Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ – Chương 36 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vào những năm đầu thế kỷ XX, ngân hàng nước ngoài không ngừng mở chi
nhánh tại các khu vực trong khắp cả nước, đồng thời triển khai các chiến
lược địa phương hóa. Sau khóa đào tạo, Nhâm Nhiễm được sắp xếp làm nhân
viên phân tích tại bộ phận quản lí tài sản của ngân hàng. Là sinh viên
vừa ra trường,  Nhâm Nhiễm đương đầu với khá nhiều thử thách, nhưng cô
có khả năng học hỏi nhanh lại chịu khó nên nắm bắt được công việc rất
thuận lợi. Nơi cô làm việc nằm khu CBD phồn vinh trong thành phố Bắc
Kinh. Thông qua công ty môi giới, Nhâm Nhiễm thuê căn hộ một người gần
khu trung tâm có giao thông tiện lợi. Cô cũng giống như hàng vạnthanh
niên đầy hoài bão trong thành phố, đi làm – tan ca vào một giờ cố định,
thời gian rảnh rỗi thì cùng đồng nghiệp hát karaoke hoặc vào quán bar
trò chuyện, đi xem phim, kết bạn mới thông qua các trang mạng xã hội.
Quan trọng nhất, cô bắt đầu nghĩ đến tương lai nghề nghiệp của mình.
Trường
cô theo học là một trong tám trường nổi tiếng nhất ở Úc, chuyên ngành
cô theo học là ngành tài chính, cộng thêm vốn tiếng Anh lưu loát, không
trở ngại khi giao tiếp với cấp trên… cô có ưu thế của mình nhưng đồng
nghiệp cô không ít người đã có trong tay học vị thạc sĩ, tiến sĩ của các
trường tài chính danh tiếng trong ngoài nước, cũng có người từng tác
chiến thực tiễn tại các ngân hàng trong nước, kinh nghiệm làm việc phong
phú. Môi trường như thế không cho phép con người ta có ý nghĩgắng gượng
tạm bợ qua ngày. Sau khi đắn đo cẩn thận, cô quyết định nhân lúc còn
trẻ đăng kí học thêm học vị thạc sĩ tại chức, đồng thời chuẩn bị kì thi
CPA.
Sau khi biết dự định của cô, Gia Tuấn than vãn trong nước cạnh
tranh kịch liệt như thế, có lẽ cũng cần học lên thạc sĩ mới quay về hoặc
già chết ở Úc quách cho xong.
“Có lẽ New Zealand cũng tốt, bên đó
thời tiết còn tốt hơn, mua một nông trường nhỏ, nuôi trâu, nuôi bò, nuôi
dê, trồng thêm vài cây ăn trái, cuộc sống không âu lo, tốt biết bao.”
Nhâm
Nhiễm  sỉ vả: “Loài động vật thành thị điển hình như anh, ngay cả
Melbourne còn chê buồn, có vứt anh đến nông trường  nghỉ dưỡng một tuần
cũng chắc chắn chịu không nổi, còn nói kinh doanh nông trại, anh đừng
đùa.”
Hai người liên lạc với nhau qua internet, ít nhiều cũng trở lại
thân thiết như xưa, nói vu vơ mọi chuyện trên đời. Gia Tuấn cười nói:
“Nếu không thì sao? Anh cũng sắp tốt nghiệp. Trước mắt có mấy con đường,
không học tiếp thì phải quay về nhà tiếp quản việc kinh doanh gia công
xuất khẩu của gia đình, bù đầu với thuế má hải quan, e rằng còn chán hơn
là chăn nuôi trồng trọt tại New Zealand.”
“Chắc chắn là dì rất mong anh quay về.”

“Đương  nhiên anh biết hi vọng của mẹ, nhưng có lúc anh thực sự cảm thấykhông gánh vác nổi kì vọng của bà ấy.”
