Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ – Chương 33 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Nhâm Nhiễm lại ngạc nhiên hơn, Gia Tuấn đổi bạn gái không phải là chuyện
lạ, nhưng tình huống hơi bất ngờ này, cô không thể không gợn sóng lòng,
còn Gia Tuấn thì chẳng có cảm xúc gì, cô đành ấp úng: “Ừ, tốt, Mẫn Nghi
rất tốt.”
“Đại khái anh cũng biết được, với tình trạng của hắn, hiện
nay không thể nào ở bên cạnh em được, thậm chí không bao giờliên lạc
với em. Em học ở đâu vốn không làm cản trở em yêu hắn. Mạc Mẫn Nghi nói
cô ta cũng có dự định qua Úc du học, chỉ là anh không yên tâm để em lại
một mình.” Gia Tuấn đứng dậy, “Ngày mai là cuối tuần, chú Nhâm sẽ bay
về, anh có bảo với chú chuyện này rồi, chú nói nếu em bằng lòng thì chú
sẽ ủng hộ. Hai người tự thương lượng rồi quyết định đi, anh đi trước.”
Hai lựa chọn của Nhâm Nhiễm trông có vẻ rất đơn giản.
Quay
về trường học, ở lại kí túc xá không về nhà, bỏ mặc người cha sống ở
căn hộ chỉ gần trong gang tấc, tiếp tục chìm đắm trong suy tư và chờ đợi
cuộc trùng phùng vô thời hạn.
Hoặc ra nước ngoài, cách một đại dương
mênh mông đến một nửa bên kia trái đất trải nghiệm một cuộc sống mới,
cho bản thân một cơ hội nhìn lại tình yêu mê muộicủa mình.
Giây phút
nhìn thấy Nhâm Thế Yến mệt mỏi đứng trước mặt mình, Nhâm Nhiễm ý thức
được, cô và cha đã không thể nào nhìn mặt nhau nữa. Cô đã nhanh chóng
đưa ra quyết định. Tiếp sau đó, cô, Gia Tuấn và Mẫn Nghi bắt đầu miệt
mài với các lớp nâng cao trình độ tiếng Anh, chuẩn bị thủ tục xin nhập
học.
Mẫn Nghi sinh ra trong gia đình trung lưu, không thích đi học,
thành tích học tập tàm tạm. Cô thi đỗ vào một trường cao đẳng trong
thành phố Z, cả nhà đều ngạc nhiên khi cô đề nghị gia đình đưa cô đi du
học. Không ai thuyết phục cô ở lại được, đành chiều theo ý cô.
Dù mọi
người đều đang nỗ lực hướng đến cùng một mục tiêu, nhưng hầu hết thời
gian, Nhâm Nhiễm đều đi lại một mình, cô bắt đầu quen với cuộc sống tự
lập.
Thái độ của Mẫn Nghi với cô cũng không thân mật như trước, bên
ngoài tỏ ra nhiệt tình nhưng thực chất rất xa lạ, luôn đề phòng cảnh
giác cô. Mẫn Nghi thường xuyên đỏng đảnh với Gia Tuấn trước mặt Nhâm
Nhiễm, còn Gia Tuấn vẫn là cái bộ dạng uể oải đó, chẳng chuyện nào mà
anh cảm thấy hứng thú, nét mặt cũng u uất hơn trước rất nhiều.
Tình
cảnh này, đương nhiên Nhâm Nhiễm không để mình làm kì đà cản mũi. Cô đã
nếm được mùi vị của tình yêu, không còn hiếu kì về tình yêu người khác
như trước đây nữa, cũng không thể thảo luận với Gia Tuấn về chủ đề này.
Tình bạn của họ nhạt dần, chẳng khác mấy so với bạn học bình thường
khác.
Nhâm Nhiễm buồn man mác, “Dù là em gái ruột cũng không có quyền
độc chiếm anh trai, như vậy đối với Gia Tuấn sẽ côngbằng hơn.” Sau khi
nghĩ như vậy, cô cảmthấy nhẹ nhõm.
Ba người họ thuận lợi nhận được giấy báo nhập học và visa, bay đến Melbourne – Úc bắt đầu cuộc sống du học sinh.
Vào năm 2000, du học sinh ở Úc vẫn chưa nhiều như sau này, nhưng cũng không ít.
