Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi cuối con đường- Chương 09 – 10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9: Cớ sao lại yêu
 
Vào dịp cuối tuần, công ty có tổ chức một buổi tiệc với quy mô lớn, toàn bộ Tập đoàn Dung Giang cùng nhân viên các phòng ban chi nhánh đều phải tham gia.
Lâm Nặc và Từ Chỉ An gặp nhau trong nhóm người đang chen lấn ở sảnh nhà hàng. Thế nhưng, hai người không ngồi chung chỗ mà cách nhau vài chiếc bàn, mỗi người ngồi chung với đồng nghiệp, uống bia diệt mồi, tình cờ ánh mắt cả hai giao nhau giữa không trung, ngay sau đó là vẻ mặt điềm tĩnh tự nhiên, phối hợp vô cùng ăn ý của hai người.
Tuy họ chẳng có sự bàn bạc trước với nhau, chỉ cảm thấy trong giai đoạn đầu, yêu nhau nơi công sở là một hành động có phần hơi trắng trợn.
Giang Doãn Chính chủ trì bữa tiệc.
Khi anh tới đã là giữa buổi tiệc, trợ lý đi theo sau, rõ ràng là vừa từ nơi khác đến nhưng điệu bộ cử chỉ vẫn rất tự nhiên, điềm đạm. Vừa lúc Lâm Nặc cúi đầu húp muỗng canh cá, nghe thấy tiếng bình luận bên tai, ngẩng đầu lên liền trông thấy anh đang đi ngang qua bàn cô, dường như ánh mắt hướng về phía cô.
Sau đó vang lên những tiếng kinh ngạc kèm theo đó là sự thận trọng. Lâm Nặc ngắm nhìn những gương mặt đang mỉm cười thì thầm to nhỏ của những bạn nữ đồng nghiệp, cảm thấy quá quen thuộc.
Fans ái mộ minh tinh nơi đâu cũng có nhưng ở Dung Giang thì Giang Doãn Chính là tâm điểm của tất cả.
Về điểm này thì không còn gì phải nghi ngờ.
Thế nhưng, trong khoảng thời gian này, mỗi lần nghe thấy các nữ đồng nghiệp bàn luận về Giang Tổng đẹp trai lại oai phong thế này thế nọ, cô cứ cảm thấy không kìm được suy nghĩ, ngoài công việc dáng vẻ Giang Doãn Chính vốn dĩ không như những gì bọn họ bàn tán.
Tan tiệc cũng đã hơn tám giờ.
Lâm Nặc vào nhà vệ sinh, lúc đi ra các bạn đồng nghiệp đều đã đi cách một quãng khá xa, Từ Chỉ An vẫn đứng đợi cô ngay cổng.
Cô mỉm cười, tiến đến phía trước vừa đi vừa thảo luận xem có nên tiếp tục dạo phố không, liền trông thấy chiếc xe rất quen thuộc đang trờ đến, dừng trước mặt hai người.
Quay đầu lại, Giang Doãn Chính đã đứng ngay phía sau, thân hình mảnh khảnh, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh sâu thẳm.
Trăng sáng cao vòi vọi, trong làn gió đêm ấm áp đó, ba người nhanh chóng lướt qua vai nhau.
Lái xe là trợ lý tổng giám đốc Tiểu Từ, trông thấy thế, phản ứng đầu tiên của Lâm Nặc là nhanh chóng nép người sang một bên nhường đường, đồng thời cũng chào một tiếng: “Giang Tổng”. Còn Từ Chỉ An cũng đồng thanh chào cùng cô.
Giang Doãn Chính bình thản gật đầu, lập tức lướt qua hai người, ngồi vào hàng ghế phía sau.
Chiếc xe đen tuyền cùng với ánh đèn xe lướt đi. Lâm Nặc cúi đầu nhìn bàn tay đang kéo Từ Chỉ An. Chuyện vừa rồi cô chưa từng nghĩ, trước nay họ vẫn luôn giữ bí mật mối quan hệ của mình, vì sao lần này lại phá lệ trước mặt Giang Doãn Chính như vậy?