“Anh
không về nước, chẳng lẽ không nhớ Tiểu Bảo sao?” Gia Tuấn im lặng hồi
lâu, Nhâm Nhiễmbất giác hối hận khi hỏi vấn đề này, ngay cả cô cũng có
lúc nhớ đến thằng bé tinh nghịch dễ thương đó, huống chi là người làm
cha như Gia Tuấn.
“Anh nhớ nó, nhưng anh càng nhớ trước đây anh thậm
chí không dự định kết hôn càng không muốn có nó. Anh mang một đứa bé đến
thế giới này một cách vô kế hoạch, dù bây giờ có làm gì cũng không thể
nói đã trọn trách nhiệm làm cha.”
Lời Gia Tuấn thấm đượm muộn phiền,
Nhâm Nhiễm cũng im lặng. Cô lên kế hoạch cho tương lai của mình, chỉ duy
có tình cảm, cô gần như không thể có cách nghĩ nào hơn.
Hiện tại,
thỉnh thoảng cô cũng có hẹn hò với một chàng trai tên Trương Chí Minh,
năm nay hai mươi tám tuổi, người Bắc Kinh. Anh có dáng người trung bình,
tướng mạo nho nhã lịch sự, ăn mặc gọn gàng, cửchỉ chín chắn, là dân tri
thức tài giỏi điểnhình. Anh tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngànhmáy tính tại
một trường đại học danh tiếngở Mỹ, quay về nước làm tổng giám chế
kĩthuật cho một công ty IT, nhưng dã tâm củaanh không dừng lại ở lĩnh
vực kĩ thuật, kế hoạch tương lai anh sắp xếp cho mình, hiển nhiên
nghiêng hẳn về sự nghiệp, hoàn toàn không có thời gian đặt chuyện tình
cảm lên vị trí hàng đầu.
Nhâm Nhiễm gặp anh tại một buổi họp mặt
khách hàng ở ngân hàng, hai người trò chuyện cũng tương đối hợp nhau nên
đã trao đổi phương thức liên lạc, một tuần sau bắt đầu hẹn hò.
Kiểu
hẹn hò này có cắt nghĩa thế nào thì cũng chỉ là các buổi gặp gỡ bình
thường của các chàng trai cô gái trong đô thị hòng muốn tìm một người cố
định để ăn cơm, xem phim. Lúc bên nhau, Trương Chí Minhtỏ ra rất lịch
sự, không ai trong họ muốnmạo muội tiến thêm bước nữa. Điều họnghĩ đến
đầu tiên đều là xử lí thế nào thìthỏa đáng cho bản thân mình nhất,
đươngnhiên không thể nào muốn chính thức hóamối quan hệ này.
Nhâm
Nhiễm còn rất trẻ, chỉ ở tuổi hai mươi ba, ắt không ngần ngại duy trì
một quan hệ nhạt nhẽo, cô lí trí phân tích, tương lai còn quá nhiều biến
cố. Vậy mà, khi nghĩ đến chuyện cô đã lao vào một mối tình bất chấp mọi
hậu quả khi còn trẻ hơn thế này, Nhâm Nhiễm không ngừng hoài nghi, còn
có gì có thể làm trỗi dậy lòng nhiệt tình của mình.
Đừng nói gì đến
đồng nghiệp và bạn bè mới quen, ngay cả Gia Tuấn mà Nhâm Nhiễm cũng
không thể chủ động bàn luận đến vấn đề tình cảm, giữa hai người có
quá nhiều cấm kị. Gia Tuấn hiện tại trông cònnhiều sóng gió hơn cô,
không cần nói thì côcũng hiểu, anh cũng đã quá mệt mỏi. Cô cốgắng vui
vẻ: “Anh Tuấn, hãy ráng bên cạnhTiểu Bảo nhiều hơn, nếu bỏ lỡ giai
đoạntrưởng thành của bé thì thật là đáng tiếc.”
