Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi cuối con đường- Chương 25 – 26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25: Bệnh
 
Chuyện chia tay với Từ Chỉ An cuối cùng bố mẹ cô cũng biết.
Thật ra, Lâm Nặc cũng không muốn giấu giếm, một hôm bà Lâm thuận miệng hỏi: “Sao gần đây cuối tuần chẳng thấy con hẹn hò?”. Lúc này, cô ậm ờ trả lời, lật cuốn tiểu thuyết trinh thám trong tay bình thản nói: “Con chia rồi”.
Bà Lâm không phản ứng gì, chăm chú quan sát nét mặt của con gái, nghi ngờ liệu mình có nghe nhầm không hỏi lại: “Chia? Chia gì?”.
“Chia tay”, Lâm Nặc đặt sách xuống, đi rót nước, đưa cho bà Lâm vẫn đang chưa kịp “tiêu hóa” thông tin.
Tiếp đó là hàng loạt câu hỏi chất vấn.
Chẳng hiểu sao Lâm Nặc chợt cảm thấy mình đã trưởng thành lên rất nhiều. Năm đó níu chặt tay anh, tựa vào lòng anh, tình nghĩa sâu nặng, làm sao nghĩ rằng sẽ có một ngày mình có thể bình tĩnh nói về người yêu cũ như vậy.
Cũng thấy đau lòng nhưng vẫn kiềm chế được.
Ở nhà họ Lâm, con cái được tự do yêu thương, bà Lâm tuy cảm thấy Từ Chỉ An khá tốt nhưng bà cũng hiểu có một số việc chẳng thể miễn cưỡng được, chỉ than, “Thật đáng tiếc, dù sao cũng yêu nhau mấy năm rồi” rồi nghĩ sang chuyện khác lại hỏi, “Vậy còn cái cậu họ Giang thì sao?”.
Anh ấy ư? Lâm Nặc cụp mắt xuống, từng đóa, từng đóa hoa nở rộ in trên nền vải bọc sofa, chẳng rõ trên gì nhưng màu sắc rất nhã nhặn, rực rỡ sinh động đến lạ thường.
Tựa như cuộc sống của Giang Doãn Chính, chắc hẳn cũng sôi động rực rỡ sắc màu như vậy.
Những ngày gần đây anh rất bận rộn, thời gian ở công ty cũng ít, cô vẫn thường bắt gặp anh xuất hiện trên các mặt báo, tạp chí hoặc chương trình thời sự. Phần lớn đều có ảnh khổ to đi kèm lại rõ nét, khi ngồi, khi đứng, ánh mắt sáng ngời, dáng hình mảnh khảnh thanh tú.
Nếu là những tin tức thời sự thì hơn phân nửa là liên quan đến hướng phát triển của Dung Giang. Khi trả lời phỏng vấn anh không nói nhiều, dường như không phải người nhất nhất hợp tác với giới truyền thông nhưng câu trả lời lại chuẩn xác đến từng từ, nhấn mạnh từng câu chữ, nhịp nhàng, giọng nói tự nhiên, mạnh mẽ lại đầy kiên định khiến người khác không khỏi trầm trồ thán phục.
Qua những tin tức này Lâm Nặc mới biết gần đây công ty hợp tác với chính phủ trong việc tiến hành cải tạo sửa chữa những nơi đã cũ trong khu Thành Bắc. Vài ngày trước đó, ông Lâm cầm báo, nói chuyện phiếm cùng bạn bè qua điện thoại không ngớt lời ca ngợi: “… Giang Doãn Chính quả là hậu sinh khả úy đó”.
Khi ấy, Lâm Nặc đang đọc sách ngay cạnh, không kìm được ngẩng đầu lên liếc mắt trông thấy bức ảnh phóng lớn của anh được đăng trên mặt báo. Tuy là hơi xa nhưng cô vẫn trông thấy dáng người trông nghiêng của anh, dường như hơi gầy hơn so với ngoài đời thật đôi chút.
Những tin đồn ngoài lề cũng được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Lúc này, cô mới biết ngoài Diệp Hi Ương ra thì bên cạnh anh còn xuất hiện rất nhiều phụ nữ khác. Không hiểu sao, dường như trước kia cô cứ mãi sống trong thế giới khép kín, rõ ràng cũng giở tạp chí ra xem nhưng rất hiếm khi đọc được tin tức của Giang Doãn Chính, vậy mà chẳng biết tự lúc nào thông tin về anh choáng ngợp khắp nơi, đến cả những cô gái mảnh mai xuất hiện bên Giang Doãn Chính cũng được “thơm lây”, từng người từng người một mỉm cười rạng rỡ trước ống kính.
Những người phụ nữ đó, ai cũng quyến rũ, hấp dẫn, lại cùng Giang Doãn Chính tham dự các buổi tiệc xã giao trở thành đề tài bàn luận của mọi người trong lúc trà dư tửu hậu.
Ban đầu, Lâm Nặc dù trông thấy, nghe thấy nhưng vẫn chẳng cảm thấy gì. Thế nhưng, một vài lần sau đó, trong lòng cô bỗng trỗi dậy một cảm giác kỳ lạ, chợt nhớ đến những lời nói của Từ Chỉ An trước hôm chia tay, cô không khỏi suy nghĩ, rốt cuộc Giang Doãn Chính có người phụ nữ nào bên cạnh không và liệu có bao nhiêu người? Nghĩ đến đây, ngoài sự tò mò thì dường như trong lòng cô còn có một cảm xúc khác khiến bản thân cảm thấy như vậy là không phải phép, liền lập tức ngăn chặn suy nghĩ này ngay từ trong trứng nước, mặt khác lại tự nhủ: Liên quan gì đến mình chứ? Cả hai chẳng ruột rà thân thích, cớ sao phải bận lòng?