Thế nhưng, đó chỉ là việc ngoài ý muốn mà thôi nên cũng chẳng có gì phải suy nghĩ quá nhiều. Sau đó cả hai muốn dạo phố thì dạo, phải về nhà thì về. Dù sao mối quan hệ giữa Từ Chỉ An và cô chẳng phải là việc gì quá đỗi mất mặt.
Những dòng xe lướt nhanh trên đường cao tốc, đèn đường cùng đèn xe giao nhau tạo thành vô số quầng sáng.
Giang Doãn Chính tựa người vào ghế, nhận hai cuộc điện thoại. Tiểu Từ đang lái xe thấy anh cuối cùng cũng rảnh tay, liền hỏi: “Giang Tổng, về thẳng nhà luôn ạ?”.
“Không”, Giang Doãn Chính suy nghĩ, rồi nói, “ Đến bệnh viện đi”.
Đã qua thời gian thăm bệnh, nhưng bệnh viện vẫn bật đèn xanh, trước đây cũng nhiều lần như vậy dường như đã mặc nhiên cho phép Giang Doãn Chính đến đây bất cứ lúc nào.
Thang máy không ngừng chuyển động lên tầng trên, phòng bệnh theo yêu cầu rất lớn e là không có mấy người nhìn thấy mà dù có thấy cũng không khỏi kinh ngạc líu cả lưỡi lại.
Người phụ nữ nằm trên giường bệnh đã ngủ say, bởi lẽ thường xuyên bị bệnh, nên sắc mặt mệt mỏi tiều tụy.
Vừa lúc y tá kiểm tra dịch truyền xong, ngẩng đầu lên trông thấy người vào, khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Anh Giang yên tâm, tình hình bà Giang hôm nay khá tốt”.
Giang Doãn Chính gật đầu: “Vất vả cho cô quá!”. Sau đó cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc sofa cạnh giường bệnh.
Hơi thở người nằm trên giường bệnh nhè nhẹ đều đều, dường như đang chìm trong giấc mộng ngọt ngào, khuôn mặt lộ ra vẻ quyến rũ hấp dẫn không hề có dấu tích đau khổ khi phải chiến đấu với bệnh tật, hàng mi dãn ra thoải mái.
Giữ khoảng cách hai, ba mét, Giang Doãn Chính lặng lẽ ngắm mẹ mình. Rất lâu sau, cũng dần cảm thấy bản thân đã mệt anh khép mắt lại cứ thế ngủ thiếp đi.
Không khí tĩnh lặng đến mức chỉ có tiếng thở cùng âm thanh của sóng điện tâm đồ.
Ngày tháng cứ thế tiếp tục trôi nhanh như bay.
Lâm Nặc nhanh chóng trải qua kỳ thực tập, đồng thời trong khoảng thời gian ba tháng đó, nhờ vào đức tính tốt của mình nên cô nhận được sự yêu mến của đồng nghiệp các bộ phận.
Cả phòng Hành chính, chỉ có mình cô là nhỏ tuổi nhất, thêm vào đó là ngoại hình ưa nhìn cùng nụ cười duyên dáng ngọt ngào, dường như ai ai cũng xem cô như em gái của mình.
Lẽ dĩ nhiên đó chỉ là dường như mà thôi.
Dần dà, Lâm Nặc phát hiện ra trước sau Đinh Tiểu Quân vẫn chẳng hợp với cô. Dù ngoài mặt thì khách sáo lễ nghĩa, thỉnh thoảng tụ tập nói cười hỉ hả tám chuyện về những bộ phim truyền hình hay xì căng đan của các minh tinh màn bạc thế nhưng mọi người đều là nữ giới, có lúc trực giác vẫn luôn chuẩn xác đến lạ thường. Thích ai, không thích ai, chỉ cần một cái nhìn hoặc một động tác thoáng qua đều có thể bị đối phương tinh ý phát giác ra.
Có lúc, Lâm Nặc cũng cảm thấy mình giả tạo, bèn than thở cùng Hứa Tư Tư: “… Hồi trước tớ ghét nhất người giả tạo, không ngờ bản thân mình có ngày cũng trở nên như thế này”.
Đổi lại cô nhận được một cú đấm đầy bạo lực vào trán, “Ngốc à! Cái này gọi là ‘khéo léo’ đó!”, Hứa Tư Tư nói.
