh!”
“Em thật quá hiểu rõ anh, anh có đến Úc thăm chị một lần, cuộc sống của chị ở đó quả là đơn giản cực kì. Đáng tiếc là nó quá đơn điệu, anh buồn chết đi được.” Gia Tuấn trút giận xong, gượng cười: “Thôi, anh vào đây, em đừng cứ mãi nhốt mình trong nhà, ra ngoài chơi cùng bạn bè đi, anh nghĩ, họ tranh cãi sẽ có lúc mệt mỏi thôi, đợi anh về, anh dẫn em đi chơi.”
Nhâm Nhiễm tắt máy, bước vào trường đại học Z với đôi môi sưng phồng và dấu hôn được che lấp dưới cổ áo. Sân trường vào mùa hè chỉ thi thoảng vài thầy cô và học sinh qua lại, bác lao công đang quét dọn lá cây trên mặt đất, sau cơn mưa không khí thật trong lành, vài chú chin non ca hát trên cao, cảnh tượng rất yên bình.
Nhà của cô nằm ngay sau lưng đại học Z, lúc nhỏ, mẹ thường  dắt cô vào trường tản bộ từ cổng sau. Từ khi cha làm việc ở đây, mẹ càng đến nhiều hơn. Từng có một khoảng thời gian rất dài, cô từng suy nghĩ như mẹ, sau khi cô tốt nghiệp cấp3 sẽ đương nhiên vào học tại đại học Z.
Nhung cuộc sống có quá nhiều biến cố.

Mẹ mất, còn cô thì bỏ đi đến nơi khác. Buớc trên khuôn viên trường này, cô không bùi ngùi khi không có duyên học tại trường mà chỉ ngậm ngùi về tình yêu cô vừa chớm nở, nhớ thương người đàn ông vừa biệt ly.
Cô vốn không tham lam, càng không có hiểu biết trực quan về việc tiếp xúc thân mật giữa nam nữ, nói gì đến dục vọng.
Cái cô xem trọng là cảm giác thân mật.

Mẹ mất, lại đoạn tuyệt qua lại với cha, với một đứa trẻ lớn lên trong tình thương vàchăm sóc chu đáo của cha mẹ như cô, dùcó quật cuờng đến đâu, nỗi thương cảm vàphẫn nộ có trào dâng trong lòng, thì vẫn còn một khoảng trống mênh mông từ tận đáy lòng.
Cả đêm, cô nằm trong lòng của một người đàn ông, hưởng thụ tình yêu, sự vuốtve và vòng tay nồng nàn của anh, sángsớm tỉnh giấc lại được nhìn thấy gương mặtcủa anh. Cô nghĩ, cô không thể có yêu cầunào hơn nữa.
Cô cảm thấy, chí ít là bây giờ đã quá đủ.

Nhâm Nhiễm thơ thẩn rải bước trên sân trường,  bất giác, đã dạo quanh mộtvòng lớn và dừng tại con phố ngay sau lưngđại học Z.
Con phố này có nhiều tòa nhà cổ kính được xây theo nhiều phong cách khác nhau, có vài nhà được tu sửa thành quán bar, nhà triển lãm tranh, khách sạn gia đình và quán cà phê, chỉ một số ít giữ nguyên hiện trạng. Tương xứng với nó, nhà của cô hoàn toàn không nổi bật. Hai năm không ai sinh sống, lá rơi ngập cả khu vườn, ít nhiều có vẻ hoang tàn. Lần trước,  Nhâm Nhiễm chỉ kịp nhìn lướt qua, Gia Tuấn sợ cô vào nhà sẽ nhớ đến mẹ, cô cũng sợ chạm vào nỗi đau của mình, liển vội quay về.
Hôm nay, cô bỗng dưng muốn bước vào nhà, ngồi một mình suy nghĩa về tâm sự của mình, thậm chí thì thầm với người mẹ quá cố, thổ lộ tâm sự không thể nói cùng ai.
Cô đứng trước vườn nhà mình, lấy ra chiếc chìa khóa mang theo bên người. Bất ngờ phát hiện cổng vườn không đóng, chỉ hờ khép lại, quá kinh ngạc, cô bước vào nhà và cố nhớ phải chăng lần trước đi quá vội vàng, chưa kịp khóa cửa.
