Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi cuối con đường- Chương 11 – 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 11: Bạn gái
 
Xe chạy một mạch đến bờ sông.
Giữa trưa hè nắng chói chang, tuy ở bờ sông nhưng ngay cả một làn gió nhẹ cũng không có.
Giang Doãn Chính hạ cửa sổ xe xuống một chút, châm một điếu thuốc, thật ra anh chẳng muốn hút nhưng vì thói quen cần nó để bình tĩnh lại. Điếu thuốc vừa hút được phân nửa, chuông điện thoại vang lên như đang thúc giục.
Trước đây, chiếc điện thoại di động này vẫn nằm im lìm trên bàn làm việc, giờ thì nó đang reo vang, là chiếc thường ngày anh vẫn dùng, chẳng có mấy người biết số.
Anh liếc nhìn một cái, rốt cuộc vẫn nhận điện thoại.
Đầu dây bên kia vọng lại chuỗi âm thanh đứt đoạn, giọng điệu vẫn rất tùy tiện: “Anh ba, anh đang bận gì vậy?”.
Giang Doãn Chính gạt tàn thuốc, mặt không biểu cảm nhìn đăm đăm về quảng trường không bóng người trước mắt: “Có gì cứ nói đi”.
“Lúc nãy anh nói gì trong điện thoại mà ông nội không vui vậy? Hiện giờ em phụng mệnh ông báo lại cho anh, ngày kia mọi người về nước”.
Giang Doãn Chính khẽ cười nhạt, chẳng ngờ hiệu quả lại cao đến vậy!
“À, đúng rồi ngoài anh hai và em ra, ông còn dẫn một người nữa về cùng…”, cậu út nhà họ Giang ái ngại vừa cười vừa nói, chỉ là lời còn chưa dứt điện thoại đã bị ngắt.
Giang Doãn Chính ném điện thoại sang một bên, khởi động xe phóng vút trên đường cái dưới ánh mặt trời chói chang.
Buổi chiều lúc tan ca, Lâm Nặc đang thu dọn đồ đạc thì bị Giám đốc Lý gọi lại.
“Tiểu Lâm, cả Tiểu Đinh, Tiểu Trì nữa, mấy người tối nay có việc gì không?”, Giám đốc Lý mở cửa bước vào hỏi, mấy gương mặt bị chỉ nhìn nhau một hồi rồi đồng loạt lắc đầu.
“Vậy thì tốt. Buổi tối đi ăn cơm với tôi.”
Lâm Nặc cười nói: “Giám đốc mời à?”.
Giám đốc Lý cầm lấy chìa khóa xe, xoay người lại đính chính: “Công ty mời”.
Phải biết rằng trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.
Đi được nửa đường thì nghe Giám đốc Lý nói sơ qua tình hình, Lâm Nặc đến cả tâm trí chạy trốn cũng chẳng có, khổ sở ngồi giữa băng ghế sau, bị kẹp giữa người bên trái kẻ bên phải, với không tới cánh cửa xe.
Liếc nhìn gương mặt của Đinh Tiểu Quân, cô chẳng nhận ra điều gì khác thường, Lâm Nặc đành kêu gào thảm thiết trong lòng.
Khi đến phòng bao trong nhà hàng thì khách mời đều đã đến, Giám đốc Lý vẫn nửa đùa nửa thật nói: “Tối nay trông đợi vào biểu hiện của mọi người, lát nữa hãy tranh thủ hạ gục hết toàn bộ nhé!”.
Trì Nhuệ tính tình vốn cởi mở lúc này nghe rồi chẳng mảy may để tâm ngược lại còn tỏ ra đầy tự tin. Đinh Tiểu Quân vẫn chẳng có biểu hiện gì, duy chỉ có Lâm Nặc là đứng ngồi không yên, nhoẻn miệng cười vội vàng lắc đầu: “Em chẳng có cống hiến gì được đâu, để hai người họ cố gắng là được rồi!”.
Giám đốc Lý lại nói: “Cô cũng đừng khiêm tốn quá, hôm chào mừng nhân viên mới biểu hiện của cô rất tốt mà! Con gái thời nay như cô và Tiểu Đinh đây cũng coi là biết uống lắm rồi”.
Lâm Nặc vẫn lắc đầu: “Làm gì có!”. Trong lòng lại dấy lên cảm giác lạnh lẽo.
Thật ra, cô không sợ uống rượu, tửu lượng cô cũng khá, chỉ có điều trong tình huống được giao trọng trách thế này thật khiến cô đau đầu.