Huống hồ từ sau buổi tối cô đến nhà anh, anh không chủ động tìm cô vì việc riêng tư nữa, lần gặp mặt gần đây nhất của họ là lần nói chuyện về vị trí trợ lý nhân sự. Cô thấy trong mắt anh thấp thoáng ý cười lại cảm thấy dường như anh bỏ cuộc.
Có lẽ chuyện này âu cũng là lẽ thường tình, dựa vào đâu mà anh – Giang Doãn Chính phải theo đuổi một người ngây ngô, kém cỏi mãi không buông chứ? Cô hoàn toàn không giống với những người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh trong những buổi tiệc xã giao, huống hồ cô cũng chỉ nhất thời khơi gợi ý muốn bảo vệ trong anh mà thôi.
Mà bất kỳ mong muốn nào rồi cũng sẽ có ngày biến mất.
Nhưng Lâm Nặc không biết rằng, khi mình đang suy nghĩ về những điều này thì cũng là lúc Giang Doãn Chính đang nhớ đến cô.
Tiệc vẫn chưa tàn, anh bỗng thấy mất hứng, đặt ly rượu xuống sải bước ra ngoài, còn cô bạn gái bên cạnh anh tuy vẫn chưa hết hứng thú giờ đây lại tựa như chú chim non nép mình thuận theo ý anh.
Đi đến bên chiếc xe, Giang Doãn Chính nói: “Cô Vương, cô ở đâu, tôi đưa cô về”. Thật ra cô là MC anh quen trong lần phỏng vấn trước đó, hai người cũng chẳng thân thiết, hôm nay tình cờ gặp mặt tại quán bar lại được một vị khách trung gian giới thiệu. Cuối cùng còn có dụng ý giao cô cho anh “phụ trách”. Nể mặt người đó, Giang Doãn Chính đành ra sức phát huy độ ga lăng nam tính của mình.
Đối phương có thiện cảm với anh, chủ động đề nghị: “Em mời Giang Tổng ăn khuya, được chứ?”.
Giang Doãn Chính lắc đầu, đưa tay xem đồng hồ, nói: “Xin lỗi cô, lát nữa tôi còn có việc”.
Hiếm khi bị người khác từ chối, gương mặt nữ MC có chút tiếng tăm hơi bối rối nhưng lại nghĩ ngày tháng còn dài, cô liền gật đầu chui vào trong xe, nói địa chỉ nhà mình cho anh.
Giang Doãn Chính cũng ngồi vào xe, chiếc xe đen tuyền lộng lẫy hòa mình vào dòng xe nhộn nhịp.
Đến khi xuống xe, nữ MC xinh đẹp với chiếc khăn quàng rũ qua vai, quay đầu nhìn Giang Doãn Chính đang đứng tựa vào một bên xe, cười nói: “Không cần tiễn em nữa, Giang Tổng, anh về đi”.
Giang Doãn Chính gật đầu nhưng vẫn không nhúc nhích, rõ ràng là đang đưa mắt tiễn cô.
Cô nhìn anh trong màn đêm tĩnh mịch, cảm giác chưa bao giờ trông thấy đôi mắt nào lại đẹp đến vậy. Rõ ràng là đen tuyền mà lại long lanh rực rỡ. Dưới ánh nhìn chăm chú của đôi mắt ấy, hai gò má của cô chợt ửng đỏ. Dù sao cô vẫn còn trẻ, thường ngày trước ống kính luôn tỏ ra đoan trang thoải mái, lúc này đây không khỏi lộ ra cử chỉ vốn có của những cô thiếu nữ e ấp, mím môi lại lộ ra hai má lúm đồng tiền nhỏ nhắn, quay lại vẫy tay, giọng lanh lảnh: “Khi nào rảnh mình liên lạc nhé, bye bye”.
Cô búi cao tóc, để lộ phần cổ trắng trẻo đến lạ thường dưới ánh đèn đường, toát lên sự tươi sáng đầy sức sống của tuổi xuân.
Giang Doãn Chính lạnh lùng liếc nhìn, gật đầu nói: “Tạm biệt”. Ngồi vào xe, anh nắm chặt vô lăng khép hờ mắt.
Cô MC ấy đến cả tên anh cũng chẳng nhớ nhưng ánh mắt vô tình lướt qua khiến anh chợt nhớ đến người con gái mình gặp trước cửa thang máy vài tháng trước.
Dạo ấy vào giữa mùa hạ, ánh mặt trời gay gắt như đổ lửa bên ngoài cao ốc, Lâm Nặc đứng ngay cạnh anh, chiếc áo cổ chữ V bằng vải bông, cổ đeo sợi dây mặt ngọc màu trắng đục càng tôn thêm nước da trắng mịn và cả sự trẻ trung xinh đẹp của cô.
Lát sau, Giang Doãn Chính mở bừng mắt, khẽ nhấn chân ga lái xe đi. Anh cứ ngỡ những ngày này sẽ là khoảng lặng để xoa dịu tất cả nhưng chẳng ngờ chúng lại càng trở nên rõ nét. Có lúc, anh vô tình nhớ đến đôi mắt đen tựa viên đá quý, đến cả khóe mắt cong cong khi cười của cô dường như chúng ở gần ngay trước mắt anh.