Cô ngước đầu nhìn lên, cửa số phòng ngủ lớn ở lầu 2 mở toang, cô có thể trông thấy rõ, rèm cửa sổ màu cả phê đang bay lượn trong gió, cô càng kinh ngạc hơn. Cô có thể xác định, lần trước khi ra về đã đóng hết toàn bộ cửa sổ. Nếu lỡ bị sót, căn phòng ắt hẳn đã bị cơn bão hôm qua thổi cho lộn xộn cả. Vừa nghĩ đến căn phòng của mẹ bị phá tung, lòng như lửa đốt, cô hoảng loạn chạy băng qua vườn, đưa tay đẩy cổng chính, cổng được mở ra, cô thừ người: Cô khẳng định mình không thể quên khóa cổng chính mà bỏ đi.
Chẳng lẽ nhà có trộm? Trộm mà cũng viếng thăm căn nhà đã hai năm không người ở? Lại còn nán lại trong nhà vào ban ngày nữa ư? Cô nghi ngờ bước vào, nhìn vào căn phòng phía dưới lầu, không có gì bất thường, cô nhẹ nhàng lên lầu, tay cứ toát mồ hôi lạnh, từng bước từng bước đi vào phòng mẹ.
Cửa phòng mở, dáng mảnh mai của một người đàn bà đang quỳ nửa người trước tủ áo, bên cạnh để một chồng hồ sơ, như đang lục lọi cái gì đó.
Là Quý Phương Bình.

Chương 22

Nhâm Nhiễm chỉ cảm thấy máu xông lên tận não, cô há hốc mồm, nhưng nhất thời không nói được gì, Quý Phương Bình như cảm giác được gì, ngước đầu liền trông thấy cô, hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
“Chào cháu, Tiểu Nhiễm.”
“Sao bà lại dám vào phòng của mẹ tôi? Bà cút ra ngoài.”
“Bình tĩnh nào, Tiểu Nhiễm, cha cháu đang họp ở Bắc Kinh, ông nhận được tin rằng chính phủ đang chuẩn bị quy hoạch khu phố này, toàn bộ nhà phải di dờỉ, ông cố tình nhờ cô đến đây thu thập tài liệu cũ, chuẩn bị liên lạc với các chủ hộ khác, đưa ra một phương  án khác với chính phủ, thuyết  phục họ giữ nguyên kiến trúc của khu phố này.
Cô hoàn toàn bỏ ngoài tai lời giải thỉch: “Tôi lập lại một lần, để đồ xuống, cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
Quý Phương Bình đành đặt hồ sơ xuống, đứng dậy chau mày nói: “Nhâm Nhiễm, chúng ta không thể đối xử với nhau một cách lí trí hơn sao? Ngồi nói chuyện một cách lí trí. Đừng cứ mở miệng là chửi rủa, la hét, chẳng có ý nghĩa gì.”
“Tôi nói chưa đủ rõ à? Tôi không có gì để nói với bà.”
“Bất kể cháu có bằng lòng hay không, cuộc sống của chúng ta không thể quay lại được, tiếp nhận sự thật, tìm ra phương thức đối xử hợp lí hơn cho hai chúng ta,không phải tốt cho cả hai sao?”
“Đó là cách nghĩ của bà, tôi không thể nảy sinh bất kỳ mối liên hệ nào trong cuộc sống của bà.”
“Nhâm Nhiễm,  cháu không ngây thơ đến nỗi cô cần cầu xin cháu đồng ý cho cô và cha cháu qua lại với nhau chứ?” Sức nhẫn nại của Quý Phương Bình cạn kiệt, lạnh lùng nói.