Cô không uống đến mức chẳng biết tự lượng sức. Huống hồ, trước nay khi uống rượu cô chỉ thích thoải mái, hiển nhiên là tình thế bức bách hôm nay hoàn toàn chẳng thể so sánh được với việc tụ họp bạn bè.
Chưa đầy năm phút, khách bên tòa án đã đế cả, mọi người vừa giới thiệu xong thì cánh cửa phòng bao mở ra.
Lâm Nặc liền quay sang, bất giác sững người lại.
“Giang Tổng, đã lâu không gặp…” Viện trưởng Chương đưa tay ra bắt tay Giang Doãn Chính vừa bước vào.
Giang Doãn Chính cười, “Thật ngại quá, do bận chút việc nên tôi đến trễ”. Sau đó anh đưa tay mời khách vào chỗ.
Đối với sự việc vừa xảy ra Lâm Nặc vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, vốn dĩ cô không nghĩ rằng mình sẽ gặp Giang Doãn Chính trong bữa tiệc tối nay.
Anh ngồi vào ghế chủ tọa, cô ngồi ở chỗ gần cửa ra vào, hai người cách nhau cả một hàng ghế dài. Lúc này cô nghe thấy Trì Nhuệ thấp giọng hỏi: “Sao Giang Tổng lại đến đây nhỉ?”.
Giám đốc Lý nhìn cậu ta hạ giọng nói: “Mời Viện trưởng Tòa án thành phố dùng cơm, chỉ dựa vào chúng ta vẫn chưa đủ tư cách”.
Sau khi khai tiệc Lâm Nặc ngồi nghe họ nói chuyện, vả lại trên đường đi Giám đốc Lý cũng nói sơ qua, cô biết rằng lần này mời lãnh đạo tòa án đến dùng cơm chủ yếu là vì vài vụ tranh chấp xảy ra trong khi tiến hành khai thác của phòng Bất động sản Dung Giang.
Đi cùng với Viện trưởng Chương còn có hai nam một nữ đều là những “tửu trung hào kiệt”, nâng chén ngang mi mà không chớp mắt.
Bọn Lâm Nặc thay phiên nhau “xông pha trận mạc”, cứ theo thứ tự kính rượu, cũng may đối phương chỉ có bốn người, hết một vòng, bốn ly rượu thêm đá cũng chẳng tốn quá nhiều sức của Lâm Nặc.
Trợ lý của Giang Doãn Chính là Tiểu Từ cũng đến ngồi ngay bên phải Lâm Nặc, thi thoảng rót rượu cho khách, biểu hiện vô cùng nhanh nhẹn, chí ít trong mắt Lâm Nặc, anh ta tích cực chủ động và trách nhiệm hơn rất nhiều so với ba người bọn họ.
Huống hồ, người ta có chiến thuật đàng hoàng lại khéo léo đưa đẩy, những kinh nghiệm có được đã phát huy đầy đủ trên bàn nhậu.
Giang Doãn Chính cũng uống rượu, nhưng hình ảnh ấy trong con mắt của Lâm Nặc và những người xung quanh lại không giống nhau. Cũng chẳng rõ nên hình dung thế nào mới đúng chỉ là cảm thấy dáng vẻ anh rất ung dung điềm tĩnh, vừa không quá nhiệt tình cũng chẳng xa cách giữ kẽ, đến cả cách nâng ly cũng cực kỳ nho nhã.
Còn lúc này, nhân lúc mọi người “xông pha trên chiến tuyên”, cô không ngừng nhét thức ăn vào dạ dày. Đương nhiên là phải lấp đầy bụng nhưng động tác không được lộ ra sự thất thố cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Có vài lần Tiểu Từ đứng dậy rót rượu, cúi người thấp giọng nói gì đó nhưng Giang Doãn Chính chỉ khẽ lắc đầu, trên mặt hoàn toàn chẳng biểu lộ gì, quay đầu sang nói với Viện trưởng Chương bên cạnh.
Bởi đây là tiệc rượu mang mục đích vì vậy mà khó tránh bị kéo dài thời gian.
Việc của công ty Lâm Nặc chẳng thể chen lời, chỉ lẳng lặng lắng nghe. Đến khi uống cạn ly rượu, Giang Doãn Chính nói: “Viện trưởng Chương, vậy việc đó làm phiền anh nhé! Đương nhiên tôi cũng chằng làm khó anh, anh cứ theo việc công mà làm, chẳng qua tôi chỉ mong có thể nhanh chóng giải quyết thôi!”.
Lâm Nặc ngước mắt nhìn sang, Viện trưởng Chương đã uống say đến mức mặt đỏ bừng bừng, vỗ vai Giang Doãn Chính, hơi lớn tiếng: “Khách sáo, khách sáo quá! Chỗ nào giúp được chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Phải không nào?”. Rồi ông quay người lại nhìn nhũng đồng nghiệp đi cùng mình, mọi người lần lượt gật đầu.
