Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ – Chương 43 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tạp chí Tài Chính kì mới nhanh chóng xuất bản, Nhâm Nhiễm đọc mà tròn
xoe mắt, bài báo do Chương Dục và một phóng viên kì cựu cầm bút đã chiếm
trọn trang đầu của tạp chí, hai người giới thiệu rất tường tận sự phát
triển của các ngân hàng nước ngoài khi đổ xô vào Trung Quốc, đối tượng
phỏng vấn của họ có cả Tổng giám đốc khu vực của hai ngân hàng
nước ngoài, tổng giám đốc của ngân hàng quốcdoanh, nhà kinh tế học nổi
tiếng và chuyênviên của các ngành liên quan, thậm chí còncó nhân viên
các cấp của ngân hàng vàngười giấu tên. Bài báo còn đề cập đếnngân hàng
mà Nhâm Nhiễm công tác đãnóng vội triển khai định hướng phát triển dịch
vụ ngân hàng đầu tư, tuy đôi bên hợp tác chỉ dùng ngân hàng A và tập
đoàn B phiếm chỉ, nhưng chi tiết bản thảo của bảng thỏa thuận vô cùng
chính xác, người trong ngành nhìn là hiểu rõ. Càng đọc chi tiết, Nhâm
Nhiễm càng bàng hoàng bất an.
Tất nhiên là Lâm Ba cũng đọc được bài
báo, ông gọi Nhâm Nhiễm vào phòng chất vấn cô có tiết lộ thông tin bảng
thỏa thuận hay không, Nhâm Nhiễm kiên quyết phủ nhận. Lâm Ba than thở:
“Lần này thì phiền phức to, bảng thỏa thuận ngoài sếp lớn, lãnh đạo cấp
cao của ngân hàng thì chỉ có bộ phận đầu tư của Ức Hâm và những thành
viên trong phòng của chúng ta nắmchi tiết. Bây giờ tiết lộ ra ngoài,
không biếtcó vấn đề gì không, cấp trên chắc chắn sẽđiều tra việc này, cô
phải có tâm lí chuẩnbị.”
Sau khi bước ra, Nhâm Nhiễm gọi điện cho
Chương Dục, Chương Dục sảng khoái nói với cô, nội dung liên quan đến
ngân hàng của cô là do thầy giáo hợp tác với anh hoàn tất. “Thầy là
phóng viên kì cựu, có nhiều nguồn thông tin trong ngành này, nhưng bất
kể tôi hay ông ta đều không tiện tiết lộ nguồn gốc thông tin.”
Nhâm
Nhiễm biết có truy hỏi cũng chẳng có ý nghĩa gì, cô cám ơn rồi tắt điện
thoại. Hôm sau, tất cả đồng nghiệp trong phòng Nhâm Nhiễm từng tham gia
vào dự án này đều lần lượt được gọi vào phòng nhân sự trò chuyện, nhưng
chỉ duy nhất cô là người tiếp nhận phỏng vấn nên áp lực nặng nề hơn. Cô
nhớ lại chi tiết của buổiphỏng vấn báo cáo lên cấp trên.
Bầu không
khí căng thẳng vô hình bao trùm lấy bộ phận của cô, cùng lúc với việc
vùi đầu vào công việc, mọi người đều ngấm ngầm bàn tán xôn xao, nhưng
gần như không ai trao đổi thông tin với cô, mặc định cô là trung tâm của
mọi nguy hiểm, càng né xa càng tốt.
Mấy ngày sau, Lâm Ba thông báo
với cô, kế hoạch hợp tác với Ức Hâm tạm gác lại, ông ta sẽ nghỉ phép một
thời gian, “Renee,  cấp trên quyết định điều cô qua công tác tại bộ
phận quản lí hành chính.” Ông đầy bụng buồn phiền, ăn nói cũng không cẩn
trọng như trước: “Ngân hàng Anh đã quá bảo thủ, đất phát triển dành cho
cá nhân có hạn, trước mắt vẫn chưa có quyết định chính thức về công
việc của tôi, cho nên tôi cũng không tiện nói gì thay cô. Cô có thể đến
đó công tác thử.”
