Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Nơi cuối con đường- Chương 33 – 34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Tình yêu đấu vật
 
Vì cuối tuần trước tăng ca nên Lâm Nặc được thêm một ngày nghỉ bù ở nhà xem phim cùng Hứa Diệu Thanh, hai người nằm ì trên sofa cả ngày, cơm trưa cũng đặt mua ở ngoài. Hộp bánh pizza đặt trên bàn trà, Hứa Diệu Thanh mãn nguyện hài lòng nói: “Thật là ước gì ngày nào cũng được như thế này?”.
Màn hình chậm rãi hiện lên hàng chữ phụ đề cuối cùng, điện thoại Lâm Nặc đổ chuông, hóa ra là điện thoại của gara xe thông báo cô đến lấy xe.
Hứa Diệu Thanh nói: “Bây giờ á? Tăng ca à, hiệu suất cao thật đấy”.
Lâm Nặc thay quần áo, màn đêm đã buông xuống ngoài cửa sổ, cô hỏi: “Đi cùng tớ nhé? Nhân tiện ra ngoài ăn cơm luôn”.
Đợi đến khi hai người bước vào thang máy thì Hứa Diệu Thanh đột nhiên nhận được thông báo của cơ quan, phải thay ca đột xuất. Cuối cùng, Lâm Nặc đành đón xe đến gara một mình.
Chiếc xe nằm đó, hoàn toàn chẳng thể nhận ra chút dấu vết va đập nào.
Cô cảm ơn thợ sửa xe đang cầm khăn bông lau tay, anh ta nói, “Lần sau lái xe phải cẩn thận nhé!”, rồi còn đưa chìa khóa cho cô, “Cô lái thử hai vòng quanh đây xem còn chỗ nào cần chỉnh nữa không?”. Cô gật đầu, vừa mở cửa xe thì thấy có ánh đèn lóe sáng từ xa.
Ánh đèn xe sáng rực.
Hóa ra bên đó còn đỗ một chiếc xe, vừa rồi khi đến đây cô chẳng để ý, lúc này mới trông thấy rõ, chợt dừng hành động lại.
Thế nhưng, người bước xuống xe ngay sau đó chỉ có Trợ lý Từ, anh chào bảo cô: “Đưa chìa khóa cho tôi, để tôi chạy thử”.
Cô nắm chặt lấy tay nắm cửa, hỏi, “Sao thế?”, ngẫm lại cảm thấy không phải cho lắm, nên cô lại hỏi: “Trùng hợp thế, sao anh cũng đến đây?”.
Trợ lý Từ không dám nói là mình cố ý đến đây đợi cô, hai lần trước lần nào cũng “buồn bã ra về”, tuy rằng Giang Doãn Chính không thể hiện ra mặt nhưng tâm trạng anh không vui chính là sự thật không thể chối cãi gì được, gương mặt sa sầm, dáng vẻ đầy tâm sự khiến bầu không khí xung quanh đều ngưng đọng lại.
Lâm Nặc chẳng đợi anh đáp, tự động mở cửa xe ngồi vào trong, cửa kính xe hạ xuống, cô xua tay: “Anh về đi”. Trong lòng đã sáng tỏ nên càng cảm thấy bất lực cùng bối rối, thực sự cô không hiểu Giang Doãn Chính muốn làm gì.
Trợ lý Từ như đã lường trước, thở dài rút điện thoại ra, ấn hai phím rồi chuyển sang cho cô, nói: “Đừng làm khó tôi vậy chứ, cô tự nói với anh ấy đi!”.
Nhạc chờ kéo dài hồi lâu, đến nỗi Lâm Nặc tưởng rằng điện thoại chẳng cách gì gọi được, rốt cuộc cô nghe thấy giọng trầm thấp vọng lại từ đầu dây bên kia: “A lô”.
Giọng rất rõ ràng, âm tiết cuối ngâm nga bên tai hồi lâu. Cô ngừng lại một lát rồi mới nói: “Là em”.
Bên kia chẳng nói lời nào, dường như chẳng ngờ rằng lại là cô, ống nghe vang lên hơi thở nặng nề.
Cô lại nói: “Chuyện xe cộ cám ơn anh đã giúp, nhưng giờ thì hãy để trợ lý Từ về đi!”.
Sân sau gara xe rộng rãi bằng phẳng, bốn góc mỗi góc là một trụ đèn, có lẽ cũng cũ rồi, một chiếc trụ đèn đã hỏng, tranh tối tranh sáng chớp lóe không ngừng, bên chiếc đèn có vài chú thiêu thân và muỗi vây quanh trong đêm hè.
Trong chốc lát, điện thoại chẳng còn chút âm thanh nào, Lâm Nặc thẫn thờ nhìn chăm chăm nơi ấy.
Những sinh mệnh bé nhỏ lao vào lửa, chỉ vì chút ánh sáng cùng sự ấm áp không thực tế, rốt cuộc là ngốc nghếch hay là dũng cảm đây? Hoặc có lẽ, sự hấp dẫn đó quá lớn khiến chúng chẳng thể nào cự tuyệt.
Hồi sau, cô cụp mắt xuống, nói: “Sau này anh đừng lo cho em nữa, được không? Hãy để chúng ta giống như hai năm về trước, được không?”.
Cô cứ ngỡ mình nói vậy anh sẽ nổi giận nhưng không phải, Giang Doãn Chính chỉ nói: “Đưa điện thoại cho Tiểu Từ”.
Cô chuyển lại điện thoại, khởi động xe, đạp chân ga phóng vút ra sân sau bãi đỗ xe.
Thợ sửa xe chỉnh bộ truyền động rất tốt, cả đoạn đường xe chạy rất êm, dường như còn dễ đi hơn lúc mới mua nữa. Đảo hai vòng quanh khu vực lân cận, giao thông khá ổn, ba, bốn phút sau cô liền cho xe quay về.
Đêm mùa hạ, đèn trước hắt ra hai chùm sáng rực, gần như có thể trông thấy những hạt bụi li ti trôi nổi trong ánh sáng.