Đúng thế, khéo léo.
E là, đây thật sự là một trong những hành trang tất yếu khi tiến vào xã hội phức tạp.
Vì thế, cô tiếp tục cười nói với Đinh Tiểu Quân, dù trong lòng biết rằng cả hai ghét nhau đến hắt nước đổ đi.
Không lâu sau, Lâm Nặc xin nghỉ phép quay về trường chuyên tâm chuẩn bị luận văn tốt nghiệp và bảo vệ luận văn.
Tháng Sáu trời đã bắt đầu oi bức. Dưói ánh nắng chói chang bọn họ trong bộ lễ phục màu đen hồ hởi giơ bằng tốt nghiệp lên chụp ảnh, cùng nhau lưu giữ một đoạn hồi ức đáng trân trọng, khoảnh khắc ấy sẽ mãi đọng lại trong khu vườn trường xanh mướt này.
Sau khi Lâm Nặc được nhận vào thử việc, cô càng dồn hết tâm huyết vào công việc. Lâm Nặc đã từng đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt trẻ trung non nớt của mình tưởng tượng ra một ngày nào đó mình được chính thức trở thành nhân viên công sở.
Lẽ dĩ nhiên, hiện giờ cô chỉ có thể tưởng tượng, bởi lúc này đây, cô vẫn chỉ là cô bé thuyên chuyển tài liệu trình ký cho sếp mà thôi. Vì thế, cơ hội đi lên đi xuống tòa nhà văn phòng công ty càng lúc càng nhiều hơn.
Giám đốc Lý vẫn thường để cô trình tài liệu cho Tổng Giám đốc ký, nói trắng ra cô là một chân sai vặt. Bên ngoài phòng làm việc của Giang Doãn Chính còn có phòng của thư ký. Ba đến năm cô thư ký mỗi người đang nhìn vào màn hình vi tính gõ lách cách. Cô đến đó, cũng chi đứng ngoài đợi một cô trong số đó đưa tài liệu vào trong, ký duyệt xong rồi lại mang về.
Hôm đó, như thường lệ Lâm Nặc đi thang máy lên lầu, vừa đẩy cửa bước vào, liền trông thấy một nhóm người đang ngồi.
“Chị Trương”, cô rón rén đi về phía trước cười nói, “Làm phiền chị”, nói rồi, cô đưa tài liệu cần trình ký qua.
“Em đợi một lát nha”, người được cô gọi nói, “Bên trong đang có khách rất quan trọng, hiện giờ không tiện mang vào”.
Cửa phòng Tổng giám đốc đóng kín mít, Lâm Nặc ngồi ngoài sofa đợi hồi lâu vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, thế là nói: “Hay là thế này đi, em xuống lầu trước, khi nào ký xong thì chị gọi điện thoại cho em!”.
“Được thôi”, chị Trương cười nói, “Sếp nói chuyện hai tiếng đồng hồ rồi, cũng không rõ là phải đợi bao lâu nữa. Em xem, cả mớ tài liệu trên bàn này đều đang đợi được chuyển vào trong đó, chị cũng gấp lắm!”.
“Vâng, vậy phiền chị nhé”, Lâm Nặc xoay người định đi, mói đi được vài bước, cánh cửa phía sau liền mở ra.
Ba người khách bưóc ra, vừa tươi cười nói: “Giang Tổng, không cần tiễn nữa…”, vừa vẫy tay chào tạm biệt.
Đây chẳng qua chỉ là những lời lẽ khách sáo mà thôi, Giang Doãn Chính đột nhiên cũng theo ra ngoài, khuôn mặt vẫn nở nụ cười mỉm, tiễn bọn họ vào tận thang máy, rồi mới quay trở lại.
Lúc này Lâm Nặc vội lui sang một bên, Giang Doãn Chính nghiêng đầu nhìn cô, tiến về trước hai bước mới đột ngột dừng lại hỏi: “Tìm anh có việc gì sao?”.
Lâm Nặc khẽ “À” một tiếng, lập tức mỉm cười đáp: “Ồ, vâng, chỉ là một vài tài liệu và báo cáo kết quả kinh doanh trình anh ký thôi”.