Tuần cuối cùng của tháng Mười một, Lâm Nặc cùng Giám đốc Lý đi công tác ra Bắc.
Giám đốc nhân sự chính là Giám đốc Lý, vì thế Lâm Nặc nghiễm nhiên được xem là trợ lý của anh. Theo lịch trình, họ cùng một đồng nghiệp khác tất thảy ba người đến Cáp Nhĩ Tân triển khai công tác tuyển dụng.
Bà Lâm sắp xếp hành lý cho con gái, cố ý nhét vào túi chiếc áo khoác lông vũ mình vừa mua. Ti vi phát chương trình dự báo thời tiết, Lâm Nặc chăm chú lắng nghe, bất giác há hốc mồm: “Không phải chứ! Lạnh thế cơ à?”.
“Đến nơi thì khoác áo dày vào, đừng để bị ốm đấy!”. Đây là lần đầu tiên con gái đi công tác, bà Lâm dặn dò hồi lâu vì bà nhớ lúc Lâm Nặc còn nhỏ, thể lực kém hơn những đứa trẻ bình thường khác rất nhiều, gần như vài ba hôm là phải đi tiêm rồi uống thuốc.
Sau này lớn dần, cô mới khỏe mạnh hoạt bát như các bạn đồng trang lứa nhưng hiện giờ con gái đi đến vùng Đông Bắc lạnh lẽo xa xôi, bà không khỏi lo lắng.
Lâm Nặc lại chẳng để tâm, phẩy phẩy tay: “Con biết rồi” sau đó cô cầm điện thoại nhắn tin cho Hứa Tư Tư.
Hứa Tư Tư nói: “Chuyện này có gì đáng phấn khởi đâu? Đừng quên chụp vài bức ảnh ở trường Đại học Cáp Cung về cho tớ xem với nhé”. Đó là vì mối tình đầu của Hứa Tư Tư cũng học ở trường đại học công nghiệp nổi tiếng đó. Tuy cả hai đã chia tay chẳng còn liên lạc gì kể từ sau khi tốt nghiệp trung học, như hai kẻ xa lạ bên đường nhưng hồi ức một thời thì chẳng thể nào quên được. Hiện giờ cô chẳng cảm thấy đau lòng nữa, có dịp cô còn muốn tìm hiểu xem bốn năm qua anh sống thế nào.
Lâm Nặc bằng lòng, đem theo máy ảnh kỹ thuật số, vừa nghe bà Lâm căn dặn vài câu thì cô đã lăn ra ngủ.
Đến Cáp Nhĩ Tân mới biết nơi đây thực sự rất lạnh, nhiệt độ xuống đến âm mười mấy độ. Lâm Nặc vốn sinh ra và lớn lên tại miền Nam, rất khó thích ứng, dù rằng đã khoác áo lông vũ dày nhưng vẫn cảm nhận được khí lạnh xuyên qua từng lỗ chân lông len lỏi vào mạch máu, giá buốt đến thấu xương.
Giám đốc Lý đứng cạnh, miệng thở ra làn khói trắng nói: “Vài ngày nữa có thể sẽ có tuyết đấy”.
Chẳng phải chưa bao giờ Lâm Nặc trông thấy tuyết. Lúc nhỏ, cô đi du lịch cùng cha mẹ, cố ý đến miền Bắc vào mùa đông, nặn người tuyết trong công viên gần khách sạn, hai bàn tay nhỏ bé đỏ ửng lạnh cóng mà vẫn cười đùa rất vui vẻ.
Đồng nghiệp đi cùng cũng là người miền Nam, những ngày lạnh lẽo nhất ở thành phố C còn diện váy ngắn đi bốt hợp thời trang, lúc này, đờ người ra, hồi sau mới nói: “Tuyết ư? Mình vẫn chưa nhìn thấy tuyết”, giọng nói khẽ run rẩy, mắt sáng long lanh.
Ngồi trên xe trong lúc nhàn rỗi vô vị mọi người trò chuyện, chẳng rõ ai nhắc đến Giang Doãn Chính trước, Lâm Nặc vô tình hỏi: “Gần đây anh ấy bận lắm sao?”. Có vẻ rất tự nhiên nhưng lời vừa thốt ra cô mới thấy sững sờ, cũng may người ngồi cạnh không để ý đến cách xưng hô tùy tiện của cô. Giám đốc Lý gật đầu nói: “Hiện giờ có lẽ Tổng giám đốc đang ở Bắc Kinh, vài hôm trước đã đi rồi nhưng trước lúc đi cũng có lời căn dặn chuyến đi lần này của chúng ta”. Nói đến đây thì ông dừng lại, ra vẻ vô tình quay sang liếc Lâm Nặc một cái.
Lâm Nặc bắt gặp ánh mắt của ông, cảm nhận có phần bí hiểm khó hiểu, ngây người ra, sắc mặt Giám đốc Lý vẫn chẳng đổi chỉ nhìn sang chỗ khác. Cô hoài nghi liệu có phải mình quá đa nghi, chỉ vì vừa nhắc đến Giang Doãn Chính thì như “có tật giật mình”, cứ cảm thấy người bên cạnh đều nhận ra bí mật.
Buổi diễn thuyết gần như kéo dài cả buổi chiều, đến chạng vạng tối khi họ trở về khách sạn thì quả nhiên tuyết đã rơi lất phất.
Ba người ngồi ăn cơm, nữ đồng nghiệp nói muốn ra ngoài đi dạo, Lâm Nặc không ngăn cản được, đành phải đi cùng. Tản bộ mới phát hiện tuyết rơi ngày càng dày, lơ lửng trên không trung rồi rơi xuống rất nhanh, hòa cùng tiếng gió vi vút.