Gia
Ngọc, người chị định cư ở Úc của Gia Tuấn đã sớm qua đó mua một HOUSE
có bãi đậu xe theo lời dặn dò của mẹ Triệu Hiểu Việt. Nhà có bốn căn
phòng, ba toilet, cảnh vật xung quanh rất đẹp, giao thông thuận tiện.
Gia Ngọc giao chìa khóa vào tay em trai, bĩu môi cười: “Đại Thiếu Gia,
năm xưa khi chị qua đây còn nhỏ hơn em bây giờ, chỉ có thể ở tạm trong
homestay, sau đó xin vào kí túc xá trường, sau này thuê nhà chung với
bạn. Khởi điểm của em thực là cao quá rồi đó.”
Gia Tuấn bỏ ngoài tai
lời trêu ghẹo của chị gái, Gia Ngọc liếc sơ hai cô gái đi chung, thẳng
thắn nói: “Chỉ có ba em ở thôi thì không tiện lắm, chị đã làm chủ cho
thuê một căn phòng ở đây cho một bạn đang theo học tiến sĩ ở Melbourne,
ngày mai anh ta sẽ dọn qua đây.”
Mẫn Nghi không lên  tiếng, Nhâm
Nhiễm vốn có chút phản đối khi phải sống chung với hai người họ, tin này
khiến cô thở phào, cảm thấy sự sắp xếp của Gia Ngọc thật là tuyệt vời.
Bạn
của Gia Ngọc là Tiêu Cương, anh ta hướng dẫn họ rất nhiều trong thời
gian du học tại đây, mọi người sống chung rất hòa thuận.
Chỉ là quan
hệ giữa Nhâm Nhiễm, GiaTuấn và Mẫn Nghi ngày càng căng thẳng. Được mẹ
dạy dỗ từ nhỏ, Nhâm Nhiễm có nền tảng tiếng Anh khá tốt, cô đã thi được
bằng TOEFL và IELTS khi học trong nước. Cô không muốn nán lại lâu ở nước
ngoài nên quyết định theo học các lớp bổ sung kiến thức để đủ điều kiện
vào năm thứ hai khoa Tài Chính của trường đại học Moash, quyết tâm lấy
được học vị trong thời gian ngắn nhất để trở về nước. Còn trình độ ngoại
ngữ của Gia Tuấn và Mẫn Nghi không tốt, chọn học lớp dự bị đại học của
trường.
Vừa đến nơi đất khách quê người, họ cùng trải qua những ngày
tháng êm đềm, cùng làm quen với giao thông ở Malbourne, cùng đi học bằng
lái, cùng nhau đi trượt tuyết, cùng đi chợ nấu cơm, đến trường của nhau
chơi. Nhưng không bao lâu sau, Mẫn Nghi bắt đầu bài xích Nhâm Nhiễm trở
lại. Mẫn Nghi và Gia Tuấn cãi vã rồi làmlành, giống hệt như cặp tình
nhân khác.Nhưng Mẫn Nghi là con gái út được cưngchiều quen trong gia
đình, cô không có thóiquen nhẫn nhịn ngời khác. Sau khi cãi nhauvới anh,
cô đều quy hết trách nhiệm vàoNhâm Nhiễm, ngày càng không khách khívới
Nhâm Nhiễm.
Gia Tuấn quen thói ăn xài phung phí, vừa đến đây đã có dự
định mua xe, qua nhiều phen ngăn cấm và khuyên can của Gia Ngọc, anh
chỉ mua một chiếc BMW second-hand. Năm đầu tiên, anh học lớp dự bị cùng
Mẫn Nghi nên việc đưa đón hàng ngày là lẽ đương nhiên.
Ngoài giờ học,
Nhâm Nhiễm tìm được một việc làm thêm. Theo quy định của pháp luật Úc,
mỗi tuần cô không thể làm việc quá20 giờ. Bài vở chồng chất cộng thêm
việc làm thêm, cô vất vả hơn Gia Tuấn và Mẫn Nghi nhiều.
