Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ – Chương 33 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33

Gia Thông quét cái nhìn từ cái túi màu đỏ đặt trên bàn qua Chính Bang:
“Đây là gì?”
Chính Bang ái ngại trả lời: “Tôi đưa Nhâm Nhiễm ra nhà ga xe lửa, trên đường cô ấy dừng lại nói là muốn vào ngân hàng rút tiền, bảo tôi đứng đợi bên ngoài, cô ấy đi ra và đưa cái túi này cho tôi, bảo tôi đưa cho anh.”
“Anh đừng nói với tôi là anh không biết cái gì trong đó mà đã cầm về.”
Đương nhiên Chính Bang biết trong túi đó đựng đầy từng cọc tờ bạc 100 tệ. Họ suốt ngày giao dịch bằng tiền, trong lúc kinh doanh nóng bỏng nhất, còn có người dùng túi da mang từng cọc tiền đến công ty, chạy chọt trong ngân hàng là một trong công việc hàng ngày của Chính Bang, anh vừa nhìn đã biết ngay nội dung bên trong túi.
“Tôi đã nói: Nếu tôi mang về, e là KỳTổng sẽ không vui.”
Nét mặt của Gia Thông lúc này tất nhiên không vui, anh lạnh lùng nhìn Chính Bang, nhưng Chính Bang không hề rụt rè, nghĩ đến lời của Nhâm Nhiễm ban nãy, anh thậm chí còn bật cười.
Nhâm Nhiễm chất túi tiền vào tay Chính Bang, bĩu môi: “Bây giờ anh ta đâu có phát lương cho anh, anh cần gì phải sợ anh ta không vui nữa?”
Chính Bang cười: “Không thể nào nói như vậy, cậu ta nhất định lại phất lên được, tôi vẫn phải đi theo cậu ta.”
“Anh tin tưởng anh ta như vậy, chẳng phải đã ổn rồi sao? Đợi khi em lên xe, anh hãy đưa tiền cho anh ấy, coi như là tiền em đưa cho anh ấy đầu tư, sau này anh ấy kiếm được rồi trả lại cho em.”
Chính Bang chần chừ, “Trong đó có bao nhiêu tiền?”
“Hai trăm ngàn.”
“Cô Nhâm, một sinh viên như cô, sao lại có nhiều tiền như vậy?”
Nhâm Nhiễm chợt buồn: “Là của mẹ em để lại cho em, vẫn luôn giữ tại ngân hàng. Trước mắt em không cần dùng đến số tiền này, anh đợi khi đến giờ bay rồi mới đưa cho anh ấy. Nếu anh ấy muốn trả lạiem thì bảo anh ấy đến thành phố Z hoặctrường em. Nếu anh ấy thanh cao đến mứcphải phí sức như vậy thì tùy anh ấy.”
Chính Bang tung túi tiền trong tay nói đùa: “Em phải đưa tận tay cậu ta chứ. Sao lại tin tưởng anh đến như vậy, không sợ anh ôm tiền chạy mất à?”
“Bởi vì Gia Thông tin tưởng anh mà. Em cảm thấy, có thể khiến anh ấy tin tưởng là một chuyện không dễ dàng. Hơn nữa, nếu em đưa tận tay cho anh ấy, sao anh ấy có thể nhận được?  Không mắng cho em một trận bỏ đi mới lạ.”
Chính Bang không ngờ cô tin tưởng mình đến như vậy, anh hơi cảm động. Anh biết món tiền này hiện nay đối với Gia Thông có ý nghĩa như thế nào, nhưng anh hiểu rõ tính của Gia Thông, không dám quyết định thay cậu. Nhâm Nhiễm thấy anh suy ngẫm mãi vẫn không quyết định được, cô chợt nảy ra một ý: “Vậy đi, anh Bang, theo cách thao tác trái phiếu riêng lẻ của các anh, nếu em đưa tiền cho Gia Thông thao tác thì cần làm những thủ tục gì?”
“Phải đưa bản photocopy chứng minh nhân dân, phải viết thư ủy quyền xác nhận thời hạn ủy quyền…” Chính Bang thường ngày không phụ trách nghiệp vụ kinh doanh, có chút không theo kịp suy nghĩ của Nhâm Nhiễm.
Nhâm Nhiễm lấy bút viết nhanh một thư ủy quyền, tiếp theo dó, cô lôi Chính Bang tìm hiệu photocopy, cô vẫn còn thấy thiếu cái gì đó, quay trở về tiệm mượn hộp mực, ấn đầu tay mình vào. Cô vừa cầm khăn giấy lau tay, vừa nói: “Cứ y như là giấy bán thân, như vậy là đầy đủ rồi đúng không?” Chính Bang có chần chừ đi chăng nữa cũng bật cười trước hành động của cô, anh biết cô đã hạ quyết tâm nên gấp cẩn thận thư ủy quyền cất vào người, “Được thôi, nếu như cậu ta có mắng thì mắng tôi vậy.”