Cô không có lời nào để phản biện, chỉ biết chấp
nhận. Cô không còn là nhân viên mới vào ngành như trước, cô biết trong
công việc không có khả năng nhất định phải phân rõ trắng đen, huống chi
đồng nghiệp lại đang ngấm ngầm dị nghị, Lâm Ba mập mờ tiết lộ những bất
đồng quan điểm của lãnh đạo cấp trên. Cô lặng lẽ bước ra ngoài thu dọn
vật dụng cá nhân, Đinh Hiểu Tình – người tiếp nhận công việc của cô vốn
không dự định che giấu niềm vui đến từ nỗi đau của người khác, giọng cứ
the thé: “Cảm giác đi tên lửa thật rất tuyệt, nhưng hạ cánh không đúng
cách thì cũng chẳng dễ chịu được đâu.”
Nhâm Nhiễm bỏ ngoài tai, các
đồng nghiệp khác cũng không hưởng ứng, nhưng Đinh Hiểu Tình vẫn chưa bỏ
tức, một lúc sau, ả đột nhiên ném xấp tài liệu trước mặt cô: “Cái này cô
tự mang đến phòng nhânsự kí tên, đừng trông mong người khác làmthay.”
Thường
ngày mọi người ganh đua thế nào chí ít cũng giữ thái độ lịch sự bên
ngoài, hiếm khi đanh đá ra mặt. Nhâm Nhiễm nhìn bộ tài liệu, ngước đầu
nhìn cô, chậm rãi nói: “Cô Đinh Hiểu Tình thân mến, bàn giao công việc
thôi, không cần xúc tác thêm tâm trạng cá nhân vào, người nào có trách
nhiệm mang tài liệu trình kí, tôi và cô đều biết rõ, không cần ném tới
ném lui.”
Giọng cô vẫn được giữ được ở mức dịu dàng thường lệ, nhưng
nét mặt lạnh lùng ít nhiều khiến Đinh Hiểu Tình hoảng hốt, ả hết cách
kết chuyện, ăn nói càng hàm hồ hơn: “Có quan hệ mập mờ với ông chủ lớn
của tập đoàn Ức Hâm cũng khá đấy chứ, điều qua bộ phận quản lí tài sản,
không chừng sẽ muốn mưa được mưa, muốn gió có gió, hoàn thành kế hoạch
mà không tốnchút công sức nào. Xem ra thì cấp trên thật khéo chọn người,
có vốn trời cho thật hay biết mấy.”
Nhâm Nhiễm quét ánh mắt qua
người đồng nghiệp đi cùng cô đến Bắc Hải, người đó đang trong bộ dạng
bận rộn với công việc. Cô cười lạnh, cất cẩn thận khung hình có di ảnh
của mẹ trên bàn: “Chúng ta đều là phái nữ, là đồng nghiệp, tự khinh nhau
như thế chẳng nghĩa lí  gì, xin hãy nhường đường, cô Đinh.”
Một đồng nghiệp khác hòa giải, “Vừa đúng lúc tôi phải qua phòng nhân sự có việc, sẵn tiện mang qua cho.”
Nhâm
Nhiễm tiếp nhận chức vụ mới, phụ trách quản lí nhóm nhân viên kinh
doanh về quản lí tài chính cá nhân. Giám đốc bộ phận thẳng  thắn nói với
cô, trái ngược với ngân hàng trong nước, ngân hàng nước ngoài không có
nhiều ưu thếtrong dịch vụ tài chính cá nhân, khách hàng trong bộ phận
tài chính cá nhân cũng rất hạn chế, bộ phận này còn là bộ phận biến động
nhân sự nhiều nhất trong ngân hàng nước ngoài. Áp lực và lượng công
việc khi quản lí nhóm kinh doanh là rất lớn, ông hi vọng cô có đầy đủ
tâm lí chuẩn bị.
Không cần giám đốc nhắc nhở thì cô cũng hiểu, đối
với ngân hàng nước ngoài thì hạng “nhân viên quèn” đều tập trung hết vào
bộ phận quản lí tài chính cá nhân. Từ bộ phận quản lí đầu tư điều
chuyển qua, tuyệt đối không phải được thăng chức.