“Vào đi”, sau đó Giang Doãn Chính quay sang thư ký Trương, nói, “Còn những cái này, cứ để trên bàn tôi là được rồi!”.
Lâm Nặc lập tức cầm tập tài liệu, theo sau vào phòng Tổng giám đốc.
Trong căn phòng rộng lớn khói thuốc vấn vít vào nhau, theo tiềm thức Lâm Nặc nhíu nhíu mày, chị Trương để tài liệu ở trên bàn rồi đi ra, cả căn phòng chỉ còn lại hai người họ.
Giang Doãn Chính đi đến bên cửa sổ, kéo những tấm mành che lên, sau đó mói ngồi xuống chiếc ghế da, thấy cô vẫn đứng nghiêm trước bàn, khẽ hât hàm, nói: “Ngồi đi”.
Trước mặt có chiếc ghế rất to và chắc chắn, Lâm Nặc kéo ghế ra rồi ngồi xuống, mềm mại, thoải mái thật.
Tài liệu trước mặt chất đổng như núi, Giang Doãn Chính không mở ra xem ngay mà lấy hộp thuốc và bật lửa, rút ra một điếu thuốc, đặt lên miệng rồi châm lửa.
Trong đốm sáng đỏ rực, làn khói mờ nhạt bốc lên.
Lâm Nặc ngồi đó, trong một thoáng chỉ có thể trông thấy gương mặt anh tú ấy mơ mơ hồ hồ.
Một lúc sau, có vẻ như quan sát thấy ánh mắt của cô, Giang Doãn Chính mới bình thản nói: “Xin lỗi, vì cần phải lấy lại tinh thần mà, em không để tâm chứ?”.
Để tâm ư? Cô chẳng hề để tâm, Lâm Nặc chỉ nhìn vào gạt tàn bằng pha lê chứa đầy đầu lọc, nói nhỏ: “Hút thuốc có hại cho sức khỏe”. Lời vừa nói ra, lại nghĩ, thế là sao nhỉ? Cô đến địa bàn của anh lại còn giáo huấn người ta vài câu nữa.
Thế nhưng Giang Doãn Chính lại mỉm cười, ngả người ra sau, tựa vào ghế, giọng thoải mái: “Hết cách rồi, lúc mệt mỏi thứ này là thứ tốt nhất”. Trong lúc nói, ngón tay đang kẹp điếu thuốc đổi sang ngón khác, cách xa khỏi Lâm Nặc.
Gió hiu hiu thổi từ ngoài cửa sổ vào, khói thuốc cũng chầm chậm cuốn đi theo gió.
Lâm Nặc ngồi trên ghế nhất thời không nói gì.
Anh mệt ư? Cô nghĩ, vừa rồi lúc tiễn khách ra về, cô đứng cạnh rõ ràng trông thấy thần sắc rạng rỡ trên gương mặt anh, nụ cười mỉm cũng nhoẻn rất kịp lúc, dáng người đứng thẳng cùng bước chân điềm tĩnh, đâu có thấy dáng vẻ mỏi mệt chứ?
Vậy mà giờ đây, cả người anh lún sâu trong chiếc ghế to lớn, có chút lười nhác, trước mặt cô, anh khẽ nhắm mắt lại, điếu thuốc đang hút dang dở cứ thế bốc cháy, từng chút từng chút cháy dần về phía đầu lọc. Anh lại không nhúc nhích, chỉ khẽ thở sâu, khóe môi đẹp hơi mím lại, dường như thật sự mỏi mệt.
Yên lặng một lúc lâu, Lâm Nặc nghĩ có lẽ nên nhẹ nhàng lui ra, để anh thoải mái nghỉ ngơi thì thình lình Giang Doãn Chính lại lên tiếng.
Anh nói: “Lâm Nặc, tối nay em rảnh không?”.
Khi nói mắt anh vẫn khép hờ, thế nên Lâm Nặc có chút bất ngờ, ngẩn người ra nói một tiếng: “Hả”.
“… Đưa anh đi ăn cơm ở trường em đi”, người đàn ông ngồi đối diện khẽ nhếch mép, mắt mở to nhìn thẳng vào đôi mắt sáng long lanh của cô.