Cô nhìn trân trân giữa sân gara, nheo mắt lại, cứ ngỡ mình nhìn nhầm, nới lỏng chân ga đạp phanh, phanh xe theo tiềm thức. Chiếc xe đột ngột dừng lại, cuốn theo những hạt bụi nhỏ li ti.
Cô tháo dây an toàn, hai ba người chạy lại, một người trong số đó mở cửa xe, ngón tay thon dài nắm chặt lấy cánh tay cô, lòng bàn tay mát lạnh khẽ dùng sức kéo cô ra ngoài.
Giang Doãn Chính kéo cô đi chẳng nói một lời, mãi đến khi đẩy cô vào trong xe mình anh mới nói: “Xe của em một lát để Tiểu Từ lái xe về, đậu ngay dưới nhà em, giờ thì anh muốn nói chuyện với em”.
Lâm Nặc chẳng ngờ anh lại đến đây, vẫn đang sững sờ chưa nghĩ đến phản kháng, động tác của anh lại cực kỳ nhanh, cài số đạp chân ga lao vút đi, chiếc xe của cô lui dần thành chấm đỏ nhỏ trong gương chiếu hậu.
Xe chạy một mạch, phong cảnh hai bên đường lướt rất nhanh.
Giang Doãn Chính lái chiếc xe thể thao, khung xe cực thấp, tốc độ nhanh, dường như dán chặt vào mặt đất lướt đi như bay. Lâm Nặc chưa bao giờ nhìn thấy chiếc xe này, không quen lắm với tốc độ xe, cảm thấy sợ hãi, nắm chặt dây an toàn.
Xe đỗ lại bên bờ sông, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Giang Doãn Chính hạ mui xe, làn gió nhẹ về đêm ập đến mang theo hơi nước vô cùng mát mẻ.
Bên kia bờ sông là ánh đèn rực rỡ huy hoàng, thi thoảng vài chiếc ca nô chậm rãi lướt trên sông, tiếng còi ngân vang kéo dài, vang vọng hồi lâu trên mặt nước.
Quang cảnh về đêm tĩnh lặng tuyệt vời, Lâm Nặc tạm thời quên đi ý định ban đầu, không kiềm được ngước lên ngắm nhìn sao trên bầu trời.
Thường ngày cao ốc mọc san sát nhau trong trung tâm thành phố, đến cả bầu trời cũng xám xịt, hiếm khi có cảnh tượng như hôm nay. Trên đỉnh đầu là màn đêm thăm thẳm, chạm trổ hàng ngàn vì sao tỏa sáng rực rỡ đến diệu kỳ.
Cô muốn tìm dải ngân hà, bởi lẽ lúc nhỏ cô vẫn thường nghe nói đến nhưng bản thân chưa lần nào thực sự trông thấy. Thế nhưng sao đêm nay quá nhiều, nhiều đến mức cả bầu trời là một dải ngân hà rộng lớn, mênh mông vờ bờ bến.
Đến khi hơi mỏi cổ, cô mới cúi đầu, bất ngờ đối diện với ánh mắt Giang Doãn Chính. Nhờ vào ánh đèn đường, cô có thể trông thấy những vằn máu li ti dưới đáy mắt anh, cô sực nhớ đến tiếng thở nặng nề trong điện thoại trước đó, liền hỏi: “Anh đã uống rượu à?”.
Anh đáp: “Ừ, vừa rồi có tiệc xã giao”.
“Vậy sao còn lái xe nữa? Mà còn lái nhanh như vậy!”
Anh cảm thấy buồn cười, khẽ nhếch môi: “Cái này anh phải hỏi em mới đúng. Xe của em là ai mua tặng mà chẳng chịu tập luyện thuần thục rồi hẵng ra đường. Nghe nói là vì tránh người đi đường mà bị tông vào đuôi xe hả? Lái xe sao lại không tập trung vậy? Anh thấy sau này em đi taxi sẽ an toàn hơn”.
Giọng nói anh càng trở nên trầm thấp, mùi rượu thoang thoảng, phảng phất toát ra từ lồng ngực anh, nhàn nhạt xao động lòng người. Ngực Lâm Nặc thắt lại, lúc xảy ra tai nạn tinh thần cô bị phân tán chỉ vì trong mắt cô tràn ngập bóng hình anh.
Cô cười gượng, quay đi không nhìn anh, chỉ nói: “Sau này em sẽ chú ý, chẳng thể vì mắc ngẹn mà bỏ cơm, nếu như không tập luyện thì e rằng cả đời sẽ không bao giờ biết lái xe”, ngưng một lát, giọng cô dịu lại, trong đôi mắt đen láy như ánh lên tia sáng mờ mờ; “Giống như em và anh vậy, lúc đầu anh chiều chuộng em, em cứ ngỡ rằng mình sẽ chẳng thể nào rời xa anh được nhưng rồi thì sao nào? Sự thật chứng minh rằng không có anh em vẫn sống được. Ban đầu, khoảng thời gian em rời xa anh tuy em rất buồn nhưng mọi thứ rồi cũng trở nên tốt đẹp. Lúc đầu anh nói chia tay thì đừng bao giờ gặp lại nhau nữa, giờ thì em phát hiện ra quyết định của anh hoàn toàn đúng. Dường như tất cả những quyết định của anh đều đúng cả. Khoảng thời gian hơn hai năm không gặp, không liên lạc thực sự khiến chúng ta dần quen với cuộc sống mới, có thể…”. Cô nghiêng đầu, ngẫm nghĩ những lời nói tiếp theo nên ngừng lại.
Thật ra chỉ vài giây sau đó hoặc có lẽ trong tích tắc, cô nghe thấy anh nói trước khi cô mở miệng: “Quay về bên anh nhé”. Giọng trầm thấp dường nhe bị gió thổi tan ra.
Cô sửng sốt, quay sang thấy anh khẽ mím chặt môi, đường nét hiện lên rõ rệt, còn cả đôi mắt sâu đen long lanh chẳng hề gợn sóng ấy lại đang ánh lên bóng dáng nhỏ nhắn của cô.