Phương tiện
giao thông công cộng ở Melbourne không thuận tiện lắm, hai chuyến xe
cách nhau một khoảng thời gian khá dài. Điều nhức đầu hơn là tất cả các
xe buýt đều không báo trạm, ngay cả biển trạm xe cũng không ghi rõ tên
trạm, Nhâm Nhiễm định vị rất kém, lại vừa qua đây, tòa nhà san sát giống
hệt nhau, cô xuống  nhầm trạm nhiều lần, mỗi lần nhầm trạm đều buộc
phải đợi chuyến xe sau hoặc đổi phương tiện khác, cô mất khá nhiều thời
gian đi lại nên lúc về nhà rất muộn.
Gia Tuấn trông thấy liền cố tình
đón cô tan ca vào buổi tối, Mẫn Nghi không vui thấy rõ. Lúc đầu thì
buông lời bóng gió, về sau cô nhảy tót lên xe ngồi kế bên Gia Tuấn khi
anh đón cô về, cứ xị mặt không nói lời nào.
Nhâm Nhiễm luôn cố gắng
kiềm chế, nhưng sự kiềm chế của cô lọt vào trongmắt Mẫn Nghi lại có cách
giải mã khác. Mẫn Nghi cảm thấy, sự kiềm chế này ở một mức độ nào đó đã
chứng thực cho những nghi ngờ của mình. Nhâm Nhiễm và Gia Tuấn đích thị
có quan hệ thân mật mờ ám, Nhâm Nhiễm có tật giật mình.
Nhâm Nhiễm
gai mắt chuyện này, quyết định giữ khoảng  cách với họ. Cô chuẩn bị xin
vào ở kí túc xá học sinh trong học kì mới, mặt khác, cô nói với Gia
Tuấn, cô và một học sinh khác thương  lượng dùng chung xe, gánh bớt tiền
xăng của nhau nên anh không cần đến đón cô nữa.
Gia Tuấn nét mặt lạnh lùng, không nói gì.

Sự
việc êm đềm được một thời gian. Nhâm Nhiễm mỗi ngày đều rất vội
vã,không đi học ở trường thì tra cứu tài liệutrong thư viện, đi làm
thêm, về đến nhà là giam mình trong phòng đọc sách.
Một đêm, Mẫn Nghi gõ cửa phòng cô, cô hơi bất ngờ, không kèm chút nhiệt tình nào: “Có chuyện gì không?”
Mẫn
Nghi như có điều khó nói, nhưng cũng ấp úng: “Nhâm Nhiễm, bạn khuyên
anh Tuấn giúp mình, gần đây anh ta uống rượu rất nhiều, chơi đến tận
khuya mới về nhà, ban ngày thường trốn học.”
Nhâm Nhiễm kinh ngạc,
Melbourne là một thành phố vô cùng yên tĩnh và lành mạnh. Trước  đây khi
Gia Ngọc chọn nơi đây làm địa điểm du học cho họ là vì môi trường ở đây
khá đơn giản, không tụ tập nhiều cậu ấm người  Hoa như ở Sydney, không
nhiều khu giải trí xa hoa, càng không nhiều quán bar không lành mạnh, họ
có thể chuyên tâm học hành.
“Ở đây làm gì có chỗ chơi? Anh ta cứ nói là quán bar của người Tây không thú vịsao?”
“Bên
khu người Hoa Boxhill, quán karaoke, quán bi-da đều có hết, trang thiết
bị và trò chơi trong đó hơn hẳn trong nước, có rất nhiều du học sinh
người Hoa đến đó chơi. Anh ta từng dẫn mình đến đó, nhưng bây giờ anh ta
đi một mình, không dẫn mình theo nữa.”
Nhâm  Nhiễm buồn phiền chau mày: “Mẫn Nghi, bạn là bạn gái anh ấy, theo lí bạn nên khuyên anh ấy mới đúng.”
“Anh
ta chịu nghe lời mình sao?”. Mẫn Nghi cười đắng, “Hễ mỗi lần mình nói
anh ta, anh ta đều mặc kệ, hoặc không lên tiếng, hoặc nói đó là quyền tự
do của anh ta, hi vọng mình và anh giữ riêng cho nhau một không gian,
đừng can thiệp nhau quá nhiều.” Nhâm Nhiễm giật mình, đương nhiên,cô
từng nghe câu nói tương tự từ Gia Thông, không ngờ giữa hai anh em không
bao giờ thừa nhận nhau lại hợp gu đến thế. Cái tên đó hiện lên trong
đầu, cô cảm thấy hơi run người.
