Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ – Chương 36 part 1 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 36

Nhâm Thế Yến đã kết thúc công tác giảng dạy tại trường đại học tài chính thành phố H vào hai năm trước và đảm nhận chức vụ Viện trưởng Học viện Luật tại trường đại học Z trước lời mời nhiệt tình của họ. Ông và Quý Phương Bình đã tổ chức kết hôn giản dị, mua một căn nhà định cư. Nhâm Nhiễm không ghé thăm nhà mớicủa cha, chỉ cùng ăn cơm với cha ở một nhà hàng. Cô không hận Quý Phương Bình như trước nhưng cũng không có nghĩa cô dự định một vui giải hết vạn sầu, vào vai một đứa con ngoan hân hoan đoàn tụ cùng gia đình, huống chi cô biết rõ, thêm chuyện đứa bé chết trong bụng mẹ, Quý Phương Bình sẽ không bao giờ tha thứ cho cô.
Nhâm Thế Yến với kinh nghiệm  và kiến thức rộng rãi trong ngành tư pháp, tiếng tăm của ông ngày một vang dội và được bầu làm Ủy viên Ủy ban Nhân dân Thành phố, trước lời kêu gọi của ông cùng một số danh nhân trong thành phố, dãy kiến trúc xưa sau trường đại học Z được giữ lại. Nhâm Nhiễm sau khi về nhà vẫn ở đó. Dù Nhâm Thế Yến vẫn thuê người đến quét dọn định kì, nhưng nhà lâu không người ở một khi đã mục nát thì tốc độ dường như còn nhanh hơn các căn nhà khác trong khu vực, ngoài cây long não trong vườn vẫnxum xuê bóng mát, những chỗ khác khiếnNhâm Nhiễm ca cẩm không nguôi.
Gia Tuấn không hỏi han ý kiến của ai đã tìm vài công nhân đến khảo sát trong ngoài nhà, nhanh chóng chỉ ra chỗ nào cần tu sửa. Công nhân bắt tay trùng tu căn nhà vào ngày hôm sau.
Chiều nay, Nhâm Nhiễm làm xong thủ tục chuyển hộ khẩu, cô ngồi ngoài vườn đọc sách sẵn tiện giám sát công nhân thay mái ngói bị hỏng. Cổng vườn được đóng hờ bỗng vang lên tiếng két, cô quay đầu nhìn ra, người đứng trước mặt cô, thật bất ngờ, là Chính Bang.
Tâm trạng bất ngờ lướt nhanh sang vui mừng: “Anh Bang, sao anh lại đến đây?”
Chính Bang dường như có vẻ bất an: “Cô Nhâm…” “Này, sao lại khách sáo vậy, ba năm trước chẳng phải chúng ta thống nhất gọi em là Nhâm Nhiễm sao. Gia Thông đâu anh, anh ấy có ở thành phố này không?”
“Đêm hôm qua cậu ấy về đây thăm mẹ, sáng nay đã đáp máy bay đi Thượng Hải.”
“Anh ấy có biết em quay về không? Anh đến đây thì chắc là anh ấy biết đúng không? Bây giờ anh ấy làm việc ở Thượng Hải ư? Anh đến thật đúng lúc, ngày mai em phải đi làm rồi. Haizz, sớm biết thế này, em phải chọn công ty tài chính – kế toán ở Thượng Hải.” Cô luôn miệng không dừng, lại buồn phiền khi nghĩ đến công việc mình vừa nhận.
Nét mặt của Chính Bang càng kì lạ hơn: “Nhâm Nhiễm, có tiện đi ngân hàng một chuyến với tôi ngay bây giờ không?” “Làm gì?”. Cô thắc mắc.
Nét mặt anh càng kì quái, ấp a ấp úng: “Kỳ Tổng dặn tôi, chuyển một khoản tiền vào tài khoản ngân hàng của cô.”
Cảm giác bất an của Nhâm Nhiễm được phóng to từng chút một, cô nhìn Chính Bang: “Đó là ý gì?”
“Đó là lợi nhuận đầu tư cô đáng được nhận. Cô Nhâm, đừng nghĩ ngợi lung tung.”
“Anh ấy dự định không gặp em nữa ư?”