Thanh toán xong, cả đoàn người bước ra khỏi nhà hàng, bắt tay nhau hàn huyên vài câu.
Nhân lúc này, Tiểu Từ kéo Lâm Nặc đến gần hạ giọng: “Giang Tổng nói cô chờ một lát, anh ấy đưa về”.
Lâm Nặc sững người rồi thầm nghĩ, liệu có nên hay không? Đặc biệt là ngay trước mặt Giám đốc Lý cùng hai người đồng nghiệp khác.
Nhân viên lái xe đưa đến, Giang Doãn Chính tiễn bốn người Viện trưởng Chương lên xe, nhìn theo cho đến khi họ rời đi mới đi về phía xe của mình.
Lâm Nặc đứng nguyên tại chỗ, hai ngần ngừ khi nghe thấy Giám đốc Lý hỏi: “Tôi đi đường XX, mọi người ai ở gần khu đó? Tôi tiện đường đưa về”.
Trì Nhuệ liền cười hi hi nói: “Tốt quá, có xe quá giang, rồi!”, vẫn là cá tính tùy tiện.
Đinh Tiểu Quân rút tiền lẻ trong túi ra, lắc đầu: “Nhà em gần đây, chỉ cách có hai trạm xe, đi xe buýt là được”.
Giám đốc Lý quay lại hỏi: “Vậy còn Lâm Nặc?”.
“Em…”
“Cô ấy đi xe tôi”, giọng Giang Doãn Chính vang tới cắt ngang lời Lâm Nặc.
Cô liền quay sang nhìn, dưới ánh đèn sáng của nhà hàng, anh đứng cạnh xe, gương mặt thanh tú, biểu cảm tự nhiên điềm đạm.
Ba người còn lại ngẩn ra nhưng cũng chỉ trong tích tắc, sau đó thì ai nấy đều rời đi. Tuy khó tránh khỏi kinh ngạc nhưng chuyện sếp và nhân viên có quan hệ riêng tư, sao đến lượt cấp dưới như họ bàn luận chứ?
Nhân viên bảo vệ nhà hàng đứng nghiêm trang hai bên, ánh đèn hắt lên bộ đồng phục của họ khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng thoải mái mà vẫn nghiêm túc, kính cẩn. Lâm Nặc tiến từng bước về phía trước, nhìn những đường nét trơn bóng tuyệt đẹp của chiếc xe màu đen tuyền, chợt cảm thấy dường như Giang Doãn Chính cũng như vậy.
Lúc này Tiểu Từ bước đến hỏi: “Giang Tổng, hay là để tôi lái xe?”.
Giang Doãn Chính nhìn cậu ta: ”Chẳng phải nhà cậu ở gần đây sao? Không cần phải đi một vòng thế đâu, về nhà sớm đi”.
“Nhưng mà…”, Tiếu Từ vẫn hơi lưỡng lự nhưng Giang Doãn Chính lại nói, “Được rồi, tôi không sao, hôm nay cũng chăng uống bao nhiêu”.
Mãi đến khi xe chạy vào đường vành đai hai, Lâm Nặc không kìm được nói: “Anh Từ thật là tốt bụng”.
Trước đó Giang Doãn Chính vẫn chẳng nói gì, lúc này tay đặt trên vô lăng, thuận miệng hỏi: ‘“Sao lại nói vậy?”, mắt vẫn chăm chú nhìn phía trước.
“Ồ… rất có trách nhiệm mà!” Lâm Nặc suy nghĩ một lát rồi nói: “Tửu lượng cũng khá. Em thấy tối nay anh ta uống nhiều nhất nhưng vẫn rất tỉnh táo, nhà ngay gần đây nhưng vẫn muốn lái xe đưa anh về. Có trợ lý như vậy, chẳng lẽ không tốt ư?”.
Giang Doãn Chính cười nhạt: “Tiểu Từ rất tốt”.
Từ cầu vượt nhìn xuống, phía dưới là một dải đèn sáng rực, cuộc sống đô thị lúc này mới bắt đầu.
Điều hòa mát lạnh, Giang Doãn Chính đưa tay vặn nhỏ lại, một hồi sau đột nhiên hỏi: “Tối nay đã ăn no chưa?”, vừa giảm tốc độ vừa đi sát vào lề đường.
Lâm Nặc gật đầu, cười phá lên: “Cũng tạm, cả bàn chắc có mình em là ăn nhiều nhất”.