Lâm Nặc ngắm nhìn anh, đột nhiên cảm thấy, Giang Doãn Chính của hôm ở khuôn viên trường đại học ấy đã trở về rồi.
Không còn ở trên cao nữa, mà là dáng vẻ thoải mái tùy tiện, hệt như những người đàn ông bình thường khác.

Chương 10: Hai thế giới
 
Nhưng cuối cùng hai người họ không thể về trường dùng cơm vì lúc tốt nghiệp Lâm Nặc đã trả lại phiếu ăn, đi đến nửa đường cô mới sực nhớ ra.
Giang Doãn Chính nói: “Vậy thì em chọn địa điểm đi, anh mời”.
Lâm Nặc một tay đỡ lấy đầu, suy nghĩ rất nghiêm túc: “Ồ… Vậy thì em nên chọn chỗ đắt nhất hay chỗ em thích nhất đây?”.
Giang Doãn Chính nghiêng đầu nhìn, có vẻ cô rất nghiêm túc: “Tốt nhất là chỗ nào cho thanh toán bằng thẻ ấy!”.
“Không phải chứ? Anh không mang tiền mặt theo người à?”, cô tò mò.
“À, có thì có, nhưng không nhiều.”
Phải rồi. Lâm Nặc bĩu môi, người lắm tiền chỉ có một tiêu chí thôi – thẻ nhiều tiền mặt ít.
Xe dừng lại bên vệ đường không sạch sẽ cho lắm, hai người kẻ trước người sau cùng tiến vào nhà hàng.
Giang Doãn Chính nhìn tứ phía, chợt nói: “Tham ăn rốt cuộc cũng chiến thắng tà ác”.
Lâm Nặc tìm được chỗ liền ngồi ngay xuống, nhướn mày: “Anh nói gì cơ?”.
“Muốn giết anh tàn bạo bằng một đao ư?” Giang Doãn Chính ngồi đối diện cô, ngón tay khẽ chạm vào mặt bàn thủy tinh mờ mờ: “Ở đây, quả nhiên chẳng phải là nhà hàng đắt nhất thành phố”.
Lâm Nặc hất hàm, cười ha ha, nói: “Hôm nay hạ thần chỉ quan tâm đến vị giác của bản thân còn về những cảm giác hư vinh do những món ăn xa hoa cao cấp mang lại e là không có phúc phần thưởng thức”. Cô khẽ nhún vai tựa như bất đắc dĩ lại như nuối tiếc.
Giang Doãn Chính nhìn cô, mỉm cười đưa tay lật cuốn thực đơn.
Thức ăn được dọn lên, Lâm Nặc đột nhiên nói: “Đổi lại là anh, em cũng cảm thấy có chút hổ thẹn”.
Giang Doãn Chính khẽ nhướn mày, buông đũa.
“Anh không cảm thấy sơ sài ư?”, Lâm Nặc hỏi, “Lần trước ở nhà ăn trường học cũng vậy. Anh không biết chứ, bạn cùng ký túc xá với em nghe xong, hai con ngươi còn suýt rơi xuống đất đấy”.
Giang Doãn Chính lại tỏ vẻ chẳng mấy để tâm: “Cũng được mà. Thật ra về ăn uống anh không có yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần sạch sẽ hợp vệ sinh là được”.
Lâm Nặc ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Cũng đúng, em cũng cảm thấy chỗ này không tệ, nhà hàng cao cấp chưa chắc đã ngon”.
Vì thế mà, lúc còn đi học, mỗi tháng gia đình gửi tiền sinh hoạt cô đều để dư ra không ít, một phần có lẽ do số tiền được cho không nhỏ, mặt khác cũng vì cô không có thói quen dùng những đồ xa xỉ.
“Ngẫm ra thì, yêu cầu của em về vật chất cũng thấp thật”, cô xoay tách trà vừa nói vừa cười, có chút tự giễu.
Giang Doãn Chính khẽ nhếch môi, lúc sau như vô tình nói: “Vậy thì xem ra, tiền bạc khó lòng thu phục được em rồi”.