Chính Bang bất an né khỏi ánh mắt của cô: “Cô Nhâm, không ai hiểu được suy nghĩ của cậu ta, cô đừng hỏi nữa. Tôi chỉ biết, nửa đêm hôm qua cậu ta gọi điện bảo tôi bay qua đây gấp, nói tôi biết địa chỉ ở đây để tôi đến gặp và chuyển tiền cho cô.” Nhâm Nhiễm ngồi bệt xuống và chếttrân ở đó, ánh nắng xuyên qua tán cây longnão rơi từng hạt vào mặt cô nhưng mặt cônhư một mặt hồ phẳng lặng không gợn chútsóng. Ba năm qua, cô từng lên mạng tìmkiếm thông tin của Kỳ Gia Thông, không cóbất kỳ kết quả nào. Anh biến mất tăm trong biển người mênh mông. Lúc Kỳ Hán Minh qua Úc thăm cháu nội, cô từng lấy hết dũng cảm hỏi thăm ông. Ông rầu rĩ nói, Gia Thông chỉ thỉnh thoảng liên lạc với mẹ nhưng không bao giờ tiết lộ anh đang ở đâu và làm gì.
Cô nghĩ, cô đành chờ đợi.
Nào ngờ, điều cô đợi được lại là một kết quả như thế.
Chính Bang cẩn thận gọi cô: “CôNhâm…”
Nhâm Nhiễm hoàn hồn, chua chát nói: “Không khiến anh phải khó xử, anh Bang,chúng ta đi thôi.”
Họ đi bộ đến một ngân hàng cách đó không xa, Chính Bang nhận được thẻ ngân hàng của cô liền loay hoay bên quầy. Cô ngồi đợi trên dãy ghế đại sảnh, dòng người tấp nập qua lại với cô như những người vô hình. Chỉ đến khi Chính Bang gọi cô đến ký tên, cô mới bừng tỉnh.
Hiệu suất chuyển tiền khá nhanh, Chính Bang ngồi bên cạnh cô trả thẻ ngân hàng lại rồi mới đưa thêm cho cô một tờ giấy chuyển tiền. Giấy chuyển tiền ghi rất rõ số tiền chuyển vào tài khoản của cô là HAI TRIỆU ĐỒNG.
Cô nhìn giấy chuyển tiền rất lâu, đột nhiên cười không thành tiếng: “Xem ra em thật sự có năng khiếu làm trong ngành tài chính, ngay khi chưa học chuyên  ngành này, em đã có một khoản đầu tư vô cùng hợp lí. Chỉ với thời gian ba năm mà được tỉlệ lợi nhuận cao như thế, em mãn nguyệnrồi.”
Chính Bang muốn nói nhưng lại thôi, ngượng ngùng không biết nói gì. Cô đứng dậy: “Thay em cám ơn anh ấy, tạm biệt.”
Ra khỏi ngân hàng, Nhâm Nhiễm đi vào khuôn viên trường đại học Z, thẫn thờ bước đi tại nơi mà cô quen thuộc từ nhỏ. Lần trước, cô cũng từng đi như thế, ba năm trước, khi cô lần đầu nếm được vị ngọt của tình yêu, môi căng mọng với quá nhiều hi vọng và không  chắc chắn. Ngón tay cô chạm vào tấm thẻ ngân hàng mỏng manh, cứng ngắc và vô tri trong túi áo, đó là toàn bộ tất cả những gì còn lưu lại của mối tình này ư? Một con số khổng lồ, một kết thúc dứt khoát không cần thiết phải gặp lại, quá hợp với phong cách của Kỳ Gia Thông.
Cô đi đến khi mệt mỏi, hoang mang bước vào nhà, một lúc sau, cô chạy vàothu dọn ba lô, sau đó ào ra nhà ga xe lửamua vé xe đến Bắc Hải. Cô lên xe gọi điệncho Gia Tuấn nói cô phải đi vài hôm, GiaTuấn truy hỏi: “Sao lại đi vội vậy, chẳngphải là phải đến Bắc Kinh ngay sao?”
“Anh Tuấn, em đến Bắc Hải ở hai hôm rồi quay về, đừng lo lắng.”
Đương nhiên là anh còn nhớ cô đã quay về từ đâu vào ba năm trước, anh nổi giận đùng đùng: “Hắn hẹn với em sẽ đợi em ở đó sao?”
“Không có ai đợi em,” Nhâm Nhiễm cẩn thận nói, “Em chỉ đi hai hôm, sau này sẽ không bướng bỉnh chạy lung tung nữa, em hứa.”
Gia Tuấn tức đến nỗi không nói thêm được lời nào, ngắt điện thoại ngay. Nhâm Nhiễm sau khi đến Bắc Hải đãđi thẳng ra bến sông quốc tế hỏi thăm tàu đến Song Bình, nhân viên bến cảng nói với cô, “Hôm nay thời tiết không tốt, có thể có bão, thuyền đánh cá ở bên đó hai hôm nay đều không ra đây, hay đợi thêm hai hôm.”