Vừa rồi anh đang nói gì vậy? Cô ra sức suy nghĩ, thậm chí còn hoài nghi liệu có phải đó chỉ là ảo giác. Sao có thể thế chứ? Giang Doãn Chính làm sao có thể thốt ra những lời này chứ? Anh xưa nay luôn kiên định, quyết đoán, chưa bao giờ chịu quay đầu lại.
Vì thế mà, nhất định là ảo giác của cô… có lẽ mãi chìm đắm trong dòng suy nghĩ của mình nên mới xuất hiện ảo giác này.
Cô thầm cười, vờ như chẳng có gì quay đi ngắm nhìn bóng nước long lanh trên mặt sông. Trong tích tắc, cằm bị nắm chặt lấy, anh buộc cô phải nhìn thẳng anh. Khoảnh khắc này, cô trông thấy đáy mắt anh lóe lên sự giận dữ cùng bối rối.
“Rốt cuộc em có nghe thấy anh nói không vậy?”, Giang Doãn Chính khẽ nghiến răng, ngắm nhìn gương mặt vô tội, gần như chỉ muốn bóp chết cô.
Lúc này cô ngẩn người ra.
Hóa ra, không phải ảo giác.
Cô lắc đầu, rồi như bừng tỉnh, cắn chặt môi gật đầu.
Ngón tay bóp chặt cằm cô khẽ nới lỏng.
“Nghe thấy rồi”, cô dừng lại, “Nhưng mà, thôi đi”.
Anh cau mày: “Em nói cái gì?”
Cô mỉm cười. Rõ ràng lời lẽ thốt ra sắc nhọn tựa mũi dao đang cứa vào trái tim cô nhưng cô vẫn mỉm cười nói: “Em không muốn quay về bên anh”.
Anh bỗng dùng sức, cằm nhói đau, cô cảm thấy sắp không chống cực nổi, cảm giác đau xót khó chịu trong mắt. Cuối cùng nước mắt tuôn trào, hơi nước mỏng manh che phủ tầm mắt, đến cả gương mặt của anh cũng trở nên mờ ảo.
Trong làn nước mắt mờ mờ, cả hai đều im lặng nhưng cô bắt đầu ân hận. Nỗi ân hận ban đầu tựa như sợi chỉ phất phơ quấn lấy lý trí rồi dần tuôn trào mãnh liệt chẳng cách gì ngăn được, cô bỗng muốn chụp lấy, cứu vãn chút gì đó. Thế là không kiềm chế được, cô hỏi: “Nếu như em đồng ý thì sao? Nếu em đồng ý thì anh cho em cái gì nào?”.
“Tất cả những gì em muốn”, anh ngừng lại, đôi mắt đen như mực khẽ lóe sáng, con tim cô dần nặng trĩu thay anh nói tiếp: “Trừ chuyện hôn nhân ra, đúng không?”.
Dường như niềm hy vọng vừa nhen lên bỗng bị dập tắt, đến nhanh mất đi càng nhanh hơn, cả thế giới trống rỗng chỉ còn lại sự tỉnh táo.
Cô nhìn anh qua làn nước mắt, cảm thấy anh tàn nhẫn quá, đột nhiên chẳng muốn vờ như mình chín chắn trưởng thành, chỉ muốn bản thân bồng bột cao ngạo một lần. Cô gạt tay anh ra, rõ ràng là vô cùng giận dữ nhưng vẫn cười gượng nói: “Chính là nói anh muốn em làm người tình của anh ư?”.
Giang Doãn Chính nhíu mày, thực sự không thích cô ví bản thân như vậy.
Cô nhướn mắt, đắc ý nói tiếp: “Xem ra anh thực sự yêu em rồi ư? Nói thật, em thực sự không ngờ có ngày hôm nay, anh yêu cầu một người đã trở thành quá khứ quay về bên anh. Tình yêu là vậy đấy, ai cúi đầu trước thì kẻ đó thua cuộc, chí ít hiện giờ có thể chứng minh rằng, so ra thì có vẻ như anh cần em hơn thì phải. Thế nhưng em có điều kiện, nếu anh không chịu vì em mà thay đổi quan điệm, vậy thì em sẽ mãi mãi không đồng ý”.
Cô nói xong liền đẩy cửa xe xuống. Gió sông thổi mạnh, cô không kìm được khẽ rùng mình, chẳng phải vì lạnh mà chính là vì ánh mắt của Giang Doãn Chính.
Ánh mắt lạnh lùng, toát ra luồng hơi mát lạnh.
Cô hiểu rõ lời lẽ của mình đã chọc giận anh thế nhưng anh bỗng cười nhẹ giống như tự trào. Chiếc xe thể thao màu bạc khởi động, tiếng rít gào của động cơ vang lên, chiếc xe lao vút đi.
Cuối cùng Lâm Nặc bắt taxi về nhà, nhận lấy chìa khóa xe từ nhân viên quản lý căn hộ. Hứa Diệu Thanh vẫn chưa về, căn phòng tối đen như mực, cô đi thẳng vào phòng gọi cú điện thoại.
Hứa Tư Tư đã “thành tài về nước”, cuối cùng cô đã tìm được người để trút bầu tâm sự, cô kể ngọn ngành cho cô ấy nghe.
Hứa Tư Tư nghe xong, kinh ngạc hỏi: “Giang Doãn Chính phản ứng thế nào?”.
Cô mỉm cười, “Nổi giận chứ sao!”, nhớ đến nụ cười tự trào của anh lúc sắp rời đi, lòng khẽ nhói đau.
Hứa Tư Tư nói: “Cũng phải. Cậu đối xử với anh ấy như vậy, e là chuyện xưa nay chưa từng có. Nhưng phàm là những người kiêu ngạo ai cũng chẳng thể chịu được”. Ngưng lại trong giây lát cô hỏi tiếp: “Hiện giờ cậu cảm thấy thế nào?”.
“Rất tốt”, cô gần như không nghĩ ngợi gì liền nói. “… Tư Tư, e rằng hiện giờ tớ hơi hối hận. Khi nãy tớ đứng bên bờ sông đợi một lúc, rõ ràng biết rằng anh ấy chẳng quay lại ấy vậy mà tớ vẫn cứ chờ. Cậu nói xem, tớ làm vậy có phải là đang tự làm khổ mình không?”.