Cô càng bận rộn hơn
trước khi tiếp tay vào công việc mới. Nhân viên dưới quyền đều trạc
tuổi như cô, mỗi ngày phải gọi chục hạng nghìn cú điện thoại tìm kiếm
đối tượng khách hàng có khả năng thuyết phục. Cô cũng buộc phải liên lạc
với người lạ, sắp xếp viếng thăm khách hàng, cònphải kiểm tra tiến độ
công việc của cấp dưới, khích lệ và nhắc nhở thiếu sót kịp thời.
Sau
tám tháng công tác bận rộn cực điểm tại Hồng Kông, cô vốn không sợ áp
lực công việc cao. Nhưng cô đích thực mất phương hướng. Bộ phận này cần
nguồn khách hàng thuộc giới thượng lưu hơn là kiến thức ngân hàng chuyên
nghiệp. Cô và nhân viên của cô đều là người ngoại xứ đến Bắc Kinh làm
việc, không gia cảnh không quan hệ, quả là một thử thách lớn.
Mặt
khác, cơ hội điều chuyển từ bộ phận quản lí tài chính cá nhân sang bộ
phận khác gần như là không có. Sau khi được chuyển vào, về cơ bản sẽ mãi
công tác trong lĩnh vực này. Nếu làm không tốt, đuổi việc là chuyện
đương nhiên. Còn làm tốt, ngoài việc được thăng chức tăng lương, còn
được tăng thêm áp lực doanh thu.
Nhâm Nhiễm không còn  tinh  thần chuẩn bị cho kì thi MBA như kế hoạch, trong đầu cô toàn các con số doanh thu.
Trắc trở trong công việc và hướng phát triển mờ mịt khiến cô vô cùng mệt mỏi.
Thế
nhưng, điều kì quái đã nảy sinh, không biết bắt đầu từ hôm nào, liên
tục có người chủ động hẹn gặp Nhâm Nhiễm để tư vấn dịch vụ quản lí tài
chính cá nhân và đồng ý  mở tài khoản một cách nhanh chóng, sau đó còn
giới thiệu khách mới cho cô.
Khó khăn được giải quyết dễ dàng, lòng
cô cứ bồng bềnh không yên, không cảm nhận được bất kỳ cảm giác thoải mái
nào. Cô cẩn thận tìm hiểu khách hàng, không vội vã nâng cao doanh số,
sau khi cân nhắc thiệt hơn và xác định rõ năng lực chịu đựng rủi ro của
khách hàng mới giớithiệu dịch vụ quản lí tài chính thích hợp.Đồng thời
cô giao một ít khách hàng chocấp dưới tiếp cận, yêu cầu họ không
đượcnóng vội.
Doanh số cô tăng ổn định theo định kì, đối với một nhân
viên mới, thật sự thu hút sự chú ý của người khác. Đồng hành cùng lời
tán thưởng của cấp trên, đương nhiên còn là dư luận bàn tán của đồng
nghiệp.
Nhớ tới lời tiên tri chua ngoa và khắc nghiệt của Đinh Hiểu Tình, cô không thể bình thản với nó.
Khách
hàng mới công tác trong nhiều ngành nghề, xuất thân cũng khác, điểm
chung của họ là tài lực rất hùng hậu, ngoài ra chẳng liên quan gì nhau.
Không có chứng cứ thể hiện có can hệ đến Trần Hoa. Trong tình huống này,
cô không thể hỏi thăm khách hàng, đương nhiên càng không thể chủ động
chất vấn Trần Hoa điều gì.
Trần Hoa không chủ động xuất hiện trước mặt cô.

hay tin từ tạp chí Tài Chính, Ức Hâm đã kí kết thỏa thuận cùng một ngân
hàng Đức, dự án khu biệt thự ở đảo Vi Châu thuận lợi khởi công.
Tấm ảnh chụp về lễ kí kết thỏa thuận và nghi thức khai công dự án đều không có bóng dáng của Trần Hoa.
Không có bài báo nào đề cập đến tên anh, xưa nay anh luôn cẩn thận ẩn mình phía sau sân khấu.