“Nhưng tôi không có thời gian để đợi,” cô buồn bực nhìn lên bầu trời xám nặng như chì.
“Vậy cô có thể đến đảo Vi Châu trước, sau đó xem có thuyền đánh cá qua đó không, nếu muốn đi thì nhanh lên, thời tiết thế này có thể các chuyến tàu khác sẽ buộc phải hủy bỏ.”
Cô đồng ý kiến nghị này, mua vé tàu siêu tốc đến đảo Vi Châu, mặt biển sóng to gió lớn, tàu chỉ có vài hành khách, một vài người như cô không chịu được lắc lư đã bắt đầu nôn mửa, may mà tàu siêu tốc nhanh hơn con thuyền mà cô đi vài năm trước nhiều, chỉ hơn một tiếng sau là đếnđược đảo Vi Châu. Cô đưa mắt nhìn ra xa về hướng Đông Nam, chỉ thấy mây đen ùn ùn tập trung từng lớp dày cộm bao vây trên bầu trời Song Bình, hòn đảo nhỏ trên mặt biển bồng bềnh bất định, cảm giác lo sợ lớn lên từng hồi.
Sau khi lên bờ, thời tiết càng u ám hơn, cấp gió tăng nhanh, cô hỏi khắp bến, không  chiếc thuyền  nào đến Song Bình, từng hạt mưa lớn như hạt đậu rải nhanh mạnh khắp đảo, cô chạy đến trú mưa tại một cửa tiệm bán buôn hải sản, ông chú lắc đầu nói, “Cô không cần tìm nữa, bão ập đến sớm hơn dự đoán, dự báo bão sẽ lên đến cấp 10, toàn bộ tàu thuyền nhận được thông báo đều quay trở vào đảo tránh gió, thời tiết này mà ra biển là tìm cái chết.”
“Bão kéo dài trong bao lâu?”
“Không biết chừng,  từ vài tiếng đến vài ngày cũng có thể,” một nhân viên trẻ nóixen vào, “Trận bão cách đây một tháng mới nực cười, sáng sớm có mưa to gió lớn, trường học đều cho nghỉ hết, đến chiều thì trời lại chuyển nắng.”
Cô đành theo chỉ dẫn của họ tìm đến một khách sạn gần đó trọ lại, cô nhìn qua cửa sổ hướng biển, gió ngày càng lớn, tiếng gió sắc như dao hắt qua khe cửa sổ được đóng kín, xa xa trước mắt, sóng gào thét, mưa lũ đuổi theo sau gót biển cùng gió, trên nền thế giới sầu thảm đó, trời – biển – mặt đất trộn lẫn thành một màn trắng xóa.
Cơn bão kéo dài suốt gần 20 giờ mới chấm dứt, toàn bộ tín hiệu viễn thông bị mất tín hiệu. Ngày hôm sau khi Nhâm Nhiễm bước ra, bầu trời quang đãng, đâu đâu cũng là cảnh tượng hoang tàn của cơn bão vừa quét qua, bến sông bận rộn tấp nập, ông chủ cửa tiệm hải sản nói với cô: “Cáccon thuyền đánh cá ở Song Bình giờ này chắc chắn đang bận bịu ra biển đánh cá, sớm nhất phải đến trưa hôm sau thuyền mới chở cá đến bán và dẫn khách qua đó. Thực ra đó chỉ là cái đảo bé tí như lòng bàn tay, cô đứng trên đảo Vi Châu nhìn ra hướng Đông Nam là trông thấy hết, không có gì chơi đâu, chẳng thà ở lại trên đảo Vi Châu.”
Cô đứng ngoài bến cảng, nhìn SongBinh nằm ở phía Đông Nam.
Chỉ cách mười dặm lí, ánh ban mai rọi xuống như một chiếc chảo chụp lấy hòn đảo, hòn đảo trông nhỏ nhoi và cô đơn nhô lên mặt biển, cô đột nhiên không hiểu mục đích của chuyến này là gì? Cho dù có bước lên Song Bình thì như thế nào?
Đoạn kết của tình yêu vô tình xuất hiện, đối với một người mong nhớ mẹ tha thiết nhưng luôn hãi hùng đến tảo mộ thìphương thức hoài niệm này quả là hoang đường.
Điện thoại im lặng suốt thời gian qua reo lên, tiếng Gia Tuấn lo lắng:
“Tiểu Nhiễm, em đang ở đâu?”