“Ồ, em cũng khá thông minh đấy”, hiển nhiên, anh đã để ý thấy bộ dạng cắm đầu cắm cổ ăn của cô.
Lúc này, Lâm Nặc lại cảm thấy có chút ái ngại, hỏi ngược lại: “Còn anh? Em thấy các anh cứ uống, chẳng ăn bao nhiêu”.
Giang Doãn Chính liếc nhìn cô một cái, mỉm cười: “Vậy thì, bây giờ đi ăn khuya với anh nhé?”. Quán ăn vỉa hè lớn nhất thành phố đã ở ngay trước mắt, qua cửa xe có thể trông thấy quán kinh doanh rất phát đạt.
Thật ra gọi là ăn khuya, cô và Giang Doãn Chính cũng chẳng ăn được gì nhiều, lúc thanh toán đồ ăn vẫn còn thừa rất nhiều. Rõ ràng là anh đề nghị nhưng đến khi các món ăn được dọn lên thì số lần đụng đũa của anh còn ít hơn cả cô.
Thanh toán xong, lúc đi lấy xe bỗng có người gọi phía sau: “Doãn Chính!”.
Họ quay đầu lại thì thấy có năm sáu người vừa từ cầu thang bước xuống, tiến đến phía mình.
Ba nam hai nữ, quần áo sang trọng chỉnh tề. Trong số đó, người đàn ông trẻ tuổi nhất không dẫn theo bạn gái cười nói: “Lúc nãy nhìn dáng đã thấy giống rồi, tôi còn nói với Tư Viễn hẹn cậu ra tụ tập mà cậu bảo không có thời gian kết quả là bị bọn tôi tóm rồi nhé!”, Sau đó cậu ta nhìn Lâm Nặc cười: “Xem ra là vì có hẹn với giai nhân! Bạn gái cậu à? Trông xinh nhỉ!”.
Tuy là đang ở trong bóng tối, nhưng ánh mắt của đối phương cứ nhìn chằm chằm vào cô, giọng điệu cùng vẻ mặt rõ ràng là công tử ăn chơi, Lâm Nặc không khỏi bối rối, lại nghe Giang Doãn Chính giới thiệu đơn giản: “Đây là Lâm Nặc”, cũng chẳng hề có ý phản bác cả.
Đối phương đưa tay ra trước mặt Lâm Nặc, cử chỉ vô cùng nho nhã: “Cô Lâm, hân hạnh được làm quen, tôi là Trình Tử Phi, bạn thời đại học của Doãn Chính”.
Trong tình huống kỳ lạ này Lâm Nặc đành phải đưa tay ra bắt. Sau đó hai người đàn ông còn lại tự giới thiệu đều là bạn của Giang Doãn Chính vả lại có thể nhận thấy mối quan hệ của bọn họ rất tốt.
Mấy người họ đứng ngoài đường nói chuyện phiếm dăm ba câu, hai cô bạn gái đi theo rất dịu dàng, ngoan ngoãn đứng bên cạnh, gương mặt trang điểm sắc sảo hài hòa, nghe bạn trai trò chuyện cũng chỉ im lặng khẽ mỉm cười.
Lúc chia tay, Trình Tử Phi vội nói: “Bữa khác cùng nhau ra ngoài dùng cơm”, còn liếc Lâm Nặc, mỉm cười đẩy ẩn ý.
Giang Doãn Chính nhận lời, tạm biệt họ rồi quay người đưa tay ôm eo Lâm Nặc.
Khi tay anh chạm vào eo của cô, Lâm Nặc bất giác nghiêng đầu nhìn anh, thế nhưng dường như chỉ là động tác vô tình, không đến hai giây anh liền bỏ tay xuống cùng cô sánh vai tiến đến chỗ đỗ xe.

Chương 12: Hỗn loạn
 
Không khí suốt đoạn đường vẫn bình thường trong lòng Lâm Nặc bắt đầu cảm thấy là lạ. Cuối cùng, không nén được, cô mỉm cười hỏi: “Cái anh chàng Trình Tử Phi kia chắc không hiểu lầm rằng em là bạn gái của anh đấy chứ?”.
Xe vừa lái đến dưới lầu nhà cô và dừng lại, Giang Doãn Chính nghiêng đầu nhìn cô. Đôi mắt long lanh ấy chứa đựng những cảm xúc phức tạp.
Khoảnh khắc này, trái tim Lâm Nặc đập thình thịch.
Trong màn đêm, giữa một khoảng không gian chật hẹp, anh lại nhìn cô không chớp mắt, nếu nói cô không cảm thấy ngại ngùng thì là lừa gạt người khác, huống hồ đối tượng lại là Giang Doãn Chính trẻ tuổi, đẹp trai, thành đạt trên cơ thể lan tỏa ra hương thảo mộc nhè nhẹ.