Hai cô gái trẻ nhất thời hứng chí lên, đội mũ tay trong tay đi trong đêm mưa tuyết, bước chân thong thả chẳng màng đến vẻ vội vã của người đi đường.
Xung quanh khách sạn đèn đuốc lấp lánh, tuy thời tiết lạnh không mở được đài phun nước nhưng những ngọn đèn đường bé nhỏ vẫn tỏa ánh sáng yếu ớt khiến quang cảnh như mờ như ảo, như phủ một lớp sương mù.
Mười năm nay Lâm Nặc chưa từng trông thấy trận tuyết nào lớn như vậy, nữ đồng nghiệp đứng cạnh thì khỏi phải nói, đôi giày bốt giẫm trên mặt đất phát ra những tiếng cồm cộp, hai người họ đi bộ men theo con phố, cũng chẳng rõ ai “khởi xướng”, bước chân càng bước càng nhanh.
Hơn nửa khuôn mặt của Lâm Nặc quấn chặt trong lớp khăn choàng, đón lấy luồng gió lạnh thấu xương. Vậy mà cô lại thấy vui vẻ dường như rất lâu rồi chưa từng cảm thấy thoải mái thế này, hít luồng khí lạnh có thể giải tỏa những tâm sự chất chứa trong lòng, mọi việc đều trôi dần vào trong quên lãng.
Nơi đây chẳng có những buồn vui vì công việc cũng chẳng có Từ Chỉ An cùng Giang Doãn Chính, trời đất bao la, tuyết dày trắng xóa, ngẩng đầu lên là bầu trời đêm đen sâu thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến người khác phải run sợ.
Khoảnh khác này, bốn bề lặng lẽ khác thường, còn cô lại thoải mái tận đáy lòng.
Về khách sạn ngủ chẳng bao lâu thì cô chợt thức giấc, cảm thấy khát nước cô đưa tay lấy cốc lại giật mình run rẩy.
Rõ ràng trong phòng hệ thống sưởi đang chạy nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, đến khi ngồi dậy mới phát hiện đầu nặng trĩu còn chân thì nhẹ bẫng.
Bật đèn ngủ đầu giường, đồng nghiệp nằm chiếc giường ngay cạnh trở mình tránh ánh đèn theo phản xạ. Cô ngẫm nghĩ rồi tắt đèn, lọ mọ bò dậy trong bóng đêm.
Cũng may vẫn còn ánh đèn ngủ nơi góc tường phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt. Cô kéo chiếc va li du lịch ra, lục tìm một hồi, lúc này mới nhớ ra trước khi đi cô đánh rơi hộp thuốc mà bà Lâm chuẩn bị cho mình. Khi đó, còn nghĩ rằng chẳng sao đâu, cứ ngỡ không có tác dụng gì. Lúc này không khỏi ngẫm nghĩ, lần này về bị ăn mắng là điều khó tránh khỏi.
Dưới chân là tấm thảm, Lâm Nặc xỏ dép lê mang trong khách sạn, ngồi xổm một lúc cảm thấy chân nhũn ra đành ôm đầu lê từng bước về giường nằm.
Rạng sáng cô lên cơn sốt, sáng sớm cô cố gắng thức dậy, bạn đồng nghiệp trông thấy gương mặt trắng bệch của cô không khỏi áy náy.
Lâm Nặc nhớ lại lúc nhỏ có lần nửa đêm cô sốt cao cũng là vào mùa đông. Khi đó, ở nhà ông nội, cô quấn hai chiếc chăn bông mà vẫn thấy lạnh, lòng bàn tay, bàn chân nóng hôi hổi. Rốt cuộc, cô được ông bà nội đưa đến bệnh viện gần đó.
Cả đoạn đường đen kìn kịt đến cả đèn đường cũng chẳng có, cô ngồi sau xe lắc lư nghiêng ngả, khó chịu đến mức muốn nôn.
Khi đó ở trong thị trấn nhỏ, điều kiện y tế còn kém. Theo lý thì hồi đó cô còn nhỏ rồi lại sốt cao, rất nhiều chuyện có lẽ chẳng nhớ rõ. Thế nhưng lần đó đến cả ánh đèn mờ nhạt ngoài hành lang trong bệnh viện vẫn hằn sâu trong ký ức cô, mang vẻ lạnh lẽo, thê lương.
Kim tiêm chích vào mu bàn tay, bỗng chốc mát lạnh, cô òa khóc. Thật ra, chẳng đau lắm chỉ là tự dưng thấy ấm ức, lại thấy tủi thân. Phòng bệnh vắng vẻ, chỉ có mình cô là bệnh nhân, tuy ông bà nội đều ở ngay cạnh nhưng cô vẫn cảm thấy cô đơn, cảm thấy nhớ bố mẹ đến lạ lùng.
Bệnh đến như núi đổ, cô ốm nửa tháng trời mới dần khỏe lại. Sau này, cô được đón về sống cùng với bố mẹ, vậy mà chẳng hiểu sao cô vẫn không quên được đêm tối lạnh lẽo đó, thần kinh yếu đến mức cảm thấy cơ thể thật sự không chịu nổi.
Vì thế, khi Giám đốc Lý đề nghị đưa cô đi bệnh viện tiêm thuốc, cô xua tay từ chối: “Mua thuốc uống được rồi”. Vả lại, vì mình mà cản trở công việc cô cảm thấy áy náy vô cùng.