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng thở dài thườn thượt, lát sau mới hỏi tiếp: “Thế tiếp theo cậu định thế nào?”.
“Chẳng biết nữa”, cô lấy tay quấn lấy dây điện thoại, trong lòng thực sự cảm thấy khỏ chịu. Rõ ràng là yêu nhưng lại chẳng dám tiếp cận, chỉ vì không nhìn thấy hi vọng cùng đích đến. Có lẽ với người khác điều đó chẳng là gì nhưng với cô lại khác. Cô là người luôn tin vào hôn nhân.
Cô vốn không phải là người lý trí nhưng vẫn hiểu rằng nếu Giang Doãn Chính e sợ thì sẽ chẳng đến tìm cô, mà cũng chính vì lẽ đó nên cô mới cô mới không ngừng suy nghĩ, nếu như khi ấy cô nhận lời thì sao nào?
Thực ra cô vẫn dao động.
Nếu như vừa rồi anh lái xe quay trở lại thì kết cục sẽ ra sao ngay cả bản thân cô cũng chẳng thể khẳng định được.
Trước khi gác máy, đúng lúc ấy ngoài cửa vọng lại tiếng động, Lâm Nặc nói: “Chị họ của cậu về rồi kìa”. Cô vừa dứt lời liền nghe thấy Hứa Diệu Thanh gọi: “Đi ăn khuya không?”.
Cô tạm biệt Hứa Tư Tư còn hẹn đến lúc đó sẽ ra sân bay đón, rồi bước ra khỏi phòng.
Hai người đi ăn cháo, tiệm cháo niêu chính thống Triều Sơn, đắt khách đến mức tới đây ăn phải ngồi chung bàn.
Lâm Nặc nhìn quanh liền nghe thấy có người gọi, nhìn theo hướng âm thanh phát ra thì thấy một người đang giơ tay lên, nụ cười trên gương mặt đầy tự nhiên.
Cô kinh ngạc liền cùng Hứa Diệu Thanh bước sang.
Trì Nhuệ đích thân đứng dậy kéo ghế cho bọn cô, cười nói: “Gần đây cậu bận gì thế? Chẳng ngờ rằng cậu cũng cùng bạn học ra ngoài tụ tập”.
Hứa Diệu Thanh thích nhất món cháo tôm, liền gọi một nồi cháo to, quay sang hỏi ý kiến Lâm Nặc thấy biểu cảm của cô hơi là lạ.
“Chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?”, Lâm Nặc hỏi cô gái ngồi cạnh Trì Nhuệ.
“Sư tỷ”, chất giọng của đối phương giòn tan, hai má lộ ra hai núm đồng tiền rất sâu.
Lâm Nặc liền nhớ ra ngay, năm ấy cô đến trường đại học Z để diễn thuyết và đã gặp cô em này, chỉ là vì sau đó chuyện phỏng vấn nữ sinh này lại do bộ phận nhân sự của Công ty xây dựng trực tiếp phụ trách nên cô không biết rốt cuộc cô ấy có được làm việc tại Tập đoàn Dung Giang không.
“À! Đúng rồi, hai người học cùng trường. Trùng hợp quá!”, giọng Trì Nhuệ đầy kinh ngạc, mỉm cười giới thiệu, “Lâm Nặc, đây là Triệu Giai bạn gái tớ”.
Bạn gái… Lâm Nặc nhìn Triệu Giai chăm chú, còn nhớ năm đó tại trường đại học Z Lâm Nặc cô đã thấy cô ấy ngưỡng mộ Từ Chỉ An như thế nào.
Cô gái nhỏ nhắn ấy rất ngưỡng mộ những người tài giỏi, cao quý, chẳng chút mảy may che giấu lòng ái mộ của mình.
Nhưng hiện giờ chỉ xét riêng về tính cách thì Trì Nhuệ và Từ Chỉ An lại là hai người của hai thế giới khác nhau.
Nhìn thấy hai người trước mặt mình thể hiện tình cảm ngọt ngào, thân thiết rất tự nhiên, cô thầm thở dài, cười nói: “Cảm giác về tình yêu công sở rất vui đúng không?”.
Trì Nhuệ nói: “Bọn tớ kín tiếng lắm, tuy công ty không phản đối nhân viên yêu nhau nhưng làm rùm beng lên cũng có ý nghĩa gì đâu? Vả lại thường ngày đi làm xa nhau, cũng chỉ những lúc thế này mới hẹn hò cùng ăn uống chút gì thôi”.
Thế nhưng Lâm Nặc lại nghĩ, chuyện này sao che giấu được chứ? Dẫu cho có thận trọng đến đâu đi chăng nữa, rồi cũng có ngày sẽ lộ ra. Hệt như năm xưa cô cùng Từ Chỉ An nắm tay nhau trước cửa nhà hàng đúng lúc đó bị Giang Doãn Chính trông thấy.
Vậy mà sau này ở cạnh Giang Doãn Chính, cô cũng kiên quyết không công khai, sợ làm ảnh hưởng không tốt nhưng anh lại chẳng để tâm. Trước mặt bao người đích thân lái xe đưa rước, thái độ thể hiện rất rõ ràng khiến cô cảm thấy ngọt ngào.
Triệu Giai tính tình cởi mở, Hứa Diệu Thanh cũng vậy, bốn người mau chóng trở nên thân thiết.
Trong lúc trò chuyện, Trì Nhuệ thuận miệng hỏi: “Cậu còn nhớ Đinh Tiểu Quân chứ?”.
“Đương nhiên là nhớ”.
“Nghe nói cậu ấy đã có bạn trai, sắp cưới rồi đấy”.
“Nghe nói ư?”, Lâm Nặc lấy làm lạ nói, “Chẳng phải bọn cậu làm cùng phòng ư?”.
Trì Nhuệ lắc đầu: “Thuyên chuyển đi lâu rồi. Sau khi cậu thôi việc không lâu cô ấy cũng bị điều sang công ty con ở ngoại tỉnh rồi”.