“Anh Tuấn càng không nghe theo mình, bạn cũng thấy đó, bây giờ mình và anh ấy gặp nhau chỉ chào gật đầu vài cái thôi.”
“Anh
ta đối xử với bạn khác.” Mẫn Nghi buồn hẳn. “Bạn xem mình là kẻ ngốc
sao? Đêm hôm trước, anh ta uống say về nhà, ôm mình nhưng lại gọi tên
bạn.”
Nhâm Nhiễm ngượng ngùng không biết nói gì, một lúc sau mới lên
tiếng: “Đừng hiểu lầm, Mẫn Nghi, mình và anh ấy quen thân từ nhỏ, lời
nói lúc say chỉ là vô thức, bạn đừng xem là thật.”
“Mình không phải
đang ghen, Nhâm Nhiễm. Thực ra mình biết anh ta thích bạntừ trước. Khi
anh ta nói với mình làm bạngái anh ta, mình không dám tin vào tai
củamình, nhưng anh ta rất nghiêm túc, đối xửvới mình rất tốt, mình… thật
sự không nỡ từchối.” Mẫn Nghi nghẹn ngào, không nói tiếpđược nữa.
Nhâm
Nhiễm không đành lòng, điều ái ngại nhỏ nhoi được vứt sang một xó, “Mẫn
Nghi, mình sẽ thử khuyên anh Tuấn. Hơn nữa, mình đã xin vào ở kí túc xá
của trường, học kì sau mình sẽ dọn đi, hai bạn cư xử tốt với nhau.”
“Bạn dọn đi sẽ giải quyết được vấn đề giữa mình và anh ấy sao?”
“Chuyện
này mình không biết. Có yêu nhau mãnh liệt đi chăng nữa, cũng có sự bất
đồng cần thỏa hiệp. Mình chỉ nghĩ, khi chúng ta yêu một người thì hãy
cố gắng yêu hết mình. Nếu như không còn yêu được nữa thì buông tay cũng
không có gì cầnnuối tiếc.”
“Mình từng nghĩ đến chia tay, nhưng mình
không cam tâm. Lúc trước dì Triệu đến gặp mình, nói sẽ gánh chịu một
phần chi phí du học vì muốn mình đi chung với anh Tuấn. Người nhà mình
đều phản đối, họ không thích anh Tuấn, nói anh Tuấn quá đẹp trai, gia
cảnh quá tốt, không đáng tin cậy.”
Nhâm Nhiễm không bất ngờ, khi cô
trở về thành phố Z, Kỳ Hán Minh từng đặc biệt mời cô dùng cơm, nhưng dì
Triệu vắng mặt, sau này chỉ gặp dì trong lần tiễn biệt mọi người ra sân
bay, nhưng thái độ bà rất lạnh lùng và tỏ vẻ thân mật với Mẫn Nghi trước
mặt cô. Cô biết, cô bỏ nhà ra đi đã không phải, còn sống chung với Gia
Thông. Đối với một người từng mong muốn cô trở thành con dâu của mình,
Triệu Hiểu Việt đương  nhiên rất tức giận, để khiến GiaTuấn từ bỏ tình
cảm với cô thì chuyện táchợp con trai mình và Mẫn Nghi cũng khôngcó gì
lạ.
“Mình không xem trọng tiền, điều mình muốn là được sống bên cạnh
Gia Tuấn. Mình cãi nhau với cha, với anh hai, khóc lóc cầu xin mẹ, mọi
người mới đồng ý cho mình qua đây và kiên quyết tự chi trả toàn bộ chi
phí bảo lãnh, nói là không muốn mình bị thiệt thòi. Qua đây chưa đến một
năm mà đã như vậy, sao còn mặt mũi nhìn họ nữa.” Mẫn Nghi rơi nước mắt,
uất ức quay đầu sang một bên: “Mỗi lần mình trò chuyện qua webcam với
họ, mình đều nói mình rất tốt, anh Tuấn đối xử với mình rất tốt.”
Mối
liên hệ giữa Nhâm Nhiễm với quê nhà chỉ là thỉnh thoảng trò chuyện điện
thoại với Nhâm Thế Yến, cha hỏi liên miên về tình hình học tập bên này,
cô trả lời theo thực tế. Nhâm Thế Yến tuyệt không nhắcđến tình hình của
ông, Nhâm Nhiễm cũngkhông hỏi. Cuộc sống của Nhâm Nhiễm cóthể nói chỉ
có trách nhiệm với chính mình,nhưng cô hoàn toàn hiểu được nỗi đau
củaMẫn Nghi.