“Bà nghĩ quá nhiều rồi, tôi không ngây thơ đến mức đó. Bà đã ngang nhiên vụng trộm bao năm nay, tôi nghĩ, hai người vốn không quan tâm đến cách nhìn của người khác. Tôi đồng ý hay không hai người vẫn sẽ tiếp tục qua lại”, Nhâm Nhiễm lạnh lùng: “Không sao, hai người cứ tiếp tục đi, nhưng cha tôi đừng hòng mong tôi sẽ tha thứ cho ông ấy, đừng nhắc đến việc phải thừa nhận mối tình này.” Quý Phương Bình tức giận, “Cháu như vậy là lạm dung tình thương của cha cháu, dùng tình thân trói buộc ông ta.”
“Thật không hổ danh là luật sư. Như vậy đã định được tội tôi. Còn bà thì sao? Bà đã phán xét thế nào về hành vi của bản thân mình? Bà phá hoại hôn nhân của người khác, cướp chồng của người khác, công khai bước vào nhà người khác, tất cả, đều là  đặc quyền và phần thưởng mà thượng đế ban tặng bà hay sao?”
Quý Phương Bình không ngờ một bé gái trông yếu ớt và nho nhã như cô lại nói được lời danh đá đó: “Cháu vốn không hiểu về hôn nhân, Nhâm Nhiễm, cháu chỉ trách móc cô, cô hỏi cháu, cháu có biết cuộc hôn nhân giữa cha mẹ cháu tồn tại chỉ trên danh nghĩa từ khi nào không?”
Nhâm Nhiễm cứng họng, Quý Phương Bình không muốn kéo dài, quyết tâm nói rõ:“Đúng vậy, cha mẹ cháu đã có vấn đề từsớm, cha cháu đề nghị li hôn, nhưng mẹcháu cứ dây dưa, sau này, bà ta mắc bệnhung thư, cha cháu không thể nào mở miệngđược nữa, nên hôn nhân của họ mới tiếpdiễn…”
“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ chữ nào từ bà! Bà cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
Nhâm Nhiễm ngắt ngang lời bà, đi ra khỏi phòng.
Quý Phương Bình đi sát theo sau, hoàn toàn không khách sáo: “Chúng ta đều phải đối diện với thực tại, hôn nhân không phải là một hiệp ước mà một khi đã kí vào thì mãi mãi không có cơ hội lật lọng. Mỗi người đều có quyền chọn lựa lại. Một cuộc hôn nhân khi đã nảy sinh vấn đề, hoàn toàn không phải chỉ là trách nhiệm của một phía. Cha cháu thương hại mẹ cháu, cô khôngmuốn bắt ép cha cháu, thế là chúng tôi cứdây dưa mãi. Nếu vì lòng nhân từ của chamà cháu quay ngược lại chỉ trích ông ấy,như vậy quá bất công với ông ấy.”
Nhâm Nhiễm giận dữ nhìn bà ta, “Dám nói đến công bằng nữa à, đó đại khái là lời tỏ tình hoang đường nhất, mặt dày nhất mà tôi được nghe. Hai người đã hi sinh quá nhiều ư? Hai người là điển hình của lòng nhân từ và nhẫn nhịn ư? Có cần tôi trao bằng khen cho tình yêu vĩ đại của hai người không?”
“Cô không có ý đó…”
“Vậy ý của bà là sao? Bà cướp chồng người khác, trước khi bà chen ngang vào, họ có một hôn nhân và gia đình hạnh phúc, tôi có tuổi thơ hạnh phúc nhất của tôi, đó là bằng chứng tốt nhất. Bà muốn nói hôn nhân của Nhâm Thế Yến không hạnh phúc, gia đình là địa ngục, nên bà cố tình đến giảicứu cho ông ta sao?”
“Họ chỉ vì cháu mà miễn cưỡng sống tiếp với nhau thôi.”
“Bà cho rằng bà hiểu cuộc sống gia đình ba người chúng tôi hơn tôi sao? Tôi kể cho bà nghe một vài sự thật cơ bản, cha và mẹ là bạn học thuở đại học, khi cha thành thạc sĩ đã kết hôn với mẹ, từ lúc đó, mẹ đã từ bỏ cơ hội được đào tạo cao hơn, chăm sóc cho ông bà nội đã lớn tuổi đến khi họ mất. Bà toàn tâm ủng hộ cha tôi chuyên tâm nghiên cứu, từ thạc sĩ đến sau tiến sĩ, ông ở lại trường làm một giáo viên quèn, mãi sau này được ra nước ngoài làm các chuyên  đề nghiên cứu rồi trở về nước giảng dạy, viết sách chuyên đề, trở thành một luật gia nổi tiếng. Mẹ một mình lo toan chuyện nhà, không để bất kỳ chuyện gì làm ông phân tâm. Bà cho rằng, mẹ làm tất cả chuyện này, hoàn toàn không phải vì yêusao?”