Lâm Nặc tỏ vẻ thờ ơ, hớp ngụm cháo nói: “Thế à, tớ chẳng biết gì cả”.
“Tất nhiên rồi, bọn cậu xưa nay lúc nào chẳng đối đầu nhau”.
Cô ngước lên không kìm được bật cười: “Nói bậy, sao cậu biết?”.
“Cơn sóng ngầm mãnh liệt giữa những người phụ nữ quá rõ ràng. Chúng tớ đều biết cả chẳng qua là không muốn nói ra mà thôi.”
Lúc này Triệu Giai mới chen vào: “Cái chị Đinh Tiểu Quân ấy em mới chỉ gặp hai lần, không ấn tượng gì lắm nhưng lại tạo cho người khác chẳng ra sao cả”. Cô bé tính vẫn trẻ con, vì có thiện cảm với Lâm Nặc nên mới tỏ ra thiên vị. Trì Nhuệ nhéo má cô bé, cười nói: “Tự mình mâu thuẫn! Đã không có ấn tượng gì thì sao còn cảm giác chứ! Không được nói xấu người khác!’.
Cô ấy rất phối hợp, dẩu môi gật đầu, dáng vẻ vô tội, mắt to tròn như búp bê, mọi người đều bị cô làm cho cười phá lên, hồi sau Trì Nhuệ lại nói: “Nghe nói bạn trai của cô ấy cũng là nhân viên công ty bọn mình đấy”.
Đây lại là chuyện vô cùng kinh ngạc, Lâm Nặc không khỏi tò mò: “Ai? Tớ quen chứ?”.
“Chẳng biết nữa. Chỉ mới nghe nói thôi, tớ cũng chưa gặp mặt. Lần trước có người nhắc đến tên, tớ quên mất rồi.”
Ba người phụ nữ đang ngồi chẳng hẹn đều tỏ ra tiếc nuối, mất hứng, rõ ràng là thiếu mất điều kiện tiên quyết để tạo nên đề tài buôn chuyện.

Chương 34: Sức mạnh năm tháng
 
Vài ngày sau, cô nhận được điện thoại của Từ Chỉ An.
Anh nói: “Mình cùng ra ngoài ăn nhé”. Số điện thoại của anh đã đổi từ lâu, là số ngoại tỉnh, dãy số dài lạ hoắc.
Rõ ràng anh vẫn còn lưu số điện thoại của cô.
Lâm Nặc suy nghĩ, cảm thấy thái độ chủ động thế này hoàn toàn khác hẳn so với lần chạm mặt nhau trước đó nhưng rốt cuộc cô vẫn nhận lời, hẹn thời gian và địa điểm.
Cô chỉ suy nghĩ đơn giản rằng, sau khi chia tay nhau vẫn có thể làm bạn bè. Dù sao đi chăng nữa, anh cũng đã từng là thứ quý giá của cô, mà giờ đây cô cũng vẫn trân trọng anh.
Hôm ấy, cô cố ý đến sớm hơn giờ hẹn một chút nhưng vừa bước vào cửa đã trông thấy Từ Chỉ An đang ngồi, nhàn nhã nghịch điện thoại.
Cô bước tới ngồi xuống nói: “Em đến muộn phải không?”.
Lúc này Từ Chỉ An ngẩng đầu lên, khuôn mặt điển trai nở nụ cười hờ hững: “Đâu có, là anh đến sớm”. Mọi thứ vẫn như trước kia, chẳng hề mỉa mai, cũng chẳng có lời lẽ lạnh lùng, bình thản hệt như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thật ra trước kia ở trường cũng vậy, dù phần lớn mọi chuyện Lâm Nặc đều nhượng bộ anh nhưng hầu hết những lần hẹn hò, anh đều đến sớm hơn cô.
Dạo ấy anh thường mặc đồ màu trắng, dáng hình cao lớn, đứng đợi ngay điểm hẹn vô cùng bắt mắt, trông rất phong độ.
Bữa cơm tối với món ăn Nhật tại nhà hàng nổi tiếng nhất thành phố.
Trước kia họ chưa bao giờ đến những nơi như thế này, vì thế mà Từ Chỉ An chẳng hề biết rằng Lâm Nặc không thích mù tạt, trái ngược hẳn với cô, dường như anh rất quen thuộc với nơi này, cử chỉ đúng mực, không chút gượng gạo.
Trong gian phòng, đèn treo lơ lửng trên trần, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, dịu nhẹ chiếu lên logo trên ngực áo anh, cô dừng lại ngắm nhìn anh trong vô thức.
Từ Chỉ An thế này, khiến người khác cảm thấy anh vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Hồi sau, dường như anh nhận ra ánh mắt của cô, khẽ ngẩng lên hỏi: “Sao thế?”. Cô vội lắc đầu, mỉm cười như chẳng có chuyện gì, chỉ hỏi: “Sau này, anh không đi nữa sao?”.
“Ngày mai anh quay về Hàng Châu, anh rót đầy ly rượu cho cô.
Hóa ra là tiệc chia tay.
Chiếc cốc sứ nhỏ nhắn màu xanh lục, cô nâng lên, vì rượu đầy nên không khỏi nhẹ nhàng, cẩn trọng. Chất lỏng khẽ sóng sánh, ánh đèn hắt lên cốc lấp lóa mờ ảo. Anh nhìn cô uống một hơi cạn cốc.
Tất cả dường như đã mấy thế kỷ.
Đã từng yêu nhau mãnh liệt, sâu đậm vậy mà giờ đây ngồi đối mặt bên nhau tựa như tiếng sáo vấn vương trong cửa hàng, bình thản chẳng chút mặn nồng, nói với nhau dăm ba câu tầm phào, đề tài chẳng mấy quan trọng.
Dù cho đã từng đau âm ỉ, dai dẳng cũng đều qua đi cả.
Thật ra tửu lượng hai người đều rất khá, rượu sake nhẹ thế này chẳng thấm tháp gì, uống nhiều cũng không đến mức say xỉn.