Mấy ngày sau cô bắt đầu ho khan, ho đến long trời lở đất, cơn sốt vốn đã hạ nay lại càng dữ dội hơn.
Đồng nghiệp rót cốc nước ấm đưa cho cô, cô đưa tay ra nhận lấy, cảm thấy xương sườn bên phải đau dữ dội, khiến cô gần như không thể thở được.
Vào bệnh viện mới biết bệnh đã chuyển thành viêm phổi, bác sĩ không chút biểu cảm, nói: “Phải nhập viện theo dõi hai ngày”.
Cô hơi choáng, tựa vào vai đồng nghiệp, loáng thoáng nghe thấy có người nói câu gì bên tai mình, giọng điệu có phần sốt rột mất kiên nhẫn.
Chẳng thể nào ngờ được lần đầu tiên đi công tác lại ra nông nỗi này, nằm trên giường, Lâm Nặc rối rít xin lỗi.
Giám đốc Lý vỗ về cô: “Cô cứ nghỉ ngơi đi, con gái đến nơi này, sức khỏe yếu đương nhiên không chịu nổi rồi, đừng nói là cô, đến tôi cũng muốn cảm đây này”. Nói xong ông mỉm cười: “Đợi khi nào về tôi mời cô đi ăn một bữa để bù lại”.
Trông thấy nụ cười của ông, Lâm Nặc cảm thấy rất ấm áp, yên tâm điều trị.
Thật ra không chỉ phải nhập viện hai ngày, chứng viêm phổi chẳng thể thuyên giảm trong thời gian ngắn, thi thoảng nửa đêm vẫn còn sốt nhẹ, tuy dần biến chuyển tốt nhưng Lâm Nặc lại thấy rất sốt ruột bởi vì bọn họ sắp phải quay về thành phố C.
Chuẩn bị làm thủ tục xuất viện thì Giám đốc Lý nói: “Ở lại thêm vài ngày nữa đi, cứ thế này quay về ngộ nhỡ bệnh tình nghiêm trọng hơn thì sao?”.
Lâm Nặc nói, “Vậy mọi người về trước đi, em về sau”, rồi lại hỏi, “Thủ tục xin nghỉ phép em về làm bù sau nhé”.
Giám đốc Lý cười xòa: “Đương nhiên không thành vấn đề rồi”. Ông hỏi cặn kẽ bác sĩ, xác nhận chẳng có trở ngại gì, dặn dò một hồi mới rời đi.
Cơn bão tuyết tối đó kéo dài liên tục vài ngày, hiện giờ tuy trời đã hửng nắng nhưng một vài nơi tuyết vẫn còn đọng lại chưa tan ra.
Phía sau phòng bệnh là khu hồ nhân tạo, lúc này đã bị đóng băng. Phòng bệnh của Lâm Nặc có tầm nhìn khá tốt, gần như toàn bộ khu nghỉ ngơi đều thu gọn trong mắt, những hàng ghế dài bên hồ tuyết phủ trắng xóa, vài đứa trẻ thăm bệnh chạy ra ngoài đùa nghịch, đưa chân đá cây tùng nhỏ, băng tuyết rì rào rơi xuống, vương đầy trên mặt đất.
Cô thẫn thờ nhìn ra bên ngoài, lật cuốn tạp chí đồng nghiệp mua cho nhưng vẫn cảm thấy hụt hẫng. Tại thành phố băng giá xinh đẹp này, một thân một mình ở trong gian phòng bệnh, cảm giác cô đơn lẻ loi thật là khó chịu.
Chạng vạng tối ăn cơm xong, cô nằm xuống nhắm mắt lại, bỗng nhớ đến nhiều người và việc ở thành phố C, điện thoại gần ngay bên cạnh mà cô chẳng gọi cho ai cả. Ngàn dặm xa xôi, ngoài lo lắng ra thì họ muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.
Mãi đến bây giờ, ông bà Lâm vẫn không biết cô đã nhập viện nơi đất khách quê người.
Có lẽ vì quá cô đơn, cô suy nghĩ một lát rồi ngủ thiếp đi.
Lâm Nặc thức giấc lần nữa vì nghe thấy tiếng động phát ra rất khẽ.
Cô từ từ mở mắt, hẳn là y tá đã tắt đèn giúp cô. Lúc này chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt từ ngoài cửa sổ vào.
Nhờ vào ánh sáng yếu ớt đó cô trông thấy bóng hình đứng cách đó không xa.
Mảnh khảnh dong dỏng cao.
Anh quay lưng lại với cô, mặt chiếc áo len cổ cao, áo khoác ngoài vừa cởi ra treo trên giá ở góc phòng.
Ánh trăng sáng trong hắt đến gót chân anh, tựa như dòng thủy ngân tuôn chảy. Cô im lặng nhìn người ấy hồi lâu, dường như vẫn không thể tin được. Thoáng chốc, một thứ cảm xúc nào đó bỗng trỗi dậy trong lồng ngực, cổ họng cô khô đắng, cuối cùng không kiềm chế được, cô khẽ kêu lên một tiếng.
Anh nghe thấy tiếng, liền quay lại, ánh mắt đen lấp lánh nhìn cô, cười lãnh đạm nói: “Tỉnh rồi à?”.

Chương 26: Đắm chìm
 
Lâm Nặc chỉ biết ngẩn ra nhìn, hồi sau mới hỏi: “Sao anh lại ở đây?”.
Giang Doãn Chính không trả lời, bước đến trước, đưa tay khẽ chạm vào trán cô.