Cô gật đầu thành thật: “Đúng thế”, vừa ngước mắt lên nhìn thì chạm phải ánh mắt thăm thẳm lấp lánh của đối phương, dường như còn lóe lên ánh hào quang. Cô khẽ cúi đầu, né tránh.
Trên bàn đều là những món ăn gia đình thường ngày, cách trang trí có lẽ không đẹp lắm nhưng hương vị lại vừa phải.
Khí nóng bốc lên từng đợt, Giang Doãn Chính đã buông đũa hồi lâu, say sưa ngắm cô gái trẻ tuổi đối diện mình. Dáng vẻ cử chỉ của cô rất khoan thai đúng mực nhưng vừa nhìn cũng có thể nhận ra được giờ phút này đây cô chỉ chăm chú thưởng thức món ăn trên bàn mà không để ý đến người xung quanh, cũng chẳng cố gắng giữ gìn hình tượng trước mặt người khác phái.
Anh rót nước cho cô hai lần, thấy vầng trán sáng mịn của cô lấm tấm mồ hôi vì ớt cay, chẳng hiểu sao trong lòng anh lại cảm thấy vô cùng thoải mái.
Lúc này Lâm Nặc so với những người phụ nữ anh từng quen biết dường như hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau.
Ngày nghỉ cuối tuần, Từ Chỉ An hẹn Lâm Nặc đi dạo phố.
Lâm Nặc ngạc nhiên: “Có gì cần phải mua ư?”. Chỉ vì Từ Chỉ An mà cô quen biết chẳng phải là người chịu lãng phí thời gian ở những nơi phố xá nhộn nhịp tấp nập và cửa hàng mua sắm.
Mãi đến giữa trưa ngồi trong cửa hàng KFC nhìn thấy món quà đặt trước mặt cô mới hoảng hồn, kinh ngạc.
“Tặng em sao?”, tuy hỏi vậy nhưng cô đã đưa tay mở hộp ra.
Một mặt ngọc trong suốt nằm trên miếng lót nhung mịn màng.
Lâm Nặc không nhận ra được là loại đá gì nhưng thực sự rất đẹp. Cô nhấc sợi dây màu hồng lên, mặt đá hình giọt nước to bằng ngón tay cái, ánh mặt trời dường như có thể chiếu xuyên qua, tỏa ánh sáng nhàn nhạt.
Từ Chỉ An không hỏi cô thích hay không vì chỉ nhìn gương mặt tươi cười của Lâm Nặc là anh đã có đáp án.
Anh đưa tay giúp cô đeo vào cổ.
Giữa trưa hè, Lâm Nặc mặc một chiếc áo cổ khoét sâu, làn da trước ngực trắng nõn nà mịn màng như được tôn lên cùng với mặt đá, đem lại một cảm giác tươi mát quyến rũ động lòng người không gì bằng.
Trên thành ly giấy coca cola là những hạt nước nhỏ li ti, ngoài cửa sổ nắng gắt như đổ lửa, còn tâm trạng của Lâm Nặc giờ đây rạng rỡ chẳng kém gì ánh nắng mặt trời.
“Sao đột nhiên lại tặng quà cho em?”
“Cái này không cần phải có lý do”, Từ Chỉ An nói ngược lại.
Thật ra là vì tiền lương mấy tháng trước đều đã đem về nhà đưa cho bố mẹ nhưng với Lâm Nặc trong lòng anh vốn vẫn cảm thấy áy náy, hiện giờ rốt cuộc cũng dành dụm được một số tiền nên anh đã mua mặt trang sức mà mình lựa chọn từ trước.
Bây giờ nghe cô hỏi vậy nhất thời cũng không biết giải thích thế nào cho phải.
Cũng may Lâm Nặc vốn không thích truy hỏi ngọn ngành, thấy anh không chịu trả lời cũng nhanh chóng cho qua chuyện. Ăn xong cô liền kéo anh vào ngay một cửa hàng mua sắm gần đó.
“Lại, lại đây, có qua có lại”, cô nhất thời hứng chí, kéo anh đến trước quầy.
Xung quanh hương thơm ngào ngạt, những chiếc lọ nhỏ tỏa ánh sáng lung linh khác thường dưới ngọn đèn.