Cuối cùng bước ra khỏi nhà hàng, tâm tình Lâm Nặc có phần khá lên, làn gió đêm lướt nhè nhẹ trên tay, lúc này cô mới nhận thấy gò má mình nóng ran.
Cô quay sang nhìn Từ Chỉ An, anh uống nhiều hơn cô, lúc này khóe đuôi mày đã điểm chút ửng hồng ngà ngà say.
Đêm nay Lâm Nặc thực sự rất vui vẻ. Suy cho cùng với những người đã từng rất thân mật nhưng rốt cuộc lại trở thành những kẻ xa lạ, e rằng thứ còn sót lại cũng chỉ là tiếng than thở, thổn thức.
Thế nhưng dường như vấn đề này hiện giờ không tồn tại nữa. Bất kể cả hai đã tránh không nhắc đến chuyện trước kia nhưng rốt cuộc hai người vẫn vui vẻ là bạn tốt, cô gần như đã quên mất cảnh tượng hôm đi cắt tóc gặp anh. Kiểu cách khách sáo lạnh lùng coi cô như người xa lạ của Từ Chỉ An lúc đó so với người đang đứng trước mặt và người con trai từng sánh vai cùng cô trong trường hoàn toàn khác nhau.
Cô thà tin tưởng rằng, anh hiện giờ mới thực sự là chính anh.
Từ Chỉ An tiễn cô suốt đoạn đường, về đến trước nhà, cô nói: “Ngày mai đi đường cẩn thận nhé, cho em gửi lời hỏi thăm bác gái”. Thật ra cô vẫn còn lời muốn nói chẳng qua vì không còn thời gian, cũng chẳng có cơ hội. Có thể ở bên nhau thế này, cô đã thấy mãn nguyện. Sức mạnh thời gian bao giờ cũng rất lớn, nó từ từ bào mòn mọi thứ trong lúc chúng ta lơ đãng. Năm đó, anh mắt anh lạnh như băng phất áo ra đi, hôm nay chẳng phải lại nói cười dịu dàng với cô như xưa đó sao?
Thế nên cô nghĩ rằng sau này sẽ tốt đẹp hơn. Đến lúc này cô vẫn là người luôn biết trân trọng mọi thứ, cuối cùng không đến mức hoàn toàn đánh mất anh.
Họ đứng dưới cột đèn đường cạnh tòa nhà, vì vừa uống rượu nên đôi mắt Lâm Nặc thêm đen láy rực sáng, sóng mắt trải dài.
Từ Chỉ An chợt im lặng, chậm rãi bước đến trước, nhìn cô chăm chú.
Anh cao hơn cô nửa cái đầu, đứng ngay trước mặt với tư thế thoải mái nhưng cô chợt cảm thấy kỳ lạ. Chỉ vì khoảng cách hai người quá gần, gần đến mức hơi thở của cả hai đan lồng vào nhau trong không khí.
Còn ánh mắt anh lúc này, sâu thẳm, đã lâu như vậy nhưng cô vẫn chẳng thể nào quên, đó gần như là bản năng, vừa nhìn đã hiểu thấu hàm ý đằng sau.
Lòng lạnh lẽo nhưng vẫn mỉm cười vờ như chẳng có chuyện gì, cô khẽ lùi về sau một bước nhỏ, vẫy tay với anh: “Em về đây, chúc anh ngủ ngon”.
Từ Chỉ An vẫn chẳng nhúc nhích, lát sau anh mỉm cười, nụ cười rất nhẹ nhưng trong mắt Lâm Nặc nụ cười ấy mang vẻ càn rỡ, bất cần đời.
Cô sửng sốt, cảm giác xa lạ lại trở về, rồi anh nói, “Ngủ ngon”. Anh bước đi đầu không ngoảnh lại.
Mãi đến khi vào nhà, Lâm Nặc vẫn còn bị quấy nhiễu.
Hứa Diệu Thanh từ hành lang bước vào, hếch mắt lên hỏi: “Thành thật khai báo đi, người đàn ông đó là ai?”. Lúc này cô mới hoàn hồn, thản nhiên đáp: “Bạn trai cũ’, rồi quay người về phòng thay quần áo chuẩn bị đi tắm.
Hứa Diệu Thanh chẳng chịu buông tha, gặng hỏi: “Chẳng lẽ anh ấy chính là người cậu từng rất yêu?”.
Người cô từng rất yêu…
Cô dừng lại bên cánh cửa, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều bèn gật đầu.
Thực sự, trước Từ Chỉ An cô chưa từng yêu người con trai nào. Anh là người yêu đầu tiên với đầy đủ ý nghĩa.
Hai người trên cùng con đường, cùng nhau trải qua hành trình đẹp đẽ nhất trong những năm tháng tuổi xuân.
Dù khoảng thời gian ấy phần lớn đều do cô một mực chủ động theo đuổi, dựa dẫm, dù cô đã từng nếm trải cảm giác thất bại và đau thương nhưng hồi tưởng lại, cô vẫn cảm thấy hạnh phúc mãn nguyện.
Khi đó, dường như cô đã chắc chắn một kết thúc tốt đẹp hoặc cũng có thể cô vốn chẳng suy nghĩ đến kết cục, chỉ dựa vào lòng nhiệt thành cùng những bồng bột của tuổi trẻ mà dũng cảm tiến thẳng về trước.
Vậy mà đến Giang Doãn Chính, tình hình lại tương phản rõ rệt, càng gắn bó, đắm chìm thì càng cảm thấy vô cùng sợ hãi bất an, có lẽ vì quá quý giá nên cứ mãi e sợ cuối cùng mình sẽ đánh mất.
Tối nay, rốt cuộc cô cũng có thể nói ra hết, giống như kể một câu chuyện, Hứa Diệu Thanh nghe xong, hồi sau mới nói; “Nhưng so ra thì mối tình đầu với Từ Chỉ An chẳng phải cũng rất đáng trân trọng sao? Cậu khi ấy chẳng lẽ không nghĩ thế sao?”.
Lâm Nặc suy nghĩ hồi lâu, vẫn chẳng có được đáp án.