Vừa từ ngoài bước vào, ngón tay anh hơi lạnh nhưng Lâm Nặc lại cảm nhận hơi ấm từ trán nhanh chóng lan tỏa ra khắp cơ thể, cuối cùng đến cả trái tim cũng khẽ run rẩy.
Lẽ dĩ nhiên Giang Doãn Chính không biết, khẽ nhếch môi ra vẻ hài lòng, “Hết sốt rồi”, lại nói, “Khuya rồi, em ngủ tiếp đi”.
Lúc trò chuyện, anh khẽ cúi người, đứng giữa đầu giường và cửa sổ, ánh trăng bị che khuất nhưng dưới ánh đèn mờ mờ Lâm Nặc vẫn có thể trông rõ gương mặt anh. Lúc này, cô mới phát hiện ra anh đã cắt tóc ngắn, có lẽ vì thế mà đôi mắt càng long lanh và hút hồn hơn.
Mang theo vô số câu hỏi cùng nỗi kinh ngạc chưa kịp “tiêu hóa”, sao cô có thể ngủ được, dứt khoát vươn tay ấn vào công tắc đèn trên tường.
Hai người không hẹn mà cùng nhắm mắt lại, đến khi thích ứng với ánh sáng thì Giang Doãn Chính đã đứng dậy nhìn người đang nằm trên giường bệnh từ trên cao.
Có lẽ vì lần bị ốm này, gương mặt cô hốc hác hẳn đi so với hồi còn ở thành phố C. Nước da cô vốn trắng ngà nay càng thêm xanh xao, vô tình khiến đôi mắt càng thêm sâu đen tĩnh lặng. Chăn kéo cao đến tận cổ, mái tóc dài xõa trên chiếc gối màu lam nhạt, cô vốn vui vẻ hoạt bát như ánh mặt trời, thanh khiết tựa dòng suối, khoảnh khắc này mang vẻ yếu đuối đáng thương.
Anh lặng lẽ nhìn cô, nơi nào đó trong trái tim anh trở nên yếu mềm. Anh khẽ cụp mắt xuống, lùi về sau hai bước, tìm một chiếc ghế thoải mái ngồi xuống.
Lúc này Lâm Nặc bỗng cảm thấy lúng túng trước ánh mắt anh nên anh vừa quay đi cô liền ngồi ngay dậy không quên kéo cao chăn đến tận cằm.
Phòng bệnh có hệ thống sưởi ấm đầy đủ, Giang Doãn Chính nhìn từng hành động nhỏ của Lâm Nặc, nhướn mày, hỏi: “Lạnh lắm à?”. Thật ra anh cố ý, cảm thấy cô thực đáng yêu nên chợt muốn chọc ghẹo cô.
Quả nhiên, gương mặt cô đỏ bừng, trong bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh, ở trước mặt anh, cô chỉ muốn mình được che chắn kín đáo.
Giang Doãn Chính mặc bộ áo quần đen tuyền ngồi trên sofa, dáng vẻ thoải mái, mặt mày sáng sủa, rõ ràng vừa xuống máy bay nhưng lại chẳng tỏ ra mệt mỏi chút nào.
Cô nhìn anh, càng kéo chặt chăn quấn quanh mình, lắc đầu rồi hỏi: “Sao anh lại đến đây? Chẳng phải anh đi Bắc Kinh ư?”.
“Anh không đi, lẽ nào để em một mình trong bệnh viện sao?”, anh nhướn mày, dường như đó là lẽ đương nhiên.
Cô bị anh hỏi vặn nhất thời nghẹn lời, bối rối cúi đầu xuống, hồi sau như chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi: “Trước khi em đi công tác, có phải anh đã dặn dò gì đó với Giám đốc Lý không?”.
Anh cụp mắt xuống, ngẫm nghĩ rồi lãnh đạm nói: “Anh chỉ nhắc nhở anh ta quan tâm chăm sóc các nữ đồng nghiệp một chút”.
Cô nghe xong, gật đầu, chẳng nói lời nào.
Thật ra, cô biết không phải hoàn toàn như thế.
Hôm đó tuy cô bị ốm, đầu óc mông lung nhưng vẫn nghe thấy những lời Giám đốc Lý nói. Khi đó, giọng ông trầm thấp: “Chết thật, cô bệnh thế này tôi biết ăn nói sao với Giang Tổng đây”. Ông chỉ lẩm bẩm một mình nhưng lại như đang chế nhạo cô.
Giang Doãn Chính ngồi một lát trông thấy cô nghiêng đầu như đang buồn ngủ, liền đứng dậy lấy áo khoác.
Cô liền ngước mắt lên, hỏi: “Anh đi đâu?”.
Giang Doãn Chính mỉm cười, một tay nhấc lấy áo khoác đi đến đầu giường đưa tay ra cho cô xem giờ: “Trễ thế này rồi, em nên nghỉ ngơi sớm đi thôi”.
“Vậy còn anh?”.
“Về khách sạn ngủ, sáng sớm mai lại đến thăm em”, giọng anh vốn hờ hững, lãnh đạm lúc này lại dịu dàng, như thể đang nói với người mình yêu.
Lâm Nặc thực sự choáng váng, dường như đang ở trong màn sương mù giăng tứ phía, cả phương hướng cũng chẳng thể xác định được, thứ duy nhất rõ ràng chính là giọng nói và khuôn mặt anh.