Công
việc của Nhâm Nhiễm đi vào nề nếp suôn sẻ thì cô lại ngày càng phiền
muộn, cảm giác như bị một tấm lưới vô hình vây chặt. Cô không thể thổ lộ
với bất kỳ ai về hoài nghi, buồn phiền của mình, kể cả với Gia Tuấn.
Trong
những lần liên lạc, khi đề cập đến công việc, cô chỉ đơn giản giới
thiệu là được điều qua một bộ phận khác, việc vặt cần giải quyết nhiều
hơn nhưng thu nhập cũng tăng theo…
Gia Tuấn nói về chuyện gia đình
của mình, cũng chỉ tả nhẹ vẽ sơ: đơn đặt hàng nhiều hơn, tâm trạng của
công nhân tương đối ổn định, nhà cung ứng bắt đầu đồng ý kéo dài thời
hạn thanh toán, cơ quan nhà nước cũng có ý định yêu cầu lên lịch thanh
toán các khoản  nợ ngân hàng theo khả năng của mình…
Cô biết Gia Tuấn cũng như cô, giữ lại hết mọi thông tin khiến đối phương lo lắng.
Kỳ
Gia Ngọc đột nhiên gọi điện cho cô, tiết lộ nhiều thông tin hơn, vốn dĩ
tình hình công ty có chuyển  biến tốt nhưng ngành thuộc da xuất khẩu
đang đương đầuvới cuộc điều tra chống phá giá của cácnước công nghiệp
Phương Tây, doanhnghiệp của họ là một trong những doanhnghiệp trong số
được điều tra, hiện tại mọingười đang chuẩn bị các tài liệu bào chữacho
mình.
“Cuộc điều tra này rất khắt khe, chú Nhâm cũng đến giúp chị và
thằng Tuấn chuẩn bị tài liệu bào chữa, bước tiếp theo dự định liên lạc
với các doanh nghiệp cùng ngành giải quyết các vật liệu bị khiếu nại.
Tiểu Nhiễm, tình hình đột nhiên trở nên căng thẳng, thời gian trả tiền
cho em chắc phải kéo dài.”
“Chị Gia Ngọc, không sao mà, em không dùng đến số tiền đó, đợi khi công ty vượt qua khó khăn rồi hãy tính.”
Gia
Ngọc than vãn, “Tình hình này mà bên nhà họ Mạc cứ liên tục đòi đàm
phán với nhà chị, yêu cầu nhà chị xác nhận yêucầu tài sản của họ. Haizz,
mẹ chị vừa nghetin có thể không giành được quyền nuôiđứa trẻ lại sốt vó
cả lên, bệnh tình trở đi trởlại, thật khổ, hễ khỏe khoắn tí là nhờ luật
sưQuý tìm cách giúp mẹ.”
Việc này Nhâm Nhiễm hết cách tiếp lời, may
mà Gia Ngọc cũng không dự định than vãn tiếp với cô, họ trở về đề tài
công việc ngay, nói là Nhâm Thế Yến đã mời được chuyên viên pháp luật về
việc này, sau đó sẽ gửi tài liệu cho cô, nhờ cô liên lạc với Lữ Duy Vi –
chuyên viên chống bán phá giá tại Cục Thương vụ ở Bắc Kinh, đương nhiên
là cô nhận lời giúp đỡ.
Nhâm Nhiễm loay hoay tìm được số điện thoại
văn phòng làm việc của vị chuyên viên đó, cô gọi điện nhưng không ai bắt
máy. Cô nhớ đến một khách hàng – ông Khưu cũng trong ngành gia công
xuất khẩu, lúc trước ông trò chuyện cùng cô đã đềcập từng gặp những rắc
rối tương tự, cô gọi cho ông hỏi thông tin về Lữ Duy Vi, ông tiết lộ chỉ
gặp qua một lần, cô liền vội vã nhờ ông hẹn giúp, ông ta suy nghĩ một
lúc, nói: “E rằng tôi không hẹn được, nhưng đừng vội, tôi nhờ một người
bạn giúp cô, ông ta có quen biết rộng và có uy tín hơn tôi.”