Lâm Nặc khẽ ho một tiếng, xoay người nhấc lấy chiếc túi xách ở hàng ghế sau rồi nói: “Em về đây, chúc ngủ ngon”. Có lẽ khoảnh khắc tiếp theo sẽ làm rõ những dự cảm mơ hồ trong lòng, thế nhưng trực giác lại mách bảo cô lập tức rời khỏi đây mới là thượng sách.
Giang Doãn Chính im lặng nhìn cô, mãi đến khi cánh tay cô đặt trên cửa xe, anh mới hỏi: “Làm bạn gái của anh rất mất mặt sao?”.
Lâm Nặc sững người, thề có Trời rõ ràng cô không có ý đó.
Giang Doãn Chính lại nói tiếp: “Nói không chừng anh muốn để bọn họ hiểu lầm thì sao?”.
Khi anh nói những lời này gương mặt vẫn lãnh đạm, không trịnh trọng nhưng cũng chẳng có chút bỡn cợt nào.
Dưới ánh đèn mờ ảo trong khoang xe, nửa gương mặt anh ẩn trong bóng tối, nhưng không hiểu vì sao, Lâm Nặc chỉ cảm thấy đôi mắt đó sáng vô cùng.
Cô khẽ há miệng một lúc sau mới “Hả” một tiếng, Giang Doãn Chính im lặng, vô cùng nhẫn nại chờ đợi câu trả lời của cô.
Lặng ngắm biểu cảm của anh, hồi sau cô mới nói: “Em không hiểu rõ ý của anh”, rồi quay đi không nhìn anh nữa.
Ánh đèn leo lét tỏa ra trong khu phố, từ trong xe nhìn ra, là cả màn đêm tĩnh mịch.
Giữa đêm hè, ngoài kia vẫn oi bức thế nhưng lúc này Lâm Nặc lại tình nguyện được bước ra khỏi xe. Cô khẽ nắm chặt tay, cả ngón tay cũng hơi lành lạnh.
Rất lâu sau mới nghe thấy Giang Doãn Chính khẽ cười, cô vẫn cụp mắt xuống tuy không trông thấy nét mặt anh nhưng cũng cảm nhận được nụ cười gần như lạnh nhạt châm biếm của anh.
Anh biết rõ mà. Thật ra trong lòng họ đều đã rõ cả, cũng chẳng phải còn trẻ con không hiểu chuyện, việc đã đến nước này chỉ trừ có kẻ ngốc mới không hiểu, chứ không sao cô lại không rõ ý anh cơ chứ?
Thế nhưng, lúc này đây, cô chỉ muốn làm con đà điểu. Cũng bởi mọi việc đến quá đột ngột ngay cả thời gian chuẩn bị cũng chẳng có.
“Anh biết, em đã có bạn trai rồi”, Giang Doãn Chính ngồi thẳng người lên, chăm chú nhìn con đường tăm tối trước mặt, hờ hững nói: “Thế nhưng, anh chẳng thấy có trở ngại gì cả!”.
“Anh có cảm tình với em, có lẽ sau đó anh còn muốn theo đuổi em nữa. Chỉ đơn giản thế thôi!” Ngón tay thon dài của anh nắm hờ trên vô lăng, tâm trạng tĩnh lặng, hệt như giọng nói cùng ngữ điệu của anh: “Từ Chỉ An có tổn tại hay không vốn chẳng liên quan đến việc này!”.
Lâm Nặc không nhớ rõ mình lên lầu như thế nào, chỉ cảm thấy ánh mắt sau lưng mình, ánh mắt sáng trong ấy như đang truy đuổi cô.
Về đến nhà cô cũng không chào hỏi bố mẹ liền chạy về phòng, nặng nề ngồi lên giường.
Trái tim cô vẫn đang đập rất mạnh, chẳng phân biệt nổi cảm xúc của mình.
Trong công ty Giang Doãn Chính trầm lặng điềm tĩnh, ngoài công ty anh dịu dàng thoải mái, cô cứ ngỡ rằng đó là toàn bộ con người thật của anh. Thế nhưng đến hôm naỵ cô mới biết hóa ra còn một dáng vẻ khác của anh mà cô chưa từng thấy.
Đúng như những gì anh nói, tất cả không phải là trở ngại, thậm chí cả Từ Chỉ An, người bạn trai suốt mấy năm của cô, e rằng trong con mắt của anh cũng tựa như không khí trong suốt mà thôi.