Ánh mắt cô dừng trên đôi môi anh. Trước đây, cô vẫn nghe nói, những người có đôi môi như vậy đa phần là kẻ bạc tình. Thế nên đến tận lúc này cô vẫn không tin được rằng anh lại vội vàng đến bên mình.
Thế nhưng sự thật thì, rốt cuộc anh đã đến.
Đêm đông miền Bắc giá lạnh, vì sự có mặt của anh mà đến cả tiếng gió gào thét cũng mang theo sự dịu dàng ấm áp.
Khiến người khác say mê, thậm chí cam lòng đắm chìm trong đó.
Hai ngày sau, Giang Doãn Chính luôn túc trực bên cô trong bệnh viện.
Ban đầu Lâm Nặc chẳng cảm thấy gì cả, sau đó cô dần phát hiện, phòng bệnh của cô bỗng náo nhiệt hẳn lên, cứ cách một giờ lại có vài cô y tá đến một lần, hàn huyên hỏi thăm, thái độ vô cùng nhiệt tình.
Mỗi lần họ đến, cô đều quay sang nhìn, chỉ thấy Giang Doãn Chính ngồi sofa bên cửa sổ, không ngẩng đầu lên, nhíu mày chăm chú xem tạp chí Kinh tế, như thể những ánh mắt nhiệt tình hay e thẹn đó đều chẳng liên quan đến anh.
Lâm Nặc cảm thấy buồn cười, khi không có người, không nhịn được trêu chọc: “Anh đã quen như thế từ nhỏ rồi ư?”. Cô bỗng thấy tò mò về dáng vẻ của anh thời thơ ấu, liệu có phải khi ấy diện mạo anh đã xuất chúng như bây giờ rồi không?
Giang Doãn Chính vẫn tập trung, cũng chẳng ngẩng đầu lên, chỉ khẽ đáp “Ờ”, mà vẫn hiểu được câu hỏi không đầu không đuôi của cô.
Lâm Nặc bất giác cười rộ.
Cô ở rất gần anh, ngắm nhìn gương mặt bình tĩnh điềm đạm của anh, thầm nghĩ sao lại có người như vậy, thế nên kiêu hãnh cũng là lẽ tất nhiên, khiến người khác chẳng cách gì chất vấn hay nhạo báng được.
Lát sau, Giang Doãn Chính ngẩng đầu lên, đối diện với cô, chợt mỉm cười: “Nhưng mà, bị em nhìn chằm chằm thế này thực sự anh chẳng thể nào quen được”. Giọng điệu nửa đùa nửa thật, Lâm Nặc lại nghe thấy ý giễu cợt trong câu nói ấy. Anh lại nói: “Vừa rồi anh có hỏi bác sĩ, ngày mai có thể làm thủ tục xuất viện rồi, nếu cứ thế này đi máy bay, em liệu có chịu được không?”.
“Đương nhiên là không sao”, cô liền gật đầu áy náy nhìn anh: “Mấy ngày nay đã làm mất thời gian của anh rồi”.
Giang Doãn Chính không nói gì cười nhạt, đứng phắt dậy rót nước đưa cho cô, cầm lấy thuốc trong chiếc khay nhỏ, nói: “Đến giờ rồi”.
Lâm Nặc cụp mắt uống thuốc, cô biết anh đứng bên cạnh nhìn mình, trong lòng dấy lên cảm xúc khó diễn tả.
Mấy ngày nay anh nhớ giờ uống thuốc còn chuẩn xác hơn cả cô nữa. Cô bị ốm ăn uống phải kiêng khem, anh gọi mấy cuộc điện thoại, những món ăn thanh đạm hợp khẩu vị đều được đưa đến bệnh viện, toàn là những món cô thích. Ngoài ra, tạp chí thời trang và tiểu thuyết được chất đầy như ngọn núi nhỏ đặt trên bàn ở đầu giường.
Giang Doãn Chính cố gắng thỏa mãn những yêu cầu của cô.
Trước đây, tuy biết anh lớn lên trong gia đình giàu có, gia giáo nhưng cô chưa từng nghĩ rằng anh lại chăm sóc người khác chu đáo đến vậy.
Trong lòng không khỏi thầm khen ngợi, cô gái nào được Giang Doãn Chính thật lòng yêu thương có lẽ sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.
Tuy vậy, không thể nào là cô ít ra hiện giờ là như thế.
Lâm Nặc hiểu rõ, biết rằng lúc này đây chỉ vì một số lý do nào đó mà anh bị hút hồn, tuyệt đối không phải là tình yêu.
Tình cảm sâu sắc như vậy, e là thực sự vượt lên cả sự sống và cái chết. Sau khi chia tay Từ Chỉ An một thời gian dài, cô dần hiểu ra rằng trước đây không phải là không có tình yêu chỉ là vì yêu chưa đủ.
Khoảng thời gian bốn năm trời, hết lòng gửi gắm, vậy mà vẫn chẳng đủ huống hồ cô và Giang Doãn Chính quen nhau chỉ mới vỏn vẹn một năm.
Giang Doãn Chính thấy cô ngây người, đưa tay đón lấy cốc nước, hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”.
Lâm Nặc hoàn hồn lại nhún vai, chẳng hiểu sao cô lại nói: “Chỉ là cảm thấy nơi này cũng khá tốt”.
“Nơi nào? Bệnh viện à?”, Giang Doãn Chính dở khóc dở cười, đưa tay sờ trán cô: “Sốt quá hóa hồ đồ rồi sao?”.