“Em…” Nhâm Nhiễm ú ớ, “Ở trên đảoVi Châu”
“Anh tìm em cả ngày nay ở Bắc Hải, em chạy lên đảo trong thời tiết này làm gì?”. Gia Tuấn sắc giọng: “Em điên rồi sao?”
Nhâm Nhiễm nín lặng một lúc, “Xin lỗi, anh Tuấn, em về ngay đây.”
Cô trả phòng chạy thẳng về bến sông, chen lên tàu trở về Bắc Hải cùng một đám đông du khách. Gia Tuấn đợi cô phía bên ngoài bếncảng quốc tế, cô đứng trước mặt đợi anhchỉ trách. Nào ngờ, dáng vẻ anh trông rấtmệt mỏi nhưng tâm trạng đã dịu hẳn, anhmở cửa xe Mitsubishi: “Lên xe.”
“Anh… lái xe qua đây ư?”
“Hôm qua anh nghe tin dự báo thời tiết nói ở đây có bão liền chạy đến sân bay, toàn bộ chuyến bay đã bị hủy bỏ, đành phải chạy xe qua.”
“Em đã nói, em chỉ đến một ngày rồi về.”

Gia Tuấn lãnh đạm, “Em có tiền án mất tích bất ngờ, anh không muốn như lần trước phải tìm em như mò kim đáy bể.”
Nhâm Nhiễm hổ thẹn, cô cúi đầu lia lịa, lại nói: “Xin lỗi”
“Anh không cần nghe tiếng xin lỗi.” Gia Tuấn lạnh lùng, “Em giải thích anh nghe,nếu hắn không hẹn em, em cứng đầu đợimột người không bao giờ xuất hiện để làmgì?”
“Sẽ không còn ai để em đợi nữa, anh Tuấn, ngày mai em sẽ đến Bắc Kinh làm việc thật tốt.” Cô vô cảm ngước đầu nhìn anh, điềm đạm nói.
Gia Tuấn chấn động bởi ánh mắt cô đơn như đã chết, anh đưa tay nắm chặt tay cô, không nói gì nữa.
Từ Bắc Hải về thành phố Z toàn bộ là đường cao tốc, đường xá rộng rãi, chạy xe về chỉ mất khoảng sáu tiếng. Lúc đến nhà Nhâm Nhiễm đã gần hoàng hôn, công nhân trùng tu nhà đang dọn dẹp chuẩn bị ra về.
Gia Tuấn tiễn họ về liền vẫy tay gọi Nhâm Nhiễm qua, “Em xem tay nghề của bác thợ mộc này thật khá, gần như không còn nhìn thấy vết nứt này nữa.”
Nhâm Nhiễm nhìn thật kĩ vào tay vịn cầu thang, đích thực phải cố gắng lắm mới nhận ra dấu vết được chỉnh sửa.
“Cám ơn bác thợ đó giúp em.” “Đi, ta ra ngoài xem nào.”Hai người bước ra ngước đầu lên mái ngói, theo yêu cầu của cô, mái ngói chỉ được tu sửa chứ không làm mới, ngoại quan căn nhà được duy trì như ban đầu, chỉ là toàn bộ cửa sổ đổi sang dạng cửa lá sách màu đỏ sậm.
“Ngày mai có thể hoàn tất.”
“Ngày mai em đến Bắc Kinh, có lẽ sẽ làm việc ở đó vài năm sẽ quay lại đây công tác, định cư trong ngôi nhà này.”
“Vậy thì còn gì bằng, anh cũng sẽ về nước.”
“Anh Tuấn, chúng ta tìm đủ mọi cách chạy ra ngoài rồi lại quay trở về, có phải là nực cười lắm không?”
“Nếu như chưa từng rời khỏi, sao có thể biết nơi nào là nơi chúng ta muốn dừng chân.”
Cô ngước  mắt nhìn rất lâu vào bầu trời phía trên mái ngói, sau đó cũng cười, “Đúng thế.”
Nếu chưa từng khám phá thế giới bên ngoài, cô sẽ cam lòng dừng chân tại nơi ban đầu không?
Nếu chưa từng đắm mình trong mối tình đó, cô có ân hận cả đời hay không?
Tuy bắt đầu và kết thúc đều không do cô chọn lựa, nhưng cô từng có nó. Cô nghĩ, cứ như thế vậy.
Nhâm Nhiễm và Gia Tuấn cùng bay đến Bắc Kinh, Gia Tuấn bay tiếp sang Melbourne, cô ở lại Bắc Kinh bắt đầu công việc của mình.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+