Anh nói muốn theo đuổi cô liền bày tỏ ngay trên xe, tùy tiện nói ra dường như đó là lẽ đương nhiên.
Lâm Nặc không hiểu làm sao mà sự việc lại phát triển đến mức này?
Làm bạn bè, cùng nhau đi dùng cơm, thi thoảng đi nhờ xe anh, cùng nói cười, chẳng có gì ràng buộc nhau. Như lời Hứa Tư Tư nói, Giang Doãn Chính là chàng trai độc thân hội đủ tiêu chuẩn năm sao. Còn cô, chẳng qua chỉ là cô bé ngây ngô mới bước vào đời, vả lại còn có bạn trai.
Sao anh lại thích cô chứ? Thậm chí, lúc nãy còn nói dứt khoát, thẳng thắn như vậy thật khiến người khác không kịp trở tay.
Trong một lúc, có quá nhiều thứ ập tới làm não bộ trở nên hỗn loạn. Còn vì sao mới gặp nhau một lần mà Giang Doãn Chính đã biết tên của Từ Chỉ An, lúc này Lâm Nặc cũng chẳng có nhiều thời gian để suy nghĩ nữa.
Ngày hôm sau cô đi làm với đôi mắt gấu trúc, đồng nghiệp trông thấy liền nói đùa: “Tối qua hú hí ở đâu thế?”.
Lâm Nặc đành cười trừ, nói: “Đi làm kẻ trộm!”.
Duy chỉ có Đinh Tiểu Quân đang tưới hoa quay sang nhìn cô, mắt lóe lên ánh nhìn phức tạp rồi vụt biến mất.
Vừa kịp lúc Lâm Nặc trông thấy, ánh mắt hai người giao nhau. Khi cô cô sững người lại thì Đinh Tiểu Quân nhanh chóng mang bình nước đi ra.
Suy bụng ta ra bụng người!
Một cơn giận vô cớ trào lên, Lâm Nặc ném xấp tài liệu lên bàn, ngồi vào ghế, trợn mắt nhìn về hướng người đã đi xa.
Cũng may công ty rộng lớn, phòng Hành chính và phòng Tổng giám đốc không bố trí chung một tầng lầu, nếu như không có lý do gì đặc biệt hoặc cố ý sắp xếp thì bình thường chẳng thể gặp được Giang Doãn Chính. Vì lẽ đó mà Lâm Nặc không biết liệu bản thân mình có nên thở phào nhẹ nhõm không.
Cũng chẳng phải sợ hãi gì mà chỉ là không biết nên đối mặt thế nào. Trước đây ở trường học, cũng có người theo đuổi cô, lẽ đương nhiên cô cũng chẳng ngây thơ đến mức lôi họ ra so sánh với anh.
Thế nhưng, những lúc rảnh rỗi, các nữ đồng nghiệp vẫn thường nhắc đến Giang Doãn Chính, khiến Lâm Nặc không khỏi nhớ đến dáng hình anh, thân hình dỏng cao, đôi mắt sâu đen lấp lánh tựa như vì sao trong màn đêm.
Tối đó anh nói: “Anh có cảm tình với em…”, với vẻ lãnh đạm. Cách bày tỏ tình cảm bình tĩnh, tự nhiên đó, lẽ dĩ nhiên cô chưa bao giờ trông thấy.
Nếu như nói trong lòng không có chút cảm giác gì cũng chẳng phải, dù sao thì anh cũng xuất sắc như thế trong mắt nhiều người anh ở tít trên cao xa vời vợi không cách gì với tới. Còn anh từng đứng dưới ký túc xá người qua kẻ lại đợi cô, dẫn cô đi ăn trong nhà hàng bình dân, rẻ tiền. Cô từng trông thấy nụ cười mỉm của anh và vẻ chuyên tâm khi lái xe nữa…
Tựa như lần gặp gỡ vô tình đó.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua trong khuôn viên nghĩa trang trên đỉnh núi cùng lần cô vội vã bỏ chạy trong hành lang KTV. Dạo đó, ai dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay chứ?
Việc này Lâm Nặc vẫn chưa kể với ai, ngay cả Hứa Tư Tư, cô bạn “tâm giao” thân thiết cũng không phải là ngoại lệ.
Mỗi tối cô vẫn thường nói chuyện điện thoại với Từ Chỉ An. Qua giọng nói cô cũng có thể nhận ra công việc của anh không được thuận lợi lắm. Thật vậy, ưu tú xuất sắc ở trên ghế nhà trường thế nào cũng không có nghĩa là bước ra xã hội cũng thuận lợi như thế.