“Vậy mà cô bé cũng nghĩ ra…” Gia Thông dở khóc dở cười khi vừa nhìn thư ủy quyền được Nhâm Nhiễm viết bằng bút máy và nghe Chính Bang tường thuật lại lời của Nhâm Nhiễm.
Anh dẫn Nhâm Nhiễm ẩn cư tại Song Bình gần một tháng sau đó trở về Bắc Hải, nói Chính Bang đặt vé máy bay cho cô. Cô lắc đầu nói không thích ngồi máy bay một mình, đi xe lửa là được. Anh chuẩn bị đưa cô ra ga xe lửa, nhưng cô nói: “Chẳng phải anh không thích cảnh cáo biệt sao? Thôi đi, để anh Bang tiễn em là được.”
Đích thực anh không thích lâm li bi đát, Nhâm Nhiễm chững  chạc như vậy khiếnanh cảm thấy nhẹ nhõm. Cô chỉ ôm chặtanh, hôn một cái thật mạnh vào môi anhliền vác ba lô đi một mạch theo ChínhBang.
Không ngờ cô còn để lại một bất ngờ cho anh.
Chính Bang nhìn nét mặt của anh, cẩn thận nói: “Cô Nhâm nói, cô không yêu cầu anh vì lí do này mà giữ liên lạc với cô ấy. Thư ủy quyền này không có thời hạn, không kèm bất kỳ điều kiện nào.”
Gia Thông ngậm chặt môi.
Một lúc sau, anh đặt thư ủy quyền xuống, giở bản photo chứng minh của cô ra.
Hình của mọi người trong chứng minh thường có vài nét nghiêm nghị, Nhâm Nhiễm cũng không ngoại lệ. Trong ảnh, tóc Nhâm Nhiễm cột cao về phía sau, gươngmặt nhỏ rất thanh thoát và ngây thơ, đôimắt long lanh như nhìn thẳng vào mắt anh,ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô.
Chính Bang bước ra ngoài từ lúc nào, anh hoàn toàn không để ý đến.
Anh trầm tư một lúc rồi gọi vào số của cô, cô bắt máy, tiếng xình xịch của xe lửa vọng vào tai.
“Nhâm Nhiễm, em làm như vậy, quả thật rất ngốc nghếch.”
“Này, khách  sáo với em một chút.” Nhâm Nhiễm cười nói, “Bây giờ em là khách hàng của anh, có lẽ anh sẽ không nhớ một cô bạn gái, nhưng chắc phải nhớ khách hàng của mình chứ.”
Gia Thông không ngờ cô nói chuyện nhẹ nhõm như vậy, “Em có từng nghĩ, nhập nhằng giữa tình cảm và tiền bạc là một việclàm ngu xuẩn thế nào không?”
Một lúc sau, Nhâm Nhiễm mới trả lời: “Đúng vậy, em biết. Nhất là khi anh không yêu em lắm, không chừng sau này cảm giác em là gánh nặng của anh, nhưng  không sao. Dù sao thì không biết bao lâu nữa chúng ta mới lại gặp nhau, anh bảo trọng.”
Nhâm Nhiễm tắt máy trước. Cô biết nếu cô nói tiếp sẽ không kiềm chế được bản thân, cô quyết tâm để lại ấn tượng chững chạc trong giây phút cuối cùng nơi anh. Cô nằm trên giường nằm xe lửa, cảm thấy mình quyết định đúng đắn khi chọn đi xe lửa, cô không ngại bầu không gian ồn ào và phức tạp khi phải ở chung toa xe với những người xa lạ. Khi xe đến trạm, đài phát thanh thông báo hôm nay ở thành phố Z có mưa nhỏ, nhiệt độ chỉ có 5 độ. Lúc này cô mới kinh ngạc, tuy thành phố Z nằm trong vùng Giang Nam, nhưng cũng có bốnmùa rõ rệt, không thể so sánh với thời tiết ấm áp ở Lĩnh Nam và Bắc Hải. Cô mặc quá ít áo, hơn nữa không mang theo áo ấm nào bên mình.