Khuyên Mẫn Nghi một lúc lâu, cô mới chịu về phòng ngủ.
Nhâm Nhiễm không ngủ được, cô vẫn đọc sách cho đến tận khuya mới nghe
thấy tiếng xe của Gia Tuấn lái vào. Cô vội vàng xuống lầu, trông thấy
Gia Tuấn đã bước vào mở tủ lạnh lấy nước uống. Anh nhìn thấy cô bước
xuống lầu, hơi giật mình: “Tiểu Nhiễm,  sao còn chưa đi ngủ?”
“Anh
Tuấn, thỉnh thoảng  đi chơi thì được,  đừng cứ đêm nào cũng về khuya như
vậy, còn lái xe sau khi uống rượu, bị bắt được là phạt nghiêm lắm.”
Gia Tuấn cười: “Biết rồi, khuya lắm rồi, em đi nghỉ đi, mai còn đi học.”
Lời
từ chối khách sáo của Gia Tuấn khiến Nhâm Nhiễm khó tiếp tục, cô nản
chí nghĩ “Nếu quá xa lạ như vậy thì sao còn khuyên được nữa?”. Nhìn tóc
anh bù xù, sắc mặt tái xanh, cô không thể bỏ mặc.
“Anh Tuấn, anh cố gắng đi học, sắp hết năm học dự bị  rồi, anh phải chọn chuyên ngành, chuẩn bị vào đại học…”
“Tiểu Nhiễm, tại sao em lại chọn học ngành tài chính?”. Gia Tuấn đột nhiên hỏi.
Lựa
chọn chuyên ngành này, cô không thương lượng với một ai. Nhưng cô nhìn
nét mặt của Gia Tuấn đã biết anh vốn không cần câu trả lời của cô, quả
nhiên anh chuyển  đề tài, “Đương  nhiên, anh đoán không phải vì đam mê.
Còn anh, anh không cần suy nghĩ, anh theo học ngành quản trị kinh doanh.
Sau khi học xong, còn cả khối thời gian làm con ngoan cho cha mẹ,
sinhcon đẻ cái theo yêu cầu của họ, tiếp quản công ty, nên bây giờ…”
Anh
đứng nghiêm, nhìn thẳng vào Nhâm Nhiễm, nhếch môi cười, gương mặt điển
trai dưới ánh đèn càng tỏ ra lộng lẫy và rạng ngời hơn, “Anh cảm thấy
anh có quyền buông thả một lúc…”
Nhâm Nhiễm nghĩ, cô thậm chí từng bỏ
nhà ra đi sống thử với người đàn ông khác, để cô đi khuyên Gia Tuấn
không nên buông thả khi vẫn chưa quá hai mươi mốt tuổi mà đã bi quan với
cuộc sống thì hiển nhiên không có sức thuyết phục. Cô đành rời mắt:
“Nếu như anh buông thả mà có thể khiến anh và người yêu anh vui vẻ, em
không có gì để nói. Nhưng bây giờ Mẫn Nghi không vui, trông anh… cũng
không vui.”
“Đương nhiên anh không vui, nhưng không ai có quyền yêu
cầu mình nhất định vui vẻ cả. Anh cũng biết Mẫn Nghi khôngvui, anh từng
khuyên cô ta: hai người không vui không nhất thiết phải trói buộc nhau.
Cô ấy hoàn toàn tự do.”
Nhâm Nhiễm nhìn anh trừng trừng: “Anh Tuấn,
đừng nói những lời như vậy, quá khiến người ta đau lòng. Đừng nghĩ rằng
cô ấy yêu anh thì anh có quyền làm tổn thương cô ấy.”
“Anh cứ ngỡ
rằng, một khi đã yêu một ai đó, tức là đã hai tay dâng tặng người đó một
đặc quyền.” Gia Tuấn thì thầm, “Em đã từng có cảm giác như vậy không?”
Nhâm
Nhiễm cứng họng, Gia Tuấn bước qua vai cô bước lên lầu rồi tiếp tục nói
mà không quay đầu lại, “Đừng bận tâm chuyện của anh và Mẫn Nghi, cô ấy
không cứng đầu như em.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+