“Cô không nói mẹ cháu không yêu cha cháu.”
“À, tôi hiểu, bà đang ám chỉ, mẹ tôi là một người đàn bà tội nghiệp, đơn phương yêu cha, người cha tôi yêu là bà, cha tôi không yêu mẹ.” Nhâm Nhiễm nói từng chữ một cách rõ ràng: “Thế nhưng, nếu cha không yêu mẹ mà lại chung sống với mẹ, còn có một đứa con gái, an nhàn hưởng thụ sự hi sinh của mẹ trong nhiều năm, vậy thì ông ta là một ngụy quân tử đích thực, một nhân cách tồi tệ, một người đạo đức giả, tôi càng khinh bỉ ông ta.”
Đến lượt Quý Phương Bình cứng họng.
“Tôi hận cha tôi, nhưng tôi không nhìn lầm ông ấy. Bà cho rằng, cha không bỏ rơi mẹ khi mẹ bệnh hoàn toàn vì thương xót mẹsao? Bà lầm rồi, cha chăm sóc mẹ rất chu đáo, tôi từng trông thấy cha lặng lẽ ngồi khóc bên giường mẹ. Cha từng nói với tôi, cha bằng lòng từ bỏ mọi thứ để đổi lấy sức khỏe cho bà. Lúc đó, cha không cần đóng kịch trước mặt tôi, Luật sư Quý, trên thực tế, cha đã chăm sóc cho mẹ ròng rã suốt bốn năm, không ai có thể đóng kịch suốt bốn năm mà không mệt mỏi, nhất là khi không ai khen ngợi vở kịch của ông, mà tôi nghĩ, ắt là bà vẫn luôn tạo áp lực cho ông.”
Nhâm Nhiễm nhìn thẳng vào Quý Phương Bình, trông thấy gương mặt bà tái dần, cô ít nhiều có khoái cảm của người chiến thắng. “Bà cho rằng tình yêu của bà vĩ đại lắm à, nhưng tôi xem ra, bà chẳng qua chỉ là một tên cướp đê tiện, vọng tưởng, chiếm đoạt những thứ vốn không thuộc về mình, vụng trộm trong bóng tối suốt thời gian dài và lăm le phá hoại gia đình người khác.”
“Cho nên cháu đã phán xét cô, cảm thấy tất cả đều là lỗi của cô, chính cô đã cám dỗ cha cháu, không những phá hoại gia đình ông ta còn phá hỏng hình tượng hoàn mỹ của ông trong lòng cháu, tội ác tày trời. Nếu như trong thời cổ đại, cháu sẽ vui sướng nhốt cô vào lồng rồi thả xuống biển, đúng không?”  Quý Phương  Bình cố bình tĩnh, giễu cợt cô.
“Bà đã đề cao bà quá rồi, không, bà là người như thế nào, đáng chịu những trừng phạt gì, không liên quan đến tôi. Tôi chỉ biết, cha đã phản bội mẹ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ấy.”
“Mày đã quan trọng hóa sự tha thứ của mày rồi đấy.” Quý Phương Bình nhếch môi, khinh bỉ: “Cô bé ăn nói hùng hồn ạ, có một chuyện, bây giờ tao nói cho mà nghe, có lẽ mày sẽ rất mất hứng. Bất kể mày có tha thứ không, tao và cha mày đều chuẩn bịkết hôn, tao không cần trưng cầu ý kiến của mày, Nhâm Nhiễm, tuần sau cha mày sẽ quay về, chính thức nói việc này với mày, tốt nhất là mày nên có tâm lý trước.”