Cô ôm chặt áo khoác mỏng manh, đi theo hành khách xuống xe phút chốc lạnh đến run người. Cô định chạy nhào ra lên xe taxi thì phát hiện Gia Tuấn đứng ở vị trí ngược chiều với dòng người đi lên. Cô thật bất ngờ, trước khi rời khỏi Quảng Châu, cô chỉ gọi một cú điện thoại cho cha, báo với ông rằng cô sẽ trở về nhà vào tháng sau, xin ông và Gia Tuấn đừng bận tâm.
“Anh Tuấn, sao anh đến đây?”
Gia Tuấn cởi áo khoác của mình khoác vào người cô: “Hôm qua chú Nhâm nhận được một cú điện thoại từ Bắc Hải, báo cho chú biết chuyến xe ngày hôm nay, chú không đi được, đành gọi anh đến đón em.”

Lúc Gia Tuấn nói chuyện, anh không hề nhìn cô, chỉ cầm lấy ba lô và đi nhanh về phía trước, cô đành ôm chặt áo khoác đi theo anh.
Anh quăng ba lô vào dãy ghế phía sau xe, đợi cô thắt chặt đai an toàn liền nổ máy ngay. Cô nhìn thấy xe đi vào thành phố về hướng biệt thự của anh vội nói, “Anh Tuấn, em muốn về nhà của mình.”
Gia Tuấn thắng gấp xe, lạnh lùng nói: “Đã chuẩn bị vạch rõ ranh giới với gia đình anh rồi sao?”
“Anh Tuấn.” Nhâm Nhiễm đau lòng nhìn anh, “Sao em còn có thể vào ở nhà anh được, xin hãy thứ lỗi cho em…”
“Đừng nói nữa.” Gia Tuấn ngắt ngang lời cô, nổ máy chạy tiếp và rẽ sang hướng về nhà cô. Anh lái xe với tốc độ nhanh đếnchóng mặt, trong chốc lát đã đến nhà NhâmNhiễm ngay sau đại học Z.
Nhâm Nhiễm nghiêng người về phía sau lấy ba lô xuống xe, do dự một lúc, cô nói “Tạm biệt.”
Lúc này, Gia Tuấn đã nổ máy, người và xe cùng biến mất.
Từ đầu chí cuối, anh không hề nhìnNhâm Nhiễm.
Nhâm Nhiễm ngơ ngác nhìn chiếc xe chạy mất hút, xoay người lấy chìa khóa mở cửa. Lá rơi thành từng lớp dày ngoài vườn, vách tường đầy thằn lằn ở phía tây đã héo vàng, toàn cảnh trông rất thê lương.
Cô bước vào trong, nhìn thấy căn nhà vắng lạnh do không người ở trong thời gian dài liền đến ngồi trên bậc cầu thang, đầu dựa vào tay vịn, thơ thẩn nhìn.
Cô đã đi qua nhiều nơi trong một thời gian ngắn ngủi, trải qua những việc mà cô chưa từng tưởng tượng trong mười tám năm trước,  trở lại ngôi nhà này, cô cảm thấy nơi đây còn lớn hơn lúc cô cảm giác hồi nhỏ, hơn nữa còn trống vắng.
Từ khi lên máy bay, cô đã bảo với chính mình, sau này không được trẻ con, không được tự tiện khóc nữa.
Ngồi trong căn nhà này, cảm giác cô đơn lại dâng trào, cô cảm thấy nơi đây giống như một ốc đảo hơn là Song Bình, bên cạnh cô, sẽ không còn một cánh tay để cô dựa dẫm.
Không biết đã ngồi bao lâu, cửa mở ra, Nhâm Nhiễm ngước đầu nhìn lên, thấy Gia Tuấn xuất hiện trước cổng. “Anh Tuấn…”
Gia Tuấn đi qua, ngồi bên cạnh cô, “Từ nhỏ đến lớn em vẫn thích ngồi trên bậc thang này. Anh đến nhà tìm em, nhìn thấy em ngồi đây rất nhiều lần.”
“Bởi vì ngồi ở đây có thể trông thấy nhà bếp. Em làm bài tập một lúc, liền chạy đến đây, có thể nhìn thấy dáng mẹ đang nấu cơm.”
“Xin lỗi, thái độ lúc nãy của anh thật tồi tệ.”
“Anh hoàn toàn có lí  do giận em. Người phải nói xin lỗi là em, chỉ để lại mảnh giấy rồi đi mất, lại tự quyết định quay về.”
“Anh suy nghĩ rất nhiều lần, chỉ cần em chịu quay về, anh sẽ đối xử tốt với em gấp nhiều lần hơn trước, không để cho em cảm thấy cần phải bỏ đi. Nhưng khi thấy em, anh lại không kiềm chế được bản thân.”