Cô cám ơn lia lịa, giờ tan ca hôm sau, cô nhận được điện thoại của Trần Hoa:
“Nhâm Nhiễm xuống đây ngay, anh đợi em ở nhà xe dưới tầng hầm.”
Cô chẳng hiểu gì, và không vui nữa, “Tôi không nhớ tôi đã hẹn gặp ông.”
“Lão Khưu nói em muốn gặp Lữ DuyVi, chẳng lẽ anh nhầm rồi sao?”
Trần
Hoa cười nói, “Lữ Duy Vi phải đi công tác ngay lập tức, bây giờ em
khôngxuống, nếu muốn hẹn cô ấy nữa thì phải đợi một tuần sau.”
Nhâm
Nhiễm kinh ngạc, nhưng biết rõ tình hình bên Gia Tuấn không thể kéo dài,
đành hỏa tốc thu dọn đồ đạc xuống tầng hầm, ngồi vào xe Mercedes của
Trần Hoa.
Trần Hoa vừa nổ máy, vừa nói: “Anh nhờ Chính Bang đưa Lữ
Duy Vi ra sân bay, chúng ta gặp nhau tại sân bay, vẫn còn đủ thời gian
để hai người trò chuyện.”
“Cám ơn.”
“Đừng khách sáo.”
Sau khi
đến sân bay, Trần Hoa dẫn Nhâm Nhiễm đi xe Starbucks  chạy thẳng vào
trong cho đến khi gặp một phụ nữ. Trần Hoa giới thiệu: “Nhâm Nhiễm, cô
này là tiến sĩ Lữ Duy Vi.” Nhâm Nhiễm đã lên mạng tìm thôngtin, biết Lữ
Duy Vi năm nay ba mươi lăm tuổi, du học ở Mỹ, là chuyên gia Thương Mại
Quốc Tế và là người quyền uy trong công trình nghiên cứu chống bán phá
giá trong nước, nhưng cô không ngờ cô ta lại còn rất trẻ trung, thân
hình không cao, mình dây cây liễu, mặc chiếc áo len màu xám, quần dài
sậm màu, làn da trắng mịn trông rất mạnh mẽ và tháo vát.
Nhâm Nhiễm bắt tay làm quen, cô ái ngại: “Xin lỗi, mạo muội tìm tiến sĩ Lữ giúp đỡ.”
Lữ Duy Vi cười: “Đừng khách sáo, đã là bạn do Gia Thông dẫn đến thì tôi nhất định sẽ giúp đỡ.”
Nhâm
Nhiễm chợt nhận ra cô ta gọi trực tiếp tên cũ của Trần Hoa với giọng
nói khá thân thiết, còn Trần Hoa cũng chẳng phản ứng gì, chí ít hai
người đã quen nhau từ trước. Cô không có thời gian nghĩ ngợinhiều lập
tức lấy tài liệu vào vấn đề chính. Hiệu quả làm việc của Lữ Duy Vi rất
cao, cô vừa nghe Nhâm Nhiễm giới thiệu tình hình, vừa tra cứu thông tin
bà ta mang theo, đưa ra vài ý kiến, suy nghĩ rất thấu đáo.
Nhâm Nhiễm
ghi chép với tốc độ như bay, lo sợ bỏ sót điều gì. Lữ Duy Vi bật cười:
“Vụ này cũng không liên quan đến nhiều phương diện lắm lại rất phổ biến.
Cô Nhâm, cô không cần ghi chép nữa, cuối tuần này tôi trực tiếp bay đến
thành phố Z một chuyến gặp lãnh đạo công ty, bàn bạc với họ sẽ phải bào
chữa thế nào.”
Nhâm Nhiễm vui mừng quá đỗi, cô không thể không khâm
phục Trần Hoa. Cô lập tức gọi điện cho Gia Ngọc. Kỳ Gia Ngọc nhận tin
cũng mừng rỡ khôn xiết. Hai bên xác định thời gian và địa điểm gặp nhau
qua điện thoại xong cũng là đã đến lúc Lữ Duy Vi lên máy bay.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+