Nhân tài ở Dung Giang đầy khắp, mối quan hệ giữa đồng nghiệp tuy thật lòng đối đãi nhau cũng có nhưng đa phần vẫn là để phòng và bảo vệ bản thân. Người mới chân ướt chân ráo bước ra xã hội, đâu phải ai cũng tốt số, có thể tiếp tục thuận buồm xuôi gió như thời đi học chứ?
Lâm Nặc cảm thấy rối bời, làm việc càng chăm chỉ hơn, cô vẫn tự nhắc nhở bản thân không được để sai sót.
Mãi đến một ngày phải chuyến báo cáo của Giám đốc Lý lên trên cô mới lại đối mặt với Giang Doãn Chính.
Phòng họp nhỏ cạnh phòng Tổng giám đốc, khỏi thuốc vấn vít vờn quanh, cô vừa bước vào ánh nhìn đầu tiên dừng ngay ở một người trong số đó.
Hôm ấy Giang Doãn Chính mặc áo sơ mi màu xám nhạt tựa lưng vào chiếc ghế bành rộng lớn hút thuốc, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng. Nghe tiếng gõ cửa, anh khẽ lên tiếng đáp lại, trông thấy người bước vào là Lâm Nặc, nét mặt vẫn chẳng thay đổi, chỉ có ánh mắt là dịu lại, ngừng trong giây lát rồi anh dập tắt điếu thuốc trên tay.
Lâm Nặc nhìn anh, rồi mới chú ý còn hai người khác đang ở trong phòng họp nữa.
Đều là những người đàn ông trẻ tuổi, hiển nhiên khi cuộc trò chuyện bị cắt ngang ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Ngược lại, cô không tiện nhìn chăm chăm vào họ chỉ thoáng liếc nhìn, gật đầu chào rồi tiến đến phía trước đưa tài liệu cho sếp.
Giang Doãn Chính nhận lấy, tiện tay lật ra, nói “Cảm ơn”, giọng hơi khàn.
Khoảng cách gần như vậy, lúc này Lâm Nặc mới để ý thấy sắc mặt của anh không tốt, không giấu được vẻ mệt mỏi nhưng khóe mắt lại sắc nhọn lạnh lùng, rất khác ngày thường.
Công việc đã xong, chẳng thể nán lại quá lâu, cô khẽ nói: “Đừng khách sáo, Giang Tổng, tôi xin phép ra ngoài”.
Cửa phòng đóng lại, Giang Doãn Chính mới rút thuốc lá ra châm lửa hút, dửng dưng nói: “Chuyện này, các anh không có cửa nhúng tay vào đâu!”.
Ngồi cả buổi sáng, sự nhẫn nại của Giang Doãn Bình dần cạn, lúc này vừa nghe anh nói, không khỏi trầm ngâm: “Mọi người đều là cổ đông, e là có nhúng tay vào được không chẳng đến lượt cậu nói đâu”.
Giang Doãn Chính không nổi giận, chậm rãi búng búng tàn thuốc rồi mới nhìn về phía anh cả: “Nhưng hiện giờ Tổng Giám đốc của Dung Giang là em”.
“Thế thì sao?”
“Chẳng sao cả”, anh đứng dậy bước đến bên bức vách ngăn bằng kính có hình nửa vòng cung, mắt đón lấy màn mây đen dày đặc trên không trung: “Nếu từ đầu đã giao công ty cho em, vậy thì mọi việc trong nước phải do em quyết định. Cũng giống như mấy năm nay, em chưa từng hỏi qua quyết sách của công ty các anh ở hải ngoại”.
Giang Doãn Bình sa sầm mặt định mở miệng nói thì bị người bên cạnh ngăn lại.
Giang Doãn Hạo chậm rãi nói: “Anh ba, không phải là anh không biết, gần đây ông nội không mấy hài lòng với cách làm việc của anh. Lần trước anh và ông nội cãi nhau trong điện thoại em ở cạnh đã nghe thấy rồi”.
Giang Doãn Chính không quay lại, chỉ hỏi: “Vậy thì sao?”.
“Thế nên xem ra cuộc hôn nhân hai nhà Giang – Diệp đã không thể tránh được nữa rồi.”
Trầm mặc trong giây lát, Giang Doãn Chính vẫn quay mặt ra ngoài cửa sổ, để mặc điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay chầm chậm cháy.
“Ai là giám đốc thì người đó có quyền quyết định, việc này em không quan tâm.”
Người có dáng vẻ trẻ trung tuấn tú ấy đứng phắt dậy, Giang Doãn Hạo bỏ tay, liếc nhìn anh cả đang trong cơn thịnh nộ, cười nói, “Em chỉ phụng mệnh đến đây làm thuyết khách thôi”, rồi đưa tay nhìn đồng hồ, “Xin lỗi, em còn có hẹn, các anh cứ tiếp tục trò chuyện”. Nói rồi Giang Doãn Hạo liền bước ra khỏi phòng họp.