“Anh Tuấn, anh luôn rất tốt với em. Em bỏ đi đâu phải vì anh.”
“Không  đúng. Nếu như anh cho em biết chuyện kết hôn giữa cha em và Quý Phương Bình sớm hơn, em có chuẩn bị tâm lí trước, sẽ không đến nỗi bất ngờ như thế. Anh luôn cảm thấy, sớm hay muộn, em đều phải chấp nhận sự thật này, nhưng  anh hoàn toàn không nghĩ đến em lại phản ứng đến như vậy, thậm chí dùng cả cuộc sống của mình để kháng nghị.”
“Không như anh nghĩ đâu.” Nhâm Nhiễm đuối sức phản biện, nhưng dùng tình yêu của cô đối với Gia Thông để biện luận thì cô không nói ra được, cô cố gắng chuyển đề  tài, “Anh Tuấn, đều do  em bướng bỉnh, hại anh bị trường đuổi học, tiếp theo phải làm sao?” “Ra nước ngoài du học thôi, dù sao thìtrước đây gia đình cũng dự định khi anh tốtnghiệp trung học phổ thông sẽ đưa anh ranước ngoài du học.” Gia Tuấn duỗi đôichân dài, tỏ vẻ không bận tâm chuyện đó.
“Ờ.”
“Em có nghĩ đến em thế nào không? Còn lo lắng cho anh.”
Nhâm Nhiễm từng nghĩ đến vần đề này, cô cười: “Em đã nghỉ học một học kì, chắc cũng đã bị khai trừ rồi. Em đang nghĩ, có lẽ sẽ ở nhà ôn thi lại.”
“Chú Nhâm xin phép bệnh cho em, không bị đuổi học đâu.”
“Bỏ lỡ bài vở của cả một học kì, không biết là nên quay về học tiếp, hay là ở lại một năm, đợi học kì sau học lại năm 2.”
Gia Tuấn im lặng lúc lâu, anh hạ quyết tâm: “Có một việc anh nhất định phải nóivới em, vài hôm trước, Quý Phương Bình bịchẩn đoán là thai nhi đã chết trong bụngmẹ.”
Nhâm Nhiễm vội đưa tay bụm miệng ngăn tiếng kêu kinh ngạc thốt ra, hoảng hốt nhìn Gia Tuấn. “Bây giờ Quý Phương Bình đang nằm viện tại quê bà ấy. Người nhà của bà ta luôn miệng trách mắng chú Nhâm, nói chú ấy vô trách nhiệm, không kết hôn với bà, ép bà ta bỏ con mới tạo thành hậu quả hôm nay. Cha anh đang giải vây cho chú ấy, với địa vị và tuổi tác của chú Nhâm, chú không có sức chịu đựng tin trái chiều giống như những người làm kinh doanh như cha anh. Anh nghĩ chắc chú sẽ kết hôn. Nếu em về trường học thì phải có tâm lí trước, học cách chấp nhận và đối mặt với sự việc này.”
“Đó là kết quả mà mình mong muốn ư?”. Nhâm Nhiễm ngước đầu nhìn lên trênbậc thang, hồi tưởng về “đoạn phim” mớidiễn đêm hôm trước. Cô mới hãi hùng,không biết mình đang tự trách hay đang sợ hãi, chỉ cảm thấy bị dồn nén đến mức nghẹt thở, mãi một lúc sau mới nói: “Tùy họ, dù sao thì em sẽ không sống chung với họ.”
“Em có từng nghĩ sẽ đi du học nước ngoài không?”
Nhâm Nhiễm ngạc nhiên. Gia Tuấn nhìn về trước, điềm đạm nói: “Đối mặt với lòng oán hận của Quý Phương Bình và gia đình mới của cha em, chắc chắn là không thú vị gì. Chúng ta đi Úc đi, thay đổi môi trường sống, đi học vài năm, từ từ quyết định mình muốn cuộc sống như thế nào.”
“Nhưng mà…”
“Em không an tâm Kỳ Gia Thông ư?” Nhâm Nhiễm không trả lời được, GiaTuấn xoay người lại, đây là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào mặt cô từ khi hai người gặp lại, một đôi mắt sâu thăm thẳm tràn đầy cảm xúc phức tạp khiến Nhâm Nhiễm hoàn toàn xa lạ.
“Yên tâm, anh sẽ không thăm dò chuyện tình cảm của em nữa đâu, em cũng đừng lo lắng chuyện tình cảm của anh, bây giờ anh có bạn gái rồi, người đó em cũng quen, Mạc Mẫn Nghi, bạn học chung cấp 3 của em.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+