“Đề tài chúng ta nói
bây giờ rất giống đề tài của người trung niên, tràn đầy nhang khói cuộc
đời, nào là cha mẹ, con cái, công việc…” Gia Tuấn cười uể oải, không
có ý không vui, “À, kể cho em biết thêm một tin, Mẫn Nghĩ dọn về đây
sống rồi.”
Nhâm Nhiễm ngạc nhiên hỏi: “Bạn ấy và anh chàng người Việt đó…”
“Họ chia tay rồi… Cô ta chỉ nói với anh không còn chỗ để đi, muốn dọn về đây ở tạm, anh đã đồng ý.”
“Vậy
thì tốt, đừng để bạn ấy ở bên ngoài một mình, không an toàn.” “Quả thật
là không an toàn, anh chàng người Việt ấy đã đến đây náo loạn hai lần,
lần đầu tiên anh không ở nhà, không ngờ hắn lại động tay đánh Mẫn Nghi,
lần sau vừa đúng lúc anh quay về bắt gặp liền đuổi hắn ra báo cảnh sát.
Cảnh sát nói hắn có tiền án chồng chất, tuy không phạm phải vụ án nào
nghiêm trọng nhưng cũng đủ tệ hại.”
Nhâm Nhiễm bất giác lo lắng: “Anh và bạn ấy đều phải cẩn thận đó.”
“Anh
biết, anh hỏi Mẫn Nghi hai người đã xảy ra chuyện gì, cô ta không chịu
nói, chỉ biết khóc. Anh cũng hết cách, đành dặn dò cô ta gần đây không
nên ra ngoài một mình.”
“Chuyện này không thể trách bạn ấy, người đó trông lịch sự thế mà.”
“Anh
không trách cô ta,” Gia Tuấn than một tiếng rõ dài, “Vừa qua hai mươi
tuổi đãsinh con, đối với cô ấy thật quá tàn nhẫn,anh lại thực sự không
phải một ngườichồng tốt. Cô ta ra ngoài chơi đùa giảmstress anh hoàn
toàn hiểu được. TiểuNhiễm, em cũng đừng mải lo cho công việc,cũng phải
thử hẹn hò hưởng thụ cuộcsống.”
Đã lâu lắm rồi, Gia Tuấn lại khích lệ cô yêu đương như thuở đại học. Nhâm Nhiễm thấy có quá nhiều cảm xúc đan xen.

không thể dò hỏi kế hoạch tương lai của Gia Tuấn, anh quá bình thản với
sự quay về của Mẫn Nghi, ngôn từ khoan dung thông cảm, nhưng hoàn toàn
không giống như một người chồng đón nhận người vợ trở về, anh giống như
một người bạn khoan dung hơn. Hai vợ chồng sống với nhau như thể dưới
cùng một mái nhà nơi đất khách, cô không thể không xót xa. Trương Chí
Minh lại hoàn toàn hiểuđược dự định thi cao học của Nhâm Nhiễm, đồng
thời cùng cô nghiên cứu tỉ mỉ nên chọn chuyên ngành nào, trường đại học
nào thì tốt cho hướng phát triển của cô.
“Nếu công tác trong ngành
tài chính, tốt nhất nên đăng kí học MBA trường TOP TEN của Mỹ mới có sức
thuyết phục. Lúc đó anh quá cố chấp trong lĩnh vực kĩ thuật, thực ra
nếu chuyển học MBA, tốt nghiệp xong kinh doanh đầu tư có lẽ sẽ hợp với
anh hơn.”
“Em không dám nghĩ đến TOP TEN vào lúc này đâu, học MBA tại
một trường trong nước thì còn có thể tranh thủ”. Nhâm Nhiễm đùa: “Nhưng
 nếu quyết định theo học thì buộc phải từ bỏ thời gian giải trí lại
thôi.”
Chí Minh cũng cười, “Không sao, anh tán thưởng các cô gái có
chí cầu tiến.” Nhận được câu trả lời tích cực thẳng thắn như thế, cô chỉ
có phần cười.