“Cha sẽ không kết hôn với bà mà không hỏi qua ý kiến của tôi, trừ khi ông ta muốn mãi mãi đoạn tuyệt quan hệ với tôi.”
“Tao nói lại lần nữa, tốt nhất là mày đừng nên dùng tình thân uy hiếp ông ta nữa, ông ta cũng có thể không chấp nhận sự uy hiếp của mày.” Quý Phương  Bình đâm xuyên mắt cô, giơ cao cánh tay phải, ngón tay áp út của bà đang đeo chiếc nhẫn kim cương nhỏ, chiếu lấp lánh theo tia sáng ít ỏi được rọi trong nhà. Mặt cô tái xanh, chỉ nghe Quý Phương Bình nói tiếp: “Tao đang mang thai, chuẩn bị sinh đứa con cho ông. Ông đã cầu hôn tao, cuối tuần này ông ta sẽ về để đăng ký kết hôn với tao.” Nhâm Nhiễm không thể tin vào taimình, ánh mắt được chuyển từ chiếc nhẫn xuống bụng bà, chỗ đó vẫn phẳng lì, không hề có dấu hiệu của một người đang mang thai. Cô ngước lên ném vào mặt bà ta một ánh mắt sắc bén, Quý Phương Bình chợt rợn người, nhưng bà vẫn bình tĩnh nói tiếp: “Cha cháu đã gọi điện cho cha mẹ của Gia Tuấn, họ đều đã đồng ý sẽ khuyên nhủ cháu, cô cho rằng, cháu chấp nhận hiện thực sẽ tốt hơn, chúng ta không cần thích nhau, nhưng có thể…”
Nhâm Nhiễm dùng sức tóm lấy bà, hất mạnh bà ra sau cầu thang,  bà ta không cảnh giác trước nên bị đẩy về sau mấy bước dựa sát vào viền thang rồi hoang mang vịn chặt tay cầm: “Cháu điên rồi à? Đừng làm vậy, đừng làm vậy.”
Nhâm Nhiễm mặc kệ, cô điên cuồng dùng sức đẩy bà ta xuống,  Quý Phương Bình vừa chống đỡ, vừa la  toáng lên,“Dừng tay, Nhâm Nhiễm, dừng tay, cháu không thể làm vậy…”
Nhâm Nhiễm một tay dùng sức xô bà ta, một tay ra sức lôi ngón tay ra khỏi tay cầm. Trong lúc đôi co, tay của Quý Phương Bình đâm vào một vết nứt ngay ngã rẽ trên tay cầm, bà hét lên vì đau, buông một tay ra, suýt bị đẩy đến mất thăng bằng. Ánh mắt của Nhâm Nhiễm đọng lại trên vết nứt đó.
Cô nhớ rõ nguồn gốc của vết nứt này. Hôm đó là lần cuối cùng mẹ ngất xỉu trong nhà, cô điện gọi xe cấp cứu, khi nhân viên cứu hộ đến đã dùng cáng cứu thương đưa mẹ cô xuống, thanh thép trên cán cứu thương đâm vào tay vịn khi rẽ xuống. Lần đó Phương Phi nhập viện và không trở về nhà nữa. Khi bà mất, mọi người đều tất bật chuẩn bị hậu sự, Nhâm Nhiễm một mình thơ thẩn về nhà, nhìn thấy vết nứt trên tay vịnđã quỳ ngay xuống đất, khóc thật to. Lúcđó cô nghĩ, lòng cô cũng như tay vịn này,mãi mãi, có một vết nứt.
Sau này, cha cô vội vã đưa cô đến nơi khác, không màng đến việc tu sửa lại tay vịn cầu thang. Hai năm trôi qua, vết nứt không còn nổi bật như trước, nhưng trong mắt Nhâm Nhiễm, nỗi đau to lớn ấy lại dâng trào, sự phẫn nộ của cô phút chốc tan biến.
Cô dừng lại, cô đưa tay chạm vào vết nứt, nắm thật chặt, để mặc cho gai gỗ đâm vào đau xuyên tim. Những ngón tay còn lại, từ đẩy chuyển thành nắm, cô túm lại áo của Quý Phương Bình, từ từ kéo bà lại, để bà giữ lại thăng bằng.