Ngay lập tức nhân viên bán hàng đon đả tiến lại, Từ Chỉ An bất giác hỏi: “Em muốn mua nước hoa à?”.
“Vâng”, cô cầm lọ nước hoa đưa lên mũi ngửi thử, “Nhưng là mua cho anh cơ”.
“Anh ấy à?” Từ Chỉ An dở khóc dở cười, “Anh là đàn ông con trai, dùng nước hoa làm gì?”. Anh giơ tay toan kéo cô rời đi.
Lúc này nhân viên bán hàng cất lời, cười híp mắt đính chính: “Câu này không hoàn toàn chính xác. Nước hoa cũng không phải chỉ sáng tạo riêng cho phái nữ, nếu không ở chỗ chúng tôi sao lại có nhiều loại nước hoa nhãn hiệu quốc tế dành cho nam giới chứ? Nói ra thì, hiện nay rất nhiều người là nam giới lựa chọn cho mình loại nước hoa phù hợp để góp phần làm tăng sức quyến rũ của bản thân, đó cũng là biểu tượng theo đuổi chất lượng của cuộc sống…”
Từ Chỉ An im lặng lắng nghe, nhất thời không tiện rời đi và cũng chẳng có biểu hiện gì.
Lâm Nặc lại vô cùng phối hợp gật gù liên tục, nhìn anh chăm chú bộ dạng rất tán đồng, cố gắng thuyết phục, “Thật ra em đinh mua tặng anh một lọ từ lâu rồi. Em cảm thấy có chút mùi hương cũng hay, nhất định rất hợp với anh”, nói rồi cô quay sang nhân viên bán hàng: “Có loại nào mùi giống mùi cỏ… hoặc là mùi hương thảo mộc…”.
Từ Chỉ An đứng cạnh nhìn Lâm Nặc đưa từng chiếc giấy thơm lên ngửi hơi mất kiên nhẫn, cuối cùng anh bật cười nói: “Ngày trước ở trường em rất mộc mạc giản dị, sao mới đi làm vài ngày mà ngay cả tư tưởng suy nghĩ của anh cũng bị em thay đổi rổi? Vả lại xem ra em cũng có dáng nghiên cứu nước hoa nam giới lắm”.
Lâm Nặc ngẩn người trong giây lát, thuận miệng nói: “À, có đồng nghiệp đang dùng loại này, em thấy cũng thơm”. Thật ra chính là Giang Doãn Chính. Chính là hương thảo mộc trong tiết hè cô ngửi thấy trên cơ thể của anh.
Nhàn nhạt nhưng lại khiến người ta thấy khó quên.
Sau khi tiếp xúc với anh cô mới biết hóa ra những người đàn ông thành đạt trên thế gian này dáng vẻ đều như vậy cả.
Liệu có phải bản thân cô cũng mong muốn Từ Chỉ An trở thành con người như vậy?
Cuối cùng vẫn chẳng thay đổi được ý định Lâm Nặc, Từ Chỉ An chẳng biết nên làm thế nào đành nhận món quà vốn dĩ mình không muốn nhận.
Lúc đầu Lâm Nặc sợ anh không đồng ý để cô thanh toán, đành nói: “Dù gì sinh nhật của anh cũng sắp đến rồi, cứ coi như là quà sinh nhật đi vậy”, khiến anh chẳng tài nào chối từ được.
Ngày hôm sau đi làm, cô gặp ngay Giang Doãn Chính ở cửa chờ thang máy. Vì chỉ có hai người họ, Lâm Nặc ngẩng đầu mỉm cười chào, mặt trang sức bằng ngọc màu trắng vân đục đeo trên cổ áp chặt vào da.
Giang Doãn Chính dừng bước, khẽ cụp mắt xuống, tỉnh bơ khen ngợi: “Mặt ngọc đẹp quá!”.
“Cảm ơn anh, hôm qua em được bạn tặng”, Lâm Nặc mỉm cười vô cùng ngọt ngào.
Nụ cười đó rơi vào mắt người bên cạnh đã rõ ràng bảy, tám phần.
Giang Doãn Chính cho một tay vào túi quần, thôi không nhìn cô nữa, chỉ đáp lại qua loa: “Thế à?”.