Cô nghiêng đầu tránh nhưng vẫn chạm vào lòng bàn tay anh, ấm, cô hơi lúng túng, vội chữa lại: “Ý em nói là Cáp Nhĩ Tân rất đẹp! Băng tuyết dày bao phủ, lãng mạn biết nhường nào!”.
“Vậy có muốn ở lại chơi thêm vài ngày không?”.
“Không muốn”, cô vội lắc đầu, điện thoại tìm anh mấy ngày nay nhiều vô kể, anh cũng chẳng né tránh nhận điện ngay trước mặt cô. Thế nên, những gì cô nghe thấy phần lớn là chuyện công việc, chắc hẳn có rất nhiều việc đang chờ anh về xử lý.
Giang Doãn Chính như biết trước được cô sẽ từ chối, hờ hững mỉm cười rồi tìm trong túi áo hộp thuốc cùng bật lửa, nói: “Anh ra ngoài hút thuốc rồi quay lại”.
Hành lang bệnh viện dài hun hút, trên cửa sổ hình bán nguyệt màn sương trắng xóa phủ lên, bên ngoài là thế giới mờ mờ diễm lệ.
Giang Doãn Chính châm lửa tựa vào cửa sổ chẳng hề hay biết Lâm Nặc xuống giường, chiếc dép lê mềm mại giẫm trên nền đất, lặng lẽ đi theo anh.
Cô vịn vào cửa, từ đây cô có thể thấy dáng vẻ trông nghiêng của Giang Doãn Chính, điếu thuốc cháy lập lòe giữa những ngón tay thon dài của anh, chẳng rõ làm sao ánh lửa ấy như đang thắp sáng lòng cô, cháy bỏng.
Cô đưa mắt nhìn khuôn mặt trầm lặng của anh từ xa, chợt phát hiện ra mấy ngày gần đây anh cười nhiều hơn, tuy chỉ là cười nhạt nhưng vẫn có thể trông thấy nụ cười thật sự ánh lên từ đôi mắt, sự tự nhiên, dịu dàng và che chở của anh kết thành một sợi tơ dẻo dai chắc chắn, từng chút, từng chút, quấn quanh một góc nào đó trong trái tim cô.
Lâm Nặc không khỏi liên tưởng đến vòng kim cô trong phim Tây Du Ký cô xem khi còn nhỏ – càng vẫy vùng thì càng siết chặt.
Lòng cô hiểu rõ đã muộn rồi có vùng vẫy cũng vô ích, bởi lẽ cô đã thực sự đắm chìm.
Cũng chẳng rõ cô đã đứng nhìn anh trong bao lâu, mãi đến khi hoàn hồn cô mới giật mình trước sự thất thường của mình. Lâm Nặc định quay lại phòng nhưng đã quá muộn vì Giang Doãn Chính quay đầu lại trông thấy cô.
Cô lúng túng, trông thấy Giang Doãn Chính dập tắt thuốc sải bước tiến đến, khẽ cúi đầu, hỏi: “Sao thế?”.
Thật ra, hai người chỉ cách nhau mười mấy mét, khoảng thời gian Giang Doãn Chính tiến lại gần đủ để Lâm Nặc quay về giường nhưng cô chẳng hề nhúc nhích, đôi chân như bị đóng đinh, đến khi bốn mắt nhìn nhau cô thoáng ngượng ngùng lắc đầu, cô gần anh đến mức có thể trông thấy rõ hàng mi dày của anh.
Như bị trúng tà, ánh mắt cô chẳng cách gì rời đi.
Bắt đầu như thế nào, cô đã chẳng còn nhớ nữa, phải chăng bản thân cô đã ngầm ra hiệu cho đối phương, cô cũng chẳng rõ nữa. Khi ý thức quay trở lại, bàn tay Giang Doãn Chính đang vuốt ve gò má cô.
Bên tai vang lên giọng nói: “Em đang bệnh, anh không muốn thừa nước đục thả câu”.
Lâm Nặc không hiểu lắm, khẽ chau mày, chẳng kịp hỏi đã nghe thấy tiếng anh cười khẽ, một giây sau cả người liền bị bế bổng lên.
Lâm Nặc khẽ kêu lên kinh ngạc, hương thảo mộc hòa quyện cùng mùi thuốc lá vấn vít quanh cô. Cô hơi ngần ngừ, cuối cùng đưa tay vòng qua cổ anh.
Động tác này như một quyết định. Cô ngẩng đầu lên trông thấy ánh sáng lấp lánh nơi đáy mắt Giang Doãn Chính.
Kể từ đó, mọi chuyện chẳng cần nói cũng rõ.
Tối hôm sau, máy bay đáp xuống sân bay thành phố C, Lâm Nặc trông thấy Trợ lý Từ từ xa chạy lại đón, bước chân khẽ dừng lại hơi mất tự nhiên.
Giang Doãn Chính vẫn như mọi khi, nghiêng đầu nói, “Lát nữa anh đưa em về nhà”, tay ôm eo cô khẽ dùng sức, dẫn cô bước đi.
Xe chạy đến trước nhà, Trợ lý Từ vòng ra sau lấy hành lý, Lâm Nặc lặng lẽ nhìn, từ đầu đến cuối Trợ lý Từ chẳng tỏ ra kinh ngạc chút nào.
Dường như cô vẫn luôn là bạn gái của Giang Doãn Chính, hai người ôm nhau bước ra khỏi sân bay là chuyện quá đỗi bình thường.
Lúc này, Giang Doãn Chính xuống xe, cười với cô: “Ngủ ngon”.
So với lúc ở Cáp Nhĩ Tân, bầu không khí lúc này vẫn rất ấm áp.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+