Giang Doãn Bình cũng đứng lên, trước khi rời đi chỉ nói, “Có Diệp gia là chỗ dựa cũng chưa chắc đã vững như núi Thái Sơn đâu”, giọng điệu vô cùng châm biếm.
Giang Doãn Chính quay lại, khẽ cười lạnh.
Cả buổi sáng, anh không để lộ chút biểu cảm nào như lúc này, gương mặt thanh tú tỏ vẻ khinh khỉnh.
Chậm rãi rít hơi thuốc cuối cùng, anh nói: “Em có làm bất cứ việc gì cũng chẳng cần để ý đến những người không liên quan”. Rồi anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn và đi ra ngoài.
Mãi đến giờ nghỉ trưa hôm ấy, Lâm Nặc mới biết thân phận của hai người đàn ông lạ mặt đó.
Cũng chẳng phải cô cố ý nghe ngóng, chỉ là những lúc rỗi rãi luôn là thời cơ tốt của những tin đồn lan truyền. Đáng tiếc, lúc đó ở trong phòng họp cô không tiện nhìn kỹ, chứ không sẽ phát hiện ra tuy cùng cha khác mẹ nhưng gương mặt của ba anh em họ vẫn có bảy tám phần giống nhau.
Chạng vạng tối, dường như cơn giông bị đè nén cả ngày cuối cùng ào ào trút xuống chẳng chút kiêng dè.
Trong tiết trời mùa hạ biến đổi khôn lường này, đến cả một cái ô mà Lâm Nặc cũng chẳng kịp chuẩn bị. Giữa trời và đất là một mảng trắng xóa, nước mưa rơi xuống mặt đất bắn ra những hạt nước trong suốt.
Đứng dưới lầu công ty, Lâm Nặc xoa xoa cánh tay, cô đang nhẩm tính xem làm sao có thể về nhà thì ánh đèn xe lóe sáng từ xa, thoáng chốc đã tiến đến ngay trước mặt cô.
Chiếc xe BMW cực kỳ quen thuộc chậm rãi dừng lại, cửa kính xe hạ xuống.
Giang Doãn Chính nói: “Lên xe đi”.
Cô lại lắc đầu: “Thôi khỏi!”.
Dường như Giang Doãn Chính không nghe thấy, vẫn nói: “Lên xe đi”. Đôi lông mày của anh khẽ chau lại.
Khi cô tan ca thì đã trễ, đồng nghiệp đều ra về hết, chỉ còn mấy chú bảo vệ đứng đó, vẻ mặt tuy bình tĩnh nhưng cũng khiến người khác cảm nhận được họ đang lặng lẽ quan sát hai người.
Hết cách, cô đành nói: “Anh có việc thì đi trước đi, em bắt taxi cũng được rồi!”.
Vừa dứt lời thì “bộp” một tiếng cửa xe mở ra. Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn, Giang Doãn Chính đã đến trước mặt, đưa tay ra nắm chặt lấy cổ tay cô, giọng trầm trầm: “Anh nói em lên xe”. Vốn dĩ anh chẳng để cô có thời gian giằng co, liền kéo cửa sau xe, đẩy cô vào trong.
Trong xe rộng rãi, thoải mái, không khí mát mẻ, cô vừa ngồi vững thì trông thấy Giang Doãn Chính ngồi vào ghế đồng thời đánh rơi chìa khóa xe.
Hơi thở cô như bị nghẹn lại trong cổ họng, há hốc miệng toan nói chuyện thì lúc này mới nhận thấy trong xe còn có người thứ ba.
Người phụ nữ ngồi ở ghế phụ khẽ quay lại, mỉm cười, nói, “Xin chào”, giọng cô ấy vừa lễ phép vừa uyển chuyển.
Cô vội nói: “Xin chào!”, giọng hơi gấp gáp.
Đối phương nghiêng đầu nhìn Giang Doãn Chính, dịu dàng hỏi: “Doãn Chính, chúng ta đi ăn đồ Nhật nhé?”.
Cô ta gọi anh là Doãn Chính, thân thiết tự nhiên. Chí ít trong những ngày tháng quen biết nhau, Lâm Nặc chưa từng nghe thấy người nào xưng hô với anh như vậy.
Ngồi ở ghế sau nhìn lên, Lâm Nặc thấy gương mặt trái xoan diễm lệ cùng đôi mắt đen sâu lắng của cô ấy quả là vô cùng xinh đẹp.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+