Sau cùng thì thang máy xuống đến nơi. Vài người bước ra trông thấy sếp liền liền lần lượt cúi chào, ánh mắt thoáng vẻ kinh ngạc vì trước nay Giang Doãn Chính đều dùng thang máy chuyên dụng, lần này lại đứng ngoài chờ thang máy bình thường, thật khiến cho họ cảm thấy không quen.
Giang Doãn Chính không nói nhiều xoay người lại, đi lướt qua Lâm Nặc, sải bước tiến đến thang máy chuyên dụng.
Bất giác Lâm Nặc ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy một bóng dáng cao gầy, cảm thấy hơi lạ bởi lúc nãy cô cứ ngỡ hai người họ sẽ đi cùng thang máy.
Cũng buổi sáng đó, khi Lâm Nặc đang bận rộn những việc lặt vặt như thường lệ thì thư ký Trương mở một bên ván cửa sậm màu, bê một tập tài liệu sải bước đến chiếc bàn rộng lớn.
Giang Doãn Chính vẫn tư thế cũ, ngồi quay mặt ra cửa sổ gọi điện thoại, trên tấm kính trong suốt lờ mờ phản chiếu bóng dáng anh. Thân hình mảnh khảnh bất động, giọng nói trầm trầm khác thường .
Thư ký Trương sắp xếp từng tập tài liệu, tay còn cầm bảng điện tử ghi chép các sự việc cần phải báo cáo toan xoay người bỏ đi.
Cô vừa bưóc đến cửa thì sau lưng vang lên tiếng “bộp” giòn tan, xoay người lại liền thấy chiếc điện thoại màu đen đã bị chủ nhân của nó ném lên bàn.
Thư kí Trương ngây người.
Tất cả thư ký trong phòng Thư ký, kể cả cô, người làm lâu năm nhất, đã theo Giang Doãn Chính ba năm trời, nhất cử nhất động của anh, thậm chí mỗi tư thái, mỗi biểu cảm đơn giản nhất bao hàm những suy nghĩ gì, cô đều nắm rõ cả. Như lúc này đây, nhìn thấy sắc mặt trầm tư của Giang Doãn Chính đứng bên mép bàn, khóe mắt lộ vẻ lạnh lùng liếc nhìn chiếc điện thoại vô tri vô giác, căn bản cô đã phần nào năm bắt được tâm tình của anh.
Vì thế mà tuy là sắc mặt vẫn bình tĩnh điềm đạm như nước nhưng giọng điệu mà cô cất lên vô cùng thận trọng: “Giang Tổng, anh còn điều gì căn dặn nữa không?”.
Giang Doãn Chính liếc cô một cái rồi lại trầm mặc hồi lâu.
Thật ra, thời gian chưa đến mười giây, không gian vô cùng rộng lớn nhưng cô lại cảm thấy không tự nhiên dường như áp suất không khí hạ thấp lan tỏa trong phòng khiến người ta nghẹt thở.
Rất lâu sau Giang Doãn Chính mới ngồi vào bàn, cô nghe thấy anh nói: “Cuộc họp lúc chín giờ năm mươi hoãn lại, hủy các cuộc hẹn buổi chiều”.
Cô vừa nghe vừa cầm bút ghi lại trên bảng điện tử, chau mày nói, “Thế nhưng…”, giọng yếu ớt vì cô biết rõ chẳng gì có thể thay đối quyết định của anh.
Quả nhiên, Giang Doãn Chính không để ý gì đến câu nói của cô, với tay lấy chiếc chìa khóa trên bàn vừa đi ra ngoài vừa nói: “Nói Tiểu Từ chiều nay gọi điện thoại cho tôi”.
“Mấy giờ ạ?”, cô vội vã hỏi với theo.
“Cô cứ thông báo là được, anh ta biết giờ giấc.”
Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại, cả phòng Thư ký nhìn nhau.
Sau một hồi, có người hỏi: “Chị Trương, tâm trạng Giang Tổng hôm nay không tốt à?”.
Thư ký Trương nghiêm mặt, chỉ tay đáp: “Nói ít làm nhiều đi!”.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+