“Từ nhỏ, mẹ đã dạy phải làm một người lương thiện, không được độc ác với người khác. Tôi không làm được những chuyện như vậy.” Nhâm Nhiễm khô họng, cô buông tay, “Bà phải giữ lại đứa con bà.”
Sắc mặt Quý Phương Bình tái nhợt, vịn chắc tay cầm, thở hổn hển, Nhâm Nhiễm cũng thở gấp rút, cô hít thở thật sâu, đứng một hồi, lấy điện thoại ra, gọi điện cho cha.
“Tiểu Nhiễm,” ông đã biết số điện thoại của con gái từ Gia Tuấn, một tháng qua, đây là lần đầu cô chủ động gọi điện đến, ông rất vui mừng, “Cuối tuần này cha sẽ…”
“Giao sư Nhậm, cuối tuần này ông sẽ quay về kết hôn với Quý Phương  Bình đúng không?”
Nhâm Thế Yến nuốt vội lời định nói, ông không phủ nhận, “Nghe cha nói, Tiểu Nhiễm, cha và bà ấy…”
Nhâm Nhiễm nhả rõ từng chứ: “Không cần giải thích, ông nghe tôi nói đây, tôi chỉnói với ông hai điều: Thứ nhất, nếu như ôngkết hôn với bà ta, tôi không còn là con gáiông nữa, dù sao thì ông cũng còn đứa conkhác, tôi nghĩ ông cũng không ngại mất đứacon này. Được, tôi cũng không ngại thànhtrẻ mồ côi, trên thực tế, kể từ ngày ôngvụng trộm, tôi đã là trẻ mồ côi. Thứ hai, nếuông để Quý Phương Bình vào ở căn nhàmẹ từng sống, vậy thì, không cần đợi chínhphủ đến dỡ nhà, tôi sẽ phóng hỏa đốt sạchmọi thứ ở đây. Tội phóng hỏa phải giam tùmấy năm, hai người một là luật sư, mộtngười là giáo sư ngành luật, chắc là có thểtrả lời tôi ngay chứ?”
Không đợi Nhâm Thế Yến nói gì, Nhâm Nhiễm đặt điện thoại xuống,  trừng mắt nhìn Quý Phương Bình: “Cút ra ngay, đừng để tôi trông thấy mặt bà.”
Quý Phương Bình ngơ ngác hồi lâu, lếch thếch nhấc chân bước ra ngoài.
Nghe thấy tiếng đóng cửa ngoài sân, Nhâm Nhiễm mới buông tay trượt theo tay vịn, ngồi bệt xuống cầu thang, tay kia vẫn nắm chặt vết nứt.
Tiếng điện thoại reo, Nhâm Thế Yến gọi điện, cô tiện tay tắt máy.
Cô không muốn nói chuyện với cha, cũng không khóc được nữa, chỉ ngồi như người mất hồn.
Cô ngồi đến ê ẩm mới tỉnh lại như người mộng du, cô cẩn thận đóng hết toàn bộ cửa sổ, kéo rèm cửa, khóa chặt cửa chính, vẫy tay gọi xe taxi về nhà Gia Tuấn.
Gia Tuấn và dì Triệu vẫn chưa về nhà, chị Vương đang ngủ trưa, cô lên lầu nhanh chóng thu dọn hành lý đơn giản của mình, nhét cuốn “Xa rời đám đông huyên náo” vào trong.
Cô cầm bút, viết lại mẩu tin cho GiaTuấn.
“Anh Tuấn,
Chắc là anh lại biết chuyện cha em sẽ kết hôn với Quý Phương Bình trước em, đúng không?
Anh nói đúng, em hận ông ấy, em cũng muốn bỏ trốn, em không muốn ở lại đối mặt với cuộc hôn nhân của họ.
Nhờ anh chuyển lời xin lỗi đến chú Kỳ, dì Triệu.
Em sẽ gọi điện cho anh, anh đừng lo cho em.”
Hôm đó, Tiểu Nhiễm vác ba lô ra khỏi biệt thư, gọi taxi phóng thẳng ra sân bay.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+