Rốt cuộc cô nghĩ, có lẽ đây chính là điểm khác biệt giữa Giang Doãn Chính và Từ Chỉ An.
Từ đó Hứa Diệu Thanh đã biết mọi chuyện của Lâm Nặc, tự nhiên tràn đầy hứng thú với hai nhân vật nam chính này. Cô phụ trách tiết mục tâm lý tình cảm trên đài phát thanh, không quen biết nhiều với giới chính khách, doanh nhân, chỉ loáng thoáng nghe đến cái tên Giang Doãn Chính hơi quen tai nhưng nhất thời chẳng nhớ ra đã nghe ở đâu.
Lâm Nặc cũng tỏ vẻ hờ hững trước sự hiếu kỳ này, cô biết rằng cô ấy là chị em họ của Hứa Tư Tư, cá tính cũng rất tương đồng, tính tình cởi mở hoạt bát, xưa nay không quen việc giấu giếm cảm xúc.
Cô thích kết bạn với những người phụ nữ có cá tính như thế, đúng lúc Hứa Tư Tư về nước, ba người họ thường xuyên tụ tập bên nhau giết thời gian, ngày tháng cứ thế trôi qua thật nhanh.
Hôm Từ Chỉ An đáp chuyến bay rời đi, Lâm Nặc không ra sân bay tiễn anh. Thật ra tối hôm trước rất vui, ngoại trừ lúc đứng dưới căn hộ anh lộ ra ánh mắt khó hiểu.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sau đó tất thảy đều trở lại như trước, vì thế Lâm Nặc tin rằng đó chẳng qua là do say rượu nhất thời mà thôi.
Chuyến bay của Từ Chỉ An lúc chín chín giờ ba mươi phút sáng, khi ấy công ty đang họp hành chính, cô khóa máy, họp xong còn phải đón tiếp vị lãnh đạo cơ quan nào đó đến thăm quan, chạy ra chạy vào, tất bật xoay như chong chóng. Mãi đến chiều mới có thể ngồi nghỉ trên sofa tại khu vực nghỉ ngơi công cộng, lúc này cô gái ngoài quầy lễ tân bước đến bên cô, tươi cười nở như hoa, còn có cả một người đi theo sau.
Chàng thanh niên trẻ với chiếc áo sơ mi màu lam nhạt ôm trong lòng một bó hoa, nửa người gần như ngập chìm trong sắc trắng như tuyết, lướt qua hành lang dài, tựa ánh mây đang bay.
Ban đầu Lâm Nặc chẳng để ý, đến khi người ấy đứng ngay trước mặt mình, cô mới giật mình.
Linh Linh phụ trách tiếp đón khách ngoài quầy lễ tân cười khúc khích nói: “Phó giám đốc Lâm, tiệm hoa giao hoa đến”.
Thật ra thường ngày không khí trong công ty rất sôi nổi thoải mái, các nữ đồng nghiệp trẻ trung cư xử rất mực hòa hợp, mọi người chỉ xưng hô với nhau bằng tên tiếng anh, hoàn toàn quán triệt quan niệm quản lý bình đẳng thoải mái, chỉ những lúc bông đùa trêu chọc nhau mới cố ý trịnh trọng xưng hô bằng chức vụ.
Lâm Nặc có thể bước những bước dài như ngày hôm nay, thực sự phải cảm ơn kinh nghiệm trong những ngày làm việc ở Dung Giang. Đó chính là tấm vé thông hành trong suốt, ban đầu khi phỏng vấn ở đây gần như cô được ký kết nhận việc ngay tại chỗ.
Lúc này khuôn mặt Linh Linh mang ý cười rõ rệt, nép mình sang một bên, nhân viên đưa bó hoa lên trước. Đồng nghiệp xung quanh đều nhìn sang, Lâm Nặc ký tên qua loa rồi lật tìm danh thiếp.
Thế nhưng, chẳng có gì! Ngoài bó hoa, chẳng có thông tin khác.
Trái lại nhân viên giao hoa ngại ngùng nói: “Cô Lâm, thực sự xin lỗi. Sáng sớm nay khách đã đặt hoa ở chỗ chúng tôi, còn dặn giao hoa đến ngay nhưng lúc đăng ký có chút sai sót nên giờ mới giao hoa đến cho cô, chúng tôi thành thật xin lỗi, để bù đắp lại sơ suất chúng tôi xin tặng cô phiếu khách VIP khuyến mãi mua tại chỗ. Sau này cô đến mua hoa đều được ưu đãi chiết khấu 20%”, nói xong anh ta đặt vào tay Lâm Nặc tấm thẻ vàng rực.
Lâm Nặc không kìm được hỏi: “Là ai vậy?”.
“Xin thứ lỗi, thông tin khách hàng cần phải bảo mật”, đối phương mỉm cười thân thiện.
“… Không sao, cám ơn”, cô khẽ nhíu mày, người đó vừa theo Linh Linh đi ra khỏi cửa, bên cạnh đồng nghiệp đã xúm lại, cô nghe thấy có người hỏi, “Đây là hoa gì vậy?”.
“Thủy vu”, cô đáp.
Một cô thư ký trẻ vỗ vỗ tay, chỉ vào kêu lên: “À! Đúng rồi! Mình nhớ trước đây có một bộ phim Hàn Quốc nhân vật nữ chính trong phim thích loài hoa này, đúng không nhỉ?”.
Lâm Nặc gật đầu, bên cạnh có người tiếp lời ngay, “Tươi quá, thông thường đều tặng hoa hồng hay bách hợp, thực sự chưa thấy ai tặng bó hoa thủy vu to thế này”, lại hỏi, “Là bạn trai tặng à?”.
Cô mỉm cười: “Chắc là người bạn nào đó đùa giỡi với mình đấy mà! Xem này, cả danh thiếp cũng không để lại, cố tình để mình suy đoán đấy!”. Tuy miệng nói vậy nhưng thực sự trong lòng cô đã đoán được tám, chín phần, chỉ là chưa chắc chắn lắm.