Hẹn hò mang tính chất xã giao – Nhâm Nhiễm một lần nữa
nghĩ đến kết luận thời trung học của mình khi nhìn thấy các bạn học yêu
sớm. Chẳng sai, Nhâm Nhiễm nhìn nhận các buổi hẹn hò giữa hai người
không thể gọi là yêu, thậm chí chỉ giống như một người bạn thông thường.
Không mong đợi được gặp một người nhưng lại không hi vọng phải ăn cơm,
xem phim một mình vào cuối tuần. Thành phố này quá lớn, mọi người đều
quá bận rộn, cô đơn của một người quá khó xua đuổi, phương thức hẹn hò
nhạt nhẽo không cần quá thân mật, không cần có trách nhiệm là cách thư
giãn tốt nhất.
Ghi danh thi MBA yêu cầu phải có ba năm kinh nghiệm
làm việc sau khi tốt nghiệp cử nhân. Hiển nhiên Nhâm Nhiễm không
đạt tiêu chuẩn, nhưng cô cũng nghe một điều,rằng một vài trường yêu cầu
không quá khắt khe.
Trương Chí Minh nhắc đến một người bạn tên Vương
Anh Cường đang theo học MBA tại một trường danh tiếng tại Bắc Kinh, có
thể gọi anh ta ra giải tỏa thắc mắc cho cô, Nhâm Nhiễm vui vẻ đồng ý.
Người đó là mẫu người bận rộn, chỉ hẹn gặp được vào cuối tuần lúc anh
tan học và ngay tại quán cà phê sát bên đường.
Trương  Chí Minh lái
xe chở Nhâm Nhiễm đến chỗ đã hẹn, họ đậu xe xong liền trông thấy một
chiếc xe Maserati màu đỏ chạy từ trường ra dừng ngay bên cạnh họ. Vương
Anh Cường thấp lùn mập mạp bước ra từ chỗ kế bên buồng lái, nghiêng
người với vào bên trong nói câu gì đó, sau đó đưa tay chào Trương Chí
Minh và bước qua chỗ họ. “Chiếc xe đẹp quá, thằng Cường nàygiỏi nhỉ.”
“Cái gì, cô bạn học xinh đẹp của mình tiện đường chở qua đây. Nào, mau chóng giới thiệu bạn gái cậu nào.”
Điều
kì lạ là, chiếc Maserati đó không lái đi, cửa sổ phía buồng lái kéo
xuống, một cô gái đeo kính đen thò đầu ra, “Cường à, mình đột nhiên nhớ
ra phải đợi bạn, không ngại mình vào ngồi chung với mọi người chứ?”
Anh
Cường ngạc nhiên thấy rõ, lại cười ngay: “Hay đấy, bạn gái của bạn mình
đang định học MBA, bạn cũng có kinh nghiệm, vào trong cùng trò chuyện.”

cởi bỏ kính, đậu xe xong liền bước ra, ánh mắt mọi người phút chốc sáng
rực. Một cô nàng cao ráo mặc áo thun hiệu Miumiu, tỉ lệ ba vòng đạt mức
tuyệt chuẩn, mái tóc nhuộm màu cà phê được uốn congxõa ngang vai, nước
da trắng trẻo lộ rõ vầng trán đầy đặn, sóng mũi cao mảnh, đôi môi mỏng
và hơi rộng, cặp mắt tròn long lanh như mắt mèo, trông thật hấp dẫn.
Mọi
người bước vào quán chọn chỗ ngồi và cà phê xong, Vương Anh Cường giới
thiệu: “Bạn học của tớ – Trương Chí Minh, làm nghề IT. Còn đây là hoa
khôi của lớp tớ, cô Hà Tịnh Nghi.”
Tịnh Nghi khách sáo gật đầu, mắt
luôn nhìn về phía Nhâm Nhiễm. Trương Chí Minh vội giới thiệu: “Bạn tớ,
Nhâm Nhiễm, cứ gọi cô ấy bằng tên tiếng Anh – Renee.”
“Cô Nhâm làm việc hay chỉ tạm trú ởBắc Kinh?”
Câu
hỏi đến quả thật quá đường đột, Nhâm Nhiễm vẫn giới thiệu ngân hàng
mình đang công tác. Hà Tịnh Nghi như manh nha một ý đồ: “Thì ra cô Nhâm
làm việc tại ngân hàng nước ngoài, tôi cũng có một số vấn đề về quản lí
rủi ro tài chính muốn được thỉnh giáo, có thể cho tôi xin tấm danh thiếp
của cô không?”
Nhâm Nhiễm hai tay đưa danh thiếp qua, Tịnh Nghi chăm
chú nghiên cứu, nét mặt kì lạ lướt qua mặt được cô thu lại ngay, cô cất
danh thiếp cẩn thận. Vương Anh Cường giới thiệu tình hình các cuộc thi
cử, giáo viên và sắp xếp các khóa học MBA anh ta đang theo học, Tịnh
Nghi cũng bổ sung đôi chút tỏ vẻ rất nhiệt tình. Cô nàng khéo léo chuyển
dần đề tài, hỏi thăm quá trình học tập của Nhâm Nhiễm, Nhâm Nhiễm thẳng
thắn trả lời, đương nhiên theo kiểu thẳng thắn với người xa lạ: Học
xong năm nhất trong nước thì đi du học ở Melbourne.
“Cô Nhâm là… người miền Nam đúng không?”
“Đúng, quê tôi ở thành phố Z.”
“Cô Nhâm đến Bắc Kinh được bao lâu? Sau này có dự định phát triển sự nghiệp ở Bắc Kinh không?”
“Tôi qua đây gần nửa năm, trước mắt có thể sẽ ở lại Bắc Kinh.”
Tịnh
Nghi “ừ” một tiếng, ánh mắt lơ đãng, vu vơ hỏi thăm quá trình vào làm
việc tại ngân hàng nước ngoài, bình thường công tác có vất vả, có dự
định gì trong tương lai. Nhâm Nhiễm cố gắng khách khí trả lời, cô ngày
càng cảm thấy những lời hỏi thăm như thế đối với hai người chỉ như bèo
nước gặp nhau thì quá lạc đề.
Trương Chí  Minh và  Vương Anh Cường
trao nhau một ánh mắt, hai người đều cảm thấy có vẻ hơi kì quái, Tịnh
Nghi dường như cũng phát giác tâm sự của haichàng, cười nói: “Cô Nhâm
đừng ngại, tôikhông có kinh nghiệm làm việc lại gần tốtnghiệp MBA nên
định tìm một công việc, cốtình hỏi thăm cô một chút.”
Nhâm Nhiễm mỉm
cười: “Sau khi tôi tốt nghiệp đại học cũng chỉ phỏng vấn qua vài công ty
thì quyết định nhận công việc này. Nếu như chịu khó làm từ chức vụ nhỏ,
dần dần tích lũy kinh nghiệm làm việc để phát triển cao hơn thì thật sự
không khó tìm việc.”
Hà Tịnh Nghi gật đầu trong suy nghĩ, cô lấy
điện thoại đứng dậy gọi điện rồi quay vào, “Xin lỗi, mình phải đi trước
đây.” Cô cố tình quay sang Nhâm Nhiễm:  “Cô Nhâm, nếu cô không ngại khi
khác tôi tìm cô thỉnh giáo về một vài dịch vụ quản lí tài sản chứ.”
Nhâm
Nhiễm ắt mỉm cười nói: “Tôi làm trong bộ phận quản lí tài sản, không
làm vềdịch vụ quản lí tài sản cá nhân, nhưng tôicó thể giới thiệu đồng
nghiệp của tôi.”
Hà Tịnh Nghi bỏ đi trong nỗi thắc mắc của Vương Anh
Cường: “Thường ngày cô ta như một mĩ nhân băng giá, chẳng quan tâm bắt
chuyện cùng ai, hôm nay thật kì lạ.”
Trương Chí Minh chọc anh, “Mĩ
nhân băng giá chủ động lái xe đưa cậu đến đây, rõ ràng là có ý với cậu,
thằng này, cậu có diễm phúc thật đấy.”
Vương Anh Cường xua tay liên
hồi: “Đừng có mà nói đùa, biết cô nàng là ai không? Bạn gái của ông chủ
tớ. Cậu nghĩ xem ông chủ tớ – Trần Hoa là người thế nào, cô nàng sao
hứng thú với những kẻ phàm phu khác, người bình thường cũng nào dám tiêu
hóa cô nàng. Dù gì tôi cũng là lính của người yêu cô nàng, lúc thi vào
đây có giúp cô nàng chuẩn bị tài liệu tham khảo, bây giờ đều là bạn học,
cho nên đối xử vớitớ cũng khá lịch sự.”
Trương Chí Minh hoạnh họe: “Là bạn gái của Trần Tổng à, thảo nào lái chiếc xe dữ dội như thế.”
“Đúng
thế. Vừa khai giảng là cô nàng làm chấn động khắp trường. Tuy nói rằng
đất Bắc Kinh này xe đẹp nhiều, người đẹp cũng nhiều, nhưng một người đẹp
lái xe đắt tiền đến học MBA như cô ta thì thật là hiếm.”
Trương  Chí
Minh quả thật rất ngạc nhiên: “Lái Maserati đến học MBA, còn nói sẽ tìm
việc làm sau khi tốt nghiệp,  cậu không cảm thấy kì lạ à?”
“Chẳng
phải sao? Lúc trước mình gặp ông chủ chở cô ta đến đây khi mình đang đến
lớp ôn thi, quả thật giật bắn người. Nếu tớ có cái gia tài như ông chủ,
một là vì mưu đồ bành trướng sự nghiệp đẩy quách cônàng đi học MBA, dù
gì thì học chung với các chủ tịch hội đồng quản trị của các công ty lớn,
học được gì không quan trọng, chủ yếu là được mối quan hệ. Hai là
chuyên tu ăn chơi nhảy múa, uống rượu vang, lái du thuyền, đi câu cá ở
Allah Tesla, trượt tuyết ở Thụy Sĩ, một lòng một dạ làm người giàu có,
dùng thời gian cả ba thế hệ đào tạo hậu duệ mang đậm khí chất của một
gia đình thượng lưu, còn học MBA làm cái đếch gì, đó là chiêu bài chuẩn
bị cho những người nghèo khó muốn phấn đấu làm giàu thôi.”
Vương Anh
Cường là kiểu chàng trai Bắc Kinh điển hình, ăn nói rất hài hước, Trương
Chí Minh và Nhâm Nhiễm cười ha hả trước lời nói của anh.
Trương Chí
Minh cười: “Cô Hà này quả rất xinh đẹp, nhưng khí khái không ranh mãnh
và khiến người ta khiếp sợ bằng Trần Tổng của các cậu. Cậu có để ý
không, vấnđề cô ta đề cập chẳng đâu vào đâu, ánh mắt cứ nhấp nháy bất
định, không hề xứng với dung mạo của cô ấy chút nào.”
Vương Anh Cường
hoàn toàn đồng ý: “Đúng vậy, tớ cũng có cảm giác đó. Theo lý thì ông
chủ bọn tớ không lăng nhăng, tớ vào công ty hơn một năm cũng chỉ thấy
ông ta có mỗi bạn gái này. Học chung với cô nàng bấy lâu, tớ luôn cảm
thấy cô ta luôn rất căng thẳng, không hề có chút thư thái của một người
được nuông chiều và thỏa mãn”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+