Vừa đúng giờ nghỉ giải lao, một bó hoa khơi gợi vô số chủ đề bàn luận, nữ giới bàn từ bạn trai sang phim Hàn quốc rồi lại đến ngôn ngữ các loài hoa. Lâm Nặc rút ra vài cành tặng đồng nghiệp rồi ôm số còn lại quay về bàn làm việc của mình.
Cô rút điện thoại ra, suy nghĩ rồi nhắn tin cho đối phương, hỏi: Đến nơi an toàn chưa?
Chưa đầy ba mươi giây, tin nhắn hồi âm đã chuyển đến, hàng chữ ngắn gọn: Rồi, thích không?
Cám ơn, cô nói rồi xóa để hộp thư trống không, đặt điện thoại vào trong ngăn kéo.
Hứa Tư Tư nghe xong liền hỏi: “Cậu ta muốn nối lại tình xưa sao?”.
“Chẳng biết”, cô lắc đầu, thực sự không biết.
Lúc mới bắt đầu yêu nhau, chẳng rõ rốt cuộc là ai theo đuổi ai trước, khoảng thời gian sau đó anh cũng chưa bao giờ tặng hoa cho cô. Kiểu cách lãng mạn thế này vốn chẳng giống anh.
Thế nên Lâm Nặc rất mơ hồ, cách làm này, hành động này cô thấy không quen cho lắm, chẳng cách gì đoán được suy nghĩ của anh.
Duy chỉ có một điều có thể khẳng định được, chính là Từ Chỉ An bây giờ không phải là Từ Chỉ An của ngày xưa.
Hứa Diệu Thanh vì việc này mà cố lên mạng tra cứu một hồi rồi tuyên bố kết quả: Hoa thủy vu trắng dùng để tặng bạn bè, tượng trưng cho sức sống trẻ trung.
Hứa Diệu Thanh nhìn cô một hồi, rồi nói: “Không phải là anh ta muốn ám chỉ cậu nên chú ý đến quầng thâm trên mắt đấy chứ? Nếu tớ trông thấy người yêu cũ của mình có dấu hiệu già trước tuổi thì nhất định tớ cũng sẽ nhắc nhở anh ấy, dù gì cũng từng là vậy tượng trưng cho con mắt nhìn người của mình mà…”. Lời còn chưa dứt Lâm Nặc đã tức giận ném chiếc gối sang, cô cười khúc khích đón lấy, thuận tay lót ra sau lưng, lướt web dò tìm tin tức mới nhất, sau lưng vọng lại lời bao biện yếu ớt: “Chẳng qua gần đây tớ khá bận rộn, ít ngủ”.
Thật vậy, công việc hàng ngày đã đủ tất bật chẳng cho Lâm Nặc nhiều thời gian rảnh rỗi để suy nghĩ về những vấn đề chẳng đem lại kết quả gì.
Huống hồ sau đó Từ Chỉ An cũng không biểu hiện gì nhiều, dường như tất cả đều trở lại trạng thái trước kia, ở hai thành phố khác nhau, hai cuộc sống khác nhau, chẳng ai phiền ai.
Ngày tháng dần trôi nhưng thời tiết oi bức của thành phố C vẫn chẳng thay đổi chút nào. Đã sang thu rồi mà ánh nắng vẫn chói chang, oi bức khó chịu.
Cơ quan Hứa Diệu Thanh tổ chức hoạt động nghỉ mát, mọi người đều cười đùa rằng lời đề nghị này đến hơi muộn, thế nhưng “có còn hơn không”, vả lại được phép dẫn theo người nhà để bầu không khí thêm sôi động. Vì thế mọi người ai cũng đều vui mừng, tràn đầy phấn khởi.
Thời gian đi nghỉ ấn định vào cuối tuần, Hứa Diệu Thanh kéo theo Lâm Nặc và Hứa Tư Tư, ba người cùng chuẩn bị hành lý xuất phát. Ngồi trong xe du lịch có người hỏi: “Sao chẳng trông thấy Vương Tịnh nhỉ?”.
“Đúng thế, ban đầu cô ấy là người phát động, bây giờ lại chẳng thấy tăm hơi đâu!”.
Lâm Nặc quay sang hỏi nhỏ: “Chính là cái cô MC Vương Tịnh à?”.
“Đúng thế”, Hứa Diệu Thanh đeo kính mát, lôi MP3 từ túi xách ra, vừa mân mê dây tai nghe vừa nói: “Nhưng nhờ có cô ấy mới giành được phúc lợi này đấy, cô ấy rất giỏi. Theo thông tin nội bộ, hoạt động lần này do đơn vị nước ngoài tài trợ, đài truyền hình chẳng phải bỏ ra đồng nào, ban giám đốc đài truyền hình phát thanh bọn tớ mừng rỡ ‘thuận nước dong thuyền’ sẵn sàng đi cùng”.
Hứa Tư Tư thuận miệng hỏi, “Đơn vị nào mà tốt thế?’, liếc sang bảng lịch trình, cười nói: “Cô ấy thật lợi hại! Là công ty tài trợ à?”.
Hứa Diệu Thanh đáp; “Ừ, cụ thể là ai thì tớ không biết”.
Trong lúc họ trò chuyện, chiếc xe từ từ khởi động.
Tần suất xuất hiện của Vương Tịnh trên màn ảnh rất cao nên Lâm Nặc tuy chưa trông thấy cô ấy ngoài đời nhưng vẫn biết mặt. Có điều hiện tại Lâm Nặc nhìn trước ngó sau cũng không thấy bóng dáng cô ấy đâu cả.
Xe đánh nửa vòng trong khu vực nội thành cuối cùng chạy lên đường cao tốc, ánh mặt trời ngoài cửa số lóa mắt, Lâm Nặc kéo rèm che, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay. Nhưng ngủ trên xe cũng không thực sự thoải mái, trong lúc mơ màng cô nghe thấy có tiếng người trò chuyện, hình như đang bàn kế hoạch tối nay, có người nói: “Liên hoan đốt lửa trại buổi đêm…”.
Cô thực sự rất buồn ngủ, nghiêng đầu sang một bên ngủ